PDA

View Full Version : Đoản Khúc Tình Yêu [ Tản Văn]


puppy_love
22-11-2005, 06:17 PM
Đoản Khúc Tình Yêu _Nhiều tác Giả


Lời Giới Thiệu

Nếu có một từ để gọi tên một điều gì xưa cũ nhất nhưng cũ phổ biến nhất với con người , bạn sẽ nghĩ ngay đến Tỉnh Yêu. Thật may mắn khi con người còn có tâm hồn, một cái gì đó để hoài niệm một nơi chốn nào đó để nhớ về.... Khi cầm bút viết lên trang giấy những nỗi niềm riêng tư thầm kín nhất là lúc bạn đang làm việc nối sợi dây vô tình từ trái tim đến trái tim. Có thể đó là những kỷ niệm đẹp vè mối tình đầu, về một người bạn thân đã xa , về ngôi trường cũ hay mái nhà thân yêu thời thơ ấy , có thể đó là những cảm xúc về cha, về mẹ , về thấy cô , về quê hương...

Sắp xếp lại những trang viết từ MỘT GÓC RIÊNG TƯ trên Nguyệt san TUỔI TRẺ SỐNG ĐẸP mấy năm qua thành từng chủ đề , đoản khúc về tình yêu, đoản khúc về mẹ, đoản khúc về quê hương .... Chúng tôi mong muốn giời thiệu với bạn đọc những tần số khác nhau của sự rung động tâm hồn của các chủ đề này. Có thể còn nhiều chỗ chưa thật trọn vẹn hoặc ngây về cách diễn đạt, nhưng mỗi trang viết đều rất đáng trân trọng bởi các cây bút đã viết bằng xám xúc từ trái tim và phần đông trong họ đều còn đang ngời ghế nhà trường



Nhà Xuất Bản Thanh Niên



--------------



Có Một Mùa Hè

Quỳnh Diệu [ Đà Lạt]


Có một mùa hè tôi về Huế. Tàu qua từng con ga, đến Lăng Cô tôi biết sắp gặp hắn rồi.

Trên ga kẻ đón người đưa , vẻ hớn hở, vẻ đau buồn. Tôi biết không ai đón đợi mình . Mấy bác xe đạp thồ có cái Boocbagar to tướng cứ nài nỉ : " O ơi về mô rứa?". Nghe giọng Huế, thương cà ! Dù là kẻ đó bặm trợn hay quá lếch thếch đi nữa, vì trót yêu cái giọng Huế nói như hát của hắn. Mà lạ kỳ , chính hắn thì lại chẳng ưa gì cái tiếng mà trong ruột Hắn thốt ra.

Tôi mong đạt chân về Huế, dù mệt tôi cũng gáng đi bộ. Qua từng con đường , qua từng hàng cây, qua từng cây cầu , qua trưa hè yên tĩnh. Nắng chảy loang cả phố , có chỗ đặc quánh lại.

Hắn húyt sáo bước vô nhà không biết tôi có ớ đó. Tôi cất cao cái giọng Huế mà tôi cố học được. Hắn biết. Đừng nín thình. Nhìn trìu mện

Hắn không nói gì , rót ly nước trắng để đó. Hắn không thích nói tiếng Huế , hắn biết tôi khát, im lặng thì cũng uống thôi.

Hắn dắt xe ra bảo đi tẩm giọng. Vừa đạp xe vừa ư ử hát. Hắn quái lắm , dường như muốn cho tôi cả thứ âm thanh hắn phát ra từ cái cổ ấy nên không còn thích chính mình nói nữa. Hắn chạy nửa vòng cho ăn bún bó , qua nhiều con hẻm lòng vòng cho ăn bánh lọc. Đi nốt bưổi trưa tóa đóm , ngồi xuống vỉa hè ăn cơm Hến. Tôi ngắc ngứ thốt ra được giọng Huế ngọt ngào cho Hắn nghe. Nước Hến đục lờ đờ ấy ăn vào là nói được tiềng Huế ! Như sao ăn ớt vậy thôi ! Hắn muốn tôi hót giọng Huế cho hắn nghe thành ra bảo ăn dữ vậy đó. Hắn ghiền lắm.

Chiều, trời vẫn nắng. Hắn bật cái quạyt xoat tít trên trần nhà. Tôi biết Hắn sắp vẽ , chỉ muốn nhìn hắn và im lặng mà thôi. Hắn mở nhạc Văn Cao nho nhỏ.Quanh Hằn mọi thứ bừa bộn đủ màu sắc , cọ - màu -giấy lá quẹt đại lên nhau. Trên nóc tủ hắn căng bức vẽ cô nhỏ ôm con mèo máy tím nhìn ra biển , bẻ đâu được cọng Thạch Thảo hắn cắm xoe ngoe. Hằn có để ý gì đến cái giang sơn ọp ẹp này. Hăn chỉ biết trên nóc tủ có cô nhỏ nhỉn đợi mong hắn ngày ngày

Hắn bôi đủ mày , hắn hát , cong lưng , gật gì , nghiêng cả người. Hắn khoan khoái , tôi biết hắn vẽ niềm vui. Hắn vẽ trong tâm ra nên cứ say như đang ngấm men. ngâ y ngây tỉnh tỉnh. Hắn vẽ tình yêu và cái giọng Huế của tôi , cứ tràn cả ra ngoài. Hắm ngắm nghía , thêm bớt mãi.

