Spear_of_Fallingleaf
28-06-2006, 08:05 AM
Chương I
Bạn Bè Hội Tụ
Đang nằm ngủ ngon lành Huy chợt giực mình bởi tiếng reng của cái điện thoại di động,mắt nhắm mắt mở Huy nhất mấy lên chưa kịp a lô thì đã nghe tiếng của Lâm réo lên trong máy.
-Ê thằng khỉ,giờ này mày còn ngủ hả? Dậy đi ông nội,lại chở tao đi học xe tao hư rồi.
-Xe mày quăng cho nghĩa địa là đuợc rồi,ăn rồi là tao cứ nghe cái điệp khúc xe tao hư hoài.Ok, mười lăm phút nữa tao tới <Huy nói với giọng vẫn còn ngái ngủ>
-Vậy mày chịu làm tài xế cho tao,thì tao sẽ quăng xe tao ok...Bye. <Lâm trả lời xong rồi cúp điện thoại.>
Huy mở mắt nhìn đồng hồ,và thấy mới có 8:30 sáng.Huy vừa sữa soạn vừa nghĩ thầm " cái thằng này làm gì giờ này mà đòi lên truờng sớm thế nhỉ?Tới muời hai giờ nó mới có class mà."Anh vội chạy vô trong buồng tắm đánh răng súc miệng và sửa soạn.Khi vừa ra khỏi cửa thì Huy kêu trời.Thời tiết ở miền đông bắc Hoa Kỳ này thiệt như một con gái nhõng nhẽo,thời tiết thay đổi lia lịa,mới đầu tháng chín mà cứ nghĩ là tháng mười hai rồi. Nhìn những chiếc lá rơi bên thềm, báo hiệu là trời đã vào thu.Lòng Huy chợt se thắc lại.Mới đó mà nhanh thiệt,Khanh đã bỏ thế giới này ra đi trong một tai nạn xe cộ,cũng đã ba năm rồi,trong ba năm đó trong lòng Huy vết thương vẫn còn,nó không hề phai mờ.Quen Khanh trong một mùa thu rồi anh cũng đễ mất Khanh cũng trong một mùa thu.Từ ngày định mệnh ấy,trái tim của Huy như đã chết theo nàng.Anh không còn cảm giác rung động truớc những sự chăm sóc của những cô gái khác hay cho những ai muốn làm girlfriend của anh. Có lẽ hình ảnh của Khanh không phai mờ trong đầu óc và trong tim của Huy,và những cú sốc đó đã quá in đậm trong trí nhớ.
Những chiếc lá đã đổi màu
Mùa thu đã đến,lòng buồn quạnh hiu
Ba năm thắm thoắt trôi qua
Tình kia đã mất,chỉ còn mùa thu
Giá như ngày đó...Ham suy nghĩ,anh đã tới truớc nhà của Lâm hồi nào không hay,anh chợt giựt mình thấy Lâm đưa tay vẫy vẫy.Vừa chung vô xe Lâm đã lên tiếng.
-Ê làm gì như nguời mất hồn vậy mày?
-Có gì đâu,mà mày làm cái gì mà đòi lên truờng sớm quá vậy,bộ hông làm bài hay sao,tính lên truờng làm hả? <Huy hỏi>
-This class,tao không cần làm bài mày ơi.Nhưng mà chưa chắc gì tao sẽ lên truờng?
-Vậy hông lên truờng chứ đi đâu giờ này? <Huy hỏi với vẻ tò mò>
-Thì đi chơi, tính kêu mày cúp học một bữa, đi qua nhà của thằng Phong rủ nó lái xe đi xuống VA chơi.
-Mày điên hả? Đi rồi khi nào về? Bửa nay mới có thứ năm ngày mai tao còn có lớp nửa đó ông nội.<Huy trả lời với vẻ ngạc nhiên>
-Thằng khỉ, mày bị lú hả? Coi lịch lại đi, bửa nay thứ sáu tuần này mình đuợc nghỉ three days weekend,tại thứ hai là holiday.Lâm vừa trả lời vừa đưa tay quánh vào vai của Huy.
-Thiệt hông? <Huy hỏi có vẻ nghi ngờ>
-Thiệt chứ, tao đâu có giỡn với mày.
-Đúng là tao lú thiệt, tại sao hồi nãy mày hổng nói với tao trong điện thoại,để có gì tao còn chuẩn bị đồ.
-Nói sớm để mày trả lời với chử "NO" hả, có gì khó đâu lái xe lại nhà mày lấy đồ.
-Tao nghĩ tao không đi xa như vậy đâu, mày đi tao đưa xe cho đi.<Huy trả lời ầm ừ>
-Gì đây,giở chứng hả?
-Không,tao đã thề là không lái xe đường xa nửa mà,mày biết lý do rồi.
-Lại nhớ lại lời thề xưa nửa hả? Đã qua lâu rồi mà.
-Với tao thì vẫn giống như một ngày hôm qua. <Huy trả lời với giọng buồn bã>.
-Thôi đi,vậy để tao với thằng Phong lái cho.Hứa bảo đảm hổng bị gì,an toàn trên xa lộ Ok...Man come on let go!!!
-Ok vậy thì mày lái, chìa khóa nè chụp đi. <Thẩy chùm chìa khóa cho Lâm, Huy mở cửa xe đi ra và chung vào bên kia cửa>
Sau khi trở về nhà lấy đồ đạc Lâm và Huy lái xe tới nhà của Phong.Vừa thấy hai người Phong lên tiếng liền.
-Cuối cùng tụi bây cũng bò đến, làm gì mà lâu giữ vậy mấy cha?
-Tại thằng Lâm hổng nói cho tao biết, cho nên phải quay về nhà lấy đồ.<Huy nói,còn Lâm thì nhe răng cười>
Phong nhìn cả hai thằng bạn cười rồi nói "Thằng đó khi nào cũng chơi kiểu đó hết,cần rủ Phúc theo không?"
-Cần chứ <Lâm nói> có nó đi theo cũng vui.
Phong bỏ bị đồ ra sau xe rồi leo lên ghế sau ngồi.Lâm từ từ cho bánh xe lăn bánh ra xa lộ rồi nhắm thẳng nhà của Phúc mà chạy, khoảng chừng nửa tiếng thì đã tới.Huy mở cửa xe buớc ra,rồi buớc lại cửa nhà của Phúc rồi nhấn chuông.Tiếng mở cửa,tiếng lộp cộp vặn ổ khóa,từ từ chiếc đầu ló ra.Huy cuời nhìn Phúc rồi hỏi.
-Đang nướng hả?
Phúc nhìn Huy với vẻ mặt hơi lạnh cộng thêm câu trả lời "Ừ" quá khô khốc gọn lỏn làm cho Huy hơi khó chịu,nhưng Huy cũng đành.Đã ba năm rồi mà Phúc cũng không thể nào quên đuợc Khanh! Phúc và Huy hai nguời cùng yêu chỉ có một cô gái,chỉ vì cái tai nạng từ lúc đó Phúc đã thay đổi,tánh tình trỡ nên lạnh nhạt,có khi lầm lì.Có một thời gian cả Huy lẩn Phúc không thèm nói chuyện với nhau,hai người lúc đó như hai kẻ xa lạ,nếu như không có Phong và Lâm có lẽ bây giờ giữa Phúc và Huy vẩn còn một rạn nức.
-Có chuyện gì vậy? <Phúc hỏi>
-Có tao mới tới,hổng có tao tới làm gì.
-Chuyện gì?
-Đi VA chơi cho vui.
-Vậy hả,mày lái?
-Không thằng Lâm và Phong lái.<Huy trả lời và biết trong ẫn ý của Phúc nhắc lại lời thề xưa>
-Ok,đợi tao năm phút.<Phúc nói và chạy nhanh vô nhà>
Phúc nhìn theo những hàng cây bị bỏ lại đằng sau,những chiếc lá đang bị những cơn gió cuốn đi,để lại những cành khô trong thật là buồn.Cái cảnh trong mùa thu này làm cho Phúc nhớ đến Khanh thật vô hạng.Một nổi nhớ chính Phúc cũng chưa từng có nó lần nào."Khanh...Một cô gái diệu hiền,đôi môi lúc nào cũng cười được hết cả,luôn cả trong những lúc buồn Khanh cũng vẩn cười vui vẻ như thường.Phúc bổng nhớ đến chiều mùa thu ở parking lot,Phúc tình cờ quen đuợc Khanh,những lần đầu mới quen Phúc chỉ biết lấp ba lấp bấp nói chẳng ra lời nào.Còn Khanh thì mỉm cười nhìn Phúc như để chờ đợi một câu nói,nhưng Khanh đành thất vọng vì Phúc chẳng nói đuợc lời nào.Cho nên Khanh lên xe lái đi,lúc đó Phúc chỉ biết đứng nhìn cho tới khi chiếc xe đã khuất bóng".Đang suy nghỉ miên mang thì câu hỏi của Phong làm cho Phúc quay lại hiện tại.
-Mày làm gì mà mơ màng vậy ông nội?
-Không gì!
-Thằng Huy với thằng Phúc sáng nay như người bị mất hồn vậy ta?<Lâm lên tiếng>
-Trã có gì ! <Huy và Phúc cùng trả lời> Nhưng Lâm và Phong đả biết hết,tuy chuyện đả quá cũ cả hai không bao giờ quên nổi.Một thằng thì tự trách mình,kẻ kia thì lại đau khổ,lẫn cả Lâm và Phong đành im lặng không lên tiếng.Bây giờ mỗi người mỗi ý nghĩ riêng,chuyện ai nấy đeo đuổi,ai cũng có nổi niềm riêng của mình,cho dù có chạy chốn hay vùi nó tận đáy lòng,nhưng nó cũng quay lại trong ký ức của con nguời.Thấy không khí quá ngột ngạt và quá im lặng,Phong lên tiếng phá vỡ bầu không khí đó.
-Tụi mình đi VA có báo cho thằng Khoa và Nhật biết chưa?
-Rồi,tao mới gọi tụi nó sáng nay <Lâm lên tiếng>,tụi nó nói là cứ xuống đi,nghe nói là tối nay có party gì đó.
-Ừ...Ủa mà hôm nay tại sao mày nổi khùng đòi đi VA vậy? <Phong hỏi>
-Buồn tình kéo tụi bây đi cho vui.<Lâm nói với vẻ hơi chán nản>
-Mày mà cũng biết buồn tình nữa à? Trong đám tụi mình hổng phải mày là thằng luôn luôn yêu đời hay sao? <Huy hỏi với vẻ ngạc nhiên>
-Bộ mày tuởng tao là thằng hề hả,tưởng tao không biết buồn à?
-Đích thực mày thất tình hay là chuyện gì xảy ra khai ra mau.< Phúc vừa cười vừa hỏi>
-Thất tình cái con khỉ,tao vẫn bình thường định trù ẻo tao hả?
-Vậy sao lại nói buồn tình? Ủa nãy giờ tao quên hỏi,tại sao Tâm Như để mày đi dể dàng vậy? <Huy hỏi với vẻ nhạc nhiên>
-Có gì đâu,tao chỉ phone cho her là tao đi VA với tụi bây,còn her thì đã đi Maryland với mấy con nhỏ Thủy Tiên, Phương Nhi và Tiễu Anh hôm qua rồi.
-Chàng đi một chổ nàng đi một nơi ha ha ha,sao mày không gọi nói cho Tâm Như lái xe xuống VA chơi luôn đi.<Phong nói>
- Ừ há,sao tao hổng nhớ...Ê mày bấm số phone của Tâm Như giùm tao đi.<Lâm vừa nói vừa thẩy cái cell phone của mình qua cho Phong>
Sau khi bấm số điện thoại xông,qua một hồi chuông kêu thì giọng của Phong lên tiếng.
-Hello nguời đẹp,where are you right now?
Không biết bên kia Tâm Như nói gì mà nghe Phong nói
-Tụi anh đang trên đường xuống VA,khoảng chừng hai tiếng là sẽ tới.Ủa vậy là Phương Nhi cũng xuống về thăm gia đình hả? Thôi thì hẹn gập tụi em ở nhà của Khoa vậy.
Sau tiếng goodbye Phong đưa cái điện thoại cho Lâm.
Chiếc xe vẫn lăn bánh điều điều trên xa lộ,hai bên đường hai hàng cây bị bỏ rơi đằng sau lưng.Lái xe cũng đã lâu Lâm tấp vào lề đưa tay lái cho Phong lái đi tiếp." Cái cảnh chiều này sau buồn thế nhỉ " Huy suy nghĩ " Nó vẫn còn buồn đến thế này cơ à?"Lúc này Lâm bỏ chiếc đĩa nhạc vào máy và bài " Hãy Cho Tôi" của Vũ Hà bắc đầu vang lên trong xe.
Hãy cho tôi một nụ cười người ơi
Hãy cho tôi một giây phút thôi
Để tôi thấy,đời đang sống
Em ơi có Vui không?
Ném cho tôi nụ cười lã lơi
Nói với tôi rằng em rất vui
Để tôi sống,bằng hình bóng
Đôi khi có như không
Huy bắc đầu hát theo và âm điệu nhạc cứ vang lên từ từ,có khi buồn,có khi than vang cho nên nó cứ làm cho Huy thấy khó chịu,càng hát thì lòng lại càng đau nhói. Bên kia Phúc cũng vậy,cả hai đang lo suy nghĩ thì tiếng chuông của điện thoại kêu lên làm cho cả hai giựt mình quay lại với hiện tại.Tiếng a lô của Phúc vang lên,cả đám lắng tai nghe Phúc nói gì với nguời bên kia,nhưng chỉ nghe Phúc nói là sẽ gặp nhau ở VA.
-Ai gọi nói cho Ngân biết là tụi mình đi VA vậy? <Phúc hỏi>
-Tao nè...<Phong trả lời>
-Gọi cổ theo làm gì cha? <Huy hỏi>
-Rủ cổ theo để cho vui <Phong nói> Vã lại tụi mình đi VA để nghỉ giải lao và party thôi chứ có làm gì đâu nè?
-Thằng ông nội Phong kia,rủ em họ tao đi chi vậy?<Phúc nói>Mày muốn dì tao cạo đầu tao hả?
-Mày lo làm gì,bé Ngân đâu phải mới bắt đầu đi đâu,she đi từ hôm qua với Tâm Như rồi cơ mà.Also tụi bây quên một điều là ông Phong nhà ta đang trồng cây si nàng Ngân đấy,cho nên mới rủ Ngân đi theo.<Lâm lên tiếng>
-Trời đất vậy mà hổng thằng nào nói cho tao biết hết chuyện ông Phong nhà ta đang dòm ngó bé Ngân.Có thiệt không mày? <Phúc vừa hỏi vừa nhìn Phong để trả lời câu hỏi>
-Ha ha ha ha You don't know anything Phúc? Hổng tin thì hỏi cậu Phong đi, Am I right Phong? <Lâm vừa hỏi vừa cười>
-Right cái đầu mày. <Phong trả lời cọc lốc>
-Hey tụi mình xuống VA có đi tắm biển không? <Huy hỏi>
-Mày điên hả <Phong nói> Giờ này mà đi tắm biển
-Đâu có chết đâu mà lo chứ.<Lâm nói>
-Hổng chết mà lết vô hòm à,thôi đi đâu thì đi chứ,ra biển là tao hổng đi à.
Huy cười vỗ vai Phúc rồi đọc câu thơ.
Chiều buồn ta đứng nhìn mây
Hoàng hôn nhìn lá bay về chốn xưa
Dạt dào một nổi buồn thưa
Và hồn theo gió lơ thơ tình nào
Lâm cười rồi hỏi.
-thơ gì mà buồn vậy?
-Thơ tình mùa thu <Phúc trả lời>
-Lúc nào mày cũng làm thơ đuợc hết hả?
- Ừ, có gì không?
-Không chỉ hỏi thôi.
-Mày hỏi như vậy là quá dư thừa rồi Lâm,mày quên thêm một tên.<Phong nói>
-Ai? <Lâm hỏi>
-Thì thằng Huy nè,chứ ai nửa.<cười>
-Gì có tao trong đó nửa? <Huy nói>
-Thì không phải mày cũng làm thơ hay sao? Mày với thằng Phúc sao này nên làm thi sĩ. <Phong nói>
-Phong! Mày với thằng Lâm đừng có giã nai nửa...Tụi bây cũng làm thơ tình tặng nàng phải không nè? <Phúc hỏi với giọng giễu cợt>
-Ô...Thằng Lâm thì có à,còn tao thì không. <Phong đính chính>
-Dóc đi cha,vậy thằng nào viết mấy bài thơ tình ướt át để tặng người đẹp vậy ta? Có cần tao đọc vài bài không? <Lâm hỏi>
-Thằng ôn dịch này,mày đọc hồi nào vậy? <Phong hỏi với giọng hơi tức,khi có nguời phát hiện ra chuyện riêng của mình>
-Hì hì hì hì thì là bửa đó tao tới nhà mày rủ mày đi chơi,lúc đó mày đang tắm,tao ở trong phòng chán quá kiếm cái gì đọc chơi,ai ngờ tìm đuợc xấp thơ mày chép.Nhìn nhiều bài mày chép nó mùi và ướt át lắm.<Lâm trả lời tỉnh bơ>
-Xâm phạm privacy là tao sue mày à.<Phong nói với giọng đe dọa>
-Sue cái móc xì,có phải mày đang mê con nhỏ Ngân không? Khai thật đi tụi tao ủng hộ cho,nhất là thằng Phúc nè.
