PDA

View Full Version : Nguyện ước Pha Lê !


gio_chuong
28-10-2005, 09:45 AM
NGÔI SAO CHUNG .


Đêm nay bầu trời đầy sao , em lặng kẽ ngước nhìn bầu trời và nhẩm đếm một cách rất thói quen . Em nhớ thật nhiều những ngày đã qua , những ngày mà có cả anh ,em và bầu trời thắp sáng những vì sao . Anh có còn nhớ không ? Khi ấy chúng ta đã cùng đếm và đếm rất nhiều đến nỗi không nhớ là đã đếm được bao nhiêu ngôi sao sáng tỏ hay lu mờ . Em rất sợ chạm vào kỷ niệm , nhưng trong những lúc buồn bã thế này , kỷ niệm luôn đem đến cho em những cảm giác như em có anh bên cạnh , dù nó như ngàn mũi kim xuyên vào tim em .....

Dường như trên bầu trời đầy sao kia không còn ngôi sao chung của chúng ta nữa phải không anh ? Em còn nhớ những lúc chúng ta cùng ngắm sao trời anh hay nói gì không ?" Mỗi người có một ngôi sao chung nhưng chúng ta thì chỉ có một ngôi sao mà thôi " . Khi ấy em chẳng bằng lòng mà cứ bảo rằng anh ăn gian lấy cắp mất ngôi sao của em ...

Ai cũng có một thời vụng dại , thời vụng dại của em là một sự lầm tưởng để chính anh cũng phải khổ và cả em bây giờ cũng cảm nhận được sự dau khổ âm thầm đốt cháy chính mình . Em đã quá đa nghi phải không anh ? Em thật dại khờ nhưng anh ơi , tất cả những gì em nói em làm cũng vì một lý do rất đơn giản là vì em yêu anh quá nhiều và em luôn sợ một ngày nào đó anh xa em ..Em vẫn còn nhớ trong một đêm mây đen vần vũ , dáng anh lặng lẽ bước với tâm hồn trĩu nặng u buồn , còn tâm hồn em cũng có khác gì anh đâu . Đêm ấy không một ngôi sao , dường như tất cả những vì sao hiểu rằng , giữa chúng ta cái chung khó có thể tồn tại , khi mỗi người một phương và luôn mang theo những ý nghĩ và phong cách của riêng mình , dường như ông trời cũng hiểu được những khó khăn mà cả anh và em đang phải đối diện , nhưng anh ơi , sao anh không hiểu cho lòng em là em luôn hướng tất cả mọi thứ về bên anh chứ , anh chân thành còn em thì quá đa nghi ...

Giờ đây em mới cảm nhận được rằng trong , trong vũ trụ chẳng có gì là tuyệt đối , và phải chăng trong tình yêu cũng vậy , em thì không , tình yêu trong em vẫn là vĩnh cữu và em sẽ luôn giữ ý nghĩ đó cho riêng mình bây giờ và cho cả mai sau ... Em có quá ảo vọng không vậy anh ? Cuộc sống cần những nguyện ước và tình yêu em dành cho anh vẫn mãi sống , mãi đợi chờ và ước mong một ngày nào đó anh đến bên em , mang vì sao chung ngày nào của chúng ta thắp sáng những ước nguyện mà hằng đêm em nguyện cầu .....

Gió thổi nhè nhẹ và se lạnh nhưng tâm hồn em ấm áp đến lạ thường khi nhìn thấy trên bầu trời bao la kia có một vì sao chúng đang nhấp nháy , phải chăng ở một nơi xa xôi nào đó anh cũng nghĩ như em , cũng nguyện ước cho ngôi sao kia ngày một sáng hơn trên bầu trời bao la và thắp sáng cho niềm tin của chúng ta, thấp sáng những mơ ước của chúng ta ....NGUYỆN ƯỚC PHA LÊ !

gio_chuong
02-11-2005, 05:07 AM
MỘT MAI TA XA NHAU !


Cuối cùng em cũng bỏ anh mà ra đi . Em ra đi trong một chiều đông buồn , anh lang thang qua những chốn củ mà chúng ta vẫn thường đến , những hàng cây bên đường cũng lặng lẽ vẫy chào kỷ niệm đang theo em về một phương trời xa tít , nơi đó chỉ có mỗi mình em với nỗi cô đơn đã được dự báo từ những ngày ta còn bên nhau ..

Anh đã không giữ được em bên cạnh mình , lý do ư " chỉ có một lý do để chúng ta đến bên nhau và có muôn vàng lý do để chúng ta xa nhau " . Đó là điều mà anh vẫn mãi hối tiếc bây giờ và cả mai sau . Anh còn bỡ ngỡ quá , chẵng dễ gì để chấp nhận một nỗi đau qua lớn khi lần đầu bước vào con đường tình yêu ..

Vẫn biết rằng anh vẫn chưa thể mất em , nhưng kỷ niệm có bao giờ để cho lòng bình lặng đâu em ? Nó cứ mãi là chiếc bóng theo anh suốt hành trình đợi chờ . Một hôm nào đó anh thức dậy sau cơn mộng mị , lạy trời cho anh được quên đi chính mình chỉ mới đây thôi _ Một kẻ lữ hành vuất vữơng trên sa mạc ký ức , những gì còn đọng lại là những cơn mưa mùa đông và câu chuyện tình yêu vần mãi còn tiếp diễn trong giấc mơ của kẻ đợi chờ .

