PDA

View Full Version : Thế giới muôn màu ( sáng tác )


Chuột Rain
19-11-2007, 08:15 AM
THẾ GIỚI MUÔN MÀU

1. Phát hiện âm mưu

Người ta sẽ không thể nghĩ đến chuyện ngắm cảnh khi tâm trạng đang rối bời, lo lắng; dù cho cảnh vật lúc ấy có đẹp đến cỡ nào đi chăng nữa. Những cụm mây trắng nõn nà lãng đãng phiêu du. Gió chơi bản đàn lá êm dịu, du dương. Bầy chim sẻ líu lo cao giọng hát trên nền nhạc ấy... Nhưng như đã nói, Tí Chuột chẳng lấy gì làm thích thú cho thời tiết trong lành như ngày hôm nay. Nó cứ chú tâm vào những sợi lông chim, miệng rì rầm một câu gì đó, và đôi mắt thì chau lại liên hồi, mồ hôi nhễ nhại tuôn trên trán, đôi lúc nó lại thở dài như bất lực, rồi lại cố gắng lầm bầm câu thần chú:
- Nào... nào... Attila... Spacy!!!
Cọng lông chim vẫn đứng trơ trơ như muốn phản lại câu nói của cậu chủ. Lần này thì Tí Chuột bất lực thật sự. Nó chẳng còn muốn đọc lại câu thần chú ấy nữa. Ngã người trên nền nhà, nó đưa mắt nhìn mông lung đâu đó, như muốn kiếm tìm một lời giải thích, rằng tại sao bao nhiêu năm qua, sống ở cái thế giới Phù Thủy này, mà nó lại chẳng có thể làm bay lên nổi một cọng lông chim - điều mà bất cứ trẻ con nào ở đây cũng có thể làm được.
Đang mải mê suy nghĩ và kiếm tìm câu trả lời ở trên trần nhà, nó bỗng giật mình khi thấy thằng bạn mình tung cửa bước vào, miệng la thất thanh:
- Này, Chuột! Mày biết tin gì chưa? - Thằng bạn hỏi với khuôn mặt không thể gọi là bình tĩnh được.
- Tin gì là tin gì? - Tí Chuột thờ ơ hỏi lại, bởi nó biết đối với những câu hỏi của Đồ Cổ nó không cần phải sốt sắng lắm, vì trước sau gì thằng này cũng nói huỵch tẹt ra thôi.
- Bọn Ma Cô đang định quậy trường mình đó. Rất có thể là tụi nó sẽ còn bắt giam một vài đứa trong trường để uy hiếp nữa.
Nghe thằng bạn nói, Tí Chuột cảm thấy lạnh toát cả người, nó chưa biết tin từ thằng bạn chí cốt của mình phản ánh sự thật được bao nhiêu phần trăm, nhưng nó cũng cảm thấy bồn chồn, lo lắng. Nếu đúng như vậy thật, thì sẽ nguy to. Bởi từ rất lâu, nó đã dành nhiều tình cảm tốt đẹp cho ngôi trường nó đang học, dù rất có thể nó là đứa học trò dốt đặc của ngôi trường mang tên Chín Rồng ấy.
- Đây là sự thật phải không mày?
Tí Chuột đặt một câu hỏi hoài nghi, và thật sự nó rất hoài nghi về cái tin mà thằng bạn vừa nói cho nó biết. Bởi mới ngày hôm qua thôi, nó vẫn đi học đến trường, và có nghe ai bảo gì về chuyện ngôi trường nó đang nằm trong tầm ngắm của bọn Ma Cô đâu. Nó cầu trời cho đó chỉ là câu bông đùa của thằng bạn.
Nhưng ông trời đã phụ nó, Đồ Cổ đưa ra một lời giải thích khiến nó phải tin ngay:
- Sự thật 100%, mày ạ! - Đồ Cổ chách lưỡi rồi nói tiếp - Tao mới gặp thằng Mỏ Két ngoài đường, nghe giọng nói phách lối của nó tao thật ứa gan. Mày cứ ngồi miết trong nhà như thế làm sao biết được chuyện gì?
