View Full Version : Ao thả cóc
anhtuanseattle
26-05-2008, 11:04 AM
Ngồi buồn thả cóc xuống ao
Hổng dè mưa đổ ào ào te tưa
Chắc ông giời nhớ hồi xưa
Bị đào kép bỏ chẳng chừa tính dê
Thương cho thân phận ê chề
Tủi thân ngồi khóc dầm dề mưa tuôn
Ta thời chẳng muốn tài khôn
Thất tình đâu phải chết luôn mới cùng
Dại gì lên chốn thiên cung
Ở chung với thứ não nùng như ông
Ngày thì chỉ biết nằm không
Tối thì ra đám ruộng đồng thở than
Gọi mây gọi gió trên ngàn
Về làm mưa bão hung tàn nhát nhân
Chẳng làm ta phải phân vân
Chỉ buồn cho đám dân trần khổ hơn
Sao ông không xuống van lơn
Ngọc Hoàng thiên đế thì hơn nỗi gì
Hồi xưa ông tính nhu mì
Thương người cùng phái có gì khác đâu
Giờ thì bốn biển năm châu
Ở đâu cũng có đủ mầu sắc da
Chỉ cần đứng ngóng lân la
Thế nào cũng có vài ma đến mời
Xin ông đừng có vẽ vời
Để cho nhân thế sống đời sống vui
Nếu không ta sẽ phanh phui
Để cho ông nếm cái mùi khổ đau
Từ nay và mãi về sau
Tìm người khác phái khỏi sầu khỏi than:-j
anhtuanseattle
26-05-2008, 11:06 AM
Ngồi buồn gặm ổ bánh mì
Mùi thơm chả quế thầm thì bên tai
Ớt tương thêm chút lai rai
Mười thương cũng lánh...gót hài cũng xa
Bánh mì hương vị mặn mà
Bỏ tình anh gặm mì gà ba-tê
Càng ăn càng thấy đê mê
Thêm vào dưa giá khỏi tê tái lòng
Người ơi đừng có đèo bồng
Bánh mì như gái không chồng đam mê
Bánh mì xá xíu ai chê
Lại thêm xíu mại cho “phê” cõi đời
“Xì dầu” anh xịt đã đời
Thừa thiên “ớt hiểm” cho vời xót xa
Ăn vào chẳng phải sợ ma
Đuổi luôn được lũ xấu xa hại người
Bánh mì ăn hết chán đời
Cho người tình lỡ ngõ lời theo anh
Bánh mì thịt nguội có hành
Mua năm tặng một anh tranh cả làng
Ăn cho lòng hết hoang mang
Cho niềm hạnh phúc chứa chan cõi đời
Cho dù thân xác rã rời
Không ham danh vọng anh chơi bánh mì
Dù trong dù đục khó gì
12 bến nước bánh mì vẫn hơn
Cho dù người có dỗi hờn
Yêu đời anh “xực” bánh "mì "mà thôi…
anhtuanseattle
27-05-2008, 08:54 AM
Hôm nay anh rảnh quá trời
Nên anh nổi hứng hát lời tình yêu
Ngặt vì đang thiếu tiền tiêu
Nên anh hổng dám đánh liều thăm em
Thôi thì mua đại con tem
Viết lời tha thiết bên thềm gởi em
Ngẩn ngơ anh thức thâu đêm
Đến khi trăng xế lăn kềnh ra sân
Này em chớ có lên cân
Cho dù uống giấm cù lần vẫn hơn
Để cho bụng nhỏ trống trơn
Chứ đừng để bống giận hờn than van
Cứ đem nét đẹp trời ban
Giáng cho cái nết hết đàng chê bai
Thị phi cứ để ngoài tai
Miễn sao được cái hình hài thon thon
Cứ thoa má đỏ môi son
Để cho chúng ngắm đến mòn mắt luôn
Thà như bánh tét đóng khuôn
Còn hơn cái bánh bao buồn mới thiu
Để anh nương náu chắt chiu
Dẫu mưa dẫu lụt anh chìu anh thương
Vì anh quá chán sông tương
Cả đời đứng rống chán chường thân tôi
Hôm qua như kẻ chết trôi
Hôm nay thức giấc muộn rồi, trắng tay
Thôi thì dăm chữ loay hoay
Gởi em anh ngóng ... đêm này nhớ em ...