Mấy hôm nay trời Huế đổ mưa nhiều , nhưng cơn mưa cuối cùng của mùa thu , thấm thoát mà đã gần một năm rồi em nhĩ , anh thầm nghĩ việc em lại ra đi cũng giông như một cơn mưa để tâm hồn anh còn chổ trống dành riêng cho hy vọng và đợi chờ . Tất cả những dấu yêu của một thời bên nhau vẫn mãi là những ký ức đẹp nhất của cuộc đời anh mà sẽ tìm thấy nó mãi mãi trong trái tim của cuộc đời mình , một quá khứ thênh thang hoài niệm , với bóng hình em luôn khuấy động trái tim anh mãi trong suốt cuộc đời ...

Anh bây giờ vẫn vậy , ít bạn bè và chăm chỉ hơn , anh lao vào công việc như kiếm tìm chút gì đó để lấp đi khoảng trống trong lòng mình ... Nhưng vô vọng , vẫn chẳng cảm thấy nguôi ngoai ....
Mỗi lần trở lại ngôi nhà xưa , nơi mà ngày hôm qua em vẫn còn đó , anh nhớ đến điên cuồng những ngày ta bên nhau ,anh có thói quen ngồi đến tận khuya đến khi em năng nỉ mãi mới chịu về . Góc quán nhỏ , những tấm hình , những con búp bê , con mèo , nó cũng ngoan hiền như em vậy , chắc bây giờ nó cô đơn cũng như anh vậy phải không em ? Anh vẫn không thể bỏ được thói quen thĩnh thoảng trở lại đây lóng ngóng một điều gì đó mà hình như em đã lãng quên ." Anh " , tiếng ngày nào em gọi nah trìu mến , giờ chỉ còn là âm thanh khô khốc của những tiếng tích tắc hay những chiếc lá vàng cuối thu bị gió quất lên tơi bời ..

Đêm nay nah lại một mình trong căng phòng nhỏ sau khi vô vọng với những tin tức về em cũng như chào thua với lý lẽ của trái tim mình , anh tìm lại những dấu tích của thời vàng son yêu dấu , cố hình dung về em qua những lá thư , những tấm ảnh còn sót lại , giờ không biết em đang làm gì , có lúc nào em nhớ đến anh chăng ? Em từ nơi cách xa nữa vòng trái đất có biết rằng anh muốn nghe lại những bài hát kỷ niệm xưa , ao ước nghe lại tiếng " Anh " ngọt ngào thủa trước ....Tất cả còn đọng lại là một ngày mưa cuối thu và một câu chuyện buồn còn mãi tiếp diễn trong giấc mơ hồi tưởng của kẻ đợi chờ ...

gio_chuong
05-11-2005, 11:50 PM
TIỄN MÙA


Mưa , những hạt mưa đêm cứ vô tình gõ vào kỷ niệm . Trời cuối thu bắt đầu ảm đạm , mùa đông chúng ta gặp nhau , mưa và gió về ngự trị trên môi em xanh xao , đợi chờ . Thành phố vào đêm , anh thức cùng những con đường và lanh thang dưới mưa rơi , những hạt mưa như hờn dỗi trên tóc em . Ta quen nhau thật tình cờ , chúng ta là những hạt mưa cô đơn cùng rơi trên miền vắng , định mệnh đã hoà quyện chúng ta trong sự khác biệt ngỡ như đã thân quen tự kiếp nào ...

Con đường cũ còn in dấu chân đôi ta , nhành hoa trinh nữ khép mi buồn cho một thời tím mộng . Tất cả chỉ là ảo mộng về một bầu trời xanh bao la có đôi cánh chim sóng bước bên nhau , một khung trời chỉ có anh và em trong niềm hạnh phúc vô bờ ....

Bầu trời khát vọng xa rời , mùa đông xám xịt với những tia chớp như những làn roi quất vào tâm hồn êm ả , nỗi đau là có thật , em đến và đi như những cơn mưa , như làn gió thổi qua chỉ còn đọng lại nhưng giọt buồn , làn gió kia đưa hương hoa " màu tím " vẫn còn mãi như sự vĩnh cửu của thời gian , chỉ người đi là không còn dấu vết , đó là sự thật ! Còn lại đây những buốt giá não nùng gõ nhịp xuống trái tim đơn côi ....

Những con đường không tên mà chúng ta đã đi qua , nơi đó lần đầu tiên anh tận hưởng hương vị ngọt ngào của tình yêu đầu đời , tình yêu như một chất xúc tác làm tâm hồn ta thăng hoa . Những nick dễ thương được anh nắn nót kèm theo những bài thơ em tặng , những bài hát anh hát em nghe , nhưng giờ chỉ còn là kỷ niệm . Em đã đánh mất lòng tin nơi anh vào lúc mà anh tưởng chừng như không thể xa nhau . Hạnh phúc trong em thật mong manh và dễ vỡ , anh đặt chùm hoa hạnh phúc lên bàn và hoàn toàn tự tin cho rằng nó rất vững chãi , để rồi cuối cùng cầm lên tay chỉ còn là một nổi buồn đau chiếm lấy tâm hồn trống rỗng vì tình yêu anh dành cho em ....

Gió chiều nay lại mang về một làn hương quen cũ , hoa tím đã tàn rụng dưới cơn mưa , anh giờ còn lại chỉ là nỗi xót xa nhập tràn miền nhớ . Anh đã quá vụng về nên không thể giữ được em giữa dòng đời xiếc bao thay đổi ..." Hãy quên em như chưa từng gặp em " Nếu quên em dễ dàng như em nói thì anh đâu phài ngày đêm sống với nỗi đau và sự cô đơn dày vò trái tim mìn.... Hoa tím có nhạt phai nhưng cơn gió vẫn muôn đời cứ thổi , vẫn mãi mang sắc hương màu tím trong suốt dọc hành trình .....