Nghe thằng bạn nói vậy, Tí Chuột đành xìu xuống ngay. Nó nói như than:
- Tao chẳng muốn ra ngoài tí nào! - Nó đưa mắt nhìn những cọng lông chim - Tao đang học cách làm cho cọng lông chim bay lên.
Đổ Cổ lập tức chưng hửng, đôi mắt bỗng nhiên lại trơ tráo ra, nếu như không có cái ghế ở sau lưng thì nó đã té phịch xuống đất lâu rồi:
- Mày... nói... cái... cái... gì? - Đồ Cổ hỏi như đứa trẻ đang bị cà lăm - Mày đang học bài phép thuật sơ cấp này à?
Tí Chuột không nói gì, nhưng đôi mắt buồn bã đã trả lời giúp nó.
- Thiệt tình tao không hiểu nổi! - Đồ Cổ thở dài - Không biết mày có phải là đứa trẻ của làng Phù Thủy không nữa? Hay là mày ở nơi nào đang đi lạc vào đây?
- Chính tao còn không biết nữa là mày! - Tí Chuột trả lời với một khuôn mặt buồn rầu không thể tả - Thật tình tao cũng đã cố gắng rất nhiều ấy chứ! Nhưng tao vẫn không tài nào biến phép được, mày à!
- Thôi mày đừng buồn nữa. - Đồ Cổ bắt đầu dịu giọng - Mày tập riết rồi cũng quen thôi.
Tí Chuột cũng không cần phải hỏi nó là “tập riết” đến bao lâu, bởi nó biết đó chỉ là câu nói an ủi của Đồ Cổ. Tí Chuột quan tâm đến cái tin mà Đồ Cổ vừa nói cho nó biết hơn:
- Vậy mày tính sao?
Thường ngày, Tí Chuột ít khi nào lắng nghe ý kiến của Đồ Cổ, nó thích gây gổ hơn là lắng nghe. Nhưng trong chuyện này, nó cần một lời mách bảo hơn hết, bởi Đồ Cổ dù sao cũng là một thằng lớp trưởng có uy.
- Tao chưa biết! - Đồ Cổ nhìn bâng quơ đâu đó - Nhưng tao sẽ không để trường Chín Rồng này bị phá tan đâu, Chuột à!
Hơn ai hết, Tí Chuột hiểu rằng thằng bạn mình cũng yêu quý ngôi trường đó lắm, mặc dù không nói ra, nhưng sâu thẳm trong lòng, nó đã xem ngôi trường như một nơi để nó gửi gắm vào đó những yêu thương. Và nếu như ngôi trường có thiệt hại gì, chắc Đồ Cổ sẽ buồn đến rơi nước mắt mất.
- Thế mày định sẽ chiến đấu với tụi Ma Cô à?
Sau khi suy nghĩ miên man xong, Tí Chuột lại tiếp tục đặt câu hỏi.
- Ừ, tao sẽ ngăn cản bọn chúng lại - Đồ Cổ cắn thật mạnh vào môi, tưởng chừng bọn Ma Cô đang bám vào đâu đó ở môi nó - Bằng mọi cách tao sẽ không để ngôi trường mình bị đánh sập đâu.
Mặc dù không biết là bạn mình sẽ làm gì với tụi Ma Cô, nhưng nó biết khi thằng bạn của mình đã cắn môi mà nói ra những lời như thế thì chắc nó sẽ làm đến cùng mới thôi.
oOo
Trường Chín Rồng vẫn đông đảo học sinh đến lớp như chưa từng có ai biết rằng ngôi trường này đang nằm trong tầm ngắm của bọn Ma Cô. Phía tít đằng xa lũ học trò vẫn mải mê nô đùa với những trò biến phép và độn thổ, tiếng cười nắc nẻ của bọn chúng như muốn cho mọi người biết rằng hôm nay là một ngày rất đỗi bình yên.
