Sao Băng
Có thể bây giờ anh chẳng còn nhớ đến em. Hoặc
giả có nhớ, anh cũng lắc đầu mỉm cười và tự bảo:
"Ôi, tuổi trẻ khờ dại và ngốc nghếch". Còn với em,
cứ mỗi lần đạp xe lang thang qua ngôi trường cũ, qua
con đường đầy lá me xanh thì nỗi nhớ anh cứ dâng
lên se thắt cả lòng.
Em vẫn nhớ, một nhà văn nào đó đã viết rằng:
"Đau khổ bắt nguồn từ hạnh phúc. Đi hết con đường
hạnh phúc thì đoạn đường tiếp theo sẽ là đau khổ".
Có lẽ em và cả chúng ta đã từng hạnh phúc, dù em
không biết là nó có thật trọn vẹn. Hạnh phúc như một
con bướm đẹp, nhìn xa thì thấy thích, vậy mà đưa
tay bắt lấy, nắm tay lại thì nó đã vội tàng hình.
Đến khi hai chúng ta quay đi là lúc em ngỡ ngàng nhận
thấy: hạnh phúc rơi tuột khỏi tầm tay như con bướm
vụt bay khi đã không còn thích thú gì chốn cũ .
Em vẫn nhớ, cái đêm đầu tiên chúng ta quen nhau, tình
cờ và có vẻ gì như là ngớ ngẩn. Tan học về kẻ
trước đứng đợi người sau, cười bâng quơ vụng về
một vài câu nói . Rồi lần hò hẹn đầu tiên, sánh
bước bên nhau qua con phố dài rợp đầy bóng cây và
lá rụng... Chao ôi là nhớ ... cái thuở ban đầu dễ
thương ấy ... lẽ nào, lẽ nào không có chút gì tồn
đọng lại trong anh?
Kỷ niệm cuộn tròn trong lòng bàn tay, không nhiều mà
không ít, để một lúc nào đó chợt vỡ tung ra thành
trăm nghìn mảnh vỡ, khi dấu ái đã rút lui nhường
chỗ cho trăm nhung ngàn nhớ, cho trăn trở giấc trong
đêm, chợt bừng tỉnh dậy nước mắt ướt đầm cả
gối . Kỷ niệm là giọt cà phê nhiễu xuống ly hờn
dỗi một đêm mưa, là từng câu nói, là bàn tay trong
một bàn tay nóng ấm nóng, là nụ hôn chưa trao đã vội
tạ từ . Kỷ niệm là ngày chia tay tiếng cười nghẹn
trên môi, cơn mưa đổ xuống phố buồn tênh mà cứ
tưởng chừng như là em đang khóc.
Ai bảo anh lỗi hẹn, ai bảo anh không đến làm em thấp
thỏm chờ trông rồi lòng bừng cơn giận. Ai bảo thói
đa nghi bắt em nhìn anh bằng con mắt khác, rằng anh
đùa giỡn, rằng anh lừa dối . Rồi em kết luận: con
trai không thể tin được. Ai bảo cơn tự ái làm em
không tin những gì anh thanh minh. Em lắc đầu quả
quyết. Và anh ra đi, lẳng lặng. Ai bảo thế khi cả hai
đứa cục tự ái to bằng trái núi để bây giờ có
ngồi mà tiếc cũng chẳng tìm đâu lại chút ngày xưa .
Những ngày xưa khi anh nói ... anh yêu ... tia mắt anh
nồng nàn em vẫn nhớ . Đến tận bây giờ em vẫn
chưa thốt lên ba tiếng "Em yêu anh". Còn anh ngày xưa
anh nói "Sẽ không bao giờ quên em đâu". Vậy mà bây
giờ anh đã vội quên.
Đến tận bây giờ em vẫn không dám chắc rằng tình
yêu anh có là thật sự, nhưng em không tin anh đã lừa
dối . Anh nỡ nào lừa dối chi một con bé yếu đuối
như em, mặc dù ngoài mặt mang vẻ bất cần tất cả .
Anh hiểu em khao khát tình thương gia đình, bạn bè,
mong có người thông cảm. Anh hiểu em sợ những nỗi
đau, nỗi dày vò khi quanh mình mất mát nhiều thứ,
vậy mà anh nỡ quay lưng.
Cứ mỗi lần đặt chân lên lớp cũ ngày xưa, nhặt
xác lá vàng rơi hay ngồi một mình đếm nỗi buồn
rớt vào đêm tỉnh lặng, là em nhớ đến anh, kỷ niệm
vụt về đau nhói, buốt cả một vùng trái tim. Những
lúc đó, em ước ao đến cháy bỏng là được nhìn
thấy đôi mắt anh nồng nàn, nụ cười anh rạng rỡ .
Em đã từng nuôi cho mình hy vọng, rồi chợt thấy mình
vô nghĩa, khi cái mình làm mất đi hiếm khi trở lại
bao giờ ...
Đêm nay trời đầy sao . Muôn vàn vìtinh tú ganh nhau
lấp lánh. Ngôi sao nào là của anh? Còn em? Có lẽ là
ngôi sao nhỏ bé đứng lẻ loi ở góc trời vô vọng kia,
soi những tia sáng yếu ớt và nhấp nháy khóc cho mình.
Em dõi mắt ngóng trông mà nào có thấy, ngôi sao băng
vụt qua như lời anh dịu vợi "Khi gặp được ngôi sao
như thế, mình ước gì sẽ toại nguyện". Tình yêu của
chúng ta chỉ là ngôi sao băng thôi, lóe sáng rồi lẫn
vào bóng đêm, để lại cho em lời nguyện cầu có bao
giờ thực hiện ?...
NGUYỄN THANH HÀ
(K18, ĐH Luật, TP.HCM)

Áo Trắng | Trang Chính