Khoảng cách , xa xôi mà gần gủi , những mẫu tự kia em không dùng nữa , những mẫu tự vô hồn không thể kết chặt trái tim em cùng anh , những lá thư em không bao giờ hồi âm . Nơi em giờ đã là mùa đông , hãy im lặng để mà quên nếu em muốn , đừng bận tâm đẽ làm gì , mùa đông của em rồi cũng sẻ đi qua , rồi em cũng đi hết chiều dài của nỗi nhớ , có khi nào em cảm thấy ăn năng .... Chỉ cơn gió vẫn muôn đời cứ thổi , đường xa hun hút vẫn " một cõi đi về " còn dư hương ngày cũ vẫn vọng mãi chưa nguôi ..

Lại những buổi chiều đông , anh lang thang một mình qua ngõ vắng , gió đến từ bên kia đại dương thổi vào tâm hồn nghe mặn đắng đầu môi . Số phận chăng ? Hay chỉ là những đắng cay mà ta phải chịu đựng mãi mãi . Nụ cười sẽ chẳng bao giờ khánh tận trên môi dù biết là ảo tưởng trong đợi chờ ...

Chiều cũ có xuôi dòng , gió xưa vẫn mãi mang sắc hương màu tím , anh tự nhủ , mọi thứ mãi còn đọng lại . Nơi xa em có tiễn mùa đi ....

gio_chuong
16-11-2005, 09:51 AM
MIỀN KHÔNG THỂ XOÁ !

Em tự hỏi mình rằng : Liệu có bao giờ anh biết hối hận không nhi? Liệu một lúc nào đó anh hối tiếc khi ta đã mất nhau? Đúng , chúng mình đã mất nhau ở lúc không thể đánh mất , lúc mà em ngỡ như đó chính là cái nền vững chắc cho mai sau _ cho cả anh và em....

Em đã khóc , quằn quại trong nỗi đau vô tận , em giãy dụa để thoát khỏi nỗi buồn , nhưng tất cả chỉ như con thú bị nhốt trong lồng sắt , không thay đổi được gì _không thể thoát ra. Đôi khi em thấy mình như bị quẫn trí , không cảm nhận được gì cả , bạn bè thấy thương cho em , bảo em nếu không thể dành lấy anh về cho mình thì hãy quên anh đi , nhưng cả hai điều đó em đều không thể làm được , anh đã xa em thì em có thể níu kéo được không mà quên anh thì càng không thể... Ừ , thì em cũng như bao người khác thôi , đã yêu thì yêu hết mình , yêu thì em đã đặt hết niềm tin và nghi lực sống của mình vào tay anh rồi , em không thể dành lấy anh về bên em được và em cũng không thể van xin _ vì điều đó có ích gì khi anh đã muốn xa em... Em chưa thể và cũng không thể đi qua anh được , em cũng có thể hiểu được cái gì gọi là kỷ niệm , nhưng để chấp nhận nó là kỷ niệm với em thật khó khăn quá và có thể nói là không thể , kỷ niệm giữa chúng mình nhiều quá biết bao giờ em mới chó thể xoa hết ( như lời anh nói ) và lấy gì để xoá đây anh?

Ngồi nghe một bài hát , một đoạn phim gì đó , người ta bảo rằng " tình yêu chỉ đến duy nhất một lần " Em khóc , đúng , vì sau anh em biết là mình không thể yêu nỗi ai đâu.....Xa nhau rồi , sự sẻ chia và đồng cảm nơi em trở thành thừa thãi , em biết là anh không cần đến nó nữa ... nhưng không hiểu sao em cứ chờ, cứ hy vọng một lá thư hay một tin nhắn từ anh , không biết là vì em quá ngốc hay vì em quá ảo tường đến mù quán vì yêu anh nữa...

Em nhớ anh , nhớ một dáng hình thân thuộc , một đôi mắt , một sống mũi , một đôi môi đẹp đến mê hồn người. Ra đường khi bắt gặp một màu áo ngang qua em lại nhói lòng , vừa ao ước gặp anh , lại vừa giận vừa trách anh sao quá vô tình _ chẳng thèm nhắn cho em một dòng tin dù em đã nói hết lời... làm hết cách vẫn cứ nhận được sự vô vọng từ anh.... Những lúc ấy trở về em lại hay khóc , chẳng biết là khóc cho ai nữa _ cho em , cho anh hay cho mối tình không trọn vẹn của chúng mình.. Em buồn nhiều !

Ngày trước , em luôn phản bác câu nói " tình yêu đầu tiên không bao giờ tới đích_ nó chỉ là kỷ niệm " Em đã quyết lái con thuyền tình yêu của em đi đến cuối bờ , thế mà giờ em cũng phải buông xuôi tay theo lối mòn ấy , vì niềm tin cuả em đã mất, nguồn sống của em đã lụi tàn , em còn sức lực đâu mà chèo lái khi trên con thuyền chỉ còn mình em chơ vơ...
Mất nhau rồi còn biết trách ai đây trách mình hay trách anh , hay trach tình yêu đôi ta không tron vẹn , hay trách sợi tơ trời sao quá mỏng manh , trách kỷ niệm hay sự phủ phàng? Mất nhau rồi thôi thì đành vậy ( tự an ủi mình nhưng vô vọng với lý lẽ của trái tim ) muốn nói lên tất cả , muốn nói lên lòng mình để anh hiểu nhưng anh không cần nữa. Em chỉ còn biết tha thứ cho mình vì cái tội " Yêu anh nhiều quá "

Mọi cái đã đến , đã xãy ra , và với anh rồi nó cũng sẽ đi qua , anh sẻ có cuộc sống mới , nhưng với em thì biết bao giờ nó mới đi qua đây? Biết bao giờ em mới có thể đi qua tình yêu cuả anh đây , mãi mãi không thể anh à ! Bình an anh nhé , đừng nghĩ là em trách móc , không , em vẫn luôn yêu anh anh à , chưa bao giờ em nguôi ngoai nỗi nhớ và cũng như tình yêu ngày nào mà em trao anh....Anh không có lỗi , chỉ mình em và tình yêu của em là có lỗi thôi....

