Valentine
Ngày... tháng... năm...
Ngày đầu tiên tôi đi học bằng xe buýt, ba đưa tôi đến chỗ đón xe, dù chỗ
đó cách nhà tôi không xa mấy. Ba đứng đợi xe với tôi. Tôi im ỉm nhìn
xuống mặt đường. Chán ghê, tôi mười tám tuổi rồi, ba má làm như tôi
con nít không bằng. Sáng nay má bắt tôi khoác thêm áo, đội nón, trời có
lạnh, có nắng gì đâu. Ba thì đi đón xe với tôi, tôi tự làm một mình được
mà. Xe dừng lại, ba dắt tôi lên xe, kiếm chỗ cho tôi ngồi. Ba đi hỏi mấy
chú phụ xe coi bận về xe sẽ dừng những trạm nào gần khu vực nhà tôi.
Ba bước lại chỗ tôi dặn kỹ tôi nhớ xuống chỗ ba chọn. Ba dặn tôi không
được ngủ gục trên xe. Nếu không chẳng biết xe chạy tới đâu, có ngày
khỏi về nhà. Ba còn nói với anh ngồi bên cạnh trông chừng tôi giùm. Ba
xuống xe, xe lăn bánh. Tôi thấy mọi người trên xe quay lại nhìn tôi chăm
băm. Ngạc nhiên? Tò mò? Buồn cười? Tôi quê quá chừng! Xe dừng
trước cổng đại học Khoa học tự nhiên ở Thủ Đức, tôi hớn hở bước xuống
đi vào trường chợt nghe tiếng ba gọi:
- Ly, Ly...
Tôi tròn mắt quay lại:
- Ba lái xe chạy theo xe buýt à?
Ba gật đầu:
- Ừ, ba muốn coi xe dừng ở đâu. Xe ngừng ngày trước cổng trường ba
thấy tiện ghê.
Ba móc túi lấy tiền cho tôi. Tôi lắc đầu:
- Con có rồi.
Ba ấn vô tay tôi:
- Cứ cầm đó. Thôi con vô học đi.
Tôi lí nhí cám ơn ba rồi đi vô trường. Tôi xúc động dễ sợ. Ba cứ vậy
hoài. Tôi đã lớn rồi!
Ngày... tháng... năm...
Hôm nay là ngày gì sao xe buýt đông thế. Tôi lên xe đã sạch trơn chỗ
trống, đành phải đứng vậy. Kể ra đứng cả tiếng đồng hồ oải thật.
"Nhưng riết rồi cũng quen" tôi tự an ủi mình. Dọc đường xe liên tục đón
khách. Ôi, chen chật đến nỗi không cần vịn cũng bảo đảm không té. Xe
dừng lại trước cổng trường tôi thở phào nhẹ nhõm lui cui đi ra. Chợt
chân tôi đau điếng, đau đến nỗi không la lên thành tiếng được. Tôi ngâng
phắt lên thấy một cái tướng to bè đang "vô tư" đạp chân tôi. Tôi chưa
kịp kéo áo lại bắt đền thì người này chen người kia lấn để hắn thoát đi
mất. Tôi ấm ức đi vào nhà vệ sinh rửa chân. Tôi nhăn mũi tự chế nhạo
mình "Đáng đời, mắc chi hôm nay lấy giày dây của má mang để bị đạp te
tua. Cái tật xí xọn, se sua". Tôi rửa hoài sao ngón chân cái còn vết gì
đen đen chưa ra. Tôi mở cặp lấy mắt kính nhìn cho rõ. Oái! Dập cái ngón
chân của tôi rồi. Tôi nhớ lại cái tướng của hắn to cao đến nỗi lúc đứng
dậy xuống xe hắn phải khom thấp người để không đụng đầu. Nỡ lòng nào
hắn đem cái thân bồ tượng ấy đè lên bàn chân nhỏ xíu của tôi! Tôi thầm
rủa cái gã cà chớn.
Tan buổi học tôi lơn tơn bước ra khỏi lớp. Mắt tôi chợt sáng lên khi
bắt gặp tên hồi sáng. Không thể lẫn lộn được với cái dáng to kềnh càng
và chiếc áo sơ mi màu mận chín. Tôi hăm hở bước nhanh tới đập tay lên
vai hắn:
- Này!
Hắn quay lại, tôi bất ngờ vì thấy tay hắn bị bó bột, hắn nhìn tôi ngạc
nhiên:
- Có chuyện gì vậy bạn?
