PDA

View Full Version : Hạnh Phúc là Niềm Đau


(*~Giọt Mưa Thu~*)
21-07-2006, 10:33 PM
Hạnh Phúc là tất cả những gì người đời trên thế giới mong đợi mà mơ ước được có. Nhưng thật sự trên cõi đời này kô một ai mà có được cả, vì sanh ra trên đời là đau khổ rồi. Có những người tưởng tượng ra một khung trời hạnh phúc và sống trong nó. Có những người có một chút niềm vui trong cuộc sống và tự nhủ với bản thân rằng mình có hạnh phúc. Thật ra kô ai có hạnh phúc cả , kô 1 ai !

Vì cuộc sống quá đau khổ và nhiều gian nan, con người phải chạy theo kịp dòng thời gian mà sống. Những người mang vừa chiếc giầy ấy và chạy theo kịp cùng dòng thời gian, họ tưởng họ có được hạnh phúc và thành đạt với những gì họ nắm trong tay. Nhưng thật sự họ phải trải qua biết bao đau khổ, mà sự thật thì họ có được gì? Họ có được những gì? Những người đi chậm rãi theo thời gian thì họ kô bắt nắm được sự thật. Lúc nào cũng sống trong quá khứ và tìm kiếm hạnh phúc của quá khứ để họ có được một cái gì đó để nuôi hy vọng... Ừa ! thì hy vọng mà sống (hy vọng viển vong?) Còn những người chạy quá nhanh theo thời gian, tất cả đã nhòa đi trong mắt họ và đôi chân họ đã dẫm nát hết những gì tươi đẹp của hiện tại và mơ ước một tương lai quá xa vời. Họ có hạnh phúc kô?

Người ta thường nói thời gian là liều thuốc tiên giúp mọi người lành lại vết thương lòng. Có lành kô? Hay cố gắng sống cho qua ngày, bắt buộc bản thân phải trốn vào một góc. Một góc nhỏ nào đó, đủ nhỏ để quên đi hiện tại, lãng quên quá khứ và ngừng nghĩ tới nhịp sống của tương lai. Phải rồi như vậy đó ! Thời gian giúp ta nhiều lắm, giúp ta có đủ "thời gian" để tìm cách giả dối bản thân mình. Đủ niềm tin, vui cười trước mặt người khác, trước những nổi đau. Đủ để giúp ta cuộn thời gian vào tấm chăn đắp vào mình và để cho những giọt pha lê vỡ. Ừa ! Đừng nức nở quá, vở nhè nhẹ thôi nhé , để đừng ai biết đến. Hãy chôn nổi buồn ấy vào tim, vì mỗi sáng phải thức dậy cùng mặt trời ......và cùng mọi người!
Hạnh phúc ơi !
Thời gian ơi !

Có bao giờ thời gian là hạnh phúc ! Có bao giờ hạnh phúc là thời gian.

Những điều ta muốn lãng quên, thời gian sẽ giúp ta để nó vào một góc trong ngăn tủ nhỏ của con tim. Đừng ai động đậy tới, đừng ai cố gắng mở nó ra thì nó sẽ vẩn nằm im đó... Ít ra nó kô bị mở ra, khơi dậy thêm lần nữa... ít ra thì kô. Nhưng những gì xảy ra thì đã xảy ra, những nổi buồn làm sao bôi xóa được... Nó vẩn trong ngăn tủ nhỏ ấy. Trên đời này có nhiều người thiếu may mắn, thiếu niềm tin nên kô đủ sức mạnh đóng ngăn tủ đó lại. Bởi vì ký ức của họ cứ tràn về... Họ đâu thể nào lấy và ném tùy tiện vào một góc nào đươc... vì... nó là kỷ niệm... là một phần nuôi sống bản thân ta...

Và như vậy, có những lúc thời gian cũng đành bất lực trước những điều ta kô muốn lãng quên

Giọt Mưa Thu(DT)

(*~Giọt Mưa Thu~*)
21-07-2006, 10:35 PM
Hạnh Phúc Là Gì?

Cuộc sống ơi! Ta thiếu thốn ngôn từ
Để diển đạt thế nào là hạnh phúc
Tận thiên thai đến cõi đời trần tục
Ai biết không hỡi hạnh phúc là gì?

Có phải chăng nó đến trong ý nghĩ?
Trong con tim khao khát mong chờ
Trong đau khổ cuộc đời... bỡ ngỡ
Hay chỉ trong ảo tưởng ước mơ?

