PDA

View Full Version : Một câu chuyện hay nhưng chưa có đề


Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 08:35 AM
Đây không phải là truyện của tôi, càng không phải là tâm trạng. Tôi không nhận bản quyền cho câu chuyện này.

Đây là một câu chuyện đẹp và đau giữa một anh bác sỹ và một cô sinh viên. Một câu chuyện có thực và được kể lại từ một nhân vật chân thực. Nhân vật kể lại cho tôi nghe là nhân vật nam chính. Tôi chỉ làm công việc cuối cùng là ghi chép lại câu chuyện của anh và thổi vào đó cái phần hồn nữ tính của một cô gái trẻ.

Truyện không phải của tôi. Tôi có thể sẽ viết không nổi. Khi tôi viết không nổi, tôi sẽ dừng lại, để vĩnh viễn nó là một thiên truyện dành riêng cho hai con người đủ sức để chở nặng tâm trạng của nó.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Phần 1: Mùa hạ vàng

Tháng 4.

Không hiểu vì sao trong một năm, tháng 4 luôn là tháng làm tôi trăn trở nhất. Tháng tư là tháng bắt đầu cho mùa hạ, hanh trưa, oi nồng. Tháng 4 bắt đầu bằng ngày mất của Trịnh Công Sơn và kết thúc bằng một ngày vui của đất nước. Nhưng chưa bao giờ tháng 4 được xem là tháng của lễ hội.

Tháng tư nắng kinh hoàng, nhưng cũng bắt đầu rả rích vài cơn mưa đầu mùa bất chợt.

Tôi nhớ tháng 4 vô cùng khi nhìn thấy những bông hoa hoàng hậu đã vàng rực cả khoảnh sân trước chung cư tôi sống.

Ừ, hình như lại tháng 4. Tôi lại thấy nóng râm ran, lại thấy mưa mùa hạ, thấy bông hoa hoàng hậu đã vàng trước ngõ.

Tôi đành phải thú nhận rằng tôi nhớ em đấy. Tháng 4 làm tôi nhớ em. Đúng hơn, tôi chọn tháng tư như một cái cớ để nhớ nhung em thật nhiều. Vì em đã bước vào đời tôi cũng trong một ngày tháng tư, cũng có mưa bay, có bông hoàng hậu, cũng có Trịnh Công Sơn.

Và từ đấy, tháng 4 hóa thành định mệnh.

------------------------------------------------------------------------------------
Tôi là một bác sỹ trẻ, tốt nghiệp với tấm bằng loại ưu. Tôi có một công việc đáng mơ ước ở bệnh viện nước ngoài lớn nhất thành phố này. Không cần phải làm một động tác nào thủ đoạn như trong phim Blouse trắng, tôi cũng có thể sống thoải mái mà ko phải lo nghĩ gì về tiền bạc.

Mỗi sáng, bước vào bệnh viện. Tôi ngẩng cao đầu bước đi. Tôi mỉm cười nhẹ và gật đầu chào các y tá luôn bắt đầu buổi sáng bằng câu "Chào bác sỹ". Tôi đã tập luyện hàng ngàn lần nụ cười này, với cả y tá, với cả đồng nghiệp, một nụ cười rất nhẹ, rất trang nghiêm, rất kiêu hãnh nhưng đủ để thể hiện sự quan tâm lo lắng vừa đủ.

Bệnh nhân của tôi họ cần như thế. Họ cần một bác sỹ ngạo mạn một chút để yên tâm rằng anh ta giỏi. Và họ cần một sự quan tâm, nhiệt tình vừa đủ để cảm thấy rằng đồng tiền họ bỏ vào đây không phí hoài.

Chiều chiều, hết ca, tôi trở về nhà. Nhà tôi là một căn chung cư đẹp ở tầng 2. Một chung cư yên tĩnh và toàn trí thức. Căn hộ nhỏ thôi nhưng tôi đã thiết kế nó đủ hài lòng để nghỉ ngơi.

Tối tối, tôi gặp cô gái đang là người yêu của tôi. Cô không đẹp, nhưng xinh vừa đủ. Không giỏi, nhưng khôn ngoan vừa đủ. Không đảm đang, nhưng đủ để làm vợ. Chỉ có điều, cô là một hướng dẫn viên du lịch nên công việc đôi khi khiến chúng tôi thường xuyên xa cách. Nhưng tôi sẽ lấy cô ấy làm vợ. Nhiều năm nay, ý nghĩ đó đã quen như là tôi có cha và mẹ. Mỗi khi gặp cô, tôi đều nói "Anh yêu em", cảm giác hệt như lúc nói "Anh đói bụng", "Anh ăn cơm", "Anh uống nước" vậy.

Nhưng chắc chắn tôi sẽ lấy cô làm vợ. Bố mẹ tôi sẽ yên lòng. Bố mẹ đã biết vợ chưa cưới của tôi cả rồi. Tôi không muốn các cụ lo là sắp đến ngày nhắm mắt xuôi tay mà ko gặp được con dâu.

Ôi chao, cuộc sống sẽ thật là tốt đẹp và bình dị biết bao ! Tôi sẽ vẫn là bác sỹ ở bệnh viện lớn, sống ở một căn chung cư nhỏ nhưng xinh đẹp, có một người vợ nhàm chán nhưng đàng hoàng.

Nếu như không có một ngày tháng 4, tôi đã gặp em.

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 08:36 AM
Tôi về đây, mệt quá rồi."

Tôi chào các đồng nghiệp và y tá. Hôm nay tôi vừa phải xoay xở với một bệnh nhân trụy tim đột ngột. Anh này còn trẻ quá, chắc cũng trạc tuổi tôi, lại là doanh nhân thành đạt. Thành công sớm luôn luôn phải trả giá, hoặc thế này, hoặc thế khác.

Hôm ấy trời lắc rắc mưa những cơn mưa đầu hạ.

Bước qua cánh cổng chung cư, tôi vướng mắt bởi một cô gái nhỏ cùng chiếc va li to cộ ngáng hết đường đi. Còn có cả một con chó nhỏ đi cùng. Chắc cô nàng không biết rằng ở đây người ta không cho súc vật vào chung cư. Tôi thấy rất tức cười với cái quy định quái lạ của chung cư này. Người ta tuyệt đối không cho nuôi súc vật, chắc vì sợ chúng nó "làm bậy" ở ngoài mảnh sân hay hành lang chung, và như vậy, những người quản lý chung cư lại có thêm một việc rắc rối để làm. Thôi thì cứ nói quách ra như vậy, nhưng họ lại luôn lấy lý do y tế rằng: "Súc vật dễ truyền bệnh, chó sủa thì ồn ào, ảnh hưởng đến người xung quanh...."

May mắn là tôi cũng chẳng có hứng thú gì với con vật nuôi. Tôi chăm sóc con người ở bệnh viên chẳng đủ mệt rồi sao, về nhà lại phải chăm sóc thêm động vật nữa.

Tôi chẳng quan tâm gì đến con chó nhỏ nọ, nhưng chủ của nó thì cũng làm tôi quan tâm thật. Tất cả đàn ông đều thích những cô gái đẹp, tôi chẳng bao giờ chối cãi điều đó. Và lại càng không thể phủ nhận là cô gái này xinh. Cô đang khẩn khoản van nài ông bảo vệ cho con chó cùng vào. Tôi không nghe rõ những gì cô nói, nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt đen lay láy như sắp khóc ấy, tôi đã thấy thương thương. Tôi chẳng hiểu vì sao ông bảo vệ này lòng dạ lại sắt đá như thế. Con gái người ta đáng thương thế mà vẫn cứ một hai không cho vào.

Thôi thì ra tay làm anh hùng cứu mỹ nhân vậy.

- Chú Hai ơi, giống chó này là giống chó lành, nó không làm hại được ai đâu. Chú cho cô gái này vào đi.

- Nhưng nó làm ồn lắm.

- Loại này sủa nhỏ lắm. Chó kiểng ấy mà, giữ nhà gì được đâu. Giống này tôi rành quá mà, lúc nhỏ ở nhà tôi có nuôi vài con.

- Bác sỹ đã nói vậy thì ...

Ở đây họ tin rằng đã là bác sỹ, đã am hiểu về con người thì mấy con vật chắc chắn là không thể không am hiểu. Vì vậy, họ không thích rắc rối với những người họ cho là có hiểu biết. Mặc dù tôi có biết tí xíu nào về thú nuôi chó đâu.

Cô gái lí nhí nói cảm ơn. Rụt rè kéo lê va li vào nhà, cô luống cuống trông đến tội. Trời bắt đầu vần vũ, sấm và chớp, mưa đổ hạt nặng. Chúng tôi còn một khoảng sân rộng để đi trước khi kịp trốn khỏi trận mưa ướt đẫm này. Tôi giúp cô kéo chiếc va li nặng trĩu, còn cô vội vã ôm theo mấy cái túi nho nhỏ. Hai người hì hụi tha hết tất cả mọi thứ vào thang máy, tôi hỏi:

- Em mới đến à ?

- Dạ.

- Em ở lầu mấy ? Tôi đưa va li lên hộ.

- Dạ, họ nói là phòng 217. Tầng 2.

217 ? Trời ạ, tôi sống ở phòng 215. Nghĩa là sát bên cạnh nhau. Sao ông trời lại tốt thế nhỉ ? Tôi sắp có một người hàng xóm xinh đẹp đây.

- Anh sống ở phòng 215 - Tôi cười rạng rỡ, nụ cười khác hẳn cái cười mỗi sáng của tôi ở bệnh viện - ngay sát phòng em đấy.

- Thế ạ ? - cô gái cười thích thú - may quá đi thôi, hihihi

Trông em lúc rơm rớm nước mắt ở ngoài cửa bảo vệ thì buồn thế mà đến lúc cười thì cứ tươi tắn như một buổi sớm mai vậy. Tự dưng tôi vui vui. Cô bé này làm tôi thấy dễ chịu sau một ngày làm việc căng thẳng.

- Em còn đi học hay đã đi làm ? - Tôi hỏi

- Em vừa tốt nghiệp phổ thông. Em lên đây học đại học.

- Thế à, em học trường nào ? Ngành nào ?

- Bây giờ thì em mới bắt đầu học dự bị đại học thôi anh ạ. Em học RMIT.

Chậc, hóa ra em không phải là một sinh viên nghèo đáng thương như tôi vẽ ra trong đầu lúc ban đầu. Em học một trường đại học quốc tế đắt giá nhất nhì thành phố này. Nghe tên trường thôi cũng đủ biết gia đình em chắc cũng không phải "thường thường bậc trung".

Đến cửa phòng, em mở khóa. Hai anh em lại hì hụi kéo lê hành lý vào phòng. Bất chợt, em reo lên:

- Ôi, đẹp quá !

Em chạy tung tăng ra ban công nhỏ. Những bước chân nhẹ thênh thênh. Chú chó nhỏ cũng vẫy đuôi chạy theo em.

Thì ra em reo vì những bông hoàng hậu vàng rực cả ban công. Chưa bao giờ tôi thấy ai gặp bông hoa đẹp thôi mà thích thú dữ vậy.

Mưa vẫn đập như táp nước trên những bông hoa nhỏ. Hình như điều đó không làm vơi niềm vui thích của em.

- Em tên gì ?

- Anh đoán đi.

- Ai mà biết được – Thật là điên rồ khi bắt một bác sỹ tuổi trên 30 chơi trò đoán tên.

- Em tên là ….. Hoàng Hậu – em cười – Còn anh ?

- Vậy anh tên là Hoàng Thượng.

Lại còn đùa cợt với mình.

- Em đùa thôi, em tên là Hoàng Hạ.

Hoàng Hạ - mùa hạ vàng ư ? Hình như cũng giống lắm.

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 08:38 AM
Phần 2: Cây nến và cây đèn cầy

Hoàng Hạ. Cái tên ấy bắt đầu ám ảnh tôi.

Tôi thù những cô gái tên Hạ. Thưở còn học phổ thông, tôi có một mối tình mơ màng với Mai Hạ. Mai Hạ và tôi ở cùng quê, tuổi thơ chúng tôi gắn liền với nhau. Mối tình đầu khiến tôi luôn ngỡ ngàng và tin cậy rằng nó sẽ đi cùng tôi đến cuối đời. Thế mà chỉ 3 năm sau ngày tôi lên thành phố học, Mai Hạ theo một anh Việt Kiều sang Mỹ sống một cuộc đời xanh tươi khác.

Suốt những năm đại học, tôi sống lầm lỳ và thù ghét tất cả những cô gái tên Hạ. May mắn rằng đây là một cái tên không được phổ biến nên kẻ thù của tôi không có nhiều.

Vì lúc đó tôi tin rằng tất cả những cô gái tên Hạ đều có khả năng gây cho tôi một nỗi đau đớn và tuyệt vọng không gì cứu chữa nổi.

Từ lúc Hoàng Hạ bước vào đời tôi, niềm tin ấy càng được củng cố.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

6h chiều. Trời tẩm ngẩm mưa. Cả chung cư mất điện.

Dù mưa nhưng tôi vẫn thấy nóng. Đúng là trời tháng 4. Nóng gì mà nóng khiếp. Không có điện thì cái máy lạnh nhà tôi trở thành một cục sắt vô dụng.

Tôi vào nhà tắm, vặn nước xối xả. Cái anh chàng doanh nhân hôm qua vừa khỏe, hôm nay trái tim lại có vấn đề. Tôi vừa vật lộn với anh ta suốt buổi chiều để giành giật từng khoảnh khắc với thần chết. Trái tim thoi thóp của anh vẫn cứ luẩn quẩn trong đầu tôi.

Nước xối. Mong nước dội sạch giùm tôi cái ám ảnh về trái tim bệnh nhân. Ngày mai tôi lại tiếp tục cuộc chiến cùng anh ấy. Còn bây giờ, tôi cần nghỉ ngơi và tỉnh táo.

Tiếng tin nhắn tít tít. Phương - vợ chưa cưới - nhắn "Em đi tour tối nay bằng xe lửa. Không qua nấu cơm cho chồng được rồi. Tự lo cơm nước nhé. Nhớ anh"

Phương lúc nào cũng kết thúc tin nhắn bằng từ "Nhớ anh". Tức là thay vì cô viết chữ "Báo cáo hết" thì cô viết chữ "Nhớ anh" mặc dù chắc lúc viết Phương cũng chẳng mấy nhớ nhung gì tôi. Có lần Phương kể rằng để viết những câu như "Yêu anh", "nhớ anh", "thương anh"..., Phương đạt đến trình độ 3 không : Không nhìn màn hình, không nhìn bàn phím --> không bao giờ bấm sai chữ nào.

Tôi vứt điện thoại lăn lóc vào sofa. Tối nay chắc tôi sẽ tự trổ tài nấu ăn vậy. Dù sao tôi cũng không phải là kẻ vô tâm với chuyện ăn uống. Phải tự hào rằng tôi nấu ăn không tồi và đã bỏ cả mấy năm trời nghiên cứu nghệ thuật ẩm thực Việt Nam.

Trời vẫn nóng mà điện vẫn không có. Tôi kéo cái màn cửa, kiếm chút gió trời.

Lạy chúa, tôi nhìn thấy gì lúc đó nhỉ ? ....

Tôi nhìn thấy Hoàng Hạ.

Cô đang ngồi trong bóng tối, thu lu mình trên chiếc ghế salon, tay ôm chú chó thân thiết của mình.

Cô lọt thỏm giữa bóng đêm. Thế mà vẫn nhìn thấy ánh mắt đen lay láy. Trông cô rụt rè và đáng thương kỳ lạ. Tôi thề rằng bất kỳ thằng đàn ông nào nhìn thấy một cô gái bé nhỏ thu mình như thế đều muốn ôm cô gái vào lòng dỗ dành.

Hóa ra, giữa phòng tôi và phòng Hoàng Hạ có thể nhìn thấy nhau.

