View Full Version : ... lãng...
yesterday
26-01-2006, 12:15 AM
:-$ tiêu, già đầu mừ vẫn hồ đồ, giờ thì cứu cũng hỏng kịp, đúng ra là chỉ move khỏi box đó mà chuyển sang box này để cho phép reply, ai dè
thui lỡ rùi, lãng luôn dzi.
~~~***~~~
… café vào một chiều cuối năm… à không, một tối cuối năm chứ… và… chỉ 2 chứ không phải 5…
… rồi… lại là một đêm trắng… tự nhủ… “bởi do không đường”…
… “đời nó là thế”… cười… ủa, café mà sao thấy chua chua…
… “café Nha Trang ngon nhất”… “vì kẹo và có vị mặn”… cùng cười… tự hỏi vì bản chất thật sự của café hay vì Nha Trang… cũng như chỉ uống không đường nhưng không do nghiện mà vì từng có ngày hôm qua… ngon đôi khi là cảm giác chứ không phải vị giác…
… “phúc cho ai dám tin”… café nữa nhé… vì đời còn nhiều chuyện mà ta chưa nói tới…
yesterday
26-01-2006, 12:21 AM
:-$ … reeeng… “thế đó”… “trời, sao giỏi nói chuyện người, còn thì”… “ừ nhỉ, đang có phong trào như ai đó nói, thôi thì bắt đầu từ LangBiang nhé”… “sao không là Gió?”… “bởi Gió chưa phải là ngày hôm qua”… “nghĩa là?”… “vẫn hiện hữu”… tút tút tút… cười… hai cái Tết rồi…
yesterday
26-01-2006, 12:51 AM
:-$ à quên mất, 2 câu nớ lấy từ ni nà, và... Yest không là người Huế
~~~***~~~
Anh cứ đi như nắng phải xa chiều
Dẫu một đêm cũng đủ dài để nhớ ..........
Anh cứ đi như chưa từng gặp gỡ
Bởi mùa thu đâu chỉ có một lần
Em sẽ quên ........như quên hương nồng của gió
Như xương rồng quên một buổi nắng mai
Em không trách tình phụ
Chỉ trách sự dịu dàng không níu nổi bước chân
Em biết cúc xanh giờ đã thành hiện thực
Ước vọng xưa đã chạm tầm tay
Lại bị tham vọng hôm nay đánh cắp
Những đoá hoa hướng về mặt trời
Em không thể hướng về Anh
Sắc biển đổi màu , tình yêu cũng mất ....
yesterday
01-02-2006, 04:31 AM
:-$ Cà phê một mình
Sáng nay café một mình,
Sài Gòn chợt mưa chợt mưa
Nhớ em bao nhiêu cho vừa,
Em ơi, em ơi...!
Sáng nay nghe mưa quanh mình,
trời chợt lạnh như mùa đông
Những cơn mưa rơi ơ thờ,
rớt trên cuộc tình mong manh
Anh đã đi một ngày mưa buồn,
cơn gió đông lạnh đầy đôi tay
Anh đã đi để lại nơi này,
đôi mắt nâu ngồi buồn xa xăm
Như cánh chim lạc về phương nào,
theo bước chân một ngày mưa bay
Anh đã đi để lại nơi này,
cơn gió đông còn buồn mênh mông
Sáng nay mây thấp trên đầu,
từng giọt café ngọt đắng
Biết em nơi đâu bây giờ,
Em ơi, em ơi...!
Sáng nay ngồi khóc một mình,
từng giọt sầu rơi lặng lẽ
Biết anh ra đi thật rồi...
Ơ .......... hờ
Sáng nay ngồi khóc một mình,
từng giọt sầu rơi lặng lẽ
Biết ta xa nhau thật rồi.
Ơ .......... hờ
http://vnthuquan.net/viviy2k/NhacViet/C/CafeMotMinh_PhuongThanh.mp3
yesterday
01-02-2006, 04:33 AM
:-$ Cà phê buồn
Giọt cà phê buồn rơi trong vấn vương
Ngồi nhớ tên em
Nhớ thương cuộc tình giờ đã chia xa
Ngày nào êm đềm đôi ta có nhau
Ngồi quán thân quen ngắm mưa hạ về
Tình đắm trong mê
Ly cà phê nồng hương lòng bao vấn vương
Nơi hẹn xưa giờ đây tìm em đâu thấy
Điệp khúc:
Mênh mang mênh mang cà phê buồn rơi ngoài kia lá rơi
Thương ai mong ai thời gian buồn trôi giọt cà phê đắng
Theo mây phiêu du về phương trời xa tình em vắng xa
Nơi đây riêng tôi ngồi ôm lẻ loi mơ giấc mơ buồn
Giọt cà phê buồn rơi trong vấn vương
Ngồi nhớ tên em
Nhớ thương cuộc tình giờ đã chia xa
Ngày nào êm đềm đôi ta có nhau
Ngồi quán thân quen ngắm mưa hạ về
Tình đắm trong mê
Em về đâu về đâu còn thương nhớ nhau
Có hay chăng em tình anh còn say còn đầy khao khát
http://vnthuquan.net/viviy2k/NhacViet/C/Ca%20phe%20buon%20-%20Viet%20quang%20-%20Nha%20ca.wma
yesterday
05-02-2006, 12:19 AM
:-$ Vậy là những ngày Tết nhộn nhịp cũng đã trôi qua, tất bật cả tháng chỉ để lo cho vài ngày, rồi khi mọi việc trở lại với nề nếp thì thấy yêu làm sao khoảng thời gian trước đó.
Sài Gòn trẻ, Sài Gòn nhộn nhịp, Sài Gòn đêm không ngủ, nhất là những ngày trước Tết, chợ mở suốt đêm, các cửa hàng vẫn còn sáng đèn khi còn người mua sắm. Tất bật và nhộn nhịp, bởi Sài Gòn là thành phố của dân nhập cư, cả năm tha phương, trước ngày về quê ai cũng muốn sắm sửa tí quà. Hòa mình vào dòng người cảm giác vui lây cái vui, nôn lây cái nôn. Tết sắp đến rồi.
Tết ở thành phố lớn như Sài Gòn không là ngày hội như các vùng quê, cũng chẳng còn nhiều phong tục được giữ. Tết ở Sài Gòn thì mấy nhà còn dựng cây nêu? mấy nhà còn bà, mẹ và con gái cùng nhau tự làm bánh mứt? mấy nhà còn tự gói và nấu bánh chưng bánh tét? Tết ở Sài Gòn là dạo các chợ hoa chọn dăm chậu ưng ý vẫy xe chở về nhà, - là chen chân dạo chợ ghé hàng mứt nhón vài miếng ăn thử rồi chọn mua, cả trăm loại chẳng thiếu thứ gì, - là xếp hàng chờ tính tiền cho đống đồ nguội, đồ hộp và trăm thứ linh tinh trong siêu thị. Tết ở Sài Gòn có khi còn lên danh sách người quen kèm địa chỉ và số điện thoại rồi giao cho các dịch vụ quà tặng rồi ngồi nhà nhận điện thoại cám ơn cũng như gọi điện cám ơn những gói quà được nhận.
Nhưng Tết ở Sài Gòn vẫn vui khi ngồi xắt củ cải trắng, cà rốt, su hào, khóm cho bà phơi khô làm dưa món, - vẫn láu táu phụ mẹ sên tương ớt dẫu làm đổ ra ngoài không ít, - vẫn dung dăng dung dẻ dạo chợ hoa và canh me mấy anh bán hàng lơ đễng là ngắt trộm ngay vài quả tắc, - vẫn hào hứng dọn dẹp lau chùi nhà cửa, treo đôi câu thư pháp - vẫn canh coi kịch Táo quân chờ giây phút gao thừa, - vẫn rộn ràng lễ chùa hái lộc đầu năm và cầu an.
Tết năm nay không chỉ đông đủ mà còn dư ngoài biên chế, thật vui vẻ và nhộn nhịp, già đầu mà vẫn rộn ràng vòng tay chúc Tết vòi lì xì, ừa rằng dẫu cho có bao nhiêu tuổi đi chăng nữa thì với gia đình vẫn mãi là nhóc con, vẫn luôn được bao dung, vẫn luôn được tha thứ. Nhận ra thật hạnh phúc vì vẫn còn chốn để quay về. Tết năm nay không mùng nào là không măm kem, không mùng nào vắng mặt bạn bè, không mùng nào có thể ngủ sớm dậy trễ.
Tết – mùa Xuân – mùa đoàn viên – mùa hạnh phúc, hiện đại hơn nhưng không vì thế mà mất đi những giá trị tinh thần. Nắng xuân đến đem theo sắc màu mới, sức sống mới cho vạn vật ấy thế mà có nơi tuyết vẫn rơi, nắng vẫn không len đến được, khoảng lặng của gió ấy tự khi chính mình làm mới, còn nhớ hay đã quên, nguyện cầu bình an, hai mùa Xuân rồi
Thiên mang mang
Địa mang mang
Hận thiên oán địa khóc tâm lang
Trời bao la
Đất bao la
Rộng hẹp thông thoáng bởi tim ta
yesterday
20-02-2006, 08:29 AM
:-$ Ngày hôm qua
… 05.30am … tắt comp, tắt đèn, nhắm mắt … ngủ … 07.00am “reeeng” chuông điện thoại reo vang … “nghe nhạc không?” … “dở hơi à? CN á, mà có thế cũng đâu cần gọi vào giờ này” … “không phải tối, sáng nay kia, flamenco” … uuuhm “Yesterday, right?” … "hehe" … “ok, qua đón” …
… 08.00am … ngỡ ngàng không tin vào chính mắt mình … mớ tóc lưa thưa mỏng tang được giấu gọn dưới cái nón lưỡi trai trắng … dịu dàng con gái lạ khi khoát lên cái áo đầy voan, đăng-ten và ruy-băng kết nơ tuyền một màu đỏ rực - cứ ngỡ mặt trời dạo phố cuối tuần … ấy là đừng lia mắt đến cái quần jean lững màu trắng cũ mèm tưa gấu đi cùng đôi bốt đỏ cao lêu nghêu (chẳng biết sẽ gãy gót khi nào ) … chẳng ra phong cách chi …
… 09.00am … sân khấu nhỏ xíu … bàn ghế chen nhau … đặt sệt mùi kinh doanh … nhưng vẫn còn khoảng trống – ngay chỗ ấy và café thì vẫn đượm nồng như xưa … những âm điệu La-tinh rộn rã … tiếng trống cùng tiếng ghita-thùng dồn dập kéo người ta cất chân hòa mình vào vũ điệu Mam-bo …
… 01.00pm … Sỏi Đá … bộ bàn ghế mây kề gốc chuối ngoài vườn cạnh con suối nhỏ róc ra róc rách … những tưởng một trưa thanh bình … ngờ đâu những sắc màu quay tròn cùng những giai điệu réo rắc ban sáng chưa kịp lắng lại đâm ngay vào Bức Tường với những Bông hồng thủy tinh, Người mộng du, con số 0 … nhìn quanh thì bật cười nhận ra lối ăn bận kì cục của mình hóa ra là hợp nhất nơi này … …will rock U …
… 05.00pm … mò ra lẩu cá kèo như đã hẹn … ai nấy ngoái nhìn như sinh vật lạ … không đáng ghét bằng kẻ kế bên cứ khúc khích trêu ngươi … hứ, nghếch mặt kênh đời cho xứng danh kì nữ … …
… 08.00am … Sheraton lever 23 … thu mình trong chiếc ghế bành … xoay xoay chai Corona thứ 3 … đắm chìm trong tiếng sac-xo … những âm điệu lướt qua đầu … phố nghèo xưa, mái ngói nghèo xưa, thiếu phụ buồn thương đi trong nhân ảnh vô thường - khăn quàng cũ, phố mùa Thu, mẹ đưa em qua phủ Tây Hồ – mẹ cầu kinh đức Phật Quan Âm – Phố Nghèo do Trần Thu Hà hát, bài jazz Việt đầu tiên mình nghe, tiếc là không thuộc, giờ nghe độc tấu, quỷ tha ma bắt tiếng kèn … gần 2 năm rồi …
… 11.30pm … “cám ơn về một ngày không như mọi ngày, Ben.” … “Bye, good night” …
Ngày hôm nay
… 06.00am … đèn vẫn sáng … “Bye, good night” không phải “Nightmare” như ngày nào … gió quá … bằng chứng là cái phong linh lanh canh không ngừng …
… vùi đến 06.00pm nhưng không phải ngủ … vậy còn vài tiếng nữa là đúng 1 tuần … một tuần trên mây … 1 tuần không đến lớp … 1 tuần sống cùng Yesterday …
===
… Nhỏ, thất hứa, Nhóc xin lỗi … chắc chắc CN tuần sau Nhóc bù gấp đôi … đừng giận, giận xình bụng và mặt nổi mụn xấu lém ah …
ngỡ ngàng không tin vào chính mắt mình … mớ tóc lưa thưa mỏng tang được giấu gọn dưới cái nón lưỡi trai trắng … dịu dàng con gái lạ khi khoát lên cái áo đầy voan, đăng-ten và ruy-băng kết nơ tuyền một màu đỏ rực - cứ ngỡ mặt trời dạo phố cuối tuần … ấy là đừng lia mắt đến cái quần jean lững màu trắng cũ mèm tưa gấu đi cùng đôi bốt đỏ cao lêu nghêu (chẳng biết sẽ gãy gót khi nào ) … chẳng ra phong cách chi …
… 09.00am … sân khấu nhỏ xíu … bàn ghế chen nhau … đặt sệt mùi kinh doanh … nhưng vẫn còn khoảng trống – ngay chỗ ấy và café thì vẫn đượm nồng như xưa … những âm điệu La-tinh rộn rã … tiếng trống cùng tiếng ghita-thùng dồn dập kéo người ta cất chân hòa mình vào vũ điệu Mam-bo …
:p cũng lãng thật đấy :D thứ 3 có gì vui ko? Lãng tiếp :)
yesterday
22-02-2006, 11:36 PM
:-$ nydm, thứ 3 chả co chi vui, ah mà có chứ, tiêu 2 học phần, phải đóng tiền ngu, cái giá của lãng
===
“tình đơn phương, đôi khi thấy em cười vui lòng anh xao xuyến, người ơi có hay chăng, anh đã yêu từ lâu…”
Rầu, quen nhỏ gần cả năm, đi chơi riêng không biết bao nhiêu bận, chưa hề giận hờn hay cãi vã. Mỗi khi nhỏ buồn là thể nào mình cũng bị réo, khi nhỏ vui thì nhỏ la cà cùng chúng bạn mặc mình chèo queo. Nhưng chưa đáng ghét bằng việc ngồi nghe nhỏ lải nhãi về hình bóng chàng Bạch mã hoàng tử trong mơ (mà chả giống mình tẹo nào mới cú ). Bao nhiêu quan tâm lo lắng, bao nhiêu ân cần chăm sóc lẽ nào nhỏ chẳng nhận ra, nhỏ vốn tinh minh lắm kia mà Ôm đống bức xúc trong lòng thật khó chịu, đôi khi cũng tính hét to cho nhỏ biết chứ cứ ưỡm ờ thế này sống sao nổi, nhưng rồi cuối cùng cũng ráng gồng mình câm nín bởi vốn lòng nhỏ không có mình nên nói ra cũng như không, biết đâu làm bạn như bây giờ cũng không thể vì ngại
Xàm, coi bộ hắn sắp tiêu, mà sao lạ nhỉ, hỏng lẽ cứ phải có gì gì với nhau mới quan tâm nhau được sao? Cơ khổ, tim mình chai rồi, chẳng thấy cảm giác lỗi nhịp, có lẽ do trời còn gió Thật ra nào phải mình không biết tình cảm của hắn, mình trân trọng lắm chứ nhưng không có nghĩa là mình phải đáp lại. Hắn thiệt dễ thương, mình mến hắn, và mến chỉ là mến chứ hỏng phải yêu. Khi không vui thì thích tìm hắn bởi hắn hiểu mình và luôn làm mình vui trở lại. Mỗi khi đi chơi cùng tụi bạn cũng muốn cho hắn theo cùng nhưng lại sợ hắn hiểu lầm mình cũng có ý gì gì đó nên đâu dám Thấy hắn có vẻ rục rịch là lo phủ đầu trước, hy vọng hắn nhận thấy hình mẫu mình bảo thích khác hắn hoàn toàn mà chuyển ý quay đầu chứ không là án mạng như chơi
Lãng, “tình yêu ai ơi cút bắt trò chơi” thật đúng, theo tình tình chạy, chạy tình tình theo Bạn ừa thì là Bạn, nhưng Bạn Đời thì cho em xin ạ, nếu dễ dàng thế thì em đâu còn lóc chóc đến tận bây giờ mà bon chen lên chức “...” như tụi kia từ lâu rồi ấy chứ Mà đừng có ray rức như rứa làm em cảm giác mình gây tội nặng nề lắm dzị, buồn thì buồn tí thui, vì bảo coi như không thì có mà … Nhưng nhìn lạc quan lên áh, giữa “yêu” và “được yêu” thì cái mô hạnh phúc hơn, chắc chắn là “yêu” rồi vì được sống với cảm xúc của mình mà, còn “được yêu thì chỉ có cảm giác mắc nợ thui hà với em thì là vậy áh
Cuối cùng là nhớ cho cái ni “không có tình yêu vĩnh cữu mà chỉ có những phút giây bất hủ của tình yêu” đọc ở mô nớ quên rùi
Agtex
23-02-2006, 12:48 AM
Mới nhờ post cái bài xong, nhận được cái messege " Chiều cafe đi bạn" hic hic lại 1 lần nữa... đã nói không nghĩ đến mà sao lòng cứ lâng lâng.
