kira_kira
19-07-2007, 08:37 AM
VƯƠNG QUỐC ẢO
( Quách Kính Minh)
Chưong 1:
Rất nhiều năm sau, tôi đứng trên một vách đã bên bờ biển, hướng ra đại dưong, nhìn về vựong quốc ảo của mình, ngắm nhìn thần dân, nhìn lại những nổi chìm nơi trần thế, ngắm những con chim tuyết trên trời mà nước mắt đầm đìa.
Tôi tên là Ca Sách, lớn lên ở trong khu rừng tuyết phủ cùng với một bà pháp sư già ko còn biết bà bao nhiêu tuổi, bà bắt tôi gọi là bà, nhưng bà lại gọi tôi là hoàng tử, hoàng tử lớn của đế quốc Ảo Tuyết. Tôi lớn lên trong khu rừng đó cùng một người em trai tên là Anh Không Thích. Hai chúng tôi là những nhà ảo thuật còn sót lại của đế quốc Ảo Tuyết.
Theo pháp điển ảo thuật, tên tôi có nghĩa là thành đen, còn tên em trai dịch ra là ảo ảnh. Hai chúng tôi khác mẹ, cùng một vua cha. Người cha là vị quốc vương vĩ đại nhất trong lịch sử của đất nước này, trong trận thánh truyết hai trăm năm trước, người đã đánh tan hầu hết thế lực của bộ tộc Lửa ở bên kia biển băng. Nhưng cuộc chiến này cũng làm cho cả vương tộc tôi bị trọng thưong hầu như không thể vãn hồi, ba người anh trai và hai chị gái tôi cũng chết rong cuộc chiến kéo dài mưòi năm trời, cả gia tộc chỉ còn lại hai anh em tôi là nhà ảo thuật. Cuộc chiến này cũng đã giết chết ko biết bao nhiêu vị pháp sư, nhà chiêm tinh, nhà ảo thuật và võ sĩ.
Cuộc chiến đã để lại những vết thưong trong lòng kí ức mà ko ai dám nhắc tới, mặt đất chỉ còn lại những tiếng gào thét và những đốm lửa, bầu trời chỉ một màu trắng lạnh lẽo mênh mang, khắp nơi một màu lửa đỏ rực. Khi còn ở trong hoàng cung, tôi bên lò sưởi ấm áp, người khoác chiếc áo lông cáo ngàn tuổi rất ung dung,tự tại, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của vua cha và cái nhíu mày của mẫu hậu. Mỗi lần nghe tin bại trận, tôi lại thấy thân hình to lớn của vua cha run rẩy, còn mẫu hậu thì nước mắt đầm đìa. Khói lửa ngoài của sổ là bức tranh sinh động nhất trong kí ức thời thơ ấu của tôi. Bức tranh ấy đặt trên nền những tiếng kêu la gào thét tuyệt vọng của các anh chị tôi, những tiếng gào thét ấy luôn xuất hiện rất lâu trong giấc mộng của tôi. Mỗi khi tôi giãy giụa tỉnh dậy, luôn nhìn thấy khuôn mặt mờ ảo, già cỗi và đôi tay thô ráp, ấm áp của bà già đang vuốt ve hai má tôi, bà mỉm cười nói rằng:
- Hỡi hoàng tử của ta, họ đang chờ con, con và họ sẽ gặp nhau.
Tôi hỏi bà:
- Như vậy có nghĩa là tôi cũng phải chết ư ? Bà cười và nói :
- Ca Sách, con là quốc vương tưong lai, con làm sao chết được.
Năm đó tôi tròn 99 tưổi nhưng còn rất nhỏ, chưa đủ tư cách là một pháp sư. Cho mãi tới tận bây giờ, thời gian đã qua đi, kí ức về cuộc thánh chiến đã mờ nhạt, vậy mà mỗi khi tôi hỏi bà, bà vẫn luôn tươi cười nói với tôi rằng:
- Hỡi hoàng tử yêu quý của ta, khi nào trở thành quốc vương, con sẽ hiểu hết. Còn em trai tôi thì hầu như chẳng nhớ gì về trận chiến đó nữa.
Mỗi lần tôi nhắc lại chuyện đó, em trai tôi chỉ cười như chẳng có gì xảy ra cả, nụ cười đầy gian giảo nhưng rất ngây thơ, trả lời rằng :
- Thắng làm vua, thua làm giặc, đó là ý trời, đại huynh đâu cần phải buồn. Nói xong nó ghé sát vào mặt tôi rồi hôn lên lông mày tôi.