Tức là trước đây giữa hai phòng có một cái lỗ thông gió rất lớn. Từ lúc tôi lắp cái máy lạnh vào, tôi đã cho thợ rào lại bằng cửa kiếng, và treo một cái rèm cửa lớn để che lại. Phòng Hoàng Hạ lúc trước có hai vợ chồng trung niên sống cùng 2 đứa con nhỏ, tôi hoàn toàn không muốn đụng chạm gì tới thế giới của họ, cũng như vô cùng bực bội nếu họ nhìn được mỗi ngày tôi sống thế nào.

Vì vậy, tôi chẳng bao giờ kéo cái rèm cửa lên. Cho tới cái ngày cúp điện nóng nực ấy, tôi kéo rèm lên và từ đấy, tôi biết rằng: Thế giới của tôi và thế giới của Hoàng Hạ đã nối liền với nhau.

Tôi đi kiếm cái điện thoại cố định, phủi bụi cho sạch sẽ. Tôi chẳng bao giờ dùng điện thoại cố định, và nhất là không bao giờ gọi nội bộ trong chung cư. Tôi có quen ai trong cái chung cư này đâu, ai cũng có cuộc sống của riêng mình. Bạn bè tôi thì toàn liên hệ bằng di động. Thế nên tôi đã gỡ line điện thoại luôn để buổi tối đừng có đứa nào gọi lộn số làm lỡ giấc ngủ của tôi.

Tôi nối line điện thoại, nhấn số 217.

- Alo ?

- Hoàng Hạ đấy à ? Anh hàng xóm kế bên nhà em đây.

- À, chào bác sỹ.

- Bên em cúp điện không ? Bên anh đang cúp điện - Tôi nói một câu ngu ngốc ngớ ngẩn chưa từng có, rõ là cả chung cư đang cúp điện.

- Bên em cúp điện.

- Em có sợ ma không ? - Câu này đỡ ngớ ngẩn hơn câu trước.

- Sao anh biết em sợ ma?

- Anh đoán thế. Em có nến để đốt ko ?

- Không, em quên không chuẩn bị.

- Anh cho em vay mấy cây nến nhé. Sẽ đỡ sợ ma hơn.

- Được vậy thì tốt quá. Em cảm ơn anh.

- Vậy ra hành lang, anh đưa nến cho em.

- Okie.

Tôi mở cửa bước ra ngoài hành lang.

Đã thấy Hoàng Hạ đứng đó rồi, lúc nào cũng với chú chó nhỏ. Sao mà trông còn hấp dẫn hơn cả cách Paris Hilton ôm chó trên tạp chí ấy nhỉ ?

Hoàng Hạ cầm cây nến và bảo "Cám ơn anh" rồi định chui tọt vào phòng. May mà tôi tỉnh ra và vớt vát được 1 câu:

- Em qua phòng anh ngồi cho đỡ sợ ma. - Nói xong tôi mới rùng mình, hoàn cảnh là cúp điện, một người đàn ông ở một mình rủ rê một cô bé cũng ở một mình vào phòng mình. Nghe cứ như đang dụ dỗ con nít làm chuyện không hay.

Tất nhiên là Hoàng Hạ từ chối. Cô nhún vai.

- Em không thích. Em yêu sự lung linh của cây đèn cầy khi đốt cháy mình để làm thành ánh lửa nhưng em căm ghét sự toàn vẹn kiêu hãnh của mấy cây nến. Tất cả những cây nến vào tay em đều phải đốt mình cả. Mà em đã trót cầm mấy cây nến này rồi nên phải cho nó thành đèn cầy thôi.

Rồi cô mỉm cười nói thêm: "Có ánh sáng rồi thì em sẽ không sợ ma nữa"

Rồi cô chui tọt vào phòng.

Tôi ngẩn ngơ một lúc.

Bước vào phòng, việc đầu tiên tôi làm là kéo nhẹ rèm cửa. Tôi muốn nhìn em trong ánh lửa lung linh của cây đèn cầy. Tôi đoán là ánh lửa sẽ làm khuôn mặt em thêm quyến rũ.

Chúa ơi, tôi kinh ngạc... Hoàng Hạ vẫn không hề đốt nến.

Trời đã hơn 7h. Tối om.

Hoàng Hạ nằm rũ mình trong bóng tối trên ghế salon. Con chó nhỏ nằm thin thít dưới sàn. Tôi không còn thấy ánh mắt long lanh của cô nữa. Mắt cô nhắm nghiền.

Tôi tin là có một giọt nước mắt đang rơi, dù tôi không nhìn thấy.

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 08:38 AM
Tôi đứng đó, chết lặng nhìn Hoàng Hạ.

Tôi có cảm giác như Hoàng Hạ đang thoi thóp thở như một bệnh nhân bị tim trong những giờ phút hấp hối. Một cảm giác hoảng sợ dâng kín đầu óc tôi.

Em làm sao thế này?

Phải đến hơn 30 phút đứng như trời trồng, tôi mới bình tĩnh trở lại. Tôi cần phải đẩy cô bé ra khỏi cái bóng đêm đen ngòm ngòm ấy. Tôi nhấn số 217.

- Hoàng Hạ ?

- Vâng ?

- Em đã đốt nến chưa ? -Tôi giả ngơ như thể chưa tìm được cái lỗ thông gió nhìn sang nhìn qua phòng Hoàng Hạ

- À, hình như chưa.

- Sao thế ? Trời tối rồi, em để tối om để ngủ à ?

- Em ko thể đốt được.

Sao lạ vậy ? Tôi nhớ về sự so sánh giữa cây nến và cây đèn cầy em vừa nói ban nãy.

- Em không có hột quẹt. Anh cho em nến mà ko cho em mượn hột quẹt.

Trời, sao em ko nói ? Em làm tôi lo hết hồn.

- Sao ko gọi anh để anh cho mượn ?

- Em ko có thói quen đi xin hay đi mượn. Ai đề nghị thì em nhận lời thôi.

Ra là thế đấy, kiêu căng thấy sợ. Rõ là tính cách của một cô gái đẹp.

- Anh sang đưa em cái hột quẹt nhé. Đấy là anh đề nghị, và em chỉ phải chấp nhận thôi.

- Okie :-)

Tôi lôi cái hột quẹt trong hộc tủ. Mở cửa thì đã thấy Hoàng Hạ đứng trước hành lang. Cô nhận hột quẹt, cười toe. Tôi cứ ngỡ cô gái đang cười trước mắt tôi và cô gái thiêm thiếp trên ghế salon là hai con người.

Em cười rực rỡ và lý lắc đi giật lùi vào phòng. "Thanks anh !"

- Em phải nhớ đốt nến đấy ! - Tôi gọi với theo, tôi sợ cô vẫn tiếp tục ngồi im trong bóng đêm như thế.

Hoàng Hạ là một cô gái biết nghe lời. Lần này cô đốt nến thật. Cô cắm hai cây nến lên bàn salon, ánh sáng bị gió táp lúc nào cũng rung rinh như chực tắt.

Hoàng Hạ lại ngồi mình thu mình trên ghế, cô ôm chú chó nhỏ vào lòng ve vuốt.

Tóc xõa dài, mắt vẫn buồn xa thăm thẳm.

Tối hôm đó, tôi đã chẳng làm gì được, ngoài việc túc trực bên cái lỗ thông gió. Thứ duy nhất tôi cho vào bụng hôm ấy là 2 ly Whisky. Tôi vừa uống và ngắm nhìn Hoàng Hạ.

Không hiểu vì sao, tôi có cảm giác rằng nếu tôi mà rời khỏi cái lỗ thông gió này thôi, em sẽ thổi tắt hết nến đi, và rồi em sẽ làm một điều gì đó ngốc nghếch. Để rồi em lại rũ rượi và thoi thóp như một bệnh nhân sắp lìa đời.

Tôi đứng canh như tên gác ngục cho đến khi Hoàng Hạ lên giường, kéo chăn nằm ngủ. Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, như thể vừa cứu được một bệnh nhân khỏi tay tử thần. Tôi nằm bẹp luôn xuống sàn nhà, và ngủ gục kế bên cái lỗ thông gió cho đến sáng hôm sau.

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 08:39 AM
Phần 3: Lối đi của chúng mình

Từ ngày phát hiện ra cái lỗ thông gió, tôi có thêm một thói quen là quan sát cuộc sống của Hoàng Hạ.


Tôi hoàn toàn không phải là người tò mò, nhưng quả là cô bé này có một sức hút kỳ lạ.


Bây giờ tôi đã có thể thuộc nằm lòng thời gian biểu của Hoàng Hạ. Từ thứ hai đến thứ sáu, em đi học lúc 7h30. Chúng tôi luôn gặp nhau ở bãi giữ xe. Em luôn cười và vẫy tay “Thưa bác sỹ, em đi học” rồi chạy như bay trên chiếc Spacy đỏ sậm. (Đã nói em không hề nghèo mà lại). Tôi không rõ giờ em đi học về vì cứ 6h, khi tôi về đến nhà, thì đã thấy em ngồi trên salon đọc sách.


Hoàng Hạ mê sách vô cùng. Cô có một kệ sách cao ngất ngưỡng chất đầy từ điển, sách truyện tiếng Anh, tiểu thuyết khắp năm châu, có cả sách về Thiền học và Phật giáo và đặc biệt hơn cả là một ngăn ăm ắp toàn … Đôremon.


Căn phòng của Hoàng Hạ không rộng nên tôi có thể nhìn rõ ràng từng cuốn sách em đọc. Một cô gái 18 tuổi mà thích đọc những tác phẩm như Hồng Lâu Mộng hay Chuông nguyện hồn ai thì quả là cũng hơi bị hiếm.


Có một ngày hết sức bình thường, tự dưng Hoàng Hạ xuất hiện trước mặt tôi ngay khi tôi vừa đi làm về. Cô đứng đợi tôi ở bãi xe, đưa cho tôi quyển tiểu thuyết “Đèn không hắt bóng”, mỉm cười bảo “Em tặng bác sỹ đấy!” rồi chạy bay biến về phòng. Tôi cầm quyển truyện mà lòng cứ ngẩn ngơ. Về nhà gọi điện thoại sang hỏi nhân dịp gì thì Hoàng Hạ chỉ trả lời gỏn lọn “Truyện rất hay về bác sỹ nên em tặng anh, vậy thôi !”


Quyển này tôi có rồi và đã đọc đi đọc lại nhiều lần, vậy mà khi được Hoàng Hạ tặng, tôi vui như anh nhà văn lần đầu đọc được tác phẩm của thần tượng. Tôi bỏ cả 2 ngày cuối tuần đọc lại một lèo hết quyển tiểu thuyết.


Những ngày cuối tuần, Hoàng Hạ rất ít đi chơi với bạn bè. Tôi cũng chưa bao giờ thấy một người bạn nào đến chơi với Hạ. Cuối tuần, cô ở nhà nấu ăn, đọc sách và tập Thiền.


Hoàng Hạ tập thiền mỗi sáng và được nghỉ học thì cô dành cả buổi ngồi Thiền. Những lúc như vậy, trông cô đẹp đến thánh thiện. Có những buổi chiều, tôi ngẩn ngơ chẳng làm gì được ngòai việc ngắm nhìn cô phiêu lưu trong cõi vô thường nào đấy.


Ngoài đi học, Hoàng Hạ còn đi làm thêm 4 buổi một tuần: ba, năm, bảy và chủ nhật từ 7h và đi về rất trễ. Thường là khoảng sau 11h. Có nhiều khi trực ca đêm, tôi đi ra mới gặp Hoàng Hạ chạy vào.


Tôi không hiểu vì sao Hoàng Hạ có vẻ sống rất thoải mái về tiền bạc mà vẫn phải đi làm thêm. Dù tôi biết rằng Hoàng Hạ không thích công việc làm thêm này.


Hoàng Hạ không nói với tôi điều đó, nhưng tôi cảm nhận được, rất rõ ràng. Tôi không dám nói rằng mình có những linh cảm nhạy bén như phụ nữ, nhưng riêng với những gì xảy ra trong Hoàng Hạ, tôi luôn tin là mình cảm được.


Vì Hoàng Hạ có cách biểu hiện nội tâm rất kỳ lạ.


Không phải là ánh mắt, không phải là nụ cười, cô biểu hiện bằng những bước chân.


Biết nói làm sao nhỉ, nhưng bước chân của Hoàng Hạ là bước chân biết nói.


Khi cô vui, những bước chân cô đi rất thênh thang, rộng dài. Như lúc cô lần đầu nhìn thấy góc ban công rực rỡ những bông hoa hòang hậu. Khi cô buồn, bước chân cô hẹp lại, rũ rượi, tiếng giày cứ kéo ra lê thê. Tối nào Hoàng Hạ rời nhà, tôi cũng nghe tiếng bước chân của cô có âm thanh như vậy.


Có một ngày, tôi gặp Hoàng Hạ ở hành lang chung cư. Hoàng Hạ cười toe, nhưng nghe tiếng bước chân sao não nề.

- Em đi đâu thế ?

- Em đi làm thêm.

- Tiểu thư mà cũng phải làm thêm à? Em làm gì ?

- À… Em đi dạy kèm.

- Có hôm anh đi trực mới thấy em về, sao em làm gì trễ thế?

- À, em dạy 2 ca. 1 đứa từ 7h đến 9h, 1 đứa từ 9h30 đến 11h. Nhiều khi em lại đi ăn nữa, nên ngày nào cũng phải về trễ. Con nít bây giờ chạy show học thêm nhiều lắm, chúng nó học khuya thì cô giáo cũng phải dạy khuya thôi.

- Em nhớ dặn bảo vệ đợi, không thì tối tối lại phải đập cửa ầm ầm ấy.

- Vâng ạ, cảm ơn bác sỹ - Lại cười


Rồi em đi. Tôi cứ có linh cảm rằng khuất lất sau nụ cười ấy, em buồn thảm hại, mà tôi thì chẳng làm được gì. Bỗng dưng, tôi thấy giận mình kinh khủng, cảm giác quanh quất như thế tôi là một thằng đàn ông hèn ơi là hèn.

Quái, tôi có làm gì đâu mà bỗng dưng lại tự nguyền rủa mình như vậy ?

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 08:40 AM
9h sáng chủ nhật, tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa lộc cộc. Tôi ngáp dài, vốc nước dấp đầy mặt cho đỡ buồn ngủ.

Tưởng ai, hóa ra là Phương. Phương vừa đi về sau một chuyến đi 15 ngày một vòng tour phía Bắc. Hôm qua cô đã nhắn tin rằng sáng nay sẽ qua nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa giùm tôi. Phương cam đoan rằng 2 tuần cô đi vắng, tôi sẽ hóa thành một con cò ma vì toàn ăn uống đầu đường xó chợ, còn nhà cửa thì chắc chắn là giống như một cái tổ quạ. Tóm lại, không có cô thì cuộc sống của tôi đúng là rối tinh rối mù.

Quen nhau 3 năm rồi mà Phương vẫn hầu như chẳng hiểu gì về tôi. Cô thậm chí không biết là tôi nấu ăn rất khá và sự thật là tôi đã quen với không khí ngăn nắp ở bệnh viện quốc tế nên về nhà tôi cũng dọn dẹp rất tử tế.

Nhưng dù sao Phương rất tự tin về khoản nữ công gia chánh của mình. Tôi cũng không dại gì mà làm mất đi sự tự hào duy nhất của cô. Suy cho cùng, sự hăng hái đảm đang của cô phục vụ cho tôi chứ cho ai.

Phương chất đầy thức ăn vào tủ lạnh, vừa làm cô cứ vừa xuýt xoa rằng khi cô đi vắng, cái tủ lạnh của tôi buồn tẻ quá chừng, chỉ toàn là bia thôi. Cô hăm dọa sẽ tịch thu hết đống Heniken nếu đến cuối tuần sau đếm lại mà thấy tôi uống quá 10 lon/tuần.

Hehe, vậy đến thứ 6, tôi mua lại 10 lon bỏ vô là xong, chẳng lẽ Phương ghi lại số serial number trên từng lon bia à?

Phương rướn người lau dọn kệ sách của tôi và cứ than là chẳng có quyển sách nào vào tay tôi mà còn nguyên vẹn. Xem này, anh xem sách kiểu gì mà cái thì sút bìa, cái thì rách góc thế này. Nhìn kệ sách của anh không ai nghĩ anh là bác sỹ đâu đấy. Quyển nào te tua quá thì anh vứt hết đi cho em nhờ, để đây kệ sách của anh trông nông dân quá.

