Nắng_Gió_Mây_Mưa
22-05-2006, 06:57 AM
Cuộc sống vốn luôn có những điều bất ngờ và đáng trân trọng.
Chúng tôi vừa nhận được một lá thư rất đặc biệt từ một cô gái nơi miền Thái Nguyên xa xôi với yêu cầu được đăng bài của mình lên mục Võ Lâm Văn sĩ.
Sẽ chẳng có gì quan trọng để nói nếu đây là một bài viết như bao bài viết khác. Đây không phải là bài viết bình thường, đây là một bài viết của một cô gái đang bệnh nặng gửi cho một người mà cô yêu thương nhất, một người đã cùng cô vui đùa, song hành trên khắp chốn Võ Lâm.
Với tất cả lòng trân trọng của mình, chúng tôi xin mời các bạn, và đặc biệt, xin mời bạn nguyennam198620 hãy đọc bài viết của congchua2142 gửi cho mình.
Lời Cuối Cùng Dành Cho Anh (nguyennam1986200) cùng Bang hội GACKIEM server Thiên Sơn.
(ảo là thật mà thật cũng là ảo,trong cái thế giới mà ta tưởng chừng như là ảo, đã biết bao nhiêu điều trở thành sự thật) Câu nói của admin thật đúng với hoàn cảnhcủa em bây giờ nguyennam1986200 à, và điều trở thành sự thật em muốn nói ở đây là:
EM YÊU ANH!
Anh có còn nhớ những ngày đầu chúng ta gặp và quen nhau trong Võ Lâm không chỉ trong một hai lần nói chuyện anh đã tin tưởng và đưa cho em pass của congchua2142 phái ngami cho em chơi, để không phải phụ lòng tin của anh, em chỉ quen chơi Võ Đang đã phải bỏ thời gian ra cả một buổi sáng chỉ để nghiên cứu về Nga Mi phái,cách tăng kỹ năng tiềm năng ra sao, chưởng pháp và kiếm pháp Nga Mi thế nào, đánh thế nào, buff thế nào. Rồi từ đó em đã cùng đi luyện với anh, em lẽo đẽu theo sau anh hỗ trợ anh như công việc nó sinh ra vốn chỉ để làm vậy, nhưng giờ nó đã khác trước là chỉ theo anh như một cái bóng, còn giờ nó là một con người thật là em đang điều khiển nó, theo sau nhưng em đã nói rất nhiều chuyện với anh trên trời dưới đất rồi trêu nhau giận nhau cườii nói vui vẻ, kể từ ngày đó em có thể nói thời gian được ở bên anh theo sau anh là những thời gian mà em cảm thấy hạnh phúc nhất của một người con gái nguyện băng giá lòng mình vì........
Rồi cả hai chúng mình vào cùng một bang hội GACKIEM do bang chủ DangHaoThien lập ra, từ đó em càng vui hơn, khoái nói chuyện với anh ra em còn nói chuyện và nghịch ngợm với cả những huynh đệ trong bang hội, "em là khỉ con mà đã là khỉ con thì phải nghịch chứ" đây là những câu nói biện bạch của em trong những lần anh toát mồ hôi khi thấy em nghịch quá, tưởng anh sẽ giận, nhưng không anh lại cười xòa hiền hậu nói " lần sau đừng có vậy nha " những lần như thế em cảm thấy anh thật bao dung, độ lượng, hiền hậu biết bao.Và rồi thời gian qua đi em không hiểu sức mạnh nào đã khiến em có đủ dũng khí để nói một cách đàng hòang trước là "chúng ta cưới nhau đi anh" lúc đó em nghĩ là anh sẽ từ chối vì acc Nga Mi này của anh do anh tạo ra, nên em lại nói thêm là "chỉ thử thôi mà anh" nhưng anh đã gật đầu đồng ý, cả hai đến gặp Nguyệt Hạ Lão Nhân xin làm đám cưới rồi anh và em đã gọi tất cả những người trong Bang hội GACKIEM đến dự và làm chứng cho chúng ta, em phải cảm ơn Bang chủ DangHaoThien cùng các trưởng lão truongtamphong28 cũng nhiều các huynh đài khác đã bỏ công và thời gian đến dự, cả em và anh và Bang chủ cùng tất cả những người đến dự đều mặc áo cưới cùng đi vòng quanh thôn Giang Tân chúc mừng đôi ta, pháo hoa tung tóe hoa hồng rơi rơi khắp nơi "nhất bái thiên địa" , "nhị bái....". "phu thê...." chúng ta đã là vợ chồng từ đó, thật hạnh phúc. Không biết tại sao đây chỉ là trong một thế giới ảo mà em có cảm giác vui vẻ và hạnh phúc đến lạ kì.
