View Full Version : Đong đếm chi niềm vui, nước mắt!?!
very_small
23-10-2005, 03:22 AM
CẢM ƠN
Cảm ơn cuộc đời cho em dám yêu anh
Nồng nàn và liều lĩnh
Ngay cả khi chưa biết đích đến là đâu
Cảm ơn cuộc đời đã đưa ta đến bên nhau
Không tính trước mọi điều
Không ào ạt vũ bão
Nhưng cũng không thảnh thơi phút giây nào
Cảm ơn cuộc đời em có trái tim
Để choáng ngợp trước anh
Như bờ cát choáng ngợp trước mênh mang của bể
Triệu triệu năm qua song mãi vỗ về
Nhưng ngày mai
sẽ còn lại gì sau chót những đam mê
Hay anh rồi cũng ra đi như chưa bao giờ đến
Đừng đổ thừa cho bức tường định kiến
Lửa lòng nào chẳng đến lúc nguôi phai!
Thì thôi
Em đành phải cám ơn cuộc đời
Dù tình yêu không lối thoát
Dù hạnh phúc bất ngờ trở mặt
Nâng mình lên trên cao
Nhưng anh ơi
Bất chấp những gì chờ đợi phía sau
Em sẵn sàng phiêu lưu
Sẵn sàng trả giá
Sẵng sàng cảm ơn người cho em biết khổ đau.
duong_chieu_la_rung
Cảm ơn cuộc đời đã đưa ta đến bên nhau
Không tính trước mọi điều
Không ào ạt vũ bão
Nhưng cũng không thảnh thơi phút giây nào
http://www.thoiaotrang.com/forum/images/smilies/1.gif . . . . ., . . .
puppy_love
23-10-2005, 09:00 PM
Hihi Bà kiếm đâu bài thơ hay ghê ^^v :P
very_small
23-10-2005, 10:08 PM
Bà yêu, phải nói là tôi mê thơ của chị ấy, những gì tôi định viết mà chưa đủ ngôn từ thì chị ấy viết hết rồi . Mãnh liệt kinh khủng, đọc thơ chị ấy tôi thấy phần nóng trong mình . Hi ....
NHỮNG ĐIỀU EM MUỐN
Muốn nói một điều gì đó với anh
Mà bóng đêm dày quá
Em sợ mình không nhìn được tất cả
Những buồn vui trong mắt anh sâu !
Muốn nói nhiều điều muốn nói từ lâu
Trời chợt nổi cơn giông tố
Em lại sợ sự vô tình của gió
Lời nói đầu môi gió sẽ cuốn xa vời...
Muốn hét lên vì nỗi nhớ anh ơi
Giữa trùng điệp khổ đau có tình yêu tồn tại
Em thấy sợ tiếng lòng mình dội lại
Vách đá vô tri nào hiểu tiếng con người !
Muốn được một lần, chỉ ước một lần thôi
Được ngã vào ngực anh, ngủ vùi trong thanh thản
Sợ đôi vai thêm một lần nặng gánh
Đành ngủ vùi nghìn khao khát riêng em.
duong_chieu_la_rung
very_small
24-10-2005, 02:35 AM
VÌ EM CẦN THẤY ANH YÊU ĐỜI
Em hát bản tình ca này cho anh
Vang vọng giữa núi đồi
Chỉ tiếng lá rơi xào xạc đáp lại
Tiếng hát buồn bay mãi
Vút tận trời cao
Những đám mây bất chợt giật mình
Tan đi
Rất vội
Em viết bài thơ này cho anh
Bài thơ có dòng sông trôi
Giữa hai bờ cỏ dại
Có chú dế một đêm hè quên gáy
Nên không gian thinh lặng đến bồn chồn
Có những ngày không được nghe anh nói
Em lang thang
Nghe gió
Ngỡ anh cười
Em khóc giọt nước mắt này cho anh
Giọt này nỗi nhớ
Giọt này niềm vui
Giọt này đau khổ
Và lại khóc cho giọt nước mắt bất hạnh
Đến lúc vỡ tan cũng chẳng thấy mặt người
Em giấu hết nỗi niềm đa cảm
Thật sâu trong trái tim mình
Chỉ xin yêu anh và dành cho anh những ngôn từ cháy bỏng
Em đem đốt những bài thơ
Lau khô nước mắt
Và hát
“Vì tôi cần thấy anh yêu đời”
Vì em cần thấy anh cười
Nên xin anh đừng trách
Những đau buồn không thể nói cùng anh.
duong_chieu_la_rung
very_small
24-10-2005, 02:37 AM
NHỮNG GÌ KHÔNG THỂ NÓI CÙNG ANH
Cho em được một lần khóc trên vai anh
khi nghĩ về người ấy
Quá khứ khiến em giật mình
nhìn lại
Anh không là người đến sau
Nhưng người xưa… ngày xưa… có thể…
Vì những nỗi đau
đau đến tận giờ !
Ngựa hoang về tới bến sông bình yên
vết thù trên lưng vẫn còn nguyên vẹn
Em
Mang nguyên vẹn nỗi đau đầu đời
đến với trái tim anh
độ lượng…
Có lúc chợt thèm được như ngựa hoang
mơ giấc mơ quên miền quá khứ
Thèm được như ngựa hoang
phá tung mọi buộc ràng, định kiến
Thèm được như ngựa hoang
Như ngựa hoang…
Cứ mải lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc
giờ em mới nhận ra
mọi điều không đơn giản
Và anh ơi
Nếu đến một ngày
chồn chân
mệt mỏi
Em gục xuống giữa cánh đồng nghiệt ngã
Anh có vực em dậy
cho em được một lần nữa khóc trên vai anh ?
duong_chieu_la_rung
very_small
24-10-2005, 03:00 AM
NHỚ
Em trở về quán cũ thân quen
Tìm đến chỗ ngồi kỷ niệm
Vết café loang lổ mặt bàn…
Ở một nơi nào đó trong tâm hồn
Những điều ngỡ đã ngủ yên
Bỗng cựa mình thức dậy
Cánh ngọc lan vương vãi trên sân
Cũng làm em nhớ lại
Ngày xưa… Ngày xưa… Mình yêu nhau…
Nắng buổi chiều hờn dỗi trốn đi đâu
Giấu biệt hơi ấm một thời từng cảm nhận
Rồi nắng cũng tắt thôi
Có gì mà trách hận
Nắng làm sao giữ nổi bóng người !
Nợ nần gì gió khéo trêu ngươi
Đi qua bao nẻo đường
Mà cứ trả mãi về em tiếng cười anh dạo ấy
Mỏi chân rồi gió ơi người có thấy
Hạnh phúc xa hoa một cách đau lòng ?
Liệu bây giờ anh còn nhớ gì không
Có thóang nghĩ về em có sống cùng kỷ niệm ?
Tình yêu vốn buồn như là định mệnh
Định mệnh buộc chúng mình xa nhau…
Chờ đợi quá lâu
Tách café nguội ngắt !
Thôi về thôi, nắng đã tắt thật rồi…
duong_chieu_la_rung
very_small
25-10-2005, 03:10 AM
CÓ CHIỀU XƯA YÊU ANH...
Ta trở lại những chiều lang thang ngày tháng cũ
Ngang cánh đồng
nghe gió hoang vu…
Có chiều xưa qua đây ta rơi mất tên mình
để mãi mãi chẳng còn thơ dạI nữa
Anh nhớ gì không
màu hoa vông cháy lửa
Lửa cháy lồng ngực ta một thuở xuân thì !
Có chiều xưa qua đây rơi mất nụ cười
Mắt cũng khô trước trời nổi gió
Ta gởi lời yêu đầu tiên xuống cỏ
Cỏ oằn mình mưa nắng phôi phai…
Có chiều xưa qua đây rơi mất khúc chia tay
rồi vĩnh viễn ta hóa thành dĩ vãng
Anh giữ gì không
hay chỉ riêng ta thầm lặng ?
Có chiều xưa… sương khói mất rồi !...
duong_chieu_la_rung
puppy_love
26-10-2005, 06:43 AM
Dự cảm không ngờ
Cho N.H.
<duong_chieu_la_rung >
Đâu rồi cái cười nửa miệng ?
Đâu rồi ánh nhìn của lửa ?
Bó Salem cắm trong bình xơ xác
Những sợi tóc còn vương lại nằm ủ rũ cuối ngày
Hình dung một cuộc tình phờ phạc
Đã yêu như điên bằng dự cảm không ngờ
Rồi khoảnh khắc vội rời xa - bất chợt
Ở một nơi mặt trời phủ phục dưới chân mùa đông
Bất chợt mưa. Mưa từ đâu chẳng biết !
Tự bẫy nhau bằng những phù du của bề mặt ngôn từ Có thật là lẽ tự nhiên ?
Đã nhún vai rồi
Lại nhíu mày, nhăn mặt !
Nước mắt đổ quánh trên bàn như sáp nến...
Đâu đó tiếng chuông nhà thờ ngân lên
Đâu đó phố núi châm đèn
Huyễn hoặc nhau về một ngày bình thản
Cố không lý giải điều gì
Biết thế nào là ngắn ngủi và đầy đủ?
Bó Salem trên bàn tím lạnh
Phố lặng lờ mưa bay...
Quán tình nhân
Người giờ chẳng còn ở đó
Mình ta đau bởi dự cảm không ngờ.
10.01.05
^^v Mới chôm đâu đó , không biết bà thích bài này hay ko , bài 3 & 4 là 1 trong những bài thơ tôi thích - bi giờ thì tui biết ai là tác giả rùi hihi
very_small
29-10-2005, 02:52 AM
Tôi mê thơ dclr mà bà già
CHO NĂM THÁNG QUA ĐI...
Em trở ngược về xóa mọi vết dấu từ anh
Những nẻo đường đi qua cây khô gầy rũ lá
Em đang chạy trốn hay đang trú vào kỷ niệm
Mà cứ tìm, rồi đau ?
Trả lại anh bản romance ngày nào giấu trong mắt nhau
Người đã cũ, phím tơ chùng hoang phế
Và nước mắt là điều không thể…
Ừ thì đồi vẫn gió và hoa
Lông ngỗng trắng một thời con gái
Biết ai người ngốc dại !
Tình yêu…
Trả lại anh đóa ngọc lan từ trong nỗi nhớ nhau
Bồ câu thôi dẫn đường
Hương bay nẻo khác !
Em đã gánh nỗi nhớ qua bao điều bất trắc
Chiều nay bất chợt ngại ngần…
Dốc đồi xưa còn in vết chân trần
Một thời romance, anh của em, và khóc cười, và gió
Xin tất cả vẹn nguyên cùng ngủ yên với cỏ
Cho năm tháng qua đi bình thường, bình thường…
very_small
29-10-2005, 02:59 AM
GIỚI HẠN
- - - - - - Em sẽ khóc giọt nước mắt cuối cùng nơi tình yêu ấy… - - - - - -
Em gắng hoàn thành bức vẽ và gửi cho anh
Trước ngày giã biệt
Bức vẽ về giấc mơ em
Mang sắc xám - hồng
Hỗn độn những vui - buồn, được - mất
Em học cách nhìn vào sự thật
Nhìn vào hạnh phúc của anh…
Tình yêu đầu của anh…
Và đổ vỡ
Em kiệt sức giữa trùng dương rộng lớn ấy
Lay lắt như rong rêu
Lờ lững tháng ngày
Lờ lững giấc mơ muôn đời không có được
Khi những mảnh vỡ thủy tinh cứa nát giới hạn cuối cùng
Chợt thấy mình rơi hẫng vào vực thẳm
Chới với…
Cách nào tìm thấy bình yên ?
duong_chieu_la_rung
Eagle0709
29-10-2005, 03:32 AM
Phải công nhận là thơ của very small hay thiệt. Tôi đọc cứ nghĩ là very small đang nhớ ai đó!(MOng người đó không phải là tôi!)
very_small
29-10-2005, 04:13 AM
Thơ này là thơ của duong_chieu_la_rung người ạ .