-Ừ thì tao có <Phong dừng lại một chút rồi nói tiếp> but tao không có hy vọng là tại vì the way she act khó hiểu quá,tao không thể nào dò được là she có thích tao hay không nửa? Tao thì lại thích tính tình của her,còn tao thì không dám nói cho cổ biết,chỉ sợ là làm mất tình bạn của mình,cho nên tao đành câm nín.
Phúc ngồi cười lớn " tính tình con em họ tao,thì tao quá rành rồi, chỉ có trời mà biết là nó đang nghĩ gì mà thôi.Tao nhiều khi hỏi nó '' Có bao giờ em biết buồn hay không?" Nó trả lời lại là " không ai như anh,mặt mày lúc nào cũng hơi ở trên cao á."
-Ha ha ha ha đúng là bé Ngân...Tao gập her,phải bao her một bửa ăn,nói một câu với thằng Phúc nghe quá hay.Ê Phúc mày có cần vô nhà thương điên không? Vô đó khám bệnh để make sure côi mày có ở trên cao không hahahahaha.Anyway mày phải help thằng Phong cua em gái của mày đi Phúc.Bạn bè tốt của nhau mà.Right man?
-Thôi đi...Để cho con nhỏ em nó sử chết tao hả?Nó mà biết she will kill me.<Phúc nói với vẻ sợ sệt>
-Vậy thì mày cho thằng Phong thông tin.<Huy nói>
-Thôi đi.Muốn biết gì về nó thì tự thằng Phong find out.Vậy thì tốt hơn hết cả.<Phúc từ chối>
-Thôi stop đi mấy cha,thành ông tám hết rồi <Phong lên tiếng> mình tới VA rồi.Ê Lâm mày còn nhớ nhà của thằng Khoa phải không?
-Ừ...<Lâm trả lời>
-Vậy mày gọi Tâm Như nói là mình sẽ gặp nhau ở nhà của thằng Khoa.
-Vậy she có biết nhà của Khoa không? <Lâm hỏi>
-Hình như là Phương Nhi biết nhà của Khoa.<Huy nói>
-Ok,I guess so.<Lâm vừa nói vừa bấm điện thoại.>
Chương II
Chuyện Quá Khứ
Cuối cùng bọn của Huy,Lâm cũng tới nhà của Khoa.Vừa thấy mặt là Khoa hỏi câu nghe mát ruợi.
-Phê hông mấy thằng khỉ? Làm gì mà hứng lên lái xe đi giữ vậy?
-Tại vì thằng Lâm đang nhớ honey của nó,còn Phong thì đang nhớ cuộc tình đơn phương trong tim nó.<Huy vừa nói vừa tránh cú đập tay của Phong cho nên bàn tay của Phong đánh hụt>
-Ha he he he Phương Nhi mới gọi cho tao và nói là she trên đừờng tới.<Khoa nói>
- Ok ! <Phúc trả lời>
-Vậy hả <Huy hỏi>
-Ừ !
-Cổ gọi lâu chưa? <Phong hỏi>
-No...She just call.Này bà Ngân có theo không vậy? <Khoa hỏi>
-Yep...She will coming. <Phong trả lời>
-Thấy mồ gập bã nửa rồi.
-Cái gì đây?<Lâm hỏi>
-Thì sấp tan nát nửa rồi...Gập ai chứ gập bà Ngân thì...Mèn she như sư tử hà đông. <Khoa nói>
-nói coi chừng đụng chạm mày,thằng Phong đứng đó kìa <Huy lên tiếng> Tụi bây cứ đứng ba láp hoài sách đồ vô,vả lại còn đi chợ mua đồ cho tiệc tối nay.
Cả bọn phì cười,mạnh ai nấy sách đồ vào trong nhà của Khoa.Bước vào cửa,bề ngoài nhìn rất là cũ, nhưng bên trong rất là rộng và thêm vào đó đôi nét của căn nhà nguời Việt chính góc.Nếu đoắn chẳng sai cũng phải ba đến năm phòng trong căng nhà này,lẩn ở trên và duới lầu cộng lại.
-Thấy sao tụi bây? <Khoa hỏi>
-Nhà mày làm khách sạn đuợc rồi á. <Lâm nói>
-Khách sạn cái con khỉ <Khoa nói> Nhà của ông bà già tao đấy.
-Ủa họ cho mày mượn nhà để làm, chổ trọ cho tụi tao hả? <Huy hỏi>
-No !! I've to pay,cho nên họ mới cho mượn nhà này đấy.Còn nhà của tao thì họ qua bên đó ở,vả lại thêm quy luật là tụi bây thấy những cây kiểng hay đồ chưng bày trong nhà thì đừng đụng tới,còn những gì thì cứ tự nhiên.
-hahahaha ô kê tụi tao hứa,không đụng tới. <Lâm nói>
-Tội nghiệp thằng bạn vất vả quá nhỉ heheheheh <Phong lên tiếng>
Khoa cười đám bạn rồi đưa tay chỉ cho từng thằng biết phòng nào là của ai.
-Mày phòng ở trên cho ai vậy Khoa? <Huy hỏi>
-Chỉ để đề phòng lỡ thằng nào cần tới.
-Cần cái đầu mày. <Phúc hiểu ý cái câu nói của Khoa cho nên mới nói nhu vậy >
-Ui mèn ơi đói bụng rồi.<Phong vừa thang xông thì tiếng chuôn cửa nhà vang lên,Khoa chạy ra mở cửa,nghe tiếng con gái là cả bọn biết là mấy nàng đã tới.Vừa thấy Ngân,Huy đã lên tiếng>
-bé Ngân ơi em tới vừa đúng lúc,thằng Phong đang than đói.Em có gì cho nó ăn không?
-Có ! <Ngân trả lời>
-Cái gì? <Huy tò mò hỏi>
-Ăn nhéo. <Ngân trả lời tĩnh bơ>
-Thôi chết mày rồi Phong ơi <Tiếng nói của Khoa xen lẫn tiếng cười lớn,hòa chung giễu cợt>Có từ bị thương cho đến chết
-Nè làm gì mà sóc tui vậy,tôi có thiếu nợ ông không vậy?Có muốn ăn đạp không đây? <Ngân vừa nói vừa trợn mắt nhìn Khoa đâm đâm>
Ai nấy điều nhìn Khoa và Ngân,và ai cũng hiểu rằng Khoa và Ngân luôn khắc khẩu với nhau mỗi lần gặp.Nhưng cả hai lại rất là thân với nhau,thật khó cho một cặp như Khoa và Ngân,gập nhau là cãy rồi lại hòa đồng.Cả hai quen nhau từ năm lớp một nhưng họ không bao giờ trở thành một đôi bên nhau đuợc hết cả.Lúc này Lâm đã nhìn Tâm Như rồi nói.
-Em ! Em đi đâu vậy em,sao em biết anh xuống đây cua gái hả?
-Em đi theo coi anh thử có lộn sộn hông?
-Em làm vậy hư bột hư đường hết rồi,anh chẳng qua đi kiếm thêm một cô để hầu em đó mà.
-Anh chỉ giỏi cái miệng,lộn xộn là biết tay em.
-Thôi bà tám cùng ông bảy cho tôi xin,đói bụng muốn chết nè,đi ăn bà con.<Phong lên tiếng để stop Tâm Như và Lâm đang xo le với nhau>
Cả đám con trai ùa lên xe của Huy còn tụi con gái thì đi chung với Phương Nhi.Đám con trai không ai chịu lái xe cho nên họ đưa chìa khóa cho Khoa láy.
-Cái gì đưa cho tao lái đây?
-Tụi tao lái đã rồi,vả lại mày ở trên này cũng rành đường.<Phúc nói> Chỉ cần mày lái qua tiệm Phở hay tiệm Sonic hoặc tiệm nào đó ăn qua loa.
Khoa phì cười tra chìa khóa vào xe rồi lái đi.Chiếc xe chạy không biết bao lâu,chỉ thấy Khoa quẹo hết cả chục con đuờng rồi dừng lại ở một tiệm phở.
-Phở !!! Mại vô tụi bây. <Khoa nói>
-Ăn ít thôi,để dành bụng cho tối nay nha mấy cô cậu. <Phương Nhi nói>
Tất cả đi vào tiệm và chọn cái bàn nằm gần ở trong góc của tiệm.Cả bọn chỉ ăn qua loa vài cái bánh cuốn và vài ly cà phê nóng.
-Tối nay tụi mình nấu gì để ăn vậy? <Thủy Tiên hỏi>
-Tụi anh cũng chưa biết nữa <Huy nói> vả lại bọn anh còn coi thử ai nấu bếp giỏi có thể giúp tụi anh tối nay,còn không thì tụi em vô giúp dùm cũng được.
-Giúp cái móc xì,các anh tự nấu lấy,để côi tụi anh nấu ăn ngon không.
Cái câu nói làm cả bọn con trai ngừng ăn họ đưa mắt nhìn Tâm Như,cả bọn điều không ngờ rằng Tâm Như lại nói câu đó.Hồi xưa tớt giờ Tâm Như đâu có bao giờ nói những câu đó đâu?Mấy thằng ngó qua Lâm,thì thấy Lâm nhìn Tâm Như như người chết. Cuối cùng cả bọn không thèm đếm tới mạnh ai nấy quay lại bửa ăn cho xong rồi còn phải đi chợ nửa. Ra khỏi tiệm cả bọn tạm biệt đám con gái,rồi leo lên xe chạy ra chợ mùa đồ cho bửa tối.Huy và Phong không đi mua đồ nhiều cho nên không biết nấu những gì,cho nên cả hai chỉ biết lụm đại.Còn Lâm và Khoa thì lại không biết mua cái gì,bốn con mắt cứ nhìn hết bên này rồi tới bên khác khác.Huy và Phúc chẳng thua gì,cả hai không biết cái nào ngon, hay cái nào dỡ cho nên hai chàng hễ thấy cái nào to hay nặng hơn tí là lụm bỏ vô xe đẩy liền.Sau khi tính tiền xong,cả đám lôi về nhà,rồi lấy từng thứ ra mà coi.
Củ hành tươi,tỏi,ớt,nước mắm,chanh,me,thịt lợn,và có cả thịt bò cộng thêm cá catfish,bánh tráng,vịt,gà,hủ tiếu,bún cuối cùng là bánh mì với ngò thơm và rau thơm.Huy coi từng thứ rồi sắn tay áo lên mà bắc đầu mổ sẻ (chuẩn bị mần đồ ăn).Phong thì coi các giỏ khác thì thấy toàn là rau cải,gia vị và hẹ,bạc hà, giá,ngò thơm và một số thứ Phong nhìn cũng chẳng biết là cái gì nửa.Phong đưa cho Lâm giá và hẹ để rửa cho sạch,hẹ thì Lâm cắt ra từng khúc,giá thì Lâm để qua bên cho khô ráo.Phúc thì cầm miếng thớt để chặc từng miếng thịt gà ra từng khúc,rồi quay qua bắt nồi nước lên lò,sau đó quay qua thái từng miếng thịt bò ra cho thật mõng.Khoa thì đang rửa lại chú cá catfish rồi sau đó chặt ra từng khúc,rồi lấy bạc hà với giá của Lâm vừa mới rửa xông,để lên bàn thì bổng có tiếng chuông cửa vang lên.Khoa chạy ra mở cửa thì thấy Nhật đang cầm hai bị đồ đứng đợi,vừa thấy Khoa Nhật đã hỏi.
-Tụi nó tới hết chưa vậy?
-Tới rồi,<Khoa nói> Mày cầm bị đồ bỏ vào bên trong room rồi xuống giúp tụi tao nấu đồ ăn,tối nay có mấy nàng tới đấy.
-Vậy à....Bộ tụi mình chổ tài đầu bếp hả?
-Yep ! <Khoa nói>
-Mấy nàng không giúp hay sao?
-No...Họ về nhà tắm rửa rồi qua ăn tối với tụi mình.
Nhật khì cười đi lên lầu bỏ bị đò vào phòng,rồi phóng xuống xăng tay áo vô tiếp mấy thằng bạn.Quảnh đi quảnh lại mà đồ ăn cũng đã gần chín và sắp xong.
-Ê! Ai biết nêm đồ ăn đây? <Huy hỏi>
Mấy thằng điều đứng ngớ ra,họ chỉ biết nấu chứ không biết niêm nếm gì,bổng cả bọn thấy Nhật đang bỏ bột ngọt,đường,muối vào các món mà họ nấu.Lâu lâu còn thấy Nhật đưa muỗng mút từng miếng nước đưa lên miệng nhép nhép vài cái rồi gật đầu.
-Ha ha ha cái thằng này biết nấu ăn mèn.<Huy vừa nói vừa cười>
-Không uổng công nó học làm đầu bếp đấy.<Khoa nói>
- Trời tao mà biết sớm tao kêu mày lôi cỗ thằng Nhật tới đây đi chợ rồi nấu luôn cho tụi mình, tụi mình đâu phải cực khỗ nãy giờ <Lâm la lên>
Nhật chỉ khì cười,rồi quay lại công việc của mình cùng với đám bạn đang làm dỡ dang.Mấy miếng thịt vừa luột xong,Lâm liền vớt ra rồi sắt thành từng miếng nhỏ.Còn những lát thịt bò được Khoa cắt thật là mõng để lên hai cái đĩa trên bàn.
-Bộ tụi mình ăn thịt bò sống hả? <Phúc hỏi
-Sống gì mà sống,<Khoa nói> bò nhúng giấm đó cha
-có lẩu đâu mà nấu chứ. < Phong nói>
-Cái đó khỏi phải lo.<Khoa vừa nói vừa lôi ra ở trong học tủ cái lẩu còn mới tinh>
-Vậy thằng nào biết nấu lẩu nhúng giấm đây? <Phong hỏi>
-Thằng Nhật biết đấy tụi bây.<Khoa nói>
-Gì tao đây?
-Mày nấu lẩu bò nhúng giấm tối nay cho tụi mình phải không?
-Ừ
Tất cả các món được nấu xong,mạnh ai để đó rồi đi tắm.Khoảng chừng một tiến thì nghe tiếng chuông cửa lại vang lên.Khoa từ trên phòng chạy xuống mở cửa thì thấy mấy nàng đang bưng mấy lon nước ngọt.
-Nhà anh có máy hát karaoke không vậy? <Phương Nhi hỏi>
-Có chứ,đủ cho tám người hát.
-Thanh cũng có theo dự party nửa,cổ đem theo một đống đĩa hát,tối nay mình rống đã rồi.<Tâm Như vừa nói vừa bỏ hai thùng nước vào trong tủ lạnh.>
-Mà này...Anh Thành có qua không vậy? <Ngân hỏi>
-Có chứ,chút nửa nó tới bây giờ
Vừa lúc đó thì chiếc xe Accura đã dừng ngay trước cửa.Khoa bước nhanh ra cửa đứng đợi thằng bạn.
Khoa khì cười nhìn thằng bạn lâu ngày rồi hỏi.
-Cầm cái gì vậy?
-À...Mấy cái micro để tối nay mình hét.<Thành nói>
Cả hai cùng cười rồi xong xong bước vô nhà.
Bửa ăn tối điều rất vui vẻ,ai cũng điều nở nụ cười cho nhau.Lâu ngày gặp lại bạn bè ai cũng điều khác biệt.Phúc và Huy ba năm về trước họ là con người lãng mạng nhất,nhưng bây giờ ánh mắt của hai người điều chứa một sự ảm đạm.Lâm và Phong,hai người này lúc nào cũng vui vẻ và cũng là một đôi bạn thân luôn bên cạnh Huy và Phúc,chẳng như vậy họ là một, cổ động viên cho những người thân quen và luôn giúp bạn bè trong mọi hoàn cảnh.Nhật và Thành,hai người này có nhiều điều mà chính bạn bè của họ cũng không hiểu họ là ai nửa? Nhật nhờ có học qua lớp đầu bếp cho nên cái tài nấu bếp chẳng thua ai,làm thơ và viết truyện,nhạc và hát.Còn Thành thì có tài hát,im lặng và luôn có cho mình một sự lãng mạng.Nhưng cả hai điều có tấm lòng bát ái,và dào tình cảm cho bạn bè và những người xunh quanh.
Còn nhóm con gái thì không gì thay đổi nhiều.Tâm Như và Ngân họ có thêm nét đẹp duyên dáng và một chút khó tính,chắc tại vì đang yêu thì phải.Nhưng họ luôn có sự bất ngờ hay nụ cười duyên cho mội người.Thủy Tiên và Phương Nhi,hai người lúc nào cũng như hình với bóng,và nét đẹp của thiên nhiên,tuy họ được nhiều người theo đổi nhưng chẳng anh nào được tim của hai nàng hết cả.Còn Tiểu Anh và Thanh,hai người hơi khác một chút,nhưng họ không bao giờ để thiếu được sự hài hước và hồn nhiên của họ.Nói chung ai ai cũng điều có nét duyên dáng và cái trời cho,cho nên họ điều có nét hồn nhiền riêng của mình.
Cả bọn đang ngồi nói chuyện và ăn thì tiếng điện thoại kêu lên.Khoa chạy lại bàn nhắc máy thì nghe tiếng của Thu Nguyệt vọng lên.Tấc cả lắng nghe Khoa nói,nhưng không hiểu họ nói gì?Chỉ nghe Khoa nói vẹo phải rồi trái,nó nằm trên đường gì đó rồi anh chàng cúp máy.
Chương III
Vui Buồn
-Ai gọi vậy? <Phong hỏi>
-Thu Nguyệt gọi
-Có chuyện gì không?
-No,she just ask direction how to tới nhà tao thôi.
Phong chỉ ậm ừ gật đầu.Còn Thành nghe nói tới Thu Nguyệt là mắt của anh chàng sáng lên.