EM YÊU ANH!
Rồi từ đó em và anh đã khắng khít với nhau hơn, em thường lên mạng nhiều hơn để được cùng anh đi luyện, cùng anh tâm sự nói chuyện rất vui vẻ, nhiều lúc em và anh tranh luận và xảy ra cãi nhau, em dọa là sẽ méc Bang chủ là anh bắt nạt em để Bang chủ cho anh một trận, anh lấy bộ mặt hăm doạ ra thách thức em, thế là em nói ở trong kênh Bang hội là anh bắt nạt em nhờ Bang chủ DangHaoThien xử lí anh, có huynh trong Bang hội bảo " không cần Bang chủ ra tay đâu, để anh đồ sát ông xã em nhé" em lại giật mình và bảo "ấy dừng ,em yêu ông xã em nhất" lúc đó huynh kia cũng cười và anh cũng cười xin lỗi và làm lành với em. Có nhiều lúc chúng ta cãi nhau căng qúa, em không thèm theo sau anh nữa, xuống ngựa tắt Mộng Điệp để mặc quái thú ở Lâm Du Quan vây tới bảo "anh không tin em để em chết quách đi cho xong" anh thấy thế chạy đến giết hết quái vật xin lỗi em rồi giải thích cho em hiểu đúng sai, rồi lại làm lành, những lúc thấy anh như vậy trong anh thật đáng yêu anh biết không ?
EM YÊU ANH!
Rồi ngoài những lời nói đường mật trong Võ Lâm và Yahoo và cả mail nữa, anh đã nói cả những lời có cánh đó trong những bức thư tay, những thiệp chúc mừng Noel và cả nói ra bằng miệng, em cảm thấy mình thật hạnh phúc khi có anh, tình yêu chúng ta có nhiều lúc hiểu nhầm và giận hờn, em là một cô bé bướng bỉnh và ngang ngạnh luôn muốn phần thắng về mình, còn anh thì lúc nào cũng điềm đạm và hiền hậu, anh luôn nhường em phần thắng lúc đó, rồi lại từ từ giải thích cho em hiểu ra lẽ phải, ở trước anh em thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối biết bao.
EM YÊU ANH!
Anh thường gọi điện cho em vào những buổi tối khi anh vừa đi ăn cơm về, em thường mở đầu cuộc nói chuyện mà không bao giờ nói câu (a lô) vì em thấy nó xã giao quá trong khi em đã chắc chắn rằng số máy hiện lên trên di động của em là số quen thuộc của anh, và giả dụ như nó không phải số máy quen thuộc thì chỉ cần nghe câu nói mở đầu của anh "em đó hả, em ăn cơm chưa,...." thì em biết đấy là anh rồi, anh mở đầu điện thoại cũng không bao giờ nói alo, qua điện thoại em thường dành cho anh nghe những đọan nhạc hay mà em được học như (thư tình gửi Elisa, love is blue, Romeo et Juliette....) mà dân sư phạm nhạc như em không thể không biết,qua tiếng đàn Organ em muốn gửi đến anh những lời yêu thương nhất, kết thúc cuộc điện thoại anh đều bắt em nói một câu " yêu ông xã em nhất" mới chịu gác máy, và không biết em đã nói bao nhiêu lần câu nói ấy rồi nhỉ, vị trí của anh đã ngự trị trong trái tim em, mỗi lần nói chuyện với anh em thường không muốn gác máy
EM YÊU ANH!
