ThầnSầu
19-07-2007, 08:04 AM
MỘT CHUYỆN KINH KHỦNG
Chương 1
Sáng ra thức giấc,Vigor cảm thấy người như muốn nhũn ra vậy.Tối qua, nó và tụi bạn vừa đá xong trận cuối của giải toàn thành.Tất nhiên,nó làm chủ cầu môn nên bị một đứa có cái mặt đầy tàn nhang đả trúng cái chân phải làm nó như muốn liệt.
Vig thấy thằng này có vẻ quen đấy,song nó lại chẳng nhớ là đứa nào.Có lẽ là trong lớp Pháp văn thôi.Nó nghĩ.
Hôm nay Vigor có một tiết làm luận văn trong lớp.Một bài luận cuối kỳ,nhưng xem ra Vig chẳng hề để ý gì.Nó mường tượng ra một hình ảnh đầy sáng chói khi nó được thầy Rivande trao một bằng khen,ca tụng nó trước lớp như thể một thần đồng.Điều này hẳn có cơ sở,bởi Vigor học Pháp văn giỏi nhất lớp,nó cũng giỏi môn khoa học.Ba mẹ nó tự hào về nó.
-Ramon!Ramon.Chính nó chứ không ai khác.Khỉ thật,cái chân đau của mình.Hôm nay không băm vằm nó ra thì không thể nào nguôi giận được.
Vigor vừa nghĩ,tay nó như nắm lại thành một quả đấm.
Lambar cười hỏi về trận đấu tối qua:
-Trận đấu tuyệt đấy chứ!
Vigor cười gượng:
-Ờ…ờ tuyệt,nhưng người tao tê rần hết cả rồi.
Lambar vỗ vai nó:
-Cũng chẳng sao,thứ bảy này tao cho phép mày nghỉ dưỡng sức ở nhà vậy.
Nó chợt trố mắt:
-Thế là sao,ai sẽ giữ cầu môn thay tao.Mày nên huỷ trận đấu ngay thôi!
Lambar bỏ đi.Dường như nó định không cho thằng này biết là kẻ thù của nó sẽ thay nó trọng trách này.
Vigor như tức điên lên vì thái độ đột ngột của thằng bạn nó,nó sẽ không nói chuyện với ai cho đến khi vào lớp.
-Này Vig.mày biết gì chưa.Hôm này chúng ta phải làm luận văn thi học kỳ.
Vig như bị sét đánh bên tai,người nó run run.
-Mày nói gì chớ,thứ năm tuần sau chúng ta mới làm mà. Đùa vậy không hay đâu
Ben không hiểu thằng này mắc chứng gì không.Ben cau mày:
-Mày điên chắc.Tao chưa bao giờ đùa cợt chuyện gì,nhất là một chuyện quan trọng như thế.Tiêu mày rồi!Tao chắc mày chưa chuẩn bị gì.
Vig như muốn đấm vào mặt thằng Ben một quả,chuyện cũ chưa xong lại thêm thằng này sỉ nhục nó.Hôm nay mình bị sao thế nhỉ.Không thể tin được là lại làm luận văn hôm nay.
Khốn kiếp thật!Khốn kiếp thật!Tại sao ta lại xui xẻo đến như vậy,ta làm gì sai chắc!
Những mớ hỗn độn trong lòng thằng Vig quả không thể bộc lộ ra ngoài được.Vì thầy Ravende đang bước vào lớp.Nó thất kinh…
Vigor chợt tỉnh dậy,thì ra nó đang nằm mơ,một giấc mơ quả kinh khủng.Nhưng điều làm nó thấy thất thường là xung quanh nó là một cảnh vật kỳ lạ, và dường như đây không là nhà nó!
Vig cảm thấy hồi hộp,rất hồi hộp.Xung quanh nó thứ gì cũng to lớn cả,và giờ đây nó cố trấn an rằng đây chỉ la do nó đang mơ.Nó nhéo thật mạnh vào cánh tay và thấy đau nhói:
-”Mình…mình…không nằm mơ ư!”
Rồi như chuẩn bị oà ra khóc,Vig nghe thấy tiếng động lạ từ trong một góc tối.Vig lùi lại phía sau,tay nó huơ huơ tìm một thứ gì đó để cầm.Giọng nó run run đầy lo sợ:
-Ai…ai…ai đó?
Chỉ thấy đáp lại bằng một tiếng lộp cộp không rõ do đâu.
Vig lại thét lên:
-Sao ngươi không trả lời?Ta không sợ ngươi đâu!...
Vig gần như bị tiếng động lôi cuốn,nó lết lại phía phát ra tiếng động.Nó lết càng ngày càng gần,và tiếng động lạ như trống giục,càng ngày càng lớn và dồn dập hơn.Vig mặt mày tái nhợt,mồ hôi nó thấm ướt cả quần áo,người nó giờ như bị lửa đốt hay là đang nằm trong một nồi hấp vậy.Tim nó đập thình thịch nhanh như một cái máy làm việc công suất cao,sự hồi hộp làm cho lồng ngực của nó như muốn vỡ ra.
-“Mình cần dũng cảm lên.”-Vig tự trấn an mình.
