PDA

View Full Version : Con Gái Huế _Hà Đình Nguyên


puppy_love
28-02-2006, 12:10 AM
Ủa, con nhỏ này ở đâu ra vậy cà? Tôi ra Huế cả tuần nay rồi, bạn bè của bé Hà tôi cũng gặp hết mà có bao giờ thấy con nhỏ này đâu. Tôi nép dưới bậu cửa sổ, chăm chú ngắm đối tượng: tóc dài ôm kín khuôn mặt thanh tú, nước da trắng hồng. Áo pull trắng, quần tây đen - ngồi đong đưa trên chiếc xích đu ở thêm căn nhà đối diện. Cô bé ôm trong lòng một chú chó con lông trắng mõm hồng tuyệt đẹp. Con chó cứ dúi mõm liếm lòng bàn tay cô chủ làm cô bé thỉnh thoảng ré lên cười rúc rích vì... nhột. "Ðã" thiệt!

Tôi chạy vô khều bé Hà ra:

- Hà nè, con nhỏ nào ngộ ghê vậy hả?

Hà nói:

- Con Thủy hàng xóm của mình đó!

- Sao bữa giờ anh không thấy?

Hà liếc tôi một cái sắc như dao:

- Anh có ở nhà đâu mà thấy. Hết tắm biển Thuận An lại đi lăng Khải Ðịnh, rồi chơi đồi Thiên An... Chừ thấy người ta rồi đó, muốn chi thì nói đi!

Con nhỏ này thiệt, cứ nói thẳng ruột ngựa làm tôi cũng hơi... ngượng, đành xuôi xị:

- Thì muốn... làm quen chứ còn muốn gì hơn nữa.

Nhỏ Hà dẫu môi "xí" một tiếng:

- Bạn bè em đứa mô anh cũng chê. Uổng công em giới thiệu. Chừ thì anh ráng mà "tự biên, tự diễn" đi nghe.

Tự ái quá đi chứ, tôi ưỡn ngực:

- Ðể đó, tao làm "đẹp" cho coi.

Nói cứng với Hà thế thôi, chứ tôi nghĩ hết cách vẫn không tìm ra phương pháp "tiếp cận đối tượng". Chẳng lẽ xồng xộc qua nhà "người ta" sống sượng: "Tớ muốn làm quen với đằng ấy" à? Chuyến đi thăm Huế lần này là do ba má tôi thưởng, nhờ đậu vào Ðại học trong một đợt thi vừa rồi. Tôi "thông minh" như thế, lẽ nào... chịu thua. Ba ngày trôi qua, tôi vẫn chưa "quen" được với "con nhỏ nhà đối diện". Tôi canh đủ ba ngày, vẫn có đủ ba bữa nhỏ đó ôm con chó trắng ngồi "trêu ngươi" ở chiếc xích đu. Dĩ nhiên, thỉnh thoảng nhỏ vẫn ré lên những tràng cười nghe muốn... lộn gan. Con nhỏ vẫn "vô tư" cười đùa trên sự vừa ngưỡng mộ vừa... nhục nhã của tôi. Con trai Sài Gòn mà... "tán" không được con gái Huế!

"Cái khó ló cái khôn". Ðột nhiên đầu óc "đậu đại học" của tôi được "phục hồi chức năng". Ðiều tôi nghĩ đến lúc này không phải là khuôn mặt xinh đẹp của nàng mà là cái chót mũi hồng hồng của... con chó! Chớ sao, nó sẽ là vật "trung gian" lý tưởng giữa tôi và cô bé. Phải "làm quen", dụ khị con chó trước đã mới mong làm thân được với cô chủ của nó.

Cậu mợ giết gà đãi tôi. Tôi nói nhỏ với Hà để dành lại ít xương. Hà thắc mắc:

- Làm chi rứa?

Tôi suỵt:

- Bí mật.

Nhưng khi Hà thấy tôi ngồi nơi bậu cửa, tay thập thò mấy khúc xương, miệng "mút chuột": "Chúc... chúc... chúc chúc" thì Hà bụm miệng cười:

- Úi chao, anh Ðiền dụ dỗ "chó vị thành niên"!

Tôi bật cười:

- Con nhỏ này, láo!

Rồi công lao của tôi cũng được đền bù: con chó nhỏ vung vẩy cái đuôi chạy sang. Chiếc lục lạc đeo nơi cổ khua leng keng... Chú chó "xực" mấy khúc xương gà đến là thoải mái. Tôi bồng chú tung tăng khắp phòng. Thoáng thấy bóng chủ nhân sang kiếm chó, tôi ôm chú chó chui tọt vào phòng riêng...