Thời gian cứ trôi đi trong từng giây phút, em đang sống và yêu anh trong cả ảo ảnh và thực tại giữa mơ và thực. Anh, một người rất giàu tình cảm, không dễ giận vì một chuyện nhỏ. Anh, một con người lãng mạn luôn đem đến sự bất ngờ thú vị, anh mơ ước sau này có một gia đình hạnh phúc, được cùng vợ đi hưởng tuần trăng mật ở một nơi đẹp và lãng mạn như Hoa Sơn Cảnh Kỹ và Đào Hoa Đảo, lúc chúng mình cưới nhau trong Võ Lâm và đi dạo ở đó. Anh muốn cùng phụ vợ mọi công việc, chia sẻ việc nhà với nhau, cùng nấu ăn, giặt giũ... phương châm của anh là "Vợ làm chồng làm, vợ nghĩ chồng nghĩ, để mình luôn tự hào rằng mình là người hạnh phúc nhất được có một gia đình vợ hiền chồng đảm đang, và để chứng tỏ tình yêu của mình dâng cho vợ là mãi mãi "anh biết không, nghe anh nói vậy em thật hạnh phúc”
Nhưng rồi sống trong ảo ảnh và mơ mộng mãi thì em cũng phải trở về với thực tại, một thực tại rất phũ phàng, đó là tất cả những gì anh mong đợi ở em như trên, em đều sẽ và mãi mãi không thực hiện được, vì…vì… thời gian của em không còn nhiều nữa, căn bệnh của em không cho phép em có đủ thời gian làm những việc mà em đã hứa với anh, việc mà chỉ để dành cho những người con gái có một sức khoẻ dồi dào, có thể cùng anh sống vui vẻ hạnh phúc đến đầu bạc răng long thôi, rất tiếc người đó không phải là em, không phải là congchua2142 này.
EM XIN LỖI!
Khi cầm bút viết lên những dòng chữ này em đã chuẩn bị cho mình cả một nghị lực để có thể đối diện với thực tại, một thực tại mà có lẽ đối với anh nó là sự phũ phàng và đầy bất ngờ, còn đối với em nó lại là một cái khổ cho một kẻ đã lấy tình yêu của anh dành cho em ra đùa giỡn.Em thật xấu xa phải không anh ? đáng lẽ em phải nói cho anh biết bệnh tình của mình sớm hơn, để anh có thể đi tìm hạnh phúc ở một người con gái khác, hoặc anh đừng đặt hi vọng quá nhiều ở em, đừng mất thời gian dành cho em nhiều đến vậy, đừng đặt tương lai sáng lạng vào một con người ích kỉ và xấu xa như em.
EM XIN LỖI!
Em thật ích kỉ khi biết bệnh mình mà không nói cho anh biết để giữ anh cho riêng mình, và em thật xấu xa khi đã khiến anh đặt nhiều hi vọng vào một con người không thể biến nó thành hiện thực. Không, Không bao giờ em để cho điều đó xảy ra nữa, em không thể dối anh và cũng không thể dối trái tim mình, em phải nói lên sự thật này cho dù đang có buồn có đau khổ nhưng “thà đau đớn một lần còn hơn u sầu trọn kiếp" rồi thời gian sẽ xóa nhoà đi tất cả phải không anh.
EM XIN LỖI!