anhtuanseattle
28-05-2008, 10:17 AM
chán cho cái kiếp con trai
ăn rồi hai bữa nằm dài cái lưng
sáng thì ngủ nướng vô chừng
tối khuya quên ngủ ngập ngừng không mơ
việc nhà giả bộ làm ngơ
ra đường tán gái đứng chờ sáng đêm
suốt ngày chỉ biết trùm mền
ngáp dài ngáp ngắn nằm thiền quanh năm
tập tành cái thói ba lăm
ba hoa nói chuyện bà lằng lẳng lơ
chuyên môn dụ dỗ gái tơ
về nhà giả bộ ta khờ lắm đây
ông trời rõ số không may
yêu chàng chùng giống đọa đầy tấm thân
nguyệt nga số phận cũng bần
thương nàng họ Chúc bao lần hóa điên
trần gian nang nợ tình duyên
thiên cung nặng nợ kim tiền chán thay
yêu rồi cũng chỉ trắng tay
thà như thằng Cuội đêm ngày hát ca
một đời ôm lấy cây đa
vui chơi cùng ánh trăng tà thâu đêm
như loài sỏi đá không tên
quanh năm không biết ưu phiền sướng hơn
anhtuanseattle
28-05-2008, 10:19 AM
Ngồi buồn xé vội tô mì gói
Luộc trứng lên lấy nước đổ vô mì
Thêm vào ớt hiểm nhâm nhi
Xực cho đã cái xuân thì trong em
Vẫn còn đói làm thêm chuối nướng
Hốc đã đời cho sướng cái thân
Xực phàn em chẳng phân vân
Sợ gì cái chuyện lên cân béo phì
Cứ ba bữa em làm chai gấm
Đổ thêm đường trộn với nước chanh
Giúp em giữ cái xuân xanh
Tháng ngày thỏa giấc mộng lành say sưa
Bánh mì em dũa te tưa
Bún bò bún ốc em lùa thẳng tay
Cháo lòng xả ớt thật cay
Nước lèo em húp cho đầy bụng no
No rồi tối khỏi đi mò
Nằm dài thở dốc truyện trò sáng đêm
Bôn ba em vẫn đi tìm
Kiếm người trên net duyên tình em trao
Khỏi cần khấn nguyện trời cao
Ổng còn bị gạt, giờ nào nghe em
Dù em thân gái lọ lem
Một mình em sống chả thèm... đến ông...
anhtuanseattle
29-05-2008, 11:36 AM
BT
Anh Tuấn
Vì gần cái dậu mùng tơi
Lúc nào tôi cũng thòm thèm lân la
Chẳng màng hàng xóm dèm pha
Ngày đêm đuổi bướm bay qua nhà nàng
Ba xu một mớ bạc hà
Đem về tôi rải bên hàng dậu thưa
Cái con bướm trắng lẳng lơ
Ngán mùi không đến khỏi rào trước sau
Ngày tôi bỏ thỏ chạy vào
Phá dàn rau muống bên ao mọc đầy
Đêm về đục lỗ thông vào
Bỏ câu bắt ếch giữ ao nước đầy
Mùng tơi nay đã xanh rì
Cỏ non thơ thới bên khe nước vàng
Ngày đêm bì bõm tôi sang
Lội ngang lội dọc thiếu điều hết hơi
Vớt bèo chẳng dễ ai ơi
Vớt nhằm của nợ uổng đời nam nhi
Nàng rằng chẳng có mấy khi
Ghé thăm tiện nữ tắm ao được gì
Nếu chàng không ngại đêm khuya
Vào nhà thiếp sẽ mời chàng nâng ly
Cùng chàng cạn tỏ nỗi niềm
Cái con bướm trắng nó bay mất rồi
Thân thiếp là phận má hồng
Như hoa đem nhụy dâng hương cho đời
Bướm kia chẳng ngại tiếng mời
Đến đây hút mật xong dzông chẳng chào
Phần còn lại để chàng xơi
Cho dù ế ẩm chàng đừng tắm ao
Tắm hoài mất lối ra vào
Hết hơi hết sức thì thào uổng công
Thương cho cái phận lông bông
Làm thân hàng xóm uổng công đón rào
Uổng thay cái đứng anh hào
Cũng thua bướm trắng qua rào bắt hoa
Tiên sư cái dậu mùng tơi
Từ nay ông sẽ ngắt về nấu canh...
