Không Đề
"Hay là... mình chia tay đi!" Chia tay! Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng
Hoàng có thể là người nói ra điều đó. Nếu như có một
sự thay đổi hoặc một sự xáo trộn nào đó, người nói ra
đầu tiên phải là tôi!
Hoàng đã nêu ra những lý do tôi không nghĩ đến. Và sau
hàng lô hàng lốc những lời lẽ dài dòng để mở bài cho
cái điều "thật khó nói cho Mai hiểu" của Hoàng, cuối cùng
Hoàng cũng đã nói đó thôi. Câu nói đó hoàn toàn khác với
những câu đại loại như "Mai đừng để tóc ngắn quá, để dài
qua vai một chút..." hay "Mai đọc cuốn sách anh đưa chưa? Mai
nên...", những câu muôn thuở của Hoàng. Tôi không ngờ là sau
ngần ấy năm yêu nhau, có một ngày, Hoàng đưa tôi đến đây,
đến cái nơi Hoàng và tôi đã từng gặp nhau lần đầu tiên và
quen nhau, để nói lời chia tay, vào một ngày thứ bảy và trong
tiếng nhạc êm êm lãng mạn như thế này.
Hoàng cúi đầu, đan hai tay vào nhau. Tôi ngồi đối
diện, nhìn Hoàng, chỉ muốn phá lên cười, cười thật to, hoặc
là rơi vài giọt nước mắt. Ít ra thì cũng để Hoàng thấy
phản ứng của tôi. Nhưng tôi im lặng, cảm thấy đổ vỡ và
thất vọng. "Mai nói gì đi! Cứ trách..." "Chia tay thì chia tay".
Tôi đứng dậy "Mai về đây!" Hoàng cũng đứng dậy, tha
thiết, như một người có lỗi "Anh đưa Mai về", "Mai không
thích". Và cầm ba lô, bước ra khỏi quán. Tôi muốn đi thật nhanh
về ký túc xá. Mong sao mọi người đi chơi chưa về. Mong sao
không có ai đến tìm và không phải gặp ai. Tôi không muốn bị
nhìn thấy, trong lúc này...
Thanh ra mở cửa "Về sớm vậy Mai ?". Dù tôi đã lau mặt
rất kỹ trước khi bước vào phòng nhưng mọi người đều
nhìn tôi chăm chú, rồi không ai bảo ai, họ im lặng tiếp tục
làm việc của mình mà không nhảy tới đòi kẹo như mọi khi.
Mặc kệ họ, tôi quăng ba lô lên giường, tháo giày ném vào góc
phòng rồi lôi vở ra học như không có chuyện gì xảy ra,
dù không một chữ nào chui được vào trong cái đầu đang
đầy rẫy những suy nghĩ ưu phiền và hụt hẫng của tôi. Có
tiếng loa từ phòng trực ký túc xá "Mời bạn Tú Thanh phòng 305
xuống nghe điện thoại". Thanh nhảy từ giường tầng hai xuống,
khoác thêm chiếc áo ấm rồi phóng đi. Lát sau mở cửa, ghé
đầu vào phòng "Mai, ra ban công đi, có khách". Tôi uể oải gấp
vở, bước ra ngoài. Chẳng có ai, ngoài Thanh. Tôi toan quay vào
thì Thanh khép cửa lại "Lại giận dỗi nữa rồi phải không? Tao
nói thiệt nha, mày mà không thay đổi cái cách của mày thì
một ngày nào đó mày sẽ mất Hoàng". "Hoàng là Hoàng, tao là
tao, sao tao lại phải thay đổỉ" Thanh hạ giọng "Tùy mày! Hoàng
vừa gọi điện, hỏi mày về chưa, tao hỏi có chuyện gì thì
Hoàng không nói và cúp máy". Không đợi Thanh nói tiếp, tôi mở
cửa. Mọi người trong phòng hết nhìn tôi rồi lại nhìn
Thanh, những cái nhìn đó thật là khó chịu.
Chủ nhật, lớp tôi và lớp Toán tổ chức đi picnic nhân
kỷ niệm "một năm kết nghĩa". Đối với mọi người, đó là
một ngày vui. Ai cũng rạng rỡ, hát hò, cười nói.
"You know there's a better way for you and me to be". Phải! có lẽ
đây là một cách tốt hơn hết, cho Hoàng và cho cả tôi.
