PDA

View Full Version : Hà Nội


MatNheo
09-05-2007, 07:15 PM
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/inpictures/story/2007/05/070508_hanoi_new_urban.shtml

http:/http://www.bbc.co.uk/worldservice/images/2007/05/20070508194102trunghoa8.jpg/

http://www.bbc.co.uk/worldservice/images/2007/05/20070508193749mydinh1.jpg

http://www.bbc.co.uk/worldservice/images/2007/05/20070508193656nhanchinh3.jpg

http://www.bbc.co.uk/worldservice/images/2007/05/20070508193633nhanchinh4.jpg

http://www.bbc.co.uk/worldservice/images/2007/05/20070508194133trunghoa7.jpg

Ashiteru
20-05-2007, 08:15 AM
Thích ngắm Hồ Gươm , Hồ Tây....

gió
20-05-2007, 02:29 PM
đây chỉ là những khu đô thị mới
để nói về Hà Nội không thể dùng cái này
chị MNheo ui,xin đừng để mí cái ảnh nì dưới cái tên Hà Nội
đẹp đấy,sang đấy,nhưng nó chỉ nằm trên đất Hà Nội ,đó không phải Hà Nội
Hà Nội dễ thương hơn nhìu.Nói thiệt đi chơi Hà Nội ai tới mí nơi này.

traitimchaisan_
20-05-2007, 11:17 PM
http://www.traveladventures.org/continents/asia/images/hanoi01.jpg


http://www.vietscape.com/travel/hanoi/images/hanoi.jpg


http://www.asienguiden.se/vietnam/hanoi/hanoi_bilder/bilder/hanoi_opera.jpg

kira_kira
20-05-2007, 11:34 PM
hơ hơ, dân miền nam nên em ko biết Hà Nội dù em có đi vài lần nhưng em chỉ thấy Hà Nội náo nhiệt nhiều bụi, hic nóng kinh khủng có lẽ em ko quen thời tiết !
Hà Nội có bún ốc, bún thang và phở, hơ mà quán nào ngon ý nhỉ, hồi ra đi ăn ở quán gần ga tàu, hic dở cay đắng 10000/ tô :((:((

Sợ nhất là xuống xe bị các bác xe ôm, taxi mời đi, :(( ko đi mà chạy đi kiếm ai khác coi, bị lườm nguýt cho mệt xỉu luôn , nhưng có lẽ chưa đi hết nên chưa hỉu hết, nhưng lần về đó sợ quá chừng !:(

traitimchaisan_
21-05-2007, 12:20 AM
hiện tại đang có một số blog của ở 360 chửi nhau loạn xạ vì dám bình phẩm hn của một số người "hà nội gốc", vào google mà tìm, sẽ đc cập nhật thông tin đầy đủ về hn, cách ăn, nói, chơi, chửi của người hà lội

kira_kira
21-05-2007, 12:24 AM
hơ hơ, em ko quan tâm cái xấu nhìu, em học trong văn thơ về HN rất đẹp, những thứ như vậy em ko quan tâm, đi HN em chỉ nhớ ăn, nhưng lần đó đúng là sợ thật :(, hi vọng lần này bình yên, hic

HN có mấy cái phố cổ sao hông ai post hết trơn vậy, tranh đông hồ nữa !???

gió
21-05-2007, 12:43 AM
@ttcs:,chán ghê,những cái xấu đấy ở đâu chả có,mà nói thiệt những cái xấu đó là ở nơi khác đến hết người nọ sang người kia,cuối cùng chả còn đâu người HN,dân hà nội gốc còn mấy ai
Hà Nội có những cái khác nơi khác,có những cái hay,tại sao không nói,cứ hướng người khác đến cái xấu thế

kira_kira
21-05-2007, 12:47 AM
:)) biết biết chứ, hic nhưng mừ chưa gặi ai hết gió ơi, mình đọc thơ ca sách báo ca ngợi HN nhiều rùi, nhưng chưa thấy, hic

mà sao hông ai post mí cái đỉch của HN nhỉ?

gió
21-05-2007, 01:06 AM
gió hông có nói kira á,nói ttcs kìa:D,ông ý kêu kira đi coi mấy cái đó làm gì?

traitimchaisan_
21-05-2007, 01:08 AM
http://www.cinet.gov.vn/vanhoa/mythuat/hoihoadieukhac/tranhdangian/dongho/images/00000007.gif

http://www.cinet.gov.vn/vanhoa/mythuat/hoihoadieukhac/tranhdangian/dongho/tranhdongho.htm


Ở cái làng nghèo mà hào hoa như làng tranh Đông Hồ trước đây thường truyền nhau câu ca "Làng Mái có lịch có lề - Có sông tắm mát, có nghề làm tranh" và "Lịch sử cũng thế Đông Hồ". Không khí sầm uất vào cữ một chạp, các thuyền từ xứ Đôn xứ Đoài ghé bến "ăn tranh". Người làng tranh trước ở ngoài đê vào mùa vụ làm tranh cũng phải một sương hai nắng tất bật khuya sớm. Thôi thì chỗ này rậm rịch tiếng chày giã điệp, chỗ nọ dỡ ván in tranh cọ rửa lau chùi sạch sẽ. Khói đốt than lá tre ẩn hiện la đà trên các ngọn cây. Làng Đông Hồ ruộng đất ít, từ cụ già đến con trẻ đều mê và nghiện trà đặc. Thuốc lào Tiên Lãng và chè móc câu Thái Nguyên là thứ không thể thiếu được trong các đêm làm tranh. Tiếng rít thuốc lào sòng sọc nghe vui tai, nước trà đặc sánh, làm cho đầu óc minh mẫn, tỉnh táo khiến cho nét vẽ, màu vẻ thêm sống động, có hồn có vía. Nhất là nết ăn, nết ở của người lang tranh hào hoa có vẻ hơi cầu kỳ nhưng bao giờ cũng trọng chữ tín và nghĩa tình trong quan hệ xóm giềng. Không biết tự bao giờ đã thành lệ, các cụ làng Đông Hồ được mời đi ăn cổ làng bên chỉ đụng đũa đụng bát cho phải phép, ở nhà vẫn lo cơm canh cất dọn đàng hoàng. Rượu chỉ uống chén hạt mít, ăn cũng chỉ qua loa dăm miếng thịt là các cụ đứng dậy xin phép gia chủ ra về. Khi có khách xa đến được mời cơm, gia chủ hân hạnh ngồi đầu nồi xới cơm, không đụng đũa cả vào cạng nồi cơm. Người sắp mâm thiếu thức gì biết ý phải đi lấy, không để khách phải gọi, nếu để sơ suất dễ bị nói! Ngay ông Nguyễn Đăng Sấn được mời ra trường Mỹ thuật Việt Nam giới thiệu cho lớp sinh viên về dòng tranh Đông Hồ, ngay phút lâm chung ông cũng yêu cầu di hài mai táng tại quê nhà nơi ông gắn bó với làng tranh một đời. Và ông Sần nhất định đòi cậu con trai chuyển bằng được bộ sưu tập ông đã dầy công sưu tầm cho anh Trần Nhật Tấn người trong họ như muốn truyền lại cái tinh hoa của dòng tranh Đông Hồ đến người tâm huyết:

"Chỉ có cậu Tấn mới có khả năng tiếp thu được, tôi cho cậu để phát huy cái hay, cái đẹp của dòng tranh ông cha để lại" Nghĩ kể cũng lạ, bất cứ người làng Hồ đi làm ăn xa về xin ván tranh khắc, các cụ nghệ nhân trong làng nhất định không cho. Ngay cả dân làng Hồ chuyên sản xuất tranh nhưng chẳng bao giờ treo trong nhà mà đem bàn hoặc cho thiên hạ hết. Người làng ra Hà Nội sinh sống làm ăn tập trung quanh chợ Đồng Xuân làm lại nghề lâu rồi và do đó quen gọi là phố Hàng Mã. Mà cũng chỉ làm hàng mã thật chứ tịnh không thấy sản xuất tranh như ở làng Đông Hồ. Nghề làm tranh trong làng rất được trọng vọng; ai có hoa tay, có thú chơi cầm, kỳ, thi, họa đều được mọi người vị nể (cũng là theo cái thú tao nhã của nhà nho xưa). Làng tranh cũng trải qua biết bao nhiêu thăng trầm. Các cụ nghệ nhân trong làng kể lại: Hồi Pháp thuộc, người ở nhà Bác Cổ thỉnh thoảng lại đánh xe ô tô về mua tranh, thậm chí mua cả bản khắc tranh nữa! Nhà cụ Lử có bản khắc tranh gà rất quý đưa đi đóng cửa chuồng gà, người Pháp phát hiện ra hỏi mua cụ bán liền. Nghĩ mà tiếc đứt ruột! Lại còn nhớ cái thuở Tây càn, dân làng Hồ chạy loạn, binh lửa chiến tranh liên miên và cái khí hậu ẩm ướt khắc nghiệt của thiên nhiên miền Bắc, ván khắc tranh bị hỏng và thất lạc khá nhiều. Bản gốc tranh Đánh ghen, Gà đại cát, lợn ăn lá dày... cũng không còn nữa. Sau ngày Hòa Bình lập lại thấy trên báo Pháp có in tranh dân gian làng Hồ, Chính phủ ta phải liên hệ với Đảng Cộng sản Pháp xin cho khắc lại ván tranh để bảo tồn. Tranh Đông Hồ có một dạo lên đến điểm "cực thịnh", đã từng sáng giá trong các triển lãm nghệ thuật lớn ở các nước trên thế giới với nét vẽ nhuần nhụy, tươi tắn như hồn người đất Việt. Bà con Việt kiều khi về nước cũng phải tìm mua bằng được những "bức tranh làng Hồ và cô Tố Nữ dáng quê hương" (Thơ Chế Lan Viên) để khi ở xa quê trong sương mù Luân Đôn hay cái giá lạnh của Pa-ri hoa lệ, cảm thấy ấm lòng ở chốn tha hương.

Thực trạng của làng tranh bây giờ ra sao? Cũng khó tìm ra được lời giải đáp cụ thể nếu Nhà nước không đứng ra đầu tư và tiêu thụ. Có một dạo Xuhasaba (Hà Nội) nhận đặt và xuất khẩu với số lượng tranh lớn cũng làm nức lòng người dân nơi đây vì giá thành tranh không đắt lắm. Nhu cầu vài năm gần đây thay đổi, cứ mạnh ai nấy làm. Người làng tranh bây giờ nảy sinh tâm lý: ai đặt thì làm, nhiều khi với số lượng tranh quá ít cũng không muốn làm. Thi thoảng lắm cũng có nơi về làng tranh đặt vài nghìn tờ, không sản xuất được thường xuyên nên cũng khó tổ chức sản xuất tranh được đều đặn trong năm, ảnh hưởng đến thu nhập của người làm tranh. Các nghệ nhân như cụ Thúc, ông Sâm, ông Lăng... có tay nghề cao và kinh nghiệm, đều mắt mỏi tay run hoặc dần dần khuất núi cả. Lại nhớ đến ông Lý Lăng, hơn mười năm trước tôi và anh bạn về thăm ông trong ngôi nhà tranh bốn gian tường vách tranh đạm. Ông là nghệ nhân vẽ mẫu tranh nổi tiếng làng Đông Hồ theo kinh nghiệm. Nghĩa là vừa làm vừa học... Cứ bắt chước, cứ học hỏi dần. Nhà này nhờ vẽ mẫu tranh này, nhà khác gọi giúp mẫu tranh khác... Cũng là tình xóm giềng, ông chẳng tiếc sức, tiếc công! Ngoài việc sáng tác mẫu tranh, ông còn truyền đạt kinh nghiệm nghề nghiệp của mình cho lớp trẻ học hỏi. Chẳng hiểu bây giờ còn bao nhiêu người cụ đã truyền nghề cho, "trụ lại" được với nghề trước thủ thách của cơ chế thị trường khắc nghiệt, nhất là đối với một dòng tranh như dòng tranh Đông Hồ...

Dẫu người làng tranh có làm tranh đi nữa cũng phải chạy theo thị trường, nghĩa là khi pha màu chủ yếu là bột goát để giá thành được rẻ... Còn đâu như thủa nào tranh làng Hồ giữ nguyên được sắc màu tươi tắn, nhuần nhụy của các màu lấy từ... cây vườn, nội cỏ! Họa chăng tranh làng Hồ còn giữ được sắc thái tự nhiên (theo nguyên nghĩa của từ này) chỉ còn được chiêm ngưỡng ở Viện bảo tàng và các sưu tập tư nhân mà thôi! Mà sức sống của tranh dân gian này chủ yếu phản ánh tâm tư nguyện vọng của người lao động. "Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp", một nhà thơ xứ Bắc đã từng viết như thế.