Tôi tức tối chỉ xuống chân mình:
- Anh giẫm lên chân tôi hồi sáng. Anh không xin lỗi tiếng nào mà bỏ đi
thẳng.
Thấy hắn ngơ ngác, tôi nhắc thêm:
- Ở trên xe buýt đó.
Hắn nhíu mày cố nhớ:
- Thế à? Tôi không biết, giờ cho tôi xin lỗi bạn.
Tôi lắc đầu:
- Không.
Hắn khó chịu:
- Vậy bạn muốn gì?
- Muốn làm sao mất cái vệt bầm này.
Hắn quay người bỏ đi sau khi nói:
- Bạn đã cố tình làm khó tôi đành chịu.
Tôi trợn mắt túm áo hắn lại:
- Ê, ê...
Hắn gạt tay tôi ra:
- Bạn lại muốn gì đây? Tôi không nhớ hồi sáng có đạp chân bạn không,
song vì lịch sự tôi đã xin lỗi bạn, sao bạn cố chấp vậy? - Hắn chợt cười
khó ưa - À, à...Hay bạn cố tình gây ấn tượng để làm quen với tôi?
Tôi lắp bắp:
- Cái... cái... gì...
Hắn câng câng mặt cười:
- Chớ còn gì... Tôi tự biết mình đẹp trai lắm.
Tôi hét lên:
- Xí, ai thèm làm quen với anh, xấu nhất mà cứ tưởng đẹp nhì. Tướng
tá dềnh dàng như khỉ đột, cười nhăn nhở như đười ươi, mắt như... như cú
vọ. Hứ.
Tôi quay ngoắt bỏ đi nhưng chợt nghĩ... tôi liền quay trở lại đá mạnh vô
chân hắn:
- Huề nha!
Hắn xuýt xoa nói với theo:
- Đồ con gái chanh chua, mỏ nhọn, hung dữ, đanh đá.
Ngày... tháng... năm...
Đúng là oan gia ngõ hẹp. Ai dè hắn học chung lớp, lại còn là lớp
trưởng của tôi nữa chứ. Nghe đâu hắn thi vào cao điểm nhất lớp tôi và
hắn đã làm lớp trưởng suốt mười hai năm đi học nên ai cũng nhất trí chọn
hắn làm đại diện cho lớp. Xì, có gì hay đâu cái đồ hám danh, hãnh tiến.
Tôi có chuyện xích mích với hắn, chắc thế nào hắn cũng tìm cách "đì" tôi
cho coi. Hừm, tôi chả sợ hắn đâu.
Ngày... tháng... năm...
Cái cảnh chen lấn, đông nghẹt của xe buýt không còn xa lạ với tôi. Tôi
ngó lơ ra cửa sổ ngắm nhìn bên ngoài. Chợt xe buýt thắng gấp lại. Một
anh đang đứng gần té vô tôi. Tôi hoảng hồn lấy cặp đẩy anh ra. Thấy tôi
phùng mang, trợn mắt anh ta rối rít xin lỗi. Có tiếng cười của những
người xung quanh, có cả lời chọc ghẹo:
- Dữ quá cô bé ơi!
- Bé ơi, sinh viên năm thứ nhất hả?
- Bé giận nhìn dễ thương quá!
- Bé ơi, bé tên gì?
Tôi không thèm trả lời quay đầu ngó chỗ khác. Tôi tự nhủ mai mốt không
ngu ngốc ngồi ngoài bìa ở hàng ghế đầu nữa.
Đang lững thững ra cổng trường tôi nghe tiếng gọi, tôi ngoái lại chờ.
Đến khi chiếc xe thắng kít lại kế bên, tôi mới nhận ra tên lớp trưởng.
(Mắt tôi cận, ra đường không đeo kính nên đâu nhìn rõ được ai). Hắn ngoác miệng cười:
- Cường chở Ly về nha, chiều thứ bảy xe buýt đông lắm.
Tôi cố lịch sự:
- Tôi đi quen rồi, cám ơn lớp trưởng.
Hắn tủm tỉm:
- Cũng không sao, nhưng Ly nhớ đừng chọn ngồi hàng đầu ghế ngoài
bìa.
Tôi ngơ ngơ ngó hắn không hiểu. Hắn lại cười:
- Mai mốt có xảy ra trường hợp như hồi sáng, Ly đừng phản xạ như vậy
nữa. Trẻ con, chanh chua và dữ quá. Người ta đâu cố tình tại xe thắng
gấp thôi.
Tôi hầm hừ nhìn hắn đe dọa. Quái, sao hắn biết cà? Chắc trên xe lúc đó
có bạn của hắn.