Vị đắng của tình đầu xen lẫn niềm đau và nỗi nhớ khôn nguôi , nhưng chẳng bao giờ em xoá hết , chẳng bao giờ em quên nỗi cũng như chẳng bao giờ em thôi yêu anh . Có bao giờ anh hối tiếc , có bao giờ anh hối hận và quay về với em không anh? Là ảo vọng nhưng em vẫn mãi chờ , vì em mãi yêu anh....
HT
( Lời đã củ nhưng anh vẫn muốn nói , anh mãi mãi vẫn như ngày nào )

gio_chuong
26-11-2005, 05:46 AM
ANH CÓ VỀ MÙA HOA ẤY .


Cái lạnh đầu mùa làm se sắt lòng người , một điều gì đó bâng khuâng và xót xa đến nao lòng khi em nghĩ về anh . Ở phương xa , nơi anh mùa đông cũng đã về . Anh còn nhớ ngày xưa mình thầm mơ đến xứ Huế đầy mộng mơ , chúng mình cùng chung bước trên con đường mưa rơi ..

Anh ao ước được sánh vai em trong một chiều mưa đi dưới những con phố ngập tràn màu hoa tím , mưa bụi long lanh khe khẽ đậu vào vai em như những vì sao lấp lánh trên bầu trời xa .

Ngày ấy anh đã viết cho em những lá thư màu mực tím , màu tím của thuỷ chung như một lời nhắn nhủ " Hãy mãi mãi nhớ về anh , em nhé " . Em thường úp mặt mình vào những trang thư bé nhỏ và gọi thầm tên anh , em cảm thấy anh như ở gần bên em hơn bao giờ hết dù chúng ta xa cách diệu vợi , em phẩp phỏng lo sợ phải chăng chúng mình chỉ như hai dòng sông chảy bên nhau đơn độc , anh vời vợi xa em như hai đầu nỗi nhớ ...

Chúng mình chưa một lần gặp nhau , vậy mà luôn nghĩ về nhau cả trong những giấc mơ , anh khao khác được một lần nắm tay em và emđã run run đưa bàn tay bé nhỏ cho anh trong những trang giấy trắng , em hạnh phúc _ lo âu bởi nó như là ảo ảnh xa vời ...

Năm tháng trôi qua , hoa bằng lăng vẫn thuỷ chung sắc tím , anh nói với em " Chỉ khi nào hoa tím nhạt màu thương , thì lúc đó anh không còn em nữa , gió sẽ thổi hoài và mang sắc tím về một nơi xa , yêu thương ơi hãy đến bên anh ! " . Em lo sợ bảo anh đừng nói nữa , bằng lăng đẹp lắm nhưng dễ nhạt màu ...

Mùa đông chưa về thì anh lại ra đi , phải chăng hoa tím đã phai màu ? Từ dạo ấy em ít làm thơ hơn trước ,hiếm có phút giây nào em yên tĩnh trong tâm hồn khi anh ra đi , nhiều lúc em giật mình khi nhận ra mình như là người có lỗi . Câu thơ xưa vẫn thầm trách ...

Anh có giận em nhiều lắm không ? Trước mọi người em kiêu kỳ là vậy , nhưng tim em lại yếu mềm vô cùng trước anh , sao anh không hiểu cho em chứ ? ... Em lại ao ước được trở lại ngày xưa , một lần nhớ mong một lần khao khát . Em vẫn gọi thầm tên anh trong những giấc mơ ...

Ngày mai ... ngày mai thôi anh sẽ lại quay về , chúng mình sẽ sống lại những ngày xưa , bởi kỷ niệm đối với em là mãi mãi , tình yêu trong em là mãi mãi , anh trong em là mãi mãi ...

gio_chuong
03-12-2005, 04:40 AM
SAO BĂNG.


Có thể bây giờ anh chẳng còn nhớ đến em , còn với em cứ mỗi khi đêm về , mỗi khi đi ngang qua chốn củ , những lúc không làm việc.... ôi , có khi nào mà em thôi nhớ đến anh đâu , nỗi nhớ anh cứ dân lên se sắt cả lòng..

Em nhớ một nhà văn nào đó đã viết rằng : " Đau khổ bắt nguồn từ hạnh phúc. Đi hết con đường hạnh phúc thì đoạn đường tiếp theo sẽ là đau khổ ". Có lẽ chúng ta đã từng hạnh phúc , dù nó không trọn vẹn. Hạnh phúc như một con bướm đẹp , nhìn xa thì rất thích , vậy mà đưa tay bắt lấy , nắm lại thì thì nó vội tàng hình ( Có được tình yêu đã khó , giữ được tình yêu lại càng khó hơn ! Bây giờ em mới hiểu hết được câu nói đó anh à , có muộn quá không anh??? ). Đến khi anh quay đi là lúc em ngỡ ngàng nhận thấy: Hạnh phúc riêng tư cũng rơi tuột khỏi tầm tay em từ đó như con bướm vàng vụt bay không còn thích thú gì chốn cũ..

Em vần nhớ như in ngày chúng ta quen nhau , thật tình cờ và như là đệnh mệnh đã sắp sẵn , rồi những lần hẹn hò , những hờn giận , những khó khăn...Chúng ta sánh bước bên nhau trên nẽo đường dài xa xam... Chao ôi là nhớ , cái thủa ban đầu lưu luyến ấy...có lẽ nào , lẽ nào không còn chút gì tồn đọng lại trong anh? " ... Có lẽ nào em ngây ngô không hiểu , rằng một ngày , một ngày sỏi đá cũng cần nhau " !