Phương không hiểu là những quyển sách te tua nhất là những quyển sách tôi yêu thích nhất. Tôi nghiền ngẫm nó nhiều đến nỗi chẳng còn cái nào đàng hoàng. Phương chắc hài lòng với quyển Tự điển tiếng Nga to đùng đoàng, giấy trắng, góc thẳng, bìa còn nguyên mà tôi chưa đụng tới bao giờ.

Cũng đúng thôi, Phương có mấy khi đọc sách đâu mà hiểu thói quen của người đọc sách.

Phương đặt nồi cơm xong thì quay ra lấy hết draft giường, áo gối cho vào máy giặt. Em phải tổng vệ sinh cái tổ ấm sau này của chúng mình, em phải giữ gìn kẻo anh biến nó thành cái tổ quạ mất.

Cứ cằn nhằn suốt thôi.

- Xong rồi, à, còn cả cái rèm cửa nữa, anh là ít chịu giặt rèm cửa lắm.

Tôi giật bắn người.

Phương định giặt rèm cửa à ?

Nghĩa là cô sẽ gỡ cái rèm cửa xuống, cô sẽ nhìn thấy ở phía bên kia là căn phòng của Hoàng Hạ.

Thì sao ?

Có sao đâu chứ ? Căn phòng của một người hàng xóm bình thường. Có gì đâu mà ghen ?

Nhưng biết đâu được, hôm nay Hoàng Hạ ở nhà, và Phương cũng sẽ nhìn thấy Hoàng Hạ. Thể nào rồi cô cũng bình phẩm nọ kia về Hoàng Hạ, và biết đâu cô lại bảo tôi bít luôn cái lỗ thông gió này lại cho rồi, để cái rèm cửa làm chi cho vướng víu.

Và biết đâu ngày mai, Phương gọi thợ về làm thế thật, cô có chìa khóa nhà tôi cơ mà.

Tôi không thể để Phương làm thế được.

- Em khỏi giặt, tuần trước anh mới giặt rồi. Em cứ để đó, để đó. Để anh đem giặt draft và rèm cửa sau - Tôi gào lên

- Sao thế ? - Phương ngạc nhiên trước phản ứng kỳ cục của tôi

May mà tôi kịp dịu giọng

- À, giặt làm chi. Để chúng mình còn ngủ trưa. Anh không thích cùng em nằm trên cái giường nham nhám vì không có draft và ánh sáng thì cứ hắt thẳng vào mặt vì không có rèm đâu, hihihi.

- Đáng ghét ! - Phương nguýt một cái rõ dài rồi tủm tỉm cười - Hôm nay lại còn thế nữa ...

Tôi thở phào, hehehe, lừa phụ nữ dễ quá.

Sau này, nghĩ lại tôi mới thấy mình lo ngu, Phương giặt rèm cửa cho tôi cả 3 năm nay rồi, cô ấy có nói gì đâu.

Nhưng bỗng dưng lúc ấy tôi có cảm giác rằng cái lỗ thông gió ấy là lối đi riêng chỉ dành cho tôi và Hoàng Hạ. Nhờ nó mà tôi đã mở được cánh cổng mong manh bước vào cuộc đời Hoàng Hạ. Và cũng đấy, Hoàng Hạ trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi.

Tôi không muốn có thêm Phương trên lối đi riêng tư ấy, cho dù chắc chắn Phương là vợ...

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 08:41 AM
7h30 tối, tôi và Phương rời khỏi nhà đi ăn tối. Căn phòng của Hoàng Hạ đã khóa, chắc cô đã đi làm thêm rồi

Tôi lái chiếc Ford khỏi bãi giữ xe. Hôm nay tôi thèm ăn đồ ăn Nhật mà Phương thì không biết nấu mấy món đó. Nhờ vậy mà tôi mới kéo Phương đi ăn tiệm được, chứ nếu không thì còn lâu cô mới đồng ý ăn nhà hàng với tôi.

Phương tiết kiệm vô cùng. Cô không bao giờ cho tôi đi ăn tiệm nếu đó là món ăn cô có thể nấu. Lần nào tặng quà cho Phương, cô cũng truy đến cùng là tôi mua ở đâu, hết bao nhiêu tiền. Khổ thân tôi, lần nào tôi cũng nói bớt đi nửa giá mà vẫn còn bị cằn nhằn.

Mẹ tôi vừa ý nhất ở con dâu tương lai là điểm này. Tôi thì khổ sở nhất với Phương ở điểm này.

Tôi chọn một nhà hàng Nhật Bản yên tĩnh mà một bệnh nhân khỏi bệnh đã mời tôi hôm trước. Người phụ nữ này có chồng là người Nhật nên rất tinh ý trong ẩm thực. Bà cho rằng nghệ thuật ẩm thực không chỉ nằm ở hương, vị mà chủ yếu nằm ở tâm. Cái tâm bình an thì ăn gì cũng thấy ngon miệng. Vì vậy, khi ăn không thể không chú trọng đến khung cảnh.

Nhà hàng này có từng phòng nhỏ. Mỗi bàn ở một phòng. Không gian trầm mặc và riêng tư.

Tôi nắm tay Phương, năn nỉ thôi em đừng la anh nữa, trót đã vào đây rồi, để chúng mình có một buổi tối ngon miệng nhé.

Phương im lặng. Khi Phương im lặng, trông Phương dễ thương hơn hẳn. Một lát, cô nói:

- Đã sang tháng 5 rồi anh ạ, chắc phải đặt nhà hàng thôi. Cuối năm muốn cưới thì giờ này lo là vừa vặn.

Đã đến lúc cưới rồi đấy.

Rồi Phương thở hắt:

- Chắc cưới xong rồi em nghỉ. Em không thể tiếp tục công việc xa nhà mà bỏ anh lang thang mãi như vậy. Dù thực sự là em vẫn còn thích công việc. Em xin lỗi, những ngày qua em không chăm sóc anh chu đáo. Em nghỉ rồi, em sẽ chăm sóc anh, gia đình anh và những đứa con của chúng ta tốt hơn.

Lòng tôi bỗng rưng rưng. Phương lúc nào cũng là một phụ nữ chu đáo, cô cứ canh cánh trong lòng một điều rằng không săn sóc tôi đàng hoàng. Giữa công việc và tôi, với Phương, chắc chắn tôi có một sức nặng lớn lao hơn hẳn.

Tôi thấy thương Phương quá. Tôi còn tìm đâu một phụ nữ làm vợ tốt hơn cô ấy nữa không ?

Ôi, mùa hạ nắng vàng, thoang thoáng chạy dọc ngang trước mắt tôi. Chắc em chỉ là một cơn say nắng thôi. Tôi đã có vợ tôi rồi.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

11h khuya. Tôi bảo Phương để anh đưa em về thẳng nhà. Phương nhất định không chịu. Cô đi đến bằng xe máy và quyết không chịu để xe ở chỗ tôi.

Phương đi cùng tôi lên nhà lấy chìa khóa xe. Đi bên cạnh tôi, thường Phương chẳng đem theo gì cả, kể cả túi xách, ví tiền, vật tùy thân, chìa khóa. Đi với chồng mà, cô thấy yên tâm !

Tôi cần phải thành thật nói rằng Phương chưa bao giờ ngủ lại nhà tôi. Tôi tôn trọng cô ấy và tôi cũng muốn vợ mình hoàn toàn trong sáng cho đến ngày cưới. Mà thật lòng thì tôi nghĩ, cũng phải giữ cho Phương còn chút gì đó bí ẩn, chứ nếu không thì chắc chẳng còn gì kích thích tôi tổ chức đám cưới này nữa.

Tôi khép cửa, tiễn Phương xuống nhà xe. Nhà Hoàng Hạ vẫn đóng cửa.

Nhưng vừa đến hành lang, bất chợt Phương xoay người lại, nhìn tôi tinh quái:

- Hôm nay em đến đây làm Oshin cho anh quần quật cả ngày mà anh không thưởng em cái gì à ?

Có gì đâu, Phương đòi 1 nụ hôn chia tay ấy mà.

Tưởng gì khó khăn hồi hộp, chứ hôn vợ mình thì cảm giác tự nhiên như mình ăn cơm uống nước ấy mà.

Tôi kéo Phương lại, điệu nghệ xoay cô ép vào tường. Một người đàn ông trên 30 thì không cần phải quảng cáo nhiều về nghệ thuật hôn. Trình độ tương đương phim Holywood.

Nhưng khi tôi nhắm mắt lại và chạm vào môi Phương, tôi chợt nghe thấy tiếng bước chân.

Những bước chân uể oải kéo lê đôi giày cao gót. Bước chân rất buồn và mệt mỏi.

Tôi mở mắt. Đẩy Phương khẽ khàng chếch sang trái một chút.

Lạy chúa,

Trước mắt tôi là ánh mắt đen lay láy. Một nụ cười nghiêng nghiêng, nao nao thắt thở.

Hoàng Hạ.

Em ... đấy ... ư ?

Một cái chớp mắt. Bình thản.

Tôi vẫn ôm Phương nhưng người đã cứng đờ như bị điểm huyệt.

- Xin lỗi anh chị. Em chỉ tình cờ đi về nhà

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 08:42 AM
Tôi thẫn thờ.

Hình như Phương lại cằn nhằn sao tự nhiên mình đứng trước hành lang làm chi cho người ta nhìn thấy.

Tôi dắt xe cho Phương, vẫy tay "Đi cẩn thận nhé !". Một thói quen đã thuộc lòng. Đầu óc vẫn váng vất cái chớp mắt không lời.

Cái thang máy chết tiệt treo mãi ở tầng 15, tôi đứng ở tầng trệt, đập như điên trên cái nút bấm.

Rồi hình như không chờ được nữa, tôi chạy bằng thang bộ. May mà tôi mua nhà ở tầng 2, chứ nếu nhà tôi mà ở tầng 15, chắc tôi cũng chạy băng băng như thế.

Cánh cửa phòng Hoàng Hạ đóng im ỉm, lạnh lùng. Tôi muốn gõ cửa, đúng hơn tôi muốn đập cửa. Tôi cần giải thích cho Hoàng Hạ hiểu. Tôi muốn xin lỗi em. Tôi cần sự thông cảm và tha thứ của em, Hoàng Hạ.

Mà giải thích cái gì nhỉ ?

Tôi hôn vợ tôi trước cửa nhà tôi, và bây giờ tôi chạy qua nhà hàng xóm để nói "Xin em tha thứ cho tôi, tôi đã trót dại hôn vợ tôi" à?

Có chuyện nào khôi hài đến thế không ?

Tôi não nề, mở khóa cửa nhà mình.

Nước vòi sen tạt xối xả trên khuôn mặt. Sự tỉnh táo đã bỏ tôi đi từ lúc nào thế này ?

Cái rèm cửa lật phật bay theo một cơn gió đêm. Dưới nó là cái lỗ thông gió bình thường hay con đường của riêng tôi và Hoàng Hạ ?

Tôi quấn ngược cái rèm lên, tôi muốn mở hết con đường của tôi và em. Con đường sẽ thênh thênh, cuộc đời tôi - cuộc đời em nối thành một dòng chảy mênh mang vô tận.

Hoàng Hạ đang nằm rũ mình trên salon, mắt nhắm nghiền. Căn phòng chỉ còn lại một ánh nến leo lét trên bàn học. Em tắt đèn và để nến sao?

Tôi rùng mình nhớ về cái đêm cúp điện, trông Hoàng Hạ cũng thê lương như thế.

Nếu có một họa sỹ đang cần vẽ một bức tranh về đề tài sự tuyệt vọng của con người ở đây, tôi tin rằng ông ta sẽ reo lên vui sướng vì tìm được một hình mẫu không gì lý tưởng hơn.

Hoàng Hạ - có phải em đang tuyệt vọng vì tôi không ?

Hay còn một nỗi đớn đau khắc khoải nào đấy mà tôi không đủ chiều sâu để hiểu ?

Tôi đứng gác cho Hoàng Hạ suốt đêm hôm ấy. Khác với lần trước, đêm nay tôi hoàn toàn không ngủ. Một cách vô thức, tôi linh cảm rằng nếu tôi chỉ chợp mắt đôi phút thôi, Hoàng Hạ sẽ bỏ trốn khỏi cuộc đời tôi vĩnh viễn.

Vâng, tôi sợ, em sẽ tan vào hư vô vĩnh viễn ...

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Hoàng Hạ cứ nằm như thế cho đến sáng. 6h30, em mở mắt và dậy thu dọn tập vở chuẩn bị đi học. Đến lúc ấy, tôi mới thở phào.

7h30, phòng Hoàng Hạ đã khóa rồi. Hôm nay cô đi học sớm hơn mọi ngày. Tôi cũng phải đến bệnh viện gấp. Sáng thứ 2 đầu tuần, các bác sỹ trong Khoa phải họp báo cáo tình hình của các bệnh nhân của mình. Ông John Howard lại rất ghét những bác sỹ đi trễ. Từ ngày vị giáo sư người Anh này về làm trưởng khoa, mọi thứ đều ở bệnh viện đều đi vào nhịp điệu quản lý bài bản như ở một công ty.

Khi mở cửa xe, tôi phát hiện có một mảnh giấy nhỏ để trên ghế lái xe. Tối hôm qua, tôi mở kính xe để cho Phương thoáng vì cô không chịu được mùi máy lạnh xe hơi, khi về đến nhà thì quên đóng kính lại.

Tôi bỗng dưng hồi hộp khi nhìn thấy mảnh giấy. Có vẻ như không phải là một thứ giấy rác vô ý bay vào.

Đó là một bức thư, gọi đúng hơn là một message.

"Ngày mai, nhà em lắp máy lạnh. Trời mùa hè nóng bức quá mà. Họ bảo phải lấp cái lỗ thông gió lại thì máy lạnh mới hoạt động tốt. Xin phép anh cho em lấp cái lỗ thông gió lại nhé. Có lẽ sẽ phải làm ồn nhà anh một chút. Cảm ơn anh nhiều.

Hoàng Hạ"

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 08:48 AM
Phần 4: Gái ham vui hay gái ham tiền
Tôi đến muộn 5 phút. Giáo sư Howard đã bắt đầu cuộc họp. Thấy tôi, ông nhíu mày, lắc đầu rồi ra hiệu cho tôi vào chỗ. Xem như tôi đã mất 1 điểm trên con đường thăng tiến của mình.

Vị giáo sư về làm việc được 3 tháng với tư cách trưởng khoa tim mạch của bệnh viện. Mặc dù chưa cảm nhận được sự tiến bộ nào về mặt chuyên môn của Khoa nhưng quả là cách làm việc thì bị ông thay đổi chóng mặt. Giáo sư không bao giờ cho chúng tôi gọi bệnh nhân của mình là "patient" (bệnh nhân) mà ông luôn dùng từ "customer" (khách hàng). Ông cho rằng nếu để bác sỹ cứ ăn sâu vào đầu cái chữ "patient" thì sẽ luôn luôn khám chữa bệnh cho với tư thế ban ơn. Khi về khoa, điều ông thực hiện đầu tiên là thực hiện một điều tra với tất cả các người thân bệnh nhân và quyết định phải nâng cao cái ông gọi là "customer service quality" (Chất lượng phục vụ khách hàng). Ông còn truy xuất lại tất cả dữ liệu các bệnh nhân cũ trong vòng 5 năm, ghi nhận lại bệnh án của họ, thực hiện hàng lọat các thống kê về tình hình hoạt động của Khoa trong 5 năm nay, chưa biết sẽ dùng để làm gì.

Có nhiều bác sỹ không ưa Howard. Họ cho là ông không giống một vị giáo sư y khoa chút nào. Tôi lại thấy quý Howard vì quả là ông đã thổi một luồng sinh khí mới vào bệnh viện. Nghe nói ông đã học Y Khoa ở Nottingham và London, nhưng còn tốt nghiệp một khóa MBA ở New York.

