View Full Version : Thơ về ...
puppy_love
14-10-2005, 02:03 AM
^^v Đọc biết liền
Đêm Hà Nội, Nhớ
Xa một tuần có lâu quá ko anh
Sao em thấy ngày cứ dài đến thế?
Đêm Hà Nội thơm nghẹn lòng hoa sữa
Ngôi sao em ngân ngấn khóc dưới trời .
Ngày xa anh em bỗng hóa đơn côi
Gió cũng chẳng vô tình qua cửa nữa
Một chiếc lá vàng rơi cũng làm em nhớ.
Áp mặt lên trăng mới biết trăng gầy.
Tình anh bồng bềnh trôi theo heo may
Ánh trăng nhắc về một thời mê đắm
Thơ em
Xuống dòng
Buồn nghiêng dấu lặng ...
Nỗi nhớ về anh
Lấp mãi
Ko đầy
[ không biết tên tác giả]
Có Răng Rồi Mới Rứa
Người ở mô răng mà kỳ dữ rứa
Giờ ra chơi cứ ngó miết người ta
Và reo lên khi thoáng thấy đi qua
Tụi bạn tưởng "có răng rồi mới rứa"
Thôi từ đây không qua bên nớ nữa
Cho anh chàng cứ đứng ở hành lang
Ngâm nga câu "hoa cúc áo vàng"
Và tương tự, chàng tập làm thi sĩ
Người ở mô mà vô duyên rứa hỉ
Trao phong bì rồi hấp tấp bỏ đi
Ờ thương thương, nhớ nhớ làm chi
Về ba mạ biết ri la chết
Mắc cớ chi theo người ta cho mệt
Người răng mà ưa lẽo đẽo làm đuôi
Lỡ một lần như rứa cũng vui vui
Nhưng ngày mai, thôi đừng theo nữa hỉ.
T.K
puppy_love
14-10-2005, 02:05 AM
Nếu Như Chẳng Có Sông Hương
Nếu như chẳng có sông Hương
Gởi tình cho Huế gởi thương nơi nào
Nếu như nước chẳng ngọt ngào
Áo em sao lại tím màu thủy chung
Nếu như chẳng có dòng sông
Câu thơ ai chở xuôi dòng Huế Thơ
Nếu như nước chảy ngẩn ngơ
Câu thơ áo tím anh chờ Huế ơi!
Ai qua Huế một lần thôi
Mang đi từ Huế ngọt lời nhớ thương
Nếu như chẳng có dòng Hương
Câu thơ xứ Huế giữa đường đánh rơi
Thương màu tím Huế đầy vơi
Sông Hương xanh suốt những lời cho nhau.
[ Không biết tên tác giả]
Huế Vào Đông
Huế vào đông chiều buồn không hở bé?
Phố thưa người đường câm nín buồn tênh
Anh ra đi có lưu lại nỗi niềm
Để mắt ướt bé nhìn mây lãng đãng.
Anh đi rồi mù khơi năm tháng
Dấu chân xưa lá đổ phủ hoa mờ
Chiều anh đi Thành Nội ngã bóng đưa
Thiếu mắt bé cho anh vừa nỗi nhớ
Anh ra đi mang nỗi buồn muôn thuở
Đọng trên môi bé cắn trái ưu tư
Chừ mùa đông chắc Huế lắm sương mù
Và tóc bé chắc dài thêm nhung nhớ
Màu xanh ấy con sông Hương ấp ủ
Tự xa xưa - từ bé tuổi tròn trăng
Dẫn đường trần **ốn hút dấu chân hoang
Anh vẫn hẹn ngày mai về thăm Huế
Dẫu xa xôi như sóng xa ngoài bể
Dải cát dài - còn đó - đợi chân anh.
[ Không biết tên tác giả]
puppy_love
14-10-2005, 02:10 AM
MỘT CON SÔNG LẠNH
Chén sầu nghiêng giữa tràng giang
Canh gà bên nớ giằng sang bên này
Khoan đàn em hãy gắng say
Một đêm chỉ một đêm nay thôi mà
Chúng tôi người bến sông xa
Giang hồ một chuyến về qua xứ này
Phiền em năm bảy đường tay
Một con sông lạnh vài dây tơ tằm
...Rung rung ánh nến hoen vàng
Hơi men lắng xuống tiếng đàn cao lên
Ô! nàng chẳng phải là em
Tôi nghe vó ngựa hòa phiên rõ ràng
Đừng em - quên đấy - thôi nàng
Đất Hồ xa quá nàng sang sao đành
Trời ơi Hán Đế vô tình
Tôi xin đốt cả kinh thành ấy đi
Chưa say ,em ,đã say gì
Chúng tôi còn uống còn nghe em đàn
....Rung rung ánh nến hoen vàng
Đôi dây nức nở muôn ngàn nhớ thương
Đôi dây như thể đôi đường
Em ơi ,Hà Nội là phương hướng nào ?
Đêm tàn chẳng có chiêm bao
Đêm tàn có mấy chùm sao cũng tàn
Chén sầu đổ ướt tràng giang
Canh gà bên nớ giằng sang bên này
Lạy giời đừng sáng đêm nay
Đò quên cập bến tôi say suốt đời
Chiêu Quân lên ngựa mất rồi........
_______NGUYỄN BÍNH (Huế 1941)
puppy_love
14-10-2005, 02:13 AM
HÀ NỘI ANH VÀ EM
Hà Nội mùa này đỏng đảnh như em
Trời chợt nắng chợt mưa lúc nào không biết nữa
Anh ra phố mưa ào trước cửa
Quay về phòng nghe nắng gắt bên song
Hà Nội bây giờ vời vợi nhớ mong
Em về nơi xa nắng có hồng đôi má
Anh bỗng nghe lòng mình thật lạ
Chẳng biết là có phải nhớ em không
Trời rồi sẽ vào đông hoa sữa sẽ thôi nồng
Vầng trăng kia đang tròn rồi sẽ khuyết
Như anh và em gặp nhau rồi ly biệt
Dẫu biết thế rồi lòng vẫn cứ bâng khuâng
Anh bỗng ghét Hà Nội mùa thu liễu cứ rủ ven hồ
Bỗng ghét mùa đông trời không màu nắng
Bỗng ghét mùa xuân mưa thăm từng góc phố
Bỗng ghét mùa hè than thở những tiếng ve
Nhưng nếu từ Sapa em lặng lẽ quay về
Gom kỷ niệm bằng nhịp chân trên phố
Anh lại có thêm một đôi lần gặp gỡ
Hẳn không chông chênh khoảng nhớ thế này
Hà nội mùa này khó hiểu như anh!
[ Không biết tên tác giả]
=-----
Nói với em
Hôm nay nghe lòng em tôi nặng trĩu
Vì nắng
Gió
Hay bão tố đè nặng cõi lòng em?
Tôi ngẩn ngơ
Vu vơ theo chiếc lá
Thu Hà Nội
Chợt buồn
Vắng em tôi
Em mong gì hỡi em của tôi ơi
Mong ùa về, xà vào vòng tay Hà Nội?
Mong gió thu thổi tung làn tóc rối?
Hay giản đơn
Mãi chỉ là em tôi!
Bé xíu của tôi ơi
Giông tố sẽ lùi xa
Trả lại cho em một khung trời tĩnh lặng
Đường Hà Nội thênh thang trước mắt
Thu Hà Nội
Trải thảm vàng đón em về bến tôi.
[Không biết tên tác giả
14h27p, 4/9/2005
puppy_love
14-10-2005, 02:14 AM
Chiều trên biển Bondi
Bãi cát chạy dài trên biển Bondi
Có anh bên em
Hạnh phúc
Biển trời chiều một màu xanh lục
Lại nhớ đến Vũng Tàu blink.gif
Anh bảo đợi anh đến ngày sau
Anh sẽ đưa em về nơi ấy
Có biển trời bao la như vậy
Và có tình yêu
C-uộc sống kì diệu biết bao nhiêu
Em tưởng mình đang sống trong cổ tích
Hoàng tử là anh
Công chúa là em
Và kìa sóng dưới chân mình đùa nghịch
Vỗ về
[ Không biết tên tác giả]
Mùa Xuân Nghe Giọng Bắc
Con mắt cái miệng biết cười
Cho nên giọng nói, trời ơi, dịu dàng !!
Phải rằng tình Bắc duyên Nam ?
Mà nghe có tiếng hò khoan trữ tình ....
Phải rằng quan họ Bắc Ninh ?
Mà nghe như thể rập rình Hội Lim ....
Phải rằng con mắt lim dim ?
Mà nghe có tiếng ai tìm Trống Cơm
Giọng em như quạt mo thơm
Còn anh giống hệt thằng Bờm ngẩn ngơ
Anh cầm chiếc quạt mà mơ
Run tay viết một bài thơ nhói lòng
Tiếng em hay tiếng Biển Đông
Mà nghe như sóng tơ đồng hoà âm
Tiếng em dù rất thì thầm
Mà nghe đủ bốn ngàn năm vỡ oà
Tiếng em, tiếng mẹ cha ta
Nên quê hương mãi đậm đà cháu con
Mai này nước chảy đá mòn
Riêng em giọng nói vẫn còn xuân xanh .....
[ Không biết tên tác giả]
puppy_love
14-10-2005, 02:17 AM
Sóng [ Xuân Quỳnh ] thì fải tongue.gif
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể.
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ.
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên ?
-Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Những con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức
Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương.
Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dẫu muôn vời cách trở
C-uộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.
puppy_love
14-10-2005, 02:28 AM
Duyên của tình ta, con gái Bắc
Ta sẽ về thương lại nhánh sông xưa
Thương lại bóng hình người năm năm trước
Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
Nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang
Nhớ duyên dáng, ngây thơ mà xảo quyệt...
Ta sẽ nhớ dặn lòng nên tha thiết
Nên vội vàng tin tưởng chuyện vu vơ
Nên yêu đương bằng khuôn mặt khờ khờ
Nên hùng hổ...để đợi giờ thua thiệt...
...
Ta, thằng ôm hận Tú Tài đôi
Không biết tìm ai mà kể lể
Chim lớn thôi đành cam rớt lệ
Ngày ta buồn thần thánh cũng thôi linh
...
