ngoctran
22-11-2005, 08:20 AM
-MỘT -
Và rồi này tháng cũng xa xôi
Phố xá hôm nào có còn vui như xưa không ?
Con đường dài mát rượi bóng râm, hàng cây dọc dài thẳng tắp đứng nghiêm trang như đón đợi.
Ngày nào có nhau, chiều về đón đưa , ta bước chậm trầm tư, em tung tăng chân sáo,ríu rít hồn nhiên...
Con đường này đêm đêm diù em gót nhỏ xôn xao, bước nhẹ cho vai kề mà lòng bâng khuâng xao xuyến lạ.
Và giờ đường còn có vui ?
Một thời nào yên vui giờ chỉ còn riêng ta ngậm bối rối...
“Em ơi nếu biết một thủa yêu âu làm ngậm ngùi lâu khi xa nhau. Thà rằng cô đơn, tuổi mộng riêng mang. Đời chắc sẽ chẳng xót xa nhiều như khi mang theo trong tim bao nhiêu ân tình chóng tàn ”.
Bài hát ngày xưa tôi viết và hát tặng em còn vẳng vọng đâu đây, nhưng hôm nay là bài hát khác... “Không còn ai, đường về ôi quá dài. Tóc xanh mấy mùa. Có nhiều khi, tự vườn xưa bước về, bàn chân ai rất nhẹ...”**. Vâng rất nhẹ những dẫm nát hồn nhau...
Về giữa phố ngợp người, nước mắt muốn rưng rưng ... Có còn chăng trong nhau những kí ức dễ thương của một thời áo trắng, lãng đãng mơ hồ...
-HAI-
Và bây giờ...
Biết mấy xót xa khi chiều nay tôi về lại qua đây….
Phố thân yêu một ngày nào đó đã xa xôi là một trời ngập tràn mơ ước của những hồn nhiên tuổi lớn...
Ôi con đường Nguyễn Du mỗi sớm lá me bay.
Đưa đón nhau về một thời áo trắng ngây thơ rất mực mà cũng tuyệt vời rất mực.
Em giờ nơi đâu ? Để riêng tôi một mình lẻ loi.
Ôm tình sầu ngậm ngùi chân bước. Nhớ mãi một thời như có như không ...
Ôi, “chuyện tình”! Có phải là “chuyện tình” không ? Mà ngày xưa có nhau vui buồn chung chia chung hưởng .
Vì cớ sao nay ngọt bùi riêng phần dấu kín ... mà xót xa âu yếm trao tôi !
Chú thích :**Phôi pha : Nhạc Trịnh Công Sơn.
Và rồi này tháng cũng xa xôi
Phố xá hôm nào có còn vui như xưa không ?
Con đường dài mát rượi bóng râm, hàng cây dọc dài thẳng tắp đứng nghiêm trang như đón đợi.
Ngày nào có nhau, chiều về đón đưa , ta bước chậm trầm tư, em tung tăng chân sáo,ríu rít hồn nhiên...
Con đường này đêm đêm diù em gót nhỏ xôn xao, bước nhẹ cho vai kề mà lòng bâng khuâng xao xuyến lạ.
Và giờ đường còn có vui ?
Một thời nào yên vui giờ chỉ còn riêng ta ngậm bối rối...
“Em ơi nếu biết một thủa yêu âu làm ngậm ngùi lâu khi xa nhau. Thà rằng cô đơn, tuổi mộng riêng mang. Đời chắc sẽ chẳng xót xa nhiều như khi mang theo trong tim bao nhiêu ân tình chóng tàn ”.
Bài hát ngày xưa tôi viết và hát tặng em còn vẳng vọng đâu đây, nhưng hôm nay là bài hát khác... “Không còn ai, đường về ôi quá dài. Tóc xanh mấy mùa. Có nhiều khi, tự vườn xưa bước về, bàn chân ai rất nhẹ...”**. Vâng rất nhẹ những dẫm nát hồn nhau...
Về giữa phố ngợp người, nước mắt muốn rưng rưng ... Có còn chăng trong nhau những kí ức dễ thương của một thời áo trắng, lãng đãng mơ hồ...
-HAI-
Và bây giờ...
Biết mấy xót xa khi chiều nay tôi về lại qua đây….
Phố thân yêu một ngày nào đó đã xa xôi là một trời ngập tràn mơ ước của những hồn nhiên tuổi lớn...
Ôi con đường Nguyễn Du mỗi sớm lá me bay.
Đưa đón nhau về một thời áo trắng ngây thơ rất mực mà cũng tuyệt vời rất mực.
Em giờ nơi đâu ? Để riêng tôi một mình lẻ loi.
Ôm tình sầu ngậm ngùi chân bước. Nhớ mãi một thời như có như không ...
Ôi, “chuyện tình”! Có phải là “chuyện tình” không ? Mà ngày xưa có nhau vui buồn chung chia chung hưởng .
Vì cớ sao nay ngọt bùi riêng phần dấu kín ... mà xót xa âu yếm trao tôi !
Chú thích :**Phôi pha : Nhạc Trịnh Công Sơn.