Ánh sáng ơi! Đôi mắt ta đã mờ
Môi ta run, suối đời - dòng lệ nóng
Đời còn gì để thở than trông ngóng
Vở tan rồi hỡi hạnh phúc là chi?

Rưng đôi mắt khóe lệ rớt hoen mi
Xa tầm nhìn để nhận ra hạnh phúc
Mõi bước chân xót đau đời trần tục
Dặm đường dài hỡi hạnh phúc nơi đâu?
Giọt Mưa Thu(DT)

(*~Giọt Mưa Thu~*)
21-07-2006, 10:44 PM
Hạnh Phúc của Tôi

Tôi có được hạnh phúc
Trong muôn vàng mất mát
Lo toan từng giây lát
Hạnh phúc bỏ tôi đi

Tôi có được những gì?
Người đời đem mua bán
Tôi sợ trời chớm sáng
Hạnh phúc biến mất đi

Người ta khóc chia ly
Tôi phập phòng lo sợ
Sợ người biết tôi có
Hạnh phúc người cướp đi

Nhìn một gã tình si
Tôi nôn nao ôm giữ
Nư nư kỷ niệm củ
"Đừng lấy hạnh phúc đi"

Tôi có được những gì?
Người ta gọi "hạnh phúc"
Tôi lo từng giây phút
Người "bỏ túi"... chạy đi

Ừa... chớ ngó tui chi
Hạnh phúc người đang có
Trong bàn tay mình đó
Mặc kệ "hạnh phúc" tôi
......
Tôi gắng cười cho người tưởng hạnh phúc thôi
Cho người thèm cái hạnh phúc của tôi.
Giọt Mưa Thu(DT)

Phải chăng con người kô có được hạnh phúc đơn giản chỉ là như vậy? Tôi tin tưởng mỗi người trong chúng ta đều có được cái hạnh phúc trong tầm tay, họ chỉ quá bận rộn tìm kiếm, hoặc nhìn vào hạnh phúc của người khác mà quên hẳn đi những gì họ đang có.

Hãy bình tâm đi ! Mặc kệ tôi... tôi chắc chắn tôi có được hạnh phúc. Mặc kệ cái hạnh phúc của tôi như thế nào. Mặc kệ nó được xây dựng trong hoàn cảnh ra sao và xuất phát từ đâu. Hãy cứ nhìn vào đó là hạnh phúc thôi nhé. Nếu cứ nhìn vào tôi mong muốn được cái hạnh phúc như tôi thì mãi mãi sẽ kô bao giờ có được.

Biết đâu nhìn xa là kim cương nhưng nhìn gần lại là những giọt lệ...

Hãy tận hưởng cái hạnh phúc của mình và mặc kệ niềm vui người khác đi nhé. CŨng như tôi... sống trong hạnh phúc của mình... Chẳng tìm kiếm xa xôi... nhưng
"Tôi gắng cười cho người tưởng hạnh phúc thôi
Cho người thèm cái hạnh phúc của tôi...."
Ừ thì tôi hạnh phúc
Giọt Mưa Thu(DT)

(*~Giọt Mưa Thu~*)
21-07-2006, 10:59 PM
Hạnh Phúc Ngày Hôm Qua

Em cầm tờ lịch củ
Tự nhiên thấy bồi hồi
Và con tim chợt hỏi
"Ngày hôm qua đâu rồi?"

Ôi sao quá xa xôi
Tay với hoài hụt hẩng
Hạnh phúc nhìn ngơ ngẩn
Kiếm tìm "ngày hôm qua"

Nhìn quá khứ trôi xa
Mang theo ngàn cảm xúc
Tay ôm bao hạnh phúc
Giờ... chỉ còn "hôm qua"

Để "hôm nay" ngân nga
Bảng tình ca hạnh phúc
Con tim buồn thúc giục
"HãY tìm về tin, vui!"

.........
Dòng đời mãi trôi xuôi
Sao tìm về chốn củ
Đành trọn đời ủ rủ
Vì sự thật "hôm nay"

Làm sao để đổi thay?
Dòng thời gian xoay chuyển
Để con tim nung luyện
Chẳng tìm về chốn xa

Hãy sống trong....
Hạnh phúc của hôm qua
Giọt Mưa Thu(DT)

Tại sao tôi vẩn tồn tại trên thế gian này? Câu hỏi có vẻ ngớ ngẩn nhỉ? Nhưng thật sự có ngớ ngẩn kô?

