Đêm Quê
Lại bắt đầu một mùa trăng nữa. Khi nãy Uyên trông thấy cái vầng sáng
bàng bạc, thanh mảnh, dịu hiền hình lưỡi liềm bẽn lẽn ẩn sau lũy tre
làng. Mới 9 giờ tối. Vậy mà cả xóm dường như đã chìm vào giấc ngủ.
Chỉ có cửa nhà ông Ba là còn để ngỏ. Ánh điện mờ mờ, nhàn nhạt, xanh
xao của bóng đèn tròn yếu ớt hắt ra ô cửa nhỏ bé trông hiu hắt thế nào.
Từ chỗ Uyên ngồi nhìn sang thấy hai bóng người cúi mặt gần sát đấy,
chốc chốc lại ngẩng lên cho đỡ mỏi. Thỉnh thoảng, những tie6'ng gõ đều
đều phát ra từ hướng đó, chìm vào cái tĩnh lặng của đêm quê nghe đơn
điệu, tẻ nhạt và buồn đến lạ. Ông bà chắc đang cặm cụi làm thêm vài
cái rổ cho phiên chợ ngày mai. Cả nhà Uyên đều đã đi ngủ. Một mình cô
nằm dài trên chiếc chõng tre ngoài sân. Mẹ cũng tắt điện rồi: "Chẳng
làm gì để chi cho tốn tiền. Con hóng mát một chút rồi vô nhà đóng cửa
cẩn thận nhé!" "Dạ, mẹ cứ ngủ trước đi. " Uyên trả lời nhưng biết mình
sẽ còn ngồi đây lâu, lâu lắm...
Giờ này ở kí túc xá, có lẽ cả bọn vừa đi thư viện về, rồi lại sắp đùa giỡn,
la hét...Thật vô phúc cho đứa nào ở nhà, lười học, chui vô mùng sớm.
Thế nào cũng bị nhỏ Thơm lôi cổ hoặc quậy phá cho đến khi chịu nhảy
xuống khỏi giường mới thôi. Phòng Uyên sống vui vẻ và tốt lắm. Ở
chung bốn năm trời còn gì. Thương yêu, hiểu nhau quá đỗi, hễ có dịp là
túm lụm lại bày trò, chọc đứa này, trêu đứa kia. Lúc thì nằm ngổn
ngang giữa cái nền gạch bông chật hẹp, đè nhau la hét chí chóe. Khi lại
im lặng nghe Thành và Nhung hát, hứng lên cả phòng cùng "rống" thật
to...Lắm hôm chỉ mỗi mình Thơm đóng kịch, làm trò hề đến lúc cả bọn
ôm bụng cười ngặt nghẽo bảo ngừng. Rồi lại nhảy lên giường, cặm cặm
cụi cụi ghi ghi chép chép, rồi thư viện, giảng đường, rồi ăn uống, nghịch
phá...Nhiều khi Uyên cứ ngỡ như mình đang sống trong một gia đình thật
hạnh phúc chứ chẳng phải chỉ giữa tình thân bạn bè. Uyên hình dung
sẽ đáng chán và vô vị biết bao nếu đời sinh viên không có những tháng
ngày sống ở kí túc xá...Vậy mà bây giờ đã trở thành những kỷ niệm xa
ngút ngái...Làm sao Uyên không nhớ, không buồn...Đến khóc mất thôi!
Chẳng biết dạo này tụi nó sống thế nào nữa? Có vất vưởng, chán chường
kéo lê những ngày dài thất nghiệp như Uyên? Từ ngày rời trường, chỉ
liên lạc được với vài đứa...Mà năm mùa trăng rồi chứ ít! Hôm chia tay,
trăng cũng bắt đầu mọc như thế này đây. Cả phòng kéo nhau ra biển nằm
dài trên bãi cát. Lặng im, thở dài rồi ôm nhau khóc. Nghe trong lòng như
vỡ vụn...Vậy là hết quãng đời sinh viên, hết những ngày vật lộn với sách
vở, hết những ngày sống chung, hết cái thời vô tư...Bốn năm trời cực nhọc
chỉ để chờ đợi cái giây phút nhận tấm bằng đại học, chuẩn bị bước vào
đời, tự lập...Sao ai cũng buồn quá đỗi? Cứ như là vĩng viễn chẳng gặp
nhau nữa...Ừ! Mà chắc là thế...Bây giờ Thơm và Nhung đã vào tận Sài
Gòn xô bồ, tấp nập. Thanh và Vân tìm việc trên cao nguyên xa tít mù.
Thêm về Quãng Ngãi...Biết đến khi nào...Uyên lại thở dài, không dưng mà
khóc ngon lành. Lúc này đang ở kí túc xa, thế nào Đào cũng lôi Uyên ra giữa phòng, cả bọn xúm xít, quây quanh trêu "Nghe vẻ nghe ve, nghe vè mắt ướt..." Uyên sẽ lại thấy lòng mình mềm ra, sẽ lại có cảm giác bình an,
được sẻ chia, sẽ lại ngập tràn vui sướng giữa tình thân ...