Vui, buồn lẫn lộn, chẳng biết đầu óc nghĩ gì, không đi thì không đựơc. Ý trời thôi!:(
nydm, thứ 3 chả co chi vui, ah mà có chứ, tiêu 2 học phần, phải đóng tiền ngu, cái giá của lãng
cái này thì...ngu thiệt [-X
:D đùa thôi nhé đừng giận. Học lại ah`hay thi lại ? Gì những 2 phần? Tốn của lắm.
Y thích màu đỏ hử , cùng gu nhé. Tin ko có lần nydm từng mặc 1 cái váy ngăn ngắn na ná cái sườn xám của TQ đi với boot 2 cái cùng đỏ choét Bi giờ nóng sửa cái cổ thành vuông làm nó giảm 50% sắc đẹp. Tiếc quá :-t
Agtex
23-02-2006, 04:22 AM
Quyết định cuối cùng là không đi, lâu lâu cũng phải thế thì con gái nó mới sợ chứ......
yesterday
23-02-2006, 04:38 AM
Ag : omg, ông nói dzị khối người hiểu lầm cái post trên là bé Yest và Ag thì toi :-?? , Yest ni chắc không chỉ "lãng" mà là "lẳng" quá hihi :-SS mừ ông "chảnh" ghê nơi, bày đặt làm cao rồi đừng hối hận nhá, không đi thì không đi nhưng ai biết có người ở nhà càng trách mình sao làm cao chi giờ nhớ dã man ghê nà 8-} mà nói chứ cảm thông tình cảm đơn phương của ông tui viết cho ông 1 bài, tống tình ông 1 thể :)) sao, văn hay thơ đây ;)
nydm : đóng tiền thi lại thôi chứ không cần phải học lại, cũng tại bữa vô phòng thi mà đầu óc chu du ở đâu ah, hình như trên mây :P
màu đỏ là màu Yest kết nhất, đồ Yest màu đỏ hơi bị nhiều, váy mà sửa cổ vậy ra nó là áo đầm, chứ Yest mà kêu váy thì nó là váy riêng, phải mặc kèm áo kia :)
Agtex
23-02-2006, 09:36 PM
Đêm qua..... mất ngủ........vì ai?
yesterday
24-02-2006, 01:47 AM
ơ... thế ông học thói cà lăm từ khi mô... :))... mà này kể nghe cái... ;)
Nguyễn Hoàng Giang
24-02-2006, 02:28 AM
Tình chỉ đẹp khi còn gian dở
Đời mất vui khi....phải đọc tin...này :O)
Nguyễn Hoàng Giang
24-02-2006, 02:30 AM
Đêm nay...mất ngủ... bởi gì...biết không?:)]
Thầy Đồ
24-02-2006, 03:12 AM
tao không thể hiểu được , Yest ạ , với cái thân hình mày , cái mông , cái eo mày... mặc váy kiểu gì?
(hay tin trời đánh là giảm cân chăng? )
hỏng lẽ tao phải tận mắt nhìn cho tin vào mắt mình?
Dạo này trong từ điển có từ váy rồi.Hix
p/s :
dạo này ổn?
thằng dịch kia còn liên lạc không?
lâu không thấy hỏi han thế đủ rồi
yesterday
26-02-2006, 11:14 PM
:-$ Hãy trả lời em
Em hỏi anh có bao giờ con sông kia thôi ngừng trôi
Anh trả lời em rằng một ngày nắng hạ sông sẽ cạn khô
Em hỏi anh có khi nào đám mây kia thôi ngừng bay
Anh trả lời em rằng mây ngừng bay khi mưa đến bất chợt
Em hỏi anh có khi nào anh thôi không còn yêu em
Anh trả lời em rằng cuộc tình chúng mình không bao giờ tan.
Em hỏi anh đến khi nào anh đi chung đường người ta
Anh cười với em rằng tình yêu đôi ta mãi chung một đường.
Nhưng sao hôm nay anh đã đi xa em rồi
Như con sông kia đến lúc cạn khô
Em đây ngây ngô khóc than đêm ngày
Mong sao nước mắt lấp đầy con sông kia
Sao khi xưa anh không nói với em đôi lời
Tình yêu đôi ta có lúc tàn phai,
Cho con tim em xót xa mong chờ,
Trời tan cơn mưa... mây sẽ lại bay,
(Trời tan cơn mưa... anh sẽ quay về )
http://www.hoaphuongnam.com/pls/3000/3031.m3u
yesterday
27-02-2006, 01:38 AM
Nick già : vô view bài mà ko post trả lời toàn khủng bố tui ngoài Y!M coi chừng bà ah, khi mô xuống tới đây réo tui, hẹn trước toàn trớt quớt hông hà :x
Nem : :P
Ag : hết gụ đừng la làng em nhá anh :))
===
cho chừa cái tội ham ăn, hic hic hic, sáng nay phải nghỉ học
mà nhờ vậy soi TAT kỹ hơn, mem mới nhiều dã man, lâu nay toàn lướt sơ qua coi bài người wen nên không để ý kỹ, mà dân SG cũng nhiều, có điều hình như qua rồi thời hoàng kim ăn chơi hihi
ơ mà tính nói cái gì loay hoay đọc bài một hồi quên mất tiêu, chưa già đã lẫn :sad:
===
thể lắm chứ con gái mà con gái muốn là trời muốn cơ mà.
ừa chắc gọi vậy ko đúng lắm
yesterday
04-03-2006, 04:21 AM
:-$ … Ngày không gió …
… Sáng dậy thật sớm … đồ mặt khác hẳn bình thường … thấy trong mắt Mẹ hai dấu hỏi to đùng … im lặng đến phút cuối mừ … con không là đứa con gái theo ý Mẹ nhưng hoàn toàn không là đứa vô tâm mom ah …
… 15 tháng … 455 ngày … mà như mới hôm qua … ai nghe quyết định cũng phán cho 1 chữ … “Điên” … chính mình cũng ngạc nhiên nhưng thôi cứ coi đó là những sắc màu, những âm điệu khác lạ làm cuộc sống không đơn điệu …
… Trong tất cả những gì đã làm có lẽ việc làm kì này là quyết định đúng đắn nhất … Ba có lần đã nói “đỉnh điểm của tình yêu thương là sự hy sinh” … nghe sao mà to tác quá, đơn giản hơn cho đời dễ thở tí … cũng chuyện này có lần nói chuyện với nhỏ em, nó phán cho một câu lạnh người “với tính cách của chị thì dù Ba Mẹ có lên tiếng chị cũng vẫn từ chối” … :doh: … thì ra biểu hiện bên ngoài của mình là như thế … có điều … em sai rồi em àh … chị đã …
… Ngày không gió …
… Vừa ra khỏi cửa … choáng … những mệt mỏi của ngày đầu tiên bay đâu mất … không kè kè bên cạnh nhưng luôn xuất hiện đúng lúc … “lên khi nào?” … “vừa xuống xe là tới đây liền nè, lát chở ra xe về nghen, không nghĩ được” … “hả, không lẻ…?” … “không lẻ thì chẵn, nói nhiều quá, không ăn trưa ngồi xe 5 tiếng lận đó, khao đi chứ” …
… Không tưởng nổi có người điên chả kém mình … trốn làm buổi chiều ngồi xe 5 tiếng lên gặp vài tiếng rồi lại ngồi xe 5 tiếng quay về để mai còn đi làm … vậy thì có mà… … “bồ” mà hen … …
… Thư Giãn … “1 kem dừa, 1 café sữa đá” … “hả ” … “đang tập, mà cũng là sữa thôi” … “hahaha” … bình yên trong bão …
… Phong là gió … 01-03-06 … Ngày không gió …
yesterday
04-03-2006, 04:22 AM
:-$ … lãng …
nghĩ lâu quá đâm ra chậm chạp, độ bén giải quyết công việc không còn như xưa, boss bảo “em hay cau mày và ít cười”, cố rặng cho ra nụ cười trả lời nhưng biết là nó méo mó tệ hại, con người của công việc khác hẳn con người bình thường
… lãng …
hôm nay là thứ Sáu, mai được nghĩ cuối tuần, cảm giác vui vui, sau một thời gian có thể gọi là khá dài loay hoay sắp xếp, vẫn hoài công, bản thân vẫn là khối ru-bit với 6 mặt màu là 6 mặt đời trộn lẫn. Thôi thì trở lại tiếp tục chuỗi - ngày đi làm tối đi học - cho những người yêu thương an lòng
… lãng …
thôi ừ thì thôi vậy, cứ nhớ tới dự định cuối tháng mua cho Mẹ đôi dép Mẹ thích nhưng chẳng chịu mua vì bảo không cần thiết lắm, mua cho Ba cái sơ mi màu đỏ vì tủ áo của Ba không có màu này, mua cho Boy mấy cái game mới mà ép mình vào khuôn khổ. Mọi người chẳng cần và mình cũng chẳng thiếu tiền để thực hiện chúng ngay bây giờ nhưng … ngon đôi khi là cảm giác chứ không phải vị giác cũng như quà tặng chú trọng ở tấm lòng chứ không thuần là vật chất
… lãng …
ngày làm việc trọn vẹn, không chat, không lang thang mạng, nói đúng hơn là dạo qua chứ không ngồi lì, mọi việc vẫn tiếp tục như trái đất vẫn cứ quay. Khóc chưa hẳn là buồn, cười chưa chắc là vui, không nhằc đến không có nghĩa là đã quên. Khi muốn là mình em sẽ tìm về Lang Biang nghe gió hát bởi “Kỷ niệm không phải là những gì đã qua đi mà là những gì còn lại trong ký ức”
yesterday
04-03-2006, 04:28 AM
:-$ Đà Lạt tháng Ba.
Không có Mimosa, thưa thớt Dã Quỳ, và lạnh. Nó gặp anh, giữa những bậc thang của khách sạn, giữa những lối sỏi quanh co trong vườn hoa, giữa những sườn đồi ngút ngàn thông xanh và không gió. Anh nhìn nó, rất lâu. Anh cười. Môi cười. Mắt cười. Gương mặt anh sáng bừng nụ cười. Nó bị hút vào đấy, vội vàng như người ta uống một cốc nước lọc trong cơn khát. Và quen nhau. Đơn giản vì nó và anh đều cần có bạn.
Anh không hơn nó nhiều tuổi nhưng khá thành đạt và có vẻ từng trải. Nó hai mươi, chưa yêu, chưa từng bươn chải để nuôi sống bản thân dù chỉ một ngày nên lơ ngơ như một chú gà con. Nó kể vài mẩu chuyện cỏn con về trường lớp, bạn bè… cho anh nghe. Anh cười giòn, vang như nhạo báng. Nó chưng hửng, im bặt, ủ người thật kỹ trong chiếc áo len to sụ, dày cui, cái mũ len phủ kín đầu và một nửa gương mặt. Anh tiếp tục trận cười thứ hai, tỉnh bơ “Em trông giống em bé Liên Xô, giống thú nhồi bông, giống con gấu đang ngủ đông, giống…”. Nó bậm môi, hờn dỗi. Im lặng. Gió ngoài hồ Than Thở thổi vào vun vút, bụi đỏ cuốn thành những vòng xoáy lung liêng. “Đi với anh đến chỗ kia, Nghi nhé”. Nó nhìn theo hướng tay anh chỉ, ấy là một mũi đất, chặn mặt nước hồ xanh ngăn ngắt, nhiều gió, nhiều thông, và nhiều hơi lạnh. Nhưng nó gật, không cưỡng lại được giọng nói ấm nhưng trong của anh.
Nó đi bên anh. Anh cười rạng rỡ, nó cũng vậy, trông giống những đôi lứa yêu nhau đến khoe hạnh phúc nơi này. Những bậc thang đẽo gọt bên sườn đồi cố tình chông chênh như muốn người ta gần nhau thêm chút nữa. Nó bậm môi, bước lo âu qua từng bậc một, cảm giác có thể sẽ tụt xuống hồ nước xanh rất phẳng lặng kia bất cứ lúc nào. Anh nhìn nó, khe khẽ cười, mắt nhấp nháy hai ánh sao giễu cợt. Anh chìa tay ra, nắm lấy những ngón tay như đang bơi giữa không gian của nó, giọng ngạc nhiên “Tay em như nước đá, lạnh cóng”. Nó cười, méo xệch, tức muốn khóc vì không tài nào rút tay ra khỏi bàn tay nóng ấm và tự tin của anh.