Howard yêu cầu tôi trình bày tình hình các "customers" của tôi hiện tại như thế nào. Trước đây, ở bệnh viện các bác sỹ không trao đổi nhiều với nhau về tình hình bệnh nhân của mình, trừ các trường hợp cần mổ và hoặc hội ý. Thường là vì ngại va chạm chuyên môn, nên cũng ít ai thích xen vào chuyện người khác.

Howard thì không chịu như vậy, ông yêu cầu ở các buổi họp, các bác sỹ phải trình bày chi tiết về tình trạng "customers" và những người khác phải tham gia cho ý kiến để áp dụng phương pháp chữa bệnh nào tối ưu nhất. Ông nhắc đi nhắc lại về hiệu quả của "teamwork" trong y khoa.

Sự uể oải của tôi không qua mắt được Howard. Sau buổi trình bày, ông nhắc nhở:

"Please save your health for your customers. Your customers' life depends not only on your skill but your mood as well".

Nhắc nhở chung thôi, nhưng tôi biết ngay là ông ngầm nhắn riêng tôi câu ấy.

Tôi rời khỏi phòng họp, đứng hít thở không khí ở ban công một chút, cố giữ cho tinh thần minh mẫn. Câu nói của Howard nhắc tôi nhớ về trách nhiệm của mình, sự mệt mỏi của tôi sẽ rất nguy hiểm cho nhiều người.

- Cafe nhé !

Lan Vy mỉm cười, tay đã cầm sẵn tách Capuchino thơm nồng. Ở bệnh viện có máy pha Capuchino và không biết học ở đâu, Lan Vy pha rất cừ.

Lan Vy là bác sỹ nội trú, thua tôi vài tuổi. Từ hồi còn học ở trường đại học Y Dược, cả trường đã ngấm ngầm công nhận Lan Vy là hoa khôi của trường dù không có cuộc thi nào. Bây giờ, tuy đã ngấp nghé qua tuổi 30 nhưng Lan Vy vẫn giữ được vẻ thanh tao, sang trọng hiếm có.

Lan Vy đúng là một người phụ nữ hoàn hảo nếu nghe người ta mô tả về cô. Đẹp, gia đình rất giàu, cực kỳ giỏi, và đầy cá tính. Nghĩ về cô, tôi vẫn còn nhớ cái thưở mình còn lặc lè đi cái xe cub 50 cà khổ, đã thấy Lan Vy đi học bằng Mercedes của ba, mặc toàn áo đầm đẹp, nước hoa nhẹ thoang thoảng, chẳng giống một sinh viên trường Y tí nào. Nghe bọn nó kháo nhau Lan Vy sưu tầm nước hoa nhưng chỉ xài đúng 1 loại là Bvlgari vì nhãn hiệu này chỉ sản xuất các loại hương thơm quý phái. Chỉ đến khi vào làm việc ở bệnh viện, cô mới không dùng nữa vì sợ bệnh nhân dị ứng mùi thơm.

Lan Vy dịu dàng và chu đáo. Cả trường đều nói rằng Lan Vy yêu tôi âm thầm từ khi học ở trường đại học. Hình như tôi cũng cảm nhận như vậy. Nhiều năm qua, Lan Vy vẫn âm thầm đi bên cạnh cuộc đời tôi, giúp tôi nhiều, hiểu và cảm thông vô hạn nhưng chưa bao giờ bày tỏ tình yêu.

Mấy thằng bạn bảo tôi trúng số mới được Lan Vy để ý. Mày không tiến tới bày tỏ tình cảm thì đời nào Lan Vy tỏ tình? Mày có biết bố nó làm to thế nào không ? Mà Vy nó lại vừa đẹp người, đẹp nết, cũng lại đến tuổi rồi, không lo cưới đi còn gì nữa.

Tôi chỉ nhún vai trả lời chúng nó "Mày không phải Bill Clinton thì mày có dám lấy Hillary Clinton về làm vợ không ?"

Quả thật là tôi quý mến và kính trọng Lan Vy, nhưng yêu hay lấy làm vợ thì không. Đã ở cạnh nhau quá lâu, giữa tôi và Lan Vy có một mối đồng cảm và thấu hiểu nhau tha thiết nhưng đành phải thú nhận là tôi không cảm thấy mình thật sự lớn lao, mạnh mẽ khi ở bên cô ấy.

Nên Lan Vy và tôi mãi mãi chỉ là những người bạn tâm giao.

Lan Vy cảm nhận được ngay rằng hôm nay tôi có gì đó bất ổn.

- Anh có chuyện gì đó phải không ?

Tôi uống một ngụm cafe, cười nhạt.

- Chắc không phải là chuyện với Phương rồi. Vy chưa bao giờ thấy anh cãi nhau với Phương mà căng thẳng mệt mỏi như vậy.

Đấy, lúc nào cũng hiểu tôi cặn kẽ như thế. Tôi chẳng lừa được được Lan Vy cái gì.

Lúc tôi bắt đầu quen Phương, Lan Vy giận tôi một thời gian. Lúc đó, Lan Vy hỏi "Anh có yêu Phương không?". Tôi trả lời "À, nhưng anh muốn lấy Phương làm vợ". Thế là Lan Vy giận. Nhiều đồng nghiệp bảo rằng cô ấy ghen, nhưng tôi biết Lan Vy giận tôi vì cô ấy bảo tôi ích kỷ.

Thời gian sau, thấy tôi đối xử rất tử tế với Phương, cô ấy không giận nữa. Chúng tôi lại là bạn và chuyện gì tôi cũng có thể kể với cô ấy.

Capuchino làm tôi tỉnh táo hơn. Cơn buồn ngủ đã không còn, tôi chào Lan Vy về phòng làm việc của mình.

- Nếu có chuyện gì, anh có thể kể với Vy, sẽ nhẹ lòng hơn... - cô nói nhỏ cùng một nụ cuời khẽ khàng

Lòng tôi bùi ngùi. Quả là số tôi may lắm mới có đuợc người bạn như cô ấy.

- Vậy tối nay anh có thể đi uống cafe với Vy được không ? - tôi hỏi

- Vâng, tất nhiên rồi.

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 08:52 AM
Hôm đó tôi làm việc đến gần 8h mới hoàn thành công việc. Ngoài việc khám chữa bệnh, một bác sỹ không thể đứng ngoài công việc học tập, nghiên cứu và giảng dạy. Sau giờ làm việc, giáo sư Howard yêu cầu tôi thực hiện buổi trình bày về bệnh viêm cơ tim với một tổ sinh viên thực tập. Trước đây, các sinh viên trường Y đến bệnh viện thường chỉ phụ những việc vặt, chủ yếu là quan sát các bác sỹ làm việc để học hỏi. Howard cũng không đồng tình việc này. Ông bắt buộc các bác sỹ có kinh nghiệm phải thường xuyên tổ chức các buổi hướng dẫn lý thuyết lẫn thực hành để giúp sinh viên tiếp cận thực tế nhanh nhất. Theo ông, bệnh viện cần phải có nhân sự kế thừa, và ông đưa việc hướng dẫn sinh viên thành một đầu công việc có tính lương cho mỗi bác sỹ.

Lan Vy đợi tôi ở hành lang bệnh viện. Biết cô đợi đã lâu, tôi vội vã :

- Xong rồi, anh xuống lấy xe rồi ta đi nhé ! Em đói không ? Có lẽ thay chầu cafe bằng một bữa tối sẽ hay hơn nhỉ ?

Lan Vy nhìn tôi đăm đăm rồi bật cười :

- Anh không định mặc áo blouse để đi ăn tối với em đấy chứ ?

Lúc này, tôi mới chợt nhớ là mình vẫn còn chưa thay áo. Sự bận rộn vẫn thường khiến người ta nghễnh ngãng. Sẽ thật tức cười nếu đi cùng một phụ nữ mặc một chiếc đầm đen cao cổ thanh lịch mà bạn lại mặc một chiếc áo blouse đã bốc mùi mồ hôi cả ngày. Nếu không phải là một tên hơi điên thì cũng là kẻ rởm đời muốn khoe mã bác sỹ.

- Anh lấy xe đi, đưa áo đây Vy về phòng cất cho. Hẹn 5 phút nữa ngay trước cửa bệnh viện nhé.

Lan Vy đem áo đi rồi tôi vẫn còn nhìn theo cô ấy. 10 năm đi song song bên cuộc đời tôi, Lan Vy đã thuộc nằm lòng từng thói quen, từng sở thích, từng tính cách của tôi. Tôi biết chắc cô ấy không về treo áo lên móc, mà sẽ gói lại và chuyển xuống khu giặt ủi của bệnh viện.


Vì tôi chúa ghét thấy áo blouse bẩn trong phòng làm việc của mình.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------


Chúng tôi ăn tối ở một nhà hàng Pháp nhỏ nhắn trên đường Hồ Xuân Hương. Trái ngược hẳn với Phương, Lan Vy ăn tiệm nhiều hơn ở nhà. Đây là quán ruột của cô ấy. Đến đây ăn, Lan Vy không bao giờ để tôi trả tiền. Cô bảo cô đến đây ăn nhiều đến nỗi, họ không tính tiền từng bữa mà hàng tháng gửi bill về nhà để cô trả bằng chuyển khoản.

- Đã có chuyện xảy ra với anh phải không ? - Lan Vy vừa hỏi, vừa mỉm cười nâng ly rượu vang đỏ

- À, thì anh cũng gặp một chút rắc rối.


Từ trước đến nay, những chuyện rắc rối khó xử tôi vẫn thường kể cho Lan Vy biết. Vy thông minh và tinh tế nên tôi thường có được những lời khuyên rất đáng nghe. Nhưng không hiểu sao, lần này, khi đối diện với Lan Vy, tôi lại không muốn cho cô biết những cảm xúc mong manh về Hoàng Hạ.


Tôi muốn giữ Hoàng Hạ như một tình yêu bí mật trong trái tim mình hay tôi sợ câu chuyện của tôi sẽ cày xới trong Lan Vy một nỗi tủi thân đã âm ỷ nhiều năm ?


Tôi cũng không biết nữa.

Lan Vy tiếp tục bữa ăn ngon miệng của mình:

- Chắc chắn không phải là chuyện công việc. Howard rất quý anh. Anh lại còn đang có tên trong danh sách ứng cử viên tham dự khóa tu nghiệp ngắn hạn tại Singapore vào tháng 8. 3 người còn lại thì gần như không phải là đối thủ của anh và chắc chắn khi trở về, vị trí của anh trong Khoa cũng không còn giống như bây giờ.

Không còn gì chính xác hơn.

- Càng không phải là việc gia đình vì mẹ anh vừa gọi điện cho Vy sáng nay để hỏi Vy có biết nhà hàng nào phù hợp để tổ chức tiệc cưới cho anh vào cuối năm. Cả nhà anh vẫn khỏe, em trai anh lại vừa được một học bổng cao học kinh tế tại Hà Lan.

Không sai một chi tiết nào.

Lan Vy đặt dao nĩa xuống, khoanh 2 tay trên bàn, nhìn thẳng vào mắt tôi tinh quái

- Vậy chỉ có tình cảm thôi. Không phải là chuyện với Phương - Rồi cô mỉm cười trêu ghẹo – và anh có thể yên tâm là Lan Vy không gây cho anh bất kỳ rắc rối nào về mặt tình cảm.

Cô lại cười, để mặc tôi trong im lặng và lúng túng.

Lan Vy có khả năng làm bất kỳ người đàn ông nào đối diện cô lúng túng.

Lan Vy bất chợt thở dài rất nhẹ, cô nhìn ra xa, những sợi tóc màu hạt dẻ bay nghiêng nghiêng theo gió

- Vy có bạn trai rồi đấy, anh biết chưa ? Anh ấy là cảnh sát, cũng là một sếp trong đội chống tệ nạn xã hội. Bố mẹ Vy bảo cuối năm nên đính hôn, để sang năm sau thì cưới.

Lòng tôi chợt ngậm ngùi. Một đôi thoáng cảm giác như là sự mất mát. Có lẽ khi biết tôi quen Phương, Lan Vy cũng có cảm giác như thế. Tôi bất giác hỏi lại câu hỏi của Lan Vy 3 năm trước:

- Vy yêu chứ ?

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 08:56 AM
9h tối. Quán bar Seductive đông kìn kịt. Cả một bãi xe rộng mênh mông kín hết các loại xe tay ga hạng xịn và không ít các chiếc xe ô tô dòng cao cấp.

Tôi, Tâm còi, và Lan Vy đi taxi tới. Tâm còi sang nhà đón tôi đi, nhưng đến nhà tôi, nó bỏ chiếc Civic ở bãi xe, ngoắc taxi sang đón Lan Vy. Tâm còi đã có kinh nghiệm chinh chiến ở bar này nên nó khuyên là nên đi taxi thì hơn, vì không phải lúc nào cũng tìm được chỗ đỗ xe, mà tính ra tiền giữ xe hơi bằng tiền đi taxi 1 vòng thành phố.

Hôm nay tôi thật sự mệt mỏi. Hình như tôi đã thức trắng hai đêm liền, lại thêm cường độ làm việc trung bình 12 tiếng/ngày của bác sỹ tim mạch. Tôi định ở nhà ngủ cho khỏe, nhưng khi nhìn thấy cái chỗ mới hôm qua còn là lỗ thông gió nay đã biến thành bức tường xi măng cứng đờ, tôi chán đến nỗi chẳng muốn ngủ nghỉ gì ở nhà nữa.

Tâm còi đưa chúng tôi vào một bàn đã đặt trước. Những chớp đèn ngang dọc, âm nhạc D.J đập mạnh và ở sàn nhảy bắt đầu có vài người gật gừ theo những bước nhảy chẳng biết là điệu gì. Đêm thứ ba là Hip Hop night, và Tâm cho rằng ngày này là vui nhất trong tuần. Nó gào lên, vừa bắt đầu giật giật mình theo điệu nhạc:

- Vui lên các bạn ơi ! Vui hết mình nhé ! Tâm còi thích vào đây tập thể dục giảm cân lắm, hiệu quả hơn đi tập gym nhiều.

Nhìn nó giật giật tôi tức cười hết chỗ nói. Không thể tin được là có ngày thằng Tâm còi phải đi tập thể dục giảm cân, lúc trước nó đói ăn, người gầy đét như cây tăm. Đến giờ thể dục chạy bộ, nó toàn trốn vì sợ "Tiêu hết calo rồi thì còn gì nuôi sống cơ thể tao nữa".

Giật giật chán, nó búng tay ra hiệu với tiếp viên và thế là một chai Vodka và 3 cái ly được đem ra. Tâm bảo:

- Ở đây tớ quen tay chủ quán bar nên đến suốt. Chỉ cần ra hiệu là bọn phục vụ biết đem cái gì ra rồi. Búng tay 1 cái là rượu, búng tay 2 cái là gái, hahaha.

Lan Vy nhăn mặt. Tôi cốc đầu thằng Tâm một cái "Mày không thấy có phụ nữ ở đây à? Mày lịch sự chút đi". Nó chẳng ngại ngần gì, cười hể hả nói tiếp:

- Thôi, bà Vy "Tây" cũng đã 30 rồi, chắc cũng chả còn biết ngượng nữa đâu. Nếu bà sợ Kim Thành Vũ của bà rơi vào con đường ăn chơi sa đọa thì bà ôm ấp ông Vũ chặt vào. Ra vẻ bồ bịch thắm thiết vào ấy, không là lát nữa có em ra dụ dỗ ông Vũ ngay.

Rồi nó quay sang tôi nói tiếp:

- Đẹp giai ngời ngời như mày ấy, thêm cái mác bác sỹ nữa thì mày vào đây không phải mất tiền đâu. Có 2 dạng gái ở đây: gái ham tiền và gái ham vui. Tao thì chơi được với hạng gái ham tiền thôi, tức là lên giường thì phải trả tiền. Loại gái ham vui thì thường là con nhà giàu, không cần tiền, chỉ cần chọn một anh vừa mắt chúng nó, thế là chúng nó ra mời rượu, nháy mắt, trao đổi số điện thoại. Đấy là tín hiệu để mày có thể hẹn giờ và địa điểm rồi đấy. Loại này thì mày chỉ phải trả tiền khách sạn, hoặc cùng lắm là bia rượu thôi, tình cho không biếu không. Cỡ như mày dễ lọt mắt xanh bọn gái ham vui lắm.