Hôm qua đi chợ, Uyên tranh thủ ghé Kiều một chút, thấy nó đang úp mặt
nức nở trong phòng. Hoảng hốt, chạnh lòng..."Quang vừa gọi điện chia
tay với tao..." Tuần trước, nghe nó kể chỉ là một chuyện giận hờn nhỏ
thôi...Vậy mà..."Có lẽ cũng phải thế. Quang thì xa tít tắp ở cao nguyên,
tao giờ vẫn chưa biết đi đâu....Kéo nổi bản thân trong những ngày này đã
không dễ, huống nữa là thêm một tình yêu, Uyên nhỉ?" Uyên thở dài, ôm
Kiều, thấy mình đang khóc theo. Bao nhiêu cuộc tình thời sinh viên sẽ vỡ
tan trong những tháng ngày tìm việc mỏi mệt như thế này? Sự say mê,
hăng hái, lãng mạn của tình yêu sinh viên chẳng lẽ cũng bị nhấn chìm
vào cái cảm giác chán chường, thất vọng vì không xin được việc ư?
Không biết mấy đứa khác trong phòng có giữ nổi tình yêu?...Và tiếp tục
suy diễn, tiếp tục chạnh lòng, tiếp tục khóc...Biết mình lại mềm yếu trước
nỗi đau ngày cũ. Cái cảm giác nhỏ bé, lẻ loi, trơ trọi của kẻ mất tình yêu
vụt trở về sau hơn một năm trời...Ừ! Ngày đó nếu như Nguyên chẳng
phải ở nhà thất nghiệp sau sáu năm miệt mài đèn sách, nếu như Nguyên
vẫn còn là sinh viên để không có cái cảm giác rã rời, thấy mình bất lực
trước lo toan của gia đình, nếu như Uyên đừng quá vô tâm, nông nổi,
nếu như Uyên biết chia sẻ và thông cảm cho Nguyên hơn thì cuộc tình của
hai đứa có sớm vỡ tan như thế này? Bây giờ, khi Uyên đã hiểu được,
biết cảm thông, biết sẻ chia thì tình yêu chẳng còn...Lâu lắm rồi hai đứa
không tin tức cho nhau. Nguyên hình như cũng đang vật lộn với cuộc
sống kiếm tiền để học tiếp...Nghe trong lòng lại vỡ vụn niềm đau ngày
cũ. Định kẻ cho Kiều nghe "...cũng thế, cũng thế..." nhưng sợ càng làm
cho không khí não nề nên thôi. Mà Kiều vững lắm, sắp tới lại là những
ngày tất bật đi tìm việc, vùi đầu vào một nỗi lo lớn, rồi bước sang môi
trường mới...Kiều sẽ qua được thôi. Ủy mị, mềm yếu như Uyên còn
"sống" được nữa là...
Cũng hôm qua, Thành gọi điện thông báo "Thảo vừa lấy chồng tuần
trước, chỉ có mình tao dự đám, buồn lắm mày ạ! Vội vàng quá, nó nhờ
tao nhắn tụi bay đừng trách..." "Thế còn Duy, tụi nó yêu nhau đã bốn năm
trời?" "Duy cũng đang chạy ngược, chạy xuôi tìm việc máy tính, Duy làm
sao lo nổi cho Thảo lúc này, ba má nó lại già yếu, bệnh nặng...Hôm qua,
Thảo tới chơi, bảo là sắp chuyển đi Vũng Tàu cùng chồng, hình như nó
tìm được một chỗ dạy ở đó..." Không dưng hai đứa cùng ôm lấy ống nghe
mà thở dài, thấy lòng buồn thỉu, buồn thiu. Thương cho Thảo, cho cả
Uyên và mấy đứa khác...Thành may mắn nhất trong cả bọn. Dường như
nó sinh ra là để gặp suôn sẻ. Từ học hành, gia đình đến tình yêu, sự
nghiệp. Ra trường tháng trước, tháng sau đã có việc làm tử tế trong
một công ty nước ngoài...Mừng cho Thành...Thêm vài câu hỏi han về bạn
bè trong phòng "À! Tao chỉ nhận được thư Bích, nghe nói nó phải làm trái
nghề, chui vô tòa soạn báo nào đó, lương chỉ 200.000 đồng"...Thành lại chuyển sang việc ở công ty, về ông giám đốc tốt bụng, về tình yêu của nó...Uyên chạnh nghĩ đến mình, đến Kiều, Thảo, Duy và mấy đứa còn thất nghiệp, lòng buồn vô hạn...
Đồng hồ gõ 11 tiếng. Ông bà Ba vẫn còn miệt mài với những cái rổ.