“Anh có bốn con. Con trai lớn đã mười tám, nó quậy lắm nên anh đưa nó vào quân đội. Ba đứa con gái rất xinh, ngoan, học giỏi và yêu bố”.
Nó trợn tròn mắt, miệng há hốc, lui cui bấm đốt ngón tay, hình như tai nó chưa bị lãng. Anh mới hai sáu và chưa có vợ. Nó không nghĩ anh là người quá tốt để nhận trẻ về nuôi. Nó gật “Em tin, khỏi cần giải thích”.
“Anh cưng bọn nó lắm” Anh lại cười, như thách thức lại vẻ mặt vênh váo của nó.
“Cho em gia nhập vào đội quân con của anh đi” Nó chớp chớp mắt, dẩu môi vờ nũng nịu “Hồi bé, em học giỏi và ngoan lắm. Làm con anh thì chắc là thích, vì được cưng”.
“Anh cũng cưng em, nhưng theo một kiểu khác, Nhóc à” Anh nháy mắt, tinh quái. Nó nhắm nghiền mắt lại, sợ bắt gặp gương mặt lấp lánh nụ cười chiến thắng của anh. Đáng ghét, sao anh không gọi nó bằng em hay bằng tên nữa mà bằng Nhóc? Mà nó thì lại thích được gọi bằng Nhóc mới chết chứ, hhheeeiii.
~~~***~~~
Đà Lạt tháng Ba.
Anh nói “Sau này mỗi tháng Nhóc phải làm việc hai mươi ngày để nuôi mười ngày lãng đãng của Nhóc, nếu không thì…”.
“Thế thì anh giàu to rồi, anh làm việc ba mươi ngày lại không mất một xu nuôi cái sự nào cả” Nó trả đũa, cho cả hai tay vào cái túi áo trước bụng, miệng cười mim mím, đầu lúc lắc. Anh cười phá lên, những chuỗi âm thanh trong vắt luồn qua các hàng thông, lan ra mãi.
Nó làu bàu “Sao anh hay cười thế? Nụ cười như núp sẵn, chực ai đó ngang qua là nhảy xổ ra dọa dẫm làm người ta phát khiếp lên được”.
“Nhóc tin không, nếu anh không cười dẫu chỉ một ngày thôi thì Đà Lạt này cũng không còn thông cho em ngắm và thơ thẩn nữa đâu, Nhóc lóc chóc à”.
Nó hét to “Em không Nhóc cũng chẳng lóc chóc” xong mím môi câm lặng cùng anh đi ngược về đường cũ. Những bậc thang cứ kéo dài ngun ngút như chẳng thể nào đi hết được. Nước hồ Tuyền Lâm vẫn điềm nhiên xanh ngắt, mơ hồ thấy gió đẩy gơn sóng lăn tăn. Nó gõ mạnh gót giầy, bình thản đi bên anh, cảm thấy những ngón tay cứ ngọ nguậy liên tục trong túi áo.
~~~***~~~
Đà Lạt tháng Ba.
Cây Mimosa phủ một màu trắng bạc, đẹp đơn côi. Rải khắp lối đi là những trái thông khô, nâu và cong như lá. Nó lên xuống các bậc thang, qua lại các con đường, luẩn quẩn trong rừng thông, lang thang vòng hồ Xuân Hương mỗi ngày không chán. Mệt về phòng, đóng cửa, chui lên giường trùm chăn, ngủ vùi. Yên ả và êm đềm… đơn điệu và tẻ nhạt… đơi chờ và thắt thỏm… lần lượt diễu qua nó hàng ngày như phải nghe đi nghe lại nhiều lần một băng nhạc đã cũ nhưng khó thể quẳng đi vì còn tiếc rẻ.
Anh đưa nó đi chợ Âm Phủ, Đà Lạt giăng giăng hơi lạnh. Anh chở nó đi lòng vòng. Đêm Đà Lạt không nhiều xe cộ nối nhau sàn sạt như Sài Gòn. Đêm Đà Lạt chỉ dăm tốp người đi bộ, vài vết đèn pha xe hơi kéo loang trên mặt đường. Anh nói nhanh, giọng lẫn cả vào gió “Nhóc thích không?”.
Anh gởi xe, dẫn nó vào quán ở con dốc đường Nguyễn Chí Thanh ngay chợ, gọi hai ly kem mặc cho người ta nhìn và cười như xem một trò lạ mắt, quên cái lạnh đang gầm gừ dọa dẫm bên tai. Rồi lại dạo bộ vòng hồ Xuân Hương. Lạnh. Gió run trên những nhánh thông đang vờ bình thản. Nó mỏi chân ngồi bệt xuống vệ cỏ, vài ngọn đèn chỉ đủ làm con người ta nhìn được các đầu ngón tay. Mai Anh Đào và Liễu nhòe trong bóng đêm. Anh thở dài nhưng vẫn cố kể những câu chuyện cười hòng làm nó vui mà nó thì lại thấy chúng vô duyên đến tệ. Có lẽ một cô gái khác trong không khí này với anh sẽ là lãng mạn, còn nó, nó thì chỉ thích được là Nhóc thôi, Nhóc lóc chóc với những ngón tay lạnh đến gai người.
~~~***~~~
Đà Lạt tháng Ba.
Mãi đến nữa đêm mà đèn phòng nó vẫn sáng, nó vẫn nằm lì trên giường, kéo chăn phủ đến cằm và cắm mắt ra bên ngoài cửa sổ. Những hàng thông lặng ngắt như tê cóng. Cây ngọc lan dưới sân thả chút hương ít ỏi vào phòng và lá Mimosa vẫn rặt một màu trắng bạc, đẹp mạnh mẽ đến nhói lòng không ngủ được. Anh gõ cửa, ùa vào một chuỗi quan tâm “Ngủ đi Nhóc, khuya rồi”.
Nó lắc đầu, mở to mắt nhìn anh, lè lưỡi rồi cười nắc nẻ. Anh cương quyết không chịu thua mà hát cho nó nghe những bài hát thiếu nhi. Nó im lặng mở to mắt một cách lì lợm. Anh gục gặc theo nhịp hát, cũng lì lợm không kém. Cũng gần nữa tiếng, anh thôi không hát nữa, nhìn nó nói rất chân thành “Chương trình ca nhạc về khuya dành cho em hết rồi, ngủ đi Nhóc”. Bỗng chốc ngoan ngoãn lạ thường, với tay lấy cái gối ôm rồi nhắm mắt lại.
~~~***~~~
Sài Gòn tháng Ba.
Không là Tình Nhân nên không âu yếm, không hẹn thề. Cũng chẳng đơn thuần là Bạn nên không thể giận, không thể trách móc. Anh biết sao vẫn khuấy rộn nỗi buồn cho rối rắm tin Nhóc.
~~~***~~~
Sài Gòn tháng Ba.
Nhớ những bật thang rêu khô và xám xỉn. Mimosa không thể nở trái mùa. Dã Quỳ chắc chỉ còn vài đóa ở những con đường ít người qua lại. Nhớ ngọn đồi thấp thoáng xa xa, ở đó có ngôi nhà nhỏ dựng chông chênh giữa xung quanh trắng muốt loài hoa dại tên gọi Xuyến Chi trên nền đất bazan đỏ rực rỡ.
~~~***~~~
Sài Gòn tháng Ba.
Nhóc đi loăng quăng qua những con đường ngột hơi người và bụi bặm. Vẫn mang theo mình dăm lời hẹn để mà chờ đợi. Vẫn sống tiếp những ngày như cũ, chỉ thấy có chút buồn làm chân Nhóc cứ bấp bênh về một điểm rất xa vời. Anh đã ngủ yên trên đỉnh Lang Biang lộng gió. Không còn những chuỗi cười ngân vang, Đà Lạt trầm hơn nhưng thông thì vẫn vi vu cùng gió tháng tháng ngày ngày. Đẹp lắm và thơ lắm nên khó mà quên. Nhóc đã vắt cạn lòng ra tin một người để rồi nhận ra những ngày thảnh thơi đã bỏ Nhóc đi thật xa, rất xa rồi.
“Trăm năm lặng lẽ thông ơi
Gió ngàn năm thổi rát trời cùng thông”.
===
LangBiang àh Gió tệ lắm, mãi mất biệt chẳng chịu về, Xuyến Chi vẫn chờ (ít ra cho cho đến tận bây giờ). Khi nào Gió quay lại, Xuyến Chi nhất định đưa Gió lên thăm LangBiang. LangBiang ngủ yên nhé và “nightmare” cho Gió. Xuyến Chi sẽ ngoan :x weekend dzui dzẻ
yesterday
11-03-2006, 07:33 AM
:-$ lại weekend, bình bình trôi, gió vẫn thổi
tuần sau chả biết xin nghỉ có được không, Tủng Phiệu sắp bể bầu, chức dì và cô thì lên lâu rồi nhưng chưa lần nào nôn như lần này, chơi với nhau từ lớp 6, đến nay cũng 14-15 năm rồi, con chắc chắn sẽ đáng yêu như Ma vậy
linh tinh lãng tí, giờ đi uống trà sữa
yesterday
16-03-2006, 07:50 AM
:-$ mệt nhưng vui, làm mẹ mới thấy cái cực của mẹ, thương Mẹ nhiều hơn
"Hoàng Ly Nguyên Các" mong cho Tiểu Ánh của di sẽ được như cái tên của con
yesterday
18-03-2006, 09:54 PM
:-$
Trong mỗi cuộc đời
Trong mỗi cuộc đời, một cơn mưa nhỏ sẽ rơi nhưng nếu có một người bạn, bạn sẽ chịu đựng được tất cả, vì người bạn sẽ như cây dù che trên đầu bạn và giúp bạn nghĩ đến những ngày nắng ấm.
Trong mỗi cuộc đời, có ngày nọ sẽ yếu nắng mặt trời, nhưng nếu có một người bạn, dẫu trời nắng có yếu đi cũng không sao. Bởi vì, bạn có thể chia sẻ những khoảng thời gian ấm áp với một người bạn - điều ấy rất quan trọng. Vì bạn có thể nói chuyện và đi dạo cùng nhau, hoàn toàn không lo âu khi tay trong tay...
Trong mỗi cuộc đời sẽ có một cơn gió nhẹ tạt ngang qua, nhưng nếu có một người bạn - người có thể đi cùng đường với bạn - bạn sẽ được hướng dẫn chọn lựa nẻo đường nên đi... Bởi người bạn ấy sẽ bày tỏ quan điểm của họ và thêm vào đó một tiếng nói mới.
Trong mỗi cuộc đời, một người bạn sẽ đến với bạn, bạn sẽ thấy mình được quan tâm và sẻ chia...
yesterday
18-03-2006, 10:16 PM
:-$ Chỉ vài ngày mà con đã thế này, nghĩ đến Mẹ đã gần 10000 ngày mà nhói lòng, con vẫn còn khiến Mẹ lo lắng, vẫn còn làm Mẹ buồn. con thật sự không ngoan, xin lỗi Mẹ, con sẽ cố gắng, con yêu Mẹ nhiều mẹ biết không.
yesterday
22-03-2006, 06:20 AM
:-$
Tình yêu Hoa và Gió
Xuyến Chi
Nó trăn trở không biết là bao nhiêu đêm, tự chất vấn và tự trả lời không biết là bao nhiêu câu hỏi. Cuối cùng, nó chọn thể hiện tính cách nhẹ nhàng thâm trầm, vẻ trẻ con, ngông nghênh và bất cần tạm thời ngủ quên đâu đó. Mẹ gật gù hài lòng "Mày dạo này chín chắn hơn". rồi ca tiếp điệp khúc "Thấy chưa, Mẹ đã bảo con gái là phải như thế rồi mà", theo cái kiểu rề rà của một bà mẹ có con gái lớn. Nó càu nhàu "Mẹ lúc nào cũng lên lớp như vậy. Thời buổi này không chuộng kiểu liễu yếu đào tơ sến chảy nước như thời Mẹ nữa đâu". Lại thêm một bài ca "Ơ hay, mới khen mày một câu mày lại giở thói cũ ra à". Biết thế nào cũng bị nghe bài ca con gái nên nó ù té ra khỏi nhà. Mà công nhận nó ngông thật, đến một người con trai rất ngông như Nam cũng không thể nào chịu nổi nữa cơ mà.
Kéo Nhi cùng tham gia, nhỏ ngớ người trước vẻ con gái của nó "Trúng tà hả?", rồi lại gật gù xuýt xoa "Ra dáng lắm". Nó cau mặt "Nếu mày khen tao chỉ để móc lò thì stop ngay đi". Nhỏ im, có vẻ suy nghĩ lung lắm, nó cũng lầm lì coi như không có gì. Cuộc chơi ồn ào và đông, mọi người nói cười ha hả, ăn uống vội vàng, nhạc gào rú ầm ĩ. Nam cười cười, đi một nước trong bàn cờ của nó, rồi ngay lập tức quay sang cười và đi một nước khác trong bàn cờ của một người khác. Nó và Nhi lọt thỏm giữa đám đông xa lạ. Có mấy gã trai vẻ ngang tàng, nó biết chắc thế nào cũng đụng độ nên lôi Nhi ra cản trước còn nó vẫn tỏ vẻ ngoan hiền, hai bàn tay đan chặt vào nhau, sợ bung ra là sẽ bị thói quen nhét ngay vào túi, mắt chơm chớp và nụ cười dịu dàng chứ không phải cái nhếch môi nữa miệng, nó khác hẳn con bé ngạo nghễ thường ngày. Tất cả để vừa lòng Nam. Nhưng Nam còn đang bận cười và đi tiếp những nước cờ trong những bàn cờ của những người khác, chẳng có thời gian nhìn ra điều đó. Nó ngao ngán, lui ra sau một chút, quan sát những ván cờ nhỏ Nhi đang tung hoành và toàn cảnh cuộc chơi. Tự hỏi vui gì cái trò một lũ rõ đông ầm ầm kéo đến, ầm ầm cười nói lại ầm ầm kéo đi, để lại những lời sáo rỗng và những tình cảm hời hợt tựa những bông hoa rồi cũng héo úa. Như thế trống rỗng và tẻ nhạt lắm.