Sau cuộc chiến đó, hai anh em tôi lưu lạc nơi trần thế 40 năm ròng. Tôi nhớ, sau cuộc thánh chiến, bộ tộc lửa đã tiến công tới chân thành Nhẫn Tuyết, tôi đã nhìn thấy mái tóc và con người họ đỏ như lửa, nhìn thấy ánh lửa tràn ngập khắp nơi và thi thể của bao nhiêu pháp sư thuộc bộ tộc Băng tan chảytrong lửa, tôi thấy mình đứng trên lầu thành, gió bốn phương ùa tới, thổi tung tà áo choàng dài của tôi. Tôi hỏi :
- Thưa vưa cha, liệu chúng ta có bị giết ko ?
Vua cha ko trả lời, mặt lạnh lùng nhưng ngạo nghễ. Cuối cùng , người chỉ lắc đầu chậm rãi mà kiên quyết, giống như 1 khối băng rắn chắc nhất trên đỉnh tuyết.
Tôi và em trai được 40 pháp sư hộ tống ra khỏi thành. Tôi nhớ mình vừa đi vừa quay lại nhìn tòa thành ngày càng nhỏ và xa dần ở lúc sau mà đột nhiên nước mắt trào ra. Đúng lúc đó, tôi nghe một tiếng thét như xé toang bầu trời nhợt nhạt của vương quốc, tôi biết rằng, đó chính là tiếng kêu bi thảm của con thú một sừng của chị tôi. Em trai tôi khép chặt tà áo lông cáo để tránh gió rồi nhìn tôi và hỏi nhỏ:
- Đại huynh, liêu chúng ta có bị giết ko ?
Tôi nhìn vào mắt đứa em rồi ôm chặt nó vào lòng, nói với nó là ko thể như thế được, chúng ta là một thần tộc mạnh mẽ và ưu tú nhất trên đời.
Bốn mươi pháp sư hộ tống chúng tôi lần lượt chết trên đừong đi. Ngồi trên xe, tôi vẫn thấy biết bao thi thể thi thể của pháp sư và quân sĩ bộ tộc Băng, trong đó có một người tên là Kiệp Thuyên cùng lớn lên trong rừng tuyết cùng với tôi. Kiệp Thuyên là 1 cô bé rất đáng yêu, thông minh nhanh nhẹn, nhưng cô ta đã chết, chết trên một vách đá, một thanh kiếm đỏ đâm thủng ngực cô, găm cô lên vách đã đen, gió thôi mái tóc trắng dài và chiếc áo ma thuật màu trắng của cô đung đưa, uốn lượn như một vũ điệu tuyệt mỹ. Tôi nhớ, khi chiếc xe đi ngang qua vách đã, mắt cô vẫn còn long lanh, tôi nghe như thấy lời cô nói :
- Ca Sách, hoàng tử thân yêu của em, chàng phải sống kiên cường.
Tôi nhớ, người ngã xuống cuối cùng là pháp sư Khắc Thác, một cận vệ của vua cha. Tôi và em trai từ trên xe bứoc xuống thì con thú một sừng kéo xe gục xuống. Khắc Thác quỳ xuống xoa lên khuôn mặt tôi rồi chỉ về phía đừong chân trời và nói với tôi:
- Ca Sách, hoàng tử thân yêu của tôi, trước mặt là của vào trần thế, tôi ko thể hộ vệ hoàng tử đc nữa.
Rồi Khắc Thác cười, tuyết rơi đầy trên khuôn mặt tuấn tú. Tôi thấy vết thưong trên ngực anh ta là một dòng máu trắng tuôn chảy, từng giọt, từng giọt nhỏ xuống mặt đất đen rồi loang ra chung quanh. Ánh mắt của Khắc Thác mờ dần, và câu cuối cùng vẫn là tiếng gọi tên tôi :
- Ca Sách , Hoàng đế tương lai của ta, hãy sống thật kiên cường , hoàng tử thân yêu của ta !
Tôi ôm Thích trong tay đứng trên mặt đất, cảm thấy sợ hãi chưa từng thấy. Thích ôm lấy mặt tôi và hỏi:
- Đại huynh, liệu chúng ta có bị giết ko?
Nhìn khuôn mặt ngây thơ đó, tôi trả lời :
- Không thể , huynh sẽ bảo vệ đệ, đệ phải sống để trở thành quốc vương.