- Hà ơi, có con chó của Thủy chạy lạc qua đây không?

- Hình như có đó Thủy nợ. Trong phòng anh Ðiền đó.

- Anh Ðiền mô?

- Ông anh họ của Hà ở Sài Gòn mới ra chơi.

- À, có phải cái ông hay ngồi sau cửa sổ... nhìn lén người ta không?

- Ðúng chóc!

"Quê" dễ sợ, hóa ra mọi hành vi của tôi đã bị đối phương phát giác. Vậy mà "họ" cứ... tỉnh bơ! Con gái Huế đáo để thật!

- Thủy vô bắt chó về đi!

- Không dám mô, dị lắm! Thôi cho Thủy ngồi ở đây nghe. Nhờ Hà nói với anh Ðiền giữ chó giùm Thủy, rụng một cọng lông là Thủy bắt đền đó nghe.

Tôi dại gì làm rụng lông chó, chỉ "nhẹ nhàng"búng vào đôi tai của nó vài chục cái để gọi là "trừng phạt" chủ nó đã dám gán cho tôi cái chức... "giữ chó".

Ðến chiều, tôi thả chó ra, sau khi nắn nót viết cho mấy chữ: "Ðã săn sóc chó rất tử tế. Thủy trả công cho mình chứ?". Xếp nhỏ mảnh giấy, cột vào chiếc dây da đeo lục lạc nơi cổ chó - tôi phục tôi sát đất: sức mấy mà con chó đủ "trình độ" để méc với chủ nó là tôi đã "săn sóc" bằng cách... búng lỗ tai!

Sau khi con chó mang theo "trình quốc thư" của tôi trở về "cố quốc", tôi nôn nao chờ đợi tín hiệu trả lời của Thủy. Nhưng mấy ngày liền sau đó chẳng thấy cô bé ra ngồi ở xích đu như mọi khi. Cả con chó cũng không thấy tăm dạng. Nàng muốn tránh mặt tôi nên xích chó trong nhà chăng? Buồn quá tôi xách cây đàn ra ngồi nơi bậu cửa, ngó mặt qua nhà đối diện, miệng nghêu ngao bài hát thất tình phổ từ thơ Nguyễn Bính: "Nhà nàng ở cạnh nhà tôi... Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng có con... chó trắng thường sang bên này. Chó ơi, chó hãy vào đây..."

"Linh" thay! Tôi vừa hát đến đó đã nghe tiếng gừ gừ của con chó ngay sát bên chân. Vâng! một con chó trắng... đàng hoàng! Hà gỡ từ cổ chó ra một mảnh giấy. A ha! Vậy là có "hồi âm" rồi. Hà vừa tủm tỉm cười vừa đưa mảnh giấy cho tôi: "Hà ơi, có muốn nghe băng nhạc TIẾNG HÁT ÐÀN BÒ không, Thủy cho mượn". Cha chả, con gái Huế "thâm" thật. Tôi hát đâu đến nỗi nào mà lại bị ví như là... bò rống! Từ "bò rống" tôi lại liên tưởng như mình bị "bò đá". Quá đau!

Tôi đem con chó vào phòng cột xích lại. Ðáng lẽ tôi phải "nựng" nó thêm mấy chục cái búng tai, nhưng thôi - bắt nó làm "tù binh" mới là diệu kế. Quả thật, từ lúc "tên giao liên" bị tôi bắt cầm tù thì mọi liên lạc của chủ nó và tôi đều phải qua "trạm trung chuyển" là bé Hà. Hà bảo:

- Thủy biết anh Ðiền giận nên giữ con chó lại. Hắn muốn qua xin lỗi anh rồi đem con chó về mà... xấu hổ. Thôi, thả chó ra đi anh!

Tôi làm tới:

- Ðâu được, nữ chủ phải trực tiếp sang đây lãnh "tù binh" về.

Hà trợn mắt:

- Chi mà dữ rứa? Thôi thả ra đi. Sáng nào em cũng phải dọn vệ sinh, thúi òm!

- À, cái khoản này thì... chủ nó phải lo chứ!

Tôi buộc lòng thả con chó ra vì tội nghiệp bé Hà (chứ không phải... tội nghiệp chủ nó).