Rôi một mùa hè tôi ra đi , bỏ lại hắn buồn lang thang mãi ngoài phố. Không còn vẽ được tình yêu bao giờ. Nhiều khi hắn châm hết điều thuốc này sang điếu thuốc khác , tay kia cầm cọ . Hắn muốn vẽ giọng Huế của tôi mà không sao định hình được , cứ nhoè nhoẹt cả ra - Hắn bẻ cọ ngối im tự bao giờ.

puppy_love
22-11-2005, 07:16 PM
Tha Thứ

Lương Lan Anh ( Hà Nội)

Lạnh quá ! Phải chăng mùa đông đã về ? Có lẽ thế , gió giật thật mạnh , bầu trời dường như cũng bị cơn gió cuốn đi đâu mất , bầu trời u ám như một ngày giữa đông . Tôi đã nghe thấy trong nhữn cơn gió cuốn là cái lạnh làm se se làn môi . Khung cửa sổ tầng hai, ky’ túc xá – nơi tôi ngồi – gió cứ đập lien hồi . Cả phòng tôi đứa nào cũng co mình trong chăn tận hưởng giấc ngủ trưa . Chúng nó ngủ ngon quá ! Dưới kia trong , trong khuôn viên lá rụng vàng , một dôi trai gái đang ngồi bên nhau . Chàng trai ôm đàn nhìn cô gái trìu mến , cô gái che miệng khúc khích cười …

Ngày ấy, cũng lúc chớm đông như thế này , cũng chỗ ấy , tôi đã ngồi bên anh . Anh cũng ôm đàn như thế kia và hát cho tôi nghe . Tôi cũng như cô gái kia ngồi nhìn anh như một con chiên ngoan đạo ngước nhìn Chúa . Tôi yêu anh tình yêu đầu tiên với những đắm say, cuồng nhiệt , e ấp , lãng mạn đầu đời . Với những đứa con gái mới rời một miền quê xa xôi đến Hà Nội như tôi thì một chàng trai đẹp trai như tài tử, đàn hay , hát giỏi lại hào hoa như anh đúng là một hoàng tử trong những giấc mơ quê mùa. Tôi yêu anh không biết đến nghi ngờ. Tôi tin anh tuyệt đối như một đứa trẻ tin vào người lớn. Người lớn vảo với nó là con hổ là con mèo nó cũng tin . Tôi hạnh phúc và tự hào về anh . Một lẽ dĩ nhiên là tôi dẫn anh đến để khoe với nó , đứa bạn gái mà tôi than thiết, tin tưởng , tin như tin anh vậy .

Những tối thứ bảy, nó xuống phòng tôi chơi và cùng tôi ngồi đợi anh . Đôi khi , tôi kéo nó đi chơi cùng với chúng tôi . Những lúc như thế , tôi thật sự hạnh phúc vì có một người yêu như anh , một người bạn như nó . Chỉ có một điều là khi ấy tôi không đủ không ngoan để nhận ra rằng : Nó không muốn ngồi nghe tôi kể về những gì anh dành cho tôi .

Được nghỉ học một tuần tôi về thăm quê mang theo nỗi nhớ anh da diết . Trước khi lên xe anh còn dặn tôi nhớ xuống sớm nếu không anh sẽ nhớ tôi mà chết mất . Chỉ vì điều đó mà tội cứ bần thần cả người khi đang làm việc khiến mẹ phải nhắc . Những ngày nhớ nhung ấy cũng qua , tôi xuống trường với bao nhiêu háo hức , tưởng tượng ra bao nhiêu hình ảnh đẹp đẽ : Anh bất ngờ ra sao , nó sẽ sung sướng như thế nào ? Tôi ào vào phòng nó với một đống đồ linh kinh . Cả phòng nó nhìn tôi như e ngại , như lạ lắm . Khi tôi hỏi về nò , chúng chỉ nói 1 câu cụt ngủn :” Đi chơi rồi “ .

Tôi tự an ủi : Có lẽ nó bận . Tôi lại lao ra nhà để xe để đạp xe đến chỗ anh . Nhưng vừa vào đến cửa thì tôi chợi sững lại , từ trong nhà xe , anh và nó tay trong tay dắt nhau đi ra , trông họ hạnh phúc lắm .

Không kịp suy nghĩ , tôi quay người bỏ chạy và khóc tức tưởi trước hang` trăm con mắt đổ dồn về phía tôi. Quả thật, lúc đó tôi giận mình tại sao không đủ can đảm đứng lại nhìn thẳng vào họ . Cả buổi chiều hôm đó tôi nằm khóc . Tối , anh đến , chúng tôi lại kéo nhau ra khuôn viên . Vẫn cái ghế đá ấy chúng tôi ngồi bên nhau . Trăng hôm ấy sang’ lắm , tròn lắm nhưng lạnh lẽo vô hồn . Lần cuối ngồi với nhau nơi ấy , anh không đàn , không hát mà thanh minh thật nhiều nhưng tôi có nghe được gì đâu . Tôi đã đcọ cho anh nghe những câu thơ không nhớ đã đọc ở đâu

“ Khi một người chết
Trong trái tim chẳng một người
Thì vầng trăng cũng khuyết
Giữa đêm rằm em ơi”

Cho đến bây giờ tôi vẫn chơi với nó , vẫn chơi với anh . Bạn bè , có đứa cho tôi là dở hơi , có đứa bảo điên , chúng không hiểu được tại sao tôi lại xử xự như vậy . Cũng có đứa xui tôi hãy trả thù … Nhưng họ đâu có hiểu , tôi đang trả thù đấy chứ, bởi vì với tôi : “Tha thứ là sự trả thù vinh quang nhất “ .