Thế mà tôi nhớ người thì sao ?
Eagle0709
29-10-2005, 04:19 AM
Chà, vậy hả? Vậy cho tôi xem một bài nào hay đi
very_small
29-10-2005, 04:37 AM
Những bài ở trên chưa đủ hay sao ?
Eagle0709
29-10-2005, 08:33 AM
Học trò trường huyện ngày năm ấy
Anh tuổi bằng em lớp tuổi thơ
Những buổi học về không có nón
Ðội đầu chung một lá sen tơ
Lá sen vương vấn hương sen ngát
ấp ủ hai ta chút nhị hờ
Lũ bướm tưởng hoa cài mái tóc
Theo về tận cửa mới tan mơ
Em đi phố huyện tiêu điều lắm
Trường huyện giờ xây kiểu khác rồi
Mà đến hôm nay anh mới biết
Tình ta như chuyện bướm xưa thôi.
Nguyễn Bính
very_small
29-10-2005, 10:30 PM
Sinh nhât TY
365 ngày em sống trong hoa hồng và gai sắc
365 ngày không anh – có anh…
Xin cảm ơn trái đất đã xoay những vòng tròn hoàn hảo cho mình gặp nhau
cảm ơn những trận mưa rút ngắn khoảng cách trái tim người
cảm ơn những đớn đau
và hạnh phúc môi cười
những tháng ngày không anh – có anh…
Em đã viết những dòng thơ đầy bất trắc
đầy rẫy dự cảm không hay
Ôi những cuộc chia ly
người ở phía xa sau hay gần ngay trước mặt ?
ám ảnh ta như một vết thương ngầm…
Anh
Xin đừng nói thêm bất cứ một lời gì
Hãy để yên em trong vòng tay
ngoan như giấc ngủ
Những sớm mai nào sẽ đến và đi trong đời
không anh?
có anh?
lại là ngày tháng cũ?
hạnh phúc xa vời như giấc chiêm bao…
"Em đã hát và em sẽ khóc
bởi yêu thương
cay đắng
muộn màng
Em đã khóc rồi em sẽ khác
Tương lai...
ai biết trước điều gì ! …"
Em không hiểu vì sao khi yêu nhau
người ta cứ phải làm khổ nhau bằng những lời dao cắt !?
Chẳng thể nào điên hơn thế đâu anh
Nhưng em cũng không mong tình yêu này dừng lại
Dù biết trước những gì tồn tại
ở phía cuối cơn say...
365 ngày em sống trong hoa hồng và gai sắc
Ôi giọng nói người
Nghìn trùng mà như vẫn quanh đây…
Sinh nhật tình yêu
em ngồi viết những câu thơ lê thê
dài hơn tất cả những cơn mưa từng đi qua cuộc tình này
và khóc…
duong_chieu_la_rung
what_why25
29-10-2005, 10:53 PM
minmh cung muon viet nhu ban nhung khong the viet nhu th duoc ban co the huong dan minh khong ha ban oi /thoi chao ban nha ban
ban viet qua hay ban ah
what_why25
29-10-2005, 10:54 PM
365 ngày không anh – có anh…
Xin cảm ơn trái đất đã xoay những vòng tròn hoàn hảo cho mình gặp nhau
cảm ơn những trận mưa rút ngắn khoảng cách trái tim người
cảm ơn những đớn đau
và hạnh phúc môi cười
những tháng ngày không anh – có anh…
Em đã viết những dòng thơ đầy bất trắc
đầy rẫy dự cảm không hay
Ôi những cuộc chia ly
người ở phía xa sau hay gần ngay trước mặt ?
ám ảnh ta như một vết thương ngầm…
Anh
Xin đừng nói thêm bất cứ một lời gì
Hãy để yên em trong vòng tay
ngoan như giấc ngủ
Những sớm mai nào sẽ đến và đi trong đời
không anh?
có anh?
lại là ngày tháng cũ?
hạnh phúc xa vời như giấc chiêm bao…
"Em đã hát và em sẽ khóc
bởi yêu thương
cay đắng
muộn màng
Em đã khóc rồi em sẽ khác
Tương lai...
ai biết trước điều gì ! …"
Em không hiểu vì sao khi yêu nhau
người ta cứ phải làm khổ nhau bằng những lời dao cắt !?
Chẳng thể nào điên hơn thế đâu anh
Nhưng em cũng không mong tình yêu này dừng lại
Dù biết trước những gì tồn tại
ở phía cuối cơn say...
365 ngày em sống trong hoa hồng và gai sắc
Ôi giọng nói người
Nghìn trùng mà như vẫn quanh đây…
Sinh nhật tình yêu
em ngồi viết những câu thơ lê thê
dài hơn tất cả những cơn mưa từng đi qua cuộc tình này
và khóc…
duong_chieu_la_rung
ban viet hay qua ban ah
thoi chao ban nha ban
very_small
29-10-2005, 11:13 PM
Đây là những bài thơ VS sưu tập bạn ạ
LỰA CHỌN
Nếu được chọn lựa giữa hai con đường
Em sẽ đi ngược lại
Bởi hai con đường có thể dẫn đến đau thương
Nếu được chọn lựa giữa hai hình hài
Em mong mình là đá
Bởi đá vô tri trước bia miệng người đời
Nếu được chọn lựa giữa khóc và cười
Em xin được im lặng
Vì khóc - cười... Nghĩa lý gì đâu !
Nhưng nếu cho em chọn lựa giữa hai điều :
Khổ Đau
và Hạnh Phúc
Em xin chọn cả hai
Vì tình yêu chứa những điều này.
duong_chieu_la_rung
very_small
01-11-2005, 01:49 AM
TÌM VỀ
Sao chẳng có điều chi ngăn lại
Bước chân ta trưa nay
tìm về
buồn tủi
Như một thói quen
Chỉ để thấy lại hàng cây cao cao
giữ mãi bóng râm nào
Thấy lại chiếc lá u buồn lẫn trong đám cỏ
Hoa điệp vàng cơn gió…
Cớ gì ta cứ chờ một người không hẹn ?
Ôi ước chi được nghe lời “Xin lỗi anh đến muộn !”…
Cớ gì người xa ta ?
Tìm về
chỉ để lặng thinh
Thấy lại chính mình
Còn gì ngoài chiếc ghế trống kề bên
Vòng tay rỗng không và mắt nhìn hụt hẫng ?
Trưa vẫn vắng
Nắng vẫn êm
Con chim vẫn hót một mình quanh quẩn
Cô đơn trên tán cây già
Nhắc nhớ
Một thời ta lỡ dở
Một thời ta điên…
Ôi chỉ vì sợ quên ta tự tạo cho mình thói quen
Thích lục lọi nỗi đau
Thích đắm chìm vào quá khứ
Rồi ta sẽ lại về, lại về
dẫu cho người đã cũ
Mải miết tìm về để thấy còn yêu !
duong_chieu_la_rung
very_small
05-11-2005, 01:13 AM
Khúc ballda đêm
Cái ngủ ngoan ơi... !
Có nghe lời ru của màn đêm huyền diệu
Anh đã uống từng ngụm hơi thở em
Qua nụ hôn trong vắt
Xa vời...
Cái ngủ ngoan ơi ... !
Có bàn tay anh vuốt tóc
Đừng thở dài
Vì bông hoa đang nứt cánh
Bên thềm...
Cái ngủ ngoan ơi ... !
Có anh vỗ nhẹ vai mềm
Hãy ném di những phiền muộn
Trong ngày
Ơi à ... !
Cái ngủ ngoan
Ánh sáng ban mai chưa thức dậy
Những giọt sương cũng đang ngon giấc
Cùng em
Những ngôi sao lóng lánh màn đêm
Đang gieo những niềm vui
Cho sớm mai thức dậy
Để cái ngủ ngoan
Nhoẻn cười
Cùng tiếng chim ríu rít muôn nơi .
Onggiachayratnhanh
very_small
05-11-2005, 01:15 AM
Giao hưởng cho những nụ hôn
Khi ấy
Tiếng chuông sẽ thỉnh lên như sấm
Rền vang
Đầy vách núi
Và cỏ cây sẽ bừng lên tiếng gọi
Tiếng chim muông ríu rít hát ca
Rằng
Nụ hôn.
Khi ấy
Mây sẽ trôi cơn mưa ập đến
Bồn chồn
Tiếng chớp rạch ngang trời
Cánh rừng già cồn cào
Nhú bừng lên lộc nõn
Những búp non ngỡ ngàng bối rối
Trước làn hương bát ngát
Môi thơm.
Khi ấy
Sóng biển cuồn cuộn dâng trào
Những con tàu hú còi hối hả
Và đàn hải âu vật vã
Vượt qua đại dương mênh mông
Đến tít tắp chân trời
Hừng lên một hoàng hôn
Nồng ấm
Dịu dàng
Khi ấy
Trôi trong cõi mộng vàng
Đẫm lệ
Những giọt pha lê muôn màu
Rơi trên mái phố
Cùng chùm âm thanh đàn đá
Rung rinh
Ru em lời gió và thầm thì
Làn môi
Khi ấy
Ngực bồi hồi
Ngón tay đan trên bờ vai
Run lên
Sợi tâm hồn
Căng vút
Một điệu đàn huyền diệu
Đắm say .
Onggiachayratnhanh
very_small
05-11-2005, 01:18 AM
Em biết
Em biết,
rồi một ngày điều ấy sẽ ra đi
Những khát khao về anh không dày vò em nữa
Em sẽ trở lại bình yên
Như đám mây trôi ngoài ô cửa
Hoá cơn mưa về với cội nguồn
Nhưng,
em sẽ bớt bông đùa và sẽ ít khóc hơn
Thôi thao thức và bớt phần mơ mộng
Không hát câu ca dao mê hoặc hoàng hôn xuống
Ru thời gian à ơi đong đưa
Và em sẽ không hoá đá giữa cơn mưa
Chết khát trao anh những vần thơ đẫm ướt
Vô tâm thế, làm sao anh biết được
Tắt nắng rồi!
Làm sao hong cho khô
Thì cũng vậy thôi, ôi trái tim dại khờ
Cứ thao thức những điều không định trước
Cứ cháy khát những điều không có được
Cứ tìm anh hư vô hư vô
Là trăm năm cũng là chẳng bao giờ
Anh hiểu được những lời yêu câm nín
Chớm thu rồi, đơn côi con đường hẹn
Chỉ em là lẻ loi, lẻ loi...
