Mùa Đom Đóm Bay
Em nhớ ngày đầu quen anh là vào mùa lễ Giáng sinh. Noel đêm ấy nhằm
ngày trăng sáng. Hữu duyên mình gặp nhau ở thánh đường duy nhất trong vùng và
đứng cạnh nhau giữa trăm ngàn người đi lễ. Trong khi vị linh mục đang giảng
những bài thánh kinh thì anh quay qua em bắt chuyện. Và thế là sau đó, giữa lúc
mọi người đang nhắm mắt cầu nguyện thì anh và em nhẹ nhàng lách mình qua
những dãy ghế để ra ngoài. Cả anh và em đều không phải những con chiên, em đi
theo bạn xem lễ và anh cũng vậy. Do đó, chắc Chúa chẳng nỡ trách chúng ta - hai
kẻ ngoại đạo đang ngồi trò chuyện trong khuôn viên của Chúa đâu anh nhỉ?
Khuôn viên đêm ấy ngập đầy màu trăng sáng. Và những đêm sau đó trăng vẫn tiếp
tục tỏa ánh sáng dịu dàng để cho anh đến tìm em và để cho em dắt anh ra bờ sông
quê nội tìm đom đóm.
Dòng sông quê trước đây chỉ có mình em độc quyền thơ thẩn giờ lại có
thêm anh. Sông có vui với người bạn mới không hở sông? Chứ em thì vui lắm.
Tuổi mười bảy ngây thơ, em từng ích kỷ giữ sông, giữ trăng và giữ những chú đom
đóm cho riêng mình. Anh là người đầu tiên được em rộng lượng sẻ chia cho tất cả:
cả sông, cả trăng, cả những chú đom đóm và cả một phần trái tim bé nhỏ của em.
Cứ thế, suốt những mùa trăng anh đã ở bên em. Cho em cười tươi khi đến lớp, cho
em hăm hở làm công việc nhà trước ánh mắt ngạc nhiên của mẹ. Và tự lúc nào
không biết, dòng sông đã đi vào giấc ngủ của em. Trong những cơn mơ, em thấy
dòng sông thật đẹp với vô vàn con sóng lăn tăn được nhuộm vàng lấp loáng. Trên
mặt sông, lũ đom đóm rập rờn bay, in những đốm sáng nhỏ xanh như triệu vì sao
xuống mặt nước. Và giữa dòng sông mơ tuyệt vời ấy, nụ cười anh hiện lên lung
linh, ấm ấp. Nụ cười em vẫn nhớ - Nụ cười đã từng một thời là của riêng em.
Anh vẫn thường có thói quen bắt đom đóm bỏ đầy hai túi áo. Còn em thì
có thói quen vỗ nhẹ vào túi áo anh cho ngàn đóm tung bay. Đóm bay lên mang
theo tiếng cười của em. Tiếng cười vang giữa bầu trời rộng ngập ánh trăng vàng.
Có một lần, em không bao giờ quên được - khi em đưa tay lên vỗ nhẹ vào túi áo
anh thì bất chợt anh cầm lấy tay em, tiếng anh cất lên hòa vào tiếng thì thầm của
hai bờ lau lách "Bây giờ, em nghĩ gì nếu anh nói thương em?". Lời anh nhẹ như gió
thoảng nhưng sao em nghe lòng mình cồn lên bao lớp sóng. Hạnh phúc ùa về, em
sung sướng biết bao nhiêu, nhưng em chỉ mỉm cười "Em còn nhỏ lắm". Anh biết là
em thương anh và anh cũng biết là em sẽ chẳng bao giờ nói ra điều đó. Em là như
vậy đấy, thương đến cháy lòng, thắt ruột nhưng không bao giờ nhận mình thương.
Anh hiểu tình yêu qua ánh mắt em và anh không cần em phải nói. Em cảm ơn anh
biết mấy, chỉ có anh mới đoán biết được những điều em nghĩ.
Mùa trăng lại tới, và em chờ nhưng anh không đến. Ngay sau đó em được
biết anh đã đi xa - Lần đầu anh lỗi hẹn với em, với dòng sông cũng là lần cuối
cùng, duy nhất. Kể từ đó, em không thôi sầu muộn vì nhớ anh, dòng sông lạnh lẽo
nằm im bên em không muốn chảy, và mỗi ngày rằm, trăng cứ lẩn đám mây không
buồn tỏa sáng. Anh như cánh chim mùa đông bay về em trú ẩn. Rồi khi ở chân
trời kia, ánh nắng xuân ấm áp quay trở lại thì anh vỗ cánh tung trời. Cánh chim đã
bay đi thì ai biết buổi chim về mà mong đợi, hở anh? Em đau đớn cho tình đầu tan
vỡ nhưng em không trách gì anh cả, bởi em biết mình xa nhau là lỗi tại em, tại em
nghèo, em xấu xí không xứng với anh - một thanh niên hào hoa, lịch lãm. Nhưng
tình yêu đâu có tội phải không anh? Chỉ người yêu mới có tội tình. Em đã dại khờ
tin anh, tin vào lời thương của anh thì đáng đời em lắm. Em không trách anh đâu,
em chỉ trách mình!
Hai năm, anh đi xa, đi giữa lúc tình em đã trao anh hết. Hai năm, anh
không một lần trở lại, để em mất anh mà ngỡ ngàng không hiểu vì sao ? Hai năm,
anh mang theo một nửa hồn em bay mất, để lại một nửa hồn kia luôn dại khờ vì nợ
nhớ nhung. Hai năm, em không nguôi nuối tiếc tình đầu và chờ mong một bóng
hình xa tít tắp. Để rồi mỗi mùa trăng sáng em lại tìm về dòng sông, nhìn đom đóm
bay em ngỡ như bão giông đang vần vũ trong lòng. Sông dài rộng thế mà không
giữ nổi cho em chút tình cảm đầu đời thì sông ơi, hãy mở lòng ra giữ giùm em
những kỷ niệm ngọt ngào, chua xót của buổi ban đầu em biết nghẹn ngào nếm vị
đắng tình yêu.
Nguyễn Thái Bảo Thy (Long An)

Mục Lục |
Xem Số Khác |
Trang Chính