Tâm còi tiếp tục nhiệt tình hướng dẫn tôi trên con đường hư hỏng:

- Ở đây bọn con gái tập trung hay lắm. Ở khu tay trái, đấy, chỗ mấy em áo đen ấy, là khu các em gái Bắc. Đây cũng thường là khu có nhiều gái đẹp nhất. Mấy ông đại gia thường thích gái Bắc. Giang hồ đồn là "Con gái Bắc sắc sảo ngoài đường, tinh tế trên giường", có phải không hở Vy "tây" ?

Tâm cười tinh quái. Nó rất thích trêu chọc Lan Vy, đặc biệt nó biết Lan Vy là con gái gốc Bắc. Cô sinh ra ở Hà Nội, đến 8 tuổi mới vào Saigon, giọng nói vẫn còn đậm chất người Tràng An tao nhã.

Lan Vy cười nhạt, cô không phải tay vừa nên trả đũa ngay:

- À, chắc cũng phải tùy đối tượng mới tinh tế được. Bụng phệ như ông thì làm khó con gái Bắc lắm.

Tâm cười hề hề. Nó chỉ tay tiếp:

- Khu bên phải ít người nhất, nhưng toàn là các em miền Trung là lạ. Có 1 lần tao gặp được một em Huế, suốt ngày sông Hương núi Ngự, nói chuyện nghe hay phết. Khu ở giữa là con gái Nam, chủ yếu là bọn Saigon. Bọn này tính phóng khoáng, đa phần là gái ham vui. Có mấy em gốc miền Tây thì tuyệt vời, "gạo trắng nước trong" nên đẹp dịu dàng mã vẫn chói lóa.

Lan Vy lắc đầu thở dài. Rõ ràng cô không thích cái cách nói chuyện coi thường phụ nữ của Tâm, dù rằng nó nói về một đối tượng phụ nữ khác hẳn cô. Kể cả tôi cũng không cảm thấy mình hợp với những chỗ xô bồ như thế này. Bây giờ mà có một cô gái nhảy vào mời rượu, nháy mắt, cho số điện thoại thì thật quá phiền cho tôi.

Tôi nói khẽ với Lan Vy:

- Thôi Vy giúp anh tránh phiền phức ở đây nhé.

Nói rồi tôi nắm tay Lan Vy kéo cô lại sát bên như dạng một đôi tình nhân. Lan Vy giật bắn mình, tôi còn cảm thấy chút run rẩy trong lòng tay Lan Vy.

Hôm nay cô ấy một chiếc áo đầm tím kiêu kỳ, mùi Bvlgari hương trà lướt nhẹ trên những lọn tóc nâu nhạt. Không biết có đáng xấu hổ không nhưng tôi không thể chối là đôi khi tôi vẫn bị vẻ đẹp của Lan Vy cuốn hút.

Nhưng tôi biết chắc mình không thể lấy một phụ nữ như Vy. Nên không bao giờ tôi để cảm xúc đi quá xa.

Tâm rót rượu, nâng ly điệu nghệ và nói:

- Thôi, uống nào ! À, đêm nay tuyệt vời đấy. Thế nào cũng có chương trình mời rượu miễn phí. Cái trò này hay lắm, các em tiếp tân, toàn em đẹp cả thôi đem rượu ra mời, nhưng loại này uống đặc biệt, uống xong các em ý đưa cho mình ít muối bảo mình liếm cho nhẹ rượu. Hehehe, tao toàn kéo các em lại, bôi lên người các em ý rồi liếm thôi.

Tôi thề với lòng rằng không bao giờ tôi đi cùng với phụ nữ mà có thằng điên này theo. Nó bôi nhọ phụ nữ chán chê, bây giờ nó tả cảnh thế chẳng khác nào tự bôi nhọ đàn ông. Họ sẽ hiểu lầm mọi thằng đàn ông đều mê gái một cách phàm phu tục tử như nó.

Đàn ông với đàn ông nói thì không sao. Đằng này có Lan Vy ở đây !!! Thật là quê hết chỗ nói !

Nhưng trò chơi đó là có thật. Thằng Tâm còi quả thật không nói láo. Một lát sau các em phục vụ bưng rượu ra, tôi nhìn phía xa đúng là có vài thằng bỉ ổi làm chuyện đó. Từ quầy bar, cũng có 2 em bước ra chuẩn bị bước về phía bàn chúng tôi.

Trong tiếng nhạc ồn ào, tôi vẫn lắng nghe có tiếng bước chân rất quen, rất quen.

Bước chân kéo dài, buồn rơi rớt.

- Mời các anh dùng rượu. Đêm nay tụi em có chương trình tặng rượu miễn phí.

Tiếng nói quen quen. Tôi ngước lên, tay vẫn trong tay Lan Vy.

Trước mắt tôi, cả thế giới rã thành từng mảnh vụn. Tôi thấy một thiên thần rụng cánh, rơi độp xuống đất.

Mùa hạ vàng trong veo màu nắng của tôi đấy ! Em đang đứng đấy với rượu và bộ đầm đen ngắn cũn cỡn khoe từng mảng da thịt tầm thường !

Thoang thoáng trong đầu chỉ còn câu nói của Tâm còi: "Ở đây chỉ có 2 loại gái: gái ham tiền và gái ham vui ?"

Em thuộc loại nào, Hoàng Hạ ?

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 08:56 AM
Hoàng Hạ nhìn tôi bằng một ánh mắt phẳng lặng như nắng trời. Hình như không ánh lên sự bối rối mà pha vào một nỗi thất vọng lạ lùng.

À, kể ra cũng đáng thất vọng về tôi thật. Làm sao không thất vọng được khi có một anh bác sỹ trông rất đàng hoàng, nhưng tối chủ nhật nhìn thấy chàng hôn một cô trước cửa nhà, tối thứ hai dỗ dành một cô trước sân chung cư và hôm nay tay trong tay rất tình tự với một phụ nữ lộng lẫy trong quán bar ăn chơi bậc nhất Saigon.

Chắc là cả hai ta cùng thất vọng về nhau, em ạ !

Tâm còi tu ừng ực thứ rượu được miễn phí. Nó không hề để ý rằng tôi và Hoàng Hạ đang nhìn nhau bằng ánh mắt có chiều thẳng đứng. Uống xong nó hỏi "Muối đâu ? Muối đâu ?".

Cổ họng tôi nghẹn cứng, ngột ngạt và khó thở. Trước mắt tôi là cảnh tượng không chỉ có một, mà hàng loạt những thằng đàn ông lôm côm như Tâm còi liếm láp một cách bỉ ổi trên tấm thân mỏng manh của Hoàng Hạ.

Tôi muốn quay sang đập chết thằng bạn chí cốt thời sinh viên. Vì có những thằng đàn ông như mày nên mới sinh ra những cô em như Hoàng Hạ ? Hay vì có những cô em như Hoàng Hạ mới làm hư hỏng những thằng đàn ông như Tâm còi ?

- Loại này không dùng với muối. - Tiếng Hoàng Hạ rất nhẹ.

Rồi cô bỏ đi. Tôi vẫn còn nghe những tiếng bước chân thất thểu thảm hại. Lúc này, tôi mới cảm thấy sự bối rối rất rõ ràng trong tiếng bước chân cô ấy.

- Ơ, sao hôm nay lạ thế nhỉ ? Ôi, số mày đen quá, Kim Thành Vũ ạ ! Đúng hôm mày tới thì lỡ mất trò vui !

Ừ, số tao quả là thê thảm quá Tâm ơi !!!

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Mưa tháng 5 đập liên hồi trên cửa kính xe taxi. Thằng Tâm vẫn tiếp tục huyên thuyên về chuyện nếu chúng tôi còn ở đến 1, 2h sáng sẽ còn hàng loạt các trò chơi độc đáo khác của bọn làng chơi. Tiếc thay là tôi lại than đau đầu, đòi về sớm làm chả thấy được gì vui ở quán bar nó cho là "hơn cả thiên đường".

Tôi nghe Tâm nói tiếng được tiếng mất. Đầu óc tôi ù ù cạc cạc. Tôi thấy mình đang rơi không trọng lượng vào một hố sâu đen ngòm ngòm đầy ma quái. Cái cảm giác đã rất lâu tôi không trở lại.

Tôi nhớ cảm giác như thế này chỉ xuất hiện đúng một lần khi tôi nghe tin Mai Hạ - cô gái đầu tiên của cuộc đời tôi báo tin đã lấy chồng và chuẩn bị sang Mỹ định cư. Bao nhiêu năm trời tôi đã tin rằng không có ai tình cảm và thủy chung như Mai Hạ, để rồi rụng rời nhận ra rằng cô cũng chỉ là một phụ nữ hám tiền tầm thường như hàng vạn phụ nữ tầm thường khác.

Có lẽ tất cả những phụ nữ tên Hạ đều là những kẻ giả dối chuyên nghiệp được bao bọc bằng một vẻ bề ngoài trong trẻo và thánh thiện như một thiên thần. Tất cả họ đều có khả năng bóp vụn niềm tin của tôi một cách không thương tiếc.

Chẳng còn có gì đớn đau bằng cảm giác khi bạn bị lừa ! Không phải lừa tình, lừa tiền mà lừa mất niềm tin !

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tâm còi cứ hỏi đi hỏi lại mày có sao không Vũ ? Có cần tao đưa lên nhà không ? Trông mày bất an quá ? Mày trúng nước mưa rồi, tiêu mày rồi, Vũ ơi ! Trúng nước mưa là chết như chơi.

Thằng điên, mày tốt nghiệp Y khoa mà nói nhảm thế đấy hả ? Mà nãy giờ ngồi taxi, làm gì có hạt mưa nào rớt vào người ? Tao trúng đạn sắp chết đây. Mày cuốn gói đi cho tao nhờ.

Rồi không hiểu bằng cách nào tôi có thể đi được lên nhà trong trạng thái ngô nghê như thằng mất trí như thế. Hình như tôi mở cửa rồi vào nhà tắm, để mặc cái vòi sen cứ xối xả liên hồi trên mặt cả tiếng đồng hồ.

Mong sao được như lời thằng Tâm còi, trúng nước chết quách đi cho rồi !

Hàng loạt những câu hỏi tại sao nhảy múa trong đầu tôi. Tại sao Hoàng Hạ phải làm gái quán bar ? Tiền ư ? Không có vẻ gì là cô ấy thiếu tiền. Hay tiền được đánh đổi từ chính thân xác của em ?

Hay em thuộc loại gái ham vui, chỉ yêu thú vui xác thịt ? Có gì vui khi diễn trò nhân ngãi với hàng loạt những thằng đàn ông rẻ tiền kia chứ ?

Rồi không chịu được nữa, tôi mặc quần áo, xách chìa khóa xe, đóng sập cửa lại. Tôi phải trở lại cái quán bar chết tiệt đó. Tôi phải cô ấy để hỏi cho ra nhẽ. Bấy lâu nay, tôi đã tự huyễn hoặc mình bằng một thế giới ảo mộng mờ sương mà không có thực. Tôi đã tôn thờ Hoàng Hạ như tôn thờ một nữ thánh trinh bạch. Bây giờ là lúc tôi cần phải nhìn đúng vào bản chất sự thực, dù có là sự thực tồi tệ đến thế nào.

Tôi không cần phải đi đến quán bar nữa. Hoàng Hạ đang thản nhiên bước về nhà. Không còn đầm đen, má phấn, guốc cao nữa mà thay bằng quần tây, áo sơ mi trắng, giày búp bê ngây thơ đúng điệu sinh viên. À, nhìn thế này thì người ta mới tin là em đi dạy kèm về khuya chứ. Em giỏi thật đấy, Hoàng Hạ ! Chắc em cũng giỏi làm tình như giỏi che đậy ấy !

- Em đi dạy kèm về đấy à ? - Tôi hỏi bằng một giọng nói lộ rõ vẻ giễu cợt.

- Em đi làm thêm về. - Hoàng Hạ bình tĩnh trả lời.

Thật không biết xấu hổ là gì nữa ! Tôi phát khùng lên mất.

- Trễ rồi, anh tránh ra cho em về nhà ngủ.

Tôi không thể chịu đựng nổi cô gái giả tạo này nữa rồi. Tôi gào lên:

- Em giải thích đi, Hoàng Hạ. Tại sao lại như vậy ? Tại sao em lại làm việc ở quán bar Seductive ? Em là một sinh viên cơ mà. Hoàng Hạ, Hoàng hạ, không thể như vậy được. Em phải có lý do gì đó phải không em ?

Tại sao, tại sao và tại sao ?

Câu trả lời làm tôi choáng váng.

Hoàng Hạ nhìn thẳng vào mắt tôi, cười nhạt thếch.

- Tại sao em phải giải thích với anh ?

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 08:58 AM
Phần 5: Mạnh hơn cái chết

Cánh cửa phòng Hoàng Hạ đóng sập lại phía sau lưng, bỏ lại mình tôi trơ trơ giữa góc lan can và màn đêm hỗng toát một lỗ đen sâu thăm thẳm.

Bây giờ tôi mới ngậm ngùi nhớ ra rằng tôi chẳng có cái quyền gì mà đòi hỏi Hoàng Hạ phải giải thích cho mình. Tôi chỉ là một tên hàng xóm bình thường, đã có vợ sắp cưới và trong mắt Hoàng Hạ, có thể tôi còn là một tay chơi lởm khởm như kiểu Tâm còi khi cô thấy tôi trong quán bar Seductive. Trong khi tôi sụp đổ về một thiên thần đi bán quán bar, chắc Hoàng Hạ cũng đang cười thầm một tay trí thức rởm đời mà bấy lâu cô cứ tưởng ....

Tôi cay đắng nhận ra rằng trước nay mình hoàn toàn hoang tưởng. Từ lúc phát hiện ra cái lỗ thông gió, quan sát được cuộc sống của Hoàng Hạ, yêu mến và ngưỡng mộ vẻ đẹp của cô, tôi cứ tưởng tượng như thể tôi và Hoàng Hạ là hai người yêu nhau. Thật là tức cười ! Tôi bối rối khi cô nhìn thấy tôi hôn Phương, tôi ngượng ngùng khi cô nhìn thấy tôi nắm tay Lan Vy, mà có khi chả bao giờ Hoàng Hạ thèm để ý.

Tôi - đàn ông hơn 30 tuổi - mà cũng có lúc điên khùng như một gã trai mới lớn.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tối đó tôi lại không ngủ. Lần này là tôi không ngủ được. Tôi uống rượu, không biết hết bao nhiêu, chỉ biết rằng tôi uống và uống. Một nỗi buồn, một nỗi thất vọng hòa vào với sự quê độ không biết để đâu cho hết.

Đến 5h sáng, tôi nhận được tin nhắn của Phương "Em về tối hôm qua, nhưng nghĩ anh ngủ rồi nên không gọi. Tối nay em sang nấu cơm cho anh".

Phương thường dậy rất sớm chuẩn bị bữa sáng, cô hay nhắn tin cho tôi lúc 5h, 6h sáng khi mới thức dậy. Chỉ có những người phụ nữ tôi không tốt với họ thì họ lại tốt với tôi. Buồn làm sao !

Đến 6h, tôi gọi điện cho Lan Vy nhờ cô xin phép nghỉ việc hôm nay vì bị ốm. Tôi nhờ cô giúp tôi sắp xếp bác sỹ thay mình làm việc trong ngày. Thực sự, tôi vẫn có thể đến bệnh viện, nhưng tôi nghĩ rằng nếu là một bác sỹ có lương tâm và trách nhiệm, tôi hoàn toàn không nên khám chữa bệnh trong trạng thái sức khỏe và tinh thần như thế này.