Chỉ cần vài tờ tranh cuộn lại bên cạnh nải quả cúng tổ tiên và dán treo trên vách nứa tường tre cũng làm nhẹ nhõm thư thái lòng người khi tết đến và nguôi đi nổi nhọc nhằn cấy hái trên đồng ruộng! Đấy là chưa kể những khu du lịch ở khắp đất nước ta nếu tiêu thụ được cũng là có dịp để giới thiệu cho bạn bè năm châu thấy cái hay, cái đẹp của tranh dân gian, phần nào góp phần xây dựng đời sống văn hóa trên cơ sở tìm về cội nguồn dân tộc.

Bây giờ ở làng tranh Đông Hồ này có lẽ hiếm có ai lại mê vẽ như anh Trần Nhật Tấn. Thới buổi của cơ chế thị trường, hầu như cả làng đổ xô vào làm hàng mã, cũng vốn là "mặt hàng" truyền thống trước đây. Thôi thì đủ loại: hoa tai, đồng hồ, nhà táng, hon-da, "cúp" giấy. Rẻ cũng mươi đồng, đắt cũng đến hàng trăm nghìn... tùy theo nhu cầu người đặt mua. Làng thường giao cho người bán buôn đi Hà Nội.Còn tranh Đông Hồ một thời nổi tiếng của dòng tranh xứ Bắc, kỹ thuật công phu, giấy đắt, đủ các loại màu lấy từ chất liệu tự nhiên, tiêu thụ lại khó. Người sành tranh lắm băy giờ mới dám chơi tranh Đông Hồ, chứ không như ngày nào tranh bày bán trên mẹt quê khắp các chợ Phủ Thuận và ở nhiều nơi khác. Dạo qua các hè phố cứ thấy tranh Tàu, tranh Thái bày treo la liệt trên các quầy sách báo và văn hóa phẩm như lấn áp người xem, người mua. Lâu rồi chúng tôi mới có dịp trở lại làng Đông Hồ, thăm anh Tấn, quanh cảnh xóm thôn nghe chừnh đổi khác nhưng nét chân tình trong con người anh vẫn như xưa. Vẫn giọng nói hồ hởi khi anh nói về tranh và lật giở tờng tranh cho chúng tôi xem, nghe anh giảng giải kỹ thuật vẽ tranh mới càng thấy biết bao công phu trong nghề. Có hôm trời nắng nóng độ khô ẩm tăng phải gia giảm màu cho phù hợp với độ xốp của tranh. Quấy hồ đặc quá, giấy cong vênh như bánh đa quá lửa, không in tranh được... Rồi kỹ thuật khắc ván tranh, chế tạo màu từ lá tre, rỉ đồng, hoa hòe, vỏ điệp... Anh Tấn tâm sự: "Nhà đông, tôi cũng phải cho các cháu làm thêm hàng mã để sống. Nhưng mình không làm tranh nữa mà để mai một dòng tranh thì thật tuổi hổ với ông cha, các anh ạ! nhiều khi tôi dành hẳn một gian buồng trong nhà để sáng tác mẫu tranh. Gian ngoài cho các cháu làm hàng khỏi bề bộn và đỡ bận tâm đến không khí sáng tác của mình. Kinh tế gia đình từ những năm kinh tế cũng đỡ nên tôi cũng có điều kiện vẽ tranh hơn". Do chịu khó học hỏi và yêu nghề làm tranh dân gian, anh Tấn được các cụ nghệ nhân trong làng "truyền nghề"cho. Các loại tranh in ván, tranh khắc, trổ lé... anh đều nắm vững và xử lý kỹ thuật làm tranh thuần thục. Những năm trước anh Tấn đã được tín nhiệm phụ trách tổ làm tranh Đông Hồ gia công cho Nhà nước theo chủ trương phụ hồi dòng tranh dân gian. Các nhà nghiên cứu nghệ thuật Vương Như Chiêm, Chu Quang Trứ, khi về Đông Hồ đều tìm đến anh Tấn để hiểu ngọn ngành của dòng tranh "độc nhất vô nhị" này... Nhiều đoàn khách nước ngoài: Nhật, Tiệp, Thụy Điển, I-ta-li-a, Mỹ, Đức... qua sự trình bày của anh Tấn đều viết bài ca ngợi vẻ đẹp của làng tranh với sức sáng tạo dồi dào của các nghệ nhân trên các báo và tạp chí nổi tiếng của thế gjới. Anh Tấn đã sáng tác hàng trăm tranh, có nhiều tranh chưa đưa ra xuất bản, biểu hiện công phu tìm tòi xử lý chất lượng trong tranh dân gian. Các tranh "Bắt sống giặc lái Mỹ", "Bác Hồ về thăm làng" đã được bảo tàng mỹ thuật Việt Nam bày treo trang trọng và in trong các vựng tập là niềm vui của anh trên đường tìm về với những giá trị văn hóa dân tộc. Nét say mê nghệ thuật ấy chưa bao giờ giảm, mặc dù anh sắp vào tuổi sáu mươi. Anh vẫn cất công ra các phố phường Hà Nội để sưu tầm bộ tranh Bát tiên và Tố nữ cổ mà lâu nay thất lạc. Có lẽ mong muốn hơn cả trong anh là tỉnh Hà Bắc và Bộ Văn hóa thông tin sớm ra đời Trung tâm tranh Đông Hồ để khôi phục và phát triển dòng tranh dân gian đang có nguy cơ bị mai một.

Chúng tôi rời làng tranh Đông Hồ trong một buổi sớm mai heo may chớm lạnh. Mặt trời đã lên nửa con sào mà khói sương còn vơ vẩn trên các mái nhà, ngọn cây, đất bãi. Dòng sông Đuống cứ lặng lẽ trôi xuôi, chảy mãi về xa... Tự nhiên như cảm được cái hồn của trời đất, tôi ước ao. Một ngày nào đó không xa, tôi trở về cái làng tranh đã in dấu vết khá đậm trong tuổi thơ tôi những sắc màu dân dã ấy... lại bừng lên cái rậm rịch, rộn rã của không khí những ngày xeo giấy, khắc ván, in tranh, phơi tranh... Và ai đó kia như mẹ tôi tóc trắng như cước đang cầm thét thông quét lên nền điệp trắng ngà, cái nền điệp ai đó đã ngắm một lần chắc chắng thể nào quên: "Con về mùa nắng thơm reo - Vẹn nguyên màu trắng trong veo giữa trời".

Và tôi ước ao...

link http://www.cinet.gov.vn/vanhoa/mythuat/hoihoadieukhac/tranhdangian/dongho/00000001.htm

traitimchaisan_
21-05-2007, 01:18 AM
http://hanoi.vnn.vn/chuyen_de/0010/images/tpl_01.gif



PHỐ CỔ HÀ NỘI - XƯA VÀ NAY


http://hanoi.vnn.vn/chuyen_de/0010/thu_do_yeu_dau/b4.jpg
Giờ đây, giữa lúc rất nhiều công trình của thành phố đang khẩn trương hoàn thành, chào mừng 990 nǎm lịch sử của thủ đô, tôi tới phố Hàng Chuối, gặp Nhà giáo Nhân dân Hoàng Thiếu Sơn, người đã nhiều nǎm nghiên cứu và giảng dạy về Thǎng Long ở trường đại học Sư phạm Hà Nội. Trong cǎn phòng xinh xắn, câu chuyện giữa chúng tôi thật lôi cuốn. Khi tôi hỏi về những công trình lớn xây trên đất Kinh Kỳ cách đây trên dưới trǎm nǎm, ông chậm rãi trả lời:


Phố cổ

- Nhà thờ Lớn Hà Nội xây nǎm 1883, chợ Đồng Xuân xây nǎm 1890, Nhà hát Lớn xây nǎm 1911, Phủ Thống sứ (Nhà khách Chính phủ bây giờ) xây nǎm 1916, trường đại học Đông Dương (Trường đại học Tổng hợp bây giờ) xây nǎm 1926, trụ sở Hãng dầu Shell (Bộ Khoa học, Công nghệ và Môi trường bây giờ) xây nǎm 1930. Đó là những công trình xây theo kiến trúc Pháp, đều nằm ở các khu phố cũ. Còn khu phố cổ Hà Nội được hình thành vào nǎm 1883, cùng với nǎm xây Nhà thờ Lớn, tới nay đã 117 nǎm.

Tôi phục ông tuổi đã ngoài 80 mà "bộ nhớ" còn quá tốt.

Để giúp tôi hình dung được gương mặt và sự phồn vinh của Kẻ Chợ xưa, ông lấy tập tư liệu ghi chép trên giá sách, đọc cho tôi nghe những nhận xét của các giáo sĩ châu Âu thời đó.

Ban-đi-nốt-ti viết: "Kẻ Chợ không có thành lũy, không có pháo đài. Ngoài cung điện nhà vua lợp ngói và làm bằng những khối gỗ lớn cầu kỳ, nhà dân đều bằng tre, lợp rạ, không có cửa sổ". Ma-ri-ni Rô-manh viết: "Đường phố không lát gạch. Có khoảng 72 lối phố, thoáng đãng không kém gì các lối phố của các thành phố trung bình ở Italy. Các lối phố đều đầy thợ thủ công và nhà buôn. Để tránh lộn xộn, nhầm lẫn, đỡ mất thì giờ cho khách tìm kiếm thứ hàng cần mua, ở ngõ vào mỗi phố đều có tấm biển ghi rõ loại hàng bán ở đó. Các thứ hàng tốt, quý trong nước và nước ngoài đều được đưa về đây với số lượng dồi dào. Các thương điếm nước ngoài như Hà Lan, Anh... đặt ở Thǎng Long để mua các mặt hàng như tơ sống, quế, sa nhân, xạ hương, chè... bán lưu huỳnh, thuốc súng, chì, bạc, vải, súng đạn, hổ phách...". Sa-muy-en Ba-rông viết: "Về diện tích, Kẻ Chợ có thể sánh ngang với nhiều thành phố châu á, nhưng về số dân thì đông hơn so với phần lớn các thành phố đó" và "Con sông cạnh xưởng đóng tàu, được gọi là sông Cái, mang lại khá nhiều thuận lợi cho kinh thành. Vô số tàu thuyền theo dòng sông ra vào Kẻ Chợ, chở đầy ắp hàng hóa, thực phẩm".

- Như vậy, tên gọi "Thǎng Long 36 phố phường" bắt nguồn từ đâu, thưa ông? Tôi hỏi.

- Nǎm 1427, đất Kinh Kỳ có hai huyện Quảng Đức và Thọ Xương. Mỗi huyện có 18 phường, hai huyện là 36 phường. Như vậy, phường của Thǎng Long là đơn vị hành chính, cũng có nghĩa về mặt nghề nghiệp "buôn có bạn, bán có phường". Sự phồn vinh của Thǎng Long 36 phố phường - tức khu phố cổ hiện nay kể từ thế kỷ 15 nằm từ phía đông Hoàng Thành tới bờ sông Nhị. Có một bài thơ xếp đủ tên 36 phố phường, bắt đầu bằng "Hàng Bồ, Hàng Bạc, Hàng Gai, Hàng Buồm, Hàng Thiếc, Hàng Hài, Hàng Khay...

Ông nói tiếp:

- Những phố mang tên các mặt hàng khác cứ thế phát triển ngày một nhiều, phản ánh nền kinh tế cổ xưa. Rồi lần lượt xuất hiện các chợ Đồng Xuân - Bắc Qua, Châu Long, Hàng Bè, Hàng Da, Hòe Nhai... buôn bán tấp nập bên dòng sông Tô.

Ông nhắc tôi những sản phẩm nổi tiếng của Thǎng Long: nem Vẽ, chuối Sù, cốm Vòng, đậu Mơ, bánh cuốn Thanh Trì, cờ Mộ Trạch, nhiễu Giấy, lĩnh Bưởi, vải Sài, giấy Yên Thái, lụa Nghi Tàm, đồ gốm Bát Tràng, nữ trang Hàng Bạc, tượng đồng Ngũ Xã... Rồi từ các nơi đổ tới Hàng Đào có thợ nhuộm Mộ Trạch (Hải Dương), tới Hàng Quạt có thợ Ân Thi (Hưng Yên), tới Lò Rèn, Nguyễn Khuyến có thợ Xuân Phương (Từ Liêm), tới Hàng Bạc có thợ Châu Khê (Hải Dương), Đồng Xâm (Thái Bình), Định Công (Thanh Trì).