NTT
very_small
05-11-2005, 11:26 AM
Khô khan
Chợt một ngày em bảo anh khô khan
Không nói nổi lời dù một lời của gió
Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
Không êm đềm hay lơi lả như trăng
Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng
Em nói đúng , buồn thay , em nói đúng
Gã đàn ông trong anh lại vụng
Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ
Nhưng lẽ nào em chẳng nhận thấy ư ?
Anh không nói , vậy mà anh đã nói
Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi
Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già
Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra ?
Giữa cái khô khan có chút gì bối rối ?
Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời
Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi
Khi anh đã về với mình rất thật
Khi anh thấy tận trong anh - sâu nhất
Ánh mắt em nhìn trách móc , suy tư
Em vẫn còn thao thức đấy ư ?
Vằng vặc thế vậy mà trăng vẫn khuyết
Anh sẽ nói , và mong em sẽ biết
Có những lời gửi đến chỉ mình em .
votrungh
very_small
06-11-2005, 10:07 PM
Ai
Ai đã ngang qua em mùa thu con gái vụng dại
Như chiếc lá vàng sượt qua bàn tay nông nổi đi trên phố
Bàn tay gầy
chẳng thể nào nắm giữ nối hạnh phúc lớn lao
Bàn tay
Đã để tuột mất một bàn tay khác
Ai đã thành quá khứ
Nhức nhối để rồi lãng quên...
Ai vừa đến mùa thu một sớm mơn man gió
Em giơ bàn tay mỏng mảnh giữa không gian mênh mang
Những ngón tay hứng ánh nắng mai dịu dàng
Ai là hiện tai
gắn bó để thành tương lai
để rồi mãi mãi
Không thể nào lãng quên!
Ai là tình yêu rất thực trong đời
Khi nước mắt mang theo đi niềm hoài mong ảo ảnh
Là ấm áp là hơi thở làm cháy lên vùng ngực rộn ràng khao khát nắng
Khi ấy
Mái tóc sẽ không xoã lấp lên khuân mặt nào giả dối
Bóng đêm sẽ ko phủ kín ánh mắt nào giả dối
Ai sẽ rút cạn em
Chiếc hôn dài ướt đẫm trượt lên miền cảm xúc ngủ quên
Sớm mai
ánh nắng lại dịu dàng lọt qua những kẽ tay rơi vào trong đôi mắt nở hoa
LoaKenDen
very_small
07-11-2005, 02:14 AM
Ngang qua thấy ngôn từ cháy - chết quá ... chép về tặng mụ PL với mụ Jessi yêu thương, tặng 19 sắp tới của hai mụ :x
Em 19 đi dọc đời mình tìm anh...
Em vẫn mong người đến rồi ở lại
Anh đến...và đi
Chỉ mùa đông ở lạnh lùng trong chiêc khăn em quàng từ 18
Cơn ho húng hoắng giữa không gian im lặng của em
Nhưng những nốt chấm nhỏ bé làm sao có thể lấp đấy khoảng trống như người ta đổ mực lên tờ giấy tinh khiết
Phải không, anh?
Em 19 thở từng hơi khó nhọc, đau...
Chết mỗi ngày...
Em 19 yêu anh từ bao giờ
Đến bao giờ...
cafe_chieu_thu_bay
puppy_love
08-11-2005, 04:59 AM
:x Vs dạo này bận dzữ lắm rồi mà vẫn còn vớt bài thơ tuổi 19 này cho tụi tui - cám ơn bà nhìu nhìu *hugz
- Mà này tui sép 20 rồi - già mất tiêu rồi - bài thơ này làm tui ko muốn rời cái tuổi 19 lãng mạng , lãng xẹt và hay khùng này quá :P
Chính xác lò dò được đến đây NY mới đọc có 1 bài đầu tiên . Những người con gái mãnh liệt vậy NY thấy lạ lùng lắm .
"Nhưng anh ơi
Bất chấp những gì chờ đợi phía sau
Em sẵn sàng phiêu lưu
Sẵn sàng trả giá "
very_small
21-11-2005, 02:03 AM
Lâu lâu rồi VS mới thấy NY
Mắt anh cài lên tóc em
Thơm mùi tình lạ
Đêm ngơ ngẩn miết từng sợi suy tư
Cuộc đời thật lạ lùng
Khi mang người đến cho người rồi lại đưa một người ra đi
Thản nhiên
Mà lòng đau rên xiết
Lặng lẽ bao dung
Lặng lẽ khóc - cười, lặng lẽ đi - về
Mỗi bước chân rơi một chút vàng kỉ niệm
Đấy...
Gọi là quá khứ
Khi quá khứ đi qua...
Ngước nhìn lại, sẽ thấy mình đã khác
Đằng trước có đôi mắt đợi
Mang đến một tình yêu
Xua đi một tình yêu
Đấy...
Gọi là bắt đầu
Em bắt đầu anh
Em bắt đầu mùi tóc lạ không còn ướt sương đêm
Hứng mặt trời qua những kẽ tay thon
Sẽ thấy gì...thấy gì không biết nữa
Gắt gao cháy lại mình như một ngày cũng nắng, cũng hương ngây
cafe_chieu_thu_bay
very_small
21-11-2005, 02:07 AM
Sẽ rất lâu nữa anh mới về...
tình đợi chờ
tình hoài mong
vượt ngục nỗi cô đơn em nhón chân với tay tìm hi vọng
Ngoài kia chút ánh sáng chẳng đủ
Sẽ rất lâu nữa anh mới về
Nhưng không bao giờ về bên em ....
Tự khúc lạ lùng
Em viết mãi mòn cả thời gian
Lơ lắc cuối con đường chiều chạng vạng say nốt chút tình cạn
Nhủ lòng lạnh lùng
Nhủ lòng khô cứng
Nhìn một chiếc lá mà lòng cũng chơi vơi
Nỗi nhớ vẫn quẫy đạp
Trong sâu thẳm cô đơn
Có một bài thơ về cánh chim côi
Em đã khóc mãi từ cái thời mê muội
Anh đi qua
Rồi đi qua mãi mãi
Nhức nhối con đường bỏ lại một cánh chim...
cafe_chieu_thu_bay
very_small
21-11-2005, 02:10 AM
Anh ám sát em khi một chiều lơ đãng
Lời tỏ tình - bằng miệng, nghĩ lại quá nôn nao
Triền miên một cuộc tình vô thức
Em bán đi mái tóc xanh khờ khạo
Em bán đi trong vắt cả riếng cười
Em bán - anh mua
Mua bằng những giả vờ đắm say
Để quá khứ đục ngầu
Khi chia tay
Em biết mình tội nghiệp
Thần thờ ngồi vuốt lại mái tóc
Thấy cụt lủn
Trống vắng
Em đã buộc cả đời mình vào anh
Chỉ một chiều lơ đãng
Rồi một ngày,một người con gái khác
Cũng bán...và anh mua
Say đắm giả vờ
Khát khao nông nổi
Khi biết rằng, tất cả, chỉ là tội lỗi
Thì anh lại đã quá xa...
cafe_chieu_thu_bay
nhỏ VS này , đọc nhiều thơ buồn vậy có khi nào bị ám ảnh ko ?
very_small
21-11-2005, 08:53 AM
có NY à . Ám ảnh bởi các ngôn từ hay thật là hay :)
Message mùa thu
Sao phải đợi khi thu về anh nhỉ ?
Để bắt đầu nói chuyện chia tay nhau
Sao phải chờ gõ nốt dấu chấm câu
Anh mới nhấn nút send cho dòng message ?
Em cứ ngỡ yêu là không nói tiếc
Là không đổi thay, là mãi mãi cơ mà!
Là yêu em
Từ khi anh còn trẻ hoá ông già
Như tình yêu nàng cathorin của chàng hethclift
Giá có thể thản nhiên, nói quên là quên hết
Em gõ mặt cười vào cửa sổ reply
Chẳng còn nghĩa gì chuyện ai đúng, ai sai
Em chỉ trách một điều thôi, duy nhất
Em đã yêu mùa thu và vô tình quên mất
Lá sẽ thay màu lá lúc mùa sang ...
Tiểu Thu Trinh
very_small
25-11-2005, 11:02 PM
" BỐ"
trích :
Rồi tóc con dài
Rồi con thành thiếu nữ
Bố máu xấu, giống ông, giống cụ
Tóc bố đã muối tiêu
Tin vào tình yêu
Con thèm có được mối tình đầu như bố mẹ
Tình yêu không cần tuổi trẻ
Mắt bố đã đầy những vết chân chim
Các loại thơ tình con cất ở góc tim
Con muốn viết lời tỏ tình đầu tiên cho bố
Bố ơi, bố ơi
Bố là người đàn ông con yêu nhất trên đời!
Sweet_Fa
very_small
25-11-2005, 11:05 PM
Tôi Đi Bán Nắng
Tôi đi gánh nắng giữa mùa đông
Em hỏi nắng vàng có bán không
Em ơi nắng ấy từ máu nóng
Là khối tình si cả tấm lòng
Nắng vàng tôi gánh giữa mùa đông
Sưởi ấm cho người lúc bão giông
Em ạ nắng này tôi không bán
Tặng em một ít có chịu không
Nắng tình tôi tặng giữa mùa đông
Em không thèm nhận nắng còn không
Rồi những mùa đông trời lạnh giá
Em ngồi sưởi ấm nhớ tôi không
Tôi đi bán nắng giữa mùa đông
Nắng buồn tôi bán có mua không
Tình tôi đã chết từ đông trước
Nắng nóng hôm nay chỉ máu hồng
SoiDongHoang
very_small
27-11-2005, 03:06 AM
Quệt ngang khoé mắt
Em cảm nhận nỗi đau thấm qua cánh tay xanh
Gầy nhẳng nhơ
Hao mòn suy tư
Rất lạ lùng
Bởi vì em không khóc
Nhường lòng cho những phút lặng im ngẫm mỉa chính mình
Cuộc đời dài rộng quá
Em thì mới đo bằng một cánh tay ngờ vực
Chưa chạm tới hạnh phúc
Nhưng cũng hiểu thế nào Tình Yêu
Tình yêu !
Sẽ thật đáng sợ nếu chỉ là thói quen,
Em đã nghe một ai nói về điều đó
Quen ánh mắt , nụ cười, làn môi
Quen đắm đuối bên nhau bên nhau giữa một thời lửa cháy
Quen cả giận hờn
Quen cả nỗi đau
Rồi cũng quen...khi ánh nhìn nhạt nhẽo
Tỉ mẩn xếp lại em bình thản treo trước lòng cùng hai chữ đổi thay
cafe_chieu_thu_bay
very_small
27-11-2005, 03:10 AM
Thòng lọng
Chỉ là một vòng tròn
Hắt lên tường mỗi đêm mờ nhạt nhoà nước mắt
Thòng lọng
Em thắt vào
để đấy...
Em vẫn đi qua cuộc đời mình bình thản
Mỗi cuộc vui hất vào mặt em thêm lớp phấn giả tạo
Cả vết son cười cợt...
Dìu em đi qua.
Có thể vì thế nên em sợ bóng đêm
Căn phòng ăm ắp kỉ niệm
Chiếc thòng lọng xoay chậm rãi
Bốn bức tường như in vòng khiếp đảm
Cả tiếng khóc tỉ tê...