Mùa đông năm ấy đã qua , mùa đông năm nay lại tới . Tôi vẫn nhớ ngày ấy . Mùa đông năm tới , mùa đông năm tới nữa , không biết tôi có thể quên không ??

puppy_love
22-11-2005, 08:01 PM
Cho Đến Bao Giờ

Cỏ Úa ( TP. HCM)

Em vẫn giữ thói quen han`g ngày dù đi đâu cũng chạy xe ngang nhà thờ Bắc Hà – nơi anh thường đi lễ . Chỉ cần chạy vụt qua mà long` em vẫn vui , em tự lừa dối mình “ rằng em đã gặp anh ! “

Em không hiểu mình lấy đâu ra cái sức mạnh để yêu anh kiểu “ hương thầm” suốt bốn năm nay . Cả hai hầu như không gặp nhau ,mà cả số điện thoại của em hình như anh “quên” không buồn gọi. Em tự lừa dối mình “ có lẽ anh gọi lúc mình không có nhà, thế thôi!”

Ngày tình yêu người ta đi mua quà tặng cho nhau, em cũng len lỏi vào cửa hàng hay siêu thị chọn món đồ mình thích . Em tự lừa dồi mình : “ công nhận anh hiểu sở thích của em ghê!”

Tối thứ bảy, người người dập dìu trên phố, em vẫn ở nhà say sưa với đống bài vở thi tốt nghiệp . Em tự lừa dồi mính : “ Anh có nhiều việc phải làm , không rảnh để hai đứa đi chơi “

Và cứ thế, thời gian trôi nhanh , em sắp phải lào vào đời tìm cho mình một con đường tiến bước . Em không biết đến khi nào anh sẽ nói những lời thật long2 chôn chặt đáy tim anh . Và, đến khi nào em sẽ thôi giật mình tự hỏi : “ Em lừa dối em cho đến bao giờ ? “






Có Một Thời

Nguyễn Thị Hoài Thu ( Đà Lạt )

Mười lăm tôi, tôi vẫn chưa chịu làm ….” Con gái”. Mặt tôi vẫn câng câng . Mắt t tôi trồi ra , Cái trán bướng bỉnh thường ngày giờ vẩn cứ dô ra . Cha bảo : “Con gái trán dô bương lắm!” Mẹ mỉm cười :”Giá mày là con trai..”

Mười sáu tuổi, tóc vẫn còn chưa chịu dài . Chân tôi vẫn thường quên mang dép . Cái ná thun vẫn còn treo lủng lẳng trước ngực . Thằng bé nhà bên mà tôi thường bắt nạt , nhìn tôi lắc đầu hoài : “ chẳng con gái tì nào!”

Mười sáu tuổi rưỡi, tôi vẫn giở trò quái quỷ với anh em nhà “hắn”. Lần ấy , hăn tương3 mà thiệt , hồn vía lên may . Tôi biết , hắn giận tôi lắm ! Nhưng vài ngày sau hắn lại cùng hắn tôi đi bắn chim .
Mười bảy tuổi, tóc có dài hơn, nhưng trán tôi vẫn dô ra bướng bỉnh . Chân tôi giờ đã thường xuyên mang dép . Bọn con trai thấy tôi có phần hiền hơn , một lần trên đường đi học về , đã dám to gan buông lời trêu chọc :

-“ Này ! Này em ơi em đẹp quá đi thôi , áo học trò trắng quá nhưng mà hôi” . Tôi đỏ mặt vừa xấu hổ vừa tức sôi sùng sục . Bọn chúng không kiêng nể mình thì mình phải cho ngay một bài học để biết thế nào là “ lễ độ” . Tôi đanh đá cao giọng :

“ Này anh kia, anh bẩn quá đi thôi , mũi thò lò xanh biếc vương bờ môi”.

Bọn con trai tía tai mặt mày. “ Hắn” cũng đi trong đám đó .

Rồi chuyện ấy, chẳng hiểu tại sao lại đến được tai mẹ . Mẹ bảo : “ Con gái không lên thế”

Một lần khác, trên đường đến trường, đường vừa trơn vừa lầy lội do một cơn mưa ngang qua. Đến chỗ bọn chúng , chẳng hiểu sao tôi bị ngã “cạch” , quần áo bê bết bùn . Một tràng cười giòn tan vang lên . Tôi ngu‎yt’ bọn chúng cái rõ dài . Đi thẳng ! Bọn chúng tất cả đều im như thóc . “ Hắn” nhìn tôi … đầy khó hiểu . Mặc kệ !

Mười bảy tuổi – thằng bé bên nhà đã cao hơn tôi , chững chạc hơn tôi và rất … đẹp trai . Hắn không còn sợ ma . Tôi không còn bắt nạt được hắn nữa .

Sinh nhật thừ mười tám . Mẹ mua cho tôi một cái váy hoa . Tôi ngượng ngiụ … khoác lên người . Trước tụi con trai tôi xấu hổ đến đỏ chin mặt . Than ôi ! “ đấng mày râu “ một thời oanh liệt , nay còn đâu?

Lần sinh nhật ấy. thằng bé nhà bên gửi tặng tôi một nhành mimosa và một cái nơ cài đầu màu xanh .

Năm học lớp mười hai, tôi vẫn bị tụi chúng xem là con trai, mặc dù giờ đây mắt tôi đã bớt trố , trán bớt dô và tóc tôi đã so’ng sánh ngang vai . Tôi đã là một thiếu nữ thực thụ , hiền dịu và có phần đáng yêu nữa . Chính mẹ tôi cũng thừa nhận , vậy mà , tôi vẫn bị mang tiếng là con trai !