Từ cuộc tiếp xúc bổ ích đó, buổi chiều tôi đạp xe lên khu phố cổ nằm trong quận Hoàn Kiếm. Theo quy hoạch, khu này có tổng diện tích khoảng 100 ha, có 76 phố, các phố Trần Quang Khải, Trần Nhật Duật ở phía đông, phố Phùng Hưng ở phía tây, phố Hàng Bông, Hàng Gai, Cầu Gỗ, Hàng Thùng ở phía nam, phố Hàng Đậu ở phía bắc dẫn tới Hà Khẩu trên bến dưới thuyền, một thời sầm uất. Xe tôi lǎn bánh trên những lòng đường hẹp - phố ngắn, ngõ nhỏ, rất ít cây xanh, nhà xây ken nhau, hình thành những nhà ống chụm đuôi ở giữa ô phố. Nhìn kỹ mới thấy nhà ống là nét đặc trưng của khu phố cổ, đều thấp, hẹp, mặt tiền chỉ vài mét được xây bằng đủ các chất liệu của nhiều thời đại. ở các phố Lãn Ông, Hàng Buồm, có mái nhà lợp bằng ngói âm dương viên chồng, viên vợ lợp lên nhau theo thứ tự sấp, ngửa tạo thành lòng máng chảy từ nóc xuống, hoặc có mái nhà lợp ngói ta hình mũi hài trơn. Nhớ thời niên thiếu, qua phố Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Nón, vải, nón treo lủng lẳng, quấn cả vào mặt, đụng vào đầu người đi trên hè.

Không chỉ là một trung tâm kinh tế sầm uất, khu phố cổ này xưa kia, vào ban đêm, còn là nơi dập dìu tài tử, giai nhân. Ngựa xe như nước, áo quần như nêm". Nhiều hiệu cao lâu của người Hoa đông khách vì món đặc sản: Đông Hưng Viên, Mỹ Kinh, Nhật Tân (Hàng Buồm), Asia, Tự Hưng Lâu, Quảng Sinh Long (Hàng Bông). Nhiều rạp hát có nhiều đào, kép nổi tiếng một thời Quảng Lạc, Hiệp Thành, Chuông Vàng (Tố Như), Kim Phụng, Kim Lan. Hàng Bạc, ngõ Sâm Công (Tạ Hiện) tấp nập người đi xem hát. Còn nhớ các bà tiểu thương các chợ, sau Tết, thường đi "bói tuồng" vào rạp giữa chừng để xem là cảnh vui hay buồn, suy ra vận làm ǎn may rủi. Tan hát, các hàng quà đêm của người Hoa đông khách vì những món rất Tàu: bánh bao, bánh trôi Tàu, xôi nóng, chí mà phù, lục tàu xá... Lại cả mấy rạp chiếu bóng vơ không biết bao nhiêu tiền vì những phim hợp ý cánh học sinh.

Khu phố cổ còn là mảnh đất vǎn hóa lâu đời. Những tờ báo hằng ngày Trung Bắc Tân Vǎn, Đông Pháp, Hà Thành Ngọ Báo, Tin Mới... những tờ tuần báo Phong Hóa, Ngày Nay, Tiểu thuyết thứ bảy, Tiểu thuyết thứ nǎm cả báo Tin tức của Đảng Cộng sản Đông Dương, rồi các Nhà xuất bản Tân Dân, Âu Tây tư tưởng... đều đóng trụ sở ở đây. Người Hà Nội vẫn còn nhớ Hội Trí Tri, Hội Truyền bá quốc ngữ (Hàng Quạt), Hội Khai Trí Tiên Đức (Hàng Trống), nhà số 48 Hàng Ngang, nơi Bác Hồ viết Tuyên ngôn Độc lập, phố hoa đào Cống Chéo Hàng Lược, phố câu đối Tết Hàng Bồ...

Tôi tới phố Mã Mây, đứng trước cǎn nhà thấp, hẹp, sâu, bên trong có gác, mặt tiền hai bên là những tấm cửa bức bàn, phía trên có một hàng con tiện bằng gỗ quét sơn ta mầu gụ, trong nhà các kèo cột đều chạm trổ hoa vǎn cổ. Ngoài cửa, trên tường treo tấm biển đồng khắc ba thứ tiếng Việt - Pháp - Anh: "Ngôi nhà 87 Mã Mây đã được cải tạo trong khuôn khổ hợp tác giữa Tu-lu-dơ (Pháp) -Hà Nội (Việt Nam) và được khánh thành ngày 27-10-1999".

Tôi lại đạp xe tới số 38 Hàng Đào đang được tốp thợ của Công ty tư vấn kiến trúc đô thị Hà Nội cải tạo từ ngày 16-2. Hỏi chuyện anh đội trưởng trẻ, tôi được biết đây là cửa hàng bách hóa đã dọn đi, nhà xây gần trǎm nǎm nay, dài 55 m, ngang 5,5 m nhưng đuôi thót còn 1,1 m trên gác phía trong còn để lại tấm bia đá gắn trên tường. Cǎn nhà sẽ được tôn tạo theo nguyên mẫu kiểu cổ, cũng là công trình hợp tác giữa Tu-lu-dơ và Hà Nội.

Tiện dịp, tôi xin phép vào thǎm mấy hộ ở cùng phố. Giữa thời kinh tế thị trường, nhà nào cũng bung ra buôn bán, làm dịch vụ. Tuy nhà ngoài bán hàng nhưng có nhà bên trong bày bàn thờ, treo hoành phi, câu đối cùng các đồ thờ cổ, quý giá. Có nhà bầy sập gụ, tủ chè cánh cong khảm trai, sa-lông Tàu giữ phong cách cổ truyền, nếp sinh hoạt tao nhã của người Việt Nam.

Sau mấy ngày đi lại và hỏi chuyện bà con, tôi rút ra mấy nhận xét. Trước hết, từ lâu các phường nghề đã mai một, mặt hàng thủ công truyền thống không còn. Dân phố, trừ những người đi làm ở cơ quan Nhà nước hoặc doanh nghiệp, đều chuyển sang buôn bán, làm dịch vụ. Vỉa hè cạnh nhà xếp đầy hàng. Lòng đường đan xen các loại xe chở hàng. Còn dân cư đông đúc, ở quá chật, có lẽ bình quân chỉ được 1 m2 mỗi người, nhà cửa tồi tàn, xuống cấp nặng. Một điều không thể ngờ là nhà không có hố xí chiếm tới 50% và 20% số nhà không có bếp. Trong ngõ tối, ánh sáng tự nhiên không len vào được, phải dùng ánh sáng điện, có bóng điện thắp suốt ngày đêm. Thiếu cả nước sinh hoạt. Nhà ở vẫn thế nhưng dân số ngày càng phát triển, có nhà trước chỉ là một hộ, nay tǎng lên vài hộ, rồi trên chục hộ, có cửa hàng do mặt tiền hẹp, anh em trong nhà phải chia nhau để bán hàng. Đến thời đổi mới, bảy, tám nǎm gần đây, nhiều ông chủ giàu sụ đến mua nhiều ngôi nhà cổ, đập đi, xây khách sạn, nhà hàng, công ty kinh doanh cao ngất, lấp loáng những ô kính đen, kính trắng, ban đêm biển hiệu chạy điện vụt sáng, vụt tắt, phá vỡ cảnh quan khu phố cổ. Kể cả những chủ nhân vì sự bức xúc của cuộc sống, không chịu nổi cảnh ǎn ở chật chội, ẩm thấp, chung chạ, phải tự phá nhà, xây lên nhiều tầng, tuy không được phép của cơ quan chức nǎng, nếu phạt thì nộp ngay.

Tôi đến Ban quản lý phố cổ Hà Nội ở Hàng Buồm, kể lại những nhận xét trên với bà Tô Thị Toàn, kiến trúc sư, Phó trưởng ban. Bà nói:

- Ngày 4-6-1999, ủy ban Nhân dân thành phố đã ra quyết định ban hành "Điều lệ tạm thời về quản lý xây dựng, bảo tồn và tôn tạo khu phố cổ Hà Nội". Điều lệ nói kỹ, có nhiều nét mới, hy vọng giải đáp được những khúc mắc của nhân dân phố cổ.

- Bà có thể cho biết tóm tắt những nét chính được không?

- Thành phố bảo tồn trung tâm thương mại Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Đường, Đồng Xuân theo phong cách kiến trúc đặc hữu của khu phố cổ. Mạng lưới đường vẫn giữ nguyên. Thành phố bảo tồn, tôn tạo các công trình hoặc cụm công trình di tích lịch sử, vǎn hóa, kiến trúc có giá trị, đã xếp hạng, trong đó có nhà thờ, nhà ở cổ, nhà ở có vườn. Cải tạo điều kiện sinh sống của nhân dân trong khu vực: hiện đại hóa hệ thống hạ tầng kỹ thuật và trang thiết bị (các hệ thống thoát nước thải, thu gom rác thải, cấp nước, cấp điện, chiếu sáng, thông tin liên lạc).

- Nhà dân được phép cải tạo hoặc xây mới có được theo các thiết kế thoải mái không? Tôi hỏi.

- Phải theo quy định: nhà giáp mặt phố (lớp ngoài) không vượt quá ba tầng, lợp mái ngói ta, chiều cao tối đa đến đỉnh mái không quá 12 m, dùng vật liệu và họa tiết trang trí truyền thống. Nhà ở phía trong không vượt quá bốn tầng, chiều cao tối đa đến đỉnh mái không quá 16 m.

Bà nhấn mạnh:

- Thành phố sẽ giảm dần dân cư trong khu phố cổ, tǎng diện tích cây xanh hè phố, sân vườn, sân chơi.

- Từ nay đến ngày kỷ niệm 990 nǎm Thǎng Long - Hà Nội, Ban quản lý phố cổ còn làm những gì nữa?

- Sau hai ngôi nhà 87 Mã Mây, 38 Hàng Đào đã tôn tạo, tạm dùng làm nơi tham quan cho khách du lịch, chúng tôi tiếp tục tôn tạo một số nhà cổ khác theo phương châm "Nhà nước và nhân dân cùng làm". Tuyến đường Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Đường, Đồng Xuân sẽ là tuyến đường dành riêng cho người đi bộ. Đang nghiên cứu tổ chức phố ẩm thực. Phố Tống Duy Tân sẽ là phố ẩm thực bán những món ǎn đặc sản của các miền đất nước.

Nghe bà nói, tôi hiểu từng bước chuyển động của khu phố cổ, lại nhớ tết Con Rồng vừa rồi, hai vợ chồng đứa cháu ở Pháp về, đêm nào cũng mò đi ǎn quà đêm cho hết nhớ, không quên vác máy camera đi quay các chợ hoa, phố cổ để đem sang Pa-ri cho bố mẹ xem. Các cháu nói:

- Bác ơi, ba mẹ cháu nhớ Hà Nội lắm, cứ dặn chúng cháu đến xem phố cổ có còn không hay hóa thành phố hiện đại rồi. Giá mà có thể giữ mãi gương mặt phố cổ của người xưa!