Cả nỗi khát khao quằn quại...
Đêm...
Em là người đàn bà cô độc
Cứ trừng mắt nhìn lên chiếc thòng lọng hình số không bẽ bàng
Lại thấy lòng hoang mang
Tột cùng bế tắc.
Với tay lên
Em vỡ oà tiếng cười bạc bẽo
Mai mỉa chính mình
Không muốn sống
Không tự tin để chết
Lại một đêm rã rời
Chiếc thòng lọng em thắt vào,
để đấy...
Như bóng ma ám ảnh
Em. Người đàn bà lạ lùng mang cuộc đời lạ lùng
Tất cả đều lạ lùng...
Từ khi anh đánh vỡ giọt nước mắt trong veo
Quá khứ đã đi qua
Và tương lai - biết đâu sẽ không tới (?)
Chỉ còn hiện tại em cùng thòng lọng trong đêm ứa nghẹn giọt nước mắt đục ngầu nhìn nhau cười kiệt quệ
Chỉ là một vòng tròn
Hắt lên tường mỗi đêm mệt mỏi cả suy tư...
Cafe_chieu_thu_bay
very_small
27-11-2005, 03:18 AM
Anh đã bỏ tôi thật rồi
Người đàn bà anh đã yêu
Chiều nay...
Một người con gái chết trẻ
Tôi trong dòng người mặc niệm
Nghĩ về mình sao thấy đau xót, máu từ bàn tay chảy vào nén nhang
Tôi thắp
Người con gái chết vì bị bỏ rơi
Tôi không thể...
Đã hơn một lần như thế, nhưng....
Cuộc sống đôi khi vẫn trêu ngươi
Đoạ đầy
Giờ thì chẳng gì đánh gục tôi - khi tất cả đều đóng đá
Nỗi buồn đóng đá
Nước mắt đóng đá
Cả tận cùng tiềm thức hình như cũng thế
Anh đã bỏ tôi rồi
Sự thật đấy !
Thì đã sao
Những viên thuốc ngủ mốc meo
Lơ lửng trước mặt tôi
Thật vô nghĩa
Quá khứ chỉ là trang thơ
Nhưng không thể sửa
Người đàn bà khóc
Người con gái chết trẻ
Nén nhang thấm máu không cháy nổi
Gãy gục
Thế thôi
Đừng định nghĩa nỗi đau !
cafe_chieu_thu_bay
Không hiểu sao tôi cứ thích những ngôn từ cháy đến tận cùng .... đau đến từng tế bào ... mặc dù tôi vẫn thích ngọt ngào đến từng hơi thở
very_small
28-11-2005, 01:33 AM
DUY NHẤT
Đã có nhiều người đàn bà đi qua đời tôi
Duy nhất một mình em ở lại
Người đã khiến tôi vui, vui đến tận cùng và buồn, buồn đến tận cùng
Kéo tôi về hoặc vô cực dương hoặc vô cực âm
Bằng sự quyến rũ tuyệt đối
Không buông trôi trong sự lững lờ
Em đã rất xưa và em đã rất xa
Vẫn về tình tự trong giấc mơ tôi mỗi tối
Vì thế nên tôi hiểu
Em là người duy nhất tôi yêu..
Goldmund
very_small
28-11-2005, 01:45 AM
Cho gió cuốn đi
Tôi hờ hững đóng gói một nỗi buồn
Bỏ đi và biến thành người khác
Để anh gã đàn ông mang trái tim phờ phạc
Đứng lại ven đường...
Nếu như ngày chỉ mười tám tiếng đồng hồ
Hoặc đêm, hoặc ngày ngắn lại
Loài người đi về vội vã
Hẳn gì ta đã nhớ nhau
Kỷ niệm vò lại nát nhàu
Hương tóc em cũng không làm đêm anh thao thức
Tình yêu cũng không còn bùng cháy lên trong lồng ngực
Thì thôi...
mình chia tay...
Tình yêu không thể đi vay
Nỗi buồn có cho đi cũng không ai dám nhận
Thôi ta đành để lẫn
Giữa đời...
cho gió cuốn đi...
Thanh Hà
Mùa qua
Lá không xanh non trên cành tưởng nhớ
Hoa chênh chao ven đường mơ màng cơn ngái ngủ
Run rẩy bước chân trên cánh phượng tàn
Không ngồi quán
Không để làm gì
Vô nghĩa ca từ vọng thanh âm tẻ nhạt
Bước một hai, một hai đường phố đã lên đèn
Lang thang về
Tự tìm mua một đoá cúc chi
Cài lên tóc rối
Cài lên môi
Cài lên ngõ tối
Bản Sacxophone ai thổi
Phố vắng
Miên man
Cung trầm va vào nỗi buồn
Cung thanh chạm đến cô đơn
Khoảng lặng buốt nhịp tim
Đắm chìm
Đi qua mùa
Sợi nắng mỏng hắt qua ngày mưa đổ
Dẫu mùa tàn, nhưng nắng vẫn còn ngoan...
very_small
28-11-2005, 08:06 PM
Thơ cho chị
Trong cơn mơ
Hơn hai lần em đối đầu với chị
Một bạn
Một thù
Áo đỏ em thành đứa em
Ngồi nghe chị nói, chị kể, chị cười...
Thoắt áo xanh tươi
Em thành tình địch
Có hôm tỉnh dậy
Má còn ran cái tát
Ngày hôm sau
Nước mắt lại lưng tròng...
Ngơ ngẩn ngồi nghêu ngao
Hát hoài mà lòng không thanh thản
Gặp anh
Lại chìm vào mê sảng
Yêu ! Yêu !
Em ngập ngụa giữa vũng lầy
Chị trên kia cười vô tư quá
Sao mà áo chị lúc nào cũng trắng
Em điên lên
Xé toạc bây giờ (!)
Ôi những cơn mơ
Ngày ngày em vật lộn
Đến ngày nào thôi ám ảnh em đây...
xanxan
Ngày cuối tuần
Nếu có thể
Gửi về em chút gió lập thu
Phố núi phía sương mù
Dã quỳ biếng nở
Hồ Than Thở trời chiều ngút gió
Đồi Cù cỏ hát lãng quên
Lãng quên thì lãng quên
Em lang thang vòng quay thời gian buồn tẻ
Nắng chảy buốt ngực
Phố nồng khói xe
Một mình em đi, cứ đi đường cũ
Những gương mặt lo toan mùa vụ
Không cảm thông
Không nụ cười
Lạnh câm là nỗi bất lực của nắng
Không thể ấm lại lòng người
Em đâu là thác Cam-ly
Xoáy động không gian khóc cười năm tháng
Em chỉ là em
Tự gặm nhấm tim mình trong bóng tối
Hết cảm ứng lòng đau
Và viết vần thơ vô vị vô màu
Nếu có thể
Gửi về em cánh hồng
Cài lên áo tưởng niệm
Ngày cuối tuần rỗng không
very_small
30-11-2005, 11:03 PM
VS thấy NY tìm lại những bài thơ của Trương Nam Hương, VS có mấy bài từ rất lâu rồi VS sẽ tặng lại NY :P :)
Phố Giao Mùa
Nghe ngọn gió trở mình thao thức
Hài gấm thêu vội bước qua mùa
Thu trốn vào trong cổ tích
Gọi mùa thay đổi áo hay chưa
Phố cũ vẫn rong rêu như thế
Vấn vương hoài ánh mắt heo may
Ký ức hao gầy như câu chuyện kể
Lối xưa giờ chống chếnh vòng tay
Bầy chim sẻ xây nhà trong mái phố
Giấu gót xa thương nhánh bàng gầy
Sắc lá đỏ gọi mùa nhung nhớ
Bảng lảng sương hồ hay khói mắt cay
Ai xuống phố trong chiều hanh gió
Thướt tha khăn mỏng ngang trời
Trong xa vắng nghe mùa đông tới
Biết lòng mình khắc khoải nữa thôi.
(AC_jans)
very_small
03-12-2005, 03:20 AM
Xin đừng..
Anh đừng tiếc mùa thu
Lá tàn rơi buồn lắm
Đường chiều sương thấm đẫm
Em về không kẻ đưa
Anh đừng gọi ngày mưa
Lối em đi sẽ ướt
Sẽ chẳng về thăm được
Nơi hò hẹn hôm nào
Mộng mị giữa chiêm bao
Đừng gọi tên người khác
Viết trăm ngàn khúc nhạc
Đừng quên một… cho em
Trăng ngủ gục bên thềm
Đừng làm trăng thức giấc
Trăng sẽ đi về mất
Ai làm chứng lòng anh?
Đừng để ngày qua nhanh
Đừng để đêm xuống vội
Để nhân gian thay đổi
Người không còn nhớ nhau
Nguoiradi _ Soledad
very_small
03-12-2005, 03:22 AM
TỰ KHÚC ĐÊM
Anh viết câu thơ không để tặng em
Câu thơ viết giữa những điều còn - mất
Những lời rất thật
Cùng đêm tự tình.
Dấu tháng năm ru ký ức bên mình
Hạnh phúc như trò ú tim mải miết
Em có thấy vầng trăng từng đêm khuyết
Vẫn hằng mơ viên mãn cuộc tình duyên...
Giọt sương kia run rẩy giữa đêm tuyền
Khi anh lỡ chạm vào
Nỗi đau oà vỡ...
Lời thương rơi ở cuối cuộc chia tay.
Hoài niệm mùa xưa đẫm ánh trăng say
Ai hát khúc ru ca da diết
Anh lênh đênh với một vầng trăng biếc
Ru quên...
ACJans
very_small
03-12-2005, 03:23 AM
HOÀI VỌNG
"Bần thần trước nụ tầm xuân
Nhớ e ấp nở cho lần vu quy.."
Có dấu chân nghiến lối sỏi ngày xưa
Chợt buốt lạnh
hạt mưa trái mùa trên áo
Tóc em xanh
mướt cả chiều hư ảo
Khúc mưa này
giờ ta hát ta nghe..
***
Lâu lắm rồi
chẳng còn kẻ nhặt tiếng ve
Thắp lối em về
bằng những chùm hoa đỏ
Hanh hao ơi
vạt nắng chiều trong gió
Đốt hộ ta
nửa cuối tuổi xuân thì
***
Con đường quen
giờ lạ lẫm bước người đi
Trượt ngã hoài
rêu phong lối cũ
Câu hát vô tình
cứa vào lòng quá khứ
"Chẳng còn gì để nói phải không anh.."
***
Thì cứ ru cho em giấc mộng lành
Ngón tay run
sợi dây đàn lạc nốt
Trời đừng mưa
nặng vai em gầy guộc
Nụ tầm xuân
đừng xanh đến nao lòng..
duongtnb
Apple11
03-12-2005, 06:44 PM
"Thì cứ ru cho em giấc mộng lành
Ngón tay run
sợi dây đàn lạc nốt
Trời đừng mưa
nặng vai em gầy guộc
Nụ tầm xuân
đừng xanh đến nao lòng..."
VS sưu tầm mấy bài thơ hay lắm!!
very_small
04-12-2005, 08:10 PM
TƯỞNG ...
"Ai biết mây từ đâu đến mây trở về đâu
Ai dám đong trời bao nhiêu nắng..'