Rồi, mùa phượng năm ấy , tôi vào đại học . Thằng bé nhà bên mà tôi thường bắt nạt cũng vào bộ đội

Ngày ..tháng…dần trôi ! Đà Lạt, mùa này, Mimôza đã rực vàng thành phố . Nhìn những chùm hoa nhỏ xíu, xinh xinh nép mình dưới lá , trong tôi bỗng trào dâng một nỗi xốn xang khó tả . Và tôi chợt phát hiện ra trong màu vàng bất tận của hoa , hình như có màu xanh đang ẩn mình trong đó! Màu xanh của là hay màu xanh của áo ai ?? ….

puppy_love
22-11-2005, 08:48 PM
Thư Chưa Gửi

Bùi Thì Tuyết Nhung ( 1/14 Thành Chung, Nam Định)

Nga ơi! Thành Nam mới đầu tháng 10 đã trở lạnh . Cái lạnh dễ đi vào hồn người làm thức tỉnh nỗi đau trong quá khứ . Hình như, có một thời , tao và mày đã từng là những người bạn tri âm, tri kỷ của nhau , cùng theo đuổi những ứoc mơ ngông cuồng của tuổi trẻ . Vậy mà giờ đây , kẻ Nam người Bắc , ước mơ xưa tan vỡ , mỗi đứa ôm một nỗi buồn riêng ở hai phương trời ! Số Phận! Có số phận không hở Nga Tao đã từng nghi ngờ , đã từng quả quyết không có số phận, nhưng lúc này tao lại tin có số phận dành cho mỗi người . Mới xa nhau một năm lẻ một tháng mà sao tao thấy thời gian trôi lâu quá . Thời gian cứ ì ra , dai dẳng và thách thức tao với mày , với ai đã từng trải qua ngông cuồng coi khinh mọi thứ . Tao biết cuộc sống mày cũng chưa mấy ổn định , nhưng tao có thể giúp gì cho mày khi mà cuộc sống của tao cũng đang ngổng ngang trăn mối . Ngay lúc này, khi đang đứng giữa ranh giới của cuộc sống học trò hồn nhiên và cuộc sống xô bồ phia` trước , thì bao nhiêu những táo bạo của tuổi trẻ trong tao tan biến cả . Tao không còn đủ ngông cuồng để lao theo y’ thích riêng của mình , để lại nở nụ cười đắc chí trước vẻ khó chịu của người khác về những việc làm ngưôc đời của mình

Nga ! Tao bây giờ khốn khổ như một kẻ bại trận . Rụt rè, thận trọng trong mỗi bước đi . Giờ nhớ này năm trước, tao chỉ lo sống cho cá nhân mình , bỏ mặc tất cả . Nhưng bây giờ thì không thể sống như thế được nữa . Gia đình , hoàn cảnh … mọi thứ níu chân tao và tao đành chỉ biết chấp nhận – chấp nhận và cam chịu . Đôi lúc bức bối quá , tao muốn khóc thật to nhưng rồi lại nghĩ : “ khóc để làm gì ? “ . Để chứng tỏ với mọi người mình là con gái ? Ôi ! Phải chi ngày trước tao đừng khoác lên mình vẻ cứng rắn, kiêu hãnh của một kẻ khinh đời thì bây giờ có lẽ tao mặc sức được khóc cho những nỗi đau không biết tỏ cùng ai , Với cái tuổi 20 ương ương , dở dở này , người ta có thể làm được những gì để chuẩn bị cho bứơc tiến của mình khi mọi ngả đường đều lạnh lung khép cửa ?!

Đêm nay ,đêm đầu tiên tao đón tuổi mới của mình trong nỗi cô đơn hiu quạnh . 20 cây nên cứ bung` cháy hết mình khiến tao nhớ những năm tháng học trò quá . Những năm tháng mà tao đã thỏa sức hoài phí thời gian để bây giờ ngậm ngùi nuối tiếc. Phải chăng đấy chính là sự bất lực của con người trước qui luật khắc nghiệt của cuộc sống ? Hành trang tao mang theo cho tuổi 20 chỉ vẻn vẹn những mối tình không rõ điểm khởi đầu và kết thúc cùng bao nỗi day dứt , băn khoăn về những điều đã mất . Không dưng tao bỗng thấy sợ mọi thứ , sợ sự ngông cuồng cùa mình ngày xưa . sợ sự rụt rè cùa mình hôm nay và rồi sẽ sợ gì nữa cho ngày mai ? Sự chững chạc , chin chắn không làm cho người ta tự tin hơn mà chỉ làm cho người ta thêm nhiều mối lo …

Đêm nay , bên 20 cây nên mừng sinh nhật , tao ngồi viết thư tâm sự với mày . Chợt nhớ ra trong tay mình không có địa chỉ gửi làm sao đây ? Nếu vô tình đọc được những dòng chữ này , hãy viết thư cho tao ngay nhé . Có thể tao may mắn hơn mày , không phải đi tha phương cầu thực , nhưng nằm gặm nhấm cuộc sống vô nghĩa ở đây hòan toàn không hợp với nếp sống sôi nổi vốn có của tao ...

Đêm nay, chẳng hiểu sao gió bỗng thét gào giận dữ , lao điên cuồng khắp ngõ ngách không gian . Mà hình như gió vừa vấp ngã . Đúng rồi, tao nghe có tiếng khóc của gió , não nùng và thê lương lắm , nghe như tiếng khóc của người giấu mamg trong mình một nỗi đau bị dồn nén từ ngàn xưa …

Ở nơi ấy , mày có chung tâm trạng như tao lúc này không Nga ??