Thọ Cao (Báo Hà Nội mới)




http://www.danang.gov.vn/photo/pictures/DN_Pho_co_Ha_Noi.jpg

kira_kira
21-05-2007, 01:26 AM
thanks CTCS, đẹp thật vậy mới đúng là HN trong mắt Kira :D, hơ mà mấy chỗ này bây giờ có còn ko vậy??, lúc kira về thì Ngã Tư Sở đang thi công hông bít bây giờ xong chưa ha?

hồi tui về, ở nhà ông bác, hic nhà cao tới 5 lầu luôn, nhỏ xíu hà, nhìn từ trên ban công xuống mà muốn nhảy xuống luôn, hix cao ơi là cao chóng mặt kinh dị, chưa hết nghen ăn cơm lầu 1, nghỉ ở lầu 5, leo lên tới nơi hết cơm luôn !:D , nhà ở HN đúng là nhỏ xíu, TPHCM cũng nhỏ nhưng hông đến nỗi đó, vẫn có không gian lắm ! Chỉ có điều giao thông miền nam hơi bị kinh :P cái này xin đầu hàng ạ, đi lạng quạng là tiêu !

gió
21-05-2007, 01:38 AM
HÀ NỘI ƠI...
Bùi Phương Anh
“…Nguời ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy…”
Không hiểu sao khi ở Hà Nội, tôi muốn đi thật xa, tôi đã tự vẽ ra truớc mặt mình cả một chân trời mới, đầy hào quang chói sáng, mới lạ, hấp dẫn…Hà nội ư, có gì đâu ? Một thành phố nhỏ bé, chạy vài vòng xe máy là đã hết, cái thành phố nắng gió cát bụi, lạnh đến cắt da cắt thịt vào mùa dông nhưng lại nóng đến gay gắt vào mùa hè, cái thành phố nhà cửa mọc san sát, xen kẽ, lô nhô, cao thấp, cái thành phố chẳng mang một chút nào phong cách hiện đại phương Tây, chỉ có một vài rạp chiếu phim nho nhỏ, một vài quán cóc sinh viên, một cái công viên nước mới xây bé tẹo…Nhưng chỉ di xa Hà nội rồi, tôi mới chợt nhận ra là tôi yêu Hà nội lúc nào không biết, Hà nội đã chiếm trọn vẹn một phần trái tim tôi.
Tôi nhớ Hà nội nhiều, nhiều, nhiều lắm. Tôi đã gắn bó với Hà nội 18 nam trời, một khoảng thời gian đủ dài để những hình ảnh về Hà nội đậm sâu trong trí nhớ. Tôi nhớ mùi hoa sữa, nhờ những con đuờng nhỏ, nhớ nắng gió cát bụi. Nhiều lúc ở bên Mỹ, thấy nguời như muốn nổ tung, đâu rồi cái mùi hoa sữa ấy, đâu rồi tiếng xe cộ ồn ào đi lại như mắc cửi, đâu rồi cái không khí bụi bặm ??? Tôi muốn được một mình dạo xe vòng quanh hết phố này dến phố khác duới trời mua Hà nội, tôi muốn được ăn bánh rán nóng, bánh gối giữa mùa đông Hà nội, tôi muốn ngồi bên bếp than hồng bập bung ở phố Tràng tiền, nhâm nhi bắp ngô nuớng. Tôi muốn được an Tết. Ôi nhớ da diết làm sao hương vị Tết đậm đà với đào, quất, bánh chưng, dưa hành, tiền mừng tuổi…Tôi muốn được đắm mình trong tiết trời xuân Hà nội, muốn đi chợ hoa ngày Tết để lắng nghe câu hát lúc gần lúc xa “đôi lứa, tình yêu mùa xuân - Làng lúa, làng hoa, mùa xuân..”, tôi muốn nhìn thấy đào, quất ở làng hoa Nghi Tàm, Nhật Tân, muốn nhìn thấy muôn hoa đua nở, vạn vật đâm chồi nảy lộc. Tôi uớc được đạp xe trên phố, trời xe lạnh, mưa lâm thâm, được hít thở không khí của dất trời, thấy lòng mình thanh thản lạ…
Cuộc sống ở bên Mỹ như một vòng xoáy mạnh. Mặc dù tôi biết rằng tôi bị cuốn vào cái vòng xoáy ấy đến chóng mặt, lao đao, học tập, làm việc liên tục, chỉ dành được năm tiếng một ngày để ngủ, ăn uống cũng rất thất thuờng, nhiều khi chỉ vẻn vẹn một bữa một ngày.., thế nhưng tôi chẳng thể nào sống khác được. Thật khó làm sao khi muốn tìm cho mình một khoảng riêng trong tâm hồn, không phải suy nghi, âu lo cho những bộn bề của cuộc sống. Sống ở Mỹ, nhiều lúc tôi thấy tâm hồn mình như băng giá và con người hầu như vô cảm…
Mong rằng có một ngày nào đó tôi được về Hà nội để trở lại với những ký ức đã gắn bó, thân quen đến độ gần như máu thịt, để lại được thầm đọc câu thơ: “Khi ta ở đất là nơi ta ở - Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn..”. Hà nội ơi!!!

*******************


HÀ NỘI VÀ TÔI
Trần Anh Tuấn
Với tôi Hà nội thật là kỳ lạ. Nhiều khi tôi tự cười mình tại sao mình lại có thể yêu đến thế một nơi mà mình chẳng sinh ra, cũng chẳng lớn lên ở đó? Tôi thật sự không hiểu nổi lòng mình, chỉ biết rằng trong tôi, Hà nội luôn như một cô thiếu nữ bước ra từ cái thời cổ tích rất xa xua, vừa dịu dàng, thanh tao, vừa quyến ru đến mê hoặc lòng nguời…
Không phải chỉ khi dã xa rồi, tôi mới yêu Hà nội.Từ rất lâu rồi, khi tôi còn là cậu sinh viên năm thứ nhất ngu ngơ đặt chân lên mảnh đất ngàn năm văn hiến ấy, tôi đã “thầm yêu trộm nhớ” Hà nội rồi. Bây giờ tôi cung không thể lý giải được tại sao một cậu bé sinh viên trong túi chỉ có vài đồng với một cái xe đạp lóc cóc mà vẫn có một nhu cầu rất sang trọng là đạp xe dọc đường Nguyễn Du trong tiết cuối thu dể sống trong cái thứ hương thơm ngọt ngào thăm thẳm của hoa sữa, để nghe hơi gió lạnh đầu đông tràn qua hồ Thuyền Quang trong ánh chiều tà…Khi đã ra truờng, đi làm, tôi vẫn không từ bỏ thói quen ấy. Chẳng thể đếm được đã bao nhiêu buổi chiều tôi thả hồn mình lang thang vô định trên những con phố nhỏ của Hà nội, đã bao nhiêu lần ngồi một mình bên hồ Thủ Lệ ngắm nhìn dòng nguời nguợc xuôi qua lại, đã bao nhiêu lần mơ màng bởi tiếng nhạc dìu dặt trong cái quán nhỏ ven đuờng Nguyễn Du để nghe phảng phất trong gió lời tự tình dịu ngọt của hương sữa ven hồ…và cũng đã không ít lần tôi thầm cám ơn cuộc sống kỳ diệu đã cho tôi được gắn bó với mảnh đất này…
Nhưng rồi tôi cũng phải chia tay Hà nội. Ngay trong cái đêm đầu tiên xa Hà nội để đến mảnh đất Bắc Mỹ phồn hoa này, tôi đã không ngăn được nuớc mắt khi nghe “…Hà nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ, tôi vội vã trở về, lấy cho mình dù chỉ là chút bóng đêm trên duờng phố quen, dù chỉ là một chiều sương giăng lối cũ…”, và tôi chợt thấy như quanh quẩn đâu đây, gần dến nỗi như có thể nắm bắt được những hình ảnh thân quen của những con đường tôi đã đi qua, của những con nguời mà tôi đã gặp, tất cả những điều bình dị dó bỗng nhiên trở nên thiêng liêng quá, và bỗng nhiên tôi hiểu thế nào là Tổ quốc. Tổ quốc đối với tôi bây giờ không còn xa vời như trong những bài học thời thơ ấu nữa, Tổ quốc giờ dây đơn giản chỉ là những con đường, những gương mặt, những ánh mắt ai nhìn thăm thẳm gió hồ Tây, là tiếng hát Quốc ca của hơn hai mươi ngàn con nguời trên sân Hàng Ðẫy rực màu cờ dỏ, là những đêm xuống đường trong men say chiến thắng bất tận…Và Tổ quốc đã hiện hữu trong tôi qua trái tim Nguời - Hà nội.
Cuộc sống khắc nghiệt luôn đòi hỏi con nguời ta phải nhìn về phía truớc, nhớ nhung rồi cũng bị phủ mờ theo tháng năm dài của những đòi hỏi gần như vô tận, mình như trở thành kẻ nô lệ cho chính những uớc mơ của mình, như phải chui sâu hon vào trong cái vỏ của mình để mà tồn tại…Nhưng hôm nay, vô tình tôi lại được “về” Hà nội, được cảm nhận cái mùa đông dịu ngọt với “..màn sương giăng phố vắng”, với “những hàng cây lặng câm, tháp cổ mặc trầm..”. Tôi lại gặp hình ảnh Hà nộI thân quen trong album ảnh của IIE Family, những hình ảnh của mùa đông Hà nội, và bỗng nhiên cảm thấy như mùa đông đang về mặc dù cái nóng 35 độ C của miền Viễn Tây nuớc Mỹ vẫn dang cháy bỏng. Hơn bao giờ hết, tôi hiểu rằng vuợt qua tất cả những khoảng cách về không gian, thời gian, vuợt lên trên những giấc mơ đôi khi dã trở thành quá nặng nề, vẫn còn một điều, một điều không gì có thể làm lu mờ đuợc: sâu thẳm tận cùng trong tâm hồn tôi, Hà nội vẫn nguyên vẹn, em vẫn còn trong tôi…

traitimchaisan_
21-05-2007, 01:39 AM
còn, nhiều lắm, ở trong các galery bán tranh ảnh cho Tây, muốn bao nhiêu cũng có
và còn trong trí nhớ của những người muôn năm cũ

