View Full Version : Đôi Dép- Thơ Nguyễn Trung Kiên
BimTocXinh
04-11-2006, 09:16 PM
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cũng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh, đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
Đáng yêu chi lạ, các bạn héng :)
Thầy Đồ
04-11-2006, 10:01 PM
Bím có thích đọc thêm thơ của NTK nữa không? :D
Bài này viết khi cà ri vẫn còn trẻ. Chứ giờ thơ khác rất nhiều.Còn bài này Nem đọc như kiểu đang uống nước , chả hiểu sao ...chả thấy gì :-??
deptraimuhchanh
04-11-2006, 10:19 PM
=D> =D> =D> wa' hay@};- @};- @};- :)>-
thuylan
05-11-2006, 02:47 AM
CON TRAI - CON GÁI
( Theo : Báo TNTP )
Con trai là ánh sáng
Soi rọi xuống cỏ cây
Con gái là áng mây
Dịu dàng và xinh xắn
Trong những tà áo trắng
Con gái thật vui tươi
Con trai chỉ khẽ cười
Mà lòng đầy hạnh phúc
Con trai thích màu lục
Con gái yêu màu hồng
Trong bảy sắc cầu vồng
Đâu con trai - con gái ?
Tặng một đóa cúc dại
Cài lên bím tóc xinh
Con trai mắt lung linh
Nhìn bạn mình duyên dáng
Thời gian đã thắp sáng
Những tình bạn ngây thơ
Và những điều bất ngờ
Trong tâm hồn sâu thẳm
Con trai là vạt nắng
Dệt vàng những ước mơ
Con gái là thảm hoa
Mang về bao hương sắc.
thuylan
05-11-2006, 02:48 AM
thay đổi không khí thôi nào.....!
thuylan
05-11-2006, 02:50 AM
HÃY GIẤU TÔI VÀO NỖI NHỚ CỦA EM ĐI
Tác giả: Hoàng Anh Tú
***
Giấu tôi vào nỗi nhớ của em đi
Để tránh cái nhìn nghi ngờ của bố
Để mẹ không dò hỏi về những bông hồng đỏ...
Giấu tôi vào nỗi nhớ của em nhé
Để tôi biết những ngày ko được khỏe
Vai của tôi cứ tựa mái đầu
Tôi sẽ chẳng quậy phá em đâu
Những buổi tối khi em vào bàn học
Tôi sẽ làm khăn mỗi khi em khóc
Thấm khô những nỗi buồn em mang
Rồi tôi sẽ hát khe khẽ cùng em
Những bài hát cả hai mình cùng thích
Rồi mỉm cười vu vơ trên môi em
Chàng hoàng tử bước ra từ cổ tích
Trong nỗi nhớ của em tôi đẹp hơn tôi thật
Bởi ngoài đời áo hoàng tử chưa may
Bởi bụi phố và nhiều lo lắng quá!
Tôi ngoài đời thật - một gã ăn mày!
Hãy giấu tôi trong nỗi nhớ em nghe
Đừng nói với ai rằng tôi trong đó
Như cách em giấu một bông hồng đỏ
Của một tôi ko dám tỏ bày
Giấu tôi vào nỗi nhớ của em đi
Đừng để tôi lang thang hoài trên phố
Cho tôi chết thiêu trong màu áo đỏ
Cho tôi dám chặn em trước ngõ
Cướp em đi mỗi buổi tới trường
Cho tôi dám hét lên giưa phố:
Người tôi làm bài thơ này tặng tên là chấm chấm chấm thương!!!
Đọc thơ của H.A.T đi , cũng hay chứ bộ !
ô mai
13-12-2006, 10:02 AM
Thiệt tói bây giờ mình mới biết bài thơ Đôi dép này là của Nguyễn Trung KIện Mình thuộc nó,biết nó từ lâu lắm rội mà cứ tưởng của một tác giả khuyết danh nào đọ Thì ra của Nguyễn Trung Kiên, có lạ gì đâu.. Cám ơn bạn tóc Bím nhiều lắm
ô mai
13-12-2006, 10:04 AM
Có một bài hát mình đã từng nghe. Hãy giấu tôi vào nỗi nhớ của em đi, để gió mưa thôi khoắc khoải. Có phải tác giả lấy cảm hứng từ bài thơ này kho nhỉ?
Tri Ki 2000
26-06-2007, 05:33 AM
#:-S Sao tui đi đâu cũng gặp "Đôi zép" hết zị trời ??????????????
sweet-vannil
29-06-2007, 08:35 AM
:)) Lại đôi dép Bài này mình đã đăng rùi đó
Nhưng nhờ BTX mới bít là của NTK Thanks
kira_kira
08-08-2007, 03:37 AM
Bài đáp lại bài thơ "Đôi Dép"
(Cù Thị Hương Giang)
Anh chẳng muốn cùng em làm đôi dép.
Dẫu song hành nhưng đâu có bên nhau
Kẻ trước người sau suốt quãng đường dài.
Tuy một hướng mà chẳng hề nhìn mặt.
Anh nào muốn mỗi khi lên phía trước.
Lại bắt em tì lên mặt đất thô.
Anh sao nỡ khi ngẩng mặt nhìn trời
Lại biết rằng đất đen em đang tựa.
Anh đâu muốn chia phần bao nặng nhọc.
Của sức người của vinh nhục bon chen.
Những thảm nhung kia, những cát bụi đời thường.
Nào phải thứ bắt em cùng gánh chịu.
Anh không thể… để phút nào hụt hẫng.
Rồi có kẻ… dám nâng đỡ bên em.
Đôi dép kia đâu phải mãi song hành.
Có bao giờ dép đứt cùng một lúc?
Anh sao chịu nổi có kẻ nào trông… giống.
Để nhìn vào em lại bảo… giống anh.
Rồi một mai phải minh chứng hùng hồn.
Rằng… cứ thử sẽ biết ngay không phải!!
Thôi em nhé bài thơ “đôi dép”.
Chẳng thể là hình dáng của hai ta.
Tuy nỗi nhớ chẳng kém phần da diết.
Cũng phải tùy… hoàn cảnh để ví von
vBulletin® v3.8.1, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.