Điều Bí Mật
Gửi Tố Lan!
Chị tôi bảo: "Nếu em không muốn người con trai nào đó đến với mình,
thì cách tốt nhất là nhận họ làm anh kết nghĩa." Có lẽ chị đúng, vì chị là
người có nhiều kinh nghiệm sống hơn tôi. Tôi quen anh và khi thấy anh
"có ý" với mình, tôi đã thực hiện ngay lời chị dặn. Tôi thấy anh có vẻ
hơi buồn, nhưng kết quả lại hoàn toàn như tôi mong muốn. Anh đã lặng
im.
Rồi anh đi xa. Lúc này tôi chợt nhận ra mình không hề vô tư trước anh
như đã nghĩ. Tôi cảm thấy nhớ anh, nhớ kinh khủng. Dù mỗi tháng anh
đều đặn viết thư cho tôi, nhưng những lá thư anh gửi về đều không đủ
làm thỏa mãn nỗi nhớ của tôi. Anh viết thư cho tôi như viết thư cho một
người em gái. Luôn khuyên tôi chăm học, ngoan và cố gắng giữ gìn sức
khoẻ...
Tôi đã chờ đợi. Nhưng anh vẫn lặng im...
Thời gian đi qua. Cuối cùng tôi cũng nhận lời yêu một người con trai
khác. Để đoạn tuyệt với quá khứ, tôi gom những bức thư suốt ba năm
anh đã gửi cho tôi và đốt đi. Chợt một con tem bong ra...Thảng thốt!
Điều mà tôi đã từng mong đợi bây giờ lại cứa vào tim tôi đau nhói. Phía
sau con tem là dòng chữ anh nắn nót: Anh yêu em!
Nhìn đống tro tàn mà trước đây ít phút còn là những lá thư xinh xắn -
nơi anh cất giấu điều bí mật - tôi thầm xin lỗi anh. Và khóc!
Nguyễn Bảo Lộc (Dak Lak)

Mục Lục |
Xem Số Khác |
Trang Chính