Em không thể mang lại hạnh phúc cho anh như những gì anh đã mong đợi, em không thể mỗi buổi sáng dậy nấu ăn, sửa sang quần áo cho anh đi làm, mong chờ anh về bên bàn ăn có cơm nóng canh sốt, và kể lại cho anh một ngày ở nhà và nói nhớ anh khi anh đi làm, và em cũng không thể cùng anh đi hưởng tuần trăng mật tại một nơi lãng mạn và đẹp đẽ như Đào Hoa Đảo được, và cũng không thể cùng anh chia sẽ mọi công việc nhà như anh thường muốn, tất cả những điều anh ước muốn và mong đợi ở em, em đều không thực hiện được vì anh còn rất nhiều tương lai và thời gian ở phía trước anh còn hai năm học đại học nữa, rồi ra trường, rồi xin việc, rồi....còn em thời gian của em chỉ có thể tính từng ngày thôi
EM XIN LỖI!
Đã nhiều lúc khi đi Chat hay viết thư, em định nói cho anh tất cả, nhưng rồi em đã không làm được điều đó khi anh nói với em rằng "hạnh phúc quá bà xã ơi, ông xã muốn hét thật to rằng ông xã thật hạnh phúc khi có bà xã bên cạnh, nói rằng anh yêu em, yêu em rất nhiều" và anh nói "hạnh phúc quá em à ,anh thật hạnh phúc khi có em một người vợ hiền, và đã cho anh một tình yêu đẹp đẽ, anh sẽ cố gắng trở thành một người chồng tốt bên cạnh em anh rất thích sự lãng mạn và anh sẽ làm cho em thật sự hạnh phúc, làm cho anh và em hạnh phúc nhất trên đời em à, anh sẽ học tập để sau này anh sẽ làm tất cả để anh và em được ở bên nhau, anh mơ ước sẽ có một gia đình hạnh phúc đầy ấp tiếng cười, anh rất hạnh phúc khi được em yêu, yêu em và chúng ta yêu nhau khỉ con yêu dấu của anh à, thương bà xã yêu dấu của anh, nhớ em nhiều, yêu em nhiều" thử hỏi mỗi lần như vậy em nỡ lòng nào làm tan biến đi, nhưng lúc đó hạnh phúc và đau khổ đan xen lẫn nhau khiến em khóc, nhưng rồi em lại thôi không nói nữa và lại nói với anh những lời có cánh, để rồi khi cả hai out em lại chợt nhận ra, trời ơi!... Em thật độc ác, với anh tình yêu là một cái gì đó lãng mạn và thiêng liêng, thế mà em dám bỡn cợt để cho anh ngày càng rơi sâu xuống cái hố sâu hạnh phúc giả tạo, đôi khi em nhìn thấy anh tự tin trong tình yêu mà em thấy mình tội cao như núi.
EM XIN LỖI!
Đừng trách em Nam nhé, quanh anh còn rất nhiều tình cảm chân thành đang chờ tiếng trả lời của anh, họ sẽ đến với anh bằng tất cả tấm chân tình và sẽ đem lại cho anh hạnh phúc, không như em, dù ở đâu đi chăng nữa em cũng chúc anh sẽ gặp được một người con gái tốt hơn em và yêu anh nhiều hơn em, người đó sẽ mang lại hạnh phúc cho anh, một hạnh phúc thực sự đúng nghĩa của nó, và cảm ơn người đó đã thấy em chăm sóc anh, làm những việc mà em không thể làm được, và em cũng cảm ơn anh đã đem lại hạnh phúc cho em trong những ngày vừa qua,cảm ơn anh rất nhiều.
Anh hãy coi tất cả những gì xảy ra trong thời gian qua là một giấc mơ đẹp, điều quan trọng của anh lúc này bây giờ là tiến lên bậc giảng của Đại Học và bậc thang của công danh sự nghiệp. Anh phải hứa với em là anh phải học thật giỏi tốt nghiệp Đại Học loại ưu, và phải sống thật hạnh phúc " thật hạnh phúc đấy ", dù không có em bên cạnh.