Làm vợt bắt bướm sở khanh
Ông đem ướp sách đem sang tặng nàng...
Hôm nay tôi đến thăm nàng
Tìm hoài không thấy bóng nàng bên hiên
Nàng theo bướm trắng đi đâu
Để quên cuốn sách của tôi tặng nàng
Mồng tơi giờ đã ngổn ngang
Ao xưa đã cạn tôi còn ngẩn ngơ....
anhtuanseattle
29-05-2008, 05:15 PM
có ai định nghĩa được tình yêu
nó đến rồi đi chẳng hỏi chào
lấy nửa hồn ta đem dầy xéo
rồi đem bán lại chẳng bao nhiêu
ta bảo tình yêu chỉ một liều
nuốt vào xổ mãi cũng không tiêu
nửa hồn còn lại sao không tiếc
đem đi bán nốt để mà tiêu
chữ tình căng mãi tựa con diều
đứt dây thân xác thấy buồn hiu
chữ yêu nhai mãi sao vẫn thiếu
cục nợ trong ta vẩn đủ điều
có người định nghĩa chỉ một chiều
một chiều nắng nhạt gió hiu hiu
chiếm hồn lấy bóng đem phơi nắng
biến thành trái đắng... được bao nhiêu
ta không muốn lụy...chỉ ăn nhiều
ăn no rồi xả mấy... cũng tiêu
cho đi chẳng tiếc không mất mát
còn hơn xơ xác tựa thân diều
không tin ta cứ hỏi ông trời
vì sao ông cứ mãi rong chơi
để tình xuống thế gieo vương vấn
hóa kiếp thành nhân... hả ông giời???
anhtuanseattle
30-05-2008, 08:16 AM
Ta tự hỏi cớ sao mình ngu quá
Cứ yêu hoài nhưng chắng đuợc cái gì
Cái thân trai vai rộng để làm chi
Còn thua đám nữ nhi ngồi ôm bống
Hồi xưa đó trên thiên cung ta sống
Chẳng cô đơn cũng chẳng phải lông bông
Cả một bầy tiên nữ đẹp má hồng
Đến ve vuốt tình nồng say chan chứa
Rồi một ngày con tim ta rực lửa
Eve viếng thăm đem cánh cửa tình yêu
Ôi đẹp thay một bóng dáng yêu kiều
Ta ngơ ngác lạc trong vuờn luyến ái
Nàng trốn đi cả hồn ta tê tái
Làm ông trời chê gái đến cua ta
Nên một mình khăn gói ta lánh xa
Đến trần tục tìm Eve vui cuộc sống
Tìm đuợc Eve nhưng nàng không còn bống
Tặng cho người trần tục chẳng tiếc thương
Ôi nhân gian sao lắm cảnh chán chuờng
Tình đã mất nên ta ngồi ôm đổng
Cả ông trời cũng hết ngồi dệt mộng
Gọi cậu ông làm mưa gió khắp trời
Gieo cho đời tang tóc khắp mọi nơi
Tạo chia cách như Ngưu Lang Chức Nữ
Ta bôn ba cả đời tìm một chữ
Không đuợc "tình" gặt hai chữ "tuơng tư"
Để ông trời hận đâm hư
"Thất tình" hai chữ còn khờ hơn ta ...
