CoD
25-01-2006, 02:15 AM
Bắt đầu từ đâu đây...
Ôi TAT ơi, tao ghét mày lắm mày biết không. tao căm thù mày nhiều lắm vì mày đã giúp tao gặp nàng và mày cũng đã làm cho cuộc đời tao tan nát. Nơi này chung tao đã gặp nhau. Ôi tao nhớ những ngày tháng đó quá. Tao nhớ nàng nhiều quá mày à....mày biết không tao yêu nàng nhiều lắm nhiều đến đến nỗi tao bây giờ không con linh hồn nữa. Chúng tao tui vẻ lắm. Chúng tao đã có những ngày tháng mà tao nghĩ rằng cuộc đời này tao sẽ không quên đâu....Những ngày tháng đó như những mũi kim đã cắm sâu vào tim tao rồi....nàng là tất cả những gì tao có.....nàng là hạnh phúc của đời tao...mày biết không từ khi nàng nói tao là một phần cơ thể của nàng rồi....mày biết không tao mừng lắm tao tưởng rằng chúng tao mãi mãi sẽ thuộc về nhau....rồi tại sao, tại sao ông trời bắt chúng tao ở hai nơi thế....tao không cam lòng đâu....Nàng muốn được tự do....tao rất muốn mình ích kĩ lắm tao không muốn mất nàng đâu....Nhưng tao càng không muốn nàng buồn....mày biết không hôm nay gặp lại nàng....nàng vui lắm....nàng cười và nói với tao....nàng cảm thấy vui vẻ lắm....vì nàng đã thấy tao trở lại bình thường rồi.....em ơi em có biết làm sao anh có thể trở lại bình thường được....làm sao anh có thể quên em được....em biết không....ngày hôm qua em nói với anh em không muốn anh qua gặp em.....em biết không em xin anh đừng qua....em đã van xin anh .....em có biết không câu nói đó đã làm linh hồn anh tan biến trong cõi đời này rồi.....anh không ngờ mình đáng sợ đến thế....không ngờ mình ích kĩ và tàn ác đến thế.....em muốn thoát khỏi vòng tay anh....đến nỗi thế....trời ơi tôi đã làm ra tội ác gì....tôi đã làm ra cái gì mà tôi phải trả một cái giá đắt thế.....tôi điên rồi...tôi điên thật rồi....tôi muốn thoát khỏi thế gian nay bây giờ thôi.....tôi không muốn tồn tại nữa....tôi không muôn' nữa....tôi chịu hết nỗi rồi....ba mẹ ơi, anh chị ơi....con có thể đi không con có thể đi trước được không....con thật sự không muốn sống nữa.....con phải làm sao đây....nàng là tất cả của con....con đã mất nàng rồi....con mất nàng rồi....con không thể cướp đoạc sự vui vẻ của nàng được.....Nhưng mà sự vui vẻ của con đã mãi mãi không còn nữa.....con biết yêu một người thì nên để người đó vui vẻ....con còn gì đây.......còn còn gì đây.....con không còn gì hết....sự nghiệp làm gì...ai cũng biết con không cẫn sự nghiệp....con không cần tiền....con không cần danh vọng.....con chỉ còn cha mẹ anh chi thôi....nhưng cuộc sống con thế này....con làm sao có thể nhìn mặt mọi người nữa....
Ôi TAT ơi, tao ghét mày lắm mày biết không. tao căm thù mày nhiều lắm vì mày đã giúp tao gặp nàng và mày cũng đã làm cho cuộc đời tao tan nát. Nơi này chung tao đã gặp nhau. Ôi tao nhớ những ngày tháng đó quá. Tao nhớ nàng nhiều quá mày à....mày biết không tao yêu nàng nhiều lắm nhiều đến đến nỗi tao bây giờ không con linh hồn nữa. Chúng tao tui vẻ lắm. Chúng tao đã có những ngày tháng mà tao nghĩ rằng cuộc đời này tao sẽ không quên đâu....Những ngày tháng đó như những mũi kim đã cắm sâu vào tim tao rồi....nàng là tất cả những gì tao có.....nàng là hạnh phúc của đời tao...mày biết không từ khi nàng nói tao là một phần cơ thể của nàng rồi....mày biết không tao mừng lắm tao tưởng rằng chúng tao mãi mãi sẽ thuộc về nhau....rồi tại sao, tại sao ông trời bắt chúng tao ở hai nơi thế....tao không cam lòng đâu....Nàng muốn được tự do....tao rất muốn mình ích kĩ lắm tao không muốn mất nàng đâu....Nhưng tao càng không muốn nàng buồn....mày biết không hôm nay gặp lại nàng....nàng vui lắm....nàng cười và nói với tao....nàng cảm thấy vui vẻ lắm....vì nàng đã thấy tao trở lại bình thường rồi.....em ơi em có biết làm sao anh có thể trở lại bình thường được....làm sao anh có thể quên em được....em biết không....ngày hôm qua em nói với anh em không muốn anh qua gặp em.....em biết không em xin anh đừng qua....em đã van xin anh .....em có biết không câu nói đó đã làm linh hồn anh tan biến trong cõi đời này rồi.....anh không ngờ mình đáng sợ đến thế....không ngờ mình ích kĩ và tàn ác đến thế.....em muốn thoát khỏi vòng tay anh....đến nỗi thế....trời ơi tôi đã làm ra tội ác gì....tôi đã làm ra cái gì mà tôi phải trả một cái giá đắt thế.....tôi điên rồi...tôi điên thật rồi....tôi muốn thoát khỏi thế gian nay bây giờ thôi.....tôi không muốn tồn tại nữa....tôi không muôn' nữa....tôi chịu hết nỗi rồi....ba mẹ ơi, anh chị ơi....con có thể đi không con có thể đi trước được không....con thật sự không muốn sống nữa.....con phải làm sao đây....nàng là tất cả của con....con đã mất nàng rồi....con mất nàng rồi....con không thể cướp đoạc sự vui vẻ của nàng được.....Nhưng mà sự vui vẻ của con đã mãi mãi không còn nữa.....con biết yêu một người thì nên để người đó vui vẻ....con còn gì đây.......còn còn gì đây.....con không còn gì hết....sự nghiệp làm gì...ai cũng biết con không cẫn sự nghiệp....con không cần tiền....con không cần danh vọng.....con chỉ còn cha mẹ anh chi thôi....nhưng cuộc sống con thế này....con làm sao có thể nhìn mặt mọi người nữa....