Ta năm năm nghiệt ngã với tình đầu
Nên trở về như một con sâu
Lê chân mỏng qua những tàn cây rậm
Nuôi hy vọng ngàn sau mưa nắng lậm
Lá xanh-em-chưa dấu lở loang nào
Để ta còn thi sĩ nhất lòai sâu
Nhìn lá nõn, tiếc-thèm...đâu dám cắn
Nếu vì em mà thiên tài chán sống
Thì cũng vì em ta ngại bước xa đời...
[ Không biết tên tác giả]
CÁCH TRỞ
Bây giờ nắng vàng phương khác
Có còn nhớ em mù sương
Ngoài này những cơn gió bấc
Từng đêm quét là bên đường.
Mùa rộng lòng nghe phố chật
Hoa trắc trở nở bông vàng
Đèn đã mỏi ngoài đầu ngõ
Sao em nổi nhớ dùng dằng?
Anh để mùa đông ở lại
Mắt nâu gọi mãi tên chiều
Mưa Sài Gòn mau tạnh lắm
Chắc gì cầm nổi tình yêu?
Trong ấy bao giờ ngớt nắng
Những ly cà phê không đường
Em nhâm nhi từng chén đắng
Mảnh trời chợt vỡ trong gương.
[ Không biết tên tác giả]
puppy_love
14-10-2005, 02:30 AM
Hà Nội Mùa Này Sấu Chín Chưa Em?
Lê Giang
Hà Nội mùa này sấu chín chưa em?
Hàng me Sài Gòn đang vào mùa thay lá
Thoang thoảng vị chua khiến lòng anh nhớ quá
Nhớ mùa sấu rụng phố Tràng Thi
Nhớ dáng em ngồi, nhớ bước em đi
Nhớ tiếng em cười, hờn ghen bóng gió
Yêu em, yêu em vì em là ngọn lửa
Hơ ấm lòng anh khi tất cả đã xa vời
Tuổi đang yêu chua chát cũng ngọt bùi
Trái sấu chia đôi tay - và - tay - chấm - muối
Chỉ có vậy mà lòng anh bối rối
Ðể bây giờ thèm sấu nhớ tay ai?
Anh muốn tức thì hoá cánh chim bay
Ra nhặt sấu giữa phố đông Hà Nội
Cho hai đứa lại xoè tay chấm muối
Có sao đâu, dù sấu đã trái mùa!...
Hà Nội mùa thu vắng những cơn mưa
Em hát với Sài Gòn, mưa lâm thâm mái phố
Thấm vào anh từng hạt thương, hạt nhớ
Hạt sấu nào chín rụng giữa bàn tay !
Vầng trăng bỏ quên
Nguyễn Đức Ngọc
Em nhẹ nhàng bước tới đời tôi
Rồi vội vã ra đi như vừa đến
Hành trang c_uộc đời,
Chẳng có gì trao em kỷ niệm
Chỉ vần thơ vốn đã rất nghèo
Chẳng có vầng trăng xen giữa tình yêu
Tay trong tay chưa một lần nắm chặt
Em để lại tôi lửa từ ánh mắt
Một đôi lần trao vội chỗ đông người.
Cả vầng trăng tôi vẫn mang theo
Chờ đợi để trao em một nửa
Mùa thu hoa Lộc vừng thắp lửa
Chỉ một người ngồi đếm cánh hoa bay
Nghe chuông chiều rơi xuống Hồ Tây
Những hoàng hôn, chân trời tím biếc
Con đường cũ dẫn vào chùa Trấn Quốc
Cứ tìm hoài không thấy vết chân quen
Em nhẹ nhàng bước tới đời tôi
Rồi để lại một tình yêu không hẹn
Để lại cả những gì chưa mang đến
Một vầng trăng em nhớ hãy mang về
puppy_love
14-10-2005, 02:33 AM
CHIỀU HỒ TÂY
Mát rượi hồn ta cái gió Hồ Tây
Đào thắm môi ai Nghi Tàm, Quảng Bá
Sâm cầm bay đôi không còn đơn lẻ
Yên Thái nhịp chày giã dó còn không?
Ta gặp hồn xưa trời nước mênh mông
Cái vũng nhỏ hôm nay đã khác
Ta gặp người xưa chiếu gon đem bán
Lá chiếu nằm như mát đến hôm nay.
Ta đi bên người tay cầm trong tay
Bước chầm chậm thôi để lòng lắng sóng
Cõi thực, cõi yêu hay là cõi mộng
Sương khói Tây Hồ ướt đẫm hoàng hôn.
Trần Mỹ Hạnh
----------
Hà Nội
Tuổi thơ tôi
Diệu huyền như những câu chuyện cổ
Nắng thu vàng
nhấp nhô mái phố
Những con đường lá xanh như mơ
Hà Nội
Là mẹ tôi ôm ấp cả tuổi thơ
Chắt chiu cho tôi từng niềm vui nhỏ bé
Vườn Bách Thảo
Búp đa vàng
Tiếng ve kêu
Những chiều đi đổ dế
Mỗi góc vườn giấu bao niềm vui
Yêu đến xao lòng phố nhỏ của tôi
Chiếc là vàng rơi
Màu hoa vàng da diết
Tình yêu ấy chỉ có lòng tôi biết
Khi đi xa, trở về
Phố nhỏ lại êm đềm say đắm hát tôi nghe
Xao động hàng cây
Cánh bằng lăng tím ngát
Ðể lòng tôi cứ ngân nga câu hát
"Hà Nội ơi!"
đến tha thiết, nghẹn ngào...
Nguyễn Thị Thanh Hảo
puppy_love
14-10-2005, 02:35 AM
MỘT NGÀY
(Nguyễn Thị Kim Thu)
Tháp Rùa trầm mặc soi gương
Đường khuya
Hoa sữa im hương
một mình
Phố dài hun hút lặng thinh
Không gian khép lại vô tình đâu đây
Tây Hồ dăm lượn sóng đầy
Monh manh chút gió heo may lạc mùa
Chợ trời thưa thớt bán mua
Thinh không nhợt nhạt nắng đùa vô duyên
Giọt buồn lễnh loãng cay men
Bơ vơ không chốn thân quen giữa đời
Lang thang côi cút nụ cười
Lao xao bóng lá chiều vời vợi xanh
Một ngày
đằng đẵng
vắng tanh
Bâng khuâng
Hà Nội không anh
một ngày…
(Rút từ tập “Bông hồng không gai” NXB văn học 1997)
Tự dỗ
- Lê Cẩm Hà -
Em mộng mị, em dối mình, em khóc
Trong trái tim buồn lên chiều Hồ Tây
Nghe Lê Dung hát Phú Quang em vào Phủ
Em chắp tay, em hoá vàng, chơi vơi…
Buồn quá mặc áo dài em xuống phố
Xoã tóc mềm môi giống Phạm Thị Hoài
Vẫn chẳng thấy đâu người quân tử
Thôi quay về may váy ngắn mặc chơi
Tìm thơ Nguyễn Bính em ngồi đọc
Xưa rồi thôi đến ông Nguyễn Duy
Hoá ra vẫn còn người yêu vợ:
“Tặng cô đồng Thanh”, “Tặng vợ tôi”
Em cắt tóc, em ngẩng đầu, em khóc
Em dang tay với lại trái tim hoang
“Thôi hãy biết kiên tâm, mọi điều đều phản đợi”
Lại bắt đầu mệt mỏi c_uộc rong chơi
puppy_love
14-10-2005, 02:37 AM
Nhớ
Em không về kịp mùa thu qua
Hoa sữa rụng vào hồn anh lặng lẽ
Heo may bước sang đường nhè nhẹ
Gọi nỗi buồn từ rất xa...
Đã mấy lần không về kịp mùa thu
Em có tiếc mưa ngâu ướt đầm ngoài ngõ
Nếu chờ nhau...
Cho anh gửi lời theo gió
Chúc em giấc mơ lành
Anh muốn gửi em nhành hoa cúc **ối cùng
Nở muộn cho tình yêu không còn gặp lại
Những con đường đã qua
Ngọt ngào mùa hoa sữa
Hà Nội và anh
Lang thang những ngày vụng dại
Gặp em...
Xinh như một bài thơ thì thầm trong cặp
Tình yêu len trong heo may...
Trời sắp sang đông
Chờ mong... chờ mong
Anh vẫn ngày ngày qua phố
Ghé nhìn lá me... vương trên tóc một người xa lạ
Ước gì thời gian quay lại
Để anh cầm tay em giữa lòng Hà Nội
Đón chờ một ngày mưa...
Đón chờ điều kỳ diệu...
Còn yêu không em?
(st)
Đi tìm mùa thu Hà Nội
-Nguyễn Đắc Như-
Em gái Huế lần đầu
Gặp mùa thu Hà Nội
Háo hức đi tìm sắc vàng cây cơm nguội mà không thấy
Lại đi tìm lá đỏ cây bàng màu lửa cháy mà cũng không ra
Em hỏi tôi đường hoa sữa có xa?
Tôi im lặng
Thu mới về một nửa
Cốm ngậm màu xanh, hồng chờ sắc đỏ
Hoa sữa ủ hương đợi gió heo may
Nắng ngập ngừng rắc vàng bụi lên cây
Phủ vết rám cho ươm dần trái bưởi
Tôi im lặng
Và em thôi hỏi
Em mỉm cười trong nhạt nắng bâng khuâng
Ánh mắt buồn thoáng một nét xa xăm
Của trời trong và mây thu Hà Nội
Dẫu vẫn biết thời gian không vội
Tôi ước thầm mùa thu chín nhanh hơn.
puppy_love
14-10-2005, 02:39 AM
HÀ NỘI - Em..
(Sưu tầm)
Em vẫn nói Hà Nội của riêng em
Hà Nội buồn trong hoàng hôn muộn nắng
Hà Nội trầm với ngói nâu nghiêng hắt
Hà Nội thương qua lời mẹ ru xưa.
Em vẫn nói Hà Nội của riêng em
Với con đường hoàng lan trong kí ức
Với tuổi thơ nồng nàn hương cốm mới
Một triền đê ngơ ngác cánh diều trưa.
Hà Nội em - bản nhạc buồn bỏ lỡ
Với lao xao khúc chuyển mùa dang dở
Những câu hát ngân hoài trong nỗi nhớ
Loang ánh nhìn cả một mùa đông.