gió
21-05-2007, 01:42 AM
NÉT ÐẸP VĂN HOÁ CỦA NGƯỜI HÀ NỘI THANH LỊCH
Hà Nội, thủ đô một đất nước có bốn ngàn năm văn hiến. Nơi hội tụ những tài năng, những trí tuệ tiêu biểu của dân tộc Việt Nam. Từ xa xưa, đã được nhân dân cả nước ca ngợi: "Ngàn năm văn vật đất Thăng Long" hoặc "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài. Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An"...
Những câu mến yêu đó nhằm nói về những nét đẹp văn hoá trong cử chỉ, lời ăn tiếng nói và hành động của người Thăng Long, người kinh kỳ, kẻ chợ, người Hà Nội, người thủ đô.
Xin được lược kê đôi nét về cử chỉ:
Hào hoa mà không kênh kiệu, khoe vẻ giàu sang.
Phong nhã mà không lề mề, chậm chạp, lù dù.
Linh hoạt mà không xấc xược, láu lỉnh, kệch cỡm.
Vui tươi duyên dáng mà không suồng sã, lẳng lơ.
Vừa thông minh, lịch thiệp mà không ba hoa, hời hợt.
Vừa chững chạc, khiêm nhường, vừa ân cần, tế nhị... khiến cho ai đó mỗi khi gặp gỡ, giao thiệp đều cảm thấy hài lòng, quý trọng và cảm kích những giây phút hội ngộ đầy thoải mái. Khi ra về vẫn luyến tiếc và mong sao có dịp tái ngộ, hàn huyên.
Khi gặp người quen thì tươi cười chào hỏi, dù người đó ít tuổi hơn, vai vế trong họ hàng và xã hội có kém hơn... Lại càng chủ động hỏi han ân cần để kẻ dưới khỏi tủi thân hoặc chê trách.
Trái lại, đối với người có chức, quyền cao hoặc giàu sang thì người Hà Nội thanh lịch có ý lảng tránh... để khỏi mắc tiếng "Thấy người sang bắt quàng làm họ". Bởi họ biết rõ đó là của phù vân, là quyền chức "nhất thời".
Nhưng, đối với các vị đáng bậc cha chú, người Hà Nội thanh lịch phải ngả mũ chào, tỏ lòng tôn kính với mong muốn được phụ giúp việc gì đó có ích để các bậc trên được hài lòng về con cháu.
Trong mối quan hệ bạn bè nam nữ, thanh niên Hà Nội làm quen với phái nữ bằng những cử chỉ và lời nói lịch sự tế nhị biểu lộ một chiều sâu tâm hồn trong sáng, một trí tuệ thông minh... Chinh phục ai đó bằng hành động cao thượng, bằng sự cảm mến, quý trọng, tận hưởng.
Còn các thanh nữ thủ đô thuỳ mị, duyên dáng kín đáo. Yêu ai, ghét ai cũng để trong lòng. Nhưng cô ấy khinh bỉ ra mặt những kẻ ăn nói thô lỗ, bỉ ổi, sỗ sàng, ăn nói huênh hoang "trưởng giả học làm sang".
Phụ nữ Hà Nội thanh lịch được tiếp xúc rộng rãi biết phân biệt người có tài, có đức với kẻ ba hoa con ông cháu cha, áo quần bảnh bao, ăn tiêu xa hoa khoe của. Các nàng chỉ cười bằng ánh mắt. Lấy nón che nghiêng hoặc khăn che miệng khi tủm tỉm cười. Họ rất sợ đi với bạn quen lối cười hô hố, cười toe toét rũ rượi, ảnh hưởng lây tới tư cách mình.
Lời nói và giọng nói thanh thiếu nữ Hà Nội đến là dễ nghe, bởi chất dịu dàng, duyên dáng, kèm theo chữ ạ rất nhỏ cuối mỗi câu, nghe sao mà xao xuyên. Ví dụ:
- "Thưa ông, mẹ cháu xin gửi lại ông tờ báo ạ!".
- "Thưa thầy, thầy giảng giúp cho em bài này ạ!"
- "Chị ơi! Ðây có phải nhà bác A không ạ?"
Nghe vậy ai nỡ nào trả lời cộc lốc, hững hờ được.
Những bữa cỗ đông người dự, người Hà Nội thanh lịch bao giờ cũng gắp những miếng ngon nhất mời các vị cao tuổi với lời lẽ trân trọng: "Xin mời cụ nếm thử ạ!". Sau cùng, mới nhận miếng nhỏ nhất cho mình.
Ðến dự lễ cưới với thái độ vui tươi, nhưng không lợi dụng sự mừng vui ấy mà rượu chè say khướt và nói năng bừa bãi, khôi hài bằng những câu dung tục, rẻ tiền.
Còn đi dự lễ tang, dù thân hay sơ, người Hà Nội có văn hoá không phì phèo thuốc lá, trò chuyện oang oang, cười nói nhởn nhơ, mà phải có cử chỉ, nét mặt u buồn tỏ ý chia sẻ nỗi đau thương. Khi đi đường gặp đám tang, người Hà Nội đều ngả mũ chào linh hồn người quá cố.
Ðến bệnh viên thăm bệnh nhân, thăm hỏi ân cần, nhẹ nhàng... Khỏi phiền người khác đang đau mệt cần yên tĩnh.
Những nét đẹp "văn hoá" không chỉ dành riêng cho thanh niên hoặc người nhiều tuổi. Nó thấm sâu, lan rộng tới các em thiếu niên, nhi đồng.
Tôi xin kể mẩu chuyện này:
Năm 1975 một buổi tối tôi đi tàu điện từ chợ Hôm lên Bờ Hồ lo không kịp chuyến tàu cuối vào Ngã Tư Sở. Cho nên tàu mới đến Bờ Hồ từ trên toa tôi đã hỏi rất to một cách bâng quơ: "Tàu nào vào Ngã Tư Sở đó các bác ơi?".
Có nhiều tiếng đáp của các em nhỏ: "Ðây, đây, lại đây ông ơi!". Mừng quá, tôi đi về phía các em. Tôi được nghe những lời nói chân tình: "Chúng cháu cũng về chuyến này, ông ạ!". Rồi các em chìa tay dìu tôi lên và hỏi ríu rít: "Ông về đâu ạ?". "Ông xuống đoạn nào ạ?". Những tiếng ạ luôn vang lên tai tôi đã nói lên đầy đủ nếp sống văn hoá. Khi lấy lại tiền vé thừa cho tôi, các em ân cần đưa tận tay, nói rành rõ: "Ðây là tờ 5 hào, đây là tờ 2 hào, ông ạ!". Ngồi trên toa, tôi lắng nghe các em nói chuyện, đôi khi tranh cãi sôi nổi với những lý lẽ sắc bén về bố cục, về đường vét về màu sắc một bức tranh nào đó của danh hoạ Picasso, Levitan, Tô Ngọc Vân... khiến tôi tin là các em vừa được học ở một lớp học vẽ nào đó.
Gần đến gò Ðống Ða, trước khi xuống, các em chào từ biệt tôi kèm theo lời dặn dò: "Chúng cháu xuống đây. Ông chuẩn bị đến chỗ đỗ sắp tới là Ngã Tư Sở đó ạ!". Dứt khoát đó không phải là sự bột phát, ngẫu nhiên mà có nguồn gốc từ xa xưa. Bất giác, tôi liên tưởng tới trí tuệ thông minh của người Âu Việt, Lạc Việt mà tiêu biểu nền văn minh đó là kỹ thuật đúc trống đồng. Dù phải trải qua hàng ngàn năm Bắc thuộc, rồi gần trăm năm hết Pháp, Nhật, đến Mỹ xâm chiếm, nhưng ngoài trí tuệ thông minh và lòng dũng cảm, nhân dân ta còn biết chắt lọc, lược bỏ đi những gì là cổ hủ, lạc hậu. Và tiếp thu những tinh hoa của các nền văn minh lớn của nhân loại: "Trung Hoa, Ấn Độ, Pháp, Nhật, Mỹ... để tạo nên một sắc thái độc đáo vừa tài hoa, vừa thanh lịch Việt Nam mà kết tinh là ở thủ đô Hà Nội".
Người Hà Nội thanh lịch biết tuỳ nghi sử dụng các kiểu quần khăn mũ, hài hoà màu sắc, phù hợp với hoàn cảnh công việc hoặc nghi lễ... khác hẳn lối tuỳ tiện Âu Mỹ, dự quốc lễ vẫn ăn mặc hở hang như dạo mát trên bãi biển. Hoặc ăn uống xô bồ không cần để ý tới ai, cứ nhồm nhoàm nhai, mút tay mỡ chùn chụt... dù đó là giữa hội nghị văn học quốc tế (xem "Một thời lầm lỗi" của Lê Lựu sang thăm Mỹ 1989). Người Hà Nội rất hay "xin lỗi" dù họ chẳng có lỗi. Có một hôm tôi đang ngồi nói chuyện với ông anh họ, bác gái ở trong nhà đi ra, khẽ né mình rồi nói nhẹ.
Người Hà Nội cũng hay nói "cảm ơn". Mua sách báo xong cũng "cảm ơn". Cắt tóc, bơm xe xong, dù trả tiền rồi, vẫn "cảm ơn". Sự cảm ơn lẫn nhau tạo nên một không khí ấm áp tình người, làm cho ta tạm quên giây phút những vất vả cuộc đời.
Những dẫn chứng trên, dẫu sao vẫn chỉ là sơ lược những nét duyên dáng thanh lịch của người Hà Nội
Mai Khánh (Người Hà Nội)

gió
21-05-2007, 02:05 AM
cái này giờ khó thấy:(
nhưng không phải không có,người Hà Nội gốc vẫn còn ^^!!

gió
21-05-2007, 02:10 AM
@ttcs:trnh đông hồ giờ vẫn còn á,chỉ có điêu không như xưa

gió
21-05-2007, 02:14 AM
cái này cho kira nì


XÔI
Xôi sáng có nhiều chủng loại. Nhiều người thích đĩa xôi trắng ăn với lạp xường. Hạt gạo nếp bắt đầu trong lại trên chõ thì đã đến lúc đặt lạp xường vào hấp cùng. Chiếc lạp xường khô kín đáo hồng, mọng lên, tươm mỡ trên những hạt xôi dẻo đang bốc hơi trong chõ.
Rồi còn xôi vò chè đường. Bát bột sắn quấy để nguội xếp trong thúng, bà bán hàng nhè nhẹ lấy ra, nhè nhẹ xúc mấy thìa xôi tơi từng hạt đổ lên trên. Những hạt xôi vàng cái màu nắng nỏ chất phác hiền lành của đất. Thức quà này ăn mùa đông không hợp. Phải vào cữ tháng 3, khi ở những đầu làng xa bông hoa gạo đầu tiên đã gọi về đàn chim sáo.
Rẻ, chắc dạ hơn nhiều là xôi lạc, xôi vừng dừa, xôi đỗ, xôi ngô hay xôi xéo. Ngõ nào cũng có hàng xôi. Xôi vừng dừa, ngọt dịu, thơm, ăn ngon nhưng chóng ngấy. Tôi thích vị xôi lạc gói lá chuối khô bà đùm cho để ăn đường mỗi bận từ quê ra Hà Nội thời sơ tán. Cái mùi lá chuối khô hưng hức ấy thân thuộc bao nhiêu với đứa trẻ Hà Nội đã có những năm tháng sống nơi đất làng.
Thích nhất là gói lá sen đùm nắm xôi ngô hay xôi xéo. Màu lá sen xanh xốp, mùi lá sen thơm, những hạt ngô tròn, rất mịn, xôi ít thôi, lẫn trong ngô, rồi đỗ xanh xát sạch vỏ, đồ và giã kỹ nắm thành từng nắm tròn tròn, bà hàng xôi sẽ dùng con dao bài xắt vài ba xắt mỏng tơi lên trên nắm xôi, sau cùng rưới một thìa mỡ hành phi thơm phức.
Xôi gấc cho ngày cưới thì phải thật đỏ, thật ngọt và óng mỡ. Thứ xôi này còn nấu vào hôm 30 tết. Gấc nếp bổ đôi vét sạch ruột vào bát lớn, thêm lưng lưng chén rượu trắng đánh thật nhuyễn cho dậy màu, rồi trộn đều với gạo nếp đã ngâm nở như con ong non, đồ lên vừa được thì trộn mỡ đường. Tới công đoạn này là thì lộ tài của người ngồi bếp, vì quá tay thì xôi nát, mà kém mỡ đường thì không đủ béo ngọt. Đẹp nhất có lẽ là thứ xôi này. Nhìn đĩa xôi đỏ óng loáng nhoáng những hạt gấc màu nâu sẫm đầy vẻ tạo hình, chưa muốn lấy chồng cũng tự dưng mong thầm ngày cưới của mình cũng phải ấn tượng như thế.
Lành hiền thì có xôi hoa cau ngày giỗ tết, món ăn không thể thiếu trong ngày lễ tết. Mồng một tết, mỗi nhà bao giờ cũng thổi xôi hoa cau bày đủ 5 ngày trên bàn thờ cúng với đĩa chè kho.

*******************
Hồi nhỏ tôi rất thích ăn xôi lúa. Sáng sáng, trước khi đi học, lúc bà nội dúi cho một xu, bảo tôi đi mua quà sáng là thế nào tôi cũng rủ một cậu bạn thân chạy đến gánh xôi của bà cụ già ở gần cổng chợ Hôm. Những ngày ấy, tôi nghiện món xôi lúa. Vẫn tưởng rằng rồi những kỷ niệm tuổi thơ sẽ nhanh qua đi, trong khi thời gian đã trải cái bóng dài của nó lên cái tuổi gần 60 của tôi, trong khi cậu bạn thời để chỏm cùng ăn xôi năm nào cũng đã không còn gặp lại, trong khi những hoài niệm về những ngày đã qua đôi khi chỉ còn lờ mờ hình bóng, thì thật lạ, trong tâm thức tôi vẫn còn lại cái mùi thơm, dẻo, bùi, ngậy của gói xôi lúa một xu bà cho những buổi sáng nào đã xa lắm... Những năm chống Pháp, chống Mỹ, rồi đến những ngày hoà bình, tôi đã đi khắp đất nước, đã được thưởng thức từ những món ăn đơn giản của từng vùng quê đến những món ăn cầu kỳ, lạ miệng, nhưng có điều lạ là tôi chưa hề gặp lại hương vị xôi lúa Hà Nội năm xưa.
Tôi không biết nguồn gốc xôi lúa ở đâu? Cũng không thể giải thích nổi tại sao người ta lại gọi là xôi lúa? Nhưng ngay cả sau hơn 50 năm, lại vẫn có thể hình dung rõ mồn một những hạt ngô nếp trắng nõn nằm nép vào nhau mềm mại và no tròn dưới lớp đỗ nắm được thái mỏng tang như lụa thêm một chút nước mỡ vàng óng ánh, một dúm hành khô giòn khô thơm lừng... Bà nội tôi bảo rằng, muốn có một gói xôi đẹp như thế, người ta phải làm qua nhiều công đoạn lắm. Trước tiên, phải chọn những bắp ngô thật non và mọng, tách hạt ngô ra, sàng lấy những hạt thật đều, rồi mới ngâm nước. Sau đó, vớt ngô ra khỏi nước, cho vào chõ sành đồ lên cùng gạo nếp cái hoa vàng cho tới khi chín đều. Ðỗ nắm cũng phải được ngâm, đồ thật kỹ, rồi nghiền đến khi mịn như bột, nắm lại và thái thật mỏng. Tiếp đến là hành khô và nước mỡ, công đoạn nào cũng công phu và tỉ mỉ như nhau. Bà tôi còn bảo một điều lạ lắm, ấy là lá gói xôi phải là lá sen tươi, lạt buộc phải là những cọng rơm vàng sậm thì xôi mới dậy mùi thơm, mới đúng là vị xôi lúa Hà Thành...
Những năm tháng trẻ trung còn bề bộn những công việc và lo toan, không có thời gian rảnh rỗi để đi tìm lại hương vị xôi lúa xưa. Nhà tôi lại rời phố cũ, chuyển đến một phố mới, tôi không còn nhìn thấy những gánh xôi lúa mỗi sáng nữa. Thêm nữa, Hà Thành bây giờ cũng khác xưa nhiều lắm, những món ăn dân dã và cổ xưa hình như cũng xa vắng dần??? Và mặc dù tôi vẫn nhớ chăm chút đến dư vị còn lại của xôi lúa trong tâm trí nhưng chưa bao giờ được gặp lại.
Gần 60 tuổi, nghỉ hưu, đồng nghĩa với việc tôi có thời gian để suy ngẫm và luyện tập. Sáng sáng, tỉnh giấc dậy, xỏ đôi giày ba ta vào chân, tôi chạy chầm chậm qua vài phố rồi vòng về, cứ vài ngày lại thay đổi sang các phố khác để trong một thời gian ngắn có thể ngắm được nhiều phố của Hà Nội. Hôm nay sẽ chạy qua công viên Thủ Lệ, rồi vòng lên chợ Bưởi, tự nhủ thế, nhưng hình như người già trái tính trái nết hay sao bởi không gió máy gì mà mắt bên phải của tôi cứ nháy liên tục, sờ tai thấy nóng, trong lòng cũng có vẻ không yên. Ngày xưa bà tôi hay bảo thế là có điềm gặp lại người thân. Chẳng lẽ hôm nay tôi sẽ gặp lại một người bạn nào đó đã vài mươi năm nay không gặp? Mang cái điềm lành ấy, tôi chạy qua đoạn đầu đường đê, đoạn sắp rẽ vào chợ Bưởi, chợt thấy mình lâng lâng trong một cảm giác khó tả, một mùi hương quen thuộc, quen thuộc quá đến nỗi tôi cứ ngỡ ngàng không biết là mùi hương của thức gì. Cho đến khi bày ra trước mắt tôi là một gánh xôi với một bàn tay con gái đang thoăn thoắt cào xôi đơm vào chiếc bát con rồi úp vào từng mảnh lá sen, thái đỗ nắm, rưới mỡ, rải hành... Lại những hạt ngô non, mềm, mọng nằm nép vào nhau hiền lành, lại những lát đỗ mỏng như lụa, lại những ánh mỡ vàng, những tép hành khô giòn thơm... Tất cả đúng là đã trở về, tôi đã trở về với những sáng chờ xu tiền quà sáng của bà, gánh hàng xôi đã trở về với bà cụ già cổng chợ Hôm, và Hà Thành đã trở về với Hà Thành của hơn 50 năm về trước, thơm thảo và bình yên. Ðiềm lành đã ứng, tôi gặp lại người bạn xưa ấy không phải ai khác, chính là cái hương vị nếp quê thơm tho hoà với vị ngậy ngọt của ngô nếp non, cái mịn màng của đỗ cùng cái giòn, béo của hành mỡ, cái mùi thơm ngây ngất của lá sen tươi...
Gánh xôi đông khách. Tôi ngỡ ngàng nhận ra rằng cái hương vị quen thuộc ấy, một phần của thú ẩm thực Hà Nội xưa ấy, không hề mất đi, nó vẫn còn đó, ẩn mình trong một góc sâu nào đó của thành phố, giữa những ồn ào náo nhiệt của những mới mẻ, hiện đại. Và nó lặng lẽ toả hương.
Con đường về nhà hôm nay thật đẹp, nó ẩn chứa những điều giản dị mà lớn lao. Tôi muốn về nhà thật nhanh, trong lòng những muốn đem người bạn năm xưa vừa gặp lại của mình để khoe với vợ, con, và nhất là với thằng cháu nội, để rồi khẽ kể cho nó nghe rằng: ngày xưa, hồi bằng tuổi cháu, ông nghiện món xôi lúa của một bà cụ bán xôi ở cổng chợ Hôm.
Vũ Ngọc Tâm (Phụ nữ Việt Nam)

