PDA

View Full Version : Đi tìm cổ tích


MatTroiBeCon
18-10-2005, 08:04 AM
Đi tìm cổ tích

Chiếc bình vỡ khi bông tuyết cuối cùng bay mất
Mẹ khóc òa
Cha đắng chát, quay đi
Mùa xuân về,
bức tường hạnh phúc diệu kì năm xưa chợt đổ vỡ
Mặt trời buồn, thở nắng cháy trên cây

Con ở trong góc riêng mình, ngơ ngác trước đắng cay
Tuổi hai mươi, tập quên dần miền cổ tích
Tình yêu một thời, mụ phù thủy nào biến thành hiềm tịch ?
Trả lại tôi đây ... trả lại thời mẹ cha ...

Mùi trầm hương ngã lòng,
mẹ lặng thinh quì thắp giữa khuyết trăng đêm lạnh lẽo
Nguyện ước gì chăng?
(Thôi mẹ ạ, Đức Phật từ bi còn bận bịu ...)
Cha đi rồi, điều xưa cũ , chẳng nên mong !

(Có phép màu nào biến ngóng trông mẹ thành sự thật ?
Con đi tìm ông bụt, hỏi cho ra ...)

Cha ơi cha ...

15/3/05

unnamed
18-10-2005, 02:03 PM
@-) thấy cái nick giật bắn mình @-)
phone ngay cho con bạn hỏi thì ra là không phải
Đọc kĩ từng chữ , cách chấm phẩy thì ra cũng chẳng lạ gì !

buồn nhỉ ?:(

puppy_love
18-10-2005, 06:05 PM
:-& ,>:D<

Thơ buồn chết được,:( tiếp tục thơ thẩn nhé mặt trời bé con :x

Bambi
19-10-2005, 02:52 AM
Ừ bé 7 .. bài ni buồn quá .. Chị vào đọc nhiều lần trước đâu có dám reply đâu...Đọc lên cứ như là ..:(

:-* rồi mọi chuyện cũng sẽ thích ứng thui áh>:D<

LEO
19-10-2005, 07:22 AM
:((

thơ buồn quá H àh :(
mạnh mẽ lên chứ H >:D<

MatTroiBeCon
30-10-2005, 01:22 AM
Làm thơ nì cho hết buồn .

Ngày, đêm, biển, sóng và em !

Có những nỗi buồn như cơn đêm dậy sóng
Ngày cháy bập bùng than khóc tận huyệt sâu
Sóng và ngày chẳng cách mà bờ đau
Biển lặng lẽ dấu đêm vào trong tóc

Đêm chẳng khóc mà rơi sương trên lá
Sóng cũ ập về, hối lỗi, nhắn thương yêu
Biển đâu nói nhiều, sao sóng ào ạt thế?
Đêm có ấm gì mà ngày vẫn trở trăn?

Ôi, biển ngàn năm,
con sóng vẫn dang mình, vỗ vào bờ trắng xóa
Ôi bình minh, ngàn năm lần ngày thức giấc
Đêm khép về, vẫn nhắn gửi đóa thương yêu
(Có dấu gì đâu triệu buổi chiều
Triệu hoàng hôn đến, triệu lần ngày mi đêm )

(Có dấu gì đâu triệu lần, em
Thương anh, hồn bỗng triệu lần lạc đường về mẹ cha )

đh
3/9/05