Hà Nội em - tiếng thở dài của thời gian
Về anh , người con trai xứ khác
Mang nhiều đam mê, khao khát trong đời
Hà Nội nhỏ buồn, sao ôm nổi anh ơi...
Hà Nội phố
Em hờ hững tóc mây ngang phố
Chẳng biết mình nên hạ hay thu
Không có lẽ thêm đường trong ngõ nhỏ
Chiều cứ trôi lơ đãng với sương mù.
Em xanh mướt cái ngày hai mươi tuổi
Hà Nội rêu ẩm ướt những hàng mi
Thương ba ngấn cổ kiêu trong phố cổ
Như lời yêu. Day dứt bỏ nhau đi…
Thôi dã biệt ba sáu lần giã biệt
Ba sáu lần nguyện ước trước từ yêu
Cho thương nhớ thêm một lần bất diệt
Và em qua nhẹ nhõm bước chân chiều.
(st)
puppy_love
14-10-2005, 02:40 AM
Không đề
Em viết thư bảo SG đẹp lắm
Nhưng lạnh lùng và xa lạ làm sao
Em vào đó từ mùa hè năm trước
vẫn thấy quê mình trong cả giấc chiem bao....
quê hương em là Hà Nội của tôi
thành phố đẹpo và hiền như cổ tích
**ộc sống đời thưiowfng chen giữa phố tĩnh mịch
nét reu phong cổ kính của một thời
Hà Nội ấm êm như một vành nôi
nuôi ta lớn lê bằng những chùm hoa sấu
mình cùng nhặt chơi những ngày thơ ấu
mải vui đừa quên cả nắng trời trưa..
Hà Nội đẹp cả những lúc trời mưa
thành phố như huyền ảo qua làn nưóc
hoa sữa tắm mưa cũng trở nên trắng nuột
tiếng mình cười tan lẫn tiếng mưa rơi
xa Quê hương mới thấy thật đơn côi
nhiều đêm em nhìn mưa Sài gòn mà khóc
và trong lòng thắc mắc
biết giờ này có ai nhớ mình không
xa quê hương em nhớ cả mùa đông
tháng mười hai chỉ thèm một cơn gió bấc
chiều Ba mươi Sài gòn nắng vẫn ngập
chắc giờ này Hà Nội vẫn mưa bay
Hà Nội ơi từ đó có đổi thay
hay vẫn đợi bước chân nào trở lại
xa quê hương nhưng tình yêu còn mãi ....
(Sưu tầm)
-----------
Giờ mới thấy lòng mình chẳng giản đơn
Hạnh phúc đến tận nơi mà còn chối bỏ
Vì đắn đo, vì sợ tình mong manh như gió
Để người quay gót rồi lòng lại nổi bão giông
Vẫn biết rằng anh có những nhớ mong
Chỉ bởi một chiều mưa anh xa Hà Nội
Nhưng cũng đủ làm lòng em bối rối
Rồi lại tự nhủ mình anh chỉ bốc đồng thôi
Cả chiều ấy là chiều mưa rơi
Anh ở nơi xa chờ xe về Hà Nội
Điện thoại liên hồi nhớ em không chịu nổi
Lạnh vô cùng thèm quá một vòng tay
Em thương người sống mũi cay cay
Ở lại đi cần chi về vội vã
Giây phút ấy lòng anh nồng nàn quá
Mà sao em không mở lòng nói một tiếng thương yêu
Anh về Hà Nội trong một chiều
Em trốn chạy lòng vòng qua các phố
Đứng cả trước căn nhà anh ở
Điện thoại liên hồi, em đang ở nơi đâu?
Em cứ tự làm cho mình đớn đau
Mà đó là điều làm cho anh chán ngán
Anh thất vọng em lấy ai bầu bạn?
Em không làm điều ngốc nghếch nữa đâu
Trong lòng em có những nỗi đau
Có cả bao điều đừng bắt em phải nói
Hãy để cho trái tim em thầm gọi
Em thích được yêu theo cách của riêng mình
puppy_love
14-10-2005, 02:56 AM
TIM TÍM BẰNG LĂNG
BuiKiem
Tim tím Bằng Lăng, lặng chiều Đông
Mong manh dáng liễu, mọng môi hồng
Nhớ người gió dữ gào lồng lộng
Cần thơ cần lắm, người biết không?
Mênh mông sông Hậu mùa nước nổi
Thương đời viễn xứ, lục bình trôi
Người ơi, gần lại, đời rất vội
Còn ngại ngùng chi, nỡ xa xôi?
Ai đổi giùm ta triệu đóa hồng
Bằng Lăng tím ngát chỉ một bồng
Để lòng ta thỏa bao hoài vọng
Nguôi mộng hoài hương giữa đêm Đông.
Những mong hoa điệp còn vàng mãi
Để còn giữ lại những dấu giày
Cửu Long dòng nước còn tuôn chảy
Lòng vẫn còn mơ áo trắng bay.
Bên này biển rộng, trong gió lạnh
Lóng lánh mắt người, nắng tháng Ba
Tóc dài đủ ấm bờ vai mảnh?
Bằng Lăng nhuộm tím trái tim ta!
Màu hoa, màu mực thời thơ dại
Tưởng chừng vương tím lòng bàn tay
Bất ngờ xứ lạ người nhắc lại
Ơ liễu... người ơi, cứ nhớ hoài!
Gió Đông hun hút lòng tê tái
Tháng Ba màu nắng ấm mắt ai
Đêm đêm nằm mộng về quê ngoại
Bằng Lăng tim tím mãi không phai!
puppy_love
14-10-2005, 04:27 AM
HUẾ ĐẸP và thơ
Ðiệu Cổ Bản
Ðâu nước non xinh đẹp
Bằng chốn kinh thành,
Chỗ Huế mình,
Với non Bình,
Cảnh lịch người thanh,
Âu bao nhiêu kiều lệ
Trời đã dành riêng,
Ðiểm nên hình,
Vạn đời lừng danh.
Nhìn cảnh rành, khôn rành,
Thấy hữu tình, hữu tình!
Thơ mộng dòng Hương,
Ðôi bên phố phường;
Kìa con nước
£m ả phi thường,
Trôi lững lờ,
Mặt tợ hồ gương,
Chiếu soi bờ thẳng cầu ngang.
Non Bình điểm trang,
Ngắm tràng giang...
Cung điện ngày xưa uy lệ,
Xây đắp bao giờ,
Rêu phong phủ mờ,
Hãy còn lưa.
Lăng tẩm nhà vua u tịch,
Thành núi sân hồ,
Xe đưa thuyền chờ
Khách làng mơ.
Bao kẻ du lãm trên đời,
Nào ai chẳng tìm chơi
Hương bình sơn thuỷ,
Viếng cảnh lăng đài.
Khách thi tài,
Mộng tình láng lai.
Vịnh để hôm mai,
Kìa đây!
Lắm đề hay!
Sông chờ gió quạt,
Núi đợt trăng cài.
Dựa Bồ Ðề ai người,
Ðuốc thiền cầu soi
Bước trần ai:
Lưng... lưng trời!
Bên... bên đồi!
Tháp chùa Linh Mụ
Có Phật giúp hoài.
Huế xưa rày,
Vẫn nhiều chuyển lay,
Cảnh còn xinh thay!
Nhờ tay
Bảo tồn hay,
Muôn đời danh thắng,
Văn vật thêm dày.
Thanh Tùng
(Huế, 1957)
puppy_love
14-10-2005, 08:46 PM
Gửi Mùa Đông Biếc
-Tử Kế Tường
Đà Lạt đứng bên kia nỗi nhớ
Anh như mây qua núi chẳng kịp về
Mùa dã quỳ vàng theo chân ngọn gió
Tiếng chim đèo run giọng hót se se
Hơn mười năm dòng thác vẫn bạc phơ
Chồi thông biếc cắm vào lòng đất cũ
Ta chia tay đủ bao mùa bão tố
Lòng hanh hao vạt nắng xuống bên hồ
Tháng mười hai đâu hẹn để em chờ
Ngôi nhà trắng đứng bên triền dốc mỏi
Mimosa nở hay lời ai nói
Cả một trời im vắng dưới sương bay
Ai xui mùa đông biếc trở về đây
Cốc cà phê lạnh mùi hương xa biệt
Nhớ vạt tóc ngàn trùng - ơi tưởng tiếc
Vọng đáy hồ lồng lộng áo vàng xưa
Ngồi bên cầu nghe nát khúc đàn xưa
Người xa vắng hoa đào không nở nữa
Hàng cây cũ rụng vàng bao thảm lá
Dấu chân em in lại chút rêu mờ
Anh như chim khản giọng khóc gọi mùa
Hồn thăm thẳm một chiều sương Đà Lạt
Đường cỏ lau trắng chân người phiêu bạt
Mai lại xa theo ngựa hí qua đèo.
puppy_love
14-10-2005, 08:55 PM
Như mùa thu
Thảo Nguyên
Như mùa thu
Nỗi buồn
Vời vợi
Dễ đâu
buồn
kể
bằng lời
Mỗi thu
Bước cạnh một người
Thu ra đi
Con đường ở lại
Năm nào
Thu
Lá cũng rơi
Năm nào ... thu ... lá cũng rơi
Người ta nhặt lá đưa tôi
Màu xanh vàng úa
Màu xanh buồn quá
Thu nào
Tôi
Cũng chơi vơi
Thu nào tôi thầm thì gọi
Hoa mùa thu
Hoa Hà Nội
Thoảng hương
đã thấy bồi hồi
Hoa mùa thu
Hoa Hà Nội
Người ta lại hái đưa tôi
Hoa gần, hương xa ngái
Thu nào
hương
Cũng xa xôi
Tôi không bắt được hương
Cành hoa vô tội
Tôi không bắt được người
Mùa thu vô tội
Thả mãi hương hoa
Thả mãi người ta
Để mùa thu
Lại mắt buồn theo lá
Như mùa thu
Hiu hiu gió lạnh
Như mùa thu
Lá rụng
Đường cô quạnh
Như cô đơn
Ta thấy lẻ mình
Ai cùng tôi
Suốt những mùa thu
Suốt chặng đường hương
Mãi mãi
Thu này
Áo mỏng
Đâu rồi
Thu này
Ai có chơi vơ
puppy_love
14-10-2005, 09:01 PM
Đây Thôn Vỹ Dạ
Sao anh không về chơi thôn Vỹ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá, xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
Gió theo lối gió mây đường mây
Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nảy
Mơ khách đường xa khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
-- Hàn Mặc Tử
puppy_love
14-10-2005, 09:06 PM
Nắng Trái Mùa.