Thành Nam – Một ngày không bình yên ! 22.10.1997

puppy_love
23-11-2005, 07:46 PM
Tình Yêu Bắt Đầu Từ ….

Trần Thị Doan ( TP.HCM)

Không biết có phải là vào những ngày nắng đẹp thì tình yêu sẽ đến với ta, hay vì gặp được người tri kỉ thì trời đất trở nên sang’ sủa hơn . Tôi nhớ rất rõ ngày hôm đo’ là mồng 5 Tết, 2h chiều nhưng nắng xuân rất dịu và trời rất xanh trong, lũ bạn rủ tôi đi coi film “ Thằng Bờm” để cười một trận cho đã trước khi bước vào học kỳ cuối cung của cấp III. Đã lâu rồi tôi không xem được bộ film nào hài như thế , chúng tôi túm vai nhau mà cười ngặt nghẽo, chảy cả nước mắt nước mũi với cái khờ khạo , ngây ngô đến tội nghiệp của thằng Bờm . Tan phim, mọi người tủa đi lấy xe , tôi và hai ba đứa khác đứng chờ cho tụi kia lấy xe thì anh cũng vừa dắt xe ra, “ ui chu choa ! Đẹp trai quá mày ơi!” – giọng một con bạn tôi thốt lên . Tất cả chúng tôi quay đầu lại nhìn . Phải công nhận là anh đẹp, tướng tá cao ráo rắn rỏi , mặt mũi cương nghị và rất “ bô giai” đúng tiêu chưẩn của một chàng trai Hà Nội , uổng cái là mặc cái đồ trong hơi “ cù lần” . Anh dắt xe đi qua chúng tôi . “ Lạy trời cho hằn nhìn thấy con để con nháy mắt làm duyên với “ – vẫn giọng con bạn tôi thì thào . Anh đang bình thản đi qua bỗng dừng lại . Có chuyện gì đây ? Thì ra xe anh ấy bị tuột xích . “ Ê, có cái khăn nào cho tao mượn lẹ để tao đưa hắn lau tay lấy điểm coi” . Con bạn tôi chưa kịp đưa anh chiếc khăn thì anh đã sửa xong . Khi anh cúi người với tay qua phía kia để gạt chống thì hỡi ơi , “ Tẹt…!” , thần tượng của tôi bị mặc quần lủng đít . Một đường chỉ dài gần gang tay đã bị mục hay bị kéo căng rách tẹt một phát phơi ra cái quần đùi không rõ màu gì nữa ( tụi tôi đâu dám nhìn lâu, kẻo học ngu thì sao ) . Sau giây phút lặng người . tụi bạn tôi ôm bụng cười rũ ra . Dĩ nhiên là tôi không cười , nên anh mới dồn mắt vào cầu cứu tôi chứ . Bây giờ tôi mới thấm thía câu noi’ của mẹ tôi mỗi khi tôi cười quá độ : “ cười đúng chỗ kết thêm tình bạn .ngược lại sẽ mất bạn đấy con ạ!” . Sau khi phát hiện ra tai nạn bất ngờ , anh đỏ mặt đứng như trời trồng , trông thật tội nghiệp . Tụi bạn tôi cũng vừa lấy xe ra xong, nhìn mặt anh tần ngần ngượng nghịu không dám xoạc chân leo lên xe , tôi bỗng thấy thương anh kỳ lạ Tôi lại gần : “Tụi bạn em ưa ghẹo vậy thôi chứ không có gí nghiêm trọng đâu , anh leo lên đi, em che cho” . Nhìn hắn phóng xe như ma đuổi , tụi bạn tôi cười theo một chập mới thôi .

Ôi tuổi học trò quá vô tư . Giờ có bỏ tiền ra bao nhiêu cũng không thể mua được tiếng cười giòn hồn nhiên như thế nữa. Sau buổi gặp đó tôi cũng cảm thấy xao xuyến và nhơ nhớ đến anh, một nỗi nhớ nhẹ nhàng dễ thương giúp tôi bớt căng thẳng trong những ngày chuẩn bị bài vở cho các kỳ thi cuối cấp và thi Đại Học . Vào đúng cái ngày mà mà tơi hòan toàn không nghĩ đển anh lại là ngày tôi gặp anh . Trời hôm đó cũng sang, mây trong xanh và nắng dìu dịu, tôi hồi hộp bước vào phòng dự thi môn đầu tiên của kỳ thi tuyển vào Đại Học Tổng Hợp khoa Ngoại ngữ. Đang ngồi mân mê thẻ thí sinh thì anh bước vào . Tim tôi đập loạn xạ, chân tay trở lên thừa thãi khi anh nhìn tôi với vẻ mặt bất ngờ không kém. Nội quy phòng thi không cho phép biểu lộ mọi tình cảm cá nhân nên tôi chỉ mỉm chặt môi rồi gật đầu chào anh . Hóa ra anh là sinh viên năm cuối, khoa Toán trường Tổng Hợp nên cũng tham gia vào việc gác thi . Tôi làm bài khá tốt cả ba môn thi và anh đã thưởng cho tôi một chầu chè thương trong một quán ché nhỏ nằm khiêm tốn trong một con hẻm nhỏ đối diện với nhà thờ Huyện Sỹ . Hương vị của ly chè không ở đâu sánh được, tôi đã bẽn lẽn uống sạch ly chè ngọt cũng như uống trọn ánh mắt trìu mến anh dành cho tôi. Anh cho tôi biết, kể từ ngày gặp tơi trong hòan cảnh vô cùng éo le đó, anh không sao quên được ánh mắt dịu dàng của tôi ( nhưng bạn tôi thì gọi đó là cặp mắt giả nai bậc sư phụ) đã cứu vợt linh hồn anh đang muốn lìa khỏi xác vì xấu hổ ! Anh nói rằng đã ba lần anh nhìn vào sao đổi ngôi và cả ba lần anh đều nghĩ đến tôi ! ( Anh làm tim tôi muốn nổ tung vì khoái chí và hạnh phúc ) Và anh cũng cho tôi biết, hôm đó anh không đi coi phim mà gởi xe lên thăm ba anh sống ở chung cư dần đó. Ba mẹ anh ly than chỉ vỉ ba anh quá nghèo, quá liêm khiết và quá l‎y’ tưởng .Anh rất thương mẹ nhưng ba lại là thần tượng của anh nên cái quần bộ đội ba cho , tuy đã cũ, anh vẫn thích mặc mỗi khi lên thăm ba để cho ba vui . Ngay cả khi bị bạn bè trêu chọc là “ chụ bộ đội con”, anh cũng không cảm thấy mắc cỡ , cho tới một ngày nó ….tẹt trứoc mặt tôi , anh mới chịu cất vào tủ … Thế là chúng tôi yêu nhau. Một tình yêu thật ngọt ngào và đẹp như mơ , dù chỉ bắt đầu bằng một sự kiện ngộ nghĩnh đáng yêu !