( Đố tình - Quốc Trung)
Chiều ấy từ mắt em mây rủ bóng mây bay
Và gom nắng khắp trời chưa đầy một vốc cho chúng mình sưởi đôi tay cóng
Góc quán quen thời gian qua thật chậm
Mà mình hụt hơi vẫn chẳng đuổi kịp để chạm vào sâu thẳm của nhau.
Ý nghĩ em bao nhiêu dặm xa sau đôi mắt ngừng nơi mảnh tường buốt rêu ?
Anh đối diện cái mặt lạnh tanh của mình sóng sánh nơi chất đen đáy cốc
Bông cúc trên bàn thảng thốt
Chẳng bừng nổi cho mình chút tàn lửa dấu yêu.
Giữa thẳm sâu câm lặng chiều
Cúc vàng lẻ cháy một câu : Đố tình...
lady_in_red82
very_small
04-12-2005, 08:12 PM
Có một sớm mai
Em choàng tỉnh dậy
Thấy bao la ôm cả trái tim mình
Đường ngày xưa ta vẫn thường hay qua lại
Lối sỏi về rào rạo nắng ban mai
Có một sớm mai
Chùng trong hồn một sợi tơ màu nắng
Tình nằm gọn gàng trong lòng bàn tay vừa vặn
Hạnh phúc tròn vo như đoá cẩm tú cầu
Có một sớm mai
Em đem tình ra hong ngoài hiên vắng
Trút khỏi vai trăm ngàn khoảng lặng
Chờ gió qua thả nỗi u hoài
Có một sớm mai
niềm đau thành xa ngái...
xanxan
very_small
04-12-2005, 08:17 PM
ƯỚT MẤT
thu đã chết đâu mà em ướt mắt
thu đã buồn đừng làm tôi buồn hơn
em và thu là hai cô bạn
đều đẹp và buồn cho tôi cũng cô đơn
thu đã chết đâu mà em ướt mắt
mắt biếc để cười sao em cứ rưng rưng
em cứ thế nước mắt nào còn lại
dành cho tôi khi hơi thở đã ngừng?
thu đã chết đâu mà em ướt mắt
nhớ mùa này năm ngoái em còn thơ
ừ thôi nín biết là em đã lớn
mùa sang năm em lại tiếc bây giờ...
thu đã chết đâu mà em ướt mắt
tôi dỗ dành đến thế vẫn chẳng nghe
thì tôi cũng thử một lần ướt mắt
đừng bảo tôi người nhớn cũng khóc nhè
away
very_small
06-12-2005, 07:55 PM
MỘT NGÀY
Rồi có một ngày ly cà phê tự nhiên đắng ngắt
Khúc nhạc sầu chợt nghe chơi vơi
Gió lặng
Ánh chiều như những mảnh thủy tinh vỡ vụn
Làn khói thuốc như mây, như say
Em giờ đang ở đâu, về đâu đó?
Rồi một ngày tôi lẻ loi và đời như căn gác trọ
Gặm nhấm nỗi cô đơn nghe ngày lại qua ngày
Giấc mơ sao không đưa ai trở về đây
Trong tiềm thức chỉ còn lại những lo toan vặt vãnh
Ngày trôi qua,
và nỗi cô đơn cũng dường như đầy thêm khi đêm đến
Và đường phố chẳng hiểu vì sao lúc nào cũng đông đúc thế?
Người trôi... đời trôi...
Sáng mai này tôi biết tìm nơi đâu?
Khi một ngày lại qua và một ngày ...
những dấu yêu cứ dần xa vào quên lãng
Dù vết son kia vẫn đang hiện hữu nơi này
Trên vai áo tôi giá buốt, như hạt sương mùa đông
trên bình hoa một bông hồng nở muộn
nứt vỡ những gai cành gầy guộc
trên ly cà phê lạnh như môi em chiều chủ nhật,
khi ta nhìn nhau như người dưng...
Ôi những ngày tháng cũ!
Ôi những mùa dấu yêu!
Sao trả lại tôi những gì cay đắng thế
Sao không trả lại tôi nơi này những dòng lệ
Đêm Noel khi em ngước nhìn Chúa trên trời?
Hay đó chỉ là những ước mơ chơi vơi
Như những thiên thần,
như những làn khói mỏng
Em cuối cùng đã bay đi...?
Phạm Dũng Hà
very_small
06-12-2005, 09:02 PM
Nói với người yêu cũ
Em đừng nhớ làm gì tình yêu ấy
Chỉ mình anh thương nhớ cũng đủ rồi
Tình đầu thường mong manh như nắng
Ngỡ rất gần mà lại xa xôi
Em cứ để cho mùa thu rụng lá
Lá rồi cũng khô chẳng thể mãi màu vàng
Nếu gió cuốn về nơi xa ngái
Cũng chỉ vì ngọn gió ...đa mang
Em cứ mặc cho vầng trăng khuyết nửa
Qua mùa đông trăng lại tròn đầy
Đừng thổn thức khi thấy hoa quỳnh nở
Sớm mai này hoa sẽ tàn phai
Em hãy quên như chưa bao giờ nhớ
Cứ bình tâm bên cạnh một người
Dừng cúi mặt khi gặp anh trên phố
Vấn vương gì một kẻ dở hơi.
langtumuadong
very_small
06-12-2005, 09:08 PM
NGỦ ĐI EM
Ngủ đi em trong tiếng mưa sà sã
Căn phòng xinh trông trống hơi cười
Ôm gấu bông đi đừng sợ tôi ghen vụn
Con gấu bông cũng cần hơi ấm non tươi
Ngủ đi em đừng để nhăn nếp mắt
Đau dìu dịu thôi chưa được phép sớm già
Em vẫn còn nghe lời tôi đấy chứ?
Dẫu chưa một lần mệnh lệnh dám trào ra…
Ngủ đi em để tôi thay mặt nạ
Cắn răng dấn thân vào vòng xoáy luân hồi
Tôi chợt ước một điều ngu dại:
Ngày mai em thức dậy sẽ quên tôi…
away
very_small
06-12-2005, 09:10 PM
Sinh nhật thứ n ...
Ngày sinh nhật thứ n sẽ đến
Hãy cho tôi được gặp mỗi mình tôi
Không bánh kem , không lập lòe ánh nến
Không rượu bia , không cả tiếng chân người ...
Tôi sẽ hát tặng mình trong bóng tối
Đàn guitar và nhớ những ngày xưa
Tôi sẽ vẽ bằng những vòng khói thuốc
Bức chân dung nhạt thếch những ngày mưa ...
Cho tôi được vỗ vai tôi lần nữa
Gắng lên đi , ngày đã sắp qua rồi
Chân đã mỏi và trái tim đã mệt
Được hay thua rồi cũng thế mà thôi ...
Giọt lệ khóc cho những điều đã mất
Hãy òa lên như lúc mới ra đời
Trong tất cả những phù du đen trắng
Chỉ nỗi đau là có thật mà thôi ...
Phía sau nỗi buồn sẽ nhập nhoạng niềm vui
Hư và thực lẫn giữa không và có
Tôi - Hạt bụi cô đơn và bé nhỏ
Vỡ tan một trận khóc cười ...
Votrungh
very_small
06-12-2005, 09:12 PM
GAI
Nếu người ta đâm anh chết
bằng gai của một bông hồng
khi trái tim anh tứa máu
em có khóc cho anh không?
Khi hơi thở anh lạnh giá
liệu em có nắm bàn tay
khe khẽ áp vào bên má
hay là em bỏ đi ngay?
Khi hồn anh lìa khỏi xác
em có thắp một nén nhang
gọi hồn anh về bên cửa
hay mặc hồn bay lang thang?
Khi anh được chôn xuống đất
liệu em có chợt thở dài
thì xin đặt lên trên mộ
một bông hồng đỏ
không gai
Away
very_small
06-12-2005, 09:48 PM
Dành riêng cho tôi nỗi bội bạc này
Lời chia biệt nhẹ hơn gió sương phai
Quay một bước gặp sa mù vô vọng
Lòng muốn quên sao sóng vẫn đầy?
Dành riêng cho tôi một khoảng trời này
Có nụ cười riêng dành nỗi đắng cay
Tự vỗ về, tự mình chua xót lại
Rượu nào giờ tự chuốc cho say?
Dành riêng cho tôi một quãng đường này
Lá mùa đông còn đỏ ứa trên cây
Đường một bóng mà cúi nhìn thảng thốt
Tình đã qua sao bóng đổ làm hai?
Dành riêng cho tôi một góc đêm này
Ngọn đèn nào còn nhớ dáng mưa bay
Người đi như mộng, buồn mưa đổ
Người biết bao giờ mưa mắt cay?
Dành riêng cho tôi một thời điên dại
Có người và, tội lỗi đâu đây
Có ngậm ngùi sâu, có yêu thương cạn
Dành riêng cho tôi nỗi muộn phiền này.
Hà Mi.
gladiator
07-12-2005, 03:45 AM
Mùa qua
Lá không xanh non trên cành tưởng nhớ
Hoa chênh chao ven đường mơ màng cơn ngái ngủ
Run rẩy bước chân trên cánh phượng tàn
Không ngồi quán
Không để làm gì
Vô nghĩa ca từ vọng thanh âm tẻ nhạt
Bước một hai, một hai đường phố đã lên đèn
Lang thang về
Tự tìm mua một đoá cúc chi
Cài lên tóc rối
Cài lên môi
Cài lên ngõ tối
Bản Sacxophone ai thổi
Phố vắng
Miên man
Cung trầm va vào nỗi buồn
Cung thanh chạm đến cô đơn
Khoảng lặng buốt nhịp tim
Đắm chìm
Đi qua mùa
Sợi nắng mỏng hắt qua ngày mưa đổ
Dẫu mùa tàn, nhưng nắng vẫn còn ngoan...
Một bài thơ hay:)
Glad thích những cảm xúc đc thể hiện qua các sắc thái của âm nhạc.=D>
Nghe quần chúng báo bé NYDM là người HP phải hông ?
Nếu đúng thì là....láng giềng đóa :x
very_small
07-12-2005, 09:44 PM
Thư viết trong chiều đông
Gió mùa này lạnh lắm phải không em
Lạnh âm thầm về từ miền xa ấy
Một lối đi về em có thấy
Chiếc lá nào chở mùa đông trôi.
Ta chẳng nói nhiều bởi lời hoá xa xôi
Ta chẳng dám mong mùa xưa trở lại
Chỉ góc phố xưa quen là vẫn vậy
Một mình đứng đợi mùa đông.
Gốc sấu già con chim sẻ xù lông
Chiếc lá cong mình xoay xoay trong gió
Thân cây xù xì khắc một điều xưa cũ
Giờ đọc lên thành nỗi nhớ không tên.
Vẫn biết rằng điều ấy dễ lãng quên
Vòng tay không với được một thời mê mải
Dây đàn thời gian ngưng gẩy
Buông lơi tự khúc trong chiều.
Nhớ một thời hương hoa sữa phiêu diêu
Nỗi nhớ dịu dàng chẳng làm ta bớt giá
Lời thơ cũ giờ nghe xa xăm quá
Ký ức đong đầy một điều mãi mãi xa.