Kỷ niệm cuộn tròn trong ký ức , quá nhiều so với những gì em có thể chịu được , lúc nào cũng như chực chờ vỡ òa thành trăm ngàn mãnh vỡ , khi tất cả dấu ái đã rút lui nhừng chổ cho trăm nhung ngàn nhớ , cho cả những trở trăng trong giấc mộng đêm , chợt bừng tỉnh dậy nứơc mắt ước đẫm cả một góc trời. Kỷ niệm như dòng nước lũ cuốn trôi , như những cơn sóng mãi xô bờ , như những cơn mưa chiều rã rích và dai dẳng , kỷ niệm là những lời nồng ấm , là những ánh mắt ta trao nhau , là bàn tay trong bàn tay ấm nóng , là nụ hôn chưa kịp trao đã vội tạ từ.... Kỷ niệm ngày chia tay là tiếng cười hanh hao như chiếc lá khô nghèn nghẹn trên môi , cơn mưa đổ xuống phố buồn tênh và mặn chát đầu môi khi anh quay lưng....

Những ngay xưa khi anh nói.. anh yêu...tia mắt anh nồng nàng em mãi nhớ. Ngày xưa , những lời tỏ tình và vòng tay anh nồng ấm em vẫn nhớ , anh bảo rằng trọn đời anh sẽ không quên em đâu , vậy mà bây giờ....Cứ mỗi lần qua lối cũ , nhặt xác lá vàng rơi , đọc một bài thơ... làm em nhớ đến anh thật nhiều , kỷ niệm vỡ òa buốt giá trái tim em , những lúc thế này em ước ao đến đáy lòng là được nhìn thấy anh ,nhìn đôi mắt anh nồng nàng , nhìn nụ cười anh rạng rỡ . Em đã từng cho mình hy vọng và nuôi hy vọng... để rồi biết bao giờ anh trở lại và có còn trở lại không anh???

Đêm nay bầu trời đầy sao , muôn vàng tinh tú ganh đua nhau lấp lánh , ngôi sao nào là của anh? Ngôi sao nào là ngôi sao chung của hai ta. Có lẽ ngôi sao bé xa tắp lẻ loi nơi cuối góc trời vô vọng kia , soi những tia sáng yếu ớt và nhấp nháy khóc cho tình yêu của chúng mình. Em dõi mắt ngóng trông mà nào thấy ngôi sao chung ngày nào đâu anh , một ngôi sao băng vụt qua như lời anh vang vọng ngày nào " Khi gặp ngôi sao như thế , mình ước gì thì sẻ được toại nguyện ". Tình yêu chúng mình không lẽ chỉ là ngôi sao băng sao anh? Lóe sáng lên để rồi vụt tắt nơi đêm tối , để lại cho em lời nguyện cầu có bao giờ thành hiện thực ... Em vẫn tin và vẫn nguyện cầu mỗi khi nhìn thấy sao băng......

gio_chuong
23-12-2005, 09:11 PM
CHẠY TRỐN !



Quyển lich treo ở góc khuất của căn phòng em không còn nhớ nổi từ bao lâu rồi không được xé , bình thủy tinh trong veo đựng những cách hạt giấy đầy lên theo mùa , lá thư củ đã úa màu vì những nếp gấp . Sự sống chỉ tích tắc đâu đây phát ra từ chiếc đồng hồ cũ kỹ và nặng nề ... Ngày theo ngày , tháng theo tháng và mùa theo mùa . Mọi thứ vô tình lắng lại , em cũng không còn nhớ nỗi đã bao lâu rồi mình không còn ra phố , một ngày , hai ngày , một tháng , hai tháng hay lâu hơn gì đó . Luẩn quẩn - im lặng - chịu đựng và đợi chờ . Anh và đệnh mệnh _ chúng mình mất nhau khi mùa thu chỉ mới bắt đầu _ em nhớ ....

Ngày anh ra đi cho đến tận bây giờ phố vẫn thế . Em vẫn thế !!! Phía cuối con đường cây hoa sữa vẫn tỏa hương thơm ngát , trắng rưng rưng , nhức nhối , vị nồng nàng ứ nghẹ cổ họng . Tự nhiên nước mắt lại tràn trên mí mắt , đã lâu rồi em không khóc . Em sợ nếu em khóc , nước mắt sẽ mang nỗi nhớ của em theo mùa thu về nơi anh mất . Hãy cứ để mình em giữ nỗi niềm ấy có lẽ tốt hơn cho chúng ta và cho anh ....

Những ngày không anh thu đọng lại trong em thành niềm ám ảnh . Chỉ có gió heo may quất hơi lạnh cồn cào tái tê . Chỉ có nắng nhạt màu dang dở , cả ánh mắt , cả nụ cười rất thấm , rất sâu nơi con đường rộng dài đầy lá vàng rụng rơi . Những chiếc lá kỷ niệm ngày nào anh tặng khi ta còn bên nhau giờ khô cong và vụn vỡ , mãnh vỡ khô khốc bay tứ tung bên thềm cữa và rơi vãi trong tâm hồn em . Thời gian làm nên kỷ niệm , những kỷ niệm lại thành vết cứa vào con tim trong khao khát của con người . Em dằn vặt với quá khứ , trăn trở tìm đáp án cho mình và cho anh .. ngốc nghếch và đáng thương .... Chỉ có nước mắt , chỉ có đêm dài , niềm kiêu hãnh , niềm tin nơi em lặng im và tắt lịm. Em vẫn không thể tin rằng em đã tuột mất anh trong cuộc đời này ....