Em xa rồi Hà nội có nhớ không?
Xa con phố chiều ngoại ô tan học
Lá cỏ gầy nghe mưa cũng khóc
Em vụng về nghiêng tóc dỗ bâng khuâng
Vẫn biết rồi mọi thứ sẽ đổi thay
Em cố níu những điều không ở lại
Dâu da trắng mỗi ngày thơm ngái
Em đi tìm những ngần ngại ngày xưa
Thắp cho mình một ngọn nến khuya
Bóng tuổi thơ của những đêm sinh nhật
Giáng sinh mình em thức chờ ông già tuyết
Con tuần lộc lạc đường,mải miết phía xa em
Bạn bè gửi nhớ mong trong chiếc tất len
Em lúng túng treo bên lò sưởi lạnh
Hà nội mùa này cơn mưa cũng vắng
Nắng trái mùa,gió chẳng cuốn lá bay.
Em không đi tìm lại những ngày
Em mơ mộng và thơ trên ngòi bút
Hiện tại trong những phương trình day dứt
Em tập làm thơ bằng tiếng khác lời ru.
Thương nhớ đong đầy trong những lá thư
Hà nội còn nghiêng cành khô phố vắng?
Ngòi bút chông chênh một câu thơ tuyết trắng
London xa nhạt màu nắng trái mùa.
Lưu Bình
puppy_love
23-10-2005, 09:41 PM
Hà Nội bây giờ nắng đổ lửa chưa em
Tiếng ve chắc râm ran từng góc phố
Phượng vĩ đắm mình trong màu hoa đỏ
Cho học trò cuối cấp lại bâng khuâng...
Anh nhớ trường xưa những ô cửa ân cần
Những vết khắc trên mặt bàn vấy mực
Những ngày chia tay trái tim thầm thổn thức
Những dại khờ ánh mắt vội trao nhau...
Anh nhớ cái nắm tay của mối tình đầu
Run rẩy lắm mà cũng hồn nhiên lắm
Hoa bằng lăng tím một màu lơ đãng
Cho một người mơ mộng biết làm thơ...
Anh ước một lần thôi lại lặng lẽ đứng chờ
Trước cổng trường quen đếm thời gian tí tách
Có người ấy không, mái tóc thề giấu sau trang sách
Đôi mắt giả vờ xa lạ lướt qua nhau...
Hà Nội trong anh nguyên vẹn mối tình đầu
Cổ Ngư quán gió có buồn như ngày anh rời thành phố?
Những trái sấu già vẫn lặng thầm rơi trên vệt cỏ?
Anh gửi nỗi nhớ này về lối ấy xa xưa...
Sưu tầm
puppy_love
23-10-2005, 09:55 PM
HÀ NỘI - PHỐ
(trích)
Phan Vũ
Gửi những người Hà Nội đi xa ...
Chương một
1.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em mùi hoàng lan
Còn em hoa sữa.
Tiếng giày gọi đường khuya
Thang gác cọt kẹt thời gian
Thân gỗ ...
Ta còn em màu xanh thật đêm
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về ...
2.
Ta còn em một gốc cây
Một cột đèn
Ai đó chờ ai ?
Tóc cắt ngang
Xõa xõa bờ vai ...
Ta còn em ngã ba nào ?
Chiếc khăn quàng tím đỏ,
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xôn xao nỗi khổ !
Góc phố ấy mở đầu
Trang tình sử ! ...
3.
Ta còn em con đường vắng
Rì rào cơn lốc nhỏ
Gót chân ai qua mùa lá đổ ?
Nhà thờ Cửa Bắc,
Chiều tan lễ,
Chuông nguyện còn mãi ngân nga ...
Chương hai
6.
Ta còn em khúc tự tình ca
Đôi chim khuyên gọi nhau
Trong bụi cỏ
Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá,
Tiếng ve ra rả mùa hè ...
Còn em đường cũ Cổ Ngư
La đà,
Cành phượng vĩ.
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ,
Nắng chiều phai trên sóng Tây Hồ.
Những bước chân tìm nhau
Rất vội,
Tiếng thì thầm sớm hôm buổi tối,
Cuộc tình hờ
Bỗng chốc
Nghiêm trang ...
Chương ba
9.
Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cũ,
Tháng năm buồn lệch xô ngói âm dương
Ai đó ngồi bên gốc đại,
Chợt quên ai kia
Đứng đợi bên đường.
Chương bốn
10.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em đám mây in bóng rồng bay
Cổng đền Quan Thánh
Cờ đuôi nheo ngũ sắc
Còn em dãy bia đá
Nhân hình hội tụ
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa ...
(...)
Ta còn em tiếng trống tan trường
Áo thanh thiên điệp màu liễu rủ.
Đôi guốc cao mài mòn đại lộ,
Một ngả nào lưu dấu gót tài hoa.
Còn em mãi mãi dáng kiêu sa
Lặng lẽ theo em về phố ...
11.
Ta còn em những ánh sao sa,
Tia hồi quang
Chớp chớp trên đường
Toa xe điện cuối ngày,
Áo bành tô cũ nát ...
Lanh canh ! Lanh canh !
Tiếng hàng ngày hay hồi âm
Thuở chiềng khua ? ...
Ta còn em ngọn đèn khuya
Vùng sáng nhỏ
Bà quán mải mê câu chuyện
Nàng Kiều
Rượu làng Vân lung linh men ngọt
Mắt cô nàng lúng liếng, đong đưa
Những chàng trai say suốt mùa ...
Chương năm
13.
Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở.
Nhà ai ?
Qua đó.
Bâng khuâng nhớ tuổi học trò
Còn em giàn thiên lý chết khô,
Cỏ mọc hoang trong vườn nắng,
Còn em tiếng ghi-ta
Bập bùng
Tự sự
Châm lửa điếu thuốc cuối cùng
Xập xòa
Kỷ niệm.
Đêm Kinh Kỳ thuở ấy,
Xanh lơ ...
17.
Ta còn em chiếc lá bàng đầu tiên
Nhuộm đỏ
Cô gái gặp nắng hanh.
Chợt hồng đôi má
Cơn mưa nào đi nhanh qua phố
Một chút xanh hơn
Trời Hà nội hôm qua ...
Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu
Qua cổng chợ
Những chùm hoa tím
Ngát
Mùa thu ...
Chương sáu
18.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em một màu xanh thời gian
Chợt nhòe,
Chợt hiện
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh
Một dáng
Một hình
20.
Ta còn em một phút mê cuồng
Người nghệ sĩ lang thang hè phố
Bơ vơ
Không nhớ nổi con đường.
Ngay trước cổng nhà mẹ cha
Còn em một bóng chiều sa
Những câu thơ, những bức tranh
Đời đời
Lỡ dở ...
Chương bảy
21.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em những giọt sương
Nhòa nhòa bóng điện
Mặt nước Hồ Gươm
Một đêm trở lạnh.
Cánh nhạn chao nghiêng
Chiều cuối,
Giã từ...
23.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em cánh tay trần
Mở cửa
Mùa Xuân trong khung :
Giò phong lan
Điệp vàng rực rỡ
Từng cây khô óng ả sợi tơ hồng
Đường phố dài
Chi chít chồi sinh
Màu ước vọng in hình
Xanh nõn lá ...
Ta còn em,
Hà Nội - phố, em ơi !
Ta còn em,
Em ơi ! Hà Nội, phố ...
Tháng Chạp, 1972
PHAN VŨ
very_small
23-10-2005, 11:00 PM
Những bài thơ bà sưu tầm dễ thương quá . Hà Nội của tôi cuối thu rồi, chút xíu nữa thôi là đông về . Gió mùa đông bắc đã chạm môi khô, HN hanh hao nắng gió, sáng lạnh run rẩy ....
puppy_love
23-10-2005, 11:23 PM
Mưa Hà Nội
Trời lại mưa rồi, Hà Nội ơi
Trên vòm sấu, mùa thu không còn nữa
Phố trơn nắng, nắng tàn nơi bậc cửa
Chẳng có ai đầu trần, và ngốc nghếch như em….
Trời lại mưa rồi, câu hát cũ ai quên
Dòng tóc ướt, chẳng ai còn xa xót
Trên dốc cao, em dỗ mình đừng khóc
Giọt mưa hiền mà quất đến thật đau
Trời lại mưa rồi, mà sao nỡ quên nhau
Hà Nội vắng một tiếng cười góc phố
Chỉ tại mưa thôi, lại thấy mình đang nhớ
Bánh xe vòng quanh quẩn chỉ đường quen...
Trời lại mưa rồi, Hà Nội ướt như em
Quạnh vắng quá, gánh hàng hoa sũng nước
Giá mà quên một lời nguyện ước
Chẳng bao giờ thành của tuổi hai mươi
Trời lại mưa rồi, Hà Nội của em ơi ….
NGUYỄN TRUNG THU (Hà Nội )
^^v Chẳng bù cho tôi ,ở Úc hè nóng nực đang về , chỉ ngồi ngà ngó ra ngoài , nóng quá không muốn đi đâu
puppy_love
24-10-2005, 07:17 PM
Giã từ Hà Nội
Chỉ tại anh Hà Nội thành níu kéo
Em chòng chành không nhận ra mình
Hè đốt lửa hay đông lạnh lẽo
Nghĩa lý gì khi em chẳng còn anh???
Gốc cây nào ta đứng một đêm
Dạ hương gột tóc em đầy gió
Chao đảo vầng trăng con dế mèn đạp cỏ
Em đi rồi còn ai đến nữa không?
Liệu có gì thay thế được em
Khoảng trống lòng anh bão còn gào gọi
Nếu có thể Hà Nội ơi! Hà Nội
Phút dùng dằng xin hoá một năm
Chỉ còn trong anh một cái tên
Em đã hiểu...thế là giã biệt
Xin đừng tiễn đưa, đừng vẫy chào da diết
Em sợ mình khóc oà... không chịu nổi biệt ly...