Hình như tôi chợp mắt được một lúc vào buổi sáng. Khi nhìn thấy đồng hồ đã hơn 9h, tôi cố ngồi dậy, đầu vẫn còn ong ong. Tôi nghĩ mình nên đến thư viện của trường đại học để đọc sách. Tôi rất say mê với y học, và những quyển sách bao giờ cũng là người bạn an ủi những khi tôi kiệt sức.

Khi tôi khóa cửa rời khỏi nhà, tôi không thể cưỡng lại việc ghé mắt sang cánh cổng nhà Hoàng Hạ. Không biết tự bao giờ, việc để ý đến cuộc sống thường nhật của cô hàng xóm nhỏ đã trở thành thói quen không bỏ được.

Hoàng Hạ không khóa cửa. Buổi sáng thứ tư mà Hoàng Hạ lại ở nhà, như vậy hôm nay cô không đi học.

Tôi thở dài, bỏ xuống nhà xe. Có lẽ tôi nên bỏ hẳn thói quen ngó nghiêng cuộc sống của Hoàng Hạ. Suy cho cùng, chẳng có dấu hiệu gì là cô để ý đến tôi.

Hahaha, mày tự tin quá rồi Vũ ạ ! Hình như từ nhiều năm nay, mày cứ nghĩ phụ nữ nào gặp mày cũng bị cuốn hút bởi cái vẻ trí thức bảnh bao của mày thì phải !

Mà thôi, có tiếc gì một cô em quán bar kia chứ !

Ừ, tiếc làm quái gì, biết thế mà vẫn không tránh khỏi một nỗi xót xa !

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thư viện trường Y rộng và vắng. Cô thủ thư thông báo rằng quyển sách về bệnh viêm cơ tiêm đã được gửi về. Cô thủ thư này vẫn tử tế với tôi như hồi tôi còn học đại học. Ra trường, tôi vẫn còn cộng tác cho trường để làm một số nghiên cứu và thỉnh thoảng về giảng một vài buổi theo chuyên đề nên tôi vẫn còn mối quan hệ thân thiết với thư viện. Cô thủ thư lúc nào cũng tặc lưỡi giá mà cũng có được đứa con trai giống tôi, trong khi cô sinh được 4 "con vịt giời".

Tôi đã đợi quyển sách này lâu lắm rồi. Đây là quyển sách mới nhất của giáo sư người Pháp Oden Vallet công bố tổng kết những nghiên cứu của ông và các đồng sự về bệnh viêm cơ tim trong suốt 20 năm nay. Quyển sách không chỉ cung cấp một lượng kiến thức dồi dào về căn bệnh này mà còn cho thấy một cái nhìn xuyên suốt về sự tiến bộ từng bước của Y học.

Quyển sách mới chỉ có bản tiếng Pháp, và tôi phải nhờ một người bạn ở Paris săn lùng và gửi về.

Vậy mà hôm nay, cầm được quyển sách mà tôi hằng mơ ước, trong lòng tôi lại chẳng hồ hởi như tôi tưởng. Tôi hững hờ ôm quyển sách vào góc bàn mình yêu thích nhất, rồi cứ thừ người nhìn mỗi cái bìa.

Không hiểu sao, trong lòng tôi bỗng dấy lên một nỗi hoang mang ghê gớm ! Tôi thấy người mình rỗng không, uể oải. Một cảm giác dường như là mất mát và lo sợ tràn ngập khắp tôi. Tôi không thể lý giải được nguồn cơn cảm giác ấy từ đâu. Hình như không phải vì chuyện hôm qua. Rõ ràng hôm qua, tôi cũng không có cảm giác tồi tệ như vậy.

Tôi gục đầu xuống quyển sách mới của mình, nhạt nhòa dòng chữ...

- Sao thế con trai ? Mệt à ?

Tiếng cô thủ thư lôi tôi dậy.

- Dạ ? - Tôi ngượng ngùng mỉm cười, nhớ lại những tháng năm sinh viên, tôi học thi 24/24 tại thư viện, kiêm luôn làm bảo vệ nên ngủ gục trên bàn là chuyện thường. Cô thủ thư chúa ghét chuyện sinh viên ngủ ngật ngừ trên bàn đọc sách (sợ làm xấu bộ mặt thư viện) nên hay la mắng. Vậy mà lần này cô lại gọi tôi dịu dàng quá đỗi !

- Con trai có chuyện gì à ? Công việc hay tình cảm nhỉ ?

Rồi cô đẩy cặp kiếng mỉm cười nhìn tôi, như mẹ tôi hay nhìn tôi vậy.

- Hay con bị đứa con gái nào bỏ rồi ! Thưở sinh viên bọn con gái thích con cũng nhiều, con còn nhớ con quát một đứa đang lén bỏ thư tình vào sách con chuẩn bị mượn không ? Con biết thừa nó bỏ thư tình thôi mà con cứ la lên là nó định xé sách của con, làm con bé khóc suốt. Con chỉ chơi mỗi với Lan Vy. Nó đẹp, học giỏi, con nể, đi với nó con cũng xênh xang, chứ con với nó cũng không yêu nhau đúng không ?

Đúng là không có gì qua mắt được người già, nhất là một người mẹ. Chuyện tâm lý tình cảm của tôi cô nhìn thoáng qua là biết.

- Lần này trông con khổ sở thế thì chắc là cũng phải con bé nào ghê gớm lắm nhỉ ?

Ặc, ghê gớm gì đâu. Mười tám tuổi, con nít nhoi, lại là gái quán bar.

- Con cũng thuộc tuýp người khó yêu. Nếu lần này con yêu và con đau khổ, thì cố gắng đừng để vụt qua một cơ hội, con ạ. Tính ra con cũng đã trên 30 rồi còn gì, đã bước vào tuổi trung niên rồi, hãy nên sống như một người trưởng thành. Một người trưởng thành sẽ biết mình nên bỏ qua cái gì, và mình thực sự cần cái gì.

Nói rồi, cô thủ thư mỉm cười rồi bỏ đi. Cô bỏ tôi lại với nỗi bần thần. Tôi lại nghĩ về Hoàng Hạ. Đúng hơn, tôi nghĩ về cô ấy suốt, không làm sao đẩy cô ấy ra khỏi đầu.

Tôi xếp sách vào cặp, rời thư viện, bỗng dưng trong tôi bỗng thôi thúc muốn về nhà. Nỗi chống chếnh vẫn chạy dọc sống lưng, không hiểu vì sao.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi gửi xe vào bãi, không hiểu tôi ăn trúng cái gì mà hôm nay lái xe luống cuống rồi cứ phóng bừa như bị ma đuổi, về đến nhà hú hồn, suýt tông 3 chiếc xe tải dọc đường đi rồi đấy.

Tôi chạy bằng thang bộ lên nhà. Nhà tôi ở tầng 2, chứ ở tầng 15 tôi cũng chạy như vậy. Tôi muốn về nhà, muốn vào nhà. Vì sao thế nhỉ ?

Nhìn sang căn phòng im ỉm của Hoàng Hạ, trống ngực tôi bỗng đập thình thịch, như thể tôi là một bệnh nhân sắp lên cơn cao huyết áp.

Tôi gõ cửa nhà Hoàng Hạ, rồi tôi đập ầm ầm cửa nhà Hoàng Hạ. Vẫn im thin thít. Cửa nhà không khóa ngoài. Chắc cô khóa cửa trong.

Một linh cảm không lành. Tôi chạy như bay xuống phòng bảo vệ. May mà sự nhanh trí vẫn còn ở lại với tôi. Tôi giả lả cười với ông bảo vệ:

- Chú ơi, nhà cô Hoàng Hạ khóa từ phía trong mà cô bé lại vứt chìa khóa đâu đấy, bây giờ muốn ra ngoài mà kiếm mãi không ra nên kẹt cứng trong nhà. Cô bé gọi điện sang cho cháu nhờ cháu giúp. Cháu xuống mượn cái chìa khóa sơ cua giúp cô bé.

Ông bảo vệ này tin tôi lắm. Ở đây người ta tin bác sỹ ghê gớm nên đưa ngay chìa khóa cho tôi. Và dặn Hoàng Hạ lát nữa nhớ đem chìa xuống trả.

Tôi mở cửa, tay run suýt rớt chìa khóa.

Linh cảm của tôi không sai, hoàn toàn không sai. Con chó nhỏ trong nhà đang sủa lên tru tréo thảm thiết.

Hoàng Hạ nằm sóng xoài trên sàn. Vũng máu bê bết, tôi kinh hãi nghĩ về mấy vụ án mạng mình hay xem trên kênh truyền hình HBO.

Không phải là một vụ ám sát. Mà là Hoàng Hạ đã tự kết liễu đời mình.

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 09:04 AM
Đúng vậy, cô ấy kết thúc cuộc đời mình bằng một con dao vẫn còn nằm trong vũng máu, tay cô vẫn cầm hờ.

Tôi là bác sỹ, tôi không hề sợ máu, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy hoảng loạn như vậy. Trước mắt tôi, một cô gái vỏn vẹn 18 tuổi tuổi đời chỉ còn lại là một cái xác, cuộc đời quá ngắn ngủi để phải có kết cục bi thảm đến vậy.

Có lẽ tôi sẽ bị đuổi khỏi bệnh viện, rút bằng đại học nếu một giáo sư nào đó nhìn thấy tôi đứng cứng đờ trước một vụ tự tử như vậy. Rồi như bừng tỉnh, tôi lao vào sốc cô ấy đưa vào bệnh viện. Nếu đúng như một bác sỹ, tôi phải kiểm tra xem cô ấy đã hoàn toàn tắt thở chưa, thẩm định xem cô ấy đã cắt mạch máu mình bao lâu. Nhưng lúc này những kiến thức sơ đẳng ấy cũng chạy biến khỏi đầu tôi, tôi trở thành một gã đàn ông bình thường không có tí kiến thức nào về Y Khoa. Tôi chỉ còn mỗi suy nghĩ phải đưa Hoàng Hạ đến bệnh viện. Bệnh viện là nơi duy nhất có thể vực Hoàng Hạ dậy

Chiếc Ford của tôi bê bết máu, từ thân xe đến ghế ngồi. Nhìn bên ngoài chắc người ta nghĩ tôi gây án mạng. Tôi chẳng còn biết tiếc chiếc xe mới mua không lâu của mình nữa.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi bế Hoàng Hạ chạy như bay dọc theo hành lang bệnh viện, tôi không kịp đợi các y tá chuẩn bị băng ca nữa. Người tôi gặp đầu tiên là Lan Vy. Tôi gào lên:

- Chuẩn bị cho anh, nhanh lên !

Chỉ cần nói như vậy là Lan Vy hiểu. Bao nhiêu lâu làm việc bên cạnh tôi, Lan Vy đã quá biết tôi cần gì, muốn gì. Tôi đưa Hoàng Hạ chạy xộc vào phòng cấp cứu.

Chiếc áo sơ mi trắng của tôi đã vấy máu, tôi mặc kệ. Lan Vy trao cho tôi chiếc áo blouse quen thuộc và tôi cứ thế mặc vào. Lan Vy đã có mặt cùng 3 người điều dưỡng.

Tôi nhìn vào monitor, những nhịp ngọai tâm thu bắt đầu xuất hiện càng nhiều. Tôi nói gần như la hét.

- Chuẩn bị máy sốc, nhanh lên.

Chỉ một chút sau monitor kêu lên bíp bíp liên tục một cơn rung thất xúât hiện, Hoàng hạ bị kích thích dữ dội. Sốc điện 300Jun.


- Lidocain! Huyết áp ?
- 8/6.
- tăng dopamin. chuẩn bị nội khí quản.

Lan Vy thay găng chuẩn bị đặt nội khí quản. Cô ngữa đầu Hoàng Hạ ra, lúc này khuôn mặt Hoàng Hạ đã quá nhợt nhạt vì mất máu. Trong lúc Lan Vy đang cố định nội khí quản đột nhiên chiếc Monitor lại réo lên inh ỏi.

Hoàng Hạ đã tắt thở.

Nhịp tim đã ngừng.

Trời ơi !

Không, không thể như vậy được.

- Adrenalin. - Tôi hét ầm lên

Mồ hôi vã đầy trên khuôn mặt, hình như nước mắt cũng đang đổ ào ạt như mồ hôi.

Không, Hoàng Hạ. Chưa bao giờ tôi thấy mình là một bác sỹ dốt nát như vậy. Tôi chẳng còn làm gì được nữa rồi.

- Stop him now, Vy. Take his place, Phong. His mood is too bad to solve this case.

Tiếng của Howard. Đi bên cạnh là bác sỹ Phong. Rồi hình như có những y tá lôi tôi ra ngoài. Có lẽ tôi bấy giờ trông như một thằng điên, người đầy máu, miệng la hét, chắc không còn ai tin tôi là bác sỹ có tiếng tăm của bệnh viện này nữa.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi ngồi ở hành lang bệnh viện, trên chiếc ghế dành cho thân nhân. Ở đó, tôi gục đầu xuống hai bàn tay mình khóc rưng rức như một đứa trẻ.

Cuộc đời tôi đã cứu rất nhiều bệnh nhân khỏi tay tử thần. Cũng có những lần tôi thất bại. Nhưng chưa bao giờ tôi phải trải qua những giờ phút căng thẳng khi chiến đấu với Thần Chết đang hung hăng giành giật một người thân của mình. Cuộc đời đã quá nuông chiều tôi. Suốt 32 năm làm người, tử thần chưa lấy đi khỏi cõi đời này bất kỳ người thân thuộc với tôi.

Ông, bà, cha, mẹ và cả những người phụ nữ đi bên cạnh đời tôi vẫn còn nguyên vẹn trong cõi người.

Chỉ đến hôm nay, đến khi tôi bất lực nhìn Hoàng Hạ rời khỏi tôi vĩnh viễn, tôi mới thấm thía nỗi đớn đau của những người ở lại. Đó là một nỗi đau kinh khủng nhất mà đời người phải chịu đựng. Sinh mạng con người thật mong manh và quý giá. Chưa bao giờ tôi cảm nhận rõ ràng điều đó như lúc này.

Giữa hai nỗi đau: một là cô gái bạn yêu bỏ đi với người đàn ông khác, hai là bạn thấy cô ấy bỏ đi với tử thần, tôi khuyên rằng bạn nên chọn nỗi đau đầu. Nó nhẹ nhàng hơn rất nhiều, thật sự là như vậy !

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi không rõ mình ngồi khóc như vậy bao lâu. Chỉ biết rằng đến khi Howard đặt tay lên vai tôi hình như trời đã về chiều.

- Thanks God ! Phong did a good job. She is still in the coma but everything is OK now.

Tôi gần như không tin vào tai mình. Một nỗi chộn rộn khó tả. Howard ngồi xuống bên cạnh tôi, trao cho tôi một cốc cafe đen nóng hỏi.

- You made a big mistake, son. - Howard điềm đạm nâng cốc cafe của mình

Tôi không nhớ nổi tôi đã ra lệnh gì trong ca của Hoàng Hạ nữa, nên bây giờ giáo sư bảo tôi sai chỗ nào tôi cũng không biết. Lúc ấy tôi đã quá mất bình tĩnh rồi. Nhưng tôi vô cùng biết ơn quyết định thay người của Howard dù rằng thay người trong ca cấp cứu kiểu đó là nỗi nhục nhã đối với một bác sỹ.

- You love your patient too much, so you cannot do the best for your patient when you suffer the pain of losing her.

Tôi chẳng biết nói gì với giáo sư nữa. Quả thật là giáo sư nói đúng. Tôi chỉ lí nhí:

- Thank you so much, Sir.

Howard mỉm cười nhìn tôi và bảo:

- Say "thank you" to Phong and Lan Vy. Vy is taking care of your girl. You are so lucky to work with such a kind-hearted colleague.

Nói rồi giáo sư bỏ đi. Chỉ còn lại một mình tôi ở hành lang bệnh viện.

Và khi ấy tôi nhìn thấy một chiếc băng ca đẩy qua.

Lan Vy tự tay đưa Hoàng Hạ về phòng hồi sức. Nhìn thấy tôi, cô ấy mỉm cười, trên trán nhễ nhại còn những giọt mồ hôi.