gió
21-05-2007, 02:22 AM
http://img26.photobucket.com/albums/v78/NguoiThangLong/Hanoi/040121_VN-HAN_HoGuom.jpg
đêm Hồ Gươm
http://i2.photobucket.com/albums/y37/nhatminh05/Hanoi.jpg
1 thoáng Hồ gươm

kira_kira
21-05-2007, 08:44 AM
@ Gió : Nghe tả xôi mừ tui nước miếng chảy, món xôi lúa hình như còn gọi xôi bắp( Miền bắc gọi là ngô ) phải hông? có ăn qua ngon và bi giờ vẫn thèm =P~

Thanks nghe, nghe giới thiệu mừ đói quá , hic còn hồ Gươm lân trước tui về có đi qua thui à, nhưng mừ nghe nói ăn kem bên bờ hồ thì romance lắm phải hông?

foolish_boy
21-05-2007, 09:38 AM
Chẳng thơm cũng thể hoa Nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An
:D
Hà nội đó !!!
Tui rất thích đi lang thang ở Bờ Hồ
Có 1 lần "bận Kiss" mất ví :P
Vừa tức vừa buồn cười ;))

kira_kira
21-05-2007, 09:40 AM
=))=)) lão già đãng trí hum nhầm em bụi đời nào thía !;))

foolish_boy
21-05-2007, 10:10 AM
Lúc đó "em bụi đời" đang thổi bóng bóng xà phòng ;))

kira_kira
21-05-2007, 10:28 AM
hơ hơ, em bụi đời mà cũng biết thổi bong bóng xà phòng à, có phải rửa ruột ko fool, khổ thân fool hun đc một cái mất ví lại đi nhà thương

foolish_boy
21-05-2007, 10:32 AM
Trời !!!
Kira đang thanh minh kìa ;))

traitimchaisan_
21-05-2007, 01:51 PM
foolish_boy lúc mất ví đang lang thang hồ Hale ;))

to kira2: ăn kem ở hồ gươm thì ok, chỉ có điều ăn buổi tối thôi, chứ ăn ban ngày, ngắm hồ thấy.... bẩn :|

rao
22-05-2007, 04:27 AM
ua? mà nheo mới ra HN hả ? Lâu quá không biết tin tức của ai hết.
hn có món bánh cuốn là ngon hơn sigon ... còn bún hay phở gì đó ai cũng khen ngon nhưng tui ăn không quen ... ko ngon , đặc biệt bún chả HN ... dở tàn bạo
Hn tui thấy đẹp nhất là Hồ Gươm . Nhìn mấy cây (không biết cây gì ) ngả dài trên mặt hồ ... tuyệt ...
đi xa Hn tí thì tui thích tới làng gốm Bát Tràng ... tới xem hoặc có thể thử nặn gốm ... tui thử 1 lần ... thấy như mình đang đóng phim Ghost ... hehe
Nhưng HN có cái thua xa sigon là cách phục vụ tệ kinh khủng từ những shop bán souvenir cho tới những quán ăn , nhà hàng, ...
nhắc tới HN lại thèm ăn cốm tươi của mấy bà già bán rong được gói trong lá sen ...
À, tui cũng thắc mắc : món ăn ruột của dân Hn là chân gà nướng hả ? Đi vòng vòng ngoài phố đâu cũng thấy bán buổi tối .

foolish_boy
22-05-2007, 05:07 AM
Chân gà nướng và nem rán RAO ạ !!!
Ngon lém, nói là chảy nước miếng rồi =P~

TT CS :Không có đâu, tui nói là Bờ Hồ rùi mà
Chắc TTCS hay la cà ở đó lém đây ;))

kira_kira
22-05-2007, 07:24 AM
@Rao: chính xác là Hn cái phục vụ dở tàn bạo thua miền nam chục cây số, tự hào về điều này, còn cái món gài nướng thì đúng rùi em có ăn thử chân gà nướng, cũng ngon nhưng em ko thích lắm thích ăn vịt quay đâu như trên Vân Đình thì phải, ăn cốm làng vòng và ăn mí thứ linh tinh nhưng so ra thì chè miền bắc dở tàn bạo, chè miền nam phong phú hơn về cả vị lẫn chủng loại, chè miền bắc thiên về mùa lạnh nên ăn ngọt quá , hic

@TTCS: hơ, gì mừ kinh thế, làm hết romance luôn, hơ nhưng miễn ăn ngon thì okie ! Thanks CS

foolish_boy
22-05-2007, 09:38 AM
Chùi ui, sành ăn dữ.
Tui cũng hay ăn chèm nhưng chè miền Nam đúng là ngon hơn :D
Vịt quay Vân đình là 1 món khá nổi tiếng, Gần nhà Kira lém đó ;))
Tuy nhiên tùy quán thôi, nhìu quán ăn dở kinh khủng#:-S


Có một món nữa là Bánh Gối, Nó nằm ở phố Lý Quốc Sư, ngay cạnh Bờ Hồ. và phố Nhà Thờ. Cái quán bé tí tẹo mà đông ngịt, muốn ăn phải xếp hàng :))
Nhưng mà ngon thiệt, ăn thử đi nếu có điều kiện :)>-

kira_kira
22-05-2007, 10:24 AM
@ Fool : ko sành ăn sao được biết nấu thì phải biết ăn ngon chứ !? Ưm nói sao nhỉ, món ăn phía bắc rất thiên về mặn quá hoặc ngọt quá vì khí hậu khác miền nam mà, trong nam món ăn cay và phong phú hơn, thích ăn bánh canh Trảng Bàng, bánh tráng phơi sương Trảnh Bàng, và món bánh tráng me nổi tiếng của Gò Dầu, hii mấy món ăn vặt này ko ăn ko đc vì quá ngon, thích ăn cay !

Vịt quay Vân Đình ăn ngon, gần nhà tui đúng okie lun, nhưng quán nào ngon tui chịu, tui chỉ biết ăn thui !

Bánh đúc, món này ăn cũng ngon, còn bánh gì nữa nhỉ? Bánh gai và bánh cốm hic chỉ biết ăn thôi cụ thể ở đâu ngon thì chịu, vì lần trước về chủ yếu ở nhà hưởng thụ :D

gió
22-05-2007, 12:31 PM
@rao:mí cái cây rủ rủ bên hồ đó là liễu và lộc vừng đó:)đẹp thiệt,ở đó có cả phượng nữa,xà nguyên cành xuống mặt hồ lun
mà bát tràng vẫn thuộc HN mừ
@kira,rao:đồ ăn hả,phở thì phải ăn đúng chỗ á,k thì không nuốt nổi lun
bi g có món bún cá,ngon lém,nhất là cửa hàng trên phố Lê Văn Hưu,chỉ bán bủi sáng,9,10g sáng ra là hông còn mà ăn lun
thấy g mọi người hay ăn chân gà nướng,nem chua rán,quẩy nóng.có bít 1 quán tên"Mĩ Miều chân gà nướng",lần đầu nhìn thấy cái tên suýt sặc vì cýời,nhưng chưa ăn bao g:D
bánh cốm thì hình như trên hàng than đó
@kira:đồ ă (http://www.thoiaotrang.com/forum/)n bắc đâu phải chỉ thiên về quá mặn hay ngọt đâu
@foo:mí cái vụ kiểu ông á,làm bẩn cả hồ,giờ tụi này lên đó cũng thấy ngán

traitimchaisan_
22-05-2007, 02:13 PM
Lý Quốc Sư có món cháo chửi, hi vọng ai thăm hn cũng ghé qua ăn, vừa ăn vừa nghe chửi ^^ hoặc qua Nam Ngư ăn phở chửi cũng đc ^^

MatNheo
22-05-2007, 03:55 PM
Trời, mấy ng` này tui chỉ muốn đãi do ăn bánh nện cho chính tay chị Nheo làm thôi >:) trang post hình cảnh đẹp ở HN mà đem quảng cáo các món ăn làm tui thèm, chắc tui phải đem hết đem làm đồ ăn cho lão CS nhậu quá :))
Nói giỡn thôi, kể tiếp về HN đi...chắc chắn tương lai rất rất xa, tui sẽ ghé HN tham quan 1 chuyến....nếu làm giàu =))

kira_kira
22-05-2007, 08:11 PM
@CS: cháo chửi là vừa ăn vừa nghe chửi nhưng chửi cái gì và tại sao chưỉ??? Coi bộ hấp dẫn nha^^
@MN: Nếu làm giàu mới ghé là sao hả chị Nheo?? Em nghèo như mèo cũng bon chen đi nè !:P

hamh.ds
23-05-2007, 12:03 PM
chà nhắc đến đồ ăn, sao mà thèm quá xá. thời đại này muốn ăn cái ji mà chả có. nhưng nếu ăn ngon thì fai đến đúng nơi đúng chỗ cơ. nhưng chỉ nên ăn chứ đừng có nhìn họ làm nhé. Ai vô tình nhìn họ là mà vẫn ăn đc thì tôi xin thua đấy!

khuất mắt trông coi mìa

gió
25-05-2007, 01:29 PM
đúng gòy,ăn thui,đừng có nhìn!!!:))

ăn&ngủ
25-05-2007, 10:06 PM
3 tuần nữa sẽ biết Hà nội thực hư thế nào

traitimchaisan_
25-05-2007, 10:50 PM
hn giờ đang nóng
nơi muốn đến duy nhất là bể bơi
thứ muốn uống duy nhất là nước đá

kira_kira
26-05-2007, 12:23 AM
Ko biết bơi đi bể bơi cho chết đuối chơi hả? Cách hay nhất là đi ra bờ hồ uống cafe chiều về :D

Thứ thích nhất là nước đá, :P món ruột uống nước đá riết quen, ko có đá uống ko được !