-Cô ta họ gì vậy? <Thành hỏi>
-Cô ta họ Mạc <Thanh trả lời> anh hỏi chi vậy?
-Có phải Mạc Hùynh Thu Nguyệt?
-Ừ đúng rồi. <Khoa trả lời với vẻ ngạc nhiên trên mặt>
Còn Thành bây giờ ngồi xuống với vẻ mặt bắc đầu thẩn thờ,đầu óc hiện lên bóng dáng cô gái học chung trường với mình ở Sài Gòn.Bây giờ tim Thành nhảy loạn xạ lên,cách nhau có bốn năm trời từ khi mỗi người mỗi ngã.Tim của Thành đã héo lại và tưởng rằng mình không bao giờ gặp lại được nàng.Bổng tiếng chuông vang lên Phúc đứng dậy,chạy ra mở cửa thì thấy Thu Nguyệt nhìn Phúc với anh mắt có vẻ ngặc nhiên.
-Ủa....Anh cũng tới đây à?
Phúc chỉ cười rồi đọc một câu.
-Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên đối diện bất tương phùng
-Anh lúc nào gập em cũng đọc cái câu đó <Thu Nguyệt cười>Không biết chán à.
Phúc lắc đầu đứng sang một bên để cho Thu Nguyệt vạo Vừa bước vào thì Thu Nguyệt đứng sựng lại,lúc này hai con mắt của Thành và Thu Nguyệt đã chạm nhau,ai nấy cũng điều im lặng.Chính bản thân Thu Nguyệt không ngờ rằng Thành cũng có ở đây.Anh không thay đổi chút nào hết cả,vẩn dáng xưa và cũng vẩn ánh mắt như ngày nào.
-Ui....Người mẫu Thu Nguyệt và công tử Hà Thành nhìn nhau sao tình tứ thế.<Lâm nói>
Cả hai người điền thẹn chỉ cười mà thôi.Lúc này Tâm Như đã đứng kế Lâm,hai người đang nắm tay nhau.Phúc và Huy lè lưỡi nhìn hai cô cậu lắc đầu.
-Nhìn hai đứa nó kìa Phúc.<Huy nói>
-Thấy rồi <Phúc trả lời> tối nay phải phạt hai cô cậu mới được.
-Gì mà phạt hai tụi tôi cha? <Lâm hỏi>
-Tối nay sẽ biết. <Huy nói>
-Cái gì mà bí mật vậy anh Phong? <Tâm Như hỏi>
Phong nhúng vai rồi nói.
-Hai thằng hà mã đó,nó làm cái gì anh đâu có biết được.
Phúc và Huy cười không nói nửa.Phúc quay qua hỏi Thu Nguyệt.
-Em ăn uống gì chưa?
-Em ăn rồi,uống thì chưa,bây giờ em thì đang khát nè.
Phúc cười rồi đưa cho Thu Nguyệt ly nước ngọt đang uống dở dang.Bây giờ cả bọn quây lại bàn ăn ngồi nói chuyện tiếp.Câu chuyện càng thêm sôi nổi,nhưng đặc biệt là câu chuyện của Thu Nguyệt và Thành,và câu chuyện của Huy và Phúc làm mọi người phải suy nghĩ tới.Riêng của Thành và Thu Nguyệt thì vui vẻ hơn,có cả vui lẩn cả buồn.Tất cả đang kể chuyện cho nhau nghe thì bổng Nhật lên tiếng.
-Ê ngày mai tụi mình đi đâu chơi và làm gì?
-Đi thăm mấy chổ civil war? <Lâm nói>
-Có gì vui đâu mà đi coi <Thành nói> Đỡ hơn hết là mình đi coi hát đi.
-Thôi đi cha <Khoa lên tiếng> bây giờ toàn là nhạc hòa tấu của tụi Hoa Kỳ với Opera không hà....<Khoa ngừng rồi nói tiếp>Vô đó nghe buồn ngủ chết.
-Vậy đi viện bảo tàng đi.<Huy lên tiếng>
-Viện bảo tàng cũng được <Thủy Tiên lên tiếng>Nhưng em nghĩ chúng ta nên đi thắng cảnh cho vui,vả lại ở VA này cùng có nhiều chổ đẹp mà.
-Bọn em đồng ý lời của Thủy Tiên nói < Tâm Như nói> vả lại chúng ta luôn tiện đi ra bãi biển ngồi ngắm hoàng hôn,nhìn đẹp lắm.
Nguyên đám con gái điều gật đầu,còn đám con trai thì chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
-Ok,we are done bàn chuyện xong rồi,coi như đã đồng ý hết.<Phong nói> Bây giờ đi hát karaoke.
-Các anh cặp bồ đi <Thanh nói>
-Ủa tại sao tụi anh phải cặp bồ? <Phúc hỏi>
-Tại vì mấy đĩa nhạc mà Thanh đem theo đa số là hát đôi không hà.<Phương Nhi nói>
-Bây giờ mình chia đôi như vầy nha,nếu không ai phản đối thì mình nên bốc thăm. <Lâm nói>
- Đâu có đươc.<Thành nói>
-Sao không được?
-Thôi các anh đứng dậy xếp hàng đi <Thủy Tiên đề nghị>
Cả bọn con trai ai nấy điều ngớ ra,nhưng họ cũng đành đứng dạy xếp hành.Còn Lâm và Phong thì bị Tâm Như và Ngân lôi lại không cho xếp hàng.Cả bọn phì cười vì biết là nàng Ngân đã ưng chàng Phong rồi.Trong đám con trai Thủy Tiên thương yêu nhiều nhất là Huy,tuy nàng đã biết và hiểu gõ về câu chuyện tình của anh.Nhưng không phải như vậy mà đã làm cho nàng bỏ cuộc.Thủy Tiên bước đến bên Huy mỉm cười rồi nói.
-Anh hát với em nha.
Huy đứng khựng lại nhìn Thủy Tiên,lòng Huy bổng se thắt lại.Bốn con mắt nhìn nhau,một bên đang hồi hộp chờ đợi câu trả lời nhưng lòng thì lại sợ câu từ chối.Bên kia thì đang lơ lửng nhớ lại chuyện xưa.Nhưng bây giờ Huy trở lại hiện thực và nhìn Thủy Tiên với ánh mắt khá lạ,làm Thủy Tiên không hiểu nó đang buồn hay lo lắng chuyện gì?Huy nhìn Thủy Tiên đầu óc thì suy nghĩ. "Thủy Tiên bây giờ đã khác nhiều,nét đẹp cũng chẳng thua gì Khanh,và luôn cả cái duyên dáng.Không còn như xưa,không phải là một cô gái phá phách và hay chọc mội người mà cộng vào là nét diệu hiền ngây thơ ".Huy mỉm cười rồi gật đầu nhẹ.Thủy Tiên mỉm cười nhìn Huy nói lời cảm ơn,nhưng cổ họng hơi nghẹn ngào không nói nên lời.
Lúc này Thanh, Phương Nhi và Tiểu Anh đã kéo Khoa và Thành ra khỏi hàng,chỉ còn lại có mình Nhật và Phúc ,làm Thu Nguyệt không biết phải chọn anh nào cho nên cô nàng đành lên tiếng.
-Em hát với hai anh luôn cho huề nha hihihihihi
- Hát nỗi không đó Thu Nguyệt không thì chia một tên cho anh đi, anh hát giùm em <Khoa hỏi>
- Không sao đâu, miễn sao mấy anh đừng có ăn hiếp em là được rồi <Thu Nguyệt cười và trả lời>
Mọi người hò hét một tí thì điện thọai của Thành rung lên, Thành vội lật đật nhất máy. Cũng như khi nãy mọi người chĩ nghe được Thành nói nào là quẹo trái, rồi dừng đèn đỏ. Vừa cúp phone xong Khoa liền hỏi Thành
- Ai vậy mày?
- Mày con nhớ con bé Thanh Nhã mình quen kỳ đi camping không? <Thành nói>
- Ồ cái cô bé mà cười khoe chiếc răng khễnh bị tao chọc là " này cô bé có chiếc răng khễnh" đó hả < Khoa nói với vẽ vui mừng>
- Ừ đúng rồi <Thành trã lời> Vừa lúc đó thì có tiếng chuông cửa. Thành vội chạy ra mở cửa. Thành nhìn Thanh Nhã và cười hỏi.
- Hi em, sao tới trễ vậy cô bé, bị đi lạc hả?
- Hello anh, yeah cũng có bị lạc một tí, mọi người đã tới hết rồi hả anh? Sorry em tới trễ. <Thanh Nhã trả lời>
- Vào nhà đi mọi người đang chờ đón xem mặt vị khách tới trễ đấy < Thành vừa nói vừa đóng cữa>
Vừa bước vô tới phòng khách, Khoa vội lên tiếng khi thấy Thanh Nhã
- Chào cô bé có chiếc răng khễnh, vì cớ gì mà rồng lại đến nhà tôm thế này
- Anh Khoa khi nào cũng chọc em hết, mai mốt em nhổ đi mất chiếc răng khễnh cho anh khỏi chọc luôn. < Thanh Nhã cười trả lời>
-Ấy đừng nhổ <Khoa lên tiếng> em mà nhổ đi là anh kêu ai rang khểnh đây?
--Thì kệ anh <Thanh Nhã nói và cười luôn tiện hai con mắt nhìn tất cả mội người trong phòng khách,với vẻ mặt hơi bất ngờ>
- Khi chiều tao có gọi cho Thanh Nhã biết là tối nay mình có party cho nên rũ cô nàng tới chơi cho vui < Thành nói>
- Chuyện nhỏ<Khoa nói và thấy ánh mắt của Thanh Nhã đang nhìn tất cả mội người> ok đễ anh giới thiệu mọi người cho em biết < Khoa vừa nói vừa giới thiệu từng người một >
- Nãy giờ hai anh ham nói , sao không hỏi Thanh Nhã đã ăn gì chưa? <Phương Nhi lên tiếng>
- Trời xin lỗi cô bé anh quên, em đã ăn gì chưa? Đễ anh kêu đầu bếp nấu cho em ăn < Khoa nhe răng cười nói>
-Cũng chưa anh, em mới đi làm về rồi chạy lại đây luôn. Ủa nhà anh có đầu bếp hả < Thanh Nhã hỏi với vẽ ngạc nhiên>
- Ừ , đầu bếp này có bằng cấp đó em, nó đang đứng đây nè. <Khoa nói và chỉ Nhật >
- Gì chỉ tao nữa mày, nãy giờ nghe mày nói sao tao muốn tặng mày cái chão quá Khoa < Nhật giờ mới lên tiếng>
- Trong đây ai cũng đã ăn hết rồi, đồ ăn còn rất nhiều trong tủ lạnh đó Nhật , mày làm món gì cho Thanh Nhã ăn đi < Thành nói>
- Ok, em đừng có tin lời mấy tên đó nói, anh cũng biết nấu tí tí thôi , hy vọng em ăn không có chê < Nhật nói và dẫn Thanh Nhã ra phía sao bếp >
- Anh đừng có quan tâm, em ăn cái gì cũng được hết, nhà có mì gói không anh, đễ em tự làm anh ra chơi với các anh chị khác đi. < Thanh Nhã nói với vẽ ái ngại>
- Không sao đâu cô bé, anh làm lẹ lắm, trong tủ lạnh có sẵn thịt, tôm luột anh làm gỏi cuốn mình cùng ăn < Nhật vừa nói vừa lôi đồ trong tủ lạnh ra>
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẽ, càng nói chuyện Nhật càng cảm thấy muốn tìm hiểu thêm về Thanh Nhã, anh cảm thấy ở Thanh Nhã có một cái gì đó cuốn hút đối phương khi nói chuyện. Anh bỗng chợt nhớ mối tình đã qua của mình, anh và Vân quen nhau sáu năm trời nhưng rồi cũng phải nói lên tiếng chia tay khi cả hai điều nhận ra rằng mình không phải thật sự là một nữa của người kia. Đã bốn năm trời Nhật vẫn stay single, dù cho bạn bè có nói đến đâu, cho rằng Nhật vẫn còn nghĩ tới Vân, nhưng sự thật lại ngược lại, Nhật vẫn nghĩ rằng nếu đúng là duyên phận của mình thì nó sẽ tự đến, Nhật không muốn chạy theo tình yêu nữa.
- Ăn xong chưa vậy Nhật và cô bé răng khễnh < Tiếng của Khoa kéo Nhật quay lại hiện tại>
- Cũng xong rồi anh Khoa. Anh Khoa nãy giờ em nghe anh hát hay quá, vậy mà sao bữa camping anh không xung phong lên hát một bài cho mọi người nghe, ủa mà sao mặt anh tòan cái gì đỏ đỏ không vậy? < Thanh Nhã hỏi>
- HIhihihi rồi cô bé sẽ biết, cô bé chuẩn bị ra chiến trường chưa. Mọi người đang đợi đấy. < Khoa nói>
- Hihihihi hai anh nói chuyện vui nghê, anh Khoa nói gì mà chiến trường em nghe thấy sợ rồi nè < Thanh Nhã nói với giọng giã bộ sợ sệt>
Cả ba điều kéo nhau ra phòng khách. Thì quả đúng là không sai, mặt người người nấy điều dính cái gì đỏ đỏ giống như lipstick quẹt lên. Giờ thì Thanh Nhã mới hiểu rằng mọi người chia làm hai phe và cũng hát đố những đọan nhạc nếu bên nào thua thì bị quẹt lipstick lên mặt.
Mọi người cùng nhau hát hò đến gần 2 giờ sáng thì ai cũng đã thấm mệt, phe con trai thì tự kiếm đại cho mình một góc nào đó lăn đùng ra ngũ, còn phe con gái thì kín đáo hơn cùng kéo nhau về phòng ngũ trả lại sự yên lặng của màn đêm.
- No no no Khanh ơi em hãy tỉnh lại đi. Hunnie dont leave me, Do you hear me? Huy bỗng giật mình bật dậy, rờ trán thì thấy mồ hôi đang tuôn ra, anh tự đánh vào mặt mình đễ coi mình đang tỉnh hay mơ. Nhìn đồng hồ thì thấy đã gần 5 giờ sáng. Huy lại có một đêm nằm ác mộng, và Huy biết rằng sẽ không ngủ lại được nữa. Huy vội đứng dậy, đi vệ sinh rồi kiếm áo khóac mở cửa đi ra phía sao vườn. Trời vẫn còn tờ mờ tối, mặt trời vẫn còn ngủ sao đám mây chưa chịu ló dạng. Chợt một cơn gió lùa làm Huy rùng mình, lấy tay kéo vội zipper lên tới cổ, Huy bỗng thấy môi mình thèm một điếu thuốc. Vội lục túi Huy tự châm cho mình một điếu thuốc, cơn ác mộng Huy vừa có làm lòng Huy chùng xuống , từ khi Khanh ra đi , Huy không đêm nào không gặp ác mộng , phải chi ngày đó anh không chạy chậm đi một tí thì anh có thể trách khỏi con deer và Khanh cũng sẽ không ra đi như vậy. Thấy điếu thuốc trên tay đã sắp tàn hết, Huy lại tự châm cho mình một điếu khác, anh nhớ trước khi quen Khanh, Huy có biệt danh là " Huy ống khói" bỡi vì Huy hút thuốc một cây. Nhưng từ khi quen Khanh có một lần Khanh nói
- Em không thích anh hút thuốc, hút thuốc không có tốt, bỏ đi anh nhé
Từ đó anh không một lần cầm điếu thuốc lên hút, cũng bỡi vì yêu Khanh, anh chịu bõ đi cái thói quen hút thuốc như điên của mình, và cái biệt danh " Huy ống khói" cũng biến mất.
Vậy mà sao tai nạn, anh lại tìm quên mình trong khói thuốc, Nếu như Khanh biết anh vẫn còn tiếp tục hút thuốc Khanh sẽ buồn lắm. Nhưng biết làm sao khi anh không thễ nào quên Khanh mà những điếu thuốc nó như một người bạn giúp anh vượt qua đau khổ và nỗi nhớ nhung.
Chương IV
Thủy Tiên
- Anh Huy không ngủ sao dậy sớm vậy? < Tiếng nói của Thủy Tiên làm Huy giật mình >
- Anh ngủ không được còn em < Huy hỏi>
- Em cũng vậy, không biết tại sao nữa
- Có lẽ là lạ nhà <Huy vừa nói vừa đưa điếu thuốc lên môi>
- Chắc vậy , ủa anh hút thuốc từ khi nào < Thủy Tiên hỏi với vẻ ngạc nhiên >
- Cũng lâu rồi, có một thời gian anh bỏ nhưng rồi lại tiếp tục < Huy trả lời nhưng ánh mắt vẫn nhìn xa xăm>
- Hình như anh Huy đang buồn, có chuyện gì vậy anh. < Thủy Tiên hỏi với giọng quan tâm >
- Cũng không có gì đâu em, chỉ là chuyện xưa.
Dù Huy không nói tiếp nhưng Thủy Tiên cũng biết chuyện xưa của Huy là gì. Thủy Tiên chưa một lần gặp mặt Khanh, nhưng Thủy Tiên đóan cô gái đó có một cái gì đặc biệt mà đến bây giờ trái tim của Huy không thể rung động thêm lần thứ hai. Thủy Tiên quen Huy từ khi hai người còn học chung high school và mối tình đơn phương nãy nở trong một lần Huy giảng cho Thủy Tiên hiểu những bài tóan calculus. Khi lên đại học mỗi đứa mỗi phương, Thủy Tiên thì chọn học ở VA nhưng mối tình đơn phương thì vẫn mãi đơn phương. Đã có một thời gian Thủy Tiên sống trong sự đau khổ khi nghe Huy đã có bạn gái, rồi cho đến khi cô nghe tin bạn gái của Huy qua đời và Huy sống như một người điên những lúc đó cô muốn chạy đến bên cạnh Huy đễ an ủi nhưng cô lại chùng bước, rồi cô lại câm lặng trước mối tình của mình.
