dark_knight
03-02-2006, 10:26 PM
Tôi đến Luân Đôn vào khoảng tháng giêng năm 1989. Sau hai tháng ở Sài Gòn nhộn nhịp chuẩn bị Tết, cái Tết đầu tiên ở Luân Đôn thật là buồn và vô vị.
Sau gần hai tháng ở nhà coi phim Hollywood, Hong Kong mà ở Việt Nam không được coi, ba chị em chúng tôi được nhận vào trường học.
Bản thân tôi đi học trường Catholic School ở Maida Vale (London), học năm nhứ nhất của bậc phổ thông cơ sở GCSEs.
Những ngày đầu ở trường học mới, tôi như một người câm và điếc mặc dù đã học tiếng Anh ở Việt Nam được bốn năm.
Những gì học ở Việt Nam chỉ giúp tôi đọc được một chút, còn phát âm thì không ai hiểu nổi. Nhưng ngược lại, những môn kỹ thuật như Toán, Lý, Hóa thì tôi vượt bậc các bạn trong lớp.
Điều này làm cho thầy giáo và bạn bè coi trọng tôi hơn và đồng thời cũng tội nghiệp cho tôi nên người ta thật tình giúp đỡ và làm thân, bày cho tôi cách phát âm và những câu đầu tiên bạn bè bày là những câu chửi thề tiếng Anh!
Trường 'tai tiếng'
Sau đó ba tôi cũng cố gắng cho tôi vào học lớp tiếng Anh sau giờ học ở trường, mỗi tuần hai bữa do cô giáo người Anh dạy. Lớp học có khoảng 12 người lớn từ khắp mọi quốc gia và tôi là người nhỏ nhất, 15 tuổi.
Cô giáo khuyến khích tôi nói và phát âm thật to, sai cũng không sao để cô sửa. Khoảng hơn một năm sau, tôi không còn học lớp tiếng Anh nữa và cũng lên năm thứ hai của GCSE.
Noel 1990 là lần thi thử, tôi rụng như sung. Thế rồi không hiểu sao đó tiếng Anh của tôi vượt bậc. Cũng vào lúc đó tôi bắt đầu học đuổi các môn khác, học suốt 13-14 tiếng một ngày để theo kịp các môn học chỉ dựa vào bài kiểm tra như tiếng Anh và văn học Anh.
Thật ra thì lúc ở Việt Nam, văn là môn mà tôi giỏi nhất cho nên đối với tôi, chuyện phân tích những tác phẩm văn học của Charles Dickens, William Shakespeare không khó.
Cũng lúc đó những môn như Toán, Lý, Hóa và Sinh của tôi đều vượt trình độ của học sinh bên này cho nên tới mùa thi GCSE cuối cùng năm 1990 tôi đậu được chín môn trong đó có sáu môn hạng C đó là tiếng Anh, Văn học Anh, Toán, Lý, Sinh và Hóa học.
Cũng phải nói thêm trường tôi học rất tệ, tệ đến nỗi điểm thấp như vậy tôi vẫn xếp thứ hai trong trường và là một trong sáu trong số 100 học sinh tiếp tục học lên A Levels.
Trường St George's Catholic School sau này trở nên tai tiếng với vụ ông Hiệu trưởng Phillips Lawrence can thiệp khi học sinh đánh nhau nhưng chính ông bị học sinh đâm chết (8 tháng mười hai 1995).
''Không sợ nữa''
Sau GCSE đến lượt A Levels. Phải thú thực lúc ấy tôi vẫn còn có vấn đề về tiếng Anh cho nên đôi lúc vẫn không hiểu hết bài giảng.
Hai năm sau, A Levels cũng xong và Đại học Imperial nhận tôi mặc dù điểm A Level không cao lắm (B, C, D cho các môn Máy tính, Toán và Lý). Thời gian này cũng là lúc tôi bắt đầu quen biết người Việt ở Luân Đôn qua các sinh hoạt cộng đồng.
Tôi còn nhớ năm đầu ở Đại học thật là rụt rè. Trước khi đưa tay lên hỏi câu hỏi thì tim tôi đập thình thịch hay làm presentation thì tôi thật là mắc cỡ, nói không ra lời. Nhưng cũng may lần làm presentation thứ hai, thôi thấy thích và từ đó nói với mình rằng ''không sợ nữa'' và nên đương đầu với cái sợ.
Từ đó trở đi tôi vẫn run khi nói chuyện trước đám đông, nhưng tôi lại càng thích làm nữa để rồi quên đi. Chính cái ý chí mạnh mẽ mà tôi tự tập cho mình đã giúp tôi vượt qua được những khó khăn khi đi học và sau này khi đi làm và trong cuộc sống.
Lúc đầu tôi đăng ký học lấy bằng Đại học ngành Khoa học và Cơ khí, học xong năm thứ hai vẫn chưa biết mình sẽ làm gì nên tôi đổi qua bằng Thạc sỹ, có nghĩa là phải học thêm một năm so với bằng Đại học chỉ ba năm.