Lối mềm mơ những dấu chân qua
Cánh hoa rơi tìm giọt sương vỡ oà trên cỏ
Ta giật mình giữa chiều đông trăn trở
Chốn xa, gió lạnh đang về...
ACJans
very_small
07-12-2005, 09:48 PM
Tình lặng !
Em đã yêu anh nhiều lắm ,
Lặng thầm như gió bên trời .
Anh có thấy lòng xao xuyến ,
Khi nhìn vầng trăng đơn côi .
Em cất vạn lời không nói ,
Đăm đắm nhìn theo bước chân .
Anh đi để khung trời nhỏ ,
Nhớ nhung trăng cứ bạc dần .
Cuộc đời bao điều không thể ,
Em chẳng giận gì một ai .
Chỉ có nỗi đau khôn tỏa ,
Mênh mang như lượn sóng dài .
Em vẫn yêu anh nhiều lắm ,
Lặng thầm theo tháng năm trôi .
Anh có thấy lòng se sắt ,
Khi nhìn vầng trăng chia đôi ...
Kieuly
very_small
07-12-2005, 09:49 PM
PHỐ
Và thế là lại đến một mùa hoa
Cây ngọc lan cuối đường thơm rưng rức
Phố chẳng hoá nổi mình thành tất bật
Những rộng dài đan chéo phía sau lưng
Cứ lang thang
Mà chẳng hết một con đường
Những số nhà yên ắng
Heo may lạnh
Cồn cào nỗi nhớ một mùa đông
Ngày thở dài em có thấy không?
Mái tóc ấy níu hồn anh và phố
Ngọc lan nở thơm sâu từng hơi thở
Ánh mắt nào...
Anh luống cuống đỗ xe
Phố dài ngập những lá me
Vàng phía mùa thu đến sớm
Em thì ở phía mùa thu muộn
Anh ngơ ngác giữa đường nhặt gió heo may
kurtcobain_vn
very_small
07-12-2005, 09:51 PM
Tiễn em
Chuyến tàu đêm rời xa thành phố
Không có anh đi cùng
Ánh mắt nhìn thiết tha thương nhớ
Tan vào đêm mông lung...
Phía sau em một miền lỡ hẹn
Sân ga hút bóng con tàu
Những ước mơ chưa từng trọn vẹn
Lời trao em chẳng kịp bắt đầu.
Phía sau em một mùa tiếc nhớ
Nỗi niềm trong ánh mắt đằm sâu
Anh vẽ bức tranh bằng những điều vụn vỡ
Cho em mà không thể tô màu.
Em ra đi về miền nắng ấm
Có mang hơi thở của anh đi theo
Hà Nội vắng em mùa đông dài lắm
Qua lối nào ký ức cũng rong rêu...
ACJans
very_small
08-12-2005, 08:59 PM
Gửi Hà Nội
Anh chưa một lần nhìn thấy hoa xưa
Chỉ nghe qua những câu thơ
Và những lời em kể...
Cánh hoa trắng mỏng manh
như niềm tin dễ vỡ
như Hà Nội xa xôi...
Anh lại quay về với những phút đơn côi
Một hạnh phúc trong mơ
hay chỉ là hư ảo...
Chiếc lá bay ngược chiều giông bão
Anh tìm bến nào để đợi em?
Mùa xưa...
Hà Nội trắng êm đềm
Mùi hương rất trong
níu lòng người day dứt
Hoa ơi, nếu đợi chờ là có thực
Xin nở thật đều
Cho nỗi nhớ bớt chông chênh
Rồi sẽ chỉ là những ký ức không tên
Như hoa xưa lụi tàn
Sau những lần bùng cháy
Anh mải miết ngóng về màu trắng ấy
Nhưng mùa đã sang rồi
Chân lạc bước về đâu?
Duongtnb
very_small
08-12-2005, 09:01 PM
THẦM HÁT CHO ĐÊM...
Anh thầm hát về một thời đã xa
Về ánh đèn vàng trong đêm
Lặng sâu nỗi nhớ..
Về những chiều dài đi qua hơi thở
Về những dòng sông xuôi qua bến đợi chờ
Anh thầm hát về những mộng mơ
Những đắm say ngày xưa
Thân quen góc phố...
Nghiêng chiều...
Heo may bàn tay..
Anh thầm hát một mình cho đêm nay
Lại một đêm mùa đông dưới ánh đèn vàng góc phố
Ngã ba nỗi nhớ...
Chẳng đủ cho gió bấc tràn về...
Kienn79
very_small
08-12-2005, 09:02 PM
Không đề
Đôi khi em vẫn khóc trong giấc mơ
Những giấc mơ màu đỏ
Tâm hồn không bình yên
Mơ về những điều xưa cũ
Ký ức vụn vỡ
Không nối được quá khứ và tương lai...
Đôi khi em vẫn hờn ghen lắm
Đêm không giấu nổi giọt nước mắt dài
Nỗi đau rơi nghiêng qua sống mũi
Tất cả xa rồi...
Em còn ai?...
Em đã đi qua một tình yêu không có thật
Nhưng vết thương đâu giả dối phút nào
Lòng vẫn đau...
...Và âm ỉ lửa cháy
Giọt buồn không tên....
Vỡ vụn các vì sao
Thiên hà mênh mang tràn bóng tối
Ngưu Lang _ Chức Nữ có gặp nhau?
Chiếc cầu bắc ngang giờ đã gẫy
Đêm dài không hiện được sắc màu.
Xuongrong
very_small
10-12-2005, 08:21 PM
Tháng 12
Sao anh chưa về viết cho tháng 12 ?
Để mùa đông cứ tần ngần ngoài cửa
Ngày dài thế, đêm đi vội vã
Anh chưa về viết cho tháng 12
Em cứ đi tìm một hàng cây
Thắp cho phố ngọn lửa hồng ấm áp
Lại bắt gặp mắt lá non ngơ ngác
Mùa là đây ?
Em quên rồi dịu dàng heo may
Nhớ da diết tiếng gió gào trên vòm lá
Tay lạnh tóc bay trong chiều hoang dã
Mặt trời xám nhạt cuối năm
Em vẫn tính tuổi mình bằng những mùa đông
Những tháng 12 vội vàng cái rét
Khoảng trời nắng một mùa thu trong vắt
Trong nỗi nhớ của anh, hương sữa muộn nao lòng
Sao hôm nay em thèm quá mùa đông
Nghe chiếc lá rơi thèm cánh rừng gió nổi
Rừng đông gió cuốn biết rằng anh không tới
Cùng mùa về em hát khúc hư vô .
MuadongHanoi
very_small
10-12-2005, 08:26 PM
Vội
Em biết mơ gì cho mình đây
Giữa quá nhiều ngã rẽ
Bàn tay nhỏ chới với vươn lên
Với bao lời gào xé
Ngàn lần khóc thầm rất khẽ
Sẽ chẳng ai nhìn thấy bao giờ
Em biết làm gì đây
Cuộc đời sao mà nhiều khôn dại
Lỡ tay lỡ tay
Thế là làm lại
Em sẽ phải đi qua thôi
Những bước trầm này...
Mọi việc rồi sẽ ổn cả thôi
Bỏ mọi thứ
Chừa một niềm tin ở lại
Em đong mưa trong tay
Đắn đo trước một mối tình
Rồi lại ù té chạy.
Anh ạ,
Tìm ra em ngay đi.
Xanxan
very_small
15-12-2005, 08:53 PM
Ngày qua
Lần đầu tiên em lại làm thơ
Khi trong lòng không còn ai để nhớ
Tình yêu như chiếc bình dễ vỡ
Nhưng hạnh phúc chẳng phải là câu chuyện vu vơ
Tháng năm cướp dần của em những mộng mơ
Trả lại cho em những nỗi buồn nhức nhối
Đường xa lắm một mình em bước vội
Đôi khi dằn lòng gạt nước mắt rưng rưng
Ngày qua ngày em bỏ lại sau lưng
Thời ấu thơ, những tháng ngày trong trẻo
Giấc mơ xưa ngọt ngào hương kẹo kéo
Giọt mưa đầu mùa, đáy mắt trong veo
Ngày qua ngày em đứng trông theo
Hối hả những vòng quay dòng đời nghiệt ngã
Em thơ ngây để bao lần vấp ngã
Vẫn tự một mình em lại đứng lên
Ngày qua ngày khắc nỗi nhớ không tên
Gửi nỗi buồn nơi chân trời xa lắc
Ai người yêu em, xin một lần biết mặt
Cho em yên bình trong giấc ngủ bình yên
EmgaiHanoi
Đêm cuối
Mạc Vi
Giọt sương rơi như tiếng thì thầm
Vọng một lời người không nói
Cánh bướm đêm vụt ngang bối rối
Bay về đâu
Đêm quá sâu đêm chẳng có bến bờ
Những con thuyền run rẩy hóa giấc mơ
Cánh bướm tím thẫm mơ hồ
Đậu xuống mắt em
Người im lặng lâu rồi
Người chẳng nói đâu em
Lời giọt sương thoảng từng đêm vụn vỡ
Bài hát kể về một câu chuyện cổ
Mà bao đêm cổ tích đã chết vùi
Khúc Blue tango nhảy múa chơi vơi
Xanh như ánh trăng rồ dại như cơn bão
Người con gái bước đi tay cầm quả táo
Vũ điệu xoay những ánh cầu vồng
Em chờ đợi điều gì hay không
Mà những cơn mơ thắp cánh buồm đỏ thắm
Cây nến cháy trên những giọt nước mắt
Và cánh bướm bay lên
Từ lá rụng đáy hồ…
very_small
23-12-2005, 10:44 PM
TỰ TÌNH PHỐ
Tặng hoa Bồ Công Anh
Em cõng chiều vàng đi đâu
hỡi gót chân của nắng ?
phố mùa đông phố rất trầm ngâm
Vội gì em ! Theo ta này, chậm chậm
Trút xiêm y treo nắng lại trên đồi
Ta sẽ nhắn ngàn lau phơ phất trắng
Khe khẽ giùm kẻo gió cuốn em đi...
Phố mùa đông phố tím lưu ly
Em có khóc cho một lần gặp gỡ ?
Ta nghe từ tình sử xa xưa
Nắng thủy tinh nên nắng thường dễ vỡ !
Ta sẽ dặn rừng thông đừng kể nữa
Gợi gì phút chia ly !
Thế rồi em cũng đi
Dẫu biết vậy nhưng làm sao khác được
Ta nghiêng chén cho chiều buồn đổ xuống
Phố thênh thang giấc mộng hoang đường...
Về với dốc ngồi nghe chiều khép cửa
Những buồn vui theo gió cuốn lên trời
Ơi nước mắt ở lưng chừng nỗi nhớ
Trăm cơn say xin đổi một trận cười !
Duong_chieu_la_rung
Thế rồi em cũng đi
Dẫu biết vậy nhưng làm sao khác được
Ta nghiêng chén cho chiều buồn đổ xuống
Phố thênh thang giấc mộng hoang đường...
NY đã từng thuộc gần hết bài này nhưng giờ còn nhớ mỗi khổ trên :-??
giọt nắng
15-04-2006, 06:10 AM
Giá như em chấp nhận mất anh
Như chiếc nhẫn đán rơi trên cỏ
Chẳng thể nào tìm được
Suốt một chiều em khóc…để quên
Nhẫn ơi, mi có nằm trên cỏ
Lặng yên nghe gió chuyển bốn mùa
Và ở chốn xa nào anh có biết
Nghe chăng anh-cơn bão-nổi lòng em?