anhtuanseattle
30-05-2008, 03:11 PM
Ghét con trai
Ghét con trai ăn rồi lười biếng
Sáng tối chiều chỉ ngủ liên miên
Làm thân con gái bực mình
Muốn đi shop không có người đưa đón
Ghét con trai ăn rồi chỉ dỏm
Keo chải đầu trông bóng hơn gương
Còn chê con gái khó thương
Ăn diện chán còn ngày đêm xí xọn
Ghét con trai lắm điều nhỏ mọn
Bảo nương chiều con gái không xong
Mỗi lần con gái sắm hàng
Thầm mai mĩa mua cả ngày không hết
Ghét con trai sao không nên nết
Rảnh thì giờ chỉ biết chạy rông
Sao để con gái ngồi không
Thoa môi đỏ sơn tay chân đỡ chán
Ghét con trai tâm hồn lai láng
Con gái nào cũng nói anh thương
Ra đường dê gái bốn phương
Sao không để một phương đi lấy vợ
Đám con trai đúng là của nợ
Rước về nuôi chẳng khác đeo gông
Thà làm phận gái không chồng
Còn hơn phải tam tòng ôm tứ đức
Ta phận gái nữ nhi hồng nước Việt
Noi gương hai bà trắc nhị khuất cờ
Chẳng cần đến lũ con trai
Nhét vào túi đem xài cho bõ ghét...
anhtuanseattle
30-05-2008, 03:13 PM
Con trai thời đại hiện giờ
Ăn rồi chỉ biết thờ thần ba lăm
Ngày thời chỉ biết nằm lăn
Tối thì chưng diện ra đường săn nai
Dê hoài chẳng bắt được ai
Tụ năm tụ bảy chửi phường bê đê
Làm thân gà trống không mề
Gáy như gà mái cập kề gà lai
Hận đời nhấp chén lai trai
Than thân trách phận chê bai gà cồ
Suốt ngày gáy cúc cù cô
Đêm về gà mái không cho vô chuồng
Thương cho số phận anh hào
Ngày đêm chỉ biết thì thào trách thân
Làm thân trai chỉ một phần
Làm thân con gái muôn phần vẫn hơn
Thà đi khoe sắc lơn tơn
Còn hơn sơ sác van lơn đủ điều
Đọc truyện xưa thấy nàng Kiều
Cho anh Từ Hải đứng thành thây ma
Làm chàng Kim Trọng hớt ha
Tối ngày tìm bãi tha ma tỏ tình
Thiên hạ đa nữ nhi tình
Thà làm con gái thiếu điều sướng hơn
Thôi thì quên chuyện dỗi hờn
Kiếm tiền giải phẩu cho quên nỗi phiền
Kiếm tìm hai chữ bình yên
Từ nay yên phận bình quyền nam nhi...
anhtuanseattle
30-05-2008, 03:15 PM
Nắng Cali đang đi mà chóng mặt
Bởi vì em mặt áo tắm đi ngang
Lụa hà đông cũng chẳng sánh bằng
Màu áo tắm anh yêu say đắm
Anh vẫn nhớ em nằm phơi nắng
Cả mùa hè rám nắng da đen
Nhìn lại thì chả giống mỹ đen
So mỹ trắng còn phê hơn chút
Lụa ca-li mát da mát thịt
Lụa hà đông dữ tựa bà chằng
Đuổi anh từ bắc chạy vào nam
Ra tới biển lội ngang lội dọc
Lụa hà đông sao còn trêu chọc
Gái có chồng giải phóng làm chi
Thôi anh về tìm lụa ca-li
Xuống yên ngựa tìm nơi nương náu
Lụa hà đông cả đời chinh phục
Cả một đời chỉ biết đánh ghen
Để dành cán bộ làm quen
Có người chạy trốn đổi tên Sài gòn
Lụa cali ngập trời tháng sáu
Cho anh quên màu áo hà đông
Bên trời biển nước mênh mông
Xin chào màu áo Hà đông thuở nào
Thân anh xin được tắm ao
Mười hai bến nước tìm phao anh nằm
Xin dừng nhắc chuyện tơ tằm
Cả đời dệt lụa ăn nằm không yên
Anh xin hai chữ bình yên
Từ nay xa lánh ưu phiền đi hoang......