-Chuyện đã qua lâu rồi, anh không thể quên nó đi hay sao? < Thủy Tiên lên tiếng đễ phá vỡ đi sự im lặng giữa hai người>
- Có lẽ không thể quên được < Huy trả lời>
- Why dont you just move on, mọi thứ bây giờ là quá khứ rồi, I dont think Khanh will be happy to see you like this. She might be want to see you happy again, alot people want to see you happy again < Thủy Tiên nói>
Huy im lặng trước câu nói của Thủy Tiên, anh không biết phải nói gì thêm. Anh không ngu dốt gì không biết tình cảm của Thủy Tiên cho anh, anh đã vô tình biết được khi một lần nghe Tâm Như nói chuyện với Ngân, nhưng lúc đó anh đang quen Khanh và anh nghĩ rồi thời gian sẽ làm con người thay đổi để đến khi tai nạn sảy ra, anh biết trái tim không thể nào yêu được lần thứ hai và anh lại không muốn mang đau khổ cho Thủy Tiên, sẽ không công bằng cho Thủy Tiên nếu như anh quen Thủy Tiên mà trái tim thì đã chết theo Khanh. Anh luôn hy vọng rồi đây Thủy Tiên gặp được một người con trai nào đó yêu thương Thủy Tiên.
- Tại sao anh không nói gì, đừng có hút thuốc được nữa không? < Thủy Tiên nói với giọng tức tối >
- Anh đâu có biết nói gì đâu. Em hãy vô nhà đi ở ngòai này cũng lạnh nữa coi chừng bệnh đấy < Huy nói>
- Anh vô tình vậy sao Huy? Không lẽ bao năm nay anh không biết, không hiểu gì hay sao < Thủy Tiên nói như sắp khóc>
- Xin lỗi em, anh biết nhưng anh không thể < Huy nói>
Câu nói đó của Huy làm Thủy Tiên bật khóc nức nở, Huy chợt thấy mình có lỗi nhưng anh không biết làm sao hơn. Huy cởi áo khóac ra và chòang lên người Thủy Tiên rồi nói.
- Nín đi, tại sao lại khóc, khóc xấu lắm đó
Thủy Tiên gục lên vai Huy và tiếp tục khóc, Huy chỉ biết đứng im đễ Thủy Tiên khóc, giờ có nói gì thì cũng sẽ không làm Thủy Tiên nín khóc thôi thì để cô ấy khóc cho vơi đi nỗi lòng.
- Xin lỗi em vô tình làm anh bận lòng, <Thủy Tiên nói và đứng thẳng người lại>
- Đâu có gì đâu em, quen em mấy lâu nay giờ mới biết em mít ướt đó nha < Huy nói với giọng đùa giỡn đễ phá tan bầu không khí ảm đạm giữa hai người>
Thủy Tiên lại im lặng cô nhìn Huy, Huy vội tránh đi cái nhìn của Thủy Tiên bởi anh biết khi nhìn vào đôi mắt anh sẽ khó cứng rắn để nói thẳng mọi vấn đề với Thủy Tiên. Anh vội châm cho mình thêm một điếu thuốc khác vừa đưa điếu thuốc lên môi thì bàn tay của Thủy Tiên chặn lại
- Hút thuốc nhiều sẽ không tốt đâu < Thủy Tiên vừa nói vừa lấy điếu thuốc ra khỏi tay Huy và quăng đi>
Huy không nói gì, anh lại nhìn xa xăm.
- Có lẽ cũng đã đến lúc anh hiểu được em đối với anh như thế nào. Dù rằng bao nhiêu năm nay em là người đứng bên lề chứng kiến những gì sãy ra cho anh, những lúc đó em muốn chạy tới an ủi anh, giúp anh vơi đi những nỗi buồn nhưng có những điều không cho phép em làm vậy. Và em cũng nghĩ thời gian rồi cũng sẽ giúp anh quên đi những chuyện đau buồn, em không mong dành vị trí của Khanh trong tim anh, nhưng em chỉ mong anh hiểu và nhận ra rằng dù gì đi nữa thì vẫn còn có một người luôn sẳn sàng chia sẻ mọi chuyện vui buồn cùng anh.
Thủy Tiên nói một hơi dài và nhìn sự phản ứng của Huy. Huy lên tiếng chậm rãi
- Cám ơn em đã nói cho anh hiểu, thật ra không phải anh là một người vô tình, anh biết tình cảm của em cho anh bao nhiêu năm nay, nhưng anh không muốn mang lại sự đau buồn cho em, hay cho bất cứ một người con gái nào khi anh biết chính trong trái tim anh, anh vẫn chưa thể yêu thêm một lần thứ hai, anh không biết bao lâu anh sẽ như vậy, có thể là suốt đời, sự ra đi của Khanh là cũng chính lỗi ở anh, đã có lần Phúc đấm vào mặt anh và nói " Chính mày là thằng giết Khanh, mày là kẽ giết người " anh đã tự giam mình trong đau khổ vì anh đã vô tình cướp đi sự sống của Khanh, anh đã không cho phép mình tha thứ cho chính bản thân mình. Sẽ không công bằng cho em nếu như em ở bên cạnh anh mà có thể có những lúc anh lại nghĩ về chuyện xưa. Từ trước đến nay anh luôn coi em là một cô em gái, và anh luôn mong rằng một ngày nào đó em sẽ gặp được một người đàn ông yêu em đem lại cho em hạnh phúc và em cũng sẽ hạnh phúc khi ở bên người đó. Anh hy vọng em sẽ hiểu cho anh.
Những giọt nước mắt lại lăn dài trên má Thủy Tiên. Cô biết nói gì đây khi những lời nói của Huy đã quá rõ ràng và dứt khóat.Lấy tay lau vội những giọt nước cô nói
- Tình yêu sẽ không có sự ép buôc. Cho nên em vẫn coi anh như một người anh như ngày nào. Dù sao đi nữa em sẽ luôn mong rằng một ngày nào đó anh có thễ lấy cái hiện tại và tương lai đễ khóa lấp đi cái quá khứ đau buồn mà anh đang có. Em cũng mong anh sẽ tìm lại được cái hạnh phúc mà anh đã mất.
- Cám ơn em đã hiểu cho anh.
Sự im lặng lại trở về giữa hai người, bây giờ giữa Huy và Thủy Tiên đã có một ranh giới rõ ràng, và Thủy Tiên đã nói lên được những điều cô ấp ủ mấy lâu nay. Dù đó là một lời từ chối nhưng cô lại thấy lòng nhẹ nhàng. Còn Huy anh cũng thầm cảm ơn Thủy Tiên là một người con gái vị tha, dù anh đã không đáp lại tình cảm của cô nhưng cô vẫn hiểu và thông cảm anh.
Trong lúc hai người nói chuyện thì có kẻ khác đang đứng nghe hết mội chuyện.Người này chẳng phải ai khác hơn chính là Phúc.Câu chuyện quá đớn đau mà Phúc không bao giờ tha thứ cho Huy,một cậu chuyện mà chính Phúc phải hận cả bản thân mình.Ba năm dài mà Phúc vẩn còn thương nhớ đến Khanh,nhiều đêm chính bản thân Phúc không ngủ,chỉ ngồi đó viết không biết bao nhiêu bài thơ rồi lại mượng cả rựu để giải sầu.Đêm nay cũng vậy,Phúc định đi ra ngoài để giải khuây nhưng tình cờ mở cửa thì nghe được câu chuyện của hai người.Anh thông cảm cho chử tình của Thủy Tiên đã dành cho Huy,nhưng đối với Huy côi nó như nước đã ra biển thì không thể chở lại được nửa.Còn Phúc thì sao? Ai hiểu được mình? Rồi mai này ai sẻ yêu mình?Những câu hỏi cứ lẩn quẩn trong đầu Phúc mà không bao giờ tiềm được câu trả lời.Bản thân Phúc đã làm đủ hết mội chuyện để cố quên đi quá khứ,nhưng không bao giờ chiến thắng được cái lương tâm đang dầy xéo anh hằng ngày.Phúc đang suy nghĩ miên mang thì thấy Nhật đang đứng dòm mình,ngoài ra Phong và Lâm cùng với Khoa cũng đứng dòm theo.
-Thằng này.....<Khoa lên tiếng> Mới có mấy giờ sáng mà đã thấy nó lấp ló cái gì vậy tụi bây?
-Ể...<Lâm lên tiếng> Làm sao biết được? Hết thằng Huy đi ra thì tới Thủy Tiên bây giờ thằng Phúc.
-Tụi bây cũng nghe hết câu chuyện rồi còn làm bộ à.<Phong nói>
-Nghe thì nghe <Nhật nói> nhưng đâu có ngờ nguyên đám si tình còn hơn cả tụi mình nửa cơ mà.
Phúc lúc này đứng ngớ ra chẳng biết phải lên tiếng làm sao nửa? Cho nên Phúc chạy lại lôi cả đám quây chở lại phòng khách kể lại nguyên nhân của mình cho họ nghe.Lâm,Khoa,Phong và Nhật ậm ừ cho qua chuyện chứ họ hiểu rằng thằng Huy cho vàng nó cũng chưa chắc gì sẽ chịu đi thêm một bước nửa,còn thằng Phúc thì họ đã biết rồi,hôm qua thấy hai người hủ hỉ với nhau cho nên biết rằng Phúc thế nào cũng có người thay thế trong tim nó.Lúc này Thành mới lồm cồm dụi mắt đi ra,thấy mấy thằng đang tụ năm nói chuyện.Anh chàng chẳng biết họ nói gì,cho nên quây lại ngủ tiếp.
-Ê cu teo <Khoa kêu Thành>
-Gì?
-Đi đâu vậy?
-Đi ngủ tiếp,hỏi dô duyên <Thành nói>
-Dậy đi cha <Lâm lên tiếng> sáng rồi.
-Mấy giờ rồi mà sáng?
- sáu giờ sáng rồi đấy.<Lâm nói>
-Sớm quá đi ngủ.<Thành nói xông liền quây trở lại phòng rồi ngả lưng lên ghế sô pha ngủ tiếp>
Lúc này Thanh Nhã đi xuống lầu thì thấy Nhật và Lâm đang làm bếp.
-Ủa ! Các anh dậy sớm lâu chưa? < Thanh Nhã hỏi>
-Lâu rồi <Lâm lên tiếng> mấy cô kia thức hết chưa vậy?
-Dạ chưa,họ vẩn còn ngủ anh à
-Ok....<Lâm nói>
- Nhật ơi Nhật à sáng nay menu là món gì < Khoa la lên>
- Mì gói, tao mới thấy một thùng sao bếp kìa < Nhật trả lời>
- Trời cái đó thì tao biết rồi, ý tao nói đây là mày sẽ trổ tài nấu món gì
- Ê, bộ mày nhìn cái mặt của tao giống ông táo lắm sao. Muốn ăn thì tự nấu đi mày, hay kiếm cho mình một cô để mà được phục vụ đồ thằng quỷ ham ăn
- Hahahaha tao cũng tính vậy, tính sang nhà ba má mày xin hỏi mày dzề làm dzợ tao đó, mày thấy thế nào.
Câu nói của Khoa làm cả đám cười bò lăn. Huy và Thủy Tiên từ ngòai bước vào không hiểu mọi người đang nói gì. Huy hỏi
- Ủa có chuyện gì vui vậy?
- Tụi mình sắp có đám cưới rồi < Lâm trả lời>
- Đám cưới của ai? < Huy tiếp tục hỏi>
- Mày hỏi thằng Khoa đi rồi biết < Lâm nói>
- Tao tính ask thằng Nhật be my wife because he said I need a wife to cook for me hhihihihi < Khoa nói>
Như chợt hiểu ra Huy và Thủy Tiên cùng nhau cười.
Nhưng họ cũng biết Khoa có cái miệng lúc nào cũng tía lia được hết cả vả lại cái tính tình của Khoa cũng thay đổi quá nhiều.Khi xưa Khoa là người thường thì lầm lì đi đôi với chậm chạp.Thằng Khoa học high school với Huy Hôm khai trường, mặc cho chúng tôi chen nhau vào lớp và giành chổ đến đỏ mặt tía tai, có đứa đứt cả nút áo, nó cứ đủng đa đủng đỉnh đi đằng sau. Khi nó vào tới nơi thì các dãy bàn đã kín người, chỉ còn mỗi chổ trống ở bàn chót, trong góc lớp,không đứa nào thèm giành. Khoa thản nhiên ôm cặp đi tới chổ trống, ngồi xuống, không cằn nhằn một tiếng.Nhưng bây giờ thì quá khác,anh chàng lúc nào cũng vui vẻ được hết cả,cộng thêm cái miệng lúc nào cũng te te hết.cho nên Khoa là cái chìa khóa entertainment của đám bạn,chẳng như vậy Khoa cũng là một thằng bạn mà cả đám luôn côi nó như người thân nhất trong nhà.
-Mới có mấy giờ sáng mà sao mấy người ồn ào vậy?
Tiếng của Tâm Như từ trên lầu,sau đó Tâm Như từ từ đi xuống theo sau là Phương Nhi và Ngân.Một lát sau thì Tiểu Anh và Thanh cũng đi xuống theo.Lúc này đã nấu xông nồi nước lèo và luột sơ qua rau muống để cho đám bạn có thể ăn với mì gói.Tấc cả mội người điều thầm cảm ơn Nhật đã không ngại lo bửa ăn cho đám bạn mà còn là một người bạn luôn chăm sóc cho mội người từng cái ăn sau mỗi lần gập nhau, hay những chuyến đi chơi xa.
Bên kia Lâm đã làm cho Tâm Như tô mì,anh chàng bưng qua cho cô nàng cuối xuống hôn môi một cái rồi đi làm cho mình một tô riêng.Phong cũng vậy,chẳng thua gì Lâm.Anh chàng cũng đã làm cho Ngân một tô mì và đã bưng lên bàn cho cô nàng.Còn những người khác mạnh ai nấy lo cho phần của mình.
Trời vừa hừng sáng thì căng nhà của Khoa đã chở thành bãi triến trường.Nhiều người thì chia ra vài nhóm để hò hét,bên kia thì chơi bài tiến lên.
-Đi chơi bà con ơi.<Khoa lên tiếng sau khi đã hét (hát) gần khang cả cuống họng>
-Đi đâu bây giờ? <Huy hỏi>
-Có chổ thì đi.
-Nhưng chổ nào? <Lâm hỏi>
Cả đám điều liết qua Khoa làm anh chàng không biết nói gì.Nhưng họ điều nghĩ rằng vì Khoa ở VA thì biết nhiều chổ để đi chứ.
-Vậy tụi mình đi ngấm biển <Khoa nói>
-Biển VA có gì đẹp mà đi ngấm.<Lâm nói>
-Đừng có côi thường đấy,biển VA chẳng thua gì biển Florida và Cali hay Galveston của Texas đâu.
-Chắc hông? <Lâm nói>
-Tao dám cá với mầy.
-Bao nhiêu?
-25 cent
-Vậy cũng nói.
-Thôi không cãy nữa đi bà con ơi.<Phúc lên tiếng>
Cả bọn điều chui lên xe lẩn của nhau rồi nhấm thẳng biển mà chạy.Khoa ở VA cho nên rành đường anh chàng phải chạy dẩn đầu,còn những người khác thì đi theo.
Một dãi núi kéo dài dọc theo bờ biển,nói là núi la sai nó nhìn giống như một cái đồi nầm nài hai bên đường chen lấn nhau những hàng cây khô héo hắc vì không một chiếc lá. Khung cảnh xung quanh quá im lặng,lâu lâu một vài chiếc xe chạy ngang những tiếng ồn đó một lát rồi cũng im. Chiếc xe từ từ tấp vào bãi đậu xe, rồi mạnh ai nấy bước ra khỏi xe vương vai,ẹo vài cái cho thư giản thân cốt. Lúc này Thủy Tiên lặng lẻ bước đi xuống bãi biển một mình,vừa đi vừa suy nghỉ những chuyện hồi sáng đả sảy ra với mình. Cùng lúc những giọt nước mắt lại tuông rơi dài trên má.Thủy Tiên đưa tay chùi nước mắt thì tư nhiên ở đâu ra chiếc khăn màu trắng cùng với lời nói.
- Em lại khóc nửa rồi.
Thủy Tiên quây lại thì thấy Nhật đứng đằng sau mình, tuy hơi lúng túng vì bị bắt gập khóc lần nửa. Hai tay Thủy Tiên cầm lấy chiếc khăn của Nhật đưa chùi nước mắt.
- Cảm ơn anh.
- "Không có gì để cảm ơn" Nhật ngừng một lát rồi nói tiếp "chuyện đó em không nên để ý đến làm gì. Vì sao? Vì cuộc sống của con người còn nhiều điều để học hỏi. Tuy họ có cái sai lầm,nhưng cái sai lầm đó luôn là một vết thương để họ nhớ để không sai lần hai. Riêng Huy thì lại khác, một sai lầm đã làm mất một người. Một lần dang dở,một lần sai lầm đã làm cho Huy hận mình lẩn cả tình yêu. Cộng thêm Huy lại quên cả một con đường dài đang chờ đợi nó. Luôn cả thằng phúc cũng vậy,cả hai thằng quá khù khờ vì tình yêu. Nhưng cái dang dở vì tình là một bài học cho tìm con đường mới,và nó có thể đem tới cho mình một con đường tình mà mình mong muống.