Những ván cờ vẫn chưa vào thế nhưng trời lại kéo đầy mây. Thế là tiêu tan hy vọng Nam tới đón. Giờ này chắc Nam đang ngồi ở một quán café, thả hồn theo mây, nhớ gì đến lời hẹn xã giao đón nó hôm nào. Nhi mọi hôm vẫn càu nhàu nó nay bỗng sốt sắng "Nghi đi chơi với Nhi nè!". Chắc nhỏ cũng ngậm ngùi cho nó, bỗng nhận ra vẫn còn những cái tình mà trong đó nó là quan trọng. Nó thấy nhẹ bớt lòng. Hai đứa cùng nhau về thăm Đà Lạt lãng đãng sương mù. Nhi hỏi bâng quơ "Đã đến mùa hoa Xuyến Chi chưa nhỉ?". Nó sực nghĩ đến những ngày còn chơi với Long. Cùng nhau đi dưới những hàng thông xanh lá thế này, thỉnh thoảng cãi nhau, đâu là hoa Xuyến Chi, đâu là hoa Dại, những bông hoa nhỏ xíu, cái màu trăng trắng, cái lại vàng vàng, lắc rắc trên tóc mây. Ngày ấy trẻ con chưa biết nuối tiếc nhưng gì đã qua tay. Bây giờ thì Long xa lắm rồi, ở Mienkhonggio - ở một vùng trời không có hoa Dại cũng chẳng hoa Xuyến Chi... Còn nó, nó cũng đã đổi thay, tóc dài hơn và bớt ngông hơn...
Nó không đẹp nhưng thừa xinh để đôi khi là nguyên nhân của những cái ngoái nhìn. Nó cũng không quá tinh tướng nhưng lại thừa thông minh để khiến vài cái đầu mất ngủ. Những lời ngỏ trực tiếp “NN dám liều thương không?”, hay những câu ỡm ờ “Chính em, cô gái đến từ hôm qua”, có khi lại là lời trách móc “N vô tâm”, với tất cả nó chỉ cười và thở dài vì nhận ra những gương mặt cùng cuộc chơi đang tán tỉnh nó nhưng lại không phải là nó. Nó cười cười, vuốt vuốt mấy sợi tóc mai bằng những ngón tay móng dài thượt thầm tưởng tượng khi những anh chàng đó biết nó là ai thì sao nhỉ? Liệu họ có còn cái tình cảm gì gì đó đang dành cho nó nữa hay không? Nhi thì lườm lườm "Bọn nhóc này hư thật. Chắc lại rảnh quá quậy quọ linh tinh đây mà". Nó định nói thêm vào, nhưng lại sực thấy chính nó đôi lúc cũng giống bọn đó, khoái lang thang thả hồn đâu đó hơn là về đối diện với thực tiễn đang diễn ra. Nhi lại nói gì đó, nhắc tới hai chữ "yêu đương". Nó lại nghĩ không biết với Nam, thế có phải là tình yêu không? Lúc xa thì nhớ, lúc gần thì loi choi lóc chóc chẳng đâu vô đâu, chắc là kiểu "tình yêu Hoa và Gió" mà Nhi thường trêu nó. Cái tình cảm ấy đến nhanh quá, chắc sẽ nhanh đi, không hiểu còn gì? đọng lại gì? Nếu đúng là tình yêu thì nó thấy nó cũng lãng thiệt, hai mấy tuổi đời mới chịu gọi một tình cảm là tình yêu và lại yêu một người không biết cách thể hiện tình yêu y như nó.
Cùng mấy đứa bạn đi uống cafe, bọn chúng bảo "Dạo này Nghi khang khác sao ấy?". Nó cười "Khác là sao?". "Hiền hơn, ngây thơ hơn, nhỏ nhẹ và dễ chịu hơn". Nó phá ra cười và gật gật đầu, thấy mái tóc đã dài quá vai cũng gật gù theo. Nó kể Nam nghe rồi hỏi “Nam có thấy Nghi như vậy không?” Nam bảo "Nghi là một cô bé có cá tính, như một con Bạch Mã hoang chưa được thuần nhưng Nam thích vậy!". Nó cười thầm "Đồ nói dối!” Chẳng có gã con trai nào lại thích type con gái như thế. Ví dụ như con bé đang gác chân lên bàn ở góc đằng kia chẳng hạn, 100% bọn con trai ngồi trong quán đều liết nhìn nhưng hẳn là có tới 80% muốn hắt cả tách cafe vào gương mặt vênh váo ấy, cho hết vẻ ngông đi. Và 19% còn lại nếu có thích thú chọc ghẹo thì cũng chỉ là chơi bời mà thôi. Còn lại 1% sẽ không đánh giá con bé qua dáng ngồi đó và cái 1% đó là những người biết rõ con bé đó là ai. Cũng như Nam từng vì nó mà chấp nhận Nhi chứ không phải chính Nam cảm nhỏ ấy. Nó buồn buồn không biết nếu lỡ Nam không biết nó trước mà biết nhỏ Nhi trước thì sao nhỉ. Cũng như nó nhận thấy những câu thơ Nam viết chỉ là sự sắp xếp các con chữ thể hiện điều muốn nói theo đúng âm luật chứ nó chẳng cảm nhận được tí tình nào trong đó nhưng lại im, vì tôn trọng đó là thơ của Nam. Rồi nó kể về Trung Dung cho Nam nghe, một loạt những lời giảng giãi và bình luận về cái tên Trung Dung và người con gái mang cái tên ấy, tuy rằng cũng đúng nhưng nó lại thấy một tí hụt hẫng. Khi nào Nam mới nhìn sự việc theo bản chất thật của sự việc đó chứ không phải những gì sự việc đó được thể hiện đây? Nó khó chịu khi Nam thản nhiên "Tham gia trò chơi này là để thư giãn, ai cũng là bạn cả". Nói thế khác nào bảo rằng tình bạn chỉ đơn thuần là một mối quan hệ xã giao, mà nó lại là bạn của Nam. Nó dằn giọng "Nam đừng nói câu ấy với Nghi vì Nghi không rộng rãi nhận tất cả là bạn, Nghi không thiếu bạn và dẫu có thiếu thì cũng không dư thời gian cho những tình bạn ảo này. Thà chẳng là gì với nhau cả, chứ định nghĩa về bạn bè như thế thì tầm thường lắm". Nam im lặng trong một thời gian dài. Nó quay sang tụi bạn, lại theo thói quen đút tay vào túi quần mặt vênh lên. Rồi nhớ ra, cũng chẳng sửa, cứ thế nhịp nhịp chân, đầu gật gù theo giai đệu quen thuộn của The Beather "Yesterday, all my troubles seemed so faraway … ohh yesterday". Mặc kệ Nam muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.
Cả tháng không gặp nhau, Nam bảo không rảnh cùng chơi cờ tiếp với nó nữa nhưng nó lại thấy Nam vẫn đi tiếp những nước cờ trong bàn cờ của những người khác, nó thấy lòng dửng dưng, nó nghĩ "Tình yêu Hoa và Gió" là thế đấy. Bỗng nhỏ em chung cuộc chơi của nó và Nam đến cáu kỉnh "Chị Nghi có chuyện gì với anh Nam hả? Anh Nam kể ầm ầm là do chị Nghi nói dối và chỉ đùa với ảnh nên ảnh cũng dối và đùa lại bởi ảnh thì không thích loại con gái ngông và láo như chị". Nó ức quá, định cãi "Dối và đùa? Chỉ cho chị những điều đó thể hiện ở điểm nào xem" nhưng rồi thôi, thấy cãi cũng không để làm gì. Nhỏ em về, nó nhìn trân trối vào cái bóng của nó – Bạch Kỳ Mã. Thế đấy Nam, rốt cuộc anh cũng chỉ là một gã con trai bình thường như bao người con trai khác. Dù bản thân anh có ngông và kiêu đến mấy cũng không thể chịu đựng được con người Nghi. Nhìn lên lịch, mới nhớ tính đến nay cũng đà mười tháng kể từ ngày nó quen Nam. Để hiểu nhau, người ta cần một thời gian dài. Còn để ngộ nhận, để có được "Tình yêu Hoa và Gió” rồi kết thúc chuyện tình đó thì có lẽ chỉ cần mười tháng là đủ. Nếu như mà Nam đừng rêu rao tình cảm của nó như thế, - nếu như mà Nam trân trọng tình cảm của nó dẫu chỉ bằng phân nữa nó trân trân trọng Nam, - nếu như mà Nam tôn trọng nó một chút, - nếu như mà Nam can đảm nói lên thật sự những suy nghĩ của Nam về nó, - thì chắc là nó sẽ thực sự đổi thay, thực sự trở thành một đứa con gái dịu hiền ngoan ngoãn.
Nó vẫy tay bye bye cái bóng của nó. Có thể lắm, ngày mai gặp Nam, nó sẽ đeo kính đen, sùm sụp đội mũ lưỡi trai đen, sẽ đút tay vào túi quần, đầu sẽ ngẩng cao, kiêu hãnh, ngông nghênh và ngạo nghễ.
yesterday
23-03-2006, 05:21 AM
:-$ … bị khủng bố … biết ngay post cái đó lên là thế nào cũng …
… why? …
… thì … trưa buồn ngủ, bò lên lục lại những dấu tích, ngạc nhiên khi bị edit ráo trọi (đúng hơn là chỉ những bài mình cần tìm) … 07-12-05 … ngẩn ngơ hồi lâu rồi sực nhớ có lần tiết lộ bí mật này với bà già nhiều chiện “chữ đối chữ, từ đối từ, câu đố câu – một đàng thâm sâu, chuẩn xác, một đàng lủng củng, lạc vần – vui vì có cái để nghịch, buồn vì phải núp bóng người khác” … lục lại mail cũ kiểm tra cho chắc ngày tháng thì y như rằng …
… hhheeeiii … bỗng thấy buồn cười … vậy ra mình không sai … chỉ cần có thế … thích nghịch thì mình bắt chước nghịch tí … kết quả là đó …
… tình yêu không là thói quen … không vì quen với việc có Nam mỗi ngày mà Nghi hụt hẫng khi Nam đột ngột rời xa … Nghi không chắc là Nghi có yêu Nam không, nhưng chắc chắn là Nghi yêu khoảng thời gian êm đềm bên Nam … thế đấy … ngày hôm qua …
yesterday
03-04-2006, 02:34 AM
:-$
Đã thành lệ rồi, dù cho có rơi vào thứ mấy, dù cho trời có mưa tầm tã thì 15 năm qua năm nào cũng y như năm nào, cứ từ khoảng 4pm ngày 31-3 là trước cổng 126 VTS, q3 lại xuất hiện những bóng áo xanh, dù có năm hơn cả trăm người hay có năm chỉ vài chục mạng.
31-3-1990 – 31-3-2006 – CLB kỹ năng dã ngoại Suối Trắng bước sang tuổi 17
Ngày này năm ngoái đang bị đày trên Lào Cai, hụt một dịp khoác lại màu áo xanh một thời sôi nổi – cái áo mà nay mỗi năm mới được lôi ra một lần vào cuối tháng Ba. Dẫu không còn tham gia sinh hoạt hàng tuần, dẫu cũng 5 năm rồi phải cài huy hiệu đỏ - dành cho cựu thành viên – lên ngực áo, nhưng cứ đến hẹn thì cũng như bao người khác, lại tìm về, để được tay bắt mặt mừng, để được gọi những cái tên mà cả năm có khi chỉ được nhắc đến một lần, để được hỏi thăm và được kể về một năm vừa qua, để được chơi những trò chơi tập thể, để hát những bài hát đầy sức trẻ và để được ngồi thành vòng bên ánh lửa tĩnh tâm – tay trong tay – im lặng – nghe những xô bồ của cuộc sống dịu lại.
Tuần rồi quay như chong chóng, việc làm thì thêm 3 projects, việc học thì bài luận chưa xong, homework dồn đống, Định bụng cuối tuần thanh toán cho hết ai dè … Mèn, vậy là weekend 2 tuần liên tiếp đều bị xách đầu ra Vũng Tàu. Weekend trước đi Vũng Tàu về trễ không kịp lên Quận Đoàn nên không biết chi tiết tối thứ Sáu 31-3 sẽ ra sao. Weekend này lại đua ra VT tiếp. Vậy coi như tiêu dự định thanh toán đống homework còn nợ, nhưng cũng không quan trọng, tuần sau thức khuya thêm một tí là xong.
Không phải lý tưởng gì to lớn, không vì danh cũng chẳng vì lợi. Đơn giản chỉ là một thời tuổi trẻ, sống và chơi hết mình. Có lẽ khi đã tham gia sinh hoạt, cùng gắn bó với Suối Trắng thì trong tim chúng ta ai ai cũng có một ngọn lửa. Có thể ngọn lửa đó bùng to như đống lửa trại hay nhỏ nhoi như đầu ngọn nến thì nó vẫn cháy, cháy mãi. Mỗi chúng ta có thể chỉ là một giọt nước, nhưng khi hội tụ sẽ tạo nên dòng Suối Trắng, một dòng suối mãi trắng với thời gian và mãi trắng trong lòng mỗi người. Để là thành viên của Suối Trắng là sự tự hào của những người đã qua, là sự hãnh diện của người trong cuộc và là nỗi mơ ước của người ngoài cuộc.
Chúc mừng Sinh Nhật của tất cả chúng ta
yesterday
11-04-2006, 01:15 AM
:-$
... buồn ngủ chết người... ai cứu với... không việc ngập đầu mà chết mất... thui ráng cuối tuần lại ra Vũng Tàu tham gia Festival Biển 2006...
... tối qua mơ gặp Gió ...
... tiêu...