Ác nỗi! Con chó lại quên bẵng đi là tôi đã từng... búng tai nó. Nó tỏ ra quyến luyến tôi một cách rất tình cảm - Phải chi chủ nó cũng được như rứa? Hà phải bế nó đi "giải giao". Hà về, tôi hỏi:

- Thủy có nói gì không?

- Có, Thủy nói là anh Ðiền đô.

Tôi vênh mặt:

- Ðô chứ sao không đô mày. Mười chín tuổi mà cao 1,70 mét nặng 60 kí là lý tưởng à nghen.

Hà cười:

- Không phải, Thủy nói Ðiền đô là... đồ điên, đó.

Tôi á khẩu.

Ðúng là... con gái Huế. Tôi đã thèm. Hết còn rình rập chiêm ngưỡng. Hết còn mơ màng một "thiên tình sử... lâm ly". Dẹp quách! Tiếp tục tham quan các danh lam thắng cảnh còn sướng hơn. Vậy là sáng Nam Giao, chiều Cồn Hến tôi cứ thoải mái "tiêu dao" ở các nơi xa để quên cái nhục gần kề. Chỉ đến lúc có điện của ba má gởi ra bảo về chuẩn bị nhập học tôi mới chịu "dừng bước giang hồ".

Ðêm cuối ở nhà cậu mợ. Hà được giao nhiệm vụ nấu một nồi cháo gà. Tôi định xuống bếp phụ nhổ lông gà thì vướng phải "tên tù binh - lông trắng" cứ nhảy chồm chồm trước mặt, sủa ẳng ẳng. À, thì ra chú mày. Lâu rồi không gặp, chẳng hay nữ chủ của mày dạo này ra sao? Tôi sụp xuống, định... búng tai nó hỏi nhỏ thì có tiếng con gái Huế dịu dàng:

- Anh Ðiền đừng búng tai chó nữa. Có búng thì... búng tai Thủy đi nì.

Tôi chết trân. Thủy đang ngồi nhổ lông gà cùng với Hà. Kiểu này chắc tôi nuốt cháo gà không trôi quá. Ðang định "cài số de" thì Hà đã mau mắn:

- A, anh Ðiền... đô. Mần không hết việc mà anh định dồn cho em với Thủy hả? Lại đây!

Hà đẩy cho tôi con gà đang làm dở trên cùng cái mẹt có Thủy đang ngồi.

Vậy là... hội ngộ, dù mạnh ai nấy nhổ lông gà, chẳng ai nói với ai một câu. Tôi thì dứt khoát hổng thèm nói với kẻ đã coi tôi là... đồ điên, là bò rống. Còn Thủy hình như cũng đang thủ sẵn móng vuốt để chụp vào từng câu nói của tôi nên dù nửa con gà đã làm sạch trụi rồi mà cô bé vẫn cứ nhè... da mà mổ, chẳng buồn lật mặt dưới lên. Tôi tự an ủi: Cũng đành... liều thôi! Bỗng Thủy hất nhẹ mái tóc, nói:

- Anh Ðiền nì, Thủy biết anh Ðiền giận Thủy lắm. Chừ thì... sớm mai anh về rồi, Thủy qua để xin lỗi anh. Anh đừng chấp Thủy... tội nghiệp!

Ðúng là... con gái Huế - nhẹ như gió thoảng, ngọt như mía lùi. Quả là tôi nghe như có làn gió hiu hiu trong hồn, làm "đầu óc đã từng đậu đại học" bắt đầu hoạt động:

- Không phải, người xin lỗi phải là... anh mới đúng. Thôi mình... huề nghe Thủy?

Thủy bẽn lẽn gật đầu.

Con chó trắng nhảy tới chồm chồm con gà trong tay tôi. Tôi co ngón tay lại, chuẩn bị... búng.

- Búng tai Thủy đây nì.

Thủy hất tóc, nghiêng vành tai trắng hồng về phía tôi. Tôi lưỡng lự:

- Ðể chi?

- Ðể... nhớ.

Tôi nghe cõi lòng mình xao động. Vậy thì... phải búng thôi! Mà sao tôi búng một cái... nhẹ hều. Tay giơ không nổi.

Thủy nói:

- Quê em khô cằn sỏi đá nhưng tình cảm thì sâu đậm lắm. Anh Ðiền vào Sài Gòn nhớ quê em mãi nghe!

Tôi gật đầu:

- Sẽ nhớ... nhớ lắm! Anh sẽ viết thư cho Hà và Thủy.