Còn tiếp***
Bạn Bè Hội Tụ
Đang nằm ngủ ngon lành Huy chợt giực mình bởi tiếng reng của cái điện thoại di động,mắt nhắm mắt mở Huy nhất mấy lên chưa kịp a lô thì đã nghe tiếng của Lâm réo lên trong máy.
-Ê thằng khỉ,giờ này mày còn ngủ hả? Dậy đi ông nội,lại chở tao đi học xe tao hư rồi.
-Xe mày quăng cho nghĩa địa là đuợc rồi,ăn rồi là tao cứ nghe cái điệp khúc xe tao hư hoài.Ok, mười lăm phút nữa tao tới <Huy nói với giọng vẫn còn ngái ngủ>
-Vậy mày chịu làm tài xế cho tao,thì tao sẽ quăng xe tao ok...Bye. <Lâm trả lời xong rồi cúp điện thoại.>
Huy mở mắt nhìn đồng hồ,và thấy mới có 8:30 sáng.Huy vừa sữa soạn vừa nghĩ thầm " cái thằng này làm gì giờ này mà đòi lên truờng sớm thế nhỉ?Tới muời hai giờ nó mới có class mà."Anh vội chạy vô trong buồng tắm đánh răng súc miệng và sửa soạn.Khi vừa ra khỏi cửa thì Huy kêu trời.Thời tiết ở miền đông bắc Hoa Kỳ này thiệt như một con gái nhõng nhẽo,thời tiết thay đổi lia lịa,mới đầu tháng chín mà cứ nghĩ là tháng mười hai rồi. Nhìn những chiếc lá rơi bên thềm, báo hiệu là trời đã vào thu.Lòng Huy chợt se thắc lại.Mới đó mà nhanh thiệt,Khanh đã bỏ thế giới này ra đi trong một tai nạn xe cộ,cũng đã ba năm rồi,trong ba năm đó trong lòng Huy vết thương vẫn còn,nó không hề phai mờ.Quen Khanh trong một mùa thu rồi anh cũng đễ mất Khanh cũng trong một mùa thu.Từ ngày định mệnh ấy,trái tim của Huy như đã chết theo nàng.Anh không còn cảm giác rung động truớc những sự chăm sóc của những cô gái khác hay cho những ai muốn làm girlfriend của anh. Có lẽ hình ảnh của Khanh không phai mờ trong đầu óc và trong tim của Huy,và những cú sốc đó đã quá in đậm trong trí nhớ.
Những chiếc lá đã đổi màu
Mùa thu đã đến,lòng buồn quạnh hiu
Ba năm thắm thoắt trôi qua
Tình kia đã mất,chỉ còn mùa thu
Giá như ngày đó...Ham suy nghĩ,anh đã tới truớc nhà của Lâm hồi nào không hay,anh chợt giựt mình thấy Lâm đưa tay vẫy vẫy.Vừa chung vô xe Lâm đã lên tiếng.
-Ê làm gì như nguời mất hồn vậy mày?
-Có gì đâu,mà mày làm cái gì mà đòi lên truờng sớm quá vậy,bộ hông làm bài hay sao,tính lên truờng làm hả? <Huy hỏi>
-This class,tao không cần làm bài mày ơi.Nhưng mà chưa chắc gì tao sẽ lên truờng?
-Vậy hông lên truờng chứ đi đâu giờ này? <Huy hỏi với vẻ tò mò>
-Thì đi chơi, tính kêu mày cúp học một bữa, đi qua nhà của thằng Phong rủ nó lái xe đi xuống VA chơi.
-Mày điên hả? Đi rồi khi nào về? Bửa nay mới có thứ năm ngày mai tao còn có lớp nửa đó ông nội.<Huy trả lời với vẻ ngạc nhiên>
-Thằng khỉ, mày bị lú hả? Coi lịch lại đi, bửa nay thứ sáu tuần này mình đuợc nghỉ three days weekend,tại thứ hai là holiday.Lâm vừa trả lời vừa đưa tay quánh vào vai của Huy.
-Thiệt hông? <Huy hỏi có vẻ nghi ngờ>
-Thiệt chứ, tao đâu có giỡn với mày.
-Đúng là tao lú thiệt, tại sao hồi nãy mày hổng nói với tao trong điện thoại,để có gì tao còn chuẩn bị đồ.
-Nói sớm để mày trả lời với chử "NO" hả, có gì khó đâu lái xe lại nhà mày lấy đồ.
-Tao nghĩ tao không đi xa như vậy đâu, mày đi tao đưa xe cho đi.<Huy trả lời ầm ừ>
-Gì đây,giở chứng hả?
-Không,tao đã thề là không lái xe đường xa nửa mà,mày biết lý do rồi.
-Lại nhớ lại lời thề xưa nửa hả? Đã qua lâu rồi mà.
-Với tao thì vẫn giống như một ngày hôm qua. <Huy trả lời với giọng buồn bã>.
-Thôi đi,vậy để tao với thằng Phong lái cho.Hứa bảo đảm hổng bị gì,an toàn trên xa lộ Ok...Man come on let go!!!
-Ok vậy thì mày lái, chìa khóa nè chụp đi. <Thẩy chùm chìa khóa cho Lâm, Huy mở cửa xe đi ra và chung vào bên kia cửa>
Sau khi trở về nhà lấy đồ đạc Lâm và Huy lái xe tới nhà của Phong.Vừa thấy hai người Phong lên tiếng liền.
-Cuối cùng tụi bây cũng bò đến, làm gì mà lâu giữ vậy mấy cha?
-Tại thằng Lâm hổng nói cho tao biết, cho nên phải quay về nhà lấy đồ.<Huy nói,còn Lâm thì nhe răng cười>
Phong nhìn cả hai thằng bạn cười rồi nói "Thằng đó khi nào cũng chơi kiểu đó hết,cần rủ Phúc theo không?"
-Cần chứ <Lâm nói> có nó đi theo cũng vui.
Phong bỏ bị đồ ra sau xe rồi leo lên ghế sau ngồi.Lâm từ từ cho bánh xe lăn bánh ra xa lộ rồi nhắm thẳng nhà của Phúc mà chạy, khoảng chừng nửa tiếng thì đã tới.Huy mở cửa xe buớc ra,rồi buớc lại cửa nhà của Phúc rồi nhấn chuông.Tiếng mở cửa,tiếng lộp cộp vặn ổ khóa,từ từ chiếc đầu ló ra.Huy cuời nhìn Phúc rồi hỏi.
-Đang nướng hả?
Phúc nhìn Huy với vẻ mặt hơi lạnh cộng thêm câu trả lời "Ừ" quá khô khốc gọn lỏn làm cho Huy hơi khó chịu,nhưng Huy cũng đành.Đã ba năm rồi mà Phúc cũng không thể nào quên đuợc Khanh! Phúc và Huy hai nguời cùng yêu chỉ có một cô gái,chỉ vì cái tai nạng từ lúc đó Phúc đã thay đổi,tánh tình trỡ nên lạnh nhạt,có khi lầm lì.Có một thời gian cả Huy lẩn Phúc không thèm nói chuyện với nhau,hai người lúc đó như hai kẻ xa lạ,nếu như không có Phong và Lâm có lẽ bây giờ giữa Phúc và Huy vẩn còn một rạn nức.
-Có chuyện gì vậy? <Phúc hỏi>
-Có tao mới tới,hổng có tao tới làm gì.
-Chuyện gì?
-Đi VA chơi cho vui.
-Vậy hả,mày lái?
-Không thằng Lâm và Phong lái.<Huy trả lời và biết trong ẫn ý của Phúc nhắc lại lời thề xưa>
-Ok,đợi tao năm phút.<Phúc nói và chạy nhanh vô nhà>
Phúc nhìn theo những hàng cây bị bỏ lại đằng sau,những chiếc lá đang bị những cơn gió cuốn đi,để lại những cành khô trong thật là buồn.Cái cảnh trong mùa thu này làm cho Phúc nhớ đến Khanh thật vô hạng.Một nổi nhớ chính Phúc cũng chưa từng có nó lần nào."Khanh...Một cô gái diệu hiền,đôi môi lúc nào cũng cười được hết cả,luôn cả trong những lúc buồn Khanh cũng vẩn cười vui vẻ như thường.Phúc bổng nhớ đến chiều mùa thu ở parking lot,Phúc tình cờ quen đuợc Khanh,những lần đầu mới quen Phúc chỉ biết lấp ba lấp bấp nói chẳng ra lời nào.Còn Khanh thì mỉm cười nhìn Phúc như để chờ đợi một câu nói,nhưng Khanh đành thất vọng vì Phúc chẳng nói đuợc lời nào.Cho nên Khanh lên xe lái đi,lúc đó Phúc chỉ biết đứng nhìn cho tới khi chiếc xe đã khuất bóng".Đang suy nghỉ miên mang thì câu hỏi của Phong làm cho Phúc quay lại hiện tại.
-Mày làm gì mà mơ màng vậy ông nội?
-Không gì!
-Thằng Huy với thằng Phúc sáng nay như người bị mất hồn vậy ta?<Lâm lên tiếng>
-Trã có gì ! <Huy và Phúc cùng trả lời> Nhưng Lâm và Phong đả biết hết,tuy chuyện đả quá cũ cả hai không bao giờ quên nổi.Một thằng thì tự trách mình,kẻ kia thì lại đau khổ,lẫn cả Lâm và Phong đành im lặng không lên tiếng.Bây giờ mỗi người mỗi ý nghĩ riêng,chuyện ai nấy đeo đuổi,ai cũng có nổi niềm riêng của mình,cho dù có chạy chốn hay vùi nó tận đáy lòng,nhưng nó cũng quay lại trong ký ức của con nguời.Thấy không khí quá ngột ngạt và quá im lặng,Phong lên tiếng phá vỡ bầu không khí đó.
-Tụi mình đi VA có báo cho thằng Khoa và Nhật biết chưa?
-Rồi,tao mới gọi tụi nó sáng nay <Lâm lên tiếng>,tụi nó nói là cứ xuống đi,nghe nói là tối nay có party gì đó.
-Ừ...Ủa mà hôm nay tại sao mày nổi khùng đòi đi VA vậy? <Phong hỏi>
-Buồn tình kéo tụi bây đi cho vui.<Lâm nói với vẻ hơi chán nản>
-Mày mà cũng biết buồn tình nữa à? Trong đám tụi mình hổng phải mày là thằng luôn luôn yêu đời hay sao? <Huy hỏi với vẻ ngạc nhiên>
-Bộ mày tuởng tao là thằng hề hả,tưởng tao không biết buồn à?
-Đích thực mày thất tình hay là chuyện gì xảy ra khai ra mau.< Phúc vừa cười vừa hỏi>
-Thất tình cái con khỉ,tao vẫn bình thường định trù ẻo tao hả?
-Vậy sao lại nói buồn tình? Ủa nãy giờ tao quên hỏi,tại sao Tâm Như để mày đi dể dàng vậy? <Huy hỏi với vẻ nhạc nhiên>
-Có gì đâu,tao chỉ phone cho her là tao đi VA với tụi bây,còn her thì đã đi Maryland với mấy con nhỏ Thủy Tiên, Phương Nhi và Tiễu Anh hôm qua rồi.
-Chàng đi một chổ nàng đi một nơi ha ha ha,sao mày không gọi nói cho Tâm Như lái xe xuống VA chơi luôn đi.<Phong nói>
- Ừ há,sao tao hổng nhớ...Ê mày bấm số phone của Tâm Như giùm tao đi.<Lâm vừa nói vừa thẩy cái cell phone của mình qua cho Phong>
Sau khi bấm số điện thoại xông,qua một hồi chuông kêu thì giọng của Phong lên tiếng.
-Hello nguời đẹp,where are you right now?
Không biết bên kia Tâm Như nói gì mà nghe Phong nói
-Tụi anh đang trên đường xuống VA,khoảng chừng hai tiếng là sẽ tới.Ủa vậy là Phương Nhi cũng xuống về thăm gia đình hả? Thôi thì hẹn gập tụi em ở nhà của Khoa vậy.
Sau tiếng goodbye Phong đưa cái điện thoại cho Lâm.
Chiếc xe vẫn lăn bánh điều điều trên xa lộ,hai bên đường hai hàng cây bị bỏ rơi đằng sau lưng.Lái xe cũng đã lâu Lâm tấp vào lề đưa tay lái cho Phong lái đi tiếp." Cái cảnh chiều này sau buồn thế nhỉ " Huy suy nghĩ " Nó vẫn còn buồn đến thế này cơ à?"Lúc này Lâm bỏ chiếc đĩa nhạc vào máy và bài " Hãy Cho Tôi" của Vũ Hà bắc đầu vang lên trong xe.
Hãy cho tôi một nụ cười người ơi
Hãy cho tôi một giây phút thôi
Để tôi thấy,đời đang sống
Em ơi có Vui không?
Ném cho tôi nụ cười lã lơi
Nói với tôi rằng em rất vui
Để tôi sống,bằng hình bóng
Đôi khi có như không
Huy bắc đầu hát theo và âm điệu nhạc cứ vang lên từ từ,có khi buồn,có khi than vang cho nên nó cứ làm cho Huy thấy khó chịu,càng hát thì lòng lại càng đau nhói. Bên kia Phúc cũng vậy,cả hai đang lo suy nghĩ thì tiếng chuông của điện thoại kêu lên làm cho cả hai giựt mình quay lại với hiện tại.Tiếng a lô của Phúc vang lên,cả đám lắng tai nghe Phúc nói gì với nguời bên kia,nhưng chỉ nghe Phúc nói là sẽ gặp nhau ở VA.
-Ai gọi nói cho Ngân biết là tụi mình đi VA vậy? <Phúc hỏi>
-Tao nè...<Phong trả lời>
-Gọi cổ theo làm gì cha? <Huy hỏi>
-Rủ cổ theo để cho vui <Phong nói> Vã lại tụi mình đi VA để nghỉ giải lao và party thôi chứ có làm gì đâu nè?
-Thằng ông nội Phong kia,rủ em họ tao đi chi vậy?<Phúc nói>Mày muốn dì tao cạo đầu tao hả?
-Mày lo làm gì,bé Ngân đâu phải mới bắt đầu đi đâu,she đi từ hôm qua với Tâm Như rồi cơ mà.Also tụi bây quên một điều là ông Phong nhà ta đang trồng cây si nàng Ngân đấy,cho nên mới rủ Ngân đi theo.<Lâm lên tiếng>
-Trời đất vậy mà hổng thằng nào nói cho tao biết hết chuyện ông Phong nhà ta đang dòm ngó bé Ngân.Có thiệt không mày? <Phúc vừa hỏi vừa nhìn Phong để trả lời câu hỏi>
-Ha ha ha ha You don't know anything Phúc? Hổng tin thì hỏi cậu Phong đi, Am I right Phong? <Lâm vừa hỏi vừa cười>
-Right cái đầu mày. <Phong trả lời cọc lốc>
-Hey tụi mình xuống VA có đi tắm biển không? <Huy hỏi>
-Mày điên hả <Phong nói> Giờ này mà đi tắm biển
-Đâu có chết đâu mà lo chứ.<Lâm nói>
-Hổng chết mà lết vô hòm à,thôi đi đâu thì đi chứ,ra biển là tao hổng đi à.
Huy cười vỗ vai Phúc rồi đọc câu thơ.
Chiều buồn ta đứng nhìn mây
Hoàng hôn nhìn lá bay về chốn xưa
Dạt dào một nổi buồn thưa
Và hồn theo gió lơ thơ tình nào
Lâm cười rồi hỏi.
-thơ gì mà buồn vậy?
-Thơ tình mùa thu <Phúc trả lời>
-Lúc nào mày cũng làm thơ đuợc hết hả?
- Ừ, có gì không?
-Không chỉ hỏi thôi.
-Mày hỏi như vậy là quá dư thừa rồi Lâm,mày quên thêm một tên.<Phong nói>
-Ai? <Lâm hỏi>
-Thì thằng Huy nè,chứ ai nửa.<cười>
-Gì có tao trong đó nửa? <Huy nói>
-Thì không phải mày cũng làm thơ hay sao? Mày với thằng Phúc sao này nên làm thi sĩ. <Phong nói>
-Phong! Mày với thằng Lâm đừng có giã nai nửa...Tụi bây cũng làm thơ tình tặng nàng phải không nè? <Phúc hỏi với giọng giễu cợt>
-Ô...Thằng Lâm thì có à,còn tao thì không. <Phong đính chính>
-Dóc đi cha,vậy thằng nào viết mấy bài thơ tình ướt át để tặng người đẹp vậy ta? Có cần tao đọc vài bài không? <Lâm hỏi>
-Thằng ôn dịch này,mày đọc hồi nào vậy? <Phong hỏi với giọng hơi tức,khi có nguời phát hiện ra chuyện riêng của mình>
-Hì hì hì hì thì là bửa đó tao tới nhà mày rủ mày đi chơi,lúc đó mày đang tắm,tao ở trong phòng chán quá kiếm cái gì đọc chơi,ai ngờ tìm đuợc xấp thơ mày chép.Nhìn nhiều bài mày chép nó mùi và ướt át lắm.<Lâm trả lời tỉnh bơ>
-Xâm phạm privacy là tao sue mày à.<Phong nói với giọng đe dọa>
-Sue cái móc xì,có phải mày đang mê con nhỏ Ngân không? Khai thật đi tụi tao ủng hộ cho,nhất là thằng Phúc nè.
-Ừ thì tao có <Phong dừng lại một chút rồi nói tiếp> but tao không có hy vọng là tại vì the way she act khó hiểu quá,tao không thể nào dò được là she có thích tao hay không nửa? Tao thì lại thích tính tình của her,còn tao thì không dám nói cho cổ biết,chỉ sợ là làm mất tình bạn của mình,cho nên tao đành câm nín.