Hãy quên em đi, em tin ở anh. Tạm biệt
Mãi yêu anh và chúc anh hạnh phúc
Khỉ con yêu dấu của anh
congchua2142
~~~http://volam.com.vn~~~
Chúng tôi vừa nhận được một lá thư rất đặc biệt từ một cô gái nơi miền Thái Nguyên xa xôi với yêu cầu được đăng bài của mình lên mục Võ Lâm Văn sĩ.
Sẽ chẳng có gì quan trọng để nói nếu đây là một bài viết như bao bài viết khác. Đây không phải là bài viết bình thường, đây là một bài viết của một cô gái đang bệnh nặng gửi cho một người mà cô yêu thương nhất, một người đã cùng cô vui đùa, song hành trên khắp chốn Võ Lâm.
Với tất cả lòng trân trọng của mình, chúng tôi xin mời các bạn, và đặc biệt, xin mời bạn nguyennam198620 hãy đọc bài viết của congchua2142 gửi cho mình.
Lời Cuối Cùng Dành Cho Anh (nguyennam1986200) cùng Bang hội GACKIEM server Thiên Sơn.
(ảo là thật mà thật cũng là ảo,trong cái thế giới mà ta tưởng chừng như là ảo, đã biết bao nhiêu điều trở thành sự thật) Câu nói của admin thật đúng với hoàn cảnhcủa em bây giờ nguyennam1986200 à, và điều trở thành sự thật em muốn nói ở đây là:
EM YÊU ANH!
Anh có còn nhớ những ngày đầu chúng ta gặp và quen nhau trong Võ Lâm không chỉ trong một hai lần nói chuyện anh đã tin tưởng và đưa cho em pass của congchua2142 phái ngami cho em chơi, để không phải phụ lòng tin của anh, em chỉ quen chơi Võ Đang đã phải bỏ thời gian ra cả một buổi sáng chỉ để nghiên cứu về Nga Mi phái,cách tăng kỹ năng tiềm năng ra sao, chưởng pháp và kiếm pháp Nga Mi thế nào, đánh thế nào, buff thế nào. Rồi từ đó em đã cùng đi luyện với anh, em lẽo đẽu theo sau anh hỗ trợ anh như công việc nó sinh ra vốn chỉ để làm vậy, nhưng giờ nó đã khác trước là chỉ theo anh như một cái bóng, còn giờ nó là một con người thật là em đang điều khiển nó, theo sau nhưng em đã nói rất nhiều chuyện với anh trên trời dưới đất rồi trêu nhau giận nhau cườii nói vui vẻ, kể từ ngày đó em có thể nói thời gian được ở bên anh theo sau anh là những thời gian mà em cảm thấy hạnh phúc nhất của một người con gái nguyện băng giá lòng mình vì........
Rồi cả hai chúng mình vào cùng một bang hội GACKIEM do bang chủ DangHaoThien lập ra, từ đó em càng vui hơn, khoái nói chuyện với anh ra em còn nói chuyện và nghịch ngợm với cả những huynh đệ trong bang hội, "em là khỉ con mà đã là khỉ con thì phải nghịch chứ" đây là những câu nói biện bạch của em trong những lần anh toát mồ hôi khi thấy em nghịch quá, tưởng anh sẽ giận, nhưng không anh lại cười xòa hiền hậu nói " lần sau đừng có vậy nha " những lần như thế em cảm thấy anh thật bao dung, độ lượng, hiền hậu biết bao.Và rồi thời gian qua đi em không hiểu sức mạnh nào đã khiến em có đủ dũng khí để nói một cách đàng hòang trước là "chúng ta cưới nhau đi anh" lúc đó em nghĩ là anh sẽ từ chối vì acc Nga Mi này của anh do anh tạo ra, nên em lại nói thêm là "chỉ thử thôi mà anh" nhưng anh đã gật đầu đồng ý, cả hai đến gặp Nguyệt Hạ Lão Nhân xin làm đám cưới rồi anh và em đã gọi tất cả những người trong Bang hội GACKIEM đến dự và làm chứng cho chúng ta, em phải cảm ơn Bang chủ DangHaoThien cùng các trưởng lão truongtamphong28 cũng nhiều các huynh đài khác đã bỏ công và thời gian đến dự, cả em và anh và Bang chủ cùng tất cả những người đến dự đều mặc áo cưới cùng đi vòng quanh thôn Giang Tân chúc mừng đôi ta, pháo hoa tung tóe hoa hồng rơi rơi khắp nơi "nhất bái thiên địa" , "nhị bái....". "phu thê...." chúng ta đã là vợ chồng từ đó, thật hạnh phúc. Không biết tại sao đây chỉ là trong một thế giới ảo mà em có cảm giác vui vẻ và hạnh phúc đến lạ kì.