Rồi một tiếng phốc bất ngờ,một con chó béc giê phóng ra ngay trước mặt Vig.Nó la lên một tiếng “Á!” kéo dài
Chương 1
Sáng ra thức giấc,Vigor cảm thấy người như muốn nhũn ra vậy.Tối qua, nó và tụi bạn vừa đá xong trận cuối của giải toàn thành.Tất nhiên,nó làm chủ cầu môn nên bị một đứa có cái mặt đầy tàn nhang đả trúng cái chân phải làm nó như muốn liệt.
Vig thấy thằng này có vẻ quen đấy,song nó lại chẳng nhớ là đứa nào.Có lẽ là trong lớp Pháp văn thôi.Nó nghĩ.
Hôm nay Vigor có một tiết làm luận văn trong lớp.Một bài luận cuối kỳ,nhưng xem ra Vig chẳng hề để ý gì.Nó mường tượng ra một hình ảnh đầy sáng chói khi nó được thầy Rivande trao một bằng khen,ca tụng nó trước lớp như thể một thần đồng.Điều này hẳn có cơ sở,bởi Vigor học Pháp văn giỏi nhất lớp,nó cũng giỏi môn khoa học.Ba mẹ nó tự hào về nó.
-Ramon!Ramon.Chính nó chứ không ai khác.Khỉ thật,cái chân đau của mình.Hôm nay không băm vằm nó ra thì không thể nào nguôi giận được.
Vigor vừa nghĩ,tay nó như nắm lại thành một quả đấm.
Lambar cười hỏi về trận đấu tối qua:
-Trận đấu tuyệt đấy chứ!
Vigor cười gượng:
-Ờ…ờ tuyệt,nhưng người tao tê rần hết cả rồi.
Lambar vỗ vai nó:
-Cũng chẳng sao,thứ bảy này tao cho phép mày nghỉ dưỡng sức ở nhà vậy.
Nó chợt trố mắt:
-Thế là sao,ai sẽ giữ cầu môn thay tao.Mày nên huỷ trận đấu ngay thôi!
Lambar bỏ đi.Dường như nó định không cho thằng này biết là kẻ thù của nó sẽ thay nó trọng trách này.
Vigor như tức điên lên vì thái độ đột ngột của thằng bạn nó,nó sẽ không nói chuyện với ai cho đến khi vào lớp.
-Này Vig.mày biết gì chưa.Hôm này chúng ta phải làm luận văn thi học kỳ.
Vig như bị sét đánh bên tai,người nó run run.
-Mày nói gì chớ,thứ năm tuần sau chúng ta mới làm mà. Đùa vậy không hay đâu
Ben không hiểu thằng này mắc chứng gì không.Ben cau mày:
-Mày điên chắc.Tao chưa bao giờ đùa cợt chuyện gì,nhất là một chuyện quan trọng như thế.Tiêu mày rồi!Tao chắc mày chưa chuẩn bị gì.
Vig như muốn đấm vào mặt thằng Ben một quả,chuyện cũ chưa xong lại thêm thằng này sỉ nhục nó.Hôm nay mình bị sao thế nhỉ.Không thể tin được là lại làm luận văn hôm nay.
Khốn kiếp thật!Khốn kiếp thật!Tại sao ta lại xui xẻo đến như vậy,ta làm gì sai chắc!
Những mớ hỗn độn trong lòng thằng Vig quả không thể bộc lộ ra ngoài được.Vì thầy Ravende đang bước vào lớp.Nó thất kinh…
Vigor chợt tỉnh dậy,thì ra nó đang nằm mơ,một giấc mơ quả kinh khủng.Nhưng điều làm nó thấy thất thường là xung quanh nó là một cảnh vật kỳ lạ, và dường như đây không là nhà nó!
Vig cảm thấy hồi hộp,rất hồi hộp.Xung quanh nó thứ gì cũng to lớn cả,và giờ đây nó cố trấn an rằng đây chỉ la do nó đang mơ.Nó nhéo thật mạnh vào cánh tay và thấy đau nhói:
-”Mình…mình…không nằm mơ ư!”
Rồi như chuẩn bị oà ra khóc,Vig nghe thấy tiếng động lạ từ trong một góc tối.Vig lùi lại phía sau,tay nó huơ huơ tìm một thứ gì đó để cầm.Giọng nó run run đầy lo sợ:
-Ai…ai…ai đó?
Chỉ thấy đáp lại bằng một tiếng lộp cộp không rõ do đâu.
Vig lại thét lên:
-Sao ngươi không trả lời?Ta không sợ ngươi đâu!...
Vig gần như bị tiếng động lôi cuốn,nó lết lại phía phát ra tiếng động.Nó lết càng ngày càng gần,và tiếng động lạ như trống giục,càng ngày càng lớn và dồn dập hơn.Vig mặt mày tái nhợt,mồ hôi nó thấm ướt cả quần áo,người nó giờ như bị lửa đốt hay là đang nằm trong một nồi hấp vậy.Tim nó đập thình thịch nhanh như một cái máy làm việc công suất cao,sự hồi hộp làm cho lồng ngực của nó như muốn vỡ ra.
-“Mình cần dũng cảm lên.”-Vig tự trấn an mình.
Rồi một tiếng phốc bất ngờ,một con chó béc giê phóng ra ngay trước mặt Vig.Nó la lên một tiếng “Á!” kéo dài