Phúc ngồi cười lớn " tính tình con em họ tao,thì tao quá rành rồi, chỉ có trời mà biết là nó đang nghĩ gì mà thôi.Tao nhiều khi hỏi nó '' Có bao giờ em biết buồn hay không?" Nó trả lời lại là " không ai như anh,mặt mày lúc nào cũng hơi ở trên cao á."
-Ha ha ha ha đúng là bé Ngân...Tao gập her,phải bao her một bửa ăn,nói một câu với thằng Phúc nghe quá hay.Ê Phúc mày có cần vô nhà thương điên không? Vô đó khám bệnh để make sure côi mày có ở trên cao không hahahahaha.Anyway mày phải help thằng Phong cua em gái của mày đi Phúc.Bạn bè tốt của nhau mà.Right man?
-Thôi đi...Để cho con nhỏ em nó sử chết tao hả?Nó mà biết she will kill me.<Phúc nói với vẻ sợ sệt>
-Vậy thì mày cho thằng Phong thông tin.<Huy nói>
-Thôi đi.Muốn biết gì về nó thì tự thằng Phong find out.Vậy thì tốt hơn hết cả.<Phúc từ chối>
-Thôi stop đi mấy cha,thành ông tám hết rồi <Phong lên tiếng> mình tới VA rồi.Ê Lâm mày còn nhớ nhà của thằng Khoa phải không?
-Ừ...<Lâm trả lời>
-Vậy mày gọi Tâm Như nói là mình sẽ gặp nhau ở nhà của thằng Khoa.
-Vậy she có biết nhà của Khoa không? <Lâm hỏi>
-Hình như là Phương Nhi biết nhà của Khoa.<Huy nói>
-Ok,I guess so.<Lâm vừa nói vừa bấm điện thoại.>
Chương II
Chuyện Quá Khứ
Cuối cùng bọn của Huy,Lâm cũng tới nhà của Khoa.Vừa thấy mặt là Khoa hỏi câu nghe mát ruợi.
-Phê hông mấy thằng khỉ? Làm gì mà hứng lên lái xe đi giữ vậy?
-Tại vì thằng Lâm đang nhớ honey của nó,còn Phong thì đang nhớ cuộc tình đơn phương trong tim nó.<Huy vừa nói vừa tránh cú đập tay của Phong cho nên bàn tay của Phong đánh hụt>
-Ha he he he Phương Nhi mới gọi cho tao và nói là she trên đừờng tới.<Khoa nói>
- Ok ! <Phúc trả lời>
-Vậy hả <Huy hỏi>
-Ừ !
-Cổ gọi lâu chưa? <Phong hỏi>
-No...She just call.Này bà Ngân có theo không vậy? <Khoa hỏi>
-Yep...She will coming. <Phong trả lời>
-Thấy mồ gập bã nửa rồi.
-Cái gì đây?<Lâm hỏi>
-Thì sấp tan nát nửa rồi...Gập ai chứ gập bà Ngân thì...Mèn she như sư tử hà đông. <Khoa nói>
-nói coi chừng đụng chạm mày,thằng Phong đứng đó kìa <Huy lên tiếng> Tụi bây cứ đứng ba láp hoài sách đồ vô,vả lại còn đi chợ mua đồ cho tiệc tối nay.
Cả bọn phì cười,mạnh ai nấy sách đồ vào trong nhà của Khoa.Bước vào cửa,bề ngoài nhìn rất là cũ, nhưng bên trong rất là rộng và thêm vào đó đôi nét của căn nhà nguời Việt chính góc.Nếu đoắn chẳng sai cũng phải ba đến năm phòng trong căng nhà này,lẩn ở trên và duới lầu cộng lại.
-Thấy sao tụi bây? <Khoa hỏi>
-Nhà mày làm khách sạn đuợc rồi á. <Lâm nói>
-Khách sạn cái con khỉ <Khoa nói> Nhà của ông bà già tao đấy.
-Ủa họ cho mày mượn nhà để làm, chổ trọ cho tụi tao hả? <Huy hỏi>
-No !! I've to pay,cho nên họ mới cho mượn nhà này đấy.Còn nhà của tao thì họ qua bên đó ở,vả lại thêm quy luật là tụi bây thấy những cây kiểng hay đồ chưng bày trong nhà thì đừng đụng tới,còn những gì thì cứ tự nhiên.
-hahahaha ô kê tụi tao hứa,không đụng tới. <Lâm nói>
-Tội nghiệp thằng bạn vất vả quá nhỉ heheheheh <Phong lên tiếng>
Khoa cười đám bạn rồi đưa tay chỉ cho từng thằng biết phòng nào là của ai.
-Mày phòng ở trên cho ai vậy Khoa? <Huy hỏi>
-Chỉ để đề phòng lỡ thằng nào cần tới.
-Cần cái đầu mày. <Phúc hiểu ý cái câu nói của Khoa cho nên mới nói nhu vậy >
-Ui mèn ơi đói bụng rồi.<Phong vừa thang xông thì tiếng chuôn cửa nhà vang lên,Khoa chạy ra mở cửa,nghe tiếng con gái là cả bọn biết là mấy nàng đã tới.Vừa thấy Ngân,Huy đã lên tiếng>
-bé Ngân ơi em tới vừa đúng lúc,thằng Phong đang than đói.Em có gì cho nó ăn không?
-Có ! <Ngân trả lời>
-Cái gì? <Huy tò mò hỏi>
-Ăn nhéo. <Ngân trả lời tĩnh bơ>
-Thôi chết mày rồi Phong ơi <Tiếng nói của Khoa xen lẫn tiếng cười lớn,hòa chung giễu cợt>Có từ bị thương cho đến chết
-Nè làm gì mà sóc tui vậy,tôi có thiếu nợ ông không vậy?Có muốn ăn đạp không đây? <Ngân vừa nói vừa trợn mắt nhìn Khoa đâm đâm>
Ai nấy điều nhìn Khoa và Ngân,và ai cũng hiểu rằng Khoa và Ngân luôn khắc khẩu với nhau mỗi lần gặp.Nhưng cả hai lại rất là thân với nhau,thật khó cho một cặp như Khoa và Ngân,gập nhau là cãy rồi lại hòa đồng.Cả hai quen nhau từ năm lớp một nhưng họ không bao giờ trở thành một đôi bên nhau đuợc hết cả.Lúc này Lâm đã nhìn Tâm Như rồi nói.
-Em ! Em đi đâu vậy em,sao em biết anh xuống đây cua gái hả?
-Em đi theo coi anh thử có lộn sộn hông?
-Em làm vậy hư bột hư đường hết rồi,anh chẳng qua đi kiếm thêm một cô để hầu em đó mà.
-Anh chỉ giỏi cái miệng,lộn xộn là biết tay em.
-Thôi bà tám cùng ông bảy cho tôi xin,đói bụng muốn chết nè,đi ăn bà con.<Phong lên tiếng để stop Tâm Như và Lâm đang xo le với nhau>
Cả đám con trai ùa lên xe của Huy còn tụi con gái thì đi chung với Phương Nhi.Đám con trai không ai chịu lái xe cho nên họ đưa chìa khóa cho Khoa láy.
-Cái gì đưa cho tao lái đây?
-Tụi tao lái đã rồi,vả lại mày ở trên này cũng rành đường.<Phúc nói> Chỉ cần mày lái qua tiệm Phở hay tiệm Sonic hoặc tiệm nào đó ăn qua loa.
Khoa phì cười tra chìa khóa vào xe rồi lái đi.Chiếc xe chạy không biết bao lâu,chỉ thấy Khoa quẹo hết cả chục con đuờng rồi dừng lại ở một tiệm phở.
-Phở !!! Mại vô tụi bây. <Khoa nói>
-Ăn ít thôi,để dành bụng cho tối nay nha mấy cô cậu. <Phương Nhi nói>
Tất cả đi vào tiệm và chọn cái bàn nằm gần ở trong góc của tiệm.Cả bọn chỉ ăn qua loa vài cái bánh cuốn và vài ly cà phê nóng.
-Tối nay tụi mình nấu gì để ăn vậy? <Thủy Tiên hỏi>
-Tụi anh cũng chưa biết nữa <Huy nói> vả lại bọn anh còn coi thử ai nấu bếp giỏi có thể giúp tụi anh tối nay,còn không thì tụi em vô giúp dùm cũng được.
-Giúp cái móc xì,các anh tự nấu lấy,để côi tụi anh nấu ăn ngon không.
Cái câu nói làm cả bọn con trai ngừng ăn họ đưa mắt nhìn Tâm Như,cả bọn điều không ngờ rằng Tâm Như lại nói câu đó.Hồi xưa tớt giờ Tâm Như đâu có bao giờ nói những câu đó đâu?Mấy thằng ngó qua Lâm,thì thấy Lâm nhìn Tâm Như như người chết. Cuối cùng cả bọn không thèm đếm tới mạnh ai nấy quay lại bửa ăn cho xong rồi còn phải đi chợ nửa. Ra khỏi tiệm cả bọn tạm biệt đám con gái,rồi leo lên xe chạy ra chợ mùa đồ cho bửa tối.Huy và Phong không đi mua đồ nhiều cho nên không biết nấu những gì,cho nên cả hai chỉ biết lụm đại.Còn Lâm và Khoa thì lại không biết mua cái gì,bốn con mắt cứ nhìn hết bên này rồi tới bên khác khác.Huy và Phúc chẳng thua gì,cả hai không biết cái nào ngon, hay cái nào dỡ cho nên hai chàng hễ thấy cái nào to hay nặng hơn tí là lụm bỏ vô xe đẩy liền.Sau khi tính tiền xong,cả đám lôi về nhà,rồi lấy từng thứ ra mà coi.
Củ hành tươi,tỏi,ớt,nước mắm,chanh,me,thịt lợn,và có cả thịt bò cộng thêm cá catfish,bánh tráng,vịt,gà,hủ tiếu,bún cuối cùng là bánh mì với ngò thơm và rau thơm.Huy coi từng thứ rồi sắn tay áo lên mà bắc đầu mổ sẻ (chuẩn bị mần đồ ăn).Phong thì coi các giỏ khác thì thấy toàn là rau cải,gia vị và hẹ,bạc hà, giá,ngò thơm và một số thứ Phong nhìn cũng chẳng biết là cái gì nửa.Phong đưa cho Lâm giá và hẹ để rửa cho sạch,hẹ thì Lâm cắt ra từng khúc,giá thì Lâm để qua bên cho khô ráo.Phúc thì cầm miếng thớt để chặc từng miếng thịt gà ra từng khúc,rồi quay qua bắt nồi nước lên lò,sau đó quay qua thái từng miếng thịt bò ra cho thật mõng.Khoa thì đang rửa lại chú cá catfish rồi sau đó chặt ra từng khúc,rồi lấy bạc hà với giá của Lâm vừa mới rửa xông,để lên bàn thì bổng có tiếng chuông cửa vang lên.Khoa chạy ra mở cửa thì thấy Nhật đang cầm hai bị đồ đứng đợi,vừa thấy Khoa Nhật đã hỏi.
-Tụi nó tới hết chưa vậy?
-Tới rồi,<Khoa nói> Mày cầm bị đồ bỏ vào bên trong room rồi xuống giúp tụi tao nấu đồ ăn,tối nay có mấy nàng tới đấy.
-Vậy à....Bộ tụi mình chổ tài đầu bếp hả?
-Yep ! <Khoa nói>
-Mấy nàng không giúp hay sao?
-No...Họ về nhà tắm rửa rồi qua ăn tối với tụi mình.
Nhật khì cười đi lên lầu bỏ bị đò vào phòng,rồi phóng xuống xăng tay áo vô tiếp mấy thằng bạn.Quảnh đi quảnh lại mà đồ ăn cũng đã gần chín và sắp xong.
-Ê! Ai biết nêm đồ ăn đây? <Huy hỏi>
Mấy thằng điều đứng ngớ ra,họ chỉ biết nấu chứ không biết niêm nếm gì,bổng cả bọn thấy Nhật đang bỏ bột ngọt,đường,muối vào các món mà họ nấu.Lâu lâu còn thấy Nhật đưa muỗng mút từng miếng nước đưa lên miệng nhép nhép vài cái rồi gật đầu.
-Ha ha ha cái thằng này biết nấu ăn mèn.<Huy vừa nói vừa cười>
-Không uổng công nó học làm đầu bếp đấy.<Khoa nói>
- Trời tao mà biết sớm tao kêu mày lôi cỗ thằng Nhật tới đây đi chợ rồi nấu luôn cho tụi mình, tụi mình đâu phải cực khỗ nãy giờ <Lâm la lên>
Nhật chỉ khì cười,rồi quay lại công việc của mình cùng với đám bạn đang làm dỡ dang.Mấy miếng thịt vừa luột xong,Lâm liền vớt ra rồi sắt thành từng miếng nhỏ.Còn những lát thịt bò được Khoa cắt thật là mõng để lên hai cái đĩa trên bàn.
-Bộ tụi mình ăn thịt bò sống hả? <Phúc hỏi
-Sống gì mà sống,<Khoa nói> bò nhúng giấm đó cha
-có lẩu đâu mà nấu chứ. < Phong nói>
-Cái đó khỏi phải lo.<Khoa vừa nói vừa lôi ra ở trong học tủ cái lẩu còn mới tinh>
-Vậy thằng nào biết nấu lẩu nhúng giấm đây? <Phong hỏi>
-Thằng Nhật biết đấy tụi bây.<Khoa nói>
-Gì tao đây?
-Mày nấu lẩu bò nhúng giấm tối nay cho tụi mình phải không?
-Ừ
Tất cả các món được nấu xong,mạnh ai để đó rồi đi tắm.Khoảng chừng một tiến thì nghe tiếng chuông cửa lại vang lên.Khoa từ trên phòng chạy xuống mở cửa thì thấy mấy nàng đang bưng mấy lon nước ngọt.
-Nhà anh có máy hát karaoke không vậy? <Phương Nhi hỏi>
-Có chứ,đủ cho tám người hát.
-Thanh cũng có theo dự party nửa,cổ đem theo một đống đĩa hát,tối nay mình rống đã rồi.<Tâm Như vừa nói vừa bỏ hai thùng nước vào trong tủ lạnh.>
-Mà này...Anh Thành có qua không vậy? <Ngân hỏi>
-Có chứ,chút nửa nó tới bây giờ
Vừa lúc đó thì chiếc xe Accura đã dừng ngay trước cửa.Khoa bước nhanh ra cửa đứng đợi thằng bạn.
Khoa khì cười nhìn thằng bạn lâu ngày rồi hỏi.
-Cầm cái gì vậy?
-À...Mấy cái micro để tối nay mình hét.<Thành nói>
Cả hai cùng cười rồi xong xong bước vô nhà.
Bửa ăn tối điều rất vui vẻ,ai cũng điều nở nụ cười cho nhau.Lâu ngày gặp lại bạn bè ai cũng điều khác biệt.Phúc và Huy ba năm về trước họ là con người lãng mạng nhất,nhưng bây giờ ánh mắt của hai người điều chứa một sự ảm đạm.Lâm và Phong,hai người này lúc nào cũng vui vẻ và cũng là một đôi bạn thân luôn bên cạnh Huy và Phúc,chẳng như vậy họ là một, cổ động viên cho những người thân quen và luôn giúp bạn bè trong mọi hoàn cảnh.Nhật và Thành,hai người này có nhiều điều mà chính bạn bè của họ cũng không hiểu họ là ai nửa? Nhật nhờ có học qua lớp đầu bếp cho nên cái tài nấu bếp chẳng thua ai,làm thơ và viết truyện,nhạc và hát.Còn Thành thì có tài hát,im lặng và luôn có cho mình một sự lãng mạng.Nhưng cả hai điều có tấm lòng bát ái,và dào tình cảm cho bạn bè và những người xunh quanh.
Còn nhóm con gái thì không gì thay đổi nhiều.Tâm Như và Ngân họ có thêm nét đẹp duyên dáng và một chút khó tính,chắc tại vì đang yêu thì phải.Nhưng họ luôn có sự bất ngờ hay nụ cười duyên cho mội người.Thủy Tiên và Phương Nhi,hai người lúc nào cũng như hình với bóng,và nét đẹp của thiên nhiên,tuy họ được nhiều người theo đổi nhưng chẳng anh nào được tim của hai nàng hết cả.Còn Tiểu Anh và Thanh,hai người hơi khác một chút,nhưng họ không bao giờ để thiếu được sự hài hước và hồn nhiên của họ.Nói chung ai ai cũng điều có nét duyên dáng và cái trời cho,cho nên họ điều có nét hồn nhiền riêng của mình.
Cả bọn đang ngồi nói chuyện và ăn thì tiếng điện thoại kêu lên.Khoa chạy lại bàn nhắc máy thì nghe tiếng của Thu Nguyệt vọng lên.Tấc cả lắng nghe Khoa nói,nhưng không hiểu họ nói gì?Chỉ nghe Khoa nói vẹo phải rồi trái,nó nằm trên đường gì đó rồi anh chàng cúp máy.
Chương III
Vui Buồn
-Ai gọi vậy? <Phong hỏi>
-Thu Nguyệt gọi
-Có chuyện gì không?
-No,she just ask direction how to tới nhà tao thôi.
Phong chỉ ậm ừ gật đầu.Còn Thành nghe nói tới Thu Nguyệt là mắt của anh chàng sáng lên.
-Cô ta họ gì vậy? <Thành hỏi>
-Cô ta họ Mạc <Thanh trả lời> anh hỏi chi vậy?