Agtex
11-04-2006, 05:14 AM
Tui cũng có ra VT dự Festival á Yes. Ra ngoải 2 đứa làm vài chai bia bọt biển nhé, quên cái buồn của Sài Gòn... chán....và.... ngán......
yesterday
13-04-2006, 04:01 AM
Ag : tối thứ 6 đi chiều CN dzìa, ông ở đâu? tui ờ Victory hotel trên đường Thùy Vân hay Thùy Dương gì gì đó không nhớ lắm, mà có số cell rùi có gì hú hen :P
===
Như đã dấu yêu
Trong đôi mắt anh em là tất cả
Là nguồn vui, là hạnh phúc em dấu yêu
Nhưng anh ước gì
Mình gặp nhau lúc em chưa ràng buộc
Và anh chưa thuộc về ai
Anh sẽ cố quên khung trời hoa mộng
Ngày hè bên em tình mình đến rất nhanh
Anh sẽ cố quên
Lần đầu mình đến bên nhau
Rộn ràng như đã dấu yêu từ thửơ nào
Em đến với anh với tất cả tâm hồn
Anh đến với em với tất cả trái tim
Tao đến với nhau muộn màng cho đớn đau
Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu
Trong đôi mắt anh em là tất cả
Là niềm vui, là mộng ước trong thoáng giây
Anh sẽ cố quên, rằng mình đã đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thưở nào
http://www.universalhold.com/Music/NhuDaDauYeu_NgocAnh.wma
"nghe phê hơn con tê tê" đúng nguyên văn
~~~"~~~
yesterday
18-04-2006, 03:21 AM
Quên mất ông Ag, biến đi đâu tui gọi không được :-w , nợ chầu cafe đấy nhá
===
Ngán ngẩm cho cái Festival Biển, dù không muốn nhưng cũng phải công nhận ngành du lịch VN làm ăn đúng là chụp giựt, Vũng Tàu mà không thay đổi thì chớ bảo sao khách không kéo hết ra Phan Thiết, Nha Trang hay Phú Quốc
Khách sạn 3 sao, giá phòng cũng $30/night chứ đâu có ít, vậy mà cần phục vụ gần như phải năn nỉ nó mới làm, tới 1am thì hệ thống điện tự ngắt, đồng nghĩa với việc máy lạnh ngủ luôn, mặc trời nóng như thiêu, . Trong khi đó giá resort ở Mũi Né Phan Thiết cũng chỉ từ $20-30 mà phục vụ khỏi chê. Thêm phần tiêu tiền thì đúng là điên, không phải keo kiệy kẹo kéo tiếc chi ít tiền nhưng tức ở cái vô lý, 1 que kem Kido giá 3000 bán tới 8000, nhưng như vậy còn đỡ hơn 1 gói dầu gội mini giá có 500 bán tới 2000 gấp bốn lần, điên người . Tiếng là đi biển nhưng đừng mơ thưởng thức seafood tươi ngon. Vô các nhà hàng lớn thì tội cái túi tiền, còn vô các quán bình thường thì le que có mấy con cua con ghẹ và vài con khô mực, ah thêm vài loại ốc trời ơi đất hỡi trong khi 1 quán ốc bình dân vỉa hè ở SG còn phong phú hơn gấp hai gấp ba lần . Ở 2 ngày cuối cùng chỉ chấm được canh chua cá dứa và cá dứa kho tộ ở quán Cây Bàng là ngon. Cafe ở mấy quán lớn dọc theo bờ kè thì không thể cho là ngon nhưng 7000/1 ly cafe + chỗ ngồi trên cao ngóng ra biển đón gió thì quả là rẻ.
Và cuối cùng thì rút kinh nghiệm, đi đổi gió thì lựa dịp vắng vẻ mà đi, ham chi đông vui mà người người chen nhau đưa cổ cho chém. Mang tiếng là Festival mà phần Lễ thì tàm tàm, phần Hội thì chả thấy đâu
===
saudoi
18-04-2006, 02:20 PM
A, Vũng Tàu hay Vũng Sình, về đó bao nhiêu lần mà không dám tắm biển, đồ ăn thì dở tệ mà cắt cổ. Thà nằm dài ở khách sạn Sài Gòn chờ tối đi ngựa, í lộn, đi ăn nhậu sướng hơn.
yesterday
20-04-2006, 08:12 AM
hehe Sếp, em nhớ hỏng lầm thì quê Sếp Bà cũng là VT mà Sếp dám chê hen :P
mà thiệt tình chả ham đi VT, tại có cái Festival Biển lại ngay cuối tuần nên bò ra, mà nói chứ chiều tối chui vô mí cái quán cafe dọc theo bờ kè dưới tượng Chúa dang tay tán dóc + hóng gió và ngắm biển thì "loãng moạn" ah, giá thì rẻ ui là rẻ so với các quán cafe ở SG :)
btw em tưởng tấm thiệp và cái bao đỏ lên đường luôn rồi chứ, gởi từ VN nhưng hỏng chắc ăn bởi kinh nghiệm đau thương gởi 10 lần tới 3-4 lần là mừng :-??
yesterday
21-04-2006, 09:46 AM
:-$
vừa mò về tới cửa thì choáng cả người trước lọ Loa Kèn man, đếm thử nào 1, 2, 3, ... 26 vừa y bong... choáng tập 2
Nơi tháng Tư ở lại
Chỉ có mưa phùn là ở lại
Ẩm ướt chiều dâng một chút hương
Trời lại tháng Tư biêng biếc gió
Ta lại tháng Tư biêng biếc buồn
Đôi mắt loa kèn vừa hé mở
Một chiếc nhìn say cả một đời
Nếu biết tình yêu hương nhuỵ thế
Đã chẳng phai lòng đã chẳng nguôi
Mới hay cuộc tình như lữ khách
Tháng Tư ở lại với con đường
Nơi có hàng cây vừa đẻ gió
Hồi ức lên trời những chiếc hôn
cũng may không là một giỏ Cúc Trắng hay một ôm Xuyến Chi chứ không dám đứng tim một hồi, ra trời Sài Gòn tuy nắng nóng kinh nhưng cảm nhận Gió vẫn thổi
hộp quà của "bồ" làm thừ người, 26 cánh hoa Dầu, chơi tui
ừa nhỉ, không nồng nàn như hoa Sữa ở Hà Nội, chẳng rực rỡ như hoa Phượng ở Hải Phòng, Sài Gòn nắng và bụi với những hàng Dầu hai bên đường. Quá khứ, hiện tại và tương lai xoay tít như những cánh Dầu. Tháng Tư về... hè về... cánh Dầu và Bằng Lăng cũng theo về
~O)
yesterday
21-04-2006, 10:58 AM
:-$
Hữu Không (Đạo Hạnh thiền sư)
Tác hữu trần sa hữu,
Vi không nhất thiết không.
Hữu không như thủy nguyệt,
Vật trước hữu không không
Có Không
Có thời Có tự mảy may
Không thời cả thế gian này cũng Không
Lặng nhìn bóng nguyệt lòng sông
Có - Không , Không - Có , Có - Không thế nào.
Agtex
25-04-2006, 03:53 AM
Festival, hào hứng và vui vẻ réo gọi từng đứa làm một phát ra biển cho đỡ ghiền và thoải mái chân tay. Rốt cuộc ngó qua ngó lại xung quanh ta lại chẳng còn ai! Đến cả Vũng Tàu, biển cũng chẳng ngó ngàng gì đến cái thằng tròn tròn lăng quăng chạy đi chạy lại, nghĩ cũng tức cười.
Điện thoại bấm liên tục mỏi cả tay kiếm 01 thằng chiến hữu cũng chẳng có. Trai thì tru tréo "Tao đang làm hồ sơ gấp" còn gái lịch sự hơn "Tui đi với bạn trai, rảnh đau mà đi với ông lông nhông". Thế có đau không chứ?
Rốt cuộc còn ta với bia, mà nghĩ cũng ngộ, mình uống cũng đâu nhiều mà làm một phát cũng được hơn két, nhòm lại vẫn còn chưa đã nư,vác đầu ra Ghềnh Hào làm thêm chục chai, nghĩ lại thấy cũng còn hạnh phúc là đủ tiền trả bill khà khà khà.
Người ta nói độc thân là hạnh phúc, có không nhỉ?
Yest: cho ké vài chữ đỡ buồn nhé.
yesterday
26-04-2006, 09:58 AM
Festival, hào hứng và vui vẻ réo gọi từng đứa làm một phát ra biển cho đỡ ghiền và thoải mái chân tay. Rốt cuộc ngó qua ngó lại xung quanh ta lại chẳng còn ai! Đến cả Vũng Tàu, biển cũng chẳng ngó ngàng gì đến cái thằng tròn tròn lăng quăng chạy đi chạy lại :)) :)) :)) , nghĩ cũng tức cười.
Điện thoại bấm liên tục mỏi cả tay kiếm 01 thằng chiến hữu cũng chẳng có. Trai thì tru tréo "Tao đang làm hồ sơ gấp" còn gái lịch sự hơn "Tui đi với bạn trai, rảnh đau mà đi với ông lông nhông". Thế có đau không chứ?
Rốt cuộc còn ta với bia, mà nghĩ cũng ngộ, mình uống cũng đâu nhiều mà làm một phát cũng được hơn két, nhòm lại vẫn còn chưa đã nư,vác đầu ra Ghềnh Hào làm thêm chục chai @-) dzi. mà tui call ông hoài có được đâu [-( , nghĩ lại thấy cũng còn hạnh phúc là đủ tiền trả bill khà khà khà.
Người ta nói độc thân là hạnh phúc, có không nhỉ?
Yest: cho ké vài chữ đỡ buồn nhé.
ê, ông còn nợ tui chầu cafe ah, nghĩ lễ mấy này ko đào ra 1 ngày quởn trả nợ thì ông coi chừng tui ah :-w
yesterday
27-04-2006, 02:27 AM
:-$
Lời nói muộn màng
Nhi và Long ngồi trên ghế đá công viên, trong 1 đêm ít sao... Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong 1 ngày cuối tuần mát mẻ...
- Chán thật đấy _ Nhi nói. Ước em có 1 người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao... Long đáp lại chán nản
Cả hai im lặng một lúc lâu
- Này! Em có 1 ý kiến, hãy chơi 1 trò chơi đi! _ Nhi nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??
- ...Đ... được thôi... dù sao thì mấy tháng tới anh cũng ko có kế hoạch gì cả _ Long trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta... Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về 1 bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem 1 bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu
Nhi và Long đi xem phim... buổi hẹn hò đầu tiên ko có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại... Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang ng iu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.
Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau... Long mua cho Nhi một con gấu bông rất xinh...
Ngày thứ ba Nhi rủ Long đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung 1 cây kem, và bạn của Nhi không khỏi ngạc nhiên... mọi chuyện đến quá nhanh... lần đầu tiên họ ôm nhau
Ngày thứ sáu, cả hai leo lên 1 ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn... Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Long bảo Nhi nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao... Một ngôi sao băng bay qua... Nhi ước...
Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Nhi túm nhầm một ai đó và hét lên... lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó...
ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua 1 ngôi nhà mà lần trước bạn của Nhi nói có 1 bà thầy bói hay lắm... Nhi rủ Long vào xem thử... Bà ta nói với cả hai:"các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"... rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà
Ngày thứ 84, cả hai đi biển... họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng
Ngày thứ 99, Long nói chỉ muốn có 1 ngày đơn giản... Long đèo Nhi đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao... Lúc đó đã là hơn 12h đêm
1h23
- Em khát quá _ Nhi nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống. Em thích gì nào?
- Mua cho em 1 chai nước khoáng đi
1h45
Nhi ngồi chờ Long đã quá 20 phút, Long đi vẫn chưa về... Một ai đó chạy đến chỗ Nhi:
- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có 1 người bị ôtô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh ko nhầm thì đó là bạn của em
Nhi chạy đi theo anh chàng lạ, đến 1 chiếc xe cứu thương... Nhi thấy Long mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng... Nhi lên xe và đến bệnh viện với Long... Nhi ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ
11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được 1 lá thư trong túi áo của anh ấy.
Bác sỹ đưa bức thư cho Nhi và dẫn cô vào thăm Long, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Nhi có thể nhìn thấy Long. Long nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có 1 cái gì đó thanh thản... Nhi bóc bức thư ra và đọc
"Nhi à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là 1 cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là ko được nghĩ đến gì khác ngoài 1 trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em 1 điều... anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh, cho anh những ngày hạnh phúc. Nhi, anh yêu em!!!"
11h58
Long à... _ Nhi bật khóc _ ... Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng k? Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng... nhưng anh ko thể bỏ em... Em yêu anh... hãy quay về với em đi... Em yêu anh...
Đồng hồ chỉ 12h chiều... tim của Long ngừng đập... và đó là ngày thứ 100...!
Và khi trên bầu trời rực rỡ , khi con người đang hạnh phúc bên một nửa của mình. Không ai biết rằng trên bầu trời đã có thêm một ánh sao băng rực rỡ, vì sao của một mối tình bất hạnh . T_T
Thật vậy, cuộc đời đã mang họ đến với nhau, nhưng cuộc đời lại không thể cho họ ở bên nhau mãi mãi.
Hãy nâng niu và biết quý trọng cuộc sống , vì cuộc sống sẽ đem đến cho bạn niềm vui, niềm hạnh phúc hoặc sẽ lấy đi của bạn những điều tốt đẹp nhất.
http://vnthuquan.net/nhac/data/Viet/Co Gai DenTu Hom Qua (Tran Le Quynh) Dang Minh.wma
Agtex
27-04-2006, 04:10 AM
Khà khà..... khúc cuối là "tim của Việt ngừng đâp....." chứ không phải tim của Long. Vậy là Nhi và Long hạnh phúc còn thằng Việt nào đó chết queo, kết thúc cho đôi tình nhân thật lãng mạn nhưng thằng Việt thì chết cũng thật......lãng nhách.....
Hên ghê dạo này mới lên diôp nên nhìn cũng kỹ mém chút bị bà Yest chơi 1 vố rồi khà khà khà.....
yesterday
27-04-2006, 04:24 AM
ông anh chơi em út nghen :-w
tuy nhiên lên kế hoạch thanh toán nợ cho tui mau ông già, đừng có lãng ;)
yesterday
01-05-2006, 04:26 AM
:-$
… Đã 2 lần … lần trước … không dám nghĩ là sẽ … nói chi đến mong … bất ngờ … vỡ òa … lâng lâng cả tháng … lần này … đếm … từng phút, từng giờ … mỗi ngày qua đi mang theo những nụ cười … những cái thở dài xuất hiện nhiều hơn … dường như Ben biết … “when you believe somehow you will , you will when you believe” … tks, I will … lại hy vọng mong manh … 12.01am May 01st … nắng chang chang, nóng điên người … thượng cái áo dầy cui … không một tí gió … đưa tay lắc cái phong linh reo leng keng … ĐÃ QUÊN RỒI …
yesterday
02-05-2006, 07:05 AM
:-$
Ngày hôm qua...
Khúc ca ngày xưa anh hát
Em nào dám nhớ
Em giật mình giấu vội những mảnh vỡ thời gian
Khi bên tai em chợt vang lên
Lời ca đã cũ.
Ngày hôm nay...
Nắng trong em vẫn còn chiếu ngược
Nhưng sỏi đỏ đã đổi màu
Xanh
Sắc màu ngày xưa bên anh
Chẳng còn hồn nhiên sau một lần vụn vỡ
Mong nỗi đau rồi sẽ chẳng buồn đến bên em nữa
Với thời gian.
Ngày mai...
Nắng vẫn còn gọi gió
Biển vẫn còn hát mãi khúc tình ca
Và em
Vẫn đứng một mình trên phố vắng
Anh chỉ còn trong những giấc mơ...
yesterday
02-05-2006, 07:05 AM
:-$
Ngày hôm qua ...
Ta muốn nhớ ... lại cũng muốn quên
Sao lại thế nhỉ ...
Đã lâu rồi
ta không có cái cảm giác nhớ ...
thế mà ...
một chút vương vấn đọng lại trong tâm hồn
Ngày hôm qua ...
Hình như oi bức hơn những ngày khác
Cái nóng làm cho ta trở nên khó chịu
Và ... một chút giận dữ
đã len vào trong ta
Rồi mưa ... ướt sũng ...
Ta ngỡ ngàng nhận ra ...
hình như ...