Tiếng cốc, cốc...tiếp tục vang lên đều đều, tẻ nhạt...Ở quê là vậy, cặm
cụi cả ngày cũng chẳng đủ ăn. Nhiều bận, Uyên cảm thậy xấu hổ thế nào
khi nhìn hàng xóm, nhìn những đứa trẻ nhỏ xíu, đen đúa phải còng lưng
vác lúa, còn mình thì ngồi bó gối xem tivi, đọc sách...Những lúc ấy, Uyên
thường khép cửa kín mít, chui vô buồng nằm vật ra giường nghĩ ngợi linh
tinh, chờ đến giờ nấu cơm. Nhà Uyên ở quê nhưng không làm ruộng, hàng
ngày Uyên chỉ có mỗi một việc là trông nhà, ai đến gọi điện thì thu
tiền. Có ngày được vài người, lắm hôm chẳng có khách...Điện thoại ở
đây là một vật dụng xa xỉ. Chợt hình dung sáng mai này thức dậy, quét
dọn xong lại ngồi bó gối trên cái đi-văng cũ kỹ, thì thoảng giật mình nhìn
những chiếc xe ầm ĩ chở gạch chạy ngang, bụi thốc vô nhà mù mịt, khi
nắng lên dọi vào ô cửa sổ đầy đất đỏ, tạo nên cái không khí rông rốc, bực
bội, khó chịu, lại ôm lấy tivi mà đầu óc để tận đâu đâu, lại chán chường
lật mấy quyển truyện cũ mèm, lại nằm dài trên giường hết ngủ thì mở
mắt nghĩ ngợi chờ thời gian trôi...Uyên thấy sợ cái ngột ngạt, khó thở,
đơn điệu của nhàm chán...Thà trơ trọi giữa đêm khua thế này còn dễ
chịu hơn...
Chuông điện thoại bỗng reo vang ngăn đôi tiếng thở dài của Uyên. Cô
chạy vội vào nhà. Đã 12 giờ. Bà trở mình càu nhàu: "Khuya thế này ai
còn gọi điện?" "Dạ, chắc là bạn con bà ạ! Bà ngủ nữa đi." Nghe đầu
dây bên kia giọng nói chán chường mệt mỏi của Kiều: "Ờ...xin lỗi, nhưng
Kiều không ngủ được, buồn quá...Uyên thế nào?" "Cũng vậy thôi," "Vẫn
chưa có gì tiến triển hơn à?" "Chưa, họ bảo tao chờ tiếp. Còn Kiều?" "Có
khác gì đâu. Ba Kiều vừa bán cái xe máy để lo việc. À! Mà có khi Kiều
đi Sài Gòn Uyên ạ! Tìm chỗ dạy kèm cũng được...", "Đã nghĩ kỹ chưa?
Kiều không thích hợp với lối sống trong đó đâu", "Chẳng biết nữa...Hay
là lại chờ?" "Có lẽ thế", "Để xem, thôi nhé, Uyên ngủ đi!" "Ừ!"...Thêm một
đứa có ý định vào Sài Gòn. Cuộc sống nơi ấy ra sao nhỉ? Chắc là bon
chen, chắc là thực dụng...Uyên sợ lắm! Mà không lẽ ở quê nhà, Uyên
chẳng tìm được một công việc thích hợp?...Cô lại ra ngồi ở cái chõng
tre...Đêm bây giờ có thêm những hồi còi rú dài, lanh lảnh vọng lại, nghe
rõ cả tiếng tàu chạy xình xịch, tiếng nghiến ken két, rờn rợn của những
bánh xe nghiến vào đường ray. Hồi trước, cứ sắp đến ngày lễ, tết, nghe
những âm thanh này, thế nào lòng Uyên cũng nôn nao, nhấp nhỏm, đợi
chờ "chẳng biết chuyến tàu nào đưa Nguyên về thăm cô?" Giờ thì xa xôi
quá đỗi! Mà có lẽ giờ này đêm mốt Uyên cũng sẽ đang ngồi trên tàu đi
Phan Thiết. Chị gái vừa gọi điện bảo người ta nhắn Uyên vào phỏng
vấn. Trước kia, chỉ định gởi đơn cho chị nộp chơi thôi nhưng lúc này
Uyên mong họ nhận. Miễn là có một chỗ làm...Ờ! Khi nãy Uyên không
báo cho Kiều biết...
Mẹ đã ra ngồi cạnh bao giờ, đến lúc cảm được cái ram ráp, ấm ấm, dịu
dàng từ đôi tay mẹ ở nơi vai Uyên mới hay "khuya lắm rồi, vô ngủ đi
con. Sáng mai còn đi công chứng giấy tờ..." "Dạ" Uyên xếp chõng tre
mang vào nhà, liếc sang thấy ông Ba cũng đang lui cui đóng cửa. Cô nhẹ
nhàng thả mùng nằm xuống cạnh mẹ...
Đêm lúc này chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích. Mà không! Dường như
giờ có thêm tiếng mưa rơi khẽ đập vào mái tôn nhè nhẹ...
Lưu Thị Mười (Bình Định)

Mục Lục |
Xem Số Khác |
Trang Chính