Những Tấm Gianh
Tối nào nó cũng hì hụi, có khi tới tận khuya. Má nó rên rỉ "Làm chi mà
khuya dữ!" Nó chẳng nói, chẳng rằng. Ban ngày đi học thì chớ, rỗi rãi
nó tranh thủ cắt gianh phơi. Ngày qua ngày, một mình thui thủi đan lát
cóp nhặt từng tấm gianh.
Rồi, má nó cứ rầy la "Mi đan gianh làm chi". Nó gan lì không một lời giải
thích. Cho đến một ngày, nó sang hàng xóm mượn cái xe cải tiến chất
gianh. Bấy giờ nó mới nhờ má đẩy hộ xe, nó kéo. Má nó la lớn "Mi kiếm
tiền làm chi, má đủ sức nuôi ăn học mà." Nó bắt đầu mở miệng "Con chở
gianh để giúp cô lợp nhà. Nhà ở của cô con nhìn thấy trời." Nó lại im như
đá. Má nó quay đi lau những giọt nước mắt.
Xe chở gianh vào đến khu nhà ở của giáo viên thì cô Mai cũng vừa đi chợ
về. Cô cảm động nắm tay má nó "Em cảm ơn chị, cô cảm ơn con..." Đôi
má nó cứ đỏ dần, nó cắm cúi chuyển những tấm gianh xuống sân. Cô
cũng lau nước mắt "Thế là mùa mưa này em không phải che tấm nhựa, lấy
thau hứng dột trong nhà nữa. Chị có con hiếu thảo quá." Má nó cười
rạng rỡ.
Cả má nó, cả cô giáo Mai đều lau nước mắt còn nó vẫn im lặng bên
những tấm gianh...
Lâm Quỳnh (Nam Định)

Mục Lục |
Xem Số Khác |
Trang Chính