Mùa đông đến, tuyết rơi trên vương quốc Ảo Tuyết. Mùa đông ở đây kéo dài 10 năm, suốt 10 năm, ngày nào cũng có tuyết rơi. Nhìn trời trắng Tuyết, tôi bỗng nhớ về khu rừng tuyết, nơi ko bao giờ có tuyết lớn cả, bốn mùa ko rõ ràng, thời tiết luôn như cuối xuân đầu hạ, ánh chiều rực rỡ luồn những cây rừng.
Tiếng chim từ trên cao vọng xuống. Tôi quay lại thấy Thích đang đứng dưới gốc anh đào đã rụng hết lá, chỉ còn những cành cây trơ trụi chỉa thẳng lên trời xanh. Cảnh sắc cô liêu lạnh lẽo biết bao! Thích mỉm cười nhìn tôi, mái tóc Thích dài tới tận đất, còn tóc tôi mới dài gần gót chân. Thuật năng của bộ tộc Băng chúng tôi được đánh giá ở độ dài của mái tóc, do đó sức mạnh của Thích rõ ràng hơn tôi, vì bẩm sinh đã như vậy rồi.
Thích nhìn tôi cười với nụ cười trong sáng, thật thà rồi nói :
- Đại huynh, tuyết rơi rồi, đây là trận tuyết đầu tiên của mùa đông này.
Hoa tuyết rơi lả tả trên đầu, trên vai và trên khuôn mặt tuấn tú của đứa em tôi.
Tôi nói :
- Sao đệ ko dùng phép thuật để tránh tuyết?
Tôi định đưa tay lên làm phép tạo bức màn chắn tuyết thì Thích giơ tay trái lên, đeo chiếc nhẫn uốn cong nhẹ nhàng hóa giải phép thuật của tôi rồi nói :
- Lẽ nào huynh ghét những bông tuyết rơi trên người mình?
Thích nhìn tôi, thoáng nét cười u sầu. Rồi Thích quay lưng bỏ đi, nhìn bóng dáng Thích mà lòng tôi những xót xa. Đây chính là 1 pháp sư có mái tóc dài nhất và sức mạnh lớn nhất của vương quốc chúng tôi, cũng là người duy nhất ko dùng phép thuật để tránh tuyết, và cũng chính là đứa em trai duy nhất của tôi, người mà tôi yêu quý nhất đời: Anh Không Thích.
(cont..)
( Quách Kính Minh)
Chưong 1:
Rất nhiều năm sau, tôi đứng trên một vách đã bên bờ biển, hướng ra đại dưong, nhìn về vựong quốc ảo của mình, ngắm nhìn thần dân, nhìn lại những nổi chìm nơi trần thế, ngắm những con chim tuyết trên trời mà nước mắt đầm đìa.
Tôi tên là Ca Sách, lớn lên ở trong khu rừng tuyết phủ cùng với một bà pháp sư già ko còn biết bà bao nhiêu tuổi, bà bắt tôi gọi là bà, nhưng bà lại gọi tôi là hoàng tử, hoàng tử lớn của đế quốc Ảo Tuyết. Tôi lớn lên trong khu rừng đó cùng một người em trai tên là Anh Không Thích. Hai chúng tôi là những nhà ảo thuật còn sót lại của đế quốc Ảo Tuyết.
Theo pháp điển ảo thuật, tên tôi có nghĩa là thành đen, còn tên em trai dịch ra là ảo ảnh. Hai chúng tôi khác mẹ, cùng một vua cha. Người cha là vị quốc vương vĩ đại nhất trong lịch sử của đất nước này, trong trận thánh truyết hai trăm năm trước, người đã đánh tan hầu hết thế lực của bộ tộc Lửa ở bên kia biển băng. Nhưng cuộc chiến này cũng làm cho cả vương tộc tôi bị trọng thưong hầu như không thể vãn hồi, ba người anh trai và hai chị gái tôi cũng chết rong cuộc chiến kéo dài mưòi năm trời, cả gia tộc chỉ còn lại hai anh em tôi là nhà ảo thuật. Cuộc chiến này cũng đã giết chết ko biết bao nhiêu vị pháp sư, nhà chiêm tinh, nhà ảo thuật và võ sĩ.