Bằng Thạc sỹ cho tôi những kiến thức về kế toán, kinh tế, quản lý mà tôi rất thích. Và khóa học Thạc sỹ cũng cho tôi cơ hội đi làm thực tập ba tháng ở Lyon, Pháp.
Đây là lần đầu tiên tôi được đi nước ngoài từ khi tới Anh. Vì đã trải qua giai đoạn thích nghi từ khi tới Anh cho nên tôi sống ở Lyon cũng ổn.
Thời gian ở một mình ở Lyon tuy buồn nhưng lúc nào tôi nhìn lại cũng thấy đó là một thời gian và kinh nghiệm qúy báu. Lấy xong bằng Thạc sỹ, tôi vẫn chưa muốn đi làm, có lẽ là chưa biết mình muốn làm gì hay là vẫn sợ ra ngoài đời hay là trong suốt quãng đời học của tôi, tôi đã quen với cuộc sống sinh viên. Thế là tôi tới làm tiến sỹ ngành dược phẩm ở Đại học Queen Mary and Westfield College.
Vì được học bổng £8.000 một năm, cộng thêm tiền dạy học, chấm bài, coi thi, tôi sống cũng thoải mái và có dịp về Việt Nam lần đầu và đi du lịch những nước khác nữa.
Sau ba năm học xong Tiến sỹ ở Đại học Queen Mary and Westfield College , tôi bắt đầu đi làm trong ngành IT, bây giờ là Business Analyst của ngân hàng đầu tư UBS.
Làm thêm
Hè năm 1990 là lần đầu tiên tôi được đi làm ở Pizza Hut, lương chỉ có gần £3 một giờ. Tôi còn nhớ lần đầu tiên được khách thưởng 50 xu vì phục vụ tốt.
Là người Việt Nam, tôi làm việc rất siêng và tận tình, được bầu làm ''Employee of the Month'' - ''Nhân viên trong tháng''!
Kinh nghiệm làm việc cũng hữu ích, nhất là nghề hầu bàn tại vì nó dạy cho mình cách tổ chức, đa nhiệm vụ. Vừa phải nhận đơn đặt hàng của bàn này, đem nước cho bàn khác, dọn bàn mới cho khách mới tới.
Cộng thêm là những người khác mình gặp và nói chuyện, những người bạn làm chung với mình sau này trở thành luật sư, nhà giáo, nhân viên ngân hàng.
Lúc đó tôi không nghĩ gì xa. Chỉ nghĩ tới vị quản lý ở đó lương được £15.000 một năm là thấy ghê lắm rồi. Nhìn lại, kinh nghiệm hầu bàn của Pizza Hut dạy cho tôi rất nhiều về con người, xã hội và nó giúp cho tôi rất nhiều sau này.
Sau gần hai tháng ở nhà coi phim Hollywood, Hong Kong mà ở Việt Nam không được coi, ba chị em chúng tôi được nhận vào trường học.
Bản thân tôi đi học trường Catholic School ở Maida Vale (London), học năm nhứ nhất của bậc phổ thông cơ sở GCSEs.
Những ngày đầu ở trường học mới, tôi như một người câm và điếc mặc dù đã học tiếng Anh ở Việt Nam được bốn năm.
Những gì học ở Việt Nam chỉ giúp tôi đọc được một chút, còn phát âm thì không ai hiểu nổi. Nhưng ngược lại, những môn kỹ thuật như Toán, Lý, Hóa thì tôi vượt bậc các bạn trong lớp.
Điều này làm cho thầy giáo và bạn bè coi trọng tôi hơn và đồng thời cũng tội nghiệp cho tôi nên người ta thật tình giúp đỡ và làm thân, bày cho tôi cách phát âm và những câu đầu tiên bạn bè bày là những câu chửi thề tiếng Anh!
Trường 'tai tiếng'
Sau đó ba tôi cũng cố gắng cho tôi vào học lớp tiếng Anh sau giờ học ở trường, mỗi tuần hai bữa do cô giáo người Anh dạy. Lớp học có khoảng 12 người lớn từ khắp mọi quốc gia và tôi là người nhỏ nhất, 15 tuổi.
Cô giáo khuyến khích tôi nói và phát âm thật to, sai cũng không sao để cô sửa. Khoảng hơn một năm sau, tôi không còn học lớp tiếng Anh nữa và cũng lên năm thứ hai của GCSE.
Noel 1990 là lần thi thử, tôi rụng như sung. Thế rồi không hiểu sao đó tiếng Anh của tôi vượt bậc. Cũng vào lúc đó tôi bắt đầu học đuổi các môn khác, học suốt 13-14 tiếng một ngày để theo kịp các môn học chỉ dựa vào bài kiểm tra như tiếng Anh và văn học Anh.
Thật ra thì lúc ở Việt Nam, văn là môn mà tôi giỏi nhất cho nên đối với tôi, chuyện phân tích những tác phẩm văn học của Charles Dickens, William Shakespeare không khó.