Miền nam giờ đang mùa mưa, đi đâu nên vác cái xác ko đi, tắm mưa cho đã, ha ha ha ngộ lắm đi ở chỗ này mưa nhưng đi thêm 500m nữa thì lại nắng chang chang tội gì mang áo mưa dầm mưa cho xong !:D

hamh.ds
27-05-2007, 09:18 AM
ốm lăn đùng ra đấy đó nhỏ ơi.....

thích đã và thíc tắm mưa, cho khi nào mưa đã thì ra tắm mưa và uống nước đá luôn thể :D

newcomer
12-06-2007, 11:03 AM
Chiều chiều cùng đứa bạn thân đạp xe quanh Hồ Gươm..Với mình HN vậy là đẹp!

laluz
12-06-2007, 01:11 PM
hi`..hi`..vay he` na`y ve HN co' ai đa.p xe cho*? mi`nh di cho*i khong he'n..hehe...just wondering...

traitimchaisan_
12-06-2007, 11:36 PM
sắp tới hn sẽ có một số đường cấm xe đạp, chỉ dành cho xe máy và ôtô ;))

lytoet
13-06-2007, 12:35 AM
Nếu được chọn giữa Huế và Đà Nẵng, tui sẽ chọn Huế!
Nếu được chọn giữa Hà Nội và Sài Gòn, tui sẽ chọn Hà Nội
Hết! :D

kira_kira
14-06-2007, 03:25 AM
Tui thích Sài Gòn hơn HN, đơn giản lắm HN nóng thí mồ còn Sài Gòn hêhheh lúc nào cũng nắng, nhưng ko oi bức có gió mưa, nói chung so cool rất dễ chịu !

HN có đường cấm xe đạp hử ? hic chán thía ko biết, chả biết hè này tui đi đâu nữa ! Hn ko cho xe đạp đi vài đường còn tui ko biết đi xe honda, xe bus thì never kì này về đó đắp cái mền mà ngủ cho qua ngày !

ShinjiKen
14-06-2007, 06:34 AM
Xì Gòn yêu thương! Xì Gòn số 1!
HN thì hông biết!

hamh.ds
14-06-2007, 08:11 AM
Hà Nội có 36 phố phường
đi mòn dép lạc đường
lòng vòng là đi theo con lươn đó!

hamh.ds
14-06-2007, 08:14 AM
Tìm đường ở Hà Nội mà không có bản đồ thì đi lòng vòng cả ngày đó!

Vì vậy khi đến đây thì nhớ tra bản đồ nhé!

www.diadiem.com (http://www.diadiem.com)

ShinjiKen
14-06-2007, 10:06 PM
Hô hô! Cám ơn lão des nhé.Bữa nào ra Hà Lội mùa lày chơi mới đc!

rao
14-06-2007, 10:51 PM
hey , ở HN có gì vui ? món ăn ngon ? địa chỉ ? chỉ rao với . rao đã từng đi quốc tự giám , chưa đi lăng Bác, nhưng cũng không có ý định đi . Còn có chỗ nào khác thì chỉ dùm hén .
À, rao cực kì thich dạo cafe, bar (ko phải discoteque ) , đặc biệt là mấy chỗ chơi nhạc flamenco . Ở HN có chỗ nào ko ?
Tháng 9 , đầu tháng 10 chắc sẽ đi 1 vòng Huế , Hn, Cao Bằng , Sapa chơi. Ai biết chỗ nào được thì chỉ với ,không cần mấy nơi nổi tiếng . Vì mấy chỗ có tiếng thì chắc ko có miếng .

traitimchaisan_
14-06-2007, 11:07 PM
chẳng may tìm đc cái này, cho dân tình đọc phát sợ thì thôi =))


List of priority gastronomic shops in Hanoi
- Bánh Crếp tẩm quế Tre xanh Lý Quốc Sư
- Bánh cuốn Hàng Gà, Tô Hiến Thành
- Bánh mì bít tết Hoà Mã
- Bánh mì bít tết, patê, giò chả quán "Phúc bánh mì" phố Yết Kiêu
- Bánh đa cua, nộm, chè gần chợ Kim Liên
- Bánh đúc nóng Lê Ngọc Hân (3-5 giờ chiều)
- Bánh khúc chợ Nguyễn Công Trứ
- Bánh trôi Tàu Hàng Buồm
- Bánh gối, bánh há cảo Lương Văn Can
- Bánh xèo Thái Hà, Đinh Công Tráng
- Bún cá Nguyễn Trường Tộ, quán này nằm ở đầu phố giao với Hàng Than
- Bún chả nem cua bể Ngọc Khánh, Hàng Mành
- Bún chả Hàm Long
- Bún đậu, xôi gà Hàng Hành
- Bún bò Nam bộ Hàng Điếu (8000đ/bát),
- Bún bò Huế, bún bò Nam bộ quán Ngự Bình cuối đường Láng Hạ
- Bún đậu Lò Sũ, ngõ Phất Lộc (phố Hàng Bạc)
- Bún mắm tôm Phùng Hưng
- Bún mọc Bảo Khánh, Hàng Hành
- Bún nem rán: Bờ sông Tô Lịch phía đường Hoa Lạc
- Bún ngan Lò Sũ, Phủ Doãn
- Bún ốc Mai Hắc Dế (7am-2pm), Phùng Khắc Khoan, Hàm Long (am),Hàng Chiếu (pm)
- Bún thang Cấm Chỉ, Cầu Gỗ (cạnh hàng phở Tự do, sáng sớm)
- Cafe Đinh Tiên Hoàng (1500đ), Cafe Năng ở cuối Hàng Bè
- Cafe Amo phố Nguyễn Trường Tộ, Cafe Nhân phố Hàng Hành
- Cafe Giảng đầu Hàng Gai (biển gỗ nhỏ cũ khó nhìn)
Cafe mang gốc Paris chính cống nằm nhỏ gọn trong một góc khuất của phố Tống Duy Tân.
- Cơm cháy xào hải sản quán Ý Lan đường Kim Mã (đối diện Daewoo)
- Cơm gà Hàng Điếu
- Cơm lam Nhật Tân
- Cơm rang thập cẩm đường Tạ Quang Bửu (đối diện sân vận động Bách khoa)
- Cơm tấm Sài Gòn: Nguyễn Đình Chiểu, Kim Mã, Huỳnh Thúc Kháng
- Chả cá Lã Vọng
- Cháo gà Lý Quốc Sư
- Cháo trai Trần Xuân Soạn (tối) , Quán thánh (2h chieu trở đi)
- Chân gà nướng quán Mỹ Miều đường Phạm Ngọc Thạch, Trịnh hoài Đức
- Chân gà luộc Văn Miếu, đường đối diện với nhà thờ phố Nhà Chung (đối diện Moka)
- Cháo Khoái (bánh đúc nóng) Lê Ngọc Hân
- Chè thập cẩm Trần Hưng Đạo
- Chè, thingytail kem Sài Gòn, phố 1 chiều, gần chợ Đồng Xuân, cạnh cửa
hàng quần áo
- Chè Huế Nguyễn Lương Bằng
- Chè Hàng Giấy, chè Đài Loan đường Phan Đình Phùng
- Gà nướng mật ong quán Phương Nguyên cuối đường Tô Ngọc Vân
- Gà tần thuốc bắc Tống Duy Tân
- Gà tần sâm Giảng Võ
- Ghẹ luộc Cầu Gỗ
- Kem chua Kiwi Lý Thường Kiệt (đối diện trường Nguyễn Du)
- Kem Tràng Tiền (3000 đ/que)
- Khoai tây rán tỏi quán Cafe Hàng Hành
- Lẩu dê Dũng râu Láng Hạ
- Lục tào xá: Đường Lương Văn Can, quán bà câm (đóng cửa lúc 3-4 pm)
- Lươn Hàng Điếu, Tây Hồ, Yên Phụ
- Miến cháo cá Yên Ninh
- Miến ngan Hai Bà Trưng (5000đ/bát)
- Miến lươn Mai Hắc Đế, Bà Triệu, Hàng Điếu, chợ Thành Công
- Mì vằn thắn, sủi cảo Đinh Liệt
- Mì vằn thắn, sủi cảo 100 phố Hoà Mã, vợ của ông chủ quán là người Trung Quốc, 6000-10000 đ/bát, mở từ 6h đến 9h30' am.
- Mì xào hải sản quán 123 phố Huế
- Mực nướng đầu phố Hàng Gai - Lương Văn Can (có tới gần 20 hàng).
- Nem chua Trần Quốc Toản (1000 đ/cái)
- Nem chua nướng Lý Quốc Sư (đối diện Nhà Thờ) đóng cửa rồi,hàng bạc
- Nem cuốn, nộm chợ Thành Công (cô béo ngoài cổng chợ)
- Nem tai Hàng Bông, quán bà Hồng cổng chợ Thành Công
- Nem cuốn Lý Quốc Sư
- Nộm bò khô phố Hồ Hoàn Kiếm, 5.000 đ/đĩa
- Nộm bò phố Hàm Long (cạnh trường Ngô Sĩ Liên 5000 đ/đĩa, đối diện nhà thờ Hàm Long 3000 đ/đĩa)
- Nộm quán “ông Tàu áo đen” ở ngã ba chợ Hàng Bè và Tạ Hiên, quán chị Nguyệt số 1 Thi Sách
- Ốc hấp thuốc Bắc: Quán "Ông già chính hiệu" của ông chủ Đức, số nhà 35 cổng Hồ bơi Quảng Bá (ĐT: 8290560). 7.000 đ/bát
- Ốc luộc Phan Huy Ích, Phan Bội Châu, Lương Văn Can, chợ Thành Công
- Ô mai Hàng Đường.
- Phở bò Nguyễn Khuyến, phở bò Bát Đàn, phở bò Mậu Dịch Lý Quốc Sư
- Phở Thịnh Hàng Bột
- Phở Thìn Lò Đúc
- Phở Nam Phương Mai
- Pizza Thợ Nhuộm
- Quẩy nóng chợ Hàng Da
- Quẩy nóng, bánh gối, há cảo, bánh bao chiên đường Tạ Quang Bửu (gần trường Thăng Long)
- Salát Nga quán phố Huế
- Sinh tố Nguyễn Trường Tộ
- Sữa chua 7 màu Lò Đúc
- Sữa chua cafe gần hồ Thiền Quang
- Sữa chua Nga quán Nga Sư Ông Mạnh
- Sữa chua mật ong Hàng Bông
- Súp lươn Hàn Thuyên
- Trà Cúc, Trà Ô Mai quán Cổ Ngư
- Danh Trà Phan Chu Trinh
- Thịt chó Hàng Lược, Nhật Tân
- Thịt lợn sữa quay đường Cổ Ngư (gần Hà Nội club)
- Thức ăn nhanh phố Huế
- Xôi patê đầu Cấm Chỉ
- Xôi xéo Nguyễn Hữu Huân, Hàng Lược, Điện Biên Phủ
Các món đặc sản.

> 1. Nem Phùng : 30 Hàng Bún , 30000

> đồng/suất.

> 2. Nem Tai bà Hồng , Hàng Thùng.

> 3. Bánh giò : Lương Định Của.

> 4. Nộm bò khô : 25-27 Hồ Hoàn Kiếm, 4000

> đồng/suất.(thực ra ở Hàm Long

> ngon hơn, chỉ bán chiều)

> 5. Nem chua nướng : ngã 4 Hàng Bồ-Hàng

> Bạc, chỉ bán tối.

> 6.Bánh trôi Tầu: 30Hàng Giầy,

> 5000đồng/suất, quán của Nghệ sĩ Phạm

> Bằng. ( ở phố này còn có một số đồ ăn khác như : phở 8.000/ bát ; quẩy nóng , lục tào xá .)

> 7. Bánh gối : 52 Lý Quốc Sư,5-7000

> đồng/suất .

> 8. bánh rán mặn : 52 Lý QUốc Sư 5-7000

> đồng/suất ( thực ra ở ngã 3 Thuỵ

> Khuê - Lạc Long Quân ngon hơn rất rất

> nhiều, rẻ nữa).

> 9. Bánh đúc: 8 Lê Ngọc Hân, 2000

> đồng/suất, chỉ bán chiều.

> 10.Bánh cay: Ngõ ĐInh Liệt, 100đ/cái.

> II. Ốc.