- Cô ấy đã qua cơn nguy kịch rồi. Anh về nghỉ đi, anh mệt rồi. - Rồi cô cười - Và còn bẩn nữa.

Ừ nhỉ, áo sơ mi của tôi vẫn còn vấy đầy máu.

Tôi muốn nhìn Hoàng Hạ một lúc, cô ấy vẫn còn quá nhợt nhạt.

Lan Vy chợt nhíu mày với tôi:

- Cô bé này là ai vậy anh ?

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 09:06 AM
Lan Vy nhìn Hoàng Hạ một thoáng.

- Em thấy cô bé này quen quen. Hình như đã gặp ở đâu đó.

Thôi chết, bây giờ tôi mới nhớ ra rằng Lan Vy vừa gặp Hoàng Hạ tối hôm qua, ngay sau khi Tâm còi quảng cáo về trò chơi hoang lạc ở quán bar Seductive. Bỗng dưng, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác khó tả, vừa giận vừa thương. Nhưng tôi vẫn muốn bảo vệ Hoàng Hạ khỏi những điều tiếng của thế gian. Dù sao, tôi cũng là người đưa cô ấy vào bệnh viện, và tôi không muốn Lan Vy suy diễn rằng sáng nay tôi nghỉ làm vì hoang lạc với một cô em cave và xử tệ đến nỗi cô em phải tự vẫn.

- Cô bé ở kế nhà anh, Vy ạ. Sinh viên đại học RMIT đấy, học giỏi lắm, cũng vừa mới lên đây thôi. Chắc Vy chưa gặp bao giờ đâu.

Lan Vy nhún vai và đẩy Hoàng Hạ về phòng hồi sức.

Hình như cô không tin tôi lắm.

Cũng đúng thôi, suốt 10 năm nay, tôi có giấu được Lan Vy cái gì đâu.

Và lần này cũng thế.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Hoàng Hạ hôn mê suốt hai ngày hai đêm, sau đó thì tỉnh lại nhưng rất yếu. Cô hầu như chỉ thều thào chứ không nói rõ lời. Tôi đã cố hỏi cô về địa chỉ người thân ở quê để nhắn cho họ biết, nhưng Hoàng Hạ chỉ lắc đầu. Ánh mắt sâu hun hút của cô nhìn tôi như van nài đừng báo cho gia đình biết, và tôi cũng không muốn làm khó cô bé.

Tôi làm hồ sơ nhập viện cho Hoàng Hạ với tên thân nhân là tên tôi. Tất nhiên vì tôi là bác sỹ ở đây nên chẳng ai khó dễ gì tôi cả.

Phải nói rằng cái chết hụt của Hoàng Hạ đã trở thành một biến cố lớn trong cuộc đời tôi.

Bấy giờ tôi mới phát hiện rằng, từ rất lâu trong tôi đã lãng quên lòng thương cảm. Đối mặt hàng ngày với những bệnh tật, chết chóc, cái gì trong mắt tôi cũng trở nên quá đỗi bình thường. Sinh, lão, bệnh, tử bình thường đã đành, nhưng tôi nhìn nỗi đau của những thân nhân mất đi những con người đã trở thành máu thịt cũng bình thường nốt.

Nói một cách khác, tôi là đã trở thành một kẻ vô tâm đến tàn nhẫn.

Những tháng ngày săn sóc Hoàng Hạ ở bệnh viện cũng khiến tôi thay đổi 180 độ. Những giờ nghỉ trưa, thay vì thảnh thơi ăn trưa với Phương hay Lan Vy, tôi hối hả chạy về nhà nấu cháo khi căn tin bệnh viện báo đã hết món cháo nóng. Sau giờ làm việc, thay vì về nhà nằm ườn coi ti vi và chờ Phương nấu cơm, tôi tất tả lùng sục hàng chục nhà thuốc khi nhà thuốc bệnh viện thông báo không nhập một vài loại thuốc hiếm mà tôi kê toa. Sau khi nhìn Hoàng Hạ ăn cháo, uống thuốc, rồi kéo chăn cho cô ấy ngủ, tôi mới chạy xe về nhà. Về đến nhà, thay vì lao vào nhà tắm dội xối xả, tôi mở cửa phòng Hoàng Hạ và tắm cho con chó nhỏ của cô ấy, cho nó ăn và vuốt ve nó như thể một đứa trẻ nhỏ.

Đấy toàn là những chuyện lần đầu tiên tôi phải làm. Từ trước đến nay, toàn người ta nấu cho tôi ăn, toàn người ta mua thuốc và chăm sóc tôi lúc tôi ốm và tôi luôn bực bội nếu thấy súc vật loanh quanh trong nhà mình.

Bấy giờ tôi mới nhớ ra rằng 3 năm nay Phương đã vất vả chăm sóc tôi từng miếng ăn giấc ngủ. Tôi chưa bao giờ nhận ra sự cực nhọc của cô ấy, trong khi chỉ để ý mỗi chuyện cô ấy làm gì cũng luôn miệng cằn nhằn. Tôi phát hiện ra rằng mình cũng thường xuyên la mắng Hoàng Hạ khi tôi đem cháo đến mà cô ấy không chịu ăn đúng giờ.

Bởi vì sự cằn nhằn luôn đi kèm với sự quan tâm. 3 năm nay tôi có thèm cằn nhằn Phương chuyện gì đâu.

Tôi để ý đến Hoàng Hạ từng li từng tí. Một biểu hiện nhỏ nhất của Hạ cũng không qua mắt được tôi, từ cơn sốt dài đến cái hắt hơi. Tôi lo lắng cho sức khỏe cô ấy, cả tâm trạng của cô ấy nữa. Tôi không thể sai lầm một chi tiết nhỏ nào trong việc điều trị cho Hoàng Hạ.

Và tôi cũng nhớ ra rằng Lan Vy đã để ý tỉ mỉ đến tôi suốt 10 năm trời như thế.

Cuộc đời tôi - một cuộc đời dường như chỉ toàn vận may. Sinh ra trong một gia đình gia giáo, tôi được nuôi dạy như một hoàng tử. Học khá, thi đâu đậu đó, ra trường liên tiếp gặt hái những thành công trong sự nghiệp, hình như tôi chưa phải nỗ lực một thứ gì quá sức để có được mọi thứ một người đàn ông mong muốn. Từ lâu rồi, tôi cứ nghĩ phụ nữ đến và phục vụ tôi như một lẽ đương nhiên, như khi tôi cần, đưa tay và rồi họ đến. Họ hiến dâng một thứ tình cảm hy sinh vô điều kiện, và tôi thì an tâm rằng tại họ tự nguyện nên không cần phải băn khoăn.

Bất chợt tôi cảm thấy rằng nhận mà không cho đi là một cái tội. Cho dù bạn không đòi hỏi.

Nhưng đánh đổi lại, tôi cũng chưa bao giờ cảm nhận được hạnh phúc của sự cho đi. Chỉ đến khi chăm sóc Hoàng Hạ, tôi mới biết rằng có những niềm vui len lỏi rất dễ thương. Khi tôi đắp chăn cho cô ấy ngủ, đêm ấy tôi cũng được mơ một giấc mơ đẹp. Khi tôi nấu cho cô ấy ăn, hình như tôi cũng được thưởng thức một bữa ăn ngon. Khi tôi đọc sách cho cô ấy nghe, tâm hồn tôi cũng mênh mang, rộng mở.

Bấy lâu nay, có bao giờ tôi thấy hạnh phúc như thế đâu.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi về nhà và nhìn thấy Phương trong bếp. Cô ấy cười và tiếp tục bài ca cằn nhằn:

- Anh nấu nướng kiểu gì mà vung vãi đầy đây này. Lần sau anh đừng nấu nướng gì nữa, đợi em nấu cho.

À, trưa tôi nấu cháo nhưng khi cháo sôi thì bị tràn. Tôi chỉ được nghỉ trưa hơn 1 tiếng nên vội quá chưa kịp lau bếp.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi cởi cái tạp dề của Phương và bảo:

- Lần sau thì lần sau hãy tính. Lần này để anh nấu cho em ăn.

Phương nhìn tôi chăm chăm, có lẽ ngạc nhiên quá. Nhưng cô cũng không bao giờ thắc mắc nhiều. Phương sống rất đơn giản, suốt 10 ngày nay tôi đi sớm về trễ, sụt hết 2 kg nhưng Phương cũng không để ý. Cô ấy nghĩ rằng tôi đang chuẩn bị cho kỳ tu nghiệp ngắn hạn tới Singapore sắp tới, thế thôi.

Nếu có cô ấy làm vợ, một người chồng sẽ rất thoải mái và yên tâm. Đó là ý nghĩ trước đây của tôi như thế.

Nhưng bây giờ tôi mới hiểu rằng sống với một người phụ nữ như Phương, tôi không bao giờ làm được một người chồng trọn vẹn.

Một là tôi sẽ trở thành một người chồng vô tâm, vô tình như từ trước đến nay vẫn thế.

Hai là tôi sẽ luôn cảm thấy tội lỗi vô cùng khi nhận sự tận tụy hiến dâng của cô ấy mà lại dễ dàng lừa gạt cô ấy thường xuyên.

Mấy hôm nay, cái cảm giác thứ hai ấy cứ ám ảnh tôi, lượn lờ như bóng ma, dù là khi tôi ở bên Phương, Lan Vy hay Hoàng Hạ.

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 09:07 AM
Tôi đặt thức ăn và một cốc nước cam lên bàn. Đây là lần đầu tiên tôi nhớ được rằng nước cam là thức uống Phương yêu thích nhất.

Đó cũng là lần cuối cùng tôi và Phương ngồi ăn cùng với nhau ở bàn ăn trong ngôi nhà đã từng tưởng là "của chúng tôi".

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi chia tay Phương chóng vánh như thế. Không hiểu sao khi tự tay mình đem thức ăn cho cô ấy, tôi nghĩ rằng đã đến lúc tôi phải chia tay Phương. Vì nếu không Phương sẽ suốt đời phải đem thức ăn cho tôi mà tôi chẳng bao giờ để ý. Vì cô ấy sẽ luôn rót cho tôi một ly trà đá mà tôi sẽ luôn bực mình vì tôi chỉ thích một ly rượu nhạt. Tôi sẽ tiếp tục là kẻ tàn nhẫn khi giữ mãi cô ấy bên cạnh mình.

Lan Vy nói đúng. Tôi quá ích kỷ. Tôi đã đi tìm một người phụ nữ có thể làm vợ cho tôi nhưng tôi chưa bao giờ từng nghĩ mình là có thể làm chồng cho cô ấy.

Phương rời khỏi nhà tôi bỏ lại một nỗi trống vắng. Sự thực rằng đôi khi tôi vẫn không quen với việc căn nhà thiếu vắng bàn tay phụ nữ chăm sóc. Nhưng tôi hiểu 3 năm nay tôi luôn lẫn lộn sự trống vắng với nỗi cô đơn. Vì lẫn lộn nên tôi cứ giữ hoài giữ hủy một cô gái lẽ ra nên thuộc về người khác.

Bố mẹ và bạn bè khi biết tin đều chửi tôi te tua. Mẹ tôi hét ầm trong điện thoại "Khi nào mày mới chịu lấy vợ cho bố mẹ có cháu hả con ? Mày điên hay sao mà chia tay con Phương hả ? Mày còn tìm được cô vợ nào tốt như nó nữa không ?"

Lan Vy cũng giận tôi. Cô ấy bảo lúc trước cô ấy biết tôi ích kỷ, còn bây giờ cô ấy cảm thấy tôi là kẻ vô trách nhiệm.

Cuối cùng thì cũng có một đôi khi Lan Vy không hiểu tôi. Vì có trách nhiệm với cuộc đời tôi, cuộc đời Phương nên tôi chia tay cô ấy. Dù sao tôi cũng tìm thấy một điểm dừng vừa kịp lúc.

Khi tôi chấp nhận yêu Phương theo mai mối của mẹ tôi, tôi đã làm một việc sai nhưng lại được cả thế giới ủng hộ.

Khi tôi chia tay Phương, tôi nghĩ mình đã làm một việc đúng thì cả thế giới lại quay lưng.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chao ôi, chỉ trong một tuần mà cuộc đời tôi đã có quá nhiều thay đổi. Vì những chấn động quá lớn trong đời mà tôi bỗng dưng quên bẵng đi "nghề nghiệp" của Hoàng Hạ. Tôi tận tụy chăm sóc cô ấy như một niềm an ủi duy nhất còn lại.

Hình như tôi đã yêu niềm vui được nâng niu sự sống cho Hoàng Hạ.

Nên tôi quên, vâng, tự nhiên tôi quên thật.

Và sau này khi nhớ ra, tôi mới hiểu rằng hạnh phúc là khi ta có thể lãng quên những điều không đáng nhớ.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tâm còi kiên nhẫn ngồi chờ cho đến khi không còn bệnh nhân nào khám. Nó đến rình tôi từ 9h sáng và đợi cho tới gần 12h trưa, công nhận nó kiên nhẫn không chịu được.

Tôi rời khỏi phòng khám, nhăn nhó nhìn nó:

- Tao đã nói là không biết gì vụ cổ phiếu cổ phiếc của mảy mà. Tao là bác sỹ, không phải con buôn.

- Không phải con buôn, mày dùng từ gớm quá. Nhắc lại cho mày nhớ, tao, Tâm còi, "nhà đầu tư cá nhân", nhớ chưa ?

- Ừ, nhà đầu tư, tùy mày.

Tôi vừa nói vừa sải chân đi về phía phòng Hoàng Hạ. Tôi chỉ quan tâm đến việc kiểm tra sức khỏe của Hoàng Hạ, nhưng cái thằng điên này cứ phiền tôi mãi.

Chẳng là thế này, bệnh viện đại học Y Khoa chuẩn bị cổ phần hóa. Tôi là học trò ruột của giáo sư Tịnh - giám đốc bệnh viện nên thầy ưu đãi để lại cho tôi một ít cổ phiếu theo đúng mệnh giá. Ấy là thầy có ý muốn tôi sau này trở về bệnh việc của thầy làm việc, dù hiện tại, tôi vẫn muốn làm việc tại Bệnh viện quốc tế để được tiếp cận tốt hơn với các tiến bộ Y học trên thế giới. Vì tôi vẫn chưa quyết định được đến bao giờ mình có thể về bệnh viện của thầy nên vẫn chưa quyết định có mua số cổ phiếu ấy hay không.

Chuyện chỉ có vậy nhưng chẳng hiểu vì sao lại tới tai thằng Tâm còi. Tôi chỉ được mời mua 200 triệu nhưng không biết nó lấy đâu ra tin tôi được mua 2 tỷ. Thế là tôi chết với nó suốt 2 ngày nay, hết nhắn tin, gọi điện rồi chầu chực gặp tôi cho bằng được. Nó cứ năn nỉ tôi bán cho nó ít nhất 1 tỷ, giá 2 chấm, phân tích là tôi lời ngay 1 tỷ. Nó còn đòi đặt cọc ngay 200 triệu nữa mới ác. Mà tôi đào đâu ra 1 tỷ cổ phiếu giao cho nó. Nói mãi mà nó không chịu hiểu.

- Tao đã nói là tao không có 1 tỷ cổ phiếu mà lại. Tôi nói thật là tao chỉ được thầy cho mua 200 triệu thôi. Nhưng tao từ chối vì chưa biết khi nào tao có thể về trường làm việc.

- Trời ơi, thằng điên - Tâm còi rú lên - Thầy nói vậy nghĩa là mày chịu về thì mày gạ thầy xin mua thêm bao nhiêu cũng được, hiểu không ? Mà mày về bệnh viện trường đi, cơ hội làm giàu ngon lành lắm. Mày làm ở đây lương có cao thật đấy nhưng đời nào mày lên hàng đại gia được. Mày về gạ thầy mua hẳn 5 tỷ, không có tiền, tao đưa cho rồi bán lại cho tao. Tao trả mày giá gấp đôi. Thế là mày không tốn vốn mà lời hẳn 5 tỷ nhé.

Nó cứ làm như tôi gặp giáo sư rồi muốn lấy bao nhiêu cổ phiếu thì lấy vậy.