Những gì đã qua không bao giờ trở lại . Thu nhọc nhằn qua trong tiếng nấc vội của cơn mơ giữa đêm uất nghẹn . Tiếc nuối rồi day dứt , giờ em mới hiểu ra vườn hoa xưa trong truyện xưa anh kể chẳng bao giờ có thật . Chẳng bao giờ anh quay trở lại . Anh đã dạy cho em cách tự chịu đựng một mình . Một mình cùng kỷ niệm đốt cháy rừng rực , để thử thách , để chấp nhận cuộc đời cùng những đắng cay ...

Một mùa thu nữa qua đi , em lang thang trên phố , ngược con đường nhỏ chúng ta từng bước qua , những cơn gió chướng thổi vào mặt rát buốt và cay xè ... Em vẫn mãi miết bước đi , bước chân dồn dập như muốn bỏ chạy ... Em đang chạy trốn ? Không em muốn chạy thật nhanh đến cuối con đường này vì biết đâu đi hết con đường này em sẽ lại tìm thấy những kỷ niệm của mình , biết đâu cuối con đường này em sẽ lại nhìn thấy anh , biết đâu anh vẫn đợi chờ em ở nơi xa kia ...

gio_chuong
26-01-2006, 06:53 AM
HOÀI VỌNG .




Có những lúc một mình anh lang thang trên nẽo vắng , những cơn gió cuối
đông thổi vào làm anh tê cóng tâm hồn _ Nới ấy , giờ này hoa tuyết đã
phủ khắp lối đi , ước một lần cùng em vui đùa trong những mênh mông
tuyết trắng.... Nơi đây đã cuối năm rồi , lớp bụi thời gian cũng không thể
đủ để che mờ đi những kỷ niệm. Anh vẫn nơi đây , vẫn hoài mong cùng
những kỷ niệm , nơi xa ấy , nhưng hoa tuyết kia có làm phai mờ sắc hoa màu
tím không em?

Kỷ niệm quá xa xôi mà gần gủi _ chỉ người đi mãi không về , muốn quên
đi những kỷ niệm nhưng đành bất lực với trái tim , em ra đi chỉ còn lại
kỷ niệm _ Kỷ niệm bạt ngàn _ Một năm để yêu em và cả một đời có thể
cũng không quên được...

Đôi khi anh không muốn nhìn lại , không muốn quay lại và nhớ lại .
Nhưng , lại " nhưng " một cách thê thảm , anh lại thua cuộc hoàn toàn
trước kỷ niệm , sắc hoa màu tím vẫn ngập tràn trên lối anh đi , thời gian
" tát" vào anh những cái "tát" buốt giá , khắc nghiệt và buồn rầu.

Kỷ niệm là gì , nhiều khi anh tự hỏi mình như một thứ triết lý của
hoài niệm , những hồi ức giường như có lý lẽ sống của riêng nó , anh đã chiêm nghiệm được điều này khi đối diện với chính mình .

Chiều cuối năm mưa bụi bat lát đát _ Anh nhớ em nhiều , nhớ sắc áo ngày nọ , nhớ nụ cười , khóe mắt và cả những bước chân khuya _ Không ai có thể chia sẻ nổi cô đơn này ngoài những cơn gió xô đuổi nhau trên phố vắng ...Em như một nỗi cô đơn viên miễn trong tiềm thức , anh biết rằng anh sẽ chẳng bao giờ quên được một điều gì vì một lẽ chúng ta yêu nhau và vì một lẽ nữa là chúng ta đã xa nhau lúc mà chúng ta gần nhua nhất . Hành trang trên lưng và cả trong lòng chúng ta nữa bây giờ là trùng trùng quá khứ , không ai có thể quên nó đi mà cảm thấy nhẹ lòng ...

Em đã ra đi _ Đi mãi , mang theo cả cuộc đời anh bên cạnh _ Anh còn lại gì ? Có chăng chỉ là những kỷ niệm hằng đêm đốt anh đến cháy lòng . Em còn nhớ cái đêm cuối năm đó không , đêm dự báo cho một ngày mai nghiệt ngã trong cuội tình đôi ta rồi em đã lẳng lặng ra đi và đi thật xa ...

Cuối năm , anh một mình ngồi nhìn lại đời mình , nhìn lại những gì đã qua , nhớ lại những cơn mưa bay trong chiều vắng . Những giọt nước mắt đã khô vì mong đợi , em nói rằng : vì yêu anh nên em mới xa anh , anh nhận thấy rằng trái tim mình thật đáng thưong , em đã " vô tình "biển nó thành kẻ mồ côi bơ vơ giữa biển tình bao la bất tận , tội nghiệp và lạc lõng ....Đôi khi anh chợt nhận ra rằng , mình đang chờ đợi một cái gì đó , mơ hồ và đau xót . Anh hiểu rằng cuộc đời anh đã rẻ sang một khúc quanh mới , khúc quanh của sự hoài vọng và đợi chờ , không ai có thể đợi chờ mà không có một tình yêu và một tấm lòng , anh đã ( và sẽ ) đợi chờ em như thể trong tuyệt vọng và khốn cùng ...

Cuối năm , những cơn mưa vẫn bay hoài trong hiu hắt , anh không thể nhận biết được mình đang hạnh phúc hay đang khốn khổ cùng kỷ niệm . Một thứ kỷ niệm mà không dễ dàng để có thể chấp nhận nó , một thứ kỷ niệm mà không " đau một cách ngọt ngào " như anh vẫn thường nghĩ ...

Em đã đi _ đi mãi , kéo theo sự nhạt nhòa của sắc hoa màu tím , nhưng nó lại được tô đậm hơn bởi nổi nhớ là sự đời chờ , nhưng cũng không níu kéo được gì , những cơn gió đã đi qua , em đã mang nó đến tận phương trời xa , sắc hoa kia không còn là của riêng anh ngày nào . Thời gian thì như đang lụi tàn nhưng kỷ niệm thì như đang hồi sinh ...Đôi khi anh sợ quay lại với chính mình bởi một lẽ khi quay về tâm hồn và trái tim anh lại bị bào mòn cùng những kỷ niệm ...