NGuyễn Minh Huệ
puppy_love
24-10-2005, 07:18 PM
Mùa Hạ Hà Nội
Nhớ Hà Nội từ ký ức xanh
Xanh mướt phố cơn mưa đầu hạ
Trời trong xanh, nắng xanh trong lá
Vui bên người như lạ, như quen
Phượng vẫn hồng, tươi trên mũ em
Từng đốt cháy dòng người phố nhỏ
Cây gạo giữa Bờ Hồ vẫn đỏ
Mái chùa cong dấu lặng hư vô
Hạ đâu rồi, ơi con phố xưa
Nơi có tiếng ve tan làn gió
Nơi có tiếng thì thầm nho nhỏ
Khoe bằng lăng nhuộm tím vạt hồ
Quay làm sao đến được chốn mơ
Xe thong thả trôi chiều chầm chậm
Hồ Tây đêm trăng khuya lồng lộng
Sóng, gió rì rào, chuyện sát bên nhau
Nhớ nhạc xa căn gác nhỏ phố sâu
Nhớ mỗi tiếng chuông nhà thờ vẳng đánh
Nhớ mỗi sáng rộn lời rao quà bánh
Nhớ tiếng em cười trong mắt anh
(ST)
puppy_love
24-10-2005, 07:20 PM
Bao Giờ Nhỉ Tôi Về Thăm Xứ Quảng
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
Mười năm dài mộ mẹ chẳng ai trông
Cỏ có cao hơn nỗi nhớ trong lòng
Đất có lạnh hơn mùa đông Bắc Mỹ
Haỉ Vân đứng ngậm ngùi bao thế kỹ
Chảy về đâu lai láng nước Thu Bồn
Thuở học trò tôi hay đứng ven sông
Nghe nước vỗ dưới chân cầu Vĩnh Điện
Còn chăng nhỉ những con đường kỉ niệm
Những bạn bè dăm đưá lạc nơi đâu
Tóc chưa xanh mà đã vội hoen màu
Thời ly loạn tìm nhau trong ký ức
Cho tôi ghé thăm trường Trần Quí Cáp
Những màu rêu gạch ngói củ còn chăng
Bài thơ xưa còn để dấu bên thềm
Tôi vẫn viết nhưng giọng buồn hơn trước
Đường Phố Hội chưa mưa đà ngập nước
Những căn nhà lụp xụp nối vai nhau
Đình Cẫm Phô, Khu Khỗng Miếu, Chuà Cầu
Tên nghe lạ nhưng vô cùng tha thiết
Cho tôi ghé bến xe đò Nam Phước
Lần cuối cùng em đến tiễn tôi đi
Ngày chia tay sao chẳng nói năng gì
Nghìn năm để mây buồn vương trong mắt
Bao giờ nhỉ tôi về thăm Núi Quế
Đứng bên cầu Chợ Đụn nước trôi xuôi
Mùa sim lên ti'm rực cả lưng đồi
Hương ngây ngất tôi mộng làm thi sĩ
Ai đứng đó bên kia bờ Giao Thủy
Khăn lụa vàng còn chít ở ngang vai
Nghiệp tầm tơ khuya sớm vẫn đeo hoài
Nghề canh cửi chắc còn nhiều cực khổ
Trái tim tôi có một dòng máu đỏ
Sẽ một ngày chảy đến tận Câu Lâu
Nước sông Thu dù lụt lội đục ngầu
Nghe vẫ n ngọt như bòng bong Đại Lộc
Bao giờ nhỉ tôi trở về Đà Nẵng
Nghe ngàn khơi thổi lạnh xuống sông Hàn
Bến Bạch Đàng còn những chuyến đò sang
Ngày hai buổi nối cầu qua An Hãi
Em Trường Nữ có bao giờ trở lại
Thả tơ tình trêu chọc đám con trai
Đường Hùng Vương thuở ấy rất là dài
Sao quá ngắn trong những chiều chung bước
Mây có trắng trên đỉnh chuà Non Nước
Mưa có buồn giăng kín núi Tiên Sa
Về chưa em sương phủ xuống Sơn Chà
Còn chăng nhĩ dấu chân tình trên cát
Tôi một thuở hay ôm đàn đứng hát
Bài ca buồn tiếng quốc vọng đêm khuya
Quảng Nam ơi khúc ruột đã chia lià
Chiều viễn xứ ngậm ngùi cho non nước
Tôi đã bảo thơ tôi buồn hơn trước
Đời lưư vong chẳng hẹn buổi quay về
Câu hỏi nầy chỉ hỏi để tôi nghe
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
(ST)
puppy_love
24-10-2005, 07:23 PM
EM CÒN NHỚ HAY EM ĐÃ QUÊN
Trịnh Công Sơn
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng
Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân
Nhớ đèn đường từng đêm thao thức
Sáng che em vòm lá me xanh
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Bên hàng xóm đôi khi ghé thăm
Có hai mùa vẫn đi về
Có con đường nằm nghe nắng mưa
Em ra đi nơi này vẫn thế
Lá vẫn xanh trên con đường nhỏ
Vườn xưa vẫn có tiếng me ru
Có tiếng em thơ
Có chút nắng trong, tiếng gà trưa
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ đường dài qua cầu lại nối
Nhớ những con kênh nối hai giòng sông
Nhớ ngựa thồ ngoại ô xa vắng
Nỗi xôn xao hàng quán đêm đêm
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Trong lòng phố mưa đêm trói chân
Dưới hiên nhà nước dâng tràn
Phố bỗng là giòng sông uốn quanh
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ Sài gòn những chiều ngợp gió
Lá hát như mưa suốt con đường đi
Có mặt đường vàng hoa như gấm
Có không gian màu áo bay lên
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Khi chiều xuống bên sông nước lên
Én nô đùa giữa phố nhà
Có nắng vàng lạc trên lối đi
Em ra đi nơi này vẫn thế
Vẫn có em trong tim của mẹ
Thành phố vẫn có những ước mơ
Vẫn sống thiết tha
Vẫn lấp lánh hoa trên đường đi
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ Sài gòn những chiều gặp gỡ
Nhớ món ăn quen nhớ ly chè thơm
Nhớ bạn bè chào nhau quen tiếng
Phố em qua gạch ngói quen tên
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Quê nhà đó bao năm có em
Có bóng dừa có câu hò
Có con đò chở mưa nắng đi
Em còn nhớ hay em đã quên ?
puppy_love
24-10-2005, 07:25 PM
Sài Gòn mùa mưa đến
Này người yêu dấu của tôi ơi !
Phượng báo mùa mưa đã đến rồi !
Sài Gòn nắng lụa thêm vàng óng
Ve vọng trời chiều náo nức vui ...
Em đi sao chẳng thấy quay về ?!
Gieo nhớ vào trong cả tiếng ve
Cho tôi ngơ ngẩn tìm đâu đó
Nụ cười dưới nón trắng nghêng che
Mùa khô nay cũng đã qua rồi
Em sợ gì không về với tôi ?
Me xanh trút lá chiều thơ mộng
Khỏanh khắc mùa về đẹp lắm người !
-----
SÀI GÒN MÙA LÁ BAY
Cát Nhu
Saigon mùa lá bay
Gối đầu ngủ trên tay
Giọt buồn vương trên tóc
Lá như mưa phủ đầy
Duy Tân ngày hai buổi
Uống đá chanh nhớ người
Pasteur tình muôn thuở
Cây hai hàng song đôi
Bạch đằng chiều hóng gió
Hẹn nhau nơi Cầu tàu
Chưa cầm tay vẫn ngỡ
Ta đã là của nhau
Ngàn xưa và ngàn sau
Saigon - em vẫn thế
Cho dù đời dâu bể
Chẳng quên được nhau lâu
puppy_love
25-10-2005, 07:25 PM
Tàn đông
Tất cả mở ra từ đôi bàn tay
Vụng về nắm một bàn tay ấm
Hà Nội tháng tư trời còn lạnh lắm
Ly cà phê không đường
Đặc sánh
Vẫn ngọt như kem
Chiều Hồ Gươm tìm bông hoa gạo
Xuyến lên da trời màu đỏ áo em
Ngây ngô dẫn mình ra phố
Phố cũng quên lên đèn
Đi tìm con đường lá sấu
Áo khoác màu rêu xám lẫn vào nền tường
Nghe Fur Elise tan vào ngõ nhỏ
Đông trước chờ em gõ cửa
Đợi mòn mùa
Đành khép lại bàn tay
PHẠM ĐOÀN THIÊN THƯ
HA NOI - TINH YEU CUA TOI
NGói nhấp nhô xô nghiêng chiều phố cổ
Nắng dịu dàng quặn thắt trí kẻ đi
Nhặt lá rơi rồi lặng chẳng nói chi
Thu đau đáu trong lòng nguời viễn xứ
Ta rảo bước trở về thời tiền sử
Thăng long xưa trong thế rồng bay
Dáng liễu mềm thong thả mặt hồ tây
Sương giăng mắc mờ Cổ ngư huyền thoại
Đây Cổ loa in cuộc tình vụng dại
Tháp Rùa nghiêng soi bóng nước HỒ gươm
Sông hồng reo bao lũ giặc kinh hồn
Ngàn trang sách sáng tươi màu non nước
Ta ước ao thấy được điều thân thuộc
Nét xinh tươi duyên dáng đất kinh kỳ
Cô bán cốm quẩy gánh hàng e ấp
Hương sen thơm trong làn gió bay đi
Ngày tiễn ta, em lặng im không nói
Ép nhành hoa vào giữa trang thơ
Ta quặn thắt cõi lòng miền nhớ
Hà Nội ơi, hẹn một sóm mai về....
puppy_love
25-10-2005, 07:30 PM
TUỔI THƠ TRÊN THÀNH PHỐ SAIGON
Phạm Doanh
Nhà tôi gần chợ Thái Bình,
Con đường nhỏ, tên Cống Quỳnh dễ thương.
Tuổi thơ xách cặp đến trường,
Trên đường Phát Diệm cùng phường Quận Hai.
Những ngày đó, cứ nhớ hoài,
Mùi thơm mực tím trong bài giáo khoa.
