
Nơi tàng cây xao xác lá bâng khuâng
Ta đứng dưới cơn mưa chiều xa vắng
Người con gái đi ngang nhìn lãng mạn
Nở nụ cười mới khó hiểu làm sao !
Nơi nằm ngoan những vạt cỏ ca dao
Ru đôi lứa ban trưa vào tình tự
Tuổi mười sáu riêng lòng ta lúc đó
Phải không em thầm kín đến dường nào
Ngày quen nhau đêm dằng dặc chiêm bao
Em hiển hiện, em chập chờn chiếc bóng
Hoa phượng nở bất ngờ hoa phượng rụng
Tiếng ve gần bất chợt hóa xa xôi
Ngẩn ngơ lòng vô cớ những buồn vui
Tập nhật ký dịu dàng dòng mực tím,
Từng trang viết bàng hoàng bao kỷ niệm
Về thân thương một mùa hạ đầu đời
Mười lăm năm vẫn tàng phượng ấy thôi
Và tiếng ve vẫn tiếng ve ngày cũ
Người bạn gái năm nào, giờ, có nhớ
Như lòng mình khi về lại trường xưa .
Em chẳng thể nào bỏ nổi những tơ vương
Những khao khát suốt một thời con gái
Hoa phượng đỏ ngàn năm còn đỏ mãi
Con ve ngân thương nhớ tận bây giờ .
Sẽ chẳng bao giờ nguội tắt ước mơ
Câu chuyện cổ xưa: Lọ lem và hoàng tử
Dẫu hoàng hôn đỏ tím vai ngày lữ thứ
Em một mình không có anh bên...
Sẽ chẳng bao giờ em có thể vùi quên
Năm tháng cũ ... câu thơ buồn anh viết
Sóng nước cồn cào nhớ thương da diết
Em tê lòng nghe nhói trái tim đau .
Dẫu em giận hờn: ta không là của nhau
Ánh sao chiều vùi chôn nơi dĩ vãng
Anh cũng đừng buồn, đừng nhìn em im lặng
Em chẳng bao giờ có thể hết yêu anh.
Bé sẽ xếp lại tà áo trắng
Bạn bè lưu luyến buổi chia tay
Bé sẽ thấy đời như giấc mộng
Ngậm ngùi tiếc nuối vị ô mai
Bé sẽ lạc trong mùa phượng đỏ
Nhẹ tay sách vở tạm rời xa
Để vui cùng biển trời lộng gió
Rừng núi mây thơm tóc học trò
Mùa hạ lại về rồi đó bé
Anh thôi chẳng đứng trước cổng trường
Bài thơ tình ngọt ngào cây trái
Biết gửi về đâu nỗi nhớ thương?
Chiều nay có ai ngồi ngơ ngẩn
Dưới gốc cây nghe gió hạ thổi về
Ép cánh phượng để dành trong vở
Biết tặng ai khi ai đã xa quê
Kỷ niệm chợt tràn trang lưu bút
Cánh phượng xưa nay đã đổi màu
Còn đâu đây hương vương thoang thoảng
Để mỗi lần Hè đến nhớ thật lâu .
Xa nhau mấy mươi ngày
Hay sẽ không gặp lại
Tuổi học trò vụng dại
Chỉ còn một buổi nay
Rồi sân trường sẽ vắng
Những tà áo trắng bay
Gốc phượng nằm thinh lặng
Nhớ nhịp guốc vui tai
Trở mình trong trang vở
Vài chiếc lá thuộc bài
Dăm bài thơ dang dở
Một mối tình phôi thai
Dẫu ngày tháng tàn phai
Phượng hồng còn mơ mãi
Tuổi học trò dấu ái
Một thuở nào nồng say .
Sẽ xa, thôi cũng đành xa nhé
Người về cuối bãi kẻ đầu sông
Có chút gì đau như cắt ruột
Tay chào, tay vẫy, nón che ngang.
Sẽ xa, ừ thôi nhé, đành xa
Rồi mai trên những lối tôi về
Tôi biết lòng tôi nghe rộn rã
Nhịp guốc ai đùa trong nắng trưa .
Bỗng dưng tôi thấy mình tiêng tiếc
Những tà áo trắng nắng nghiêng nghiêng
Những bàn tay giở lần trang sách
E ấp tờ thư trước cổng trường
Có ai qua đó hái dùm tôi
Những đóa hoa thơm ngát một thời
Ép vào tim để nghe thương nhớ
Để nghe sầu giạt đến muôn nơi .
Sẽ xa thôi cũng đành xa nhé
Người về cuối bãi kẻ đầu sông
Bóng hoa bay mấy chiều tan tác
Hoa rụng ba năm trắng bến hồng.
Rồi mai khi gió mùa thu tới
Khi nắng tàn phai trên trên lối xưa
Có biết người xa xôi trở lại
Hay là biền biệt đến muôn thu .
Trời bỗng mang mang đất ngậm ngùi
Những tà áo trắng năm xưa ơi
Có ai qua đó cho tôi gửi
Một trái tim đau vỡ máu người .
Anh gặp lại tuổi học trò mông muội
Trên tóc em hoa bướm quá vô tình
Bài toán đố trong ngực còn tức tưởi
Tan học rồi ai đón cũng lặng thinh.
Anh chiều nay lặng nhìn qua phố nhỏ
Dáng em đi mềm dịu cả con đường
Bỗng thấy mình hóa ngu ngơ khờ dại
Trước thiên thần áo trắng như gương.
Mây như bông vắt ngang trời nắng quá
Bóng ta gầy chao đổ xuống thềm rêu
Tiếng guitar không dưng trầm lắng lạ
Gửi gắm về phía ấy một lời yêu
Nhánh hoành hậu tím vài bông nở muộn
Em ở đâu trên trái đất này
Ngoài cổng trường đời ngược xuôi trăm hướng
Về chờ em như chờ cỏ may
Mưa chưa về tưới nhuần đôi mắt mỏi
Cỏ may và em trốn biệt cõi xa nào
Chiều chưa khép mà đêm đã tới
Ngấn tình buồn chợt vỡ đắm trăng sao
Cánh phượng nào của ngày xưa trong trang vở
Bông phượng nào lưu luyến buổi chia ly
Cành phượng tặng nhau người còn nhớ ?
Tuổi hai mươi run rẩy nói câu gì ?
Xin lỗi người ngày xưa tôi không hiểu
Tình yêu vương trong cánh phượng run run
Khi tôi hiểu người xa xôi mấy nẻo
Chỉ còn hoa phượng đỏ nở ven đường
Phượng lại nở trên con đường cũ
Giống hệt ngày nao, giống hệt năm nào
Nhưng tôi không còn như trước nữa
Tôi đi một mình tuổi quá ba mươi
Phượng không chỉ nở trên đường cũ
Phượng nở âm thầm khắp bốn phương
Tôi chạy trốn nhưng làm sao trốn được
Phượng vẫn theo tôi mọi ngả đường.