Chỉ còn một đêm nữa thôi _ mùa đông sẽ chuyển sang mùa xuân , nó đang đổ về bên kia sông , những cánh chim đơn côi đang tìm chổ để quay về , anh biết _ ở nơi xa xôi kia em cũng đang tìm lại chính mình , chỉ khác một điều ở nơi ấy quá khứ không dày đặc và xót xa như bên này _ "Bất trắc " là như thế , anh không thể quên đi quá khứ vì khi mình quên nó đi thì cũng chính là đang tự quên đi chính bản thân mình ...

Anh hiểu và không trách gì em đâu , cuối năm anh vẫn là anh , vẫn quay lại chốn kỷ niệm và sẽ mãi mãi hoài vọng cho dù em mãi không quay về ...

gio_chuong
05-06-2006, 07:49 AM
THƯƠNG HOÀI KỶ NIỆM !

Một chiều mưa lang thang.....
*Cuối cùng anh cũng bỏ em mà ra đi , để lại nơi đây bao kỷ niệm cùng một mối tình , một ký ức , một dòng sông...Có bao giờ anh ngoảnh lại , có bao giờ anh hoài nhớ hoài thương?!

* Hè về , phựơng rực lữa ven đường , những sắc tím bằng lăng như cứa vào tim em hằng sâu thêm nỗi nhớ , dòng sông xưa vẫn lững lờ chờ đợi , vẫn chiều chiều hoang vắng buổi hẹn hò xưa ...Em đứng đây , ngắm mãi nhưng cánh hoa tím trôi về phía cuối dòng mà chẳng biết nơi đâu là bến đợi chờ. Hoa tím xưa _ có bao giờ mang nặng nhớ thương , có bao giờ lênh đênh kiếm tìm hình bóng cũ , có một ngày gặp lại cố nhân không !( Hoài vọng )

* Nằng hè oi bức nhưng lòng em lại tê cóng bởi những kỷ niệm đã qua xa mà luôn gần gủi trong trái tim băng giá , xưa nơi đây , bên bóng mát ven bờ , bên chiếc cầu nhỏ , bên những trang sách...anh và em cùng nhau vui đùa , cùng bên nhau tâm sự , những ánh mắt , nụ cười và cả những giọt nước mắt.... tất cả in đậm trong trái tim....

* Để rồi một hôm như hôm nay chiều tím , anh ra đi với một lời chúc và một điều kiện không bao giơ thành hiện thật , gió se lạnh , anh nói lời từ biệt , thoảng nhẹ theo gió , theo sóng nứoc buổi hoàng hôn , con đường trải đấy sắc tím bổng chốc tối sầm dưới chân em , nứoc mắt không thành giòng mà chảy ngược vào làm con tim nhói buốt...Nhưng câu ước nguyện , một lời xa xôi ước hẹn _ anh nói làm gì cho thêm cay đắng hởi anh yêu ! Có nuối tiếc , có đau thương cũng chẳng níu kéo được gì. Em cũng không thể làm anh thay đổi ý định , cũng không còn cách nào để níu giữ bước chân anh , anh ra đi dù vẫn còn lưu luyến , dù vẫn thương nhiều kỷ niệm , nhưng kỷ niệm và tình yêu vẫn không thể níu bước chân anh( Níu không tới _ trỉu dài tay bấc lực )..

* Chiều nay như bao chiều lặng lẽ khi anh xa , em một mình với giòng sông và sắc tím xưa ngồi vẫn mãi vấn vương một bóng hình. Xứ xa , có bao giờ anh còn nhớ đến em , đến những cánh hoa xưa hay với tất bật của lo toan nơi xứ người , anh chắc đã quên rồi những kỷ niệm , quên rồi một tình yêu? Nhưng dù anh có thế nào trong em vẫn mãi hình bóng anh với ngày xưa đan mộng , mộng ước thiếu thời và những ước vọng của tương lai , dòng sông tím nơi đây muôn đời vẫn đợi , sẽ có lúc anh quay về , tìm lại chính mình , tìm lại những kỷ niệm đã qua , phải không anh?

* Em giờ đây , của một thời đã đi qua , của những gì trong anh( chắc ) không còn là thực tại , nhưng vẫn mãi hoài một chiếc bóng ẩn khuất trong cuộc đời anh , luôn nguyện cầu hạnh phuc đến bên anh...Kỷ niệm ơi ! Xin vẫn còn đây dù tháng năm có trôi hoài vô tận , để nhớ thương này theo dòng nước xuôi về mọng đợi mãi người xưa !!!

ĐÃ LÂU RỒI EM KHÔNG LÀM THƠ NỮA !

gio_chuong
16-06-2006, 10:29 AM
NHỚ NGƯỜI !

* Huế , những ngày nắng gay gắt. Em cứ từng chiều chờ đợi , chờ đợi một cơn mưa bất chợt đi qua. Dù đôi khi chỉ là một cơn mưa rào cũng có thể xóa đi phần nào lớp bụi phủ mờ lên tâm trí mình. Nhưng em chờ đợi trong vô vọng , vô vọng như đã mười năm trôi qua rồi vậy _ Dẫu biết rằng thời gian ta xa nhau cũng chỉ chưa bằng một nữa nó _ Hai năm , có thể thay đổi mọi thứ nhưng tình yêu thì không , dù thời gian qua đi nhưng tình yêu ngày nào em vẫn giữ tươi nguyên trong trái tim mình,những kỷ niệm đẹp về tình yêu em luôn tôn thờ và nâng niu cất giữ như những báu vật thiêng liêng của riêng mình. Một mối tìnhrất buồn mà đẹp phải không anh? Giờ đây khi xa nhau rồi , ở nơi xa , cóbao giờ anh chạnh lòng thoáng nhớ về mối tình đẹp của chúng mính không anh ?