puppy_love
23-11-2005, 08:09 PM
Tình bạn, Tình yêu và …

Hoa Biển ( đà Lạt )

Nó sống thiên về bạn bè. Lời nhận xét của đứa bạn làm nó nghi ngờ . Nó không tin, nhưng nó không dám khẳng định bạn nó sai

Chị nó bảo : “ bao giờ mày cũng coi trọng bạn bè hơn người nhà . Có đứa nào tốt với mày đâu! “ . Mặt nó nóng lên , nhưng nó không cãi . Chị không hiểu nó . Cả nhà chẳng ai hiểu nó . Nó lao đi tìm bạn bè … Dĩ nhiên , nó không lầm lẫn tình cảm dành cho gia đình và bạn bè

Một tuần nữa nó vào Đại Học . Tụi bạn trong nhóm kéo tới rủ nó đi pinic . Nó phân vân . Nhà nó chiều nay bận nhiều công viec6 . Nhỏ N. khó chịu : “Lúc nào cũng bận, công việc đâu mà nhiều thế, mấy ngày nữa nhỏ đi rồi . Hơn nữa, nhóm mình phải có buổi họp mặt trước khi chia tay chứ . Đi đi nhỏ . N có chuyện muốn tâm sự với nhỏ” . Mớ công việc thoáng qua trong đầu nó . Nó nhìn anh . Nãy giờ anh c hỉ im lặng nhìn nó. Nó gật đầu, hòa mình vào nhóm bạn . Nó không hay mẹ đang nhìn theo nó thở dài . Chị nó nhăn mặt : “ con chẳng ưa nổi con nhỏ N. t‎y’ nào . Vậy mà nhỏ Ly nhà mình lại chơi than với nó”

Gần một năm rồi nó mòn mỏi đợi thư anh và bạn bè trong nhóm . Có ai nhớ tới nó ? Thời gian làm thay đổi nhiều thứ . Nhưng nó vẫn tin tình yêu anh dành cho nó không giả dôi , điêu ngoa và tình cảm của nhóm bạn nó trong sang’, chân thật

Nó mải miết đi theo những con đường nơi phố núi này với tháng ngày thương nhớ . Nó phong phanh nghe tin anh và N . Không ! Nó không tin ! Anh không bao giờ lừa dối nó !N. cũng không bao giờ lừa dối nó !

Vế quê mấy ngày nghỉ lễ , nó bất ngờ biết được anh và N. cũng về quê trước nó hai ngày.

Chị nó không còn “ nhắc nhở” nó về tỉnh cảm bạn bè khi thấy nó trốn biệt trong nhà . Nó đã hiểu câu nói của Roffner : “ Đau khổ làm cho con người ta khôn ngoan hơn là hạnh phúc”

Nó trở lạu phố núi vội vã . Câu nói của N. hôm họp mặt cuối cùng nơi bãi biển nhói trong tim nó : “Nhỏ ơi , N. lỡ yêu …. Nhưng dẫu sao nhỏ cũng là người đến trước. Chơi trong nhóm , hạnh phúc của nhỏ , cũng chính là hạnh phúc của N “ . Nó muốn gào lên trong mưa gió mà sao môi vẫn mím chặt . Nó đó ư ? N đó ư? Và anh ???

Đau khổ hiện tai của nó có là nỗi đau của N không ?