Bé Hà đang bắc nồi cháo lên bếp lửa, nói vói:

- Bữa nay Huế không còn khô cằn sỏi đá mô Thủy nờ. Có biện pháp khắc phục rồi.

- Biện pháp chi?

- À... biện pháp xưa như trái đất, nghe rõ đi nì: Dẫn Thủy nhập Ðiền... hì... hì...

Thủy cười lỏn lẻn liếc nhìn tôi, đôi mắt Huế nồng nàn. Tôi nhìn... con chó trắng. À, đêm nay phải "chiêu đãi" nó ra trò mới được. Phải chi tôi đừng nhập học. Huế ơi... đợi nhé!

Tác giả: Hà Ðình Nguyên

puppy_love
28-02-2006, 12:16 AM
Đóa hồng cuối cùng






Cô gái khoảng mười bảy, mười tám tuổi, đến làm thuê cho một cửa hàng bán hoa tươi của một phụ nữ tầm tuổi trung niên. Nhìn qua, ai cũng có thể đoán ra ngay, cô gái là người tỉnh lẻ ra thành phố làm thuê kiếm sống. Cô làm việc rất cần mẫn, không lúc nào cô ra khỏi cửa hàng, trừ những lúc bà chủ sai đi mua bán, hay ra chợ, còn thì cô ở trong cửa hàng luôn tay, luôn chân, không đứng thì ngồi bó hoa, tỉa lá. Khi vắng khách hoặc khi đã bán hết hoa, cô lại ngồi đan lẵng hoa. Những cái lẵng hoa ra đời từ đôi bàn tay của cô, khách hàng ai cũng thích. Bà chủ rất hài lòng và tin tưởng vào cô gái làm thuê này.

Cái cửa hàng hoa bé nhỏ này nằm trên một phố nhỏ vắng vẻ. Tuy hẻo lánh nhưng hàng bán rất chạy. Cửa hàng ở gần một trường đại học nên khách hàng chủ yếu là sinh viên. Bây giờ là thời đại của hoa tươi. Trong một năm, có biết bao nhiêu là ngày mà sinh viên cần đến hoa. Nào là sinh nhật, Noel, ngày Tình yêu, ngày Nhà giáo, ngày hò hẹn của những cặp tình nhân… Tất cả đều cần đến hoa tươi. Các cô gái thường kéo nhau từ ba, đến năm người, ríu rít đến hàng hoa. Những ngón tay búp măng xinh xắn của các cô kén đi, chọn lại tìm những đóa hoa thật đẹp để đem tặng người mình yêu mến. Họ nói cười vui vẻ từ lúc đến đến lúc về. Đi xa rồi mà tiếng cười vẫn còn đọng lại trong cửa hàng hoa. Các chàng trai sinh viên thường đi mua hoa một mình. Anh nào cũng lặng lẽ đứng ngắm từng bông rồi mới hỏi mua, trả tiền xong, cầm lấy bông hoa và đi ngay.

Trong vô số những chàng sinh viên đến mua hoa của cửa hàng, có một người khiến cô gái chú ý. Anh chỉ đến cửa hàng hoa vào ngày cuối tuần. Anh chuẩn bị sẵn những đồng tiền lẻ, rồi vừa đưa tiền vừa rút lấy một bông hoa cắm trong xô nước. Anh sinh viên này dong dỏng cao, người gầy, chân mang đôi giày vải cũ rích, gương mặt xanh xao. Nghe giọng nói, cô biết ngay anh là người nơi khác đến thành phố này học đại học.

Không hiểu sao, có đến cả tháng trời, anh ta không đến mua hoa, khiến cho cô gái cũng cảm thấy lòng bâng khuâng nhớ. Cô gái nghĩ: “Con trai mua hoa chỉ là để tặng người bạn gái mình yêu. Chắc anh ta cũng đang yêu. Bây giờ chắc tình yêu tan vỡ, họ đã chia tay nhau, nên anh không cần mua hoa nữa. Kể cũng buồn. Buồn thật đi chứ. Yêu nhau, hôn nhau rồi lại chia tay nhau, có lẽ đó là điều đáng buồn nhất trên đời này. Cô cũng buồn thay cho anh, nhưng cũng thấy mừng cho anh. Từ nhà quê ra thành phố học, tiền nong không có, chắt chiu từng hào, từng xu đến tiền cơm hằng ngày cũng còn phải lo từng bữa. Thế mà dành dụm được hào nào lại đem mua cái thứ xa xỉ này. Rõ là lãng phí. Thôi thì chia tay cũng tốt”.