-Có phải Mạc Hùynh Thu Nguyệt?
-Ừ đúng rồi. <Khoa trả lời với vẻ ngạc nhiên trên mặt>
Còn Thành bây giờ ngồi xuống với vẻ mặt bắc đầu thẩn thờ,đầu óc hiện lên bóng dáng cô gái học chung trường với mình ở Sài Gòn.Bây giờ tim Thành nhảy loạn xạ lên,cách nhau có bốn năm trời từ khi mỗi người mỗi ngã.Tim của Thành đã héo lại và tưởng rằng mình không bao giờ gặp lại được nàng.Bổng tiếng chuông vang lên Phúc đứng dậy,chạy ra mở cửa thì thấy Thu Nguyệt nhìn Phúc với anh mắt có vẻ ngặc nhiên.
-Ủa....Anh cũng tới đây à?
Phúc chỉ cười rồi đọc một câu.
-Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên đối diện bất tương phùng
-Anh lúc nào gập em cũng đọc cái câu đó <Thu Nguyệt cười>Không biết chán à.
Phúc lắc đầu đứng sang một bên để cho Thu Nguyệt vạo Vừa bước vào thì Thu Nguyệt đứng sựng lại,lúc này hai con mắt của Thành và Thu Nguyệt đã chạm nhau,ai nấy cũng điều im lặng.Chính bản thân Thu Nguyệt không ngờ rằng Thành cũng có ở đây.Anh không thay đổi chút nào hết cả,vẩn dáng xưa và cũng vẩn ánh mắt như ngày nào.
-Ui....Người mẫu Thu Nguyệt và công tử Hà Thành nhìn nhau sao tình tứ thế.<Lâm nói>
Cả hai người điền thẹn chỉ cười mà thôi.Lúc này Tâm Như đã đứng kế Lâm,hai người đang nắm tay nhau.Phúc và Huy lè lưỡi nhìn hai cô cậu lắc đầu.
-Nhìn hai đứa nó kìa Phúc.<Huy nói>
-Thấy rồi <Phúc trả lời> tối nay phải phạt hai cô cậu mới được.
-Gì mà phạt hai tụi tôi cha? <Lâm hỏi>
-Tối nay sẽ biết. <Huy nói>
-Cái gì mà bí mật vậy anh Phong? <Tâm Như hỏi>
Phong nhúng vai rồi nói.
-Hai thằng hà mã đó,nó làm cái gì anh đâu có biết được.
Phúc và Huy cười không nói nửa.Phúc quay qua hỏi Thu Nguyệt.
-Em ăn uống gì chưa?
-Em ăn rồi,uống thì chưa,bây giờ em thì đang khát nè.
Phúc cười rồi đưa cho Thu Nguyệt ly nước ngọt đang uống dở dang.Bây giờ cả bọn quây lại bàn ăn ngồi nói chuyện tiếp.Câu chuyện càng thêm sôi nổi,nhưng đặc biệt là câu chuyện của Thu Nguyệt và Thành,và câu chuyện của Huy và Phúc làm mọi người phải suy nghĩ tới.Riêng của Thành và Thu Nguyệt thì vui vẻ hơn,có cả vui lẩn cả buồn.Tất cả đang kể chuyện cho nhau nghe thì bổng Nhật lên tiếng.
-Ê ngày mai tụi mình đi đâu chơi và làm gì?
-Đi thăm mấy chổ civil war? <Lâm nói>
-Có gì vui đâu mà đi coi <Thành nói> Đỡ hơn hết là mình đi coi hát đi.
-Thôi đi cha <Khoa lên tiếng> bây giờ toàn là nhạc hòa tấu của tụi Hoa Kỳ với Opera không hà....<Khoa ngừng rồi nói tiếp>Vô đó nghe buồn ngủ chết.
-Vậy đi viện bảo tàng đi.<Huy lên tiếng>
-Viện bảo tàng cũng được <Thủy Tiên lên tiếng>Nhưng em nghĩ chúng ta nên đi thắng cảnh cho vui,vả lại ở VA này cùng có nhiều chổ đẹp mà.
-Bọn em đồng ý lời của Thủy Tiên nói < Tâm Như nói> vả lại chúng ta luôn tiện đi ra bãi biển ngồi ngắm hoàng hôn,nhìn đẹp lắm.
Nguyên đám con gái điều gật đầu,còn đám con trai thì chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
-Ok,we are done bàn chuyện xong rồi,coi như đã đồng ý hết.<Phong nói> Bây giờ đi hát karaoke.
-Các anh cặp bồ đi <Thanh nói>
-Ủa tại sao tụi anh phải cặp bồ? <Phúc hỏi>
-Tại vì mấy đĩa nhạc mà Thanh đem theo đa số là hát đôi không hà.<Phương Nhi nói>
-Bây giờ mình chia đôi như vầy nha,nếu không ai phản đối thì mình nên bốc thăm. <Lâm nói>
- Đâu có đươc.<Thành nói>
-Sao không được?
-Thôi các anh đứng dậy xếp hàng đi <Thủy Tiên đề nghị>
Cả bọn con trai ai nấy điều ngớ ra,nhưng họ cũng đành đứng dạy xếp hành.Còn Lâm và Phong thì bị Tâm Như và Ngân lôi lại không cho xếp hàng.Cả bọn phì cười vì biết là nàng Ngân đã ưng chàng Phong rồi.Trong đám con trai Thủy Tiên thương yêu nhiều nhất là Huy,tuy nàng đã biết và hiểu gõ về câu chuyện tình của anh.Nhưng không phải như vậy mà đã làm cho nàng bỏ cuộc.Thủy Tiên bước đến bên Huy mỉm cười rồi nói.
-Anh hát với em nha.
Huy đứng khựng lại nhìn Thủy Tiên,lòng Huy bổng se thắt lại.Bốn con mắt nhìn nhau,một bên đang hồi hộp chờ đợi câu trả lời nhưng lòng thì lại sợ câu từ chối.Bên kia thì đang lơ lửng nhớ lại chuyện xưa.Nhưng bây giờ Huy trở lại hiện thực và nhìn Thủy Tiên với ánh mắt khá lạ,làm Thủy Tiên không hiểu nó đang buồn hay lo lắng chuyện gì?Huy nhìn Thủy Tiên đầu óc thì suy nghĩ. "Thủy Tiên bây giờ đã khác nhiều,nét đẹp cũng chẳng thua gì Khanh,và luôn cả cái duyên dáng.Không còn như xưa,không phải là một cô gái phá phách và hay chọc mội người mà cộng vào là nét diệu hiền ngây thơ ".Huy mỉm cười rồi gật đầu nhẹ.Thủy Tiên mỉm cười nhìn Huy nói lời cảm ơn,nhưng cổ họng hơi nghẹn ngào không nói nên lời.
Lúc này Thanh, Phương Nhi và Tiểu Anh đã kéo Khoa và Thành ra khỏi hàng,chỉ còn lại có mình Nhật và Phúc ,làm Thu Nguyệt không biết phải chọn anh nào cho nên cô nàng đành lên tiếng.
-Em hát với hai anh luôn cho huề nha hihihihihi
- Hát nỗi không đó Thu Nguyệt không thì chia một tên cho anh đi, anh hát giùm em <Khoa hỏi>
- Không sao đâu, miễn sao mấy anh đừng có ăn hiếp em là được rồi <Thu Nguyệt cười và trả lời>
Mọi người hò hét một tí thì điện thọai của Thành rung lên, Thành vội lật đật nhất máy. Cũng như khi nãy mọi người chĩ nghe được Thành nói nào là quẹo trái, rồi dừng đèn đỏ. Vừa cúp phone xong Khoa liền hỏi Thành
- Ai vậy mày?
- Mày con nhớ con bé Thanh Nhã mình quen kỳ đi camping không? <Thành nói>
- Ồ cái cô bé mà cười khoe chiếc răng khễnh bị tao chọc là " này cô bé có chiếc răng khễnh" đó hả < Khoa nói với vẽ vui mừng>
- Ừ đúng rồi <Thành trã lời> Vừa lúc đó thì có tiếng chuông cửa. Thành vội chạy ra mở cửa. Thành nhìn Thanh Nhã và cười hỏi.
- Hi em, sao tới trễ vậy cô bé, bị đi lạc hả?
- Hello anh, yeah cũng có bị lạc một tí, mọi người đã tới hết rồi hả anh? Sorry em tới trễ. <Thanh Nhã trả lời>
- Vào nhà đi mọi người đang chờ đón xem mặt vị khách tới trễ đấy < Thành vừa nói vừa đóng cữa>
Vừa bước vô tới phòng khách, Khoa vội lên tiếng khi thấy Thanh Nhã
- Chào cô bé có chiếc răng khễnh, vì cớ gì mà rồng lại đến nhà tôm thế này
- Anh Khoa khi nào cũng chọc em hết, mai mốt em nhổ đi mất chiếc răng khễnh cho anh khỏi chọc luôn. < Thanh Nhã cười trả lời>
-Ấy đừng nhổ <Khoa lên tiếng> em mà nhổ đi là anh kêu ai rang khểnh đây?
--Thì kệ anh <Thanh Nhã nói và cười luôn tiện hai con mắt nhìn tất cả mội người trong phòng khách,với vẻ mặt hơi bất ngờ>
- Khi chiều tao có gọi cho Thanh Nhã biết là tối nay mình có party cho nên rũ cô nàng tới chơi cho vui < Thành nói>
- Chuyện nhỏ<Khoa nói và thấy ánh mắt của Thanh Nhã đang nhìn tất cả mội người> ok đễ anh giới thiệu mọi người cho em biết < Khoa vừa nói vừa giới thiệu từng người một >
- Nãy giờ hai anh ham nói , sao không hỏi Thanh Nhã đã ăn gì chưa? <Phương Nhi lên tiếng>
- Trời xin lỗi cô bé anh quên, em đã ăn gì chưa? Đễ anh kêu đầu bếp nấu cho em ăn < Khoa nhe răng cười nói>
-Cũng chưa anh, em mới đi làm về rồi chạy lại đây luôn. Ủa nhà anh có đầu bếp hả < Thanh Nhã hỏi với vẽ ngạc nhiên>
- Ừ , đầu bếp này có bằng cấp đó em, nó đang đứng đây nè. <Khoa nói và chỉ Nhật >
- Gì chỉ tao nữa mày, nãy giờ nghe mày nói sao tao muốn tặng mày cái chão quá Khoa < Nhật giờ mới lên tiếng>
- Trong đây ai cũng đã ăn hết rồi, đồ ăn còn rất nhiều trong tủ lạnh đó Nhật , mày làm món gì cho Thanh Nhã ăn đi < Thành nói>
- Ok, em đừng có tin lời mấy tên đó nói, anh cũng biết nấu tí tí thôi , hy vọng em ăn không có chê < Nhật nói và dẫn Thanh Nhã ra phía sao bếp >
- Anh đừng có quan tâm, em ăn cái gì cũng được hết, nhà có mì gói không anh, đễ em tự làm anh ra chơi với các anh chị khác đi. < Thanh Nhã nói với vẽ ái ngại>
- Không sao đâu cô bé, anh làm lẹ lắm, trong tủ lạnh có sẵn thịt, tôm luột anh làm gỏi cuốn mình cùng ăn < Nhật vừa nói vừa lôi đồ trong tủ lạnh ra>
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẽ, càng nói chuyện Nhật càng cảm thấy muốn tìm hiểu thêm về Thanh Nhã, anh cảm thấy ở Thanh Nhã có một cái gì đó cuốn hút đối phương khi nói chuyện. Anh bỗng chợt nhớ mối tình đã qua của mình, anh và Vân quen nhau sáu năm trời nhưng rồi cũng phải nói lên tiếng chia tay khi cả hai điều nhận ra rằng mình không phải thật sự là một nữa của người kia. Đã bốn năm trời Nhật vẫn stay single, dù cho bạn bè có nói đến đâu, cho rằng Nhật vẫn còn nghĩ tới Vân, nhưng sự thật lại ngược lại, Nhật vẫn nghĩ rằng nếu đúng là duyên phận của mình thì nó sẽ tự đến, Nhật không muốn chạy theo tình yêu nữa.
- Ăn xong chưa vậy Nhật và cô bé răng khễnh < Tiếng của Khoa kéo Nhật quay lại hiện tại>
- Cũng xong rồi anh Khoa. Anh Khoa nãy giờ em nghe anh hát hay quá, vậy mà sao bữa camping anh không xung phong lên hát một bài cho mọi người nghe, ủa mà sao mặt anh tòan cái gì đỏ đỏ không vậy? < Thanh Nhã hỏi>
- HIhihihi rồi cô bé sẽ biết, cô bé chuẩn bị ra chiến trường chưa. Mọi người đang đợi đấy. < Khoa nói>
- Hihihihi hai anh nói chuyện vui nghê, anh Khoa nói gì mà chiến trường em nghe thấy sợ rồi nè < Thanh Nhã nói với giọng giã bộ sợ sệt>
Cả ba điều kéo nhau ra phòng khách. Thì quả đúng là không sai, mặt người người nấy điều dính cái gì đỏ đỏ giống như lipstick quẹt lên. Giờ thì Thanh Nhã mới hiểu rằng mọi người chia làm hai phe và cũng hát đố những đọan nhạc nếu bên nào thua thì bị quẹt lipstick lên mặt.
Mọi người cùng nhau hát hò đến gần 2 giờ sáng thì ai cũng đã thấm mệt, phe con trai thì tự kiếm đại cho mình một góc nào đó lăn đùng ra ngũ, còn phe con gái thì kín đáo hơn cùng kéo nhau về phòng ngũ trả lại sự yên lặng của màn đêm.
- No no no Khanh ơi em hãy tỉnh lại đi. Hunnie dont leave me, Do you hear me? Huy bỗng giật mình bật dậy, rờ trán thì thấy mồ hôi đang tuôn ra, anh tự đánh vào mặt mình đễ coi mình đang tỉnh hay mơ. Nhìn đồng hồ thì thấy đã gần 5 giờ sáng. Huy lại có một đêm nằm ác mộng, và Huy biết rằng sẽ không ngủ lại được nữa. Huy vội đứng dậy, đi vệ sinh rồi kiếm áo khóac mở cửa đi ra phía sao vườn. Trời vẫn còn tờ mờ tối, mặt trời vẫn còn ngủ sao đám mây chưa chịu ló dạng. Chợt một cơn gió lùa làm Huy rùng mình, lấy tay kéo vội zipper lên tới cổ, Huy bỗng thấy môi mình thèm một điếu thuốc. Vội lục túi Huy tự châm cho mình một điếu thuốc, cơn ác mộng Huy vừa có làm lòng Huy chùng xuống , từ khi Khanh ra đi , Huy không đêm nào không gặp ác mộng , phải chi ngày đó anh không chạy chậm đi một tí thì anh có thể trách khỏi con deer và Khanh cũng sẽ không ra đi như vậy. Thấy điếu thuốc trên tay đã sắp tàn hết, Huy lại tự châm cho mình một điếu khác, anh nhớ trước khi quen Khanh, Huy có biệt danh là " Huy ống khói" bỡi vì Huy hút thuốc một cây. Nhưng từ khi quen Khanh có một lần Khanh nói
- Em không thích anh hút thuốc, hút thuốc không có tốt, bỏ đi anh nhé
Từ đó anh không một lần cầm điếu thuốc lên hút, cũng bỡi vì yêu Khanh, anh chịu bõ đi cái thói quen hút thuốc như điên của mình, và cái biệt danh " Huy ống khói" cũng biến mất.
Vậy mà sao tai nạn, anh lại tìm quên mình trong khói thuốc, Nếu như Khanh biết anh vẫn còn tiếp tục hút thuốc Khanh sẽ buồn lắm. Nhưng biết làm sao khi anh không thễ nào quên Khanh mà những điếu thuốc nó như một người bạn giúp anh vượt qua đau khổ và nỗi nhớ nhung.
Chương IV
Thủy Tiên
- Anh Huy không ngủ sao dậy sớm vậy? < Tiếng nói của Thủy Tiên làm Huy giật mình >
- Anh ngủ không được còn em < Huy hỏi>
- Em cũng vậy, không biết tại sao nữa
- Có lẽ là lạ nhà <Huy vừa nói vừa đưa điếu thuốc lên môi>
- Chắc vậy , ủa anh hút thuốc từ khi nào < Thủy Tiên hỏi với vẻ ngạc nhiên >
- Cũng lâu rồi, có một thời gian anh bỏ nhưng rồi lại tiếp tục < Huy trả lời nhưng ánh mắt vẫn nhìn xa xăm>
- Hình như anh Huy đang buồn, có chuyện gì vậy anh. < Thủy Tiên hỏi với giọng quan tâm >
- Cũng không có gì đâu em, chỉ là chuyện xưa.
Dù Huy không nói tiếp nhưng Thủy Tiên cũng biết chuyện xưa của Huy là gì. Thủy Tiên chưa một lần gặp mặt Khanh, nhưng Thủy Tiên đóan cô gái đó có một cái gì đặc biệt mà đến bây giờ trái tim của Huy không thể rung động thêm lần thứ hai. Thủy Tiên quen Huy từ khi hai người còn học chung high school và mối tình đơn phương nãy nở trong một lần Huy giảng cho Thủy Tiên hiểu những bài tóan calculus. Khi lên đại học mỗi đứa mỗi phương, Thủy Tiên thì chọn học ở VA nhưng mối tình đơn phương thì vẫn mãi đơn phương. Đã có một thời gian Thủy Tiên sống trong sự đau khổ khi nghe Huy đã có bạn gái, rồi cho đến khi cô nghe tin bạn gái của Huy qua đời và Huy sống như một người điên những lúc đó cô muốn chạy đến bên cạnh Huy đễ an ủi nhưng cô lại chùng bước, rồi cô lại câm lặng trước mối tình của mình.