Mưa thánh tư là mưa rất ngắn
Nước mắt
Rơi
Nước mắt bỗng
Dài…
Em đợi mưa sao chiều đầy nắng
Dặn lòng quên mà cơn nhớ đong đầy
Con dế nhỏ một mình khóc mãi
Tiếng thời gian bần bật rớt trên tay
(Cổ Ngọc Tỉnh)
nhớ đến ngươi, biết người có nhớ đến ta
Truc Quynh
10-05-2006, 03:39 AM
Thơ VS kiếm đâu mà hay....đọc bài nào cũng thấy tâm trạng Quỳnh trong đo.. buồn, nhớ người ta , thèm được cỗ máy thời gian của Đorêmon .... :((
vinda_o
13-05-2006, 06:12 AM
Nội dung tựa như Yêu dại khờ của Mỹ tâm
designhoangdung
23-05-2006, 12:56 AM
Nắng Sài Gòn nhớ đông chiều Hà Nội,
Kỷ niệm ngọt ngào ngày ấy chẳng thể quên!
Anh nhớ em, tâm hồn bỗng trở thành thi sỹ:
PHAI NHẠT TÌNH ĐẦU
" anh đến thăm em chiều đông ấy!
phảng phất mưa xuân liễu rủ lạnh lùng.
nàn khói tỏa phủ tim em mù mịt,
chen bước chân anh chẳng thấy đường.
trong tĩnh lặng anh tưởng mình hạnh phúc!
để mai này anh mãi mãi mất em.
anh ghét thời gian cứ trôi hoài không nghỉ,
chia cách tình anh muôn thủa xa vời.
Rời Hà Nội anh ra đi vì lý tưởng,
Mang bóng hình em tô đẹp Sài Gòn.
Để mai nay anh mãi mãi yêu em,
Dẫu có buồn và cô đơn hơn nữa
Anh vẫn yêu em & mơ bóng em về!
TÁC GIẢ
HOÀNG DŨNG
very_small
25-06-2006, 11:19 AM
Quỳnh : Xa rồi nhớ làm chi... để đấy thôi... nhớ nhớ, quên quên mệt lắm :D
Chiếc hôn tím
Gởi trên tóc em
Chiếc hôn anh
tinh khiết
Chiếc hôn không có màu độc dược
anh cho đi
không phải để nhận về
chợt nhói lòng
khi anh bước quay đi
chiếc hôn ấy cách gì em đáp lại?
không phải tình yêu
chiếc hôn không có màu độc dược
chiếc hôn lành xoa dịu cô đơn...
trong trái tim em có một chiếc hôn buồn
không mang sắc hồng của tình yêu
không mang sắc xanh của tình bạn
hình như hình như chiếc hôn em mang lại màu tím lạnh
giây phút này em muốn tặng cho anh!
một nửa xanh
một nửa hồng
em pha thành màu tím lạnh
để chiếc hôn
bền bỉ
dạt dào
bền hơn tình yêu
ấm hơn tình bạn
như chiếc hôn nào
em đã nhận
từ anh
Đinh Thị Thu Vân
Tiểu Cô Nương
25-06-2006, 05:57 PM
Quỳnh : Xa rồi nhớ làm chi... để đấy thôi... nhớ nhớ, quên quên mệt lắm :D
Chiếc hôn tím
trong trái tim em có một chiếc hôn buồn
không mang sắc hồng của tình yêu
không mang sắc xanh của tình bạn
hình như hình như chiếc hôn em mang lại màu tím lạnh
giây phút này em muốn tặng cho anh!
một nửa xanh
một nửa hồng
em pha thành màu tím lạnh
để chiếc hôn
bền bỉ
dạt dào
bền hơn tình yêu
ấm hơn tình bạn
Đinh Thị Thu Vân
:(( :(( :(( :(( :(( :(( :((
Phạm Văn Trường
27-06-2006, 10:28 AM
nước mắt có đong đầy trong nỗi nhớ
thì hãy lau đi ký ức nhạt nhòa
nhớ nhớ quên quên tuy hơi rắc rối nhưng ta không thể vưt bỏ kỷ niệm phải không các bạn
Phạm Văn Trường
27-06-2006, 10:31 AM
[QUOTE=Phạm Văn Trường]nước mắt có đong đầy trong nỗi nhớ
thì hãy lau đi ký ức nhạt nhòa
nhớ nhớ quên quên tuy hơi rắc rối nhưng ta không thể vưt bỏ kỷ niệm phải không các bạn
chiều buồn trả lại khuôn viên
Sân trường ngõ vắng nỗi niềm cô đơn
Hàng cây nghiêng nắng gió vờn
Hôn mình em nhỏ ngõ hồn dịu êm
lantuvien_ttt
28-08-2006, 08:21 AM
Chà, thích cái topic này của Very small từ lâu rồi, mà dạo này không thấy pupy love đâu nhi? Hình như Very Small lớn hơn mình một, hai tuổi gì đó. Nhưng mình thích những bài thơ bạn post cop/paste, đặc biệt cùng thích thơ chị Khương Hà mà! Ah, có biết web chị ấy không?
khuongha.vnaz.info đấy.
very_small
28-08-2006, 09:41 PM
Thôi nhặt lại thơ cũ, ngày cũ, màu cũ vậy...
Có Một Ngày
Nguyễn Khoa Điềm
Có một ngày em không yêu anh
Em đi thật xa
Và mặc chiếc áo
Anh chưa từng thấy bao giờ
Em sẽ có cái cười
Bằng ánh sáng của cái hôn khác
Có nỗi buồn
Bằng màu mưa khác
Những buồn vui anh không có bao giờ..
Có một ngày
Em tràn đầy hạnh phúc
Ngày em không yêu anh
Ngày em rời mái nhà xưa cũ ấy
Và chiếc áo sờn vai ấy
Anh từng hôn lên nỗi khó nhọc hàng ngày
Em xoá mình đi
Bằng chiếc khăn màu thơm ngát
Cái ngày đó
Anh sẽ bắt đầu
Với anh
Bằng bước chân ngày đón em
Anh một chàng trai
Với màu tóc khác
Riêng năm tháng cuộc đời
Thì vẫn như xưạ.
lantuvien_ttt : bên ttvnol VS có đọc thơ của bạn, VS thích thơ chị Khương Hà vì ngôn từ của chị cháy, dám sống và dám chấp nhận những gì cần phải chấp nhận trong cuộc sống. Cảm ơn bạn đã cho VS web của chị. VS là kẻ thích chắt lọc... một nửa là thơ ca, nhạc họa .... một nửa là cuộc sống hàng ngày vẫn đối mặt... hai nửa này thanh lọc nhau ra để dung hòa con người.
lantuvien_ttt
29-08-2006, 08:04 AM
lantuvien_ttt : bên ttvnol VS có đọc thơ của bạn, VS thích thơ chị Khương Hà vì ngôn từ của chị cháy, dám sống và dám chấp nhận những gì cần phải chấp nhận trong cuộc sống. Cảm ơn bạn đã cho VS web của chị. VS là kẻ thích chắt lọc... một nửa là thơ ca, nhạc họa .... một nửa là cuộc sống hàng ngày vẫn đối mặt... hai nửa này thanh lọc nhau ra để dung hòa con người.
Ừ, thơ chị Khương Hà mãnh liệt lắm, tớ không bao giờ có đựơc tình cảm mạnh mẽ đến thế nên thơ tớ cứ nhàn nhat.:)
Post vào đây với Very_small bài thơ giản dị của chị Mua_Hoa_Sua, mod box Thi Ca của saigon.nguoihanoi.net
Thư Cho "Cáu Kỉnh"*
(Mua_HOa_Sua)
Căn phòng anh
Nơi chỉ bước vào em đã quên đi niềm thất vọng
Nơi em quỳ gối nắm song cửa sổ
Nhìn về phía rất xa
Căn phòng anh
Có những hoàng hôn của chúng ta
Những con đường xa xôi thơm thảo
Những vùng đất ta vừa đi qua
Hương đất mới còn nương trên vai áo
Căn phòng anh
Em để nắng bình minh trộm hôn lên tóc
Con búp bê gỗ nơi góc tường không bao giờ biết khóc
Cái trống đỏ nghênh nghênh
Căn phòng anh
Đủ nuôi lớn dần những ước mơ
Nơi em nghe được mùi nồng hăng của đất
Vị mặn mà của biển
Sự thanh sạch của trời xanh
Căn phòng anh
Bàn tay nhỏ em nắm tay nắm cửa
Xoay những vòng quá khứ
Hút xa dần...
..... hạnh phúc của chúng ta
Căn phòng anh
Em - đẹp như trong cổ tích-bước ra
Anh mạnh mẽ và lớn lao như chàng hoàng tử
Mang tình yêu ngày ngày gìn giữ
Chiến trinh xa, chàng chung thuỷ trở về
Căn phòng anh
Căn phòng của mùa hè
Có rực rỡ của sắc vàng hoa cúc
Có Ngọc Lan nồng nàn rất thực
Có chói chang của nắng
Có hơi thở của những cơn giông
Căn phòng anh
Căn phòng của mùa đông
Ấm màu đỏ thắm bên góc tường quen thuộc
Bàn tay em, bàn tay xanh gầy guộc,
Ồn ào- nóng bỏng trong tay anh
Căn phòng nhỏ- Căn phòng màu xanh
Cánh cửa sổ trổ về phía trước
Nếu một ngày em đi xa , anh không tìm lại được
Hãy đợi em về , xoay tay nắm cửa nhỏ xinh
* Ngựa hoang cáu kỉnh ... Dù có điều gì xảy ra em vẫn mong anh bình yên và hạnh phúc . Viết bài thơ này em thấy nhớ con búp bê gỗ em tự xâu và vẽ cái miệng lúc nào cũng cười tủm tỉm anh đã treo nơi góc phòng . Đừng bao giờ gỡ xuống,
nhé anh!
(Bài post ngày 23-1-06)
very_small
30-08-2006, 11:09 PM
Lantuvien_ttt : thanks bạn nhiều quá... đọc bài thơ bạn post VS nhớ nhiều một căn phòng, một căn phòng có mùa thu vàng, có tiếng đàn piano mỗi chiều vắng lặng... và căn phòng không còn tiếng người bây giờ...
Lantuvien_ttt : bạn post vào đây với VS nhiều nhiều nhé... sưu tập lại những bài thơ, thỉnh thoảng mở ra nhâm nhi để tìm lại mình, tìm lại những khoảnh khắc, những âm vực sống của những ngày mình đã đi qua @};-
Không đề
Giá như ngày ấy mình đừng quen nhau em sẽ thành
một người đàn bà khác
Người đàn bà không biết làm thơ không nhiều
nước mắt không đam mê không biết dỗi hờn
Không vẩn vơ buồn trước mỗi hoàng hôn
Không một mình lang thang trên con đường vô định
Không khắc khoải đêm đông
Không ngẩn ngơ ngày nắng
Không dấu tận đáy sâu những tiếng thở dài...