Nhớ sao là những hàng quà,
Cổng trường, bánh cuốn hay là bánh kem.
Lắc xí ngầu trúng cà rem,
Hôm nào thua hết, chết thèm, mất ăn.
Miếng xoài, trái cóc ê răng,
Mẹ cho tiền tháng, một tuần hết ngay.
Ðược cô em gái thơ ngây,
Tha hồ dụ khị, hỏi vay mượn tiền.
Em gái tôi tính dịu hiền,
Cho anh vay mãi chẳng phiền một câu.
Nếu giờ tính cả lãi đầu,
Chắc tôi phải cất nhà lầu trả em.
Trôi qua ngày tháng êm đềm,
Những chiều đi bắt dế mèn đá chơi.
Tạt hình, la hét om trời,
Bắn bi, nút phéng, ơi vui kể gì.
Nhà tôi vốn gốc Bắc kỳ,
Lũ con nít chọc nhiều khi mích lòng.
Chúng kêu là "Bắc kỳ con",
Rồi đòi bắt "bỏ vô lon" cho đầy.
Ðánh nhau tại "cá rô cây",
Bây giờ nhớ lại thường hay tức cười.
Nhớ sao khẩu súng đầu đời,
Cuốn bằng giấy trắng, vụng ơi vụng là.
Bao nhiêu rạp hát gần nhà,
Khải Hoàn, Quốc Tế hay là Thăng Long.
Thêm vài phút có Ðại Ðồng,
Tối ngày trốn học lông bông đó hoài.
Chờ anh xé vé ngáp dài,
Lén vào coi cọp, gặp ngay chú mình.
Về nhà bố đánh thất kinh,
Mẹ thương xót quá, mẹ xin bớt đòn.
Cô hàng xóm tuổi còn non,
Dúi cho một trái cóc dòn, nín ngang.
Tuổi thơ là tuổi phá làng,
Tạt lon, đánh đáo, giật khăn trên đường.
Trời mưa cả bọn tắm truồng,
Hò nhau bắt cá đường mương, bẩn người.
Có cô hàng xóm đứng coi,
Ánh nhìn nghịch ngợm, nét cười tinh ranh.
Làm mình ngượng quá, chuồn nhanh,
Ðó là lần cuối mà anh tắm đường.
Nhiều khi chợt thấy vấn vương,
Mơ hồ bóng dáng dễ thương nhớ hoài.
Saigon dạo đó rất hay,
Xung quanh các phố còn đầy đất hoang.
Người ta chưa sống lan tràn,
Cả thành phố, chín trăm ngàn, thế thôi.
Ðường còn vắng, ít xe hơi,
Honda chưa có, hay ngồi xích lô.
Ðôi khi thấy chiếc xe thồ,
Khoan thai chậm rãi, ngựa ô chở hàng.
Saigon nay sống vội vàng,
Số dân năm triệu, cửa hàng như nêm.
Saigon khi trước bình yên,
Con người có vẻ cũng hiền hơn nay.
Phố của tôi chẳng mấy dài,
Ðến Hồng Thập Tự chỉ vài bước chân.
Ðầu kia là Nguyễn Cư Trinh,
Phía sau đất Thánh, nơi kinh hoàng nhiều.
Là nơi chắc tột cùng nghèo,
Nhà trên mồ mã tiêu điều hoang vu.
Nước đen trên vũng ao tù,
Ánh đèn hiu hắt, tối mù bước chân.
Nơi đây là chốn trú thân,
Những phường quái kiệt, những dân khốn cùng.
Nghĩ ra mới thấy lạ lùng,
Phía ngoài đường cái một vùng khang trang.
Chỉ cần vào một hẻm ngang,
Là ta sẽ thấy lầm than cuộc đời.
Con người sống với ma trơi,
Bùn lầy nước đọng, như thời khai quang.
Lối đi rộng khoảng chín gang,
Công an chẳng dám ngang tàng vào đây
Cuối tuần hóng gió sân bay,
Trên Tân Sơn Nhất chỉ vài phi cơ.
Bến Bạch Ðằng, đẹp như mơ
Trai thanh gái tú bên bờ sông êm.
Tuy rằng chẳng có giới nghiêm,
Nhưng đèn đô thị nửa đêm cũng tàn.
Rồi trong những chủ nhật vàng,
Ði chơi Sở thú, xếp hàng mỏi chân.
Vườn Bách thảo, dạo trong sân,
Nửa giờ rình đợi, cù lần chẳng ra.
Xem con voi có cặp ngà,
Xem bao thú lạ, trăm hoa nở cành.
Ðường ra đến chợ Bến Thành,
Nhà thờ Huyện Sĩ, nổi danh Saigon.
Lúc xưa vườn trẻ chim non,
Vỡ lòng nét bút vẫn còn run run.
Kia ngã sáu thật tưng bừng,
Bao nhiêu hàng quán như cùng về đây.
Nhìn lên Thánh Gióng cầm cây,
Cỡi con ngựa sắt, đạp mây về trời.
Dưới chân ngài nhậu đã đời,
Vào mì Kim Phụng ăn chơi vịt tiềm.
Bên kia là quán bò viên,
Cháo lòng, tàu hủ, bột chiên, Phở "Tài".
Ði cho hết đường Lê Lai,
Là ra Lê Lợi, phố dài người đông.
Mỗi lần đi háo hức lòng,
Khu thanh lịch nhất Saigon là đây.
Khu này người Pháp họ xây,
Như bên xứ họ, trồng cây xanh đường.
Ðường Công Lý nắng còn vương,
Người mua sách báo vẫn thường đến đây.
Kem Bạch Ðằng phía bên này,
Cà phê sữa đá, một ngày lên hương.
Khu Pastuer quán ngập đường,
Tỏa mùi phá lấu, vị hương thơm nồng.
Kìa bó bía, ồ quá đông,
Bò khô dầu dấm cũng không có bàn.
Eden thương xá hạng sang,
Chủ nhân người Ấn hay quàng sà rông.
Hôm nay vào Rex mất công,
Phim hay một vé trăm đồng đó nghe.
Ðường Catina ngợp nắng hè,
Ghé Givral để ăn chè Phục linh.
Vào Xuân Thu kiếm sách hình,
Cuối đường Nguyễn Huệ đẹp xinh bến tàu
Ngày xưa đi quá khỏi cầu,
Phan Thanh Giản, đã thấy màu nông thôn.
Nơi đây là những cánh đồng,
Ngày nay phố xá, chẳng trồng trọt chi.
Có lần cả bọn cùng đi,
Trường đua Phú Thọ, những khi ngựa về.
Không tiền mua vé, mà mê,
Chui vào coi cọp bị đe mấy lần.
Bên đường cư xá Sĩ quan,
Có người bác ruột cũng hàng tá thôi.
Rừng cao su cạnh đó rồi,
Lữ Gia cư xá, chú tôi có nhà.
Ði về trong phố không xa,
Chợ Trần Quốc Toản chỉ là ba cây.
Mẹ tôi thường ghé qua đây,
Cá tươi, tôm sống, nơi này có tên.
Phở Tàu Bay ở gần bên,
Người dân xứ đạo chẳng quên bao giờ.
Ngay bên cạnh có nhà thờ,
Sau khi xem lễ, họ chờ vô ăn.
Xa thành phố đã bao năm,
Một thời thơ ấu vẫn hằn trong tim.
Khi về chẳng biết có tìm,
Ðược chăng những lúc êm đềm khi xưa.
Saigon dù những cơn mưa,
Dù cho nắng đổ, dù cho phục hồi.
Tên người ta giữ trong đời,
Như bao kỷ niệm của thời thơ ngây.
(Trích đăng: Tạp chí Kết Ðoàn, Tuổi Trẻ Việt Nam).
:x
puppy_love
25-10-2005, 07:54 PM
Nhớ Huế - 1 Dòng Sông
Lần lựa mãi chưa về thăm Huế
Nhớ cháy lòng nhịp sóng một dòng sông
Anh đã gởi nơi này thời tuổi trẻ
Để bây giờ vời vợi nỗi nhớ mong
Trường Su phạm thuở nào em lúng liếng
tháng tư về nhặt lá rụng ngoài sân
Anh một bận gởi chút tình tha thiết
Để bây giờ vời vợi nồi bâng khuâng
Lần lựa mãi ú tim trong kỷ niệm
(Ước mơ xưa ...bay tới một thiên hà)
Em có nhớ tháng tư và hoa tím ?
Dẫu bây giờ em và Huế, rất xa...
Thôi mai nhé hẹn cùng em về Huế
Những con đường, lớp học, nỗi chờ mong
Thôi mai nhé, em và thời tuổi trẻ
Anh sẽ thăm Huế ...một dòng sông .
Phan Bùi Bảo Thi
Huế Mềm Lòng Thương Nhớ
Thủy Triều
Từng hẹn bao mùa về với Huế
Mà nay em vẫn biệt phương trời
Để vầng trăng lẻ loi thành nội
Bến Ngự đêm tàn nghe lá rơi !
Đường xưa từ thuở vắng em rồi
Cây vẫn đứng đợi người lỡ hẹn
Sông Hương chở con thuyền xa bến
Em không về, trăng nước ngẩn ngơ
Thành phố này in dấu tuổi thơ
Em đã sống một thời vụng dại
Cổng trường xưa áo em còn trắng mãi
Màu tóc em xanh mướt giữa hồn ta !
Huế mềm lòng thương nhớ người xa...
puppy_love
25-10-2005, 08:02 PM
SÀI GÒN VÀ MƯA
NGUYỄN PHƯỚC HẬU
Thích nhất Sài Gòn những lúc mưa.
Tay nắm,
Sóng đôi,
Môi hôn nhòe phố
Nẻo đường quanh co khép một vòng tay nhỏ
Vừa ấm vừa run!
Sài Gòn buồn lắm em, những cơn mưa phùn
Kéo từ cuối xuân dài đến… đầu nỗi nhớ.
Mưa nhanh, tạnh ngay như chuyện tình nho nhỏ
Chỉ đủ mềm lòng nhau…
Sài Gòn chiều mưa đẹp như mối tình đầu
Ấm lạnh như môi em dưới mái hiên một tối,
Cảm xúc trong veo của một thời sôi nổi
Rồi cũng qua…
Nỗi nhớ và em như cơn mưa cuối mùa
Đến và đi lúc không ngờ nhất
Tình như mưa thấm vào lòng đất
Kỷ niệm nở hoa…
Đà Lạt ơi, có phải?