anhtuanseattle
02-06-2008, 11:32 PM
Mặc quần jean vải dầy em chê nóng
Khoét lỗ vào em khoe gối khoe mông
Bên trên thì em khoác lụa hà đông
Bên dưới em mượn lỗ jean khoe của
Đám nam nhi đang chán đời ngồi sủa
Xem lén phim mai mĩa gái ca-li
Thời nay sao lại có chuyện dị kỳ
Mặc áo tắm đi nghênh ngang giữa phố
Em Hà đông vừa về thăm hà nội
Jean Sài gòn đi đại náo xe thồ
Khắp đường có người phải tự đội mồ
Dông tất tưởi tìm vào nam chạy trốn
Đám nam nữ nhìn thấy em khốn đốn
Trố mắt xem tưởng tiên nữ giáng trần
Em ra oai khoe khoảng trống lưng trần
Rằng ta liệt nữ vào đây giải phóng
Từ ca li ta về ngang phố Lạng
Đi tắt đường để tránh phố hà đông
Ba sáu phố phường đang đứng lông bông
Thấy em đứng chổng mông làm cách mạng
Ta hận đời hôm nay sao đen bạc
Nhìn tình đời nhân thế nhếch môi cười
Công dung ngôn hạnh đâu rồi
Còn đâu cái thuở mười phân vẹn mười
anhtuanseattle
05-06-2008, 09:23 AM
Than thở
Anh Tuấn
Bắc thang lên hỏi ông trời
Xin cho tớ hỏi "tình yêu" là gì
Sao tình trốn mãi không "dìa"
Yêu "oài" thấy ma nào đến thăm
Mong ngài ban phước cho con
Để con khỏi phải mỏi mòn chạy rông
Ngài rằng: đừng hỏi lông bông
Tao không làm chuyện không công cho mày
Thướ xưa tao đuổi E-và
Đày nàng xuống thế làm người trần gian
Ai dè mắc cạm bẫy nàng
A-dam cũng trốn theo nàng mất tiêu
Tao buồn mới tạo chữ "yêu"
Chữ "tình" tao "flush" cầu tiêu mất rồi
Đáng cho những kẻ trên đời
Lụy vòng luyến ái ta không xen vào
Mày về bảo chúng cho tao
Chữ "tình" tao giữ chữ "yêu" cho mày
Muốn no thì phải đi cày
Đừng ngồi tán dóc tao "đì" phơi xương
Lần này tao rũ lòng thương
Lần sau đến hỏi đừng mong trở về
Xuống thang mò lối đi "dìa"
Từ nay tớ sẽ không thèm lên thiên
Thà ôm trần tục ưu phiền
Còn hơn "flush" mất chữ "tình" như ông
Ăn rồi chỉ biết ngồi không
"Tình yêu" không có chổng mông mà gào
Ai ơi đừng hỏi "vì sao"
Chữ "tình" thay thế lời chào "yêu" thương
Ta về dựa cột vấn vương
"Yêu thương" ta sẽ làm "tương" xực phàn
Đừng chê ta chỉ nói càn
Nếu không người sẽ "lỡ làng" như ta
Ăn tương sẽ hết sợ ma
Trả luôn cái nợ "thiết tha" cho đời...