EM YÊU ANH!
Rồi từ đó em và anh đã khắng khít với nhau hơn, em thường lên mạng nhiều hơn để được cùng anh đi luyện, cùng anh tâm sự nói chuyện rất vui vẻ, nhiều lúc em và anh tranh luận và xảy ra cãi nhau, em dọa là sẽ méc Bang chủ là anh bắt nạt em để Bang chủ cho anh một trận, anh lấy bộ mặt hăm doạ ra thách thức em, thế là em nói ở trong kênh Bang hội là anh bắt nạt em nhờ Bang chủ DangHaoThien xử lí anh, có huynh trong Bang hội bảo " không cần Bang chủ ra tay đâu, để anh đồ sát ông xã em nhé" em lại giật mình và bảo "ấy dừng ,em yêu ông xã em nhất" lúc đó huynh kia cũng cười và anh cũng cười xin lỗi và làm lành với em. Có nhiều lúc chúng ta cãi nhau căng qúa, em không thèm theo sau anh nữa, xuống ngựa tắt Mộng Điệp để mặc quái thú ở Lâm Du Quan vây tới bảo "anh không tin em để em chết quách đi cho xong" anh thấy thế chạy đến giết hết quái vật xin lỗi em rồi giải thích cho em hiểu đúng sai, rồi lại làm lành, những lúc thấy anh như vậy trong anh thật đáng yêu anh biết không ?
EM YÊU ANH!
Rồi ngoài những lời nói đường mật trong Võ Lâm và Yahoo và cả mail nữa, anh đã nói cả những lời có cánh đó trong những bức thư tay, những thiệp chúc mừng Noel và cả nói ra bằng miệng, em cảm thấy mình thật hạnh phúc khi có anh, tình yêu chúng ta có nhiều lúc hiểu nhầm và giận hờn, em là một cô bé bướng bỉnh và ngang ngạnh luôn muốn phần thắng về mình, còn anh thì lúc nào cũng điềm đạm và hiền hậu, anh luôn nhường em phần thắng lúc đó, rồi lại từ từ giải thích cho em hiểu ra lẽ phải, ở trước anh em thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối biết bao.
EM YÊU ANH!
Anh thường gọi điện cho em vào những buổi tối khi anh vừa đi ăn cơm về, em thường mở đầu cuộc nói chuyện mà không bao giờ nói câu (a lô) vì em thấy nó xã giao quá trong khi em đã chắc chắn rằng số máy hiện lên trên di động của em là số quen thuộc của anh, và giả dụ như nó không phải số máy quen thuộc thì chỉ cần nghe câu nói mở đầu của anh "em đó hả, em ăn cơm chưa,...." thì em biết đấy là anh rồi, anh mở đầu điện thoại cũng không bao giờ nói alo, qua điện thoại em thường dành cho anh nghe những đọan nhạc hay mà em được học như (thư tình gửi Elisa, love is blue, Romeo et Juliette....) mà dân sư phạm nhạc như em không thể không biết,qua tiếng đàn Organ em muốn gửi đến anh những lời yêu thương nhất, kết thúc cuộc điện thoại anh đều bắt em nói một câu " yêu ông xã em nhất" mới chịu gác máy, và không biết em đã nói bao nhiêu lần câu nói ấy rồi nhỉ, vị trí của anh đã ngự trị trong trái tim em, mỗi lần nói chuyện với anh em thường không muốn gác máy
EM YÊU ANH!
