View Full Version : Tội lỗi
YellowRose
16-11-2005, 05:33 PM
Tội lỗi
Mùa thu
Mẹ bảo đừng nhìn vào những chiếc lá đang ru mình rơi trong gió
Sẽ có một ngày nào đó
Tôi sẽ buồn như những chiếc lá vàng phai
Ai cũng có giấc mơ như ai
Như tôi đang có cho một thời rất con gái
Khi chiếc lá ngai ngái mùi thu cũ
Tôi hong mình đi hoang
Đã có một ngày xưa tôi rất ngoan
Đi học đúng giờ, thưa-đi, về -trình lễ phép
Đã có một ngày xưa cuộc đời chẳng mảnh ghép
Và tôi, một con bé hạnh phúc trong giấc mơ tròn đẹp của chính mình
Bất cứ ngày tháng nào cũng có bình minh
Tôi quên dành dụm mà bất cần dùng hầu như gần hết
Đời tôi bắt đầu hoàng hôn
Tôi đã đi qua cái nhìn đôn hậu của mẹ
Nỡ lòng đánh vỡ tình cảm pha lê
Mẹ chẳng giận hờn, chỉ vỗ về, chợt tôi rơi nước mắt
Chút ấm áp cuộc đời, mẹ ơi !
Mùa thu đã về gần như rơi hết cả giấc mơ
Tôi vẫn ngu ngơ mà đành lòng kiêu hãnh
Có ai nhặt dùm tôi nghìn mảnh vỡ một thời, trả lại mẹ_mùa thu?
nangchieu
16-11-2005, 06:02 PM
Giấc mơ tròn đẹp của nữ sĩ YR gợi hứng cho TM sáng tác HOA MỒNG .
ThaoLinh
17-11-2005, 03:21 AM
Giấc mơ tròn đẹp của nữ sĩ YR gợi hứng cho TM sáng tác HOA MỒNG .
ủa khÔng phải nó ra đời năm NC 12 tuổi hả ???? @-) :))
comnguoi
18-11-2005, 11:51 PM
dóc tổ luôn !!
nangchieu
19-11-2005, 01:08 AM
ủa khÔng phải nó ra đời năm NC 12 tuổi hả ???? @-) :))
TM nhớ là cỡ tuổi đó đó TL .
Thầy Đồ
19-11-2005, 01:15 AM
nghĩa là bây giờ TM mới 12 ?
:D
YellowRose
23-11-2005, 07:21 PM
Nhảm!
Chợt nhiên em ngồi bên phố
Nỗi lòng rơi đổ thành sông
Cỏ xanh, lá biếc, nắng vàng
Ngút hồn từ những hư không
Mới chỉ là thu, sao cứ lo mùa đông rồi sẽ đến?
Thêm một tuổi rồi, chợt lẩm cẩm, lo toan!
Cái con bé ngày xưa , ngoan ngoãn, hay ngồi một mình
Chợt hôm nay, vô duyên lo ngày mai mình hóa đá
(À có thể, giá như mình gàn dở khùng điên
Chắc chẳng cần phải dấu liệng nổi lòng trong mắt nhìn và trong góc trái tim đâu nhỉ?)
Ở ngoài kia, con chim sẻ tha cọng thời gian dần đi mất
Thương mẹ gầy, thương tóc bạc nơi ba
Nào có sống xa nhau mà sao lòng nhớ lắm
(Chắc tại mình, vốn bất hiếu, tự ngày xưa !)
Chẳng biết cơn mưa cớ sao rơi chẳng chán
Kỷ niệm gầy trên lá cỏ chao nghiêng
(Ừ, tại em, chả khi nao yên phận mình bé nhỏ
Đêm thật buồn, trăng thản nhiên uốn lên cao !)
Sinh nhật chán đời , hắt lên cả vì sao
Một nắm đèn cầy nôn nao đợi em ước
(Mất_ được cuộc đời, chả ai hiểu nước mắt vẫn chảy ngược vào tim)
Ông trời già trở mình, chợt im, nghe ngóng
Có con bé tội tình, đêm thắp nến, mong chi ?
09.18.05
YellowRose
01-12-2005, 09:21 AM
Hành trình một nỗi niềm
Tôi lại đùa với tôi vào năm hai mươi tuổi
Bới được cục mồi, thả nhứ rồi nuốt ngang
Chưa có chi để gọi là đôi từ “ràng buộc”
Có kẻ vội bay đi, sau giận lẫy bất ngờ
Từ đó, khoãng trời tôi đầy gió
Suốt một đời tôi chợt hóa con dế nhỏ lang thang
(Như bị phải lời nguyền đã chẳng ngoan hồn sẽ bị hóa phép)
Ôi dế tôi chẳng còn là bông hoa đẹp
Hết tháng rồi ngày mang nỗi nhớ trên vai, nỗi buồn trên mắt
Chẳng tìm gì mà rong ruổi kéo vĩ cầm mãi tháng năm
Cành hoa năm xưa ai gửi chẳng còn thơm
Như tình yêu chớm lùi vội giữa một điều giông bão
Lòai người, anh, bảo em ngông, lũ dế bạn bảo tôi khờ
Có ai dại mà mang tình yêu làm trò đánh đố ?
Đêm sương, chợt quên đường về với phố, với bình yên
Phù thủy ơi, cho tôi đánh đổi vĩ cầm bằng đôi phút hóa chim?
Trước khoảng không đen tối và im lìm
Đôi cánh nhỏ chợt ngã nghiêng chao rơi từ vết đạn xé rát vô tình
Tôi hé mắt, hình như chẳng thấy đau mà cứ ngóng hoài về phía trước
Phía đằng chân trời, phía nồng ấm ngày xưa
Có bao giờ vệt máu nhỏ thành mưa?
Để tôi lại là tôi, hóa thành người như muôn đời luôn ao ước?
Để chẳng còn loài người, anh, bảo em ngông, lũ dế bạn lại bảo tôi khờ
(Có ai hiểu tôi không,
tuổi hai mươi ai biết mình khôn dại ?
Và bởi tôi, một kẻ té hoài, lạ là chẳng biết đau)
11.26.05
vBulletin® v3.7.4, Copyright ©2000-2009, Jelsoft Enterprises Ltd.