Hoàng hiền lành, thật thà, khuôn khổ, một kiểu "người cổ
điển". Còn tôi, tôi tùy hứng và "bướng bỉnh" (như
đúng từng chữ Hoàng từng nhận xét). Tóm lại, Hoàng và tôi
hầu như không có điểm chung. Hoàng là sinh viên xuất sắc
nhất lớp Y của anh, còn tôi, học kỳ nào không có môn thi lại
thì đó đã là một thành công lớn. Vì vậy, tôi không thích
mỗi khi Hoàng đem chuyện học hành và điểm số ra bàn luận
với tôi, rồi "Mai nên...", "Mai phải...". Trong khi những lĩnh
vực tôi thích thì Hoàng cho là phù phiếm. Ở Hoàng, tôi chỉ
thích đôi mắt của anh, đôi mắt lấp lánh sau cặp mắt kiếng,
có một cái gì đó rất gần gũi, rất chân thật, rất thông
minh. Tôi quen Hoàng vì đôi mắt đó và mỗi khi nhớ Hoàng,
tôi chỉ nhớ đôi mắt đó.
"Tắt máy đi Mai! Tới giờ sinh hoạt vòng tròn rồi". Tôi
đứng dậy, vươn vai. Chợt nghĩ không biết khi đi bên
Hoàng, tôi đứng tới đâu. Có lẽ tới vai, mà không, có lẽ
dưới vai anh một chút. Sao tôi chưa bao giờ để ý tới điều
đó trước đây nhỉ.
"Chúc mừng các bạn sinh nhật tháng tư". Kèm theo gói quà
nhỏ của lớp tôi là một bông hồng của một tên lớp Toán.
Hắn cũng đeo kiếng cận, nhưng sâu trong đôi mắt đó không
lấp lánh những tia sáng ấm áp như mắt Hoàng. Hắn không
giống Hoàng, ngay cả phong cách bề ngoài. Hoàng thường mặc
chemise trắng hoặc xanh, "cắm thùng", chứ áo quần không màu mè
và lùi xùi như hắn. Hoàng cũng cao như hắn, nhưng Hoàng ốm
hơn, xương xẩu hơn và rắn rỏi hơn. Hắn không biết tôi đang
nghĩ tới Hoàng và đang so sánh hắn với Hoàng. Chắc hắn
ngỡ là tôi đang quan sát hắn, ngắm nhìn hắn nên hắn
cứ cười suốt.
Một cái gai bông hồng đâm vào tay nhưng tôi không cảm
thấy đau một chút nào. Rồi thừa lúc không ai để ý, tôi đem
bông hồng đó ném xuống đồi.
Tôi nhớ Hoàng, nhớ những kỷ niệm của riêng tôị Đó
là một lần, tôi vừa hổn hển chạy từ lầu ba xuống khi
nghe loa phòng trực gọi tên, vừa nhấc điện thoại "Thùy Mai đây",
lập tức từ đầu dây bên kia vang lên giọng hát Lam
Trường. "Từ khi quen em anh đã biết bối rối vì những lúc thoáng
nghe em cười. Và anh biết con tim yêu em mất rồi, người yêu
ơi xin em chớ quên" và cúp máy... Đến bây giờ, tôi vẫn nghĩ
đó chính là Hoàng.
Một bàn tay chìa ra "Mai nhảy với tôi nhé!" Tôi mĩm
cười. Một lúc sau mới phát hiện ra tên mắt kiếng đang nhìn
tôi chăm chú từ một góc đằng xa. Không biết hắn đang nghĩ
gì, và cả anh bạn đang nhảy với tôi nữa, không biết họ có
đang nghĩ tới một cái gì đó, một điều gì đó, một người
nào đó đã vụt qua tầm tay của họ hay không.
Tôi mệt mỏị Chỉ muốn kết thúc cuộc đi chơi, trở
về ký túc xá, leo lên giường và ngủ một giấc. Tuần sau, tôi
nghỉ học mấy ngày, về Buôn Ma Thuột thăm nhà.
Ở nhà phụ ba má hái café vài ngày, tôi trở lại
trường. Ba hái một giỏ ổi "cây nhà lá vườn" biếu xách lên làm
quà cho cả phòng. Thanh vừa nhai ổi vừa kể chuyện mấy anh chàng
lạ hoắc cứ lên lớp hỏi tôi hoài. Đến tối, khi các chị
trong phòng đi chơi hết. Thanh mới kể rằng vừa nhận được
thư của Hoàng bên trong chiếc phong bì được đánh vi tính.
Tôi cười, chắc Hoàng sợ tôi biết Hoàng gửi thư cho Thanh.
Thanh hỏi tôi có muốn đọc thư không. Tôi lắc đầu, dù trong
lòng, tôi rất muốn đọc, tôi rất muốn biết một chút gì đó,
một chút thôi, về Hoàng, cũng để biết vì sao anh lại
gửi thư cho Thanh mà không muốn ghi địa chỉ ngoài phong bì bằng
nét chữ cao cao ốm ốm của anh. Thanh hỏi "Vậy mày có muốn
tao nói nội dung không?" Tôi lại lắc đầu "Tao không thích".