Cuộc chiến đã để lại những vết thưong trong lòng kí ức mà ko ai dám nhắc tới, mặt đất chỉ còn lại những tiếng gào thét và những đốm lửa, bầu trời chỉ một màu trắng lạnh lẽo mênh mang, khắp nơi một màu lửa đỏ rực. Khi còn ở trong hoàng cung, tôi bên lò sưởi ấm áp, người khoác chiếc áo lông cáo ngàn tuổi rất ung dung,tự tại, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của vua cha và cái nhíu mày của mẫu hậu. Mỗi lần nghe tin bại trận, tôi lại thấy thân hình to lớn của vua cha run rẩy, còn mẫu hậu thì nước mắt đầm đìa. Khói lửa ngoài của sổ là bức tranh sinh động nhất trong kí ức thời thơ ấu của tôi. Bức tranh ấy đặt trên nền những tiếng kêu la gào thét tuyệt vọng của các anh chị tôi, những tiếng gào thét ấy luôn xuất hiện rất lâu trong giấc mộng của tôi. Mỗi khi tôi giãy giụa tỉnh dậy, luôn nhìn thấy khuôn mặt mờ ảo, già cỗi và đôi tay thô ráp, ấm áp của bà già đang vuốt ve hai má tôi, bà mỉm cười nói rằng:
- Hỡi hoàng tử của ta, họ đang chờ con, con và họ sẽ gặp nhau.
Tôi hỏi bà:
- Như vậy có nghĩa là tôi cũng phải chết ư ? Bà cười và nói :
- Ca Sách, con là quốc vương tưong lai, con làm sao chết được.
Năm đó tôi tròn 99 tưổi nhưng còn rất nhỏ, chưa đủ tư cách là một pháp sư. Cho mãi tới tận bây giờ, thời gian đã qua đi, kí ức về cuộc thánh chiến đã mờ nhạt, vậy mà mỗi khi tôi hỏi bà, bà vẫn luôn tươi cười nói với tôi rằng:
- Hỡi hoàng tử yêu quý của ta, khi nào trở thành quốc vương, con sẽ hiểu hết. Còn em trai tôi thì hầu như chẳng nhớ gì về trận chiến đó nữa.
Mỗi lần tôi nhắc lại chuyện đó, em trai tôi chỉ cười như chẳng có gì xảy ra cả, nụ cười đầy gian giảo nhưng rất ngây thơ, trả lời rằng :
- Thắng làm vua, thua làm giặc, đó là ý trời, đại huynh đâu cần phải buồn. Nói xong nó ghé sát vào mặt tôi rồi hôn lên lông mày tôi.
Sau cuộc chiến đó, hai anh em tôi lưu lạc nơi trần thế 40 năm ròng. Tôi nhớ, sau cuộc thánh chiến, bộ tộc lửa đã tiến công tới chân thành Nhẫn Tuyết, tôi đã nhìn thấy mái tóc và con người họ đỏ như lửa, nhìn thấy ánh lửa tràn ngập khắp nơi và thi thể của bao nhiêu pháp sư thuộc bộ tộc Băng tan chảytrong lửa, tôi thấy mình đứng trên lầu thành, gió bốn phương ùa tới, thổi tung tà áo choàng dài của tôi. Tôi hỏi :
- Thưa vưa cha, liệu chúng ta có bị giết ko ?
Vua cha ko trả lời, mặt lạnh lùng nhưng ngạo nghễ. Cuối cùng , người chỉ lắc đầu chậm rãi mà kiên quyết, giống như 1 khối băng rắn chắc nhất trên đỉnh tuyết.
Tôi và em trai được 40 pháp sư hộ tống ra khỏi thành. Tôi nhớ mình vừa đi vừa quay lại nhìn tòa thành ngày càng nhỏ và xa dần ở lúc sau mà đột nhiên nước mắt trào ra. Đúng lúc đó, tôi nghe một tiếng thét như xé toang bầu trời nhợt nhạt của vương quốc, tôi biết rằng, đó chính là tiếng kêu bi thảm của con thú một sừng của chị tôi. Em trai tôi khép chặt tà áo lông cáo để tránh gió rồi nhìn tôi và hỏi nhỏ:
- Đại huynh, liêu chúng ta có bị giết ko ?
Tôi nhìn vào mắt đứa em rồi ôm chặt nó vào lòng, nói với nó là ko thể như thế được, chúng ta là một thần tộc mạnh mẽ và ưu tú nhất trên đời.