Thời gian cứ trôi đi trong từng giây phút, em đang sống và yêu anh trong cả ảo ảnh và thực tại giữa mơ và thực. Anh, một người rất giàu tình cảm, không dễ giận vì một chuyện nhỏ. Anh, một con người lãng mạn luôn đem đến sự bất ngờ thú vị, anh mơ ước sau này có một gia đình hạnh phúc, được cùng vợ đi hưởng tuần trăng mật ở một nơi đẹp và lãng mạn như Hoa Sơn Cảnh Kỹ và Đào Hoa Đảo, lúc chúng mình cưới nhau trong Võ Lâm và đi dạo ở đó. Anh muốn cùng phụ vợ mọi công việc, chia sẻ việc nhà với nhau, cùng nấu ăn, giặt giũ... phương châm của anh là "Vợ làm chồng làm, vợ nghĩ chồng nghĩ, để mình luôn tự hào rằng mình là người hạnh phúc nhất được có một gia đình vợ hiền chồng đảm đang, và để chứng tỏ tình yêu của mình dâng cho vợ là mãi mãi "anh biết không, nghe anh nói vậy em thật hạnh phúc”
Nhưng rồi sống trong ảo ảnh và mơ mộng mãi thì em cũng phải trở về với thực tại, một thực tại rất phũ phàng, đó là tất cả những gì anh mong đợi ở em như trên, em đều sẽ và mãi mãi không thực hiện được, vì…vì… thời gian của em không còn nhiều nữa, căn bệnh của em không cho phép em có đủ thời gian làm những việc mà em đã hứa với anh, việc mà chỉ để dành cho những người con gái có một sức khoẻ dồi dào, có thể cùng anh sống vui vẻ hạnh phúc đến đầu bạc răng long thôi, rất tiếc người đó không phải là em, không phải là congchua2142 này.
EM XIN LỖI!
Khi cầm bút viết lên những dòng chữ này em đã chuẩn bị cho mình cả một nghị lực để có thể đối diện với thực tại, một thực tại mà có lẽ đối với anh nó là sự phũ phàng và đầy bất ngờ, còn đối với em nó lại là một cái khổ cho một kẻ đã lấy tình yêu của anh dành cho em ra đùa giỡn.Em thật xấu xa phải không anh ? đáng lẽ em phải nói cho anh biết bệnh tình của mình sớm hơn, để anh có thể đi tìm hạnh phúc ở một người con gái khác, hoặc anh đừng đặt hi vọng quá nhiều ở em, đừng mất thời gian dành cho em nhiều đến vậy, đừng đặt tương lai sáng lạng vào một con người ích kỉ và xấu xa như em.
EM XIN LỖI!
Em thật ích kỉ khi biết bệnh mình mà không nói cho anh biết để giữ anh cho riêng mình, và em thật xấu xa khi đã khiến anh đặt nhiều hi vọng vào một con người không thể biến nó thành hiện thực. Không, Không bao giờ em để cho điều đó xảy ra nữa, em không thể dối anh và cũng không thể dối trái tim mình, em phải nói lên sự thật này cho dù đang có buồn có đau khổ nhưng “thà đau đớn một lần còn hơn u sầu trọn kiếp" rồi thời gian sẽ xóa nhoà đi tất cả phải không anh.
EM XIN LỖI!