Ngày... tháng... năm...
Hắn cố tình chen vô ngồi cạnh tôi. Được thôi. Bàn ghế của nhà trường
mà. Tôi phân chia ranh giới rạch ròi, hở tay hắn sơ ý lấn chiếm lãnh thổ
thì tôi lấy bút đâm hắn một cái. Chân hắn vừa nhích qua một chút thì tôi
dùng giày cao gót khỏ lên. Cuối buổi học hắn tổng kết:
- Mười một vết đâm, tám vết giày. Lưu Ly hiền thật!
Tôi nghếch mặt lên bỏ đi.
Ngày... tháng... năm...
Nhìn hắn chống nạng đi vào lớp, tôi khẽ bĩu môi. Chắc là lại bị xe tông
nữa rồi. À không, phải nói rằng hắn tông người ta chứ. Đầu năm tới giờ
hắn đã tông xe ít nhất là bốn lần. Đồ quái xế. Hắn có bị sao cũng đáng
đời, chỉ tội cho người ta khi không bị vạ lấy. Tiếng Hưng sôi nổi giữa
đám con trai bàn dưới làm tôi chú ý.
- ... Chẳng những Cường không chùn bước mà còn gan dạ cúp đầu xe
bọn cướp. Cả hai xe ngã lăn ra đường. Xe cảnh sát chạy tới ngay tức
khắc, còng hai tên cướp lại. Mấy anh cảnh sát chở Cường vô bệnh viện.
Mấy ảnh khen Cường hết lời và có hứa sẽ tặng bằng khen cho Cường. Tụi
mày coi lớp trưởng mình oai không?
Mọi người vây quanh hỏi han, khen ngợi hắn như một anh hùng. Hắn
khiêm tốn luôn miệng nói:
- Ai trong hoàn cảnh đó cũng hàng động thế thôi, các bạn đừng khen
nữa làm Cường ngại quá.
Tôi cũng muốn lại xem vết thường hắn thế nào nhưng ngài ngại làm sao
ấy. Tôi tự cốc vào đầu mình, toàn nghĩ xấu cho người khác...
Ngày... tháng... năm...
Sinh nhật của tôi là một ngày thật đặc biệt, ngày 14-2, ngày lễ tình nhân
cũng là kỷ niệm ngày cưới của ba má tôi. Sinh nhật năm nay của tôi
cũng như mọi năm, không có bạn bè, chỉ có những người thân trong gia
đình. Tàn tiệc, ba má ngồi mở quà với tôi sau khi dọn dẹp xong. Chợt
ba hỏi:
- Quốc Cường là ai vậy Ly ?
Tôi tròn miệng, sao ba lại biết tên lớp trưởng tôi? Tôi đâu có kể về hắn
cho ba nghe.
- Con...
Tôi chưa kịp nói gì thì ba đưa hộp quà.
- Con quen với nó bao lâu rồi? Thân với nhau tới mức dám gửi quà đến
tận nhà chúc mừng à?
Tôi luýnh quýnh xua tay:
- Hắn là lớp trưởng của con. Con không biết hắn sao lại gửi quà tới.
Con đâu có quen thân với hắn. Con ghét hắn nữa là... con... con...
Má xen vào:
- Kìa ông, bé Ly vừa mừng sinh nhật mười chín đó. Tôi tin bé Ly biết
chọn bạn chơi. Con lớn rồi, bạn bè nam nữ là chuyện bình thường.
Ông đừng ngăn cấm hay la rầy làm con nó sợ.
Ba phản bác:
- Nó còn nhỏ chỉ nên chú tâm vào học thôi.
Má vẫn nhẹ nhàng:
- Ngoài việc học ra nó cũng cần có bạn bè chứ. Đâu phải là có bạn sẽ
xao lãng việc học đâu.
Sợ má hiểu lầm tôi lên tiếng:
- Má à con...
Má khoát tay:
- Má hiểu mà, con đem quà vô phòng đi. Có chuyện gì cứ tâm sự với
má. Má ủng hộ con.
Tôi ngần ngừ đem quà vào trong. Tôi bối rối mở món quà của hắn. Tôi
không biết hắn tặng nhân dịp gì đây? Sinh nhật hay lễ tình nhân? Tôi
luống cuống, tôi... sao sao ấy. Đêm nay trước trang nhật ký tôi tự hỏi
mình nhiều lần, tôi có ghét hắn thật không?
Minh Thy

Mục Lục |
Xem Số Khác |
Trang Chính