Cũng lúc đó những môn như Toán, Lý, Hóa và Sinh của tôi đều vượt trình độ của học sinh bên này cho nên tới mùa thi GCSE cuối cùng năm 1990 tôi đậu được chín môn trong đó có sáu môn hạng C đó là tiếng Anh, Văn học Anh, Toán, Lý, Sinh và Hóa học.
Cũng phải nói thêm trường tôi học rất tệ, tệ đến nỗi điểm thấp như vậy tôi vẫn xếp thứ hai trong trường và là một trong sáu trong số 100 học sinh tiếp tục học lên A Levels.
Trường St George's Catholic School sau này trở nên tai tiếng với vụ ông Hiệu trưởng Phillips Lawrence can thiệp khi học sinh đánh nhau nhưng chính ông bị học sinh đâm chết (8 tháng mười hai 1995).
''Không sợ nữa''
Sau GCSE đến lượt A Levels. Phải thú thực lúc ấy tôi vẫn còn có vấn đề về tiếng Anh cho nên đôi lúc vẫn không hiểu hết bài giảng.
Hai năm sau, A Levels cũng xong và Đại học Imperial nhận tôi mặc dù điểm A Level không cao lắm (B, C, D cho các môn Máy tính, Toán và Lý). Thời gian này cũng là lúc tôi bắt đầu quen biết người Việt ở Luân Đôn qua các sinh hoạt cộng đồng.
Tôi còn nhớ năm đầu ở Đại học thật là rụt rè. Trước khi đưa tay lên hỏi câu hỏi thì tim tôi đập thình thịch hay làm presentation thì tôi thật là mắc cỡ, nói không ra lời. Nhưng cũng may lần làm presentation thứ hai, thôi thấy thích và từ đó nói với mình rằng ''không sợ nữa'' và nên đương đầu với cái sợ.
Từ đó trở đi tôi vẫn run khi nói chuyện trước đám đông, nhưng tôi lại càng thích làm nữa để rồi quên đi. Chính cái ý chí mạnh mẽ mà tôi tự tập cho mình đã giúp tôi vượt qua được những khó khăn khi đi học và sau này khi đi làm và trong cuộc sống.
Lúc đầu tôi đăng ký học lấy bằng Đại học ngành Khoa học và Cơ khí, học xong năm thứ hai vẫn chưa biết mình sẽ làm gì nên tôi đổi qua bằng Thạc sỹ, có nghĩa là phải học thêm một năm so với bằng Đại học chỉ ba năm.
Bằng Thạc sỹ cho tôi những kiến thức về kế toán, kinh tế, quản lý mà tôi rất thích. Và khóa học Thạc sỹ cũng cho tôi cơ hội đi làm thực tập ba tháng ở Lyon, Pháp.
Đây là lần đầu tiên tôi được đi nước ngoài từ khi tới Anh. Vì đã trải qua giai đoạn thích nghi từ khi tới Anh cho nên tôi sống ở Lyon cũng ổn.
Thời gian ở một mình ở Lyon tuy buồn nhưng lúc nào tôi nhìn lại cũng thấy đó là một thời gian và kinh nghiệm qúy báu. Lấy xong bằng Thạc sỹ, tôi vẫn chưa muốn đi làm, có lẽ là chưa biết mình muốn làm gì hay là vẫn sợ ra ngoài đời hay là trong suốt quãng đời học của tôi, tôi đã quen với cuộc sống sinh viên. Thế là tôi tới làm tiến sỹ ngành dược phẩm ở Đại học Queen Mary and Westfield College.
Vì được học bổng £8.000 một năm, cộng thêm tiền dạy học, chấm bài, coi thi, tôi sống cũng thoải mái và có dịp về Việt Nam lần đầu và đi du lịch những nước khác nữa.
Sau ba năm học xong Tiến sỹ ở Đại học Queen Mary and Westfield College , tôi bắt đầu đi làm trong ngành IT, bây giờ là Business Analyst của ngân hàng đầu tư UBS.
Làm thêm
Hè năm 1990 là lần đầu tiên tôi được đi làm ở Pizza Hut, lương chỉ có gần £3 một giờ. Tôi còn nhớ lần đầu tiên được khách thưởng 50 xu vì phục vụ tốt.
Là người Việt Nam, tôi làm việc rất siêng và tận tình, được bầu làm ''Employee of the Month'' - ''Nhân viên trong tháng''!
Kinh nghiệm làm việc cũng hữu ích, nhất là nghề hầu bàn tại vì nó dạy cho mình cách tổ chức, đa nhiệm vụ. Vừa phải nhận đơn đặt hàng của bàn này, đem nước cho bàn khác, dọn bàn mới cho khách mới tới.
Cộng thêm là những người khác mình gặp và nói chuyện, những người bạn làm chung với mình sau này trở thành luật sư, nhà giáo, nhân viên ngân hàng.
Lúc đó tôi không nghĩ gì xa. Chỉ nghĩ tới vị quản lý ở đó lương được £15.000 một năm là thấy ghê lắm rồi. Nhìn lại, kinh nghiệm hầu bàn của Pizza Hut dạy cho tôi rất nhiều về con người, xã hội và nó giúp cho tôi rất nhiều sau này.