Đừng thắc mắc và cũng đừng mong muốn tìm hiểu một con người gần gũi xa lạ của tôi. Đừng thèm và mơ ước nụ cười lúc nào tôi cũng có trên môi. Và cũng đừng nghĩ hoặc mộng viễn vông về những gì tôi nghĩ tới. Đôi khi con tim tôi cũng xen lẩn những lý trí và lời nói kô lời của tâm mình. Đôi khi đầu óc tôi cũng đóng chặt lại, nghẹn lời vì những việc tôi kô thể nói ra. Đôi khi phía sau nụ cười cũng là những giọt pha lê vỡ.

Nhưng tại sao tôi vẩn cười trước mọi người? Cho những người thân yêu của tôi thấy tôi chẳng gục ngã. Cho họ biết rằng thế giới này vẩn muôn màu muôn sắc. Và họ sẽ thấy được sự giản đơn của một con bé mới biết chập chững bước vào đời như tôi.

Đôi khi hiện tại làm tôi chán ghét, đau khổ. Quá khứ tôi cứ mãi tìm về... trong những ngày đau khổ đã qua. Tương lai sợ sệt làm tôi như ngộp thở. Tôi vẩn từ từ lật lại từng trang cuộc sống của quá khứ mà tìm về cái hạnh phúc của hôm qua... Bơi xới lên mảnh vườn quá khứ và những người thân yêu của tôi đã lãng quên cho nó là đau khổ. Nơi đó là hạnh phúc của tôi.

Lúc nào tôi cũng có "hạnh phúc" là thế đó. Không có hạnh phúc hôm nay thì hãy sung sướng mĩm cười với hạnh phúc " ngày... Hôm Qua !"
Giọt Mưa Thu(DT)

(*~Giọt Mưa Thu~*)
23-07-2006, 10:47 PM
Hạnh Phúc Tật Nguyền

Vì gió sương và cuộc đời vùi dập
Hạnh phúc đau và đã bị thương rồi
Chỉ câm lời và chẳng còn tiếng nói
Miệng nhoẻn cười nhưng... tim rụng tiếng rớt
..... rơi ...

Hạnh phúc xưa giờ đây đã mất rồi !
Chỉ còn lại cái thể xát vô tri
Chẳng biết nhớ biết thương và mộng mị
Nhịp thở còn nhưng... lạc âm điệu thương
..... yêu ...

Đời lấy đi cái hình dáng mỹ miều
Thay chiếc áo úa nhàu mùa thu chết
Lấy đi cả nụ cười xuân.... ngày Tết
Để héo tàn cho....pha lê vở đau
.....thương...

Hạnh phúc hình thành từ những giọt sương
Nên mong manh chớm tàn khi nắng tới
Đang yêu thương tắm mình trong nắng mới
Có đâu ngờ "đời" là thế không em??
.........

Hãy quay đi khóa của tim êm đềm
Nhẹ nhàng như một lần đã tìm đến
Quên đi nhé bao nồng say yêu mến
Rớt vào đời tất cả hóa gian nan

Hạnh phúc tật nguyền bất lực với "thời gian"
Giọt Mưa Thu (DT)

rơi! .... rơi yêu thương... vào đời và lạc mất...Ừ thì yêu thương lạc mất rồi... mõi gót tìm chẳng gặp nên hạnh phúc.... ừa có còn đâu
---
Hạnh Phúc "tật nguyền " bất lực với "thời gian"

Đang trong tay nắm giử bao nhiêu hạnh phúc, bất chợt nhận ra rằng cái hạnh phúc ấy chẳng còn nguyên vẹn như xưa nữa. Chẳng mất đi, chẳng lạc đi đâu cả... sao lại khác xưa?

Hạnh phúc nắm trong tay quá lâu, tin tưởng là sẽ kô bao giờ mất đi... mà tôi lại quên rằng tôi nắm nó quá chặt, chặt đến nổi cái hạnh phúc ấy ngộp thở, cố len lõi từng kẻ tay của tôi để ra ngoài, vào bàn tay ng` khác để được ở nhẹ nhàng hơn

Một thời gian dài trong tay tôi, hạnh phúc đã bị thương, đã tật nguyền theo năm tháng, đã mệt mõi và biến sắc, biến dạng... vậy mà tôi tưởng tôi có trong tay.... hừ hạnh phúc ư? hehe (ngốc)

Đang yêu thương tắm mình trong hạnh phúc ai lại có ngờ là chính cái hạnh phúc ấy làm mình đau khổ. Để rồi thời gian và thời gian trôi qua... hạnh phúc tật nguyền... Ừ tật nguyền nên bất lực với thời gian.
Giọt Mưa Thu(DT)