"Yêu đương" khổ giống ông trời
Tình yêu đem bán kiến lời sướng hơn
Cho đi cũng lấy mười phân
Rảnh đi đòi lại mười lần vẫn hơn ...
anhtuanseattle
05-06-2008, 09:35 AM
cuộc đời sao lắm long đong
cái thân cá chậu chim lồng như em
ngủ hoài em vẫn cứ thèm
cả ngày ngồi ngáp đến mềm cả môi
nhà thì sao qua lôi thôi
trong ngoài bừa bộn chỗ ngồi cũng không
má em bảo gái chưa chồng
khôn ngoan một tí kiếm chồng đi con
em thì tuổi hãy còn non
lẫy chồng chi vội cho mòn tuổi xuân
nên em chẳng chút phân vân
ngồi ôm cái bống muôn phần vẫn hơn
dù cho ai có van lơn
mặc cho ai có dỗi hờn vẫn vui
bếp ngày ba bữa cứ chui
vui thì nướng chuối buồn thì lụi khoai
chẳng cần lo chuyện ngày mai
cóc cần nhân thế mỉa mai chê cười
mười phân em vẹn cả mười
làm thân con gái có lười hổng sao
sáng thì em đánh bài cào
trưa chơi tứ sắc tối xào cát tê
đánh cho thỏa nỗi đam mê
còn hơn cái thứ không nghề vô duyên
má hồng hai chữ truân chuyên
dại gì đem ván đóng thuyền uổng thân
thà đem tuyệt sắc giai nhân
đè cho cát nết hết cần nhữ nhi
tam tòng tứ đức làm chi
công dung ngôn dạnh nhu mì cũng thua
nếu cần em sẽ đi mua
chẳng cần học chữ thêu thùa... hôm nay
cầu trời em sẽ gặp may
để em trao tấm thân này sang sông
mai này khỏi phải đeo gông
khỏi mang tiếng kiếp không chồng vô thân...
Tigon
05-06-2008, 10:15 AM
Than thở
Anh Tuấn
Bắc thang lên hỏi ông trời
Xin cho tớ hỏi "tình yêu" là gì
Sao tình trốn mãi không "dìa"
Yêu "oài" thấy ma nào đến thăm
......
"Yêu đương" khổ giống ông trời
Tình yêu đem bán kiến lời sướng hơn
Cho đi cũng lấy mười phân
Rảnh đi đòi lại mười lần vẫn hơn ...
ông trời bảo nhỏ.... anh ơi
IU thì khỏi lỗ, cho đời thêm dzui
như Trời thì chắc ổng đui
hỏng người IU ổng, ổng buồn đời đi rong
anhtuanseattle
05-06-2008, 10:30 AM
tưong tư ông mới đi rông
chạy như chó dái ngoài đồng lang thang
buồn cho số kiếp vương mang
tủi cho duyên kiếp lỡ làng từ đây
làm cho nhân thế họa lây
tình duyên dang dở đọa đầy lắm ai
có ai ở rảnh làm mai
cho ông hết kiếp miệt mài đó đây ...
Tigon
05-06-2008, 12:07 PM
có ai ở rảnh làm mai
cho ông hết kiếp miệt mài đó đây ...
ở đời có 4 cái ngu
làm mai là cái rõ ngu thiệt là
ai đời đi lấy ông trời
lang thang vác cái nợ đời ... khổ sao
anhtuanseattle
05-06-2008, 04:49 PM
em không muốn lấy ông trời
để cho cái kiếp nợ đời ổng mang
tháng năm hát khúc tình tang
để cho cái bống lỡ làng sao em ???
Tigon
05-06-2008, 05:02 PM
thà cho cái bống làm cao,
ngồi không chứ bống hỏng theo ông trời
thà cho ở dzi. cả đời
đi theo dzi' ổng, vác cái nợ đời ... thấy ngán luôn
anhtuanseattle
09-06-2008, 09:19 AM
sáng nay hổng có gì làm
trùm mền ngáy tiếp ... lỡ làng giấc mơ
giậy chi ... chỉ mất thì giờ
để nàng tiên mãi đứng chờ vu vơ
lẹ làng anh viết bài thơ
dệt thành hai tiếng "dại khờ" yêu em ...