-Chuyện đã qua lâu rồi, anh không thể quên nó đi hay sao? < Thủy Tiên lên tiếng đễ phá vỡ đi sự im lặng giữa hai người>
- Có lẽ không thể quên được < Huy trả lời>
- Why dont you just move on, mọi thứ bây giờ là quá khứ rồi, I dont think Khanh will be happy to see you like this. She might be want to see you happy again, alot people want to see you happy again < Thủy Tiên nói>
Huy im lặng trước câu nói của Thủy Tiên, anh không biết phải nói gì thêm. Anh không ngu dốt gì không biết tình cảm của Thủy Tiên cho anh, anh đã vô tình biết được khi một lần nghe Tâm Như nói chuyện với Ngân, nhưng lúc đó anh đang quen Khanh và anh nghĩ rồi thời gian sẽ làm con người thay đổi để đến khi tai nạn sảy ra, anh biết trái tim không thể nào yêu được lần thứ hai và anh lại không muốn mang đau khổ cho Thủy Tiên, sẽ không công bằng cho Thủy Tiên nếu như anh quen Thủy Tiên mà trái tim thì đã chết theo Khanh. Anh luôn hy vọng rồi đây Thủy Tiên gặp được một người con trai nào đó yêu thương Thủy Tiên.
- Tại sao anh không nói gì, đừng có hút thuốc được nữa không? < Thủy Tiên nói với giọng tức tối >
- Anh đâu có biết nói gì đâu. Em hãy vô nhà đi ở ngòai này cũng lạnh nữa coi chừng bệnh đấy < Huy nói>
- Anh vô tình vậy sao Huy? Không lẽ bao năm nay anh không biết, không hiểu gì hay sao < Thủy Tiên nói như sắp khóc>
- Xin lỗi em, anh biết nhưng anh không thể < Huy nói>
Câu nói đó của Huy làm Thủy Tiên bật khóc nức nở, Huy chợt thấy mình có lỗi nhưng anh không biết làm sao hơn. Huy cởi áo khóac ra và chòang lên người Thủy Tiên rồi nói.
- Nín đi, tại sao lại khóc, khóc xấu lắm đó
Thủy Tiên gục lên vai Huy và tiếp tục khóc, Huy chỉ biết đứng im đễ Thủy Tiên khóc, giờ có nói gì thì cũng sẽ không làm Thủy Tiên nín khóc thôi thì để cô ấy khóc cho vơi đi nỗi lòng.
- Xin lỗi em vô tình làm anh bận lòng, <Thủy Tiên nói và đứng thẳng người lại>
- Đâu có gì đâu em, quen em mấy lâu nay giờ mới biết em mít ướt đó nha < Huy nói với giọng đùa giỡn đễ phá tan bầu không khí ảm đạm giữa hai người>
Thủy Tiên lại im lặng cô nhìn Huy, Huy vội tránh đi cái nhìn của Thủy Tiên bởi anh biết khi nhìn vào đôi mắt anh sẽ khó cứng rắn để nói thẳng mọi vấn đề với Thủy Tiên. Anh vội châm cho mình thêm một điếu thuốc khác vừa đưa điếu thuốc lên môi thì bàn tay của Thủy Tiên chặn lại
- Hút thuốc nhiều sẽ không tốt đâu < Thủy Tiên vừa nói vừa lấy điếu thuốc ra khỏi tay Huy và quăng đi>
Huy không nói gì, anh lại nhìn xa xăm.
- Có lẽ cũng đã đến lúc anh hiểu được em đối với anh như thế nào. Dù rằng bao nhiêu năm nay em là người đứng bên lề chứng kiến những gì sãy ra cho anh, những lúc đó em muốn chạy tới an ủi anh, giúp anh vơi đi những nỗi buồn nhưng có những điều không cho phép em làm vậy. Và em cũng nghĩ thời gian rồi cũng sẽ giúp anh quên đi những chuyện đau buồn, em không mong dành vị trí của Khanh trong tim anh, nhưng em chỉ mong anh hiểu và nhận ra rằng dù gì đi nữa thì vẫn còn có một người luôn sẳn sàng chia sẻ mọi chuyện vui buồn cùng anh.
Thủy Tiên nói một hơi dài và nhìn sự phản ứng của Huy. Huy lên tiếng chậm rãi
- Cám ơn em đã nói cho anh hiểu, thật ra không phải anh là một người vô tình, anh biết tình cảm của em cho anh bao nhiêu năm nay, nhưng anh không muốn mang lại sự đau buồn cho em, hay cho bất cứ một người con gái nào khi anh biết chính trong trái tim anh, anh vẫn chưa thể yêu thêm một lần thứ hai, anh không biết bao lâu anh sẽ như vậy, có thể là suốt đời, sự ra đi của Khanh là cũng chính lỗi ở anh, đã có lần Phúc đấm vào mặt anh và nói " Chính mày là thằng giết Khanh, mày là kẽ giết người " anh đã tự giam mình trong đau khổ vì anh đã vô tình cướp đi sự sống của Khanh, anh đã không cho phép mình tha thứ cho chính bản thân mình. Sẽ không công bằng cho em nếu như em ở bên cạnh anh mà có thể có những lúc anh lại nghĩ về chuyện xưa. Từ trước đến nay anh luôn coi em là một cô em gái, và anh luôn mong rằng một ngày nào đó em sẽ gặp được một người đàn ông yêu em đem lại cho em hạnh phúc và em cũng sẽ hạnh phúc khi ở bên người đó. Anh hy vọng em sẽ hiểu cho anh.
Những giọt nước mắt lại lăn dài trên má Thủy Tiên. Cô biết nói gì đây khi những lời nói của Huy đã quá rõ ràng và dứt khóat.Lấy tay lau vội những giọt nước cô nói
- Tình yêu sẽ không có sự ép buôc. Cho nên em vẫn coi anh như một người anh như ngày nào. Dù sao đi nữa em sẽ luôn mong rằng một ngày nào đó anh có thễ lấy cái hiện tại và tương lai đễ khóa lấp đi cái quá khứ đau buồn mà anh đang có. Em cũng mong anh sẽ tìm lại được cái hạnh phúc mà anh đã mất.
- Cám ơn em đã hiểu cho anh.
Sự im lặng lại trở về giữa hai người, bây giờ giữa Huy và Thủy Tiên đã có một ranh giới rõ ràng, và Thủy Tiên đã nói lên được những điều cô ấp ủ mấy lâu nay. Dù đó là một lời từ chối nhưng cô lại thấy lòng nhẹ nhàng. Còn Huy anh cũng thầm cảm ơn Thủy Tiên là một người con gái vị tha, dù anh đã không đáp lại tình cảm của cô nhưng cô vẫn hiểu và thông cảm anh.
Trong lúc hai người nói chuyện thì có kẻ khác đang đứng nghe hết mội chuyện.Người này chẳng phải ai khác hơn chính là Phúc.Câu chuyện quá đớn đau mà Phúc không bao giờ tha thứ cho Huy,một cậu chuyện mà chính Phúc phải hận cả bản thân mình.Ba năm dài mà Phúc vẩn còn thương nhớ đến Khanh,nhiều đêm chính bản thân Phúc không ngủ,chỉ ngồi đó viết không biết bao nhiêu bài thơ rồi lại mượng cả rựu để giải sầu.Đêm nay cũng vậy,Phúc định đi ra ngoài để giải khuây nhưng tình cờ mở cửa thì nghe được câu chuyện của hai người.Anh thông cảm cho chử tình của Thủy Tiên đã dành cho Huy,nhưng đối với Huy côi nó như nước đã ra biển thì không thể chở lại được nửa.Còn Phúc thì sao? Ai hiểu được mình? Rồi mai này ai sẻ yêu mình?Những câu hỏi cứ lẩn quẩn trong đầu Phúc mà không bao giờ tiềm được câu trả lời.Bản thân Phúc đã làm đủ hết mội chuyện để cố quên đi quá khứ,nhưng không bao giờ chiến thắng được cái lương tâm đang dầy xéo anh hằng ngày.Phúc đang suy nghĩ miên mang thì thấy Nhật đang đứng dòm mình,ngoài ra Phong và Lâm cùng với Khoa cũng đứng dòm theo.
-Thằng này.....<Khoa lên tiếng> Mới có mấy giờ sáng mà đã thấy nó lấp ló cái gì vậy tụi bây?
-Ể...<Lâm lên tiếng> Làm sao biết được? Hết thằng Huy đi ra thì tới Thủy Tiên bây giờ thằng Phúc.
-Tụi bây cũng nghe hết câu chuyện rồi còn làm bộ à.<Phong nói>
-Nghe thì nghe <Nhật nói> nhưng đâu có ngờ nguyên đám si tình còn hơn cả tụi mình nửa cơ mà.
Phúc lúc này đứng ngớ ra chẳng biết phải lên tiếng làm sao nửa? Cho nên Phúc chạy lại lôi cả đám quây chở lại phòng khách kể lại nguyên nhân của mình cho họ nghe.Lâm,Khoa,Phong và Nhật ậm ừ cho qua chuyện chứ họ hiểu rằng thằng Huy cho vàng nó cũng chưa chắc gì sẽ chịu đi thêm một bước nửa,còn thằng Phúc thì họ đã biết rồi,hôm qua thấy hai người hủ hỉ với nhau cho nên biết rằng Phúc thế nào cũng có người thay thế trong tim nó.Lúc này Thành mới lồm cồm dụi mắt đi ra,thấy mấy thằng đang tụ năm nói chuyện.Anh chàng chẳng biết họ nói gì,cho nên quây lại ngủ tiếp.
-Ê cu teo <Khoa kêu Thành>
-Gì?
-Đi đâu vậy?
-Đi ngủ tiếp,hỏi dô duyên <Thành nói>
-Dậy đi cha <Lâm lên tiếng> sáng rồi.
-Mấy giờ rồi mà sáng?
- sáu giờ sáng rồi đấy.<Lâm nói>
-Sớm quá đi ngủ.<Thành nói xông liền quây trở lại phòng rồi ngả lưng lên ghế sô pha ngủ tiếp>
Lúc này Thanh Nhã đi xuống lầu thì thấy Nhật và Lâm đang làm bếp.
-Ủa ! Các anh dậy sớm lâu chưa? < Thanh Nhã hỏi>
-Lâu rồi <Lâm lên tiếng> mấy cô kia thức hết chưa vậy?
-Dạ chưa,họ vẩn còn ngủ anh à
-Ok....<Lâm nói>
- Nhật ơi Nhật à sáng nay menu là món gì < Khoa la lên>
- Mì gói, tao mới thấy một thùng sao bếp kìa < Nhật trả lời>
- Trời cái đó thì tao biết rồi, ý tao nói đây là mày sẽ trổ tài nấu món gì
- Ê, bộ mày nhìn cái mặt của tao giống ông táo lắm sao. Muốn ăn thì tự nấu đi mày, hay kiếm cho mình một cô để mà được phục vụ đồ thằng quỷ ham ăn
- Hahahaha tao cũng tính vậy, tính sang nhà ba má mày xin hỏi mày dzề làm dzợ tao đó, mày thấy thế nào.
Câu nói của Khoa làm cả đám cười bò lăn. Huy và Thủy Tiên từ ngòai bước vào không hiểu mọi người đang nói gì. Huy hỏi
- Ủa có chuyện gì vui vậy?
- Tụi mình sắp có đám cưới rồi < Lâm trả lời>
- Đám cưới của ai? < Huy tiếp tục hỏi>
- Mày hỏi thằng Khoa đi rồi biết < Lâm nói>
- Tao tính ask thằng Nhật be my wife because he said I need a wife to cook for me hhihihihi < Khoa nói>
Như chợt hiểu ra Huy và Thủy Tiên cùng nhau cười.
Nhưng họ cũng biết Khoa có cái miệng lúc nào cũng tía lia được hết cả vả lại cái tính tình của Khoa cũng thay đổi quá nhiều.Khi xưa Khoa là người thường thì lầm lì đi đôi với chậm chạp.Thằng Khoa học high school với Huy Hôm khai trường, mặc cho chúng tôi chen nhau vào lớp và giành chổ đến đỏ mặt tía tai, có đứa đứt cả nút áo, nó cứ đủng đa đủng đỉnh đi đằng sau. Khi nó vào tới nơi thì các dãy bàn đã kín người, chỉ còn mỗi chổ trống ở bàn chót, trong góc lớp,không đứa nào thèm giành. Khoa thản nhiên ôm cặp đi tới chổ trống, ngồi xuống, không cằn nhằn một tiếng.Nhưng bây giờ thì quá khác,anh chàng lúc nào cũng vui vẻ được hết cả,cộng thêm cái miệng lúc nào cũng te te hết.cho nên Khoa là cái chìa khóa entertainment của đám bạn,chẳng như vậy Khoa cũng là một thằng bạn mà cả đám luôn côi nó như người thân nhất trong nhà.
-Mới có mấy giờ sáng mà sao mấy người ồn ào vậy?
Tiếng của Tâm Như từ trên lầu,sau đó Tâm Như từ từ đi xuống theo sau là Phương Nhi và Ngân.Một lát sau thì Tiểu Anh và Thanh cũng đi xuống theo.Lúc này đã nấu xông nồi nước lèo và luột sơ qua rau muống để cho đám bạn có thể ăn với mì gói.Tấc cả mội người điều thầm cảm ơn Nhật đã không ngại lo bửa ăn cho đám bạn mà còn là một người bạn luôn chăm sóc cho mội người từng cái ăn sau mỗi lần gập nhau, hay những chuyến đi chơi xa.
Bên kia Lâm đã làm cho Tâm Như tô mì,anh chàng bưng qua cho cô nàng cuối xuống hôn môi một cái rồi đi làm cho mình một tô riêng.Phong cũng vậy,chẳng thua gì Lâm.Anh chàng cũng đã làm cho Ngân một tô mì và đã bưng lên bàn cho cô nàng.Còn những người khác mạnh ai nấy lo cho phần của mình.
Trời vừa hừng sáng thì căng nhà của Khoa đã chở thành bãi triến trường.Nhiều người thì chia ra vài nhóm để hò hét,bên kia thì chơi bài tiến lên.
-Đi chơi bà con ơi.<Khoa lên tiếng sau khi đã hét (hát) gần khang cả cuống họng>
-Đi đâu bây giờ? <Huy hỏi>
-Có chổ thì đi.
-Nhưng chổ nào? <Lâm hỏi>
Cả đám điều liết qua Khoa làm anh chàng không biết nói gì.Nhưng họ điều nghĩ rằng vì Khoa ở VA thì biết nhiều chổ để đi chứ.
-Vậy tụi mình đi ngấm biển <Khoa nói>
-Biển VA có gì đẹp mà đi ngấm.<Lâm nói>
-Đừng có côi thường đấy,biển VA chẳng thua gì biển Florida và Cali hay Galveston của Texas đâu.
-Chắc hông? <Lâm nói>
-Tao dám cá với mầy.
-Bao nhiêu?
-25 cent
-Vậy cũng nói.
-Thôi không cãy nữa đi bà con ơi.<Phúc lên tiếng>
Cả bọn điều chui lên xe lẩn của nhau rồi nhấm thẳng biển mà chạy.Khoa ở VA cho nên rành đường anh chàng phải chạy dẩn đầu,còn những người khác thì đi theo.
Một dãi núi kéo dài dọc theo bờ biển,nói là núi la sai nó nhìn giống như một cái đồi nầm nài hai bên đường chen lấn nhau những hàng cây khô héo hắc vì không một chiếc lá. Khung cảnh xung quanh quá im lặng,lâu lâu một vài chiếc xe chạy ngang những tiếng ồn đó một lát rồi cũng im. Chiếc xe từ từ tấp vào bãi đậu xe, rồi mạnh ai nấy bước ra khỏi xe vương vai,ẹo vài cái cho thư giản thân cốt. Lúc này Thủy Tiên lặng lẻ bước đi xuống bãi biển một mình,vừa đi vừa suy nghỉ những chuyện hồi sáng đả sảy ra với mình. Cùng lúc những giọt nước mắt lại tuông rơi dài trên má.Thủy Tiên đưa tay chùi nước mắt thì tư nhiên ở đâu ra chiếc khăn màu trắng cùng với lời nói.
- Em lại khóc nửa rồi.
Thủy Tiên quây lại thì thấy Nhật đứng đằng sau mình, tuy hơi lúng túng vì bị bắt gập khóc lần nửa. Hai tay Thủy Tiên cầm lấy chiếc khăn của Nhật đưa chùi nước mắt.
- Cảm ơn anh.
- "Không có gì để cảm ơn" Nhật ngừng một lát rồi nói tiếp "chuyện đó em không nên để ý đến làm gì. Vì sao? Vì cuộc sống của con người còn nhiều điều để học hỏi. Tuy họ có cái sai lầm,nhưng cái sai lầm đó luôn là một vết thương để họ nhớ để không sai lần hai. Riêng Huy thì lại khác, một sai lầm đã làm mất một người. Một lần dang dở,một lần sai lầm đã làm cho Huy hận mình lẩn cả tình yêu. Cộng thêm Huy lại quên cả một con đường dài đang chờ đợi nó. Luôn cả thằng phúc cũng vậy,cả hai thằng quá khù khờ vì tình yêu. Nhưng cái dang dở vì tình là một bài học cho tìm con đường mới,và nó có thể đem tới cho mình một con đường tình mà mình mong muống.
Còn tiếp***