Nhưng mấy ngày sau, anh sinh viên nọ lại tiếp tục làm cái việc đến cửa hàng mua hoa vào ngày cuối tuần. Anh ta chỉ mua một đóa hồng. Cứ thế mấy tháng liền, ngày cuối tuần nào anh cũng đến cửa hàng mua hoa.

Thế rồi bẵng đi một thời gian dài không thấy anh đến mua hoa nữa. Cô gái nghĩ: “Nếu anh ta còn đến đây mua hoa, mình sẽ khuyên anh ta nên chăm chỉ mà học hành, đừng lãng phí tiền như thế!”.

Những lúc không có khách đến mua hàng, cô gái thường nhìn về phía cổng trường đại học ngóng chờ anh. Thế rồi một hôm, khi đi ra hiệu sách mua sách kỹ thuật cắm hoa, cô gặp anh. Anh đang ôm trên tay một chồng sách. Vì thiếu tiền mua sách, lại sợ người ta mua mất, nên anh đang thương lượng với chủ cửa hàng cho anh được thế chấp bằng một tập vé cơm của quán cơm nọ, rồi anh sẽ mang tiền ra chuộc lại. Cô gái đến gần nghe biết hết đầu đuôi câu chuyện, nên đã trả tiền hộ anh. Họ quen nhau từ đó…

Ngày hôm sau, anh mang tiền ra cửa hàng hoa trả cho cô gái. Cô gái không nhận. Anh lại mua một đóa hoa hồng. Cô gái nói giọng vừa có ý trách móc vừa chân thành:

- Đừng mua làm gì anh ạ!

Thật không ngờ, anh sinh viên nói:

- Đóa hoa này anh mua tặng em!

Cô gái hiểu ánh mắt người con trai kia muốn nói gì. Má cô ửng đỏ, mắt ngân ngấn nước. Cô nhận lấy đóa hồng từ tay anh, rồi trân trọng cắm vào lọ hoa.

Anh sinh viên ra về, còn lại một mình, cô gái nghĩ ngợi lung tung, khóc đấy rồi lại cười đấy. Sáng sớm hôm sau, cô rút bông hoa cắm trong lọ ra để vào xô cùng với các bông hoa khác để bán. Không thấy bông hoa cắm trong lọ hoa nữa, anh hỏi:

- Đóa hồng anh tặng em đâu rồi?

Cô gái trả lời không một chút tình cảm:

- Bán rồi! Cuộc sống cơm cần hơn hoa anh ạ!

Cô nghĩ rằng: “Chỉ có nói như thế thì mới dập tắt được ý nghĩ của anh ấy!”. Cô cho là mình không xứng đáng với sinh viên, những con mọt sách sinh viên thì biết làm gì ra tiền. Nghe cô gái nói, anh đứng lặng đi nhìn cô rất lâu và thấy nơi khóe mắt cô gái đã ngân ngấn nước.

Anh không nói gì và bỏ đi…

Mùa xuân năm sau, anh lại đến. Lần này trông anh béo tốt, khỏe mạnh, gương mặt hồng hào. Anh ngỏ lời mời cô đi đến một cửa hàng bán hoa tươi khác. Khi hai người đến cửa hàng hoa, anh lấy từ túi áo ra một chùm chìa khóa đưa cho cô gái và nói:

- Đây là cửa hàng của anh. Anh muốn mời em đến làm chủ cửa hàng.

Như sống trong mơ, nước mắt cô trào ra. Cô không sao nói lên lời. Anh thong thả kể cho cô nghe:

- Sau khi tốt nghiệp đại học, anh đã xin được việc làm. Nửa năm sau, vừa tiền lương vừa tiền đi làm thêm, anh đã dành dụm được đủ tiền để thuê được cửa hàng ở mặt phố này. Mở cửa hàng bán hoa tươi, anh mới mơ ước tìm một người con gái chăm chỉ, cần cù chịu học và hiền hậu làm chủ…

Một thời gian sau, họ cưới nhau. Đêm tân hôn, cô gái áp má vào ngực chồng hỏi:

- Sao anh lại yêu em?

Anh nói:

- Sau khi mua rất nhiều những đóa hồng ở cửa hàng của em, anh mới nhận ra rằng em chính là đóa hồng cuối cùng của anh.

Cô gái ôm choàng lấy chồng. Hai cặp môi nóng bỏng dính vào nhau. Họ rất hạnh phúc bên những đóa hồng.

ST (dịch từ “Thanh niên Văn học”)