> 1. Ông già : 31 Tô ngọc Vân 7000đ/suất.

> 2.Phương Nguyên: Tô Ngọc Vân.

> 3. Đức Mười : Liễu Giai.

> 4. Ốc luộc lá chanh: 1 Đinh Liệt

> 7000đ/suất ; Ngã 3 Quan Thánh-Phan Huy

> Ích.

> III. Chè

> 1. Chè Huế : 10 Tạ Hiện, 2000-3500đ/suất,

> quán nhỏ, chè ngon.

> 2.Chè Thập Cẩm: 72 Trần Hưng Đạo

> 7000đ/suất.

> 3.Chè thập cẩm : 80 Hàng Điếu, 3000đ/cốc

> trở lên, rất ngon, chiều khách.

> 4. Chè Thái: ngõ chợ phố Hồ Đắc Di,

> rất ngon.

> 5.Chè chuối, bánh đúc: Cuối phố Nguyễn

> Bỉnh Khiêm, chỉ bán chiều, rất

> ngon.

> 6.Chè giun: Đội Cấn...thơm ngon, ngồi vỉa

> hè thoáng mát.

> IV. Phở mì miến cháo:

> 1.Phở Bát Đàn: 49 Bát Đàn 5000-10000đ/bát,

> trả tiền trước, tự bưng bê(cái

> bọn củ chuối, rất ghét). NAY đã có người phuc vụ rồi , có cả ảnh LÝ TIỂu LONG cực đẹp

> 2.Phở Lý Quốc Sư: 2 Lý Quốc Sư,

> 5000-10000đ/bát, tiền trước, tự bưng bê

> (lại cái bọn củ chuối).Phở ở dây bây giờ chán bỏ xừ đơi khi nào nó ngon thì to viết lại cho.

> 3.Phở Lý Sáng: 2 Hàng Gà, 5000-8000đ/bát,

> hương vị khác biệt so với các

> nơi khác.

> 4.Phở gà: 34 Lê Văn Hưu, 7000đ/bát.NGon dã man tớ đã ăn ở đay nhiều lần rồi , ăn rồi sẽ muốn đến lần nữa .

> 5.Phở gà: Trên đường Quán Thánh đoạn

> vườn hoa Hàng Đậu, chỉ bán sáng,

> rất ngon, rất đông.

> 6.Phở xào: cạnh hàng phở Bát Đàn đã

> nói ở trên, ngon, đông.

> 7.Mì vằn thắn : Đình Ngang, 5000đ/bát,

> một chỗ tuyệt vời, trong quán có

> nhiều đồ cổ, đặc biệt có 1 đàn mèo

> hơn 10 con,rất khôn, tha hồ mà vuốt ve,

> chủ quán tận tình.

> 8.Bánh đa cua: Ngã ba Đặng Tất-Quán Thánh.

>

> 9.Bún Ốc: 73A Mai Hắc Đế 5000đ/bát , ngon,

> nổi tiếng.

> 10.Bún Chả Hàng Mành : 1 Hàng

> Mành,10000-15000đ/suất, ngon, nổi tiếng.

> 11.Bún Chả Sinh Từ : 80 Nguyễn

> Khuyến,10000-15000đ/suất, ngon, nhưng

> ồn ào.

> 12.Bún Ngan: 73 Hai Bà Trưng, 5000đ/bát, ở

> đây có rất nhiều món về ngan.

> 13.Bún bò: 67 Hàng Điếu 8000đ/suất, ngon,

> đông.

> 14.Bún Thang: 29 hàng Hành, ngon.

> 15.Bún đậu: Lò Sũ, 5000đ/suất, quán lề

> đường, ai hâm mộ Thu Phương thì

> nên lên đây mà ăn vì Thu Phương và chồng

> hay ăn ở đây.

> 16. Bún riêu cua: cuối phố Phan Bội Châu,

> cực ngon, rất đắt, đông, chỉ bán

> chiều.

> 17.Bún cá: 5 nguyễn Trường Tộ,

> 3000-5000đ/bát, quán dân dã, ngon.

> 18.Miến lươn: Hàng Điếu, cạnh quán bún

> bò, ngon, cũng rẻ, nhiều món.

> 19.Miến lươn: Cuối phố Yên Ninh, ngon,

> rẻ, bề ngoài quán hơi nhỏ, trong

> rộng, ấm cúng, nhiều món.

> 19. Miến lươn Nghệ An: 112 Nghi Tàm

> 25000đ/suất.

> 20. Cháo trai: 26 Trần Xuân Soạn, 2000đ/bát,

> ngon, đông(nhưng có vẻ như

> cháo có vị ngọt). Đóng cửa rồi thì phải , lâu rồi 0 qua đây nên 0 rõ.

> 21.Cháo gà: 45 Lý Quốc Sư,5000đ/bát, chỉ

> bán tối, quán vỉa hè, ngon, đặc

> biệt có món chân gà hầm nhừ.

> 22.Cháo Lòng-Tiết Canh: 7 Lê Duẩn, cạnh

> đường tàu, nổi tiếng, ngon.

> 23.Cháo Lòng-Tiết Canh: Chợ Đuổi-Lê Đại

> Hành, trước cổng toà án, ngon,

> nổi tiếng. Thử một lần rồi xem bạn se thích ngay mà , nhớ dến sơm o hết hàng, GẦn đấy còn có quan cà phê “PHOng cách Bắc KỲ , phong cách độc đáo lắm . HỎi Huyền ý tớ dẫn huyềnqua đó một lần rồi.

> 24.Cháo tim gan: 39 Trần Nhân Tông

> 5000-15000đ/bát.

> V. Cơm

> 1.Cơm Phố: 292 Lê Văn Hưu, rất ngon, lạ

> miệng, đắt.

> 2.Bí đỏ: 105 K1 Giảng Võ, ngon, có mấy

> món đậu cực ngon. Cạnh bí đỏ còn

> có TexMex, với món đặc sản thịt đà

> điểu. Đối diện là Hot-Rock Café, rất

> nhiều món ngon(hơi đắt).

> 3.Cơm rang thập cẩm: Cấm chỉ 10000đ/suất,

> nhưng ở ngã tư nguyễn Thái

> Học-Văn Miếu ngon hơn nhiều 8000đ/suất. LẠi có nhiều món khác nữa , tha hồ lựa chọn .

> VI. Các món khác.

> 1. Các món nhậu : Ngõ Tạm Khương, rất

> nhiều món, rượu rất ngon, một chỗ

> rất tuyệt cho bạn bè hàn huyên tâm sự.

> 2.Lưỡi lợn: Đầu ngõ Nguyễn Khuyến,

> 40000đ/kg, ngon.

> 3.Vó bò: Trên phố Hoà mã, đoạn gần ngã

> tư phố Huế, ngon, rẻ.Tớ chưa gặp lão chủ nào sợ vợ như lão chủ ở dây .

> 4.Gà tần: Quán Cây Si , đầu phố Tống Duy

> Tân từ Điện Biên Phủ rẽ vào,

> 25000đ/con, rất ngon.

> 5.Chân gà nướng:Quán Mĩ Miều-Phạm Ngọc

> Thạch, ngon, đông.

> 6.Chân gà nướng: ngã tư Trịnh Hoài

> Đức-Nguyễn Thái Học.

>

> VII. Café, trà,kem

> 1.Danh Trà 55: Phan Chu Trinh,5000-10000đ/cốc,

> không gian lãng mạn, theo

> như bạn tôi(con gái) thì chỉ cần dẫn

> các em gái lên đây khoảng 3 lần là cưa

> đổ, he he.

> 2.Dilmah-Lipton: Các quán dọc đường Điện

> Biên Phủ, đoạn gần lăng Bác,

> mấy cái quán này theo tôi chán kinh khủng.

> 3.Bảo Oanh : đầu dốc Thanh Niên, vị trí

> đẹp, rẻ.

> 4.City View : Tầng thượng nhà Hàm Cá Mập,

> vị trí đẹp, đắt lòi mắt.

> 5.Hồ gươm xanh: 32 Lê Thái Tổ, đẹp, mấy

> năm trước hay có màn múa

> bụng, hay, không biết giờ thế nào.

> 6.Fantasy: 52 Tôn Đức Thắng

> Hai quán Hồ Gươm Xanh và Fantasy, không dành

> cho giới hssv ít tiền, nói

> chung chưa nên vào.

> 7.Các quán café vườn: ở rất nhiều nơi,

> trong quán có nhiều ô nhỏ, các ô

> đều có mành, he he vào đó thì … có

> giời mới biết, thích.

> 8.Kem Chua hố Lý Thường Kiệt, đối diện

> trường Trưng Vương,

> 6000đ/ly;25000đ/đĩa.

> 9.Kem Trang Tiền: ngã tư Tràng Tiền-Ngô

> Quyền, đối diện rạp Công Nhân,

> ngon,nổi tiếng.

> 10.Kem Ý, Mỹ, Pháp: Lê Thái Tổ, 3500đ/mùi,

> ăn hết các mùi cũng không

> nhỏ.

> 11.Kem Rán: Bảo Ngọc-98 hai Bà Trưng,

> 3000đ/cái, còn 1 địa điểm khác

> của Bảo Ngọc cũng bán kem rán ở phố

> Giảng Võ, gần triển lãm, kem rán:

> trong lạnh, ngoài nóng, lạ miệng

kira_kira
14-06-2007, 11:33 PM
ra HN, bắt cóc bác CS đi ăn cho trả tiền chết luôn, ai biểu post lên chi đọc xong đau mắt và thèm ăn quá, đói bụng !

traitimchaisan_
14-06-2007, 11:38 PM
tất cả những địa chỉ trên, cs chưa đi 1 chỗ nào cả
nhiều phố cs còn chưa đến lần nào :-"

rao
14-06-2007, 11:56 PM
ốc thì thèm, nhưng không ham . Lần trước ăn 1 lần , bị đau bụng 1 tháng trời , sau đó không ăn gì được . Ăn gì vào cũng phải uống thuốc tiêu hóa . Sợ luôn rồi . Mấy món như nem chua gì chắc cũng không dám đụng luôn .
Tui thích ăn đồ nướng, có chỗ nào ăn được không ? món nhậu chắc cũng ngon, nhưng ko biết con gái thì vào quán nhậu được không ?

mà cái list của cs sao toàn ăn, không có chơi gì hết . Có chỗ nào chơi được không ?

hamh.ds
15-06-2007, 07:14 AM
khi nào có ao ra HN nhơ gọi lão
lão dẫn đi


lão thích uống cafe nghe dạo đàn ghi ta lắm
biết mấy chỗ như thế
nhưng lâu lâu k đi
k bít còn k?

rao
15-06-2007, 08:31 AM
thôi cám ơn , má dặn : thà mình dẫn nó chứ đi chơi ko được để con trai dẫn đi.:))

hamh.ds
16-06-2007, 02:44 AM
thế lão đấy tình nguyện để nàng dẫn đi đấy
đi đâu cũng đc

rao
19-06-2007, 11:43 AM
tuần sau được về vn, sung sướng quá đi mất . Ăn chơi bà con ơi .

format_XXX
19-06-2007, 12:53 PM
that vay ha em?

traitimchaisan_
22-06-2007, 04:27 AM
tuần sau được về vn, sung sướng quá đi mất . Ăn chơi bà con ơi .

về đi, ra hn ởi TAT hn, dẫn đi chơi phố Nguyễn văn Cừ =))

muathu_mayngan2002
29-06-2007, 12:13 AM
delete ......

ăn&ngủ
01-07-2007, 11:15 PM
Cám ơn TTCS, vậy là từ nay ko cần lo chạy đi loanh quanh kiếm quán ăn. Dạo này đi ăn nhiều quá, cứ tưởng Hà nội hết món ăn rồi.
Biết chỗ nào đi chơi vui ko? Chỗ nào có trò chơi nhiều á ví dụ như motor nước, coi TV thấy trò nó kéo mình bay lên như diều ...
Ở Hà nội buổi tối thấy ít trò chơi thì phải.

traitimchaisan_
02-07-2007, 01:59 AM
đã nói ở trên rồi, muốn chơi thì ra phố Nguyễn Văn Cừ, hỏi lắm thế nhở :))

rao
09-07-2007, 10:11 PM
to an&ngu : rao đi cái trò kéo moto nước để mình đu dù lên cao rồi... nhưng rao đi ở Nha Trang. 300 000/ xuất. Chỉ khoảng 2 phút , hơi đắt phải không?

duly
10-07-2007, 10:24 AM
mình là dân miền Nam chưa ra HN bao giờ nhưng đọc bài mấy bạn post thấy HN đẹp và có vẻ bình lặng.