Ngày hôm qua ...
Ta muốn nhớ ... lại cũng muốn quên
yesterday
02-05-2006, 07:10 AM
:-$
Lại một ngày trôi qua
Thời gian cứ vùn vụt trôi đi
Ta lại cảm thấy lớn hơn được một tí
Vẫn cái cảm giác nhớ mong
Oi bức quá
Nhưng sao lạ
Ta lại không có cái cảm giác nóng
Phải chăng …
"Nhỏ cà chua" !?!...
Ghét thiệt … lại gọi mình như vậy …
Ừ thì cà chua …
Sẽ cà chua luôn chứ không chỉ ngày hôm qua.
Ngày hôm qua ...
Chút ấm áp len lỏi vào tâm hồn
Ta nhận ra rằng … ta vẫn là con bé ngây ngô
Vẫn thích được chìu chuộng … và vẫn ưa nhõng nhẽo …
Ngày hôm qua ...
Lại nhắc về anh một lần nữa
Ta đã không khóc
Lớn them một chút nữa rồi
Ngày hôm qua ...
Ta sẽ nhớ...
yesterday
05-05-2006, 08:04 AM
:-$
… Gió lớn quá … bão quay trở lại … ồ ạt và dữ dội … tự nhiếc móc bản thân thậm tệ … có gì đâu mà cứ như mất hồn … cách có 1 sải tay … thế mà …
… 03:16PM 05 May, 2006 … cần up hình mà dùng mạng ở nhà thì có mà chết … lại không đi làm nên bò ra tiệm net là giải pháp tốt nhất … trời nóng như thiêu bỗng lạnh toát người … cái giọng đó … không thể nào … tự mình nhuyễn hoặc mình thôi … nhưng … tự dưng nhác … như bình thường, như người khác thì hỏi thẳng rồi … đằng này là Gió … nhuệ khí tiêu tan … len lén, len lén liếc thử … mà liếc làm gì cơ chứ … có biết đâu … vẫn cứ liếc trộm … tim đánh lôtô … cũng tầm tầm đó … cũng trắng trẻo thư sinh … nhưng bộ râu … bỗng đâm tức cái ảnh mờ câm làm không thể nhìn kỹ … giờ thì tai hại thế này đây … bỗng nghe văng vẳng “dùng Tâm cảm nhận” … ừ thì phải thế thôi khi có mắt cũng như không … mỉm cười, nhắm mắt, căng cái lỗ tai lên … bàng hoàng … âm điệu đó … giống đến nhói lòng … có lẽ nào ta thành người xa lạ … có lẽ nào …
… về đến nhà mà vẫn chưa hoàn hồn … tự nhủ chỉ là tưởng tượng … ừa mà cứ cho là tưởng tượng sẽ dễ chịu hơn … gần thế đấy mà với em xa quá … lạ sắp khổ rồi đây … Gió ơi là Gió …
~O) ~O) ~O) ~O) ~O)
yesterday
16-05-2006, 06:10 AM
:-$
Lục tìm thông tin, mò ra cái ni, thở dài và lắc đầu, vì đâu nên nỗi, hhheeeiii……………
===
Có lẽ đây là lần cuối cùng Tôi viết cho Bạn, sau đó trả Bạn về đúng nghĩa Bạn để vẫn còn chút gì đó trong nhau. Tôi và Bạn không là tình nhân, cũng không phải quen nhau để tìm hiểu. Bạn đối với Tôi là Bạn đúng nghĩa, nhiều cảm thông về nhiều thứ khiến cả hai gần gũi hơn, có thể gọi nhau là “tri kỷ” thì cũng không quá. Điều này không chỉ nói rồi mà thậm chí còn nói rất nhiều lần nhưng giờ thì vẫn phải nói lại … lần cuối cùng
Ngay từ đầu trong Tôi không hề có hình bóng Bạn, một tí cũng không, thoáng qua cũng không. Tôi khi đó thật sự chỉ coi Bạn là em rể và vì đồng cảm nhiều thứ nên khá thoải mái không câu nệ, Bạn biết rõ điều này mà
Khoảng thời gian đó Tôi rất vui, rất Hạnh Phúc vì bên cạnh Tôi có Gió. Tôi cởi mở lòng hơn, vui vẻ hơn vì Gió rất thích hình ảnh Nhóc lóc chóc dễ thương của Tôi. Chứ trước đó Tôi vào đây không hề có ý tìm bạn vì bạn Tôi không thiếu nên Tôi chỉ qua lại với vài người. Không gặp Gió có lẽ Tôi mãi cũng chỉ là Ngày Hôm Qua
Đi chơi cùng mọi người, Tôi không hề so đo tính toán. Thời gian đầu thì ổn vì chả có gì đáng để phải nói, chỉ biết cười và cười. Nhưng càng về sau Tôi càng cảm thấy bất ổn, việc Tôi chi tiền hình như trở thành điều đương nhiên phải thế. Không phải vì phải chi cho mọi người mà Tôi xót tiền rồi cảm giác bất ổn mà là việc đó không là bổn phận cũng không là trách nhiệm của Tôi. Có ai thử một lần làm vài phép toán cộng đơn giản coi Tôi đã chi ra hết bao nhiêu chưa? Có ai thử một lần cân nhắc về cái mà họ đã nhận được chưa hay chỉ biết đòi hỏi? Chứ Tôi không mong ai đó sẽ trả lại cho mình. Đó là khi đó, còn giờ đây … chỉ là người quen trong số những người quen, chỉ là bạn bình thường nếu gượng ép gọi đó là bạn. Tôi không thiếu những mối quan hệ đó nên chả việc gì phải bỏ tiền ra mua chúng.
Với Bé thì cảm giác tội nghiệp vì cảm thấy Bé giống vô cùng Tôi của ngày hôm qua. Xót xa và thương cảm vì Tôi đã từng trãi qua nên hơn ai hết Tôi hiểu cô đơn là như thế nào. Chìa ra bàn tay dìu Bé qua một chặng đường để đời bớt u ám, để Bé bớt đắng cay, để Tôi tự an ủi rằng mình không là kẻ bất hạnh nhất. Hạnh phúc đôi khi rất giản đơn, thấy mình cũng có ích đôi chút, đủ để nở một nụ cười thật sự không gượng ép. Tuy nhiên, Tôi không thể sống thay Bé hay mãi theo bên cạnh Bé, Bé phải tự đi trên chính đôi chân của Bé, trên chính con đường Bé đã chọn, đó là cuộc sống của mỗi cá nhân mà ai cũng phải tự mình chịu trách nhiệm với chính mình. Tâm sự cũng nhiều, an ủi cũng nhiều, khuyên lơn cũng nhiều, giờ thì Bé phải tự quyết định cho chính bản thân Bé.
Với Nhỏ thì thoải mái hơn, Nhỏ là người Tôi quen đầu tiên, có vẻ hơi không hợp vì Nhỏ cư xử và suy nghĩ theo tình cảm còn Tôi thì theo lý trí nhưng có hề gì, vẫn là bạn vui vẻ và thoải mái. Nhỏ không màu mè, không trau chuốt cũng chẳng chữ nghĩa, mộc mạc và bình dị như bản tính vốn dĩ của người miền Nam chân chất thật thà. Tôi thích điều đó và với người phức tạp như Tôi thì tình cảm chân tâm và vũ khí hạ gục dễ dàng. Không mong Nhỏ hiểu Tôi nhưng sự quan tâm và chia sẻ của Nhỏ làm Tôi ấm lòng rất nhiều.
Nói với Bạn về nhiều người như vậy chỉ mong Bạn nhận ra một điều, giữa cuộc đời bon chen và đầy hầm hố này, mong chi cái gọi là hoàn hảo hay vĩnh cửu. Không là chim liền cánh, không là cây liền cành, không là bạn đời răng long đầu bạc thì con người ta chỉ sống với nhau trong từng khoảnh khắc, lưu lại gì cho nhau đây khi đó là một trong những người mà ta yêu thương.
Với mọi người Tôi không so đo tính toán thì với Bạn lại càng không. Từ những thứ nhỏ nhặt cho đến những giá trị to hơn, chưa bao giờ Tôi từ chối lời đề nghị của Bạn nếu Tôi thấy mình lo được và cũng chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ nhận lại được những gì cũng như chưa từng yêu cầu Bạn bất cứ điều gì để đánh đổi. Tôi mặc nhiên công nhận Bạn như chính con người Bạn, không chỉ ở những gì Bạn thể hiện cho mọi người thấy mà ở cả những khoảng tối Bạn còn che giấu phía sau. Bạn dẫu có là Qủy vẫn là Bạn. Tuy nhiên giờ Tôi đang rất buồn, thực sự rất buồn vì Bạn. Có thể lỗi phần lớn là do Tôi, Tôi đã quá thoải mái với Bạn quá chăng nên đâm ra có vẻ Bạn không hề tôn trọng Tôi. Thực hiện những yêu cầu đôi khi hơi vô lý của Bạn mà không thắc mắc. Mặc nhiên chấp nhận những hành xử của Bạn mà không ý kiến. Quan tâm đến Bạn công khai mà chẳng cần che giấu hay ngụy tạo. Những điều đó có ý nghĩa gì? Vì Tôi yêu Bạn nên đó là bổn phận và trách nhiệm của Tôi ư? Bạn thừa biết là với Bạn thì Tôi không có chữ yêu mà chỉ có thể dùng chữ mến và chữ thương. Mến vì là BẠN, thương vì là TRI KỶ nên có thể dùng bổn phận và trách nhiệm trong trường hợp này được không? Mà dẫu tình cảm giữa Tôi và Bạn có là tình yêu đi chăng nữa thì mối quan hệ nào cũng cần có sự tôn trọng lẫn nhau. Đáng tiếc giờ Tôi không tìm thấy sự tôn trọng đó từ Bạn. Biết nói gì bây giờ?
Thức trắng mấy đêm, bao thứ lộn xộn nhảy múa trong đầu, cố gắng sắp xếp lại thì thấy đúng là do Tôi gây ra tất cả, rắn hơn một tí với Bạn ngay từ đầu thì có lẽ đã không nên nỗi. Chiều quá cũng làm hư con người ta.Tuy nhiên không vì thế mà Bạn hoàn toàn không có lỗi. Việc Tôi yêu cầu Bạn làm (mà đây là việc đầu tiên Tôi yêu cầu nữa chứ) không hề là bắt bí cũng không hề là quá khó khăn. Nó đúng ra là cực kì đơn giản và có vẻ vì nó đơn giản nên Bạn coi nó là không quan trọng. Hay cũng có thể vì Tôi chưa từng yêu cầu Bạn phải có trách nhiệm trong bất cứ việc gì nên tập cho Bạn tính ỷ lại rồi chăng? Lần nào gọi điện Bạn cũng hứa, nhắn tin bao lần nói rõ vấn đề với Bạn vẫn không xong, vẫn bóng chim tăm cá. Hỏi thẳng nếu có rắc rối gì cứ nói để Tôi còn tính đường khác vẫn không trả lời. Như vậy thì liệu Tôi có còn dám trông cậy gì ở Bạn hay không trong khi vệc đơn giản là thế, Bạn hứa chắc chắn là thế mà kết quả cuối cùng lại là thế. Bạn cho Tôi thấy Bạn là một người cực kì thiếu trách nhiệm. Sau này nếu chuyện gì cần Bạn làm nếu Tôi bảo không tin thì Bạn thấy sao? Bạn mà không thể tin thì còn lại bao người có thể tin. Còn nếu bảo tin thì chẳng khác nào mù quáng và tự mình dối mình. Muốn người tôn trọng mình trước hết mình phải tôn trọng chính mình. Tôi đã không tôn trọng và làm giá bản thân Tôi với Bạn nên cũng khó mà yêu cầu Bạn như thế với Tôi.
Hậu quả thì đã sảy ra rồi, dù nhẹ dù nặng thì Tôi vẫn phải gánh nó… vì Bạn. Viết cho Bạn cũng không phải để hờn giận hay trách móc mà chỉ để cho Bạn thấy việc Bạn đã làm kết quả ra sao. Và cũng có thể qua việc này Tôi nên thay đổi một tí cách cư xử với Bạn lại chăng? Còn thì biết Bạn như thế nhưng vẫn coi Bạn là Bạn trước đây thì giờ vẫn thế, chẳng thay đổi.
Còn lại chút lòng tin Tôi dành chờ nghe lời giải thích và việc Bạn thực hiện lời hứa của mình. Bạn sẽ không nỡ tướt đoạt luôn chút cuối cùng ấy chứ? Bạn.
yesterday
20-05-2006, 06:11 AM
:-$
thứ 7, lòng dặn lòng là bài chưa xong làm ơn đừng có lãng, dzị mà... kì này mà không qua thì lãng nhách thiệt luôn
Biển, nỗi nhớ và Em
Nhạc: Phú Quang
Thơ: Hữu Thỉnh
Em xa anh trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió âm thầm không nói
Mà sao núi phải mòn
Anh đâu phải là chiều
Mà nhuộm em đến tím
Sóng có nghĩa gì đâu
Nếu chiều nay anh chẳng đến
Dù sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh
http://vnthuquan.net/viviy2k/NhacViet/B/BienNoiNhoVaEm-ThuPhuong.mp3
Thầy Đồ
21-05-2006, 02:10 PM
hehe... tao thường không có đủ kiên nhẫn đọc cái gì mà thấy dài thây mẹ.Nhưng mà thấy cứ Bạn Bạn Tôi Tôi trong 1-2 câu đầu là thấy đọc 1 tí cũng chẳng chết ai , nhất là đang rảnh...
êh mà này... Bạn ấy là thằng nào thế? :-?
thấy có vẻ mày ko vừa í lắm thì chắc ko phải tao rồi =))
Thôi đi con béo lắm nhọt quá. Lục lại rồi post làm gì ? Xuề xòa xuề xòa , người béo không nên tỉ mỉ và cẩn thận ;)) :))
yesterday
23-05-2006, 01:51 AM
gòi, xong hàng
tao mà không vừa ý mày là tao chửi thẳng chứ Bạn Bạn Tôi Tôi cho lắm nhọt ah ;)
mừ nó trong ni thì post vô ni xong del trong comp cho nó nhẹ :P
yesterday
25-05-2006, 05:10 AM
:-$
KÍNH THƯA THỊ MẦU
Kính thưa thục nữ Thị Mầu
yêu siêu cỡ đó trước sau mấy người
mấy ai dám chịu dám chơi
dám ai vỗ cái mặt đời như em
yesterday
25-05-2006, 05:11 AM
:-$
MẦU ƠI LÀ MẦU !
Ngày xưa Thị Kính giả trai,
Thị Mầu tí tởn ve hoài không thôi.
Phải duyên cau nhỏ trầu hôi,
Vô duyên vớ vẩn đứng ngồi không yên.