Nó thấy nhớ nhà quay quắt .

baby_kitty
23-11-2005, 08:27 PM
hehe, muội cũng "siêng" đâu có thua tỷ, ngồi type ra cuốn sách đó á hả :P :D

puppy_love
29-11-2005, 08:06 PM
Miền Nhớ

Nguyễn Lê Hồng Tuyết ( Nghệ An)


Em biết tình ích kỷ và dựa dẫm vào người khác là việc làm không nên . Nhưng đã trở thành thói quen khi bên em luôn có anh . Em chẳng có gì phải lo sợ, em bước vào giảng đường rộng mở với vẻ tự tin, niềm kiêu hãnh vì có anh bên cạnh


Với em, đó là niểm hạnh phúc lớn lao nhất anh dành cho em . Có anh , em như có thêm niềm tin và sức mạnh . Nhiều lúc em tự hỏi : liệu mình có trở thành người có quyền hành cao nhất của anh không. Vậy mà bây giờ, em lại không dám nhờ anh , dù là dắt chiếc xe đạp lên cầu thang . Vì sao hả anh ? Chẳng lẽ tất cả những gì mình yêu thương nhất, tất cả những gì mình nâng niu trân trọng, phút chốc do tự ái, hiểu lầm mà tan vỡ sao anh ? khi chia tay rồi , anh có còn nuối tiếc ? Còn em ư? Tập làm quen với thói quen mới là không có anh , sao mà khó quá? Em chưa bao giờ nghĩ đến là có một lúc nào đó, trên bước đường đời của em lại không có anh . Đó là một sự thật đau đớn nhất ….


Em vẫn chưa bỏ thói quen lên thư viện chiều thứ bảy . Đôi lúc quên rằng mình đang ngồi một mình, định quay sang hỏi anh vài câu, chợt giật mình vì đó không phải là anh . Vắng anh, không còn ai để tranh cã với em , với cai 1l‎ -không-chấp-nhận-được . Vây mà vẫn là người thắng cuộc . Không còn anh để gỡ tay che mắt những lcú em không đủ dũng cảm xem cảnh phim hãi hung . Không còn giọng nói nhẹ nhàng : “ ÔI , xem phim qua kẽ tay thì thấy gì, này, em xem , có gì đâu. Hãy nghĩ rằng đó không phải là dao, mà là gỗ” ..” này nhóc, sung nước đấy” . “ Ôi người ta yêu nhau rồi bỏ nhau vì kịch bản nó thế , ngoài đời họ là bạn thân đấy “ . Không còn ai giễu em khi đọc tiểu thuyết . Em được an ủi bởi những câu nói ấm áp của anh trong vòng tay anh , là thế giới thiên đường của em , Trong những giấc mơ hãi hung , em hét lên là đã thấy anh dang vòng tay ra đón em . Nhưng bây giờ em lại không còn bị những giấc mơ ám ảnh, thì cũng là lúc không bao giờ còn có thể có anh bện mình nữa . Những ngày em ôm tập, khi mở cửa ra bao giờ cũng thấy một bó hoa dại gài nơi cửa. Em hạnh phúc với tình yêu của mình . Vậy thì tại sao anh và em không gặp nhau 1 lần cuối , b iết đâu …. Tại sao anh cứ cố tình lảng tránh em ? chẳng lẽ mình yêu nhau đến thế , giờ lại bình thản nhỉn người mình yêu đang đau khổ đến tột cùng . Biết còn yêu nhau, sao đành bất lực , để tự ái làm cho chia rẽ ? Thói quen đến phòng anh vào chiều chủ nhật làm cho em bất an . Nhưng anh đi vắng , em hiểu … Bông hoa dại ven đường cài bên cửa , liệu anh có còn nhận ra đó là em ?

Em đã phải rất cố gằng tạo cho mình thói quen không có anh. Nhưng em vẫn có thói quen với những gì đã trở thành tiềm thức . Chiều nay vô tình gặp anh trên đường cũ, ngập ngừng rồi quay lưng . Biết rằng phía sau lưng là ánh mắt anh đang níu kéo đến nao long, nhưng biết làm sao được khi bên anh còn có một người

puppy_love
29-11-2005, 08:15 PM
Tự Bạch Trước Gương Xuân

Hồng Hà ( TP.HCM)

Nhớ ngày nào còn bỡ ngỡ khi bước chân vào giảng đường đại học sao thấy mình quá nhỏ bé trong cái lớp cả trăm người . Cuộc hành trình trước mặt dài những bốn năm, những trăn trở buồn vui chắc không phải là ít

Cũng như bao bạn bè trang lứac khác, con cũng ấp ủ trong long mình những khát vọng đam mê , Mẹ nói : “ Con gái học báo chí, đi suốt ngày ai mà them` lấy” . Anh Hai bảo rằng : “ nó chỉ báo đời thôi “ . Và chỉ riêng ba nhìn con âu yếm : “ Cố gắng lên , cô phóng viên nhỏ của ba!”

Vậy mà ba ơi, con cũng có những phút mềm lòng, những khát vọng đam mê đã chìm vào quên lãng. Con ngao ngán trước cảnh đời thực tại- với những lo toan cơm áo gạo tiền …

Xin hãy cho con một lần soi gương nhìn lại chính mình để gột rửa những nho nhen tầm thường giả dối. Để nhen nhóm trong tim một con một ngọn lửahổng chân thật, để chẳng bao giờ phải xấu hổ ăn nân

Con sẽ trở về với những ước mơ của ngày xư, như chiếc bong tìm lại hình đã mất . Chắc ba mẹ chẳng ngạc nhiên đâu trước một điều giản dị : “ Bởi niềm vui cũng làm con bật khóc!”

puppy_love
29-11-2005, 09:11 PM
Em Vẫn Chờ Anh

Pham Thúy Thảo ( Hà Nội)