Bốn mươi pháp sư hộ tống chúng tôi lần lượt chết trên đừong đi. Ngồi trên xe, tôi vẫn thấy biết bao thi thể thi thể của pháp sư và quân sĩ bộ tộc Băng, trong đó có một người tên là Kiệp Thuyên cùng lớn lên trong rừng tuyết cùng với tôi. Kiệp Thuyên là 1 cô bé rất đáng yêu, thông minh nhanh nhẹn, nhưng cô ta đã chết, chết trên một vách đá, một thanh kiếm đỏ đâm thủng ngực cô, găm cô lên vách đã đen, gió thôi mái tóc trắng dài và chiếc áo ma thuật màu trắng của cô đung đưa, uốn lượn như một vũ điệu tuyệt mỹ. Tôi nhớ, khi chiếc xe đi ngang qua vách đã, mắt cô vẫn còn long lanh, tôi nghe như thấy lời cô nói :
- Ca Sách, hoàng tử thân yêu của em, chàng phải sống kiên cường.
Tôi nhớ, người ngã xuống cuối cùng là pháp sư Khắc Thác, một cận vệ của vua cha. Tôi và em trai từ trên xe bứoc xuống thì con thú một sừng kéo xe gục xuống. Khắc Thác quỳ xuống xoa lên khuôn mặt tôi rồi chỉ về phía đừong chân trời và nói với tôi:
- Ca Sách, hoàng tử thân yêu của tôi, trước mặt là của vào trần thế, tôi ko thể hộ vệ hoàng tử đc nữa.
Rồi Khắc Thác cười, tuyết rơi đầy trên khuôn mặt tuấn tú. Tôi thấy vết thưong trên ngực anh ta là một dòng máu trắng tuôn chảy, từng giọt, từng giọt nhỏ xuống mặt đất đen rồi loang ra chung quanh. Ánh mắt của Khắc Thác mờ dần, và câu cuối cùng vẫn là tiếng gọi tên tôi :
- Ca Sách , Hoàng đế tương lai của ta, hãy sống thật kiên cường , hoàng tử thân yêu của ta !
Tôi ôm Thích trong tay đứng trên mặt đất, cảm thấy sợ hãi chưa từng thấy. Thích ôm lấy mặt tôi và hỏi:
- Đại huynh, liệu chúng ta có bị giết ko?
Nhìn khuôn mặt ngây thơ đó, tôi trả lời :
- Không thể , huynh sẽ bảo vệ đệ, đệ phải sống để trở thành quốc vương.
Mùa đông đến, tuyết rơi trên vương quốc Ảo Tuyết. Mùa đông ở đây kéo dài 10 năm, suốt 10 năm, ngày nào cũng có tuyết rơi. Nhìn trời trắng Tuyết, tôi bỗng nhớ về khu rừng tuyết, nơi ko bao giờ có tuyết lớn cả, bốn mùa ko rõ ràng, thời tiết luôn như cuối xuân đầu hạ, ánh chiều rực rỡ luồn những cây rừng.
Tiếng chim từ trên cao vọng xuống. Tôi quay lại thấy Thích đang đứng dưới gốc anh đào đã rụng hết lá, chỉ còn những cành cây trơ trụi chỉa thẳng lên trời xanh. Cảnh sắc cô liêu lạnh lẽo biết bao! Thích mỉm cười nhìn tôi, mái tóc Thích dài tới tận đất, còn tóc tôi mới dài gần gót chân. Thuật năng của bộ tộc Băng chúng tôi được đánh giá ở độ dài của mái tóc, do đó sức mạnh của Thích rõ ràng hơn tôi, vì bẩm sinh đã như vậy rồi.
Thích nhìn tôi cười với nụ cười trong sáng, thật thà rồi nói :
- Đại huynh, tuyết rơi rồi, đây là trận tuyết đầu tiên của mùa đông này.
Hoa tuyết rơi lả tả trên đầu, trên vai và trên khuôn mặt tuấn tú của đứa em tôi.
Tôi nói :
- Sao đệ ko dùng phép thuật để tránh tuyết?
Tôi định đưa tay lên làm phép tạo bức màn chắn tuyết thì Thích giơ tay trái lên, đeo chiếc nhẫn uốn cong nhẹ nhàng hóa giải phép thuật của tôi rồi nói :
- Lẽ nào huynh ghét những bông tuyết rơi trên người mình?
Thích nhìn tôi, thoáng nét cười u sầu. Rồi Thích quay lưng bỏ đi, nhìn bóng dáng Thích mà lòng tôi những xót xa. Đây chính là 1 pháp sư có mái tóc dài nhất và sức mạnh lớn nhất của vương quốc chúng tôi, cũng là người duy nhất ko dùng phép thuật để tránh tuyết, và cũng chính là đứa em trai duy nhất của tôi, người mà tôi yêu quý nhất đời: Anh Không Thích.
(cont..)