Tigon
09-06-2008, 09:51 AM
ngủ nằm tiếng ngáy .. o .. ooo
làm thơ hai tiếng"dại khờ" khó tin
mơ màng anh thấy nàng tiên(thơ)
tỉnh ra mới biết anh ghiền .... thơ .. ơi
anhtuanseattle
16-06-2008, 08:21 AM
thơ bé viết sao nghe huề vốn
ngâm nửa đường muốn trốn bé ơi
đọc xong anh muốn hụt hơi
nhưng anh hổng dám kêu trời than van
thơ của bé món ăn nhiều quá
đã đói rồi đọc mướn xỉu luôn
xót lòng nước mắt anh tuôn
mờ luôn con mắt nghe buồn tâm can
thơ của bé đọc hông muốn chán
đã ghé vào phải nán lại ngay
khi no bụng vẫn không đầy
ngẩn ngơ khi đói thật may quá trời
vần thơ đọc thấy đã đời
món ăn thay thế lời mời anh vô
chữ ăn đi trước ngây ngô
chữ tình kéo lại... nguyệt hồ tơ vương
ăn no để biết còn thương
dù em đói bụng... vẫn nhường cho anh....
Tigon
17-06-2008, 01:48 PM
ăn no để biết còn thương
dù em đói bụng... vẫn nhường cho anh....
nhường anh miếng ba'nh mì nha
còn em ăn phở, anh thì đừng.. ganh(ganh tị à ;) )
anhtuanseattle
18-06-2008, 08:34 AM
Năm đồng nửa tá chè ly
Mua năm tặng một mấy khi có lời
Ăn chè đã lắm ai ơi
Cho nên có dịp ta xơi đã đời
Chè thưng ngon muốn rã rời
Lại chè táo sọn không mời cũng ăn
Chè đậu trắng, đỏ, đậu xanh
Làm hoa cả mắt biết ăn món nào
Lại thêm chè đậu hoa cau
Khoai môn chè chuối đượm màu xám tro
Nước dừa chan chứa đừng lo
Đổ vào chè bắp nhỏ to cũng huề
Làm sao dập tắp đam mê
Ngày đêm nhấm nhí ê chề vẫn ăn
Ăn chè đánh chết sở khanh
Đuổi luôn cái lũ thong manh hại người
Ăn chè mua lấy tiếng cười
Dù trong dù đục chín mười vẫn ăn
Ăn chè ta hết ăn năn
Để cho người đẹp trong tranh ngõ lời...
Tigon
18-06-2008, 08:52 AM
Anh.. Tuấn lục chè nha ... Ti chạy đi kiếm thêm chè, mang vào đây nha Anh ;)
anhtuanseattle
19-06-2008, 09:23 AM
Cóc công chúa
Cóc công chúa buồn nằm lăn lóc
Bị thất tình nên khóc ì ì
Nghe như mưa gió thầm thì
Cái thân ngà ngọc bị đì thẳng tay
Cóc công chúa hôm nay nổi giận
Gọi ông giời sấm sét thẳng tay
Đánh cho những kẻ không may
Tình duyên hổng có đọa đày tấm thân
Cóc công chúa yêu người nên hận
Hận cõi trần nên xuống ao nằm
Nằm hoài chán xuống giếng thăm
Đợi đêm mượn ánh trăng rằm thở than
Rằng ai tạo khúc ly tan
Để ta ôm khúc bẽ bàng tơ duyên
Tắm ao chẳng hết ưu phiền
Đêm nay tỏ khúc... nỗi niềm tương tư
anhtuanseattle
17-07-2008, 11:34 AM
Thương con gái khoa môi múa mỏ
Mở mồm ra chỉ biết ăn hàng
Ăn rồi chén đũa ngổn ngang
Bắt chàng đem rửa lỡ làng thân trai
Thương con gái chơi rồi làm biếng
Suốt cả ngày chỉ dũa móng tay
Để chàng nhịn đói không hay
Nàng ngồi nàng vẽ lông mày coi chơi
Thương con gái thích nằm phơi nắng
Bi-ki-ni phơi của phơi mông
Lại còn đổ tội đàn ông
Ra đường chỉ ngắm ngực mông tối ngày
Thương con gái thường hay nhiều chuyện
Ngày qua ngày lắm chuyện lăng nhăng
Tụ năm tụ bảy khoe khoang
Đem chồng nói xấu trăm đàng chàng hư
Thương con gái tiêu tiền như nước
Check đem về không đủ nàng xài
Shop-ping nàng dũa tối ngày
Còn mua mắc nợ để chàng trả chơi
Vì con gái tơi bời xí quách
Mệt đứt hơi mần chẳng được gì
Tối về chàng húp tô mì
Vì thương con gái chàng đì cái thân
Thân trai chín được ba phần
Mười hai bến nước biết lần nơi đâu...???