Ngày …

Lớp học vừa tan thì cũng là lúc cơn mưa bất ngờ ập tới . Mặc trời mưa như trút nước, mặc lũ bạn đang nhìn mình ái ngại, em phóng xe băng giữa đêm mưa, còn ngoái lại nháy mắt tinh nghịch : “ Đi trong mưa cho nó bớt khô khan ấy mà “ . Chợt giật mình thảng thốt: vô tình em đã nhắc lại câu nói hôm nào của anh . Trước mặt em bỗng vỡ òa một vùng k‎y’ ức , kỷ niệm xa xôi dội về … Em thấy mình như đang cùng anh lang thang trong chiều mưa Hà Nội, mặc mưa ườt nhóe trên tóc , trên mắt . Ánh đèn vàng hoe hắt sang’ qua hàng cây xuồng mặt đường loang loáng nước sao mà giống ránh chiều Hà Nội cuối cơn mưa hôm ấy thế!Hay chỉ là em tưởng tượng đấy thôi ? Ừ chỉ là tưởng tượng thôi ! Anh bây giờ xa lắm ! Hôm ấy em đã tủm tỉm tươi cười ‎với ý nghĩ của mình : “ Đi trong mưa để chung thủy với nhau hơn “ và em cũng tin là thế . Vậy mà … Mưa hay lắm anh ạ , trong mưa người ta có thể khóc thỏa thuê mà không sợ bị ai biết . Đã gần hai tháng rồi kể từ ngày chia xa Hà Nội, em vẫn chưa nhận được là thứ nào của anh …

Ngày …

Sáng nay ở nhà một mình , đọc lại những lá thứ anh gửi từ thuở ban đầu ấy mà em bật khóc. Anh! Có bao giờ anh nhớ tới em không ? Sao mãi tới bây giờ anh vẫn chưa hồi âm cho em dù chỉ một dòng ? Lẽ nào chẳng bao giờ chùng mình được trao gửi thư từ cho nhau nữa ? Anh thất vọng vì em ư? Chúng mình đã có những giây phút tuyệt vời bên nhau mà ! Hà nội đã để trong em bao dịu ngọt , êm đềm . Bên anh , đứa con gái ngạo mạn , bướng bỉnh là em nhận ra mình yếu đuối , bé nhỏ cần được chở che bíêt nhường nàp . Anh chưa nói gì cả , nhưng rõ rang anh không vô tình với em , bởi ánh mắt tha thiết của anh lúc chia tay nói hộ bao điều ….

Ngày ….

“ Thực ra thì đã có gì đâu , chỉ là bạn qua thư , chỉ một lần gặp gỡ , việc gì phải day dứt , nhớ thương” . Tự dồi lòng như vậy nhưng em biết mình không thể quên anh . Gặp anh một lần thôi , nhưng đủ cho em nhận ra anh chính là nửa còn lại mà mình đang tìm kiếm. Trái tim kiêu kì của đứa con gái 17 tuổi lần đầu xao xuyến bâng khuâng …. Từ ngày gặp anh , con người em đã thay đổi đến chính em cũng không ngờ. Em đang tự hòan thiện mình để xứng đáng với anh ….


Ngày …

Hôm nay T. gọi điện đến, em đã cúp máy và òa khóc tức tưởi . Sẽ chẳng ai thay thế được anh đâu! Thất vọng và buồn chán vì những chuỗi ngày mong đợi thư anh , em đã lấy T. lấp chỗ trống, hòng mong xóa nhòa anh trong tim em , nhưn trời ơi , em càng cố quên anh bao nhiêu thì hình ảnh anh càng rõ nét bấy nhiêu. Anh đã ngự trị hồn em , hiện về cả trong những giấc mơ … Em đã chìm sâu vào đôi mắt buồn mênh mang và cương nghị của anh, đã gục đầu vào lòng anh mà khóc, khóc thỏa thuê cho vơi bớt nỗi niềm của tháng ngày hoài mong … Nhưng tỉnh dậy mới biết là mình nằm mơ .. Anh vẫn bặt vô âm tín . Lẽ nào hạnh phúc củ em chỉ là những giấc mơ ?

Ngày ….

Anh ơi ! Em không thể chịu đựng được nữa đâu . Ngày qua ngày em ngóng đợi tin anh . Em đã gọi ngàn lần tên anh … Em hồi hộp chờ nghe tiếng xe quen thuộc của cô phát thư qua cánh cổng , để rồi tim thắt lại vì thất vọng theo tiếng xe dần xa … Không kìm được lòng , em cầm bút viết thư cho anh .Nhưng rồi lòng kiêu hãnh của một đứa con gái đã không cho em gửi đi … Giá mà anh hiểu được long em …


Ngày…

“ Em biết lời yêu thương còn ở trong anh
Như ốc đảo nằm trong sa mạc
Nhưng anh cứ lặng yên hơn cát
Chính điều này làm em yêu anh”

Anh ạ, hôm nay đọc được nhưng câu thơ này , em chợt nhận ra rằng mình thật ngốc nghếch . Điều gì đến sẽ đến , một người nhạy cảm như anh chẵc đã hiểu được tình cảm của em . Mà cho dù tình cảm của anh dành cho em chỉ là tình bạn theo nghĩa thong thường đi nữa thì anh cũng không bao giờ quay lưng lạnh lung như thế đâu- em biết rõ anh mà . Ừ nhỉ , rất có thể anh gặp chuyện gì đấy quan trọng ,không viết thư ngay cho em được . Em không tự an ủi , tự huyễn hoặc mình đâu ! Em có quyền hy vọng … Anh ơi , em và quyển nhật k‎y’ này sẽ vẫn chờ anh ….

Bambi
15-01-2006, 11:34 PM
Mụ PL! :-* thanks mụ nhìu nhìu :-*

tiểu bụi đời
15-01-2006, 11:46 PM
ba` ni siêng ghe :-*