Đồ Cổ và Tí Chuột cũng đang rảo bước vào lớp, nhưng tâm trạng có khác bọn chúng. Thật không thể nào vui cười nỗi khi biết ngôi trường mình đang học lại sắp sửa bị mai phục trong nay mai. Chính vì vậy, Tí Chuột đã đeo vào người mình một bộ mặt dàu dàu của người như vừa mới bị mất hủ gạo. Bên cạnh nó, Đồ Cổ có khá hơn một tí, thằng bạn cứ liên tục thở dài, tựa như thể từ xưa đến giờ thằng này chỉ được phép thở ngắn mà thôi.
- Hình như tụi nhóc kia chưa biết chuyện gì cả, phải không mày?
Tí Chuột thắc mắc, nó không hiểu sao chuyện trọng đại đến thế mà tụi học trò kia vẫn còn vô tư.
- Có lẽ tụi nó chưa nghe giáo viên chủ nhiệm thông báo, hoặc là giáo viên chủ nhiệm không muốn thông báo cho tụi nó vì không muốn tụi nó phải lo lắng khi đến trường.
Đồ Cổ tiếp tục giải thích cho thằng bạn mình hiểu, và thật tình thằng bạn của nó vẫn chưa hiểu gì cả:
- Thế à? - Tí Chuột vẫn chưa tin lắm - Tao không nghĩ chuyện này phải đợi đến giáo viên nói tụi nó mới biết đâu.
- Vậy tức là mày không tin những gì tao đã nói vào ngày hôm qua à? - Đồ Cổ nổi nóng, nó cảm giác như mình vừa bị xúc phạm ghê gớm lắm.
- Không phải tao không tin! - Tí Chuột phân trần - Nhưng tao cảm thấy có điều gì đó không ổn lắm trong chuyện này.
- Không ổn ở chỗ nào? - Đồ Cổ ngơ ngác nhìn thằng bạn.
Nhưng Tí Chuột chưa kịp trả lời thì tiếng chuông vào lớp đã reo lên. Nó và bạn mình phải chạy hì hục mới vào được phòng K3 nằm ở gần bụi cây có lá to và xanh um ấy.
Lớp học vẫn còn xì xào vì giáo viên chưa vào lớp. Phía dãy bàn trên, bộ ba Tô, Tố, Tộ đang say sưa với kế hoạch đi chơi xa của mình, ở góc trái phía trong cùng lớp học, nhóm bạn Chim Sẻ, Sôcôla, Ba Rọi, Chổi Chà đang cười inh ỏi vì trò đùa của thằng Xít. Chưa bao giờ Tí Chuột cảm thấy lớp học lại đông vui như thế.
- Ông làm sao mà nãy giờ nín thinh không nói gì cả vậy? - Hai Khù, nhỏ bạn thân có đôi mắt hình thoi, ngồi bên cạnh thắc mắc, nó không hiểu tại sao thường ngày Tí Chuột vẫn hay vui cười với nó mà bây giờ lại im ru như thể nó vừa mới bị rớt cái lưỡi ở đâu đó.
- Ờ... ờ... không có gì cả. - Tí Chuột bối rối phân bua - Tại hôm nay tui không được khỏe.
- Ông không khỏe à? - Giọng Hai Khù chuyển sang lo lắng, nhưng cái điệu bộ têu tếu của nó thì khó tin đó là sự lo lắng được - Thế ông đã uống thuốc chưa?
- Ờ… thì... tui uống rồi. - Tí Chuột vội vã nói cho qua chuyện, sau đó sực nhớ đến cái tin của thằng bạn, nó quay qua hỏi nhỏ Hai Khù - Mà nè, bà có biết tin gì không?
- Tin gì là tin gì? - Nhỏ bạn không biết rằng chính Tí Chuột cũng đã từng hỏi như thế khi nghe Đồ Cổ mở đầu câu chuyện - Hôm nay ông sao sao đâu đó...!
- Ờ... mà thôi, không có gì đâu. Cô đến lớp rồi kìa.