Có phải mưa không, Đà Lạt ơi
Nửa mái tóc mây chưa kịp ướt
Bờ cỏ bâng khuâng giọt giọt buồn
Có phải nắng không, Đà Lạt ơi
Mắt mơ chưa ráo lời sương gửi
Bướm trắng bay qua trắng giật mình
Có phải xuân không, Đà Lạt ơi
Núi xa xa tím, hoa thềm biếc
Má ai lựng đỏ dốc hoàng hôn
Có phải yêu không, Đà Lạt ơi ?
Phố xanh xao chiều ru chân bỡ ngỡ
Một dáng quen quen cũng gợi buồn
Ta ngẩn ngơ đi tìm tên hoa cỏ
Gom nỗi niềm gửi hết những chiều thông
Lòng ta bỗng chốc thành thi sĩ
Có phải ta không, Đà Lạt ơi ?
Khánh Chi
Tiểu Cô Nương
26-10-2005, 02:02 AM
Hoài Niệm
Nguyễn Đăng Trình
Bạn bè mỗi đứa một phương
Thót lòng đau phút bỏ trường mà đi
Bốn năm dài một mùa thi
Nắng mưa gội mái xuân thì pha phôi
Lời yêu còn mím trên môi
Thờ ơ mười ngón xanh vời trăng sao
Chút tình nhút nhát lén trao
Người e ấp nhận giấu vào khóe mi
Nhìn nhau chẳng nói năng gì
Làm như tiễn bướcai đi lấy chồng
Dặm về Trung mấy núi sông
Thương câu lưu bút ướt dòng thơ xưa
PL gởi bà bài thơ nay and chúc mừng ra trường hỉ
very_small
01-11-2005, 02:31 AM
Tặng thơ về của bà yêu
CÂY BÀNG BÊN DÒNG SÔNG ĐỒNG NAI
Anh có biết cây bàng bên dòng sông Đồng Nai
Đã viết bao nhiêu lá thư tình
Gửi xuống lòng sông
Chờ đợi ?
Con nước cứ cuốn trôi mất niềm hy vọng
Mong manh - như tình yêu của em.
Anh có biết cây bàng bên dòng sông Đồng Nai
Đã khóc bao nhiêu giọt nước mắt ?
(Nỗi đau thật ra có hình hài)
Mỗi trái bàng rơi là mỗi lần se thắt
Sông vẫn vô tâm nhận chìm tất cả
Và im lặng - như anh.
Anh có biết cây bàng bên dòng sông Đồng Nai
Mải miết dang rộng vòng tay
Rợp mát khúc sông này
Để nhận về chút hững hờ gió thổi
Chút hững hờ đủ làm run rẩy
Đủ làm trái tim đau
Em vẫn hiểu từ lâu
Chỉ biết dang tay thì làm sao giữ nổi
Khi tình yêu cần ích kỷ cho mình !
Anh có biết cây bàng bên dòng sông Đồng Nai
Mặc mùa hạ ghim nghìn mũi tên mưa
Mặc mùa thu những lá thư vàng úa
Giọt nước mắt theo mùa đông cằn cỗi
Vẫn âm thầm khắc khoải
Nuôi dưỡng ngọn lửa xanh
Đợi mùa xuân để bừng cháy trên cành
Như tình yêu em dành cho anh
Đâu chỉ vài ngày...
Anh có biết cây bàng yêu dòng sông Đồng Nai ?
Mà dòng sông cứ xuôi về biển cả
Không hiểu nổi một điều nghiệt ngã :
Phía xa khơi sẽ tan mất chính mình.
duong_chieu_la_rung
lantuvien_ttt
09-11-2005, 07:29 AM
bài thơ của tác giả trên ttvnol .com hay thật
chetviyeu
09-11-2005, 08:11 AM
uh
hay that ,minh cung muon lam 1 bai de tang ban , co duoc ko
yêu ngừơi đừng chớ vội vàng
cho dù trứơc mắt vẫn tan 1 ngày
nói ra là lời ý hay
có ai biết trước 1 ngày gần dây
cô dơn 1 kiếp chung tình
mang theo tất cả một mình tương tư
puppy_love
10-11-2005, 08:45 PM
Ăn Tết Miền Trung
Việt Nga
Ăn tết miền Trung lạ lắm
Từng cặp bánh chưng đến dài
Cải vàng nở đầy lưng dậu
Chẳng có hoa đào hoa mai
Đường làng gập gềnh đá sỏi
Thăm nhau câu chúc làm quà
Phong bao chỉ toàn bánh kẹo
Câu đối đỏ bên cột nhà
Thưa, chi, mô, chừ, răng, rứa
Ngọt ngào âm điệu miền Trung
Em hóa nai vàng ngơ ngác
Chỉ biết ngoan hiền dạ, vâng
Mùa xuân miền Trung đỏng đảnh
Thoắt nắng thoắt mưa suốt ngày
Rét chỉ ngập ngừng ngang ngõ
Thương từng lộc muộn trên cây
Này mạ, này ba, này mệ
Lũ em áo mới tưng bừng
Mồng một dâng cơm tiên tổ
Hương trầm tỏa khói rưng rưng
Ớt cay gừng cay muối mặn
Nhớ từng vị đất quê nghèo
Thương anh, thương miền Trung lắm
Em về xin mẹ làm dâu.
:x
Vs: :x bài thơ ngọt tuyệt
MA_don_coi
10-11-2005, 09:53 PM
nghe em khen miềnTrung thế
trai miền Trung cũng chết mê
hay em hôm qua ...nghe dụ
theo anh về nhé ,bé khờ !
miền Trung quanh năm nắng cháy
tháng 10 sống với bão ,mưa
mẹ anh còm lưng sớm tối
hạt cơm ,cái tép chẳng thừa
quê anh hiền như hạt thóc
con trai nói chi cũng cười
em biết nên hay bắt nạt
chỉ ...yêu em là rộn vui !
trai miền Trung như rứa đó
tình như muối mặn gừng cay
em có thương về nắng gió
lòng có như con nước đầy ?
puppy_love
14-11-2005, 05:50 PM
Hà nội mùa vắng những cơn mưa -
Bùi thanh tuấn
Hà nội mùa này vắng những cơn mưa
Cái rét đầu đông giật mình bật khóc
Hoa sữa thôi rơi mỗi chiều tan học
Cổ ngư xưa lặng lẽ dấu chân buồn
Trúc bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn
Để con nước buông trôi câu lục bát
Quán cóc vẹo xiêu dăm ba tiếng nhạc
Phía hồ Tây vọng lại một câu Kiều
Hà nội trời buồn nhớ mắt người yêu
Nhớ góc phố hàng me kỷ niệm
Nhớ buổi chia tay mắt đầy hoa tím
Hà nội mùa này nhớ những cơn mưa
puppy_love
14-11-2005, 05:51 PM
Thơ: Nhớ Hà Nội
Tác giả : TRẦN SĨ TUẤN
Những đêm mưa phùn
Ngọn đèn khuya tù mù hạt đỗ
Chén chè nóng vừa rót đã nguội
Người ta chụm vào nhau thầm thì
Ðêm Hà Nội không nhìn rõ mặt.
Buổi trưa với bát canh dưa cá
Ðám thanh niên lấm lem hồ vữa
vừa ăn vừa tán đủ mọi chuyện
Tôi thèm được hòa nhập vào họ
Ðể thấy Hà Nội thật gần.
Trong cơn mưa đầu mùa
Cùng em đi thăm Văn Ðiển
Chợt ngộ ra điều tưởng chừng đơn giản
Rằng nơi cõi thiêng cũng phân biệt sang - hèn
Và còn nữa
Ðêm Thuyền Quang thoang thoảng mùi hoa sữa
Tôi vừa bước vừa khắc khoải
Có một điều gì chưa thật bình yên
Sài Gòn nắng mùa Xuân rất vàng
Có một chút gì Hà Nội
Trong nỗi cồn cào quay quắt
... Hà Nội ơi!
puppy_love
14-11-2005, 05:58 PM
Bài thơ gửi người Hà Nội
Ở Sài Gòn nghe giọng của em
Tôi cứ ngỡ đã ra Hà Nội
Đã ngan ngát mùi hương hoa sữa
Trong đêm tình quan họ Bắc Ninh...
Ở Sài Gòn thấy áo em xanh
Cứ ngỡ em lụa Hà Đông bối rối
Đường Cổ Ngư âm thầm không nói
Mà mắt nhìn không thể nào quên!
Ở Sài Gòn ai đứng trước gương
Cứ ngỡ em bên hồ Hòan Kiếm
Và mùa thu mùa thu Hà Nội
Có một người chín- nhớ- mười- thương!
Ở Sài Gòn những chiều quán không
Nghe em hát ru về Hàng Bạc
Mà quắt quay một thời lửa đạn
Chuyện tình buồn- xẻ nửa vầng trăng!
Ở Sài Gòn nghe giọng của em
Tôi cứ ngỡ đã ra Hà Nội
Làm một gã tình si ngơ ngác
Bên đời kiều nữ đất Thăng Long....
Trần Dzạ Lữ
puppy_love
14-11-2005, 06:13 PM
Nghe tiếng đàn dương cầm ở Hà Nội
Mười ngón đi trên những nhịp cầu
Kỳ diệu quá gỗ đứng lên ca hát
Có thanh chồm tới gặp vòm cong Thê Húc
Có thanh lặn giọng trầm sông Hồng
Mười ngón đi nhẹ trên cánh đồng
Tiếng chim tầng trên
Lúa vàng mặt đất
Giọng hát lúa thanh bằng thanh trắc
Tiếng hát va vào nhau
Âm điệu mùa màng
Tiếng đàn, tiếng đàn
Mười nàng tiên Việt Nam
Mộc mạc hát thành lời Hà Nội
Gió mười đầu ngón làng Vòng thơm tới
Thổi tâm hồn vào quả thị quả na
Tiếng đàn, tiếng đàn cơn chớp đi qua
Phất tà áo thu xanh xanh biếc
Sương Hà Nội
Dậy lên gương mặt đất
Sau khói bom đê cỏ óng lên chồi.