Tôi sợ thằng này quá, giáo sư đã dặn đi dặn lại là việc này nên kín tiếng vì ở bệnh viện không phải ai cũng được mua cổ phần. Tin tôi được mua tận 2 tỷ cổ phiếu mà lan ra chắc giáo sư Tịnh từ mặt tôi mất.

Nó cứ lải nhãi suốt như thế trên đường từ phòng khám của tôi đến cửa phòng Hoàng Hạ.

Đến cửa phòng cô ấy, tôi quay người lại và bảo:

- Tao nhắc lại là tao không có cổ phiếu để bán đâu. Bây giờ tao có bệnh nhân phải kiểm tra, và người ta cần sự yên lặng. Thế nhé !

Nói rồi tôi đẩy cửa bước vào, định đóng cửa nhốt Tâm còi ở ngoài luôn. Ai ngờ nó nhanh chân chạy tọt theo.

Hoàng Hạ đang thiêm thiếp ngủ. Cô ấy đã hồi phục nhưng vẫn chưa khỏe hẳn. Một ngày cô ấy phải ngủ đến 15, 16 tiếng.

Vừa nhìn thấy Hoàng Hạ, Tâm còi trố mắt đầy vẻ kinh ngạc. Nó nhìn tôi chăm chăm:

- Con bé này là bệnh nhân của mày àh ?

Tất nhiên rồi, mày không thấy tao đến kiểm tra sức khỏe cho cô ấy à.

- Sao mày phải chăm sóc bệnh nhân giờ nghỉ trưa ?

À....- tôi hơi bối rối, thực sự cũng không biết nói sao.

- Hay là mày có cảm tình đặc biệt với con bé ?

Thế thì sao, có gì không tốt nếu tôi thích Hoàng Hạ kia chứ.

Tâm còi nhún vai, mặt nó lộ một vẻ khinh khi khó hiểu

- Tao không tin nổi là mày chê Lan Vy để mê con này. Mày biết hết chuyện về nó chưa?

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 09:18 AM
Có một luồng điện chạy lạnh ngắt sống lưng tôi. Câu hỏi của Tâm còi quay ngược tôi về cái đêm tôi gặp Hoàng Hạ ở Seductive. Rồi ngay sáng hôm sau Hoàng Hạ tự vẫn. Và sự thực cho đến nay tôi vẫn chưa hề biết gì về cô ấy.

Hoàng Hạ là ai ? Từ đâu đến ? Đi học thực sự hay là một cô gái làng chơi ? Tại sao cô tự tử ?

Những câu hỏi nhảy múa trước mắt tôi. Cô ấy hoàn toàn bí ẩn. Hình như với tôi sự bí ẩn trở thành sức hấp dẫn. Vì thế mà tôi đã quên béng luôn việc phải tìm hiểu chân tướng sự việc trước khi cứ say sưa chăm sóc cô ấy như một thằng đàn ông si tình nhưng ngu ngốc bậc nhất.

Tôi đẩy Tâm còi ra khỏi cửa phòng, tránh để Hoàng Hạ thức dậy bởi tiếng ồn. Đứng trước hành lang bệnh viện, giữa cái nắng trưa chiếu thẳng, tôi đành thú nhận với Tâm còi:

- Cô bé này ở kế nhà tao. Tao đã tình cờ gặp cô bé ở quán bar Seductive. Thực sự là tao chưa biết gì nhiều về cô bé cả nhưng tao không chối rằng tao thích cô ấy.

Tâm còi nhìn tôi với một ánh mắt thương hại kỳ lạ. Nó lắc đầu, khoát tay bảo tôi ngồi xuống ghế đá.

- Tội nghiệp cho mày quá, Kim Thành Vũ ạ. Số mày bao nhiêu năm nay đào hoa như thế mà cuối cùng cũng rơi vào bẫy của một con yêu nhền nhện. Mày đang chăm sóc nhiệt thành một con điếm đấy, ông bạn kính mến ạ !

Tâm còi đốt một điếu thuốc, nói tiếp:

- Con này tao biết quá mà. Nó là bồ ruột của thằng chủ quán bar Seductive. Nó hay hơn những đứa khác ở chỗ trông rất giống con gái nhà lành, lại có một chút kiêu hãnh, lạnh lùng, cũng thuộc hàng kén chọn đàn ông đấy. Nhưng cũng vẫn là một con cave thôi. Ở quán gọi nó là "nữ chúa" vì nó chỉ phục vụ đúng thằng chủ quán bar. Thằng đấy giàu lắm, năm ngoái, tao môi giới cho nó mua 10 tỷ cổ phiếu, nó trúng được lô đó lời gấp đôi, chưa kể đất đai hằng hà sa số.

Thảo nào Hoàng Hạ chưa bao giờ để ý đến tôi. Cỡ bác sỹ như tôi, dù đã có nhà cửa, xe cộ nhưng đã thấm gì so với lão bồ ruột của cô. Trong mắt cô, chắc tôi chỉ là một thằng trí thức khố rách áo ôm, chẳng đáng gì cho cô ngó ngàng tới.

- Từ ngày gặp được thằng chủ quán cưu mang mới lên đời vênh váo thế chứ, trước đó thì hạ lưu lắm. Tao từng xem hình sex của nó trước ngày nó cặp bồ với thằng chủ quán. Mấy thằng bạn tao chụp được lúc nó đang ngủ. Mà mày biết muốn chụp được hình sex con gái đang ngủ thì phải làm gì với nó lúc nó thức rồi đấy.

Tâm còi nhìn tôi đã cứng đờ người. Không biết nó có hiểu cảm giác sụp đổ của một người đàn ông như thế nào không. Nó vỗ vai tôi, an ủi bằng cách nói đùa một câu khiến nó đáng bị đánh chết hơn lúc nào hết:

- Thôi đừng buồn nữa. Bán cho tao 1 tỷ cổ phiếu của mày đi, rồi tao kiếm hình sex của em í cho mày nhé , khỏi phải mơ ước khao khát em í nữa nhé ! He he he

------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi không nhớ mình đã nổi nóng với Tâm còi như thế nào. Hình như nó cũng bực bội quát lại rằng tôi là thằng dại gái. Chỉ nhớ suốt giờ nghỉ trưa hôm đó, tôi bị đóng đinh vào cái ghế đá, không ăn không uống gì nổi. Đến giờ làm việc, đi ngang qua phòng Hoàng Hạ, nhìn thấy cô đang đắp chăn thiêm thiếp ngủ, tôi chỉ muốn nổi khùng dựng cô dậy hỏi cho ra nhẽ

May mà trong tôi vẫn còn chút lòng thương hại khi nhìn thấy cô ấy thở như thoi thóp. Lòng chùng xuống, tôi não nề trở về phòng làm việc.

Buổi chiều không có ca nào khó, thật là may cho tôi và cho cả những khách hàng của tôi nữa. Để có thể làm việc được, không biết bao nhiêu lần tôi đã tự an ủi mình rằng thằng Tâm còi vốn là một thằng trời ơi nên những gì nó nói chỉ đáng tin 1%. Chẳng phải nó đi tung tin khắp nơi là tôi được mua tới 2 tỷ cổ phiếu đấy sao ?

Nhưng cuối cùng tôi vẫn hoang mang thật. Rõ ràng lần này nó nói chuyện rất nghiêm túc. Có vẻ nó còn biết nhiều hơn, nhưng thấy tôi đã quá shock rồi nên tránh nói thêm.

Thực sự trong thâm tâm, tôi tin nó chuyện này.

--------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi gục đầu xuống bàn làm việc sau giờ làm việc. Đầu óc trống rỗng, quay cuồng.

Một ly espesso nóng hổi được đặt trước mặt tôi. Lan Vy ngồi xuống đối diện tôi, và im lặng.

Đôi khi sự im lặng có giá trị hơn hàng vạn lời hỏi han an ủi. Sự im lặng nối liền với nỗi cảm thông.

Lan Vy đã ngồi đó cùng tôi thật lâu, rất lâu. Cuối cùng, khi tôi cảm thấy mình cần phải đi về để giải phóng Lan Vy, cô ấy mới nói đúng một câu.

- Vy đã gặp Tâm còi khi Tâm ra khỏi bệnh viện trưa nay. Vy chỉ muốn anh tự vấn mình một điều: có đáng không ?

----------------------------------------------------------------------------------------------

Có đáng không ? Hình như không đáng.

Tôi lái xe về trong nỗi chới với và buồn vô hạn. Nỗi thất vọng cứ lớn dần lớn dần trong tôi. Lân đầu tiên gặp Hoàng Hạ ở quán bar Seductive, tôi đã thất vọng tràn trề nhưng lúc đó tôi còn nuôi một chút hy vọng Hoàng Hạ có lý do gì đó để phải làm việc ở đó. Tôi tự vẽ vời rằng cô có một nỗi khổ tâm để phải dấn thân vào quán bar ấy. Để tôi có thể vin vào lý do ấy mà tiếp tục chấp nhận cô như một thiên thần.

Bây giờ thì rõ rồi. Chẳng có lý do nào cả. Đơn giản Hoàng Hạ là một em "nữ chúa" làng chơi có hạng, thế thôi !

Khi về đến nhà, tay chân đầu óc tôi rã rời. Nhưng theo quán tính, tôi vẫn mở cửa phòng Hoàng Hạ trước để cho con chó của cô ấy ăn.

Bất chợt, tôi nhìn thấy chiếc máy vi tính cá nhân của Hoàng Hạ.

Tất nhiên đây không phải là lần đầu tôi nhìn thấy máy tính của cô. Tôi đã từng bật máy để gửi mail vài lần trong thời gian Hoàng Hạ ở bệnh viện khi tôi bỏ laptop ở bệnh viện.

Nhưng bây giờ tôi mới chợt nghĩ ra rằng tất cả bí mật của một người thường được giấu trong máy tính cá nhân.

Thật là xấu xa khi lục lọi máy tính cá nhân của một người vắng mặt, nhưng lúc ấy sự tò mò đã che mất nỗi sỹ diện của tôi rồi. Trong đầu tôi chỉ còn mỗi mong muốn mãi hiểu rõ hiểu đủ mọi việc, cho dù đúng như Hoàng Hạ đã từng nói - tôi chẳng có cái quyền gì để đòi hỏi được biết mọi chuyện về cô ấy.

Tôi mở máy. My computer --> My documents --> My pictures.

Quả là máy tính của con gái, trong "My pictures" của Hoàng Hạ lưu hàng loạt hình các diễn viên, ca sỹ, người mẫu cô yêu thích, có cả hình cô chụp với bạn bè cùng lớp cấp 3, ảnh chụp trước cổng trường đại học, trông nhí nhảnh dễ thương phết.

Nhưng có một Folder đã được cài password.

Tất nhiên đó là dấu hiệu của một sự không bình thường.

Mặc dù tôi không phải dân IT nhưng mấy trò bẻ khóa, ăn cắp password thường thường thì hồi còn sinh viên, tôi đã được mấy đứa Bách Khoa chỉ vẽ chán chê. Cái thời ngu ngơ ấy, tụi nó cứ rình nhau chôm password của Lan Vy để kiểm tra xem tôi và Lan Vy có bí mật hò hẹn, thư từ cho nhau không mà vào trường thì cứ chối. Khi tôi biết được, tôi chửi bọn chiến hữu te tua và tụi nó đành phải chuộc lỗi bằng cách .... hướng dẫn cặn kẽ cho tôi cách phá password các kiểu để sau này tôi có thể ... dùng vào việc khác.

Bây giờ là lúc tôi dùng được rồi đây.

Hỡi ôi, giá mà tôi đừng biết cách mở pass, hay tôi có thể khống chế được sự tò mò, chắc tôi sẽ ít đau khổ hơn rất nhiều.

Tôi đã không cần phải bán 1 tỷ cổ phiếu cho Tâm còi để có thể xem cái thứ tôi không bao giờ muốn xem. Trong cái Folder chết tiệt nọ, những tấm ảnh khỏa thân của Hoàng Hạ được phô bày lồ lộ không một chút nghệ thuật nào.

Và không chỉ có ảnh khỏa thân, trong máy tính còn những tập tin khiến tôi đớn đau hơn nữa.

Nắng_Gió_Mây_Mưa
28-09-2007, 09:20 AM
Ngoài hình ảnh, còn có cả những đoạn băng video quay cảnh cô ấy lên giường với vài gã đàn ông. Đau đớn hơn, dòng chữ hiển thị ngày nhỏ xíu của máy quay cho thấy những đoạn clip này được quay cùng một ngày và thời gian gần như liền kề nhau.

Dù là máy quay từ góc xa, có lẽ là loại camera đặt từ phía góc tường, nhưng tôi vẫn có thể nhận ra rõ ràng không ai khác hơn là Hoàng Hạ.

Nghĩa là không có gì bào chữa được nữa, cô ấy đúng nghĩa là một con điếm, một con điếm hạ lưu, không hơn không kém !

Một thằng đàn ông coi phim sex là một thằng đàn ông bình thường. Một thằng đàn ông coi được phim sex của người phụ nữ mình tôn thờ là thằng đàn ông chuẩn bị phát điên.

Tôi tắt máy tính và loạng choạng bước về phòng mình. Tôi đã là một thằng đàn ông đã phát điên, phát khùng từ lúc đó.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Các đồng nghiệp không hiểu vì sao tôi bỗng trở nên đổi tính một cách khó hiểu. Tôi thường xuyên nổi nóng với các y tá, và kể cả đối với Lan Vy, tôi cũng quát tháo cô không thương tiếc. Ngoài giờ làm việc, tôi vẫn tiếp tục chúi mũi vào việc nghiên cứu, thí nghiệm, miệt mài hăng say như thể chưa bao giờ được làm việc. Chẳng ngày nào tôi về nhà trước 9 giờ.

Tôi không phải thuộc hạng siêng năng cần mẫn, nhưng lúc này tôi muốn mình đủ mệt mỏi để khi về nhà, tôi chìm hẳn vào giấc ngủ mà không phải nghĩ suy gì.

Xung quanh tôi bắt đầu dựng nên những lời bàn tán xôn xao. Có người cho rằng vì tôi đang phải cạnh tranh với 3 ứng viên nữa cho chuyến thực tập và tham dự Hội Nghị tim mạch Châu Á Thái Bình Dương tại Singapore vào cuối năm nên tinh thần trở nên căng thẳng. Có người nghi ngờ vì Lan Vy đã chính thức có bạn trai nên tôi đâm ra hận đời đen bạc, hận kẻ phụ tình. Có tay ác ý thì đồn đại rằng do tôi được giáo sư Howard quý mến nên bắt đầu giở thói kiêu căng ngạo mạn.

Tôi bỏ ngoài tai những lời đồn đại. Nhưng Howard thì không bỏ ngoài tai những điều đó. Nhiều lần trong cuộc họp giao ban đầu tuần, giáo sư khéo léo nhắc nhở tôi nên giữ tinh thần bình tĩnh, tránh stress để không ảnh hưởng đến việc khám chữa bệnh. Tôi biết rằng vị trí ứng cử viên làm việc cho trung tâm Tim mạch quốc gia Singapore đang ngày một lung lay.

Tình yêu tan vỡ, sự nghiệp đang trên đà lao dốc, tôi trượt dài trên đường thất bại.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Hoàng Hạ đã khỏe hẳn. Từ lúc xem được hình và phim sex do cô đóng vai chính, tôi không còn buồn đến chăm sóc cô nữa. Tôi khoán trắng công việc cho các y tá, nếu có cần thanh toán thuốc men gì thì tôi chỉ ký chuyển khoản là xong.

Hoàng Hạ bước vào phòng làm việc tìm tôi vào một buổi tối vắng lặng. Mưa tháng 7 đập liên hồi trên cửa kiếng. Mưa mờ mịt và sấm chớp liên hồi. Đã 9h tối, tôi vẫn còn cặm cụi với một đống tài liệu giáo sư Howard mới gửi về bệnh nhồi máu cơ tim.

Hoàng Hạ không gõ cửa, cô tự ý bước vào phòng, và ngồi xuống