Lớp học trở nên im ắng lạ thường, như thể những trò quỷ ma ồn ào chưa từng xuất hiện nãy giờ vậy. Giáo viên Kôkômi bước vào lớp với chiếc váy trắng và mái tóc được đánh rối tung lên. Cô phụ trách môn học Nguyên Lý Phép Thuật, đây là một môn học mà toàn thể học sinh trong lớp ngán ngẫm nhất, không phải vì nó khó, mà vì đây là một môn rắc rối nhất với những con số, những công thức dài ngoằn, khiến cả lớp ai cũng thẫn thờ mỗi khi bắt tay vào giải toán.
Phía bàn trên, Trái Cam cũng muốn đổ mồ hôi hột khi thấy cô Kôkômi đang lia ánh mắt về phía mình. Nhưng thật may cho nó, cô lại không hề có ý định kêu Trái Cam lên bảng để giải bài toán vừa mới đọc xong, khi biết được điều này Trái Cam mừng như con nít vừa mới được cho kẹo.
Trái Cam là một cô bạn khá thân của Hai Khù. Nó sở hữu một mái tóc dài, óng mượt màu vàng nhạt. Nhưng ông trời trêu ngươi, lại cho nó một cái miệng phải nói là “có một không hai”. Nếu như bỏ qua cái miệng hơi hô hốc ấy, thì nó sẽ là một cô gái cực kì xinh đẹp, và rất có thể là xinh đẹp nhất trường. Không biết từ bao giờ, người ta đã quen đoán cảm xúc của Trái Cam bằng cái miệng dài thậm thượt của nó. Lúc nào miệng nó dôi ra ngoài rồi dảnh ngược lên trên cao thì ắt hẳn lúc đó nó đang có điều gì đó rất vui, và hạnh phúc. Trái lại, nếu thấy miệng nó hô ra, nhưng lại gập xuống đất thì lúc này nó cần một lời an ủi nhất.
Như lúc này đây, miệng nó đang dài ra, dãnh lên trên và cất thành tiếng:
- Hú vía! Tao cứ tưởng cô kêu tao.
Trái Cam quay xuống bàn sau để thì thào với Hai Khù, hi vọng nhỏ bạn mình có thể chia sẻ cùng mình cảm xúc đó.
- Tao cũng hú vía đây! - Hai Khù đáp trả lời nhỏ bạn, mắt vẫn không quên nhìn cô Kôkômi.
Phía bên cạnh Hai Khù là Tí Chuột, nãy giờ thằng này vẫn cứ ngồi im thin thít, không phải vì nó sợ cô sẽ kêu mình lên bảng, mà vì nó không tài nào thoát ra khỏi những ý nghĩ về chuyện bọn Ma Cô đang “ngắm nghía” ngôi trường Chín Rồng của nó.
Như hiểu được tâm trạng của thằng bạn mình, phía bàn trên góc trái, Đồ Cổ cũng khẽ quay người xuống nhìn Tí Chuột vài phút, như muốn trấn an với Tí Chuột rằng: “Mọi chuyện sẽ không sao đâu!”.
oOo
- Vậy là mấy đứa lớp mình cũng như mấy đứa nhóc kia! - Tí Chuột thở dài - Tụi nó cũng chưa biết tin gì hết.
- Ừ! Thằng Mỏ Két ranh ma lắm! - Đồ Cổ nhíu trán lại, ra dáng một người đang trầm ngâm - Nó sợ nhiều người biết tin, nó đấu không lại chứ gì.
- Nhưng tụi mình có nên nói cho nhỏ Khù và Trái Cam biết không? Dù gì thì tụi nó cũng chơi thân với mình.
- Theo tao thì...
- Này, hai trò kia! Đã tới giờ vô học rồi sao còn lang thang ở đây? Vô phòng ta ngay!