Hồng Hà ơi chở tiếng đàn trôi
Vườn trong phố vàng xanh cánh kiến
Tháp hồ nắng
Ban ngày tay nhấn phím
Sao cho tiếng đàn khuya
Mầu lóng lánh hồng
Tôi từ phương nam ra
Thở mát dịu trong
Tâm hồn gặp những tình yêu trai gái
Như Hà Nội của mùa tình hoa trái
Bình minh từ Tây Hồ bay lên.
Tiếng đàn, tiếng đàn
Vụt dậy trời xanh
Mỗi ô cửa trái tim chớm nở
Trầm tĩnh quá
Mùi hương hoa sữa
Tôi đi hoài
Không hết bản tình ca
Hà Nội đàn
Hà Nội đêm
Âm thanh không đi xa
quanh quẩn trong hồn tôi
Khúc hát
Tôi biết không thể nào
Đi lạc
Tiếng đàn Hà Nội
Có trái tim
Hà Nội ơi
Tôi đã lấy lại mình.
1982-1992
NGUYỄN KHÁNH CHI
puppy_love
14-11-2005, 06:17 PM
Linh cảm
Trở lại Hà Nội áo tôi không đủ ấm
Có buổi chiều lặng lẽ bước trầm ngâm
ánh mắt tôi tan vào sóng Hồ Gươm
Lòng thầm hỏi bao điều bỡ ngỡ
Gì như bâng khuâng trong nụ cười Hà Nội
Ôi thủ đô chưa lắng bụi lửa bom
Hà Nội nghìn năm vẫn bút tháp trẻ son
Nhưng tuổi trẻ những chàng trai chưa quay trở lại
Họ yên nghỉ phía cánh rừng thấm máu
Phía thời gian đi ngược của tình yêu
Phía họ chưa đặt môi hôn vừa dại dột vừa liều
Phía họ ngã mối tình đầu chưa thổ lộ
Giọng hát mới bài ca đâu chứa nổi
Có gì như pha lê rất dễ vỡ dễ rơi
Rất dễ khóc trước hạnh phúc cuộc đời
Ôi Hà Nội dễ tủi hờn, vòi vĩnh
Mặt Hồ Gươm xóa nét mờ tẻ ngắt
Và phấn son nham nhở sẽ qua đi
Nghìn tuổi trẻ cây lá chớp hàng mi
Hà Nội hôm nay có gì rất dễ trẻ
Từ xa về bất ngờ tôi nhận rõ
Những mơ hồ trong sương giá Hồ Gươm
Cứ mỗi chiều lặng lẽ bước trầm ngâm
Cá đập sóng vẽ vòng tròn linh cảm
Rằng Hà Nội có gì rất trẻ
Cái mới dễ thương quanh cô gái bên hồ
Có gì như vô nghĩa sau câu thơ
Không thể thiếu thời bắt đầu hạnh phúc.
1983
LÊ THỊ MÂY
puppy_love
14-11-2005, 06:20 PM
MÁ HỒNG ĐÀ LẠT
Thông thì xanh, trời thì se lạnh
Sao má em lại hồng đến thế ?
Ngẩn ngơ anh quên lối về
Ðường Ðà Lạt vòng vèo mỗi bước mỗi đam mê
Anh đi giữa rừng phong lan, nghìn cánh
Chẳng thấy bông nào thơm bằng má em
Anh dang tay giữa đồi Cù, phơi nắng
Chẳng thấy nắng nào ấm bằng má em
Mi-mô-da vàng say lòng du khách
Vạn trái hồng chín đỏ mùa thu
Hoa cao nguyên muôn màu tươi thắm thế
Chỉ có má hồng làm anh tương tư
Trong bát ngát sương mù anh bỗng nhận ra Ðà Lạt
Mặt trời mọc lên từ má em hồng
Anh choàng tay ôm mặt trời chín mộng
Hôn chiếc hôn đầu vào cõi mênh mông./.
Nguyễn Quang Hà
puppy_love
14-11-2005, 06:24 PM
GỬI HUẾ TÌNH TÔI
Nguyễn Sĩ Ðại
Cho tôi gửi tấm lòng về với Huế
Với miền trung dằng dặc lũ mưa nguồn
Mưa tứ xứ, Mẹ cạn dòng nước mắt
Khóc xóm làng và khóc những người con.
Cho tôi gửi tấm lòng về với Huế
Mực tím trôi loang nước những sân trường
Thơ em viết chưa tròn câu mơ mộng
Ðã tan chìm dưới đáy nước sông Hương.
Cả nước bây giờ lại thức với miền Trung
Những bà mẹ mọi miền lại nhường cơm, sẻ áo
Giặc giã mấy nghìn năm. Mấy nghìn năm giông bão
Tôi hiểu bởi lẽ gì đất nước đẹp và thơ...
very_small
27-11-2005, 12:29 AM
Thêm vào cho bà iu
CUỐI CÙNG CHO HÀ NỘI
Về đâu anh những con đường trở gió
Chiều loanh quanh không hết một phố buồn
Hoàng lan hương ướp đầy trong tay nhỏ
Hà Nội mùa này chẳng có sấu non thơm
Những gìn giữ lâu ngày tan biến mất
Gặp nhau rồi chỉ thấy xót xa thêm
Hàng liễu rủ che màu sương đáy mắt
Mà mặt hồ thì xanh đến thản nhiên
Anh có đưa em đi hết phố này
Mặc lá vàng tung nắng phía sau lưng
Ai biết được em sẽ về đâu đấy
Ngày hôm nay sỏi đá cứ reo mừng
Chẳng giữ được trong lòng nguyên vẹn thế
Ngày đã qua và mùa đã phai tàn
Lòng yêu đấy đã muôn trùng dâu bể
Thủy chung mình ngồi khóc giữa nhân gian…
Nhutran
puppy_love
01-12-2005, 08:41 PM
Vs: :x Nếu tôi về bển bà có thăm tôi không ^^v
Em có về Hà Nội
Hoàng Gia Cương
Tôi hối hả giữa chiều thu Hà Nội
Qua Chương Dương mát rượu gió sông Hồng
Những phố cổ rêu phong viền mái ngói
Đón tôi về với Hàng Bạc, Hàng Bông...
Hà Nội dẫu từng ngày bao biến đổi
Hồ Gươm xanh -xanh mãi liểu buông mành
Người náo nức cùng thu đi rất vội
Tôi tìm em - bông cúc trắng riêng mình!
Em có đón thu về - thu Hà Nội?
Sao chiều nay em chẳng tới Hồ Tây
Trời xanh biếc, mặt hồ xanh vời vợi
Những toà cao soi bóng giữa mây bay.
Con thuyền nhỏ tay ai chèo bối rối
Để lòng tôi với Hà Nội xốn xang
Thu chậm lại cho tôi chờ em tới
Em có về Hà Nội với thu không?
very_small
02-12-2005, 07:49 AM
Hà Nội mùa không anh
Em nghe tin tuyết lại rơi nhiều
Anh của em nơi ấy giờ lạnh lắm
Gió lang thang những nẻo đường khuya vắng
Bầu trời đêm đen khát một vầng trăng!
Bạn bè em nhiều đứa hỏi thăm:
"Người ấy thế nào rồi, bên ấy?..."
Biết nói sao? Đành mỉm cười buông vậy
Hà Nội nắng hanh vàng lòng vẫn thấy bão giông!
Đã hai lần rồi, trời chuyển sang đông
Đôi tay gầy, thiếu một người ủ ấm
Em dạo phố một mình, Hà Nội dường ướt đẫm
Hạt mưa dày, sắc lạnh phía không anh!...
Rét đầu mùa lộc chưa thấy biếc cành
Mùa xuân đã ngập ngừng bên ô cửa
Thôi đành vậy, nắm tay làm chút lửa
Đốt cho lòng hơi ấm của yêu thương!
Hoa Báo Xuân
Bà yêu, bà mà về HN tôi đón bà dài ngày tháng ;;) ;) :x
very_small
15-12-2005, 09:35 PM
Khúc hát hoàng hôn ...
Em hóa mây bay miền viễn xứ
Bỏ lại anh - Hòn cuội ngu ngơ
Sài Gòn mấy hôm rồi nắng lắm
Anh che đầu bằng mấy vần thơ
Ở bên ấy xuân về có Tết ?
Có chúc nhau như ở dương trần ?
Chiều nay anh ghé về thăm biển
Nhớ em mà hoàng hôn rưng rưng
Xa nhau chưa nói xong lời cuối
Phút giây đã chợt hóa nghìn năm
Anh muốn vùi mình vào sâu thẳm
Nơi đại dương giấu những thăng trầm
Biển lấp lánh muôn vì sao sáng
Em ở ngoài xa kia phải không ?
Nàng tiên cá một thời cổ tích
Đang cất lên khúc hát hoàng hôn
Đêm Phan Thiết nằm nghe biển hát
Biển mênh mông và biển vô tình
Con sóng xô ướt lời cầu nguyện
Em ở đâu mà em lặng thinh ?
Votrungh@
puppy_love
30-01-2006, 05:12 PM
ĐÀ-LẠT HÔM XƯA
Ngược đường lên Đà Lạt
Đi tìm lại chốn xưa
Sớm mai trời se lạnh
Bước về trên lối mưa
Đâu còn khung trường cũ
Không dấu vũ đình trường
Ngậm ngùi hồ Than Thở
Nghẹn ngào trong tiếc thương
Lạc vào con phố cũ
Trên đường hoa đào bay
Tìm người trong dĩ vãng
Nhưng nào em có hay?
Đón tách cà phê sánh
Tìm hương Mimosa
Năm mươi năm cách biệt
Đâu còn thanh sắc hoa
Đổ dốc ven triền thác
Lối mòn lên Gougah
Một thoáng buồn man mác
Giòng đời thôi đã qua
Hết rồi năm tháng cũ
Đà Lạt dưới sương mờ
Hoa trang giờ hoang vắng
Khi về thăm chốn xưa...
Nguyễn Hải-Bình
Xin tý lạnh và chut` mưa đầu năm của Đà Lạt :)
vBulletin® v3.7.4, Copyright ©2000-2009, Jelsoft Enterprises Ltd.