* Nhiều lần em trở về chốn củ , nơi chúng ta gặp và quen nhau ngày nào , vẫn chẳng có gì thay đổi , tất cả những kỷ vật vẫn còn đó , nhưng vị " quan tòa " tình yêu của em ngày nào thì không còn nữa. Em ngồi lại nơi xưa , lặng lẽ hằng giờ , nhớ lại " bản cáo trạng " ngày xưa anh " tuyên án " ... Em nhớ anh đến cồn cào gan ruột , anh đâu rồi hỡi vị " quan tòa " nhân hậu của em?

* Tình yêu đầu trong em thật khó diễn tả , em chưa thể " tận hưởng " hết niềm hạnh phúc tình yêu đầu đời thì lại phải " gù lưng " vì những hoài niệm đớn đau , anh có bao giờ hiểu được điều đó không Anh? Em vẫn đến những nơi mà chúng ta từng đi qua , , những tán cây giờ trơ trọi một mình , những cánh hoa xưa rơi lã tả trong gió , giờ chẳng còn ai kết nhặt nó tặng em , em một mình ngồi xếp lại tên hai chúng mình mà lòng tràn ngập nỗi nhớ mong...

* Thành phố vẫn những con đường xưa , chốn hẹn hò hôm nao vẫn in đậm trong em dù qua bao thời gian , anh biết không , đôi khi đang đi trên những con đường , nghĩ rằng chỉ cần quay lại đó thì em sẽ có thể gặp anh , chỉ cần quay mặt lại thì hình bóng anh hiện ra trước mặt mình. Anh ở đó , nhẹ nhàng , bao dung và thân ái biết nhường nào. Vậy mà ta không thể ở bên nhau vì những rào cảng và em đành lẳng lặng đứng nhìn rào cảng đó chia cắt dần tình yêu chúng ta , tách dần anh xa em từng ngày , em quay về trong sự đau đớn của con tim khi anh đã dần khuất xa....

* Những dòng này như những hoài niệm cho một mối tình đẹp khi anh đã xa. Nhưng em vẫn mong có một ngày nào đó vẫn sẽ gặp được anh cho dù có xa xôi đến thế nào thì lòng em vẫn mãi đợi chờ , trái tim em vẫn ấp ủ hình bóng anh với bao nỗi nhớ.

* Giờ đây khi ở một chân trời rất xa , em vẫn cầu chúc em được hạnh phúc , xin được mãi làm dòng sông hiền hòa bên bồi bên lở và nỗi đau của lòng em sẽ là bên lở mãi mãi bồi đắp niềm vui và hạnh phúc cho anh được mãi trọn vẹn duyên tình...

* Lời nhac Trịnh tha thiết bâng khuâng" Sống trong đời sống cần có một tấm lòng , để làm gì anh có biết không? Để gió cuốn đi... để gió cuốn đi ". Em xin làm một cơn gió , thổi bay hết buồn phiền của em . Xin gởi gió đến người em yêu thương hoài niệm củ _ và hỏi anh rằng có bao giờ chợt nhớ đến hỡi cố nhân !!!

gio_chuong
19-06-2006, 08:20 AM
MÀU HOA NHỚ !




*Ta xa nhau mấy mùa rồi em nhỉ? Đã bao giờ em chợt nhớ tới " người xưa ". Thời gian trôi qua đắp bồi thêm nỗi nhớ. Từng chiếc lá thu vàng rơi rụng trước sân.

*Em_đóa hoa tím dịu mát của lòng anh. Anh vẫn mãi nghe đâu đây làn hương bay bối rối. Từng cánh tím rơi , tình yêu xa hút tận chân trời. Hoa nở tím hoàng hôn như khẻ gọi : Có một thời ta tha thiết yêu nhau . Em ở phương trời nào cho anh thầm tưởng nhớ. Nhìn áo tím ai qua chạnh nhớ dáng em gầy. Mênh mông biển buổi chiều cho lòng anh bối rối. Hiu hắt giọt buồn rơi trong tiếng guitar.

*Đã lâu rồi anh mất hút dáng em qua. tà áo tím nhạt nhòa trong bóng nắng. Cong đường cũ bâng khuâng dấu chân em một thủa , để đến bây giờ hoa tím vẫn rơi rơi. Hoa tím của lòng anh hay hoa tím của đất trời? Mà từ dạo em đi sắc tím thành xa vắng. Anh giật mình mỗi lần qua ngõ nắng , sợ cành hoa kia vương xuống vai mình.

*Chiều nay đi trong kỷ niệm mênh mông , anh bổng thèm nghe giọng em quá đỗi , thèm một lần được em giận dỗi , sắp lỡ hẹn rồi em có giận hờn không ???

*Em đi xa khi thành phố chớm vào đông , bao thương nhớ vơi theo _ chỉ cánh thiệp hồng ở lại. Ôi nỗi nhớ của lòng anh _ có bao giờ em ngoảnh lại. Từ dạo bước theo người em có thấy buồn không? Để mình anh day dứt vết thương lòng. Màu hoa tím năm nào giờ tan vỡ. Phía sau nụ cười là xôn xao nỗi nhớ , câu thơ lặng thầm chao đảo gió _heo _may...

*Em xa rồi kỷ niệm vẫn còn đây. Anh đau đáu dõi theo phương trời xa ấy. Em vẫn ví cuộc đời như nước chảy. Cánh lục bình trôi mãi biết về đâu?
Phố nhỏ chiều này tím ngắt một sắc màu....NHỚ !