Thầy Thuốc Lá ré giọng khàn đục của mình lên khi Đồ Cổ chưa kịp dứt câu nói, khiến cho hai đứa học trò như muốn dựng đứng tóc gáy. Mỗi lần chạm mặt thầy Thuốc Lá là y như rằng tụi nó đều nghe những lời mắng nhiếc. Và có lẽ học sinh của trường này, cũng chẳng có ai thiết tha gì chuyện gặp mặt thầy cả.
Muốn bước vào phòng thầy, tức là phải băng ngang qua một dãi đường được lót gạch khá dài rồi lại băng ngang qua một khu vườn nhỏ xanh um cây lá, sau đó là leo tuốt đến tận lầu thứ 13 mới có thể ngồi xuống được.
- Hai trò nãy giờ làm gì ngoài đó? - Thầy vừa phì phèo điếu thuốc vừa hỏi.
- Dạ, tụi con... - Tí Chuột ấp úng trả lời thầy, nó không hiểu sao câu chữ trong đầu nó lại có thể chạy đi đâu mất.
- Dạ, tụi con chỉ trò chuyện thôi ạ! - Đồ Cổ đỡ lời giúp thằng bạn, lúc nào cũng vậy, những trường hợp cấp bách như thế này Tí Chuột vẫn hay bị cứng nơi cổ họng.
- Hừ, trò chuyện à? Chuyện gì mà các trò nói lắm thế?
Thầy phì một làn khói khá dày vào mặt Đồ Cổ, khiến thằng này vừa ho sặc sụa vừa nói:
- Dạ, không có gì đâu, thầy! Chỉ là chuyện bâng quơ thôi ạ!
- Bâng quơ? - Thấy ré giọng khàn đục của mình lên, khiến cho hai đứa nó cũng bỗng nhiên nảy người lên theo câu nói của thầy - Chuyện tụi Ma Cô mà trò lại cho rằng bâng quơ được à?
- Ơ... thầy... - Tí Chuột ngơ ngác, tại sao thầy lại có thể biết rõ mọi chuyện của nó đến như thế?
- Hừ... đúng là tại cái lão già chết tiệt kia! Tại sao lão ngăn ta xoá trí nhớ của các trò về chuyện lũ Ma Cô nhỉ? Hừ...
- Thầy nói vậy nghĩa là sao hả thầy? - Đồ Cổ không hiểu gì cả, chính vì vậy nó liền đặt câu hỏi nhanh chóng.

Bạn hãy trả lời thắc mắc của Đồ Cổ nhé!

Yuki Syaoran
26-02-2008, 12:07 PM
Chà, anh Tín làm văn hay ghê nhỉ ! Y hệt nhà văn !
Em xin trả lời về cây hỏi mà không khó khăn gì để trả lời nhưng không hiểu tại sao lại không có ai trả lời kia !
Các học sinh khác có lẽ đã biết cả về chuyện bọn Cô Ma í lộn Ma Cô "ngắm nghía" trường Chín Rồng rồi nhưng sau đó có lẽ là do thầy Thuốc Lá(hiz, sao mà đặt tên khó nhớ wá) lo rằng các học sinh sẽ hoảng hốt(giống Tí Chuột) => ngôi trường sẽ hỗn loan. Đáng lẽ ra Tí Chuột và Đồ Cổ cũng không ngoại lệ, nhưng sau đó lại có một lão gì đó(anh không nói thì có tài thánh mới biết được) ngăn ông thầy Thuốc Lá làm vậy với hai ông nhóc.
(suy luận là như vậy, hy vọng đúng)
Cuối cùng , câu trả lời chính thức :) :Ông thầy nói "Hừ... đúng là tại cái lão già chết tiệt kia! Tại sao lão ngăn ta xoá trí nhớ của các trò về chuyện lũ Ma Cô nhỉ? Hừ..." vì ổng hổng hiểu tại sao ông gì đó đó ngăn ổng là chính mặc dù lời lẽ(có lẽ là do anh cố ý ) lại nghêng về sự chửi rủa hơn.
Phùùùùùùùù ! Bài diễn văn khá dài, hơi tê ! Em trả lời vậy đúng không anh ? À, anh làm tiếp bài này đi, đang hay mà !