Em không thể mang lại hạnh phúc cho anh như những gì anh đã mong đợi, em không thể mỗi buổi sáng dậy nấu ăn, sửa sang quần áo cho anh đi làm, mong chờ anh về bên bàn ăn có cơm nóng canh sốt, và kể lại cho anh một ngày ở nhà và nói nhớ anh khi anh đi làm, và em cũng không thể cùng anh đi hưởng tuần trăng mật tại một nơi lãng mạn và đẹp đẽ như Đào Hoa Đảo được, và cũng không thể cùng anh chia sẽ mọi công việc nhà như anh thường muốn, tất cả những điều anh ước muốn và mong đợi ở em, em đều không thực hiện được vì anh còn rất nhiều tương lai và thời gian ở phía trước anh còn hai năm học đại học nữa, rồi ra trường, rồi xin việc, rồi....còn em thời gian của em chỉ có thể tính từng ngày thôi
EM XIN LỖI!
Đã nhiều lúc khi đi Chat hay viết thư, em định nói cho anh tất cả, nhưng rồi em đã không làm được điều đó khi anh nói với em rằng "hạnh phúc quá bà xã ơi, ông xã muốn hét thật to rằng ông xã thật hạnh phúc khi có bà xã bên cạnh, nói rằng anh yêu em, yêu em rất nhiều" và anh nói "hạnh phúc quá em à ,anh thật hạnh phúc khi có em một người vợ hiền, và đã cho anh một tình yêu đẹp đẽ, anh sẽ cố gắng trở thành một người chồng tốt bên cạnh em anh rất thích sự lãng mạn và anh sẽ làm cho em thật sự hạnh phúc, làm cho anh và em hạnh phúc nhất trên đời em à, anh sẽ học tập để sau này anh sẽ làm tất cả để anh và em được ở bên nhau, anh mơ ước sẽ có một gia đình hạnh phúc đầy ấp tiếng cười, anh rất hạnh phúc khi được em yêu, yêu em và chúng ta yêu nhau khỉ con yêu dấu của anh à, thương bà xã yêu dấu của anh, nhớ em nhiều, yêu em nhiều" thử hỏi mỗi lần như vậy em nỡ lòng nào làm tan biến đi, nhưng lúc đó hạnh phúc và đau khổ đan xen lẫn nhau khiến em khóc, nhưng rồi em lại thôi không nói nữa và lại nói với anh những lời có cánh, để rồi khi cả hai out em lại chợt nhận ra, trời ơi!... Em thật độc ác, với anh tình yêu là một cái gì đó lãng mạn và thiêng liêng, thế mà em dám bỡn cợt để cho anh ngày càng rơi sâu xuống cái hố sâu hạnh phúc giả tạo, đôi khi em nhìn thấy anh tự tin trong tình yêu mà em thấy mình tội cao như núi.
EM XIN LỖI!
Đừng trách em Nam nhé, quanh anh còn rất nhiều tình cảm chân thành đang chờ tiếng trả lời của anh, họ sẽ đến với anh bằng tất cả tấm chân tình và sẽ đem lại cho anh hạnh phúc, không như em, dù ở đâu đi chăng nữa em cũng chúc anh sẽ gặp được một người con gái tốt hơn em và yêu anh nhiều hơn em, người đó sẽ mang lại hạnh phúc cho anh, một hạnh phúc thực sự đúng nghĩa của nó, và cảm ơn người đó đã thấy em chăm sóc anh, làm những việc mà em không thể làm được, và em cũng cảm ơn anh đã đem lại hạnh phúc cho em trong những ngày vừa qua,cảm ơn anh rất nhiều.
Anh hãy coi tất cả những gì xảy ra trong thời gian qua là một giấc mơ đẹp, điều quan trọng của anh lúc này bây giờ là tiến lên bậc giảng của Đại Học và bậc thang của công danh sự nghiệp. Anh phải hứa với em là anh phải học thật giỏi tốt nghiệp Đại Học loại ưu, và phải sống thật hạnh phúc " thật hạnh phúc đấy ", dù không có em bên cạnh.
Hãy quên em đi, em tin ở anh. Tạm biệt
Mãi yêu anh và chúc anh hạnh phúc
Khỉ con yêu dấu của anh
congchua2142
~~~http://volam.com.vn~~~