Thầy Tiểu gõ mõ cửa thiền,
Thị Mầu múa quạt như điên sân đình…
Thầy Tiểu vẻ mặt thư sinh,
Thị Mầu khoe cái quạt tình vu vơ.
Thầy Tiểu có vẻ thẩn thờ,
Thị Mầu xán tới mà sờ Tiểu chơi.
Tiểu ta thấy nhột quá trời,
Nam mô bồ tát Mầu ơi là Mầu…
yesterday
25-05-2006, 05:12 AM
:-$
NÀY EM THỊ MẦU
Này em, em Thị Mầu ơi
Biết không cái lẳng lơ trời cho em
Trong thiên hạ khối người thèm
Khối người cũng muốn theo em lên chùa
Này em em cứ lẳng lơ
Cứ môi trầu thắm bỏ bùa cho sư
Mấy khi đời được tương tư
Mảnh trăng lẻ giữ khư khư làm gì?
Táo thì đỏ suộm lối đi
Tuổi thì hơn hớn lòng thì ngả nghiêng
Có là chi cái chính chuyên
Mà đem thân phận buộc duyên phận vào
Bước chân em đến nơi nào
Cũng nghe đôi dải yếm đào sổ tung
Có gì đâu phải ngượng ngùng
Tình yêu ngọn lửa cháy bùng từ lâu
Thị mầu em vắng một ngày
Đàn ông trên thế gian này ra sao
yesterday
26-05-2006, 05:30 AM
:-$
ƯU TƯ THỊ MẦU
Trương Nam Hương
Bao dung đừng trách Thị Mầu
Quả cau lỡ chát lá trầu lỡ cay
Ái tình không có mùa chay
Khát khao ẩn dưới đuôi mày lá răm.
Chân tu tiếng mõ đêm rằm,
Nghe hư vô cả trăm năm kiếp người.
Đừng buồn em, Thị Kính ơi
Nâu sồng chị khép phận đời trớ trêu
Tin yêu vụng dại đâm liều
Em chơi vơi quá đơm điều chị thôi
Ẵm bồng giọt máu mồ côi
Ăn mày cửa Phật một lời từ bi
Đời em nào dám mong gì
Cầu xin lòng chị nhu mì thứ tha
Chị em mình phận đàn bà
Cỏ dù cao thấp vẫn là cỏ thôi
Đừng buồn em, Thị Kính ơi
Nỗi oan của chị có đời hiểu cho
Tên em bồ hóng cửa chùa
Gỡ tai tiếng mãi đến giờ chưa bong.
yesterday
26-05-2006, 05:31 AM
:-$
GIÓ THỊ MẦU
Trần Mạnh Hảo
Gió kia chừng cũng lẳng lơ
Chính chuyên cây để hoa chờ bướm ong
Gió cong cớn máy môi hồng
Thổi ngang thầy tiểu tấm lòng mõ sư
Mùa xuân trời thực còn hư
Huống hồ cơn gió lắc lư Thị Mầu
Thèm môi thày tiểu quét trầu
Mắt dao cau liếc đứt đầu người nghiêm
Thị Mầu như một que diêm
Quệt ngang thầy tiểu tình duyên bập bùng
Đã tu tu đến tận cùng
Đã yêu yêu đến anh hùng phải xiêu
Mõ sư sợ gái làm liều
Rơm mà thèm lửa đến thiêu là tình
Gió còn phất áo người xinh
Vào chùa lạy Phật còn kinh Thị Mầu
yesterday
10-06-2006, 03:30 AM
:-$
ĐỒNG VỌNG THÁNG TƯ
Nguyễn Quỳnh Trang
Tháng tư không chờ anh
Phố gió
Phố mưa
Phố nhớ
Phượng ấp nụ
Chờ bung xoè lửa ẩn tán xanh
Ve ngân quãng đường quen
Em thôi mong anh cuối phố
Nắm trong tay niềm vui nho nhỏ
Tháng tư về mang nắng thắp hồn nhiên
Tháng muốn quên anh
Em muốn quên anh
Ngày
Cười như thể chưa biết buồn
Hát như thể bắt đầu yêu
Đêm
Vắt tim mình viết dòng thơ khuya khoắt
Tháng tư biếc môi mềm
Đàn chim thiên di đã trở về đất Bắc
Anh không đúng hẹn
Nỗi đau cũng ngọt ngào
yesterday
11-06-2006, 04:24 AM
:-$
THÁNG TƯ
Mỗi tháng tư về em lại nghĩ tới anh
Vì sao thế?
..... em cũng không biết nữa...
Kỷ niệm, với em, đã nhẹ trôi như gió
Chỉ còn anh với nỗi nhớ rong rêu...
Em không tin mình vẫn còn yêu
Dù vết đau ngày nào vỡ oà trong nhức nhối.....
Ta lừa dối nhau....
..... để giờ đây mây tháng tư buồn màu khói
trời tháng tư xanh
....... khắc khoải đến nao lòng...
Tháng tư về trong nỗi nhớ mênh mông
Gió lồng lộng....
ngập lòng trống trải
Ta đâu phải mặt trăng mặt trời
vì sao xa nhau mãi???
Có nhật thực tình yêu cho hai kẻ lỡ lầm?
Nếu biết rằng em vẫn chờ mong
Người xưa ơi...
Nếu một ngày tình cờ qua phố cũ
thấy mưa tháng tư ngập ngừng bay trong gió...
Anh có còn....
Anh có biết.......
Tháng tư......
yesterday
11-06-2006, 04:26 AM
:-$
Viết cho ngày hôm qua...
Viết cho ngày hôm qua...
Viết cho những điều không thật....
...................................
................................
"Sẽ có một ngày em không còn nhớ đến anh
Cả trong giấc mơ em cũng dành cho người khác"
Không còn những đêm dài thao thức
Đo tình yêu bằng những ký ức buồn
.....
Câu chuyện lâu rồi về một bài thơ
Có thảo nguyên xanh như là nỗi nhớ
Em viết cho anh dù vẫn còn dang dở
Bản tình ca lang thang của em
Năm tháng xoá dần những suy nghĩ thân quen
Đã lắng lại những cồn cào mong nhớ
Không còn thấy anh trong giấc ngủ
Không còn mong một tin nhắn bất ngờ
............................
Rồi sẽ có một ngày em không còn nhớ đến anh
Cả trong giấc mơ em cũng dành cho người khác.....
Nothing to say
yesterday
19-06-2006, 04:11 AM
:-$
Chút Lãng cho Mưa
“… Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt
Trời không mưa em cũng lạy trời mưa …"
… Thứ Hai vừa rồi chương trình “Thay lời muốn nói” có chủ đề về mưa … chộp ngay điện thoại gọi cho Mưa … “bật HTV7 đi” … giọng của Quỳnh Hương vẫn thật ấm, thật nồng nàn qua từng dòng tâm sự … vừa coi TV vừa tám (tháng này lại chóng mặt với cái bill điện thoại đây) … nhớ ơi là nhớ ...
… ngày ấy trẻ con lắm … thích mưa đến lạ lùng … chuyên gia bỏ quên áo mưa ở nhà (mà thật ra là cố tình ấy chứ :P ) … chuyên gia không mặc áo mưa (đang đi mà trời mưa thì vẫn cứ thế mà đi tiếp, đố hòng dừng lại mặc áo mưa dẫu rằng khi ấy có mang theo) … mỗi khi trời mưa là xách xe chạy ngay ra đường … chạy cho đến khi ngớt thì chui vào quán kem … :D … cái thói quen dở hơi ấy rồi cũng tìm được Mưa sẻ chia … riết rồi đôi khi bỗng trở thành người bị động … không ít lần nhận điện thoại “kem nhé”, mà khi ngó ra thì trời đang mưa … nhớ ơi là nhớ ...
… sáng thứ Sáu … ngày cuối cùng của seminar … quyết tâm không nướng … và trời ah … một quả bóng bay màu đỏ cột vào 1 cây kẹo café kèm một phong thư đỏ choét … “ước mơ bay cao, kẹo chống buồn ngủ, thư mời café tối thứ Sáu” … hic … sến không chịu nổi, lại thêm tuồng chữ hơn gà bươi của Mưa làm vừa đọc vừa đoán … :-< … nói thì nói dzị thui chứ vui lắm ah ...
… trưa thứ Sáu … quyết định dời ngày đi Quảng Ngãi sang cuối tuần sau … gọi điện thoại hỏi nhận tour miền Tây … :P ...
… tối thứ Sáu … Sỏi Đá … hùng hùng hổ hổ xin lên hát … :pray: … cũng may là hỏng có cái ly nào bay … #:-S … “queen of rain” … dạo ni toàn rống bài này … mà cũng rất tình cờ … quen cô ấy trong quán café buồn … hỏi thăm thì té ngửa ra bạn cùng lớp thời Đại Học ấy mà chả ai biết ai (cũng bởi gia đoạn Đại Cương hơn trăm mạng sao nhớ nổi lại thêm cả hai đều là chuyên gia bùng tiết, hic) … àh mà cùng tên với Mưa áh, lại thêm nhỏ nhắn, xinh xắn, dễ thương (y như mưa vậy ;) …
In that big big house
there are fifty doors
and one of them leads to your heart.
In the time of spring
I passed your gate
and tried to make a start.
All I knew
was the scent of sea and dew
but I've been in love before, how about you?
Dream about the sun you queen of rain. Em, em không phải là nữ hoàng của mưa, nhưng em yêu những cơn mưa rào đầu mùa, những cơn mưa dai dẳng của Sài Gòn tháng 8, yêu cả những cơn mưa trái mùa tháng 12 se lạnh, và… em yêu anh. Nên em đã mơ về mặt trời và một ngày mai tươi sáng. Thế nhưng mỗi người - mọi người đều có những góc khuất của tâm hồn, hình như em chưa tìm đúng cánh cửa dẫn đến trái tim anh nên với em căn nhà rộng lớn và 50 cánh cửa kia sẽ mãi mãi đóng lại. Quá khứ sẽ mãi mãi là kỷ niệm đẹp nếu ta biết gìn giữ nó. Vẫn còn đọng lại trong em hương vị biển cả và sương sớm, hương vị những ngày hè tươi mát. Và em biết – đó chính là tình yêu. Còn anh?
It's time to place your bets in life,
I've played the loser's game of life,
dream about the sun you queen of rain
Chẳng có gì sai trái khi chúng ta đặt niềm tin vào tình yêu phải không anh? Và em đặt cả cuộc đời em vào đó – vào anh! Người ta bảo tình yêu – hôn nhân nói cho cùng cũng chỉ là một canh bạc của cuộc đời. Và em đã thua! Có gì đâu anh nhỉ, cũng vẫn chỉ là một cuộc chơi thôi mà, có nghĩa gì đâu khi ai đó đánh mất niềm tin, đánh mất tình yêu, đánh mất cuộc đời, cũng chỉ là một cuộc chơi!
Time went by
as I wrote your name in the sky,
fly fly away,
bye bye
Và thời gian sẽ dần trôi, tên anh rồi cũng sẽ chỉ là kỷ niệm, viết vào mây trời và để gió cuốn đi anh nhé! Goodbye
here's a time for the good in life,
a time to kill the pain in life,
dream about the sun you queen of rain
Goodbye!
"Queen Of Rain" http://www4.coolrip.com/index.php?c=song&songid=12369 (http://www4.coolrip.com/index.php?c=song&songid=12369)
… sáng thứ Bảy dẫn khách đi Long Xuyên … tối thứ Bảy lại café cùng Mưa … cám ơn vì đã có Mưa trong đời … bạn thân … :x …
yesterday
21-06-2006, 12:10 AM
Yesterday – Café, mưa & kỷ niệm
Tất cả bắt đầu bằng 1 cái ghé mắt nhìn qua cửa sổ buổi sáng. Màu trời xám nhờ nhờ như một buổi chiều đông và mình lại thích cái màu trời u ám thế mới chết chứ. Nó báo hiệu một buổi sáng dịu dàng không nắng, và biết đâu nếu may mắn thì sẽ có cả mưa.
Mà vui nhé – yesterday đúng thật là Sun and Rain rồi còn gì – Sunday and Rainyday! Chỉ còn thiếu mỗi Cúc Xuyến Chi...
Mà dạo này chẳng hiểu tại sao lại đâm nghiện café một mình, nhất là trong những buổi với thời tiết như thế này. Ừh thì đi, mưa không còn lất phất như khi vừa dắt xe ra nữa mà nặng hạt dần, lòng khấp khởi mừng thầm vì như thế này thì quán sẽ.. vắng. Nhưng hỡi ôi, chắc những người có tâm trạng giống mình đều kéo nhau hết đến cái quán này hay sao mà nó đông thế! Đi loanh quanh 1 vòng, trở lại nơi xuất phát, rồi lại loanh quanh thêm một vòng nữa để kiếm một chỗ ngồi vừa mắt chút xíu, hoá ra chẳng còn chỗ nào cả ngoài “chỗ ấy” – memory. Ừh thì đành ngồi vậy, thời gian không là vấn đề vì cảm xúc vẫn còn nguyên cả đấy, sau memory, không biết bao lần đã trở lại quán này, không biết bao lần nghe lại cái CD cũ kỹ ấy nhưng chưa bao giờ đặt chân lại gian quán ấy, chiếc bàn ấy – It’s just a memory...
Ngồi bó gối và khởi đầu cho một quyển sách mới – Cô đơn trên mạng – mình sẽ có một bài riêng về quyển sách này vì nó mang đến cho mình rất nhiều cảm xúc. Đọc.. thỉnh thoảng lại ngước lên ngắm lá và suy nghĩ về một đoạn vừa đọc. Rất ít sách phải khiến mình dừng lại để đoc trong lúc suy nghĩ như thế nếu không phải nói là quyển đầu tiên. Đọc đến một đoạn (mà sáng nay quên mất là đoạn nào rồi) thì đột ngột bỏ về - go around – không hẳn vì quá nhiều cảm xúc, không hẳn vì trời lại bắt đầu mưa, không hẳn vì một ngày không gió.. - chắc hẳn vì tất cả gộp lại...
Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em
Đó là bài cuối cùng còn đọng lại - Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em
Kế tiếp là một cái tin nhắn của ... lúc 2h "... ơi ... về rồi nè, mới mưa xong mát quá, đi café ko?" ~~> Cáu. Đợi đến lúc người ta về rồi, gần ngủ rồi mới rủ hừ hừ. Thế là bảo hắn giờ có cái quán nào để giường trong vườn thì đi thui, ko thì ngủ vậy (ừhm lâu rồi mới tìm lại được cảm giác bùn ngủ sau khi ún café mà). Thế mà ... bảo gọn ơ: "có chứ, qua đi Ben đợi". Thế là lóc cóc xách xe chạy qua mang theo một mối nghi ngờ be bé "thế ra có cái quán café có giường trong vườn thật à??????" Thì ra là không, chỉ là lời dụ khị trẻ nít ... thui, ai bảo ... khờ mà nghe, ráng chịu, ... đáp gọn bân rồi chỉ đường vòng vèo để ... chở đến cái.. memory thứ hai - OOOhhh! "... mới làm quảng cáo cho quán này, được lắm vô thử sẵn xem luôn tác phẩm" Ừh thì đi, cũng may, ... không chọn cái bàn memory mà chọn đúng ngay cái góc mà ... ngồi thì khuất máy lạnh, còn ... thì hứng cả cái máy lạnh vào người. Bạn tốt mà. Quán vẫn thế, chẳng có gì thay đổi từ khi nó trở thành memory – mà cũng lâu rồi – có lẽ là lần đầu tiên, lại trở lại quán ấy. Vẫn những ab.. sky.. trên từng ô kính mờ hơi nước sau cả một ngày mưa, vẫn B và Y treo đầy vách và vẫn duy nhất: Jz… Đường về, mưa bắt đầu nặng hạt...
Đi ăn khuya, hết mưa rồi bạn ạ, trời quang đãng lắm. Về, khoát vào mình thêm cái áo, giữ lại cho mình một chút ấm áp trong cái ngày lạnh toàn phần này bạn nhé.
Niệm Khúc Cuối
Sáng tác: Ngô Thụy Miên
Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em
Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy,
Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em
Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương
Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng
Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng
Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em
http://vnthuquan.net/viviy2k/NhacViet/N/Niem%20khuc%20cuoi%20%20(Tuan%20Ngoc).wma
Kachi : hỏng biết có chui vô đây không? nếu có thì nhắn ngoài Y!M nhé, cái ni coi bộ 1 chầu cafe nữa rùi ah ;)
yesterday
23-06-2006, 03:43 AM
HOA XUYẾN CHI
Nguyễn Hồng Việt
Ngày trở về anh gặp lại mùa thu
Hương hoa xưa khiến lòng anh ngây ngất
Anh thả hồn theo hương thơm của đất
Trong nắng vàng nhè nhẹ đậu trên vai
Ngày trở về anh chẳng gặp lại ai
Khúc sông vắng bến đò buồn đứng đợi
Hoa Xuyến Chi lỡ một lần nở vội
Đứng đợi thuyền mà chẳn thấy thuyền sang
Anh trở về bỏ lại những ngổn ngang
Nơi phương xa bao lo toan cuộc sống
Em thiếu nữ mùa này còn làm cốm
Không đơị anh về đã vội vã sang sông
Anh trở về với kỷ niệm xa xôi
Hoa Xuyến Chi em cài lên mái tóc
Ngày ra đi cầm tay anh em khóc
Nước mắt trên mi mà ướt cả bờ vai
Tình yêu đầu đâu kịp nói với ai
Nước mắt em rơ ướt nhành hoa trắng
Sợ tình đầu mong manh như màu nắng
Để cỏ may khâu mãi chẳng xong mùa
Anh trở về thăm lại góc vườn xưa
Nhìn Xuyến Chi mà nghẹn ngào nước mắt
Em bây giờ đã thuộc về người khác
Có khi nào em nhớ đến Xuyến Chi.
===
hỏng hay lắm nhưng nói về XC thì cứ bỏ vô đây :D
yesterday
23-06-2006, 03:45 AM
HOA XUYẾN CHI TRÊN NÚI
Vũ Duy
Ta như mưa rừng về biển rộng
Xanh lên từ những bụi bờ hoang
Không ai chờ mùa xuân trên núi
Mà sao người mãi lụy hoa vàng
Đá hát về đâu lời mưa lũ
Đêm hoang mắt thú lạc sông buồn
Bờ nghiêng tóc lá khuya huyền hoặc
Hoa Xuyến Chi vàng rực bóng xuân
Hôm qua bỏ rẫy về theo phố
Nay rủ rê tình lên núi cao
Mặc thơ trôi lạc về cuối bãi
Hoa đã thầm thơm tự bao giờ.
===
XC mà vàng rực :-/
Thầy Đồ
23-06-2006, 05:04 AM
mày ngu bỏ mẹ
mày nhìn thấy có thể trắng hay gì gì... nhưng ở nơi khác nó cũng có thể có màu khác
Như Dã quỳ í
Nhưng tao hơi thắc mắc câu cuối
đáng ra phải là
Hôm qua bỏ rẫy về theo phố
Nay rủ rê tình lên núi cao
Mặc thơ trôi lạc về cuối bãi
Hoa đã thầm thơm tự lúc nào
tao chả hiểu lão Vũ Duy ẩm ương kiểu gì tự dưng phá vần chả giống ai .Mà nó cũng chả mang ý nghĩa hay là hay gì thêm :D
yesterday
24-06-2006, 10:41 AM
thì bố í viết sao tao bê về nguyên xi , còn ý bố í thì bố í biết tao biết thế nào được :D
còn vụ Xuyến Chi thì có thể là do cách gọi tên, đúng gốc Xuyến Chi có thể có dạng vàng vàng nhưng vàng rực thì chưa thấy bao giờ , biết đâu bố í lại cố ép cho nó hợp vần cũng nên :))
yesterday
24-06-2006, 10:58 AM
... 8am - 11am... cafe...
...11.30am - 2pm... cafe...
... 2pm - 6pm... cafe...
may mà tối coi đá banh chứ không dám lại cafe :-SS
Yuki & Kachi... đi miền Trung dzìa cafe nữa nghen :P
yesterday
24-06-2006, 02:15 PM
... lâu... lâu lắm rồi không online vào giữa khuya...
... lâu... lâu lắm rồi mới nói về mình nhiều như thế...
... lâu... lâu lắm rồi Nhóc lại có cái cảm giác mình sai...
... lâu... lâu lắm...
... tôi lấy của em cả một sáng cuối tuần... tôi trả cho em những linh tinh nhảm nhí... và tôi lại 1 mình trắng đêm... cố vui nhưng không thể... thôi thì... lại một lần nữa cám ơn vì đã nghe...
... ngày mai... lại nói... ngày mai... lại cười... như... như... như gió thổi... như... như... như chẳng có gì sảy ra...
... tôi... tiêu diêu... một mình...
yesterday
27-06-2006, 05:39 AM
Không Đề
Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen
Em đã tin vì uống cà phê mà mắt em đen đến thế
Vì viên đá tròn xinh
Vì bông hoa be bé
Mà nụ cười em trong hơn
Cuối ngõ ấy em vẫn tìm nỗi cô đơn
Khi em nhìn trong mắt anh và không thấy mình trong đó
Cà phê đen, màu môi em đo đỏ
Nỗi thất vọng màu gì, anh có biết không?
Cuối ngõ ấy có bao người mà anh nói thật đông
Em chỉ thấy toàn người lạ
Người lạ thì chẳng là gì cả
Thế giới thu vào một ánh mắt em
Cuối ngõ ấy em đã tìm được một thói quen
Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính
Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh
Một ly đen đủ ấm áp nụ cười
Cuối ngõ ấy em đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời
===
nothing... nothing... nothing... :-$
cafe... cafe... cafe... ~O)
tiêu, làm ra bao nhiêu đem nướng hết cho cái quán cafe:-??
yesterday
27-06-2006, 05:54 AM
Catinat cà phê sáng
Nhạc: Phú Quang – phổ thơ Phan Ngọc Thường Đoan
Như bao buổi sáng, tôi ngồi nơi góc phố. Phố rộn ràng, nắng buồn hanh và quán cà phê vỉa hè không tiếng nhạc.
Không phải Catinat, không còn anh, nhưng còn ly cà phê đen, và còn tôi…
Những gương mặt lạ quen
Những giọt cà phê đen đặc
Em ngồi một mình
Khuấy loãng thời gian…
Tôi ngồi một mình, khuấy loãng thời gian. Vì những đam mê gần gụi đã không còn.
Buổi sáng muốn gọi anh
Nắng vẫn còn mê ngủ
Buổi sáng muốn gọi anh
Gió lạnh lẽo chối từ...
Buổi sáng không có anh. Vì những đam mê gần gụi đã không còn.
Lời thơ da diết, giai điệu mượt mà. Thẳm sâu đâu đó là một nỗi đau chôn chặt. Chỉ một chút thôi: muốn có anh! Nhưng có phải vì nắng, vì gió, hay vì tôi, vì anh?
Tôi luôn ngồi đây, chiếc ghế con con, góc đường tấp nập, nhìn về phía Catinat. Anh từng bảo tôi là người tàn nhẫn, tàn nhẫn ngay với chính trái tim mình… Đã nhiều năm, tôi thường ngồi đây mỗi sáng, nhìn về phía kỷ niệm của chúng ta, chịu đựng sự trừng phạt của chính tôi. Vẫn không cứu vãn được, những đam mê gần gụi của ngày xưa.
Sáng nay ngồi một mình
Với nỗi buồn xa vắng
Từng giọt từng giọt đắng
Em uống cạn lạ, quen...
Chỉ bấy nhiêu thôi. Một chút vắng xa, một chút đắng… Nhưng cũng quá đủ cho tôi.
Từng người, từng người, ghé chân ngồi cạnh, rồi đi. Có bạn bè, có kẻ không quen. Có người ngồi cạnh tôi dăm buổi, có kẻ ngồi suốt vài năm trong chặng đời mỏi mệt. Chỉ có anh là không thấy đến. Bên tôi hay phía đối diện tôi, đều không có anh. Chẳng phải tôi từng nói với anh rằng: Dù chỉ để căm ghét tôi thôi, thì cũng xin anh một lần, cho tôi gặp lại…
Mà có lẽ tôi cũng sắp cầm lòng, thôi thương, thôi nhớ.
Nhưng góc phố này, bài hát này thì tôi không rời được. Bài hát như một định mệnh buồn cho những mộng tưởng của chúng ta. Nếu anh đọc được những dòng này, thì mong biết cho rằng, tôi sắp cầm lòng, không thương, không nhớ.
http://nhacso.net/Music/Song/Tru%2DTinh/2005/10/05F5EC04/ (http://nhacso.net/Music/Song/Tru%2DTinh/2005/10/05F5EC04/)
yesterday
29-06-2006, 10:59 AM
ĐÀ LẠT, GIÓ VÀ MÂY
Gió gập ghềnh
Mây bồng bềnh
Gió gập ghềnh thổi tóc chiêm bao
Và mây bồng bềnh hồ nước trên cao
Ư ư ....
Tôi đứng tựa bờ sương Đà Lạt bồng bềnh khăn bay thao thức
Tôi tìm anh chỉ gặp bóng dáng cao nguyên
Tôi tìm anh, tìm anh
Gió hồn nhiên, gió thơm hương đêm cỏ êm
Cuốn tôi, cuốn tôi qua rừng thông thênh thang che gió
Gió giật mình
Mây tự tình
Gió giật mình thao thức trắng đêm
Và mây tự tình, mây nhớ thương ai,
Nhớ thương ai, nhớ thương ai, nhớ hoài
http://vnthuquan.net/nhac/data/821.asf
yesterday
01-07-2006, 03:41 AM
ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi
Gió cuốn đi cho mây qua giòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian
Những khi chiều tới cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước cuốn trôi, rồi nước cuốn trôi
Hãy nghiêng đời xuống nhìn hết một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng để buốt trái tim, để buốt trái tim
Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu
Một sớm mai chim bay đi triền miên
Và tiếng hót vang trong trời gió lên
Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai
http://vnthuquan.net/nhac/data/1034.asf
yesterday
03-07-2006, 10:41 AM
GIÓ BAY TRÊN ĐỒI
Em ơi hãy đến nơi đây ngồi, ta vui ca hát giữa khung trời, cho quên đi hết bao nhiêu giông tố nắng mưa của cuộc đời.
Khi ta đã đến bên nhau rồi, thênh thang ta bước trên lưng đồi, chim muông hoa lá reo vui lên tiếng vẫy ta như gọi mời.
Đời sống có khi còn bao đêm dài, đều quên đi hết ta đến chốn mộng mơ, thả hết những ưu phiền vây quanh đồi thả hồn ta theo gió bay trên đồi.
Từ trên cao nhìn xuống ước ao mọi điều lo toan dường như mất dấu, trao cho nhau mộng ước dễ thương này để hồn ta thêm ngất ngây.
http://vnthuquan.net/nhac/data/vn1/AAGio bay tren doi - Mat ngoc.wma
yesterday
04-07-2006, 09:02 AM
CHO EM NGÀY GIÓ XANH
Cho em ngày gió xanh để hoa thơm làm mưa trên tóc
Ðể con nắng níu áo em về xin làn hương xuân
Cho em chiều bão giông để ta theo dòng mưa trôi đến
Tìm em ngoan ta che tình mới ấm áp một khi
Bàn tay nắm lấy xiết lấy đưa nhau qua cơn mơ tình trầm
Chiều đang xuống bối rối xõa tung câu thơ ta đang tìm vần
Nói cho gần lời thưa mưa nắng cúi cho gần bờ mi loáng trăng
Uống cho gần một ly tơ óng dỗ đêm xuân
Cho em ngày gió êm để hoa thôi làm mưa trên tóc
Ðể ta ướp lấy áo em về thơm ngát
Cho em chiều rất xanh để tình yêu tròn xinh em nhé
Ðể hân hoan qua bao ngày tháng sáng chói đời nhau
http://vnthuquan.net/nhac/data/ChoEmNgayNangXanh_QuocDung.wma
yesterday
05-07-2006, 05:22 AM
GỬI GIÓ CHO MÂY NGÀN BAY
Với bao tà áo xanh đây mùa thu
Hoa lá tàn hàng cây đứng hững hờ
Lá vàng từng cánh rơi từng cánh
Rơi xuống âm thầm trên đất xưa
Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi bướm muôn màu về hoa
Gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư về đây với thu trần gian
Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi phím tơ đồng tìm duyên
Gửi thêm lá thơ màu xanh ái ân về đôi mắt như hồ thu
Thấy hối tiếc nhiều, thuyền đã sang bờ, đường về không lối
Dòng đời trôi đã về chiều mà lòng mến còn nhiều, đập gương xưa tìm bóng
Nhưng thôi tiếc mà chi chim rồi bay anh rồi đi
Đường trần quên lối cũ người đời xa cách mãi tình tràn khôn hàn gắn thương lòng
Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi bướm đa tình về hoa
Gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư về đây với thu trần gian
http://vnthuquan.net/nhac/data/569.asf
yesterday
06-07-2006, 05:13 AM
Ngày nay không còn bé ...
"Ngày nay sao buồn thế, những sáng hay đêm về, vẫn thấy rất ơ hờ, bình yên như kiếp đá... Ngày nay thôi đành nhé, tôi như đá nặng nề, trong giây phút tình cờ, rớt xuống mịt mù..."
Tình cờ biết được bài này qua status của người ta, vẫn biết Trịnh nghe hay là thế nhưng mỗi lần ngồi lại, nhìn lại vẫn thấy.. buồn…
Tự hỏi lòng từ thuở n