Cuối học kỳ, tôi thi rớt một môn. Để rồi trong khi
mọi người nghỉ ngơi thư giãn và lục đục kéo nhau về nhà thì
tôi phải ôm sách vở lên giảng đường học lại từ bài mở
đầu. Nhưng sau đó, tôi đã vượt qua kỳ thi vòng hai với số
điểm cao.
Trong khoảng thời gian đó, nghe nói Hoàng có đến phòng
tìm tôi một lần nhưng không gặp. Tôi cũng nhận được thư
Hoàng. Cất trong ba lô, mấy lần định lôi ra đọc, nhưng
rồi lại quyết định vứt lá thư vào thùng rác. Điều đó
thật không phải dễ dàng. Tôi rất bứt rức, dù sao tôi vẫn
muốn biết Hoàng viết gì cho tôi và Hoàng đã thay đổi như
thế nào. Chần chừ và suy nghĩ mãi, cuối cùng, tôi đợi
đến tối, xách đèn pin ra thùng rác tìm lá thư thì người ta
đã đem rác đi đổ.
Không sao hết. Tôi tự nhủ. Chắc Hoàng viết rằng "Mai
sao rồi, ráng học đừng để phải thi lần hai. Trời trở
lạnh, Mai đừng mặc áo ngắn tay đi ra ngoài, còn anh vẫn khỏe,
anh đang làm luận án tốt nghiệp và anh đang thân với chị
tóc đuôi sam học cùng lớp anh, khi nào ra trường, ổn định
xong là cưới", và dưới cùng là chữ ký "lò xo" của anh.
Tôi không có ý kiến gì, nếu đó là sự lựa chọn của
Hoàng. Tôi sẽ không chúc mừng Hoàng, cũng không mong anh
thất bại. Tôi chỉ buồn... nhưng đến một ngày nào đó, tôi sẽ
quên.
Rồi mỗi ngày trôi qua, tôi nhận ra rằng khó quên Hoàng
hơn tôi đã tưởng. Khi tôi nhận ra điều đó, Hoàng đã ra
đi. Còn khi Hoàng ở bên tôi, tôi cảm thấy những gì anh dành
cho tôi thật bình thường, như hiển nhiên phải như vậy.
Hoàng gọi điện, tôi luôn là người dập máy đầu tiên. Hoàng
đi thực tập, viết thư về, tôi không hồi âm vì không muốn
viết ra những gì tôi đang nghĩ, đang cảm xúc. Hoàng kể
chuyện về bạn bè của anh thì tôi lại vặn vẹo về chị
tóc đuôi sam học cùng lớp cũng là đồng hương với anh.
Nhưng thật ra, tôi không hề bận tâm tới những điều đó.
Tôi giận Hoàng khi tôi thích. Tôi thất hẹn khi tôi thích. Tôi
không quan tâm tới việc Hoàng nghĩ gì và cảm giác như
thế nào. Tôi nghĩ tôi rất quan trọng đối với anh và tôi
muốn chứng tỏ một điều gì đó về bản thân tôi, về tình
cảm của tôi... Chính tôi đã đánh mất Hoàng. Điều đó khó
có thể thay đổi.
Lớp trung cấp tin học ban đêm được nghỉ vì giảng viên
đi công tác, tôi đi lòng vòng quanh phố, ngập ngừng trước
một quán nhỏ có giàn ti gôn, nơi Hoàng và tôi đã có nhiều kỷ
niệm, rồi về. Vừa bước lên tầng hai, tôi đã thấy
Hoàng đứng ở cầu thang. Hoàng trông hốc hác, có lẽ vì thức
khuya nhiều quá. Tôi cúi mặt, đi qua Hoàng. "Mai, đợi đã!"
Hoàng kéo tay tôi. Khi Hoàng chạm những ngón tay ấm áp của Hoàng
vào tay tôi, thật sự tôi muốn òa khóc, nhưng tôi không quay
lại "Mai bận lắm". "Một phút thôi! Anh đến chào Mai... Anh tốt
nghiệp rồi, mai anh về nhà... Mai! Hạnh phúc nhé!" Tôi gật
đầu. Khi Hoàng đi rồi, tôi mới quay lạị Vẫn dáng
người cao cao, xương xẩu. Tôi bước lên mấy bậc thang, rồi
lại chạy xuống...
Có lẽ Hoàng vẫn chưa quên tiếng bước chân tôi, anh
đứng lại chờ. Cặp mắt kiếng lấp lánh niềm vui. Tôi yêu
đôi mắt đó, trước kia cũng vậy mà bây giờ cũng vậy.
"Anh ở đây rồi! Mai đừng khóc!"
Nguyễn Thị Diệp Nga (DH Tây Nguyên)

Mục Lục |
Xem Số Khác |
Trang Chính