Em sẽ yên bình mỗi buổi sớm mai thức dậy
cùng chồng con ríu rít
Sẽ là người đàn bà hạnh phúc biết vun lo cho bếp lửa
gia đình chia sẻ cùng chồng chăm những đứa con xinh
Có thể những tháng ngày sẽ tất bật hơn nhưng trái tim
được yên lành bến đậu
Anh đã đến ngập tràn giông bão - khu vườn em
chao đảo lá cành
Như cánh chuồn chuồn quá đỗi mong manh
Em đã cuốn vào tình anh hoang dại
Ta như con tàu không bánh lái giữa đại dương mịt mù
Hoa cúc sẽ chẳng vàng nếu khôgn có mùa thu -
nhưng cũng vì mùa thu mà tàn lụi
Anh đến cho em quá nhiều nông nổi - khi anh đi
tất cả vẫn tràn đầy
Em - Người đàn bà được sinh ra từ những đám mây
NGUYỄN THỊ ĐẠO TĨNH
very_small
02-09-2006, 11:50 AM
Ngày nhớ
Có một thiên đường ở tận xa xôi
Con chim mang giấc mơ hồn nhiên một thời
háo hức bay đi
tìm hoài chẳng thấy
Đành rệu rã quay về gục đầu nơi gạc tổ…
Ngày nhớ anh
Nắng hoang hoải nụ cười thiên sứ
Tôi cất tiếng hời ru chiếc lá buổi chiều
Vệt khói cuối ngày ai đốt
Vẽ vào hư không khuôn mặt của lãng quên…
Tôi xếp đời mình từ những cành cây giấu tên
Một cành cho ấu thơ
Một cành cho cha mẹ
Một cành đầy hoa
Một cành trơ trụi lá
Và một cành khúc khuỷu những lo toan
Cành cuối cùng gầy như ngón tay anh
Tôi run rẩy chạm vào thân thuộc
Xưa
Ngày xưa...
Nghe sâu thẳm tim mình nhói buốt
Dường như ai đó chờ tôi phía thiên đường ?
Lạc trong cơn mê sảng
Tôi gọi người khản giọng
Chỉ bãi hoang cất lời đồng vọng :
“…ở đâu ?
... ở đâu ?
... ở đâu ?...”
Mặt trời cúi nhìn tôi lo âu
Gió vi vút thốc tung vòm lá
Làm sao tìm ?
Làm sao tin ?
Đã tuyệt dấu những hồi quang quá khứ…
Chiều nay
Ngớ ngẩn cuộn mình vào nỗi nhớ
Tôi ngồi ru chiếc lá bay
Hát rằng :
“Muối chua, chanh mặn, đường cay
Nhánh gừng thì đắng từ ngày xa nhau…”
Khương Hà
very_small
03-09-2006, 10:51 PM
Thơ tình cho anh
Dù vẫn biết một ngày nào đó
không còn nhau
Em vẫn cứ yêu…
Trăm năm sau
và nghìn năm sau nữa
Loài thiêu thân vẫn đam mê ngọn lửa
Sông còn miệt mài trôi về biển cả
Người còn quỳ gối trước trái tim người
Em còn yêu anh
Mỗi khoảnh khắc bên nhau sẽ đi vào cõi vĩnh hằng
Mỗi khoảnh khắc xa nhau rồi cũng thế
Như từng giọt lệ
rơi vào thiên thu
Và thiên thu đọng vào anh đáy mắt
Như từng nụ cười
giữa hòang hôn nắng tắt
Gió vô tư cười nghiêng ngả đất trời
Anh vô tình
nghiêng ngả
đời em…
Tất cả sẽ vĩnh hằng, tất cả, anh ơi
cả tình yêu dành cho anh sâu nặng
Ngọn lửa còn cháy bừng lên
đam mê và im lặng
Con thiêu thân - em - còn liều lĩnh
lao mình vào ánh sáng
Để được chết một lần - trọn vẹn
trong niềm hạnh phúc
đầu tiên…
Khương Hà
very_small
07-09-2006, 09:53 AM
Vô lý
Thật đáng chán những con chim hiền lành bay đi lúc rạng sáng và bay về tổ lúc cuối ngày
Hót mãi một khúc nhạc đơn điệu
Thật đáng chán những bình minh rực rỡ tinh mơ và mặt trời lộng lẫy buổi chiều
Và trăng thì cứ tròn như quả trứng
Ước gì ngày chỉ có những buổi sáng âm u, những sớm sương mù
Những hoàng hôn chập choạng
nâu xỉn và cũ kỹ
Chỉ có tiếng cú rúc giữa khuya vẳng từ rừng hoang tĩnh mịch
Hay tiếng dơi vỗ cánh lao thẳng xuống
- từ tháp chuông nhà thờ -
sạt đất.
Và bầu trời chỉ nên trăng khuyết
Những ngôi sao chỉ nên được thấy ở hoang mạc mênh mông
Mưa chỉ nên rớt xuống những cánh đồng
Gió đừng bay tới nơi không núi đồi, cây cỏ
Biển sẽ lâu già nếu thôi sóng vỗ
Suối đừng ra sông, suối ngược về nguồn
Con dế âu sầu thôi đừng ngủ muộn
Máu đừng chảy mà hóa thạch trong tim
Còn anh, anh cứ việc đi tìm
Sau trận bão em rối tung sợi khóc sợi cười
và ẩn mình vào kim tuyến đỏ
Anh sẽ chẳng tìm thấy em đâu giữa đám chỉ màu sặc sỡ
Chẳng tìm thấy em đâu, em trốn vào hơi thở
Em tìm cách trú ngụ trong nỗi buồn của anh
Dằn vặt anh về những điều đổ vỡ
Và ám ảnh anh về những sự ra đi…
Anh cứ việc làm ra vẻ chẳng hiểu gì
Cứ việc tìm nắng trong mưa, tìm mưa trong nắng
Em giấu mình trong đám mây xám xịt nặng nề
Nhất định không buông mình rơi xuống…
Rồi mùa xuân qua sẽ chẳng tới mùa hè
Lá xanh mãi giữa mùa thu vội vã
Chồi non cứ nảy giữa mùa đông giá
Năm đếm ngược từng ngày…
Anh có bực mình và nổi giận với em không ?
Em vô lý trong từng suy nghĩ
Thôi đừng nghe và tin vào những điều hoang tưởng...
Mặc kệ em đi !
Khương Hà
very_small
14-10-2006, 10:20 AM
NGÀY TỪ ĐÊM TRẮNG SINH RA
Tăng Nhật Tuệ
Hết ngày rồi, thương tâm ơi
Ngày xô theo ngày xuống đáy vực sâu
Hết đêm rồi hoang mang ơi
Đêm vẽ trăng vàng tan xuôi theo dòng
Vỡ oà rồi thơ ngây ơi
Tự nắng không về đây tôi tự tâm
Vỡ tan rồi, thương yêu ơi
Nguyệt vỡ giá vàng gương trong tan cùng
À ơi về tìm câu hát ru hời
Thơm ngát đêm hương trầm là hơi áo xanh ngời
À ơi về tìm nhung gấm đâu rồi
Đèn chong hết đêm thâu gấm hoa tàn hương
À ơi ngày từ đêm trắng sinh ra
Đêm dấu đêm không mầu ngày lên mới xanh ngời
À ơi ngày còn thơm phức hoa trời
Còn nghe tiếng tim đời ta hãy còn vui
Còn mầu tóc xanh...
(ST) Tự ru lòng mình, tự đưa mình vào giấc ngủ ngon sau ngày đổ vỡ, ngày mà nắng tắt, lòng cũng tắt, khi mà đêm thức trắng, khi mà thơ ngây đã mất, khi hình bóng trong gương vỡ oà, tâm hoang mang, thương yêu nhạt nhoà... Ngày tan vỡ, và đêm trắng, đêm thâu gấm hoa cũng tàn, nhưng không nước mắt, mà chính xác là không còn nước mắt, đêm thức trắng để lắng nghe lòng mình, để nghe đêm, để ngửi hoa trời, ngắm ngày mới lên. Và chợt lại tìm về bình yên, để tự ru mình hãy ngủ đi, tóc còn xanh, đời vẫn còn tiếng tim.. Ngủ đi, à ơi, ngủ đi, ngày sẽ lên, ngày từ đêm trắng sinh ra...
Tiểu Cô Nương
14-10-2006, 10:26 PM
bác vẫn còn..thơ thẩn à... :D
thuylan
16-10-2006, 07:20 AM
tự nhiên đọc bài thơ xong, muốn iu dễ sợ để nếm thử nó như thế nào.....
sao mà trong thơ nó thú vị thế ko bít !
BimTocXinh
26-10-2006, 10:27 AM
Bím thích bài thơ này của DoanMinhHang nè:
Anh có biết mình là kẻ vô tâm
Bỏ lại sau lưng lời tỏ tình vội vã
Em từ chối nên ta thành xa lạ
Gặp trên đường sao lại phải quay đi
Em chỉ mong còn lại chút gì
Của hai tiếng bạn bè thuơng mến ấy
Lại trách mình sao dửng dưng đến vậy
Để tàu anh phải tìm đến ga sau
Em nhiều khi chẳng hiểu hết mình đâu
Mãi hoài niệm tuổi hồn nhiên chơn chất
Nên không dám tin lời anh là thật
Lo sợ tình đầu chỉ giống một trò chơi
Không cùng nhau đi suốt quãng đời
Đừng giận em, xin cũng đừng buồn bã
Đừng xem nhau như người xa lạ
Ta hãy là bạn tốt được không anh?
very_small
20-11-2006, 11:16 AM
Nói với em
Tôi biết
Những đêm dài lạc lối
Em sẽ tìm về bên tôi
Vùi mình
Vào những giấc mộng không đầu không cuối
Những giấc mơ nối tiếp nhau
Như đoàn tàu rời bến
Toa tiếp toa
Xanh xám một màu
Trống rỗng
Có vui chăng?
Có buồn chặng?
Sao lại là im lặng
Ai cũng có nhiều điều vụn vặt
Che giấu tình riêng
Ai cũng có những nỗi muộn phiền
Trong khóe mắt
Cuộc vui là chuỗi ngày chắp nhặt
Không có khoảnh khắc
Để mơ về xứ thần tiên
(Một xứ sở chỉ có em mới biết)
Thôi
Em cứ ngủ ngoan
Là thần tiên
Là xưa cũ
diep_mo_hoa
17-12-2006, 07:37 AM
VS ơi mấy bài thơ hay wá, làm mình ngồi đọc muốn mỏi mắt luôn ấy
nhuphuong
18-12-2006, 07:01 AM
thơ hay thiệt !
~DesireS~
31-12-2006, 08:18 PM
Thơ hay lắm. ^^ Tìm được cái nào post lên nữa nha. ^^
ĐÔI DÉP - Hoàng
(không biết nguyên tên họ nhưng người viết bài thơ này là chủ của quán cà phê Kinh Thương trong SG á. ^^ Thấy hay nên post lên.)
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà không rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh, nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời vẫn biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi
Giống như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Ðôi dép vô tri khăng khít song hành
không thề nguyền mà chẳng hề giả dối
Không hứa hẹn mà chẳng hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Chỉ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.
vBulletin® v3.8.1, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.