anhtuanseattle
21-07-2008, 08:55 AM
Thuở trời đất giận nổi cơn sấm sét
Đánh má hồng con gái chạy lung tung
Để con trai đuổi bắt muốn nổi khùng
Trai và gái làm ông trời gai mắt
Thuở Âu cơ Lạc Long sao khoẻ khoắn
Một sớm một chiều đẻ đến trăm con
Gái thời nay ra đường mới một con
Mặc áo lụa trông muốn mòn con mắt
Thuở ngày xưa khi anh còn đọc sách
Áo phai mầu em đem vá đem khâu
Thời bây giờ áo rách chẳng cần khâu
Không thương tiếc em liệng vào thùng rác
Thuở bần hàn em chê phường đài các
Không phấn son không cao gót đeo đùa
Sao bây giờ em lại quá ganh đua
Môi hồng má phấn thêu thùa quên hết
Thuở kim tiền em cần gì nên nết
Quên hết ân tình chỉ đếm tiền đô
Ai có tiền nhiều xin cứ mại dô
Khi xài hết em đem ra đá đít
Thuở trời đất giận hờn sao em cheat
Khách má hồng nay chẳng biết truân chuyên
Cũng chẳng cần mấy cái chữ bình yên
Ngày hai bữa em đếm tiền cho hả dạ
Thuở tình yêu bỗng trở thành xa lạ
Em bây giờ chung chạ chẳng cần tình
Trang điểm vào em vẫn đẹp vẫn xinh
Thuở trời đất vẫn... nổi cơn gió bụi....
Thuở trời mưa thấy buồn em chơi hụi
Hốt một chầu em dông tuốt chẳng chào
Để đám người góp hụi đứng thì thào
Em giờ đã phương nào sao chẳng thấy
Thuở em đi ruộng vườn anh vẫn cấy
Vắng em rồi anh vẫn thấy cô đơn
Trả nợ cho em càng thấy buồn hơn
Thôi em hãy đi luôn cho khuất mắt
Thuở trời đất ánh đèn đêm hiu hắt
Giữa thị thành em bắt cá hai tay
Thương thay cho kẻ không may
Hải Nguyệt
22-07-2008, 07:22 PM
Ngồi buồn chẳng biết làm chi
Vì đành một nỗi làm chi cũng buồn
Ai ơi cho hỏi ngọn nguồn
Vì ai nên nỗi nguồn cơn thế này
Có phải dính kiếp đọa đày
Tự mình làm khổ tự tay hại mình
Hay ai lỡ tước chút tình
Cho ta ngồi lại một mình buồn tênh
Hải Nguyệt
08-08-2008, 01:45 AM
Đối Xuân Diệu(xin lỗi cụ Xuân Diệu)
Yêu là chết ở trong lòng nhiều lắm
Cho thì nhiều mà nhận chẳng bao nhiêu
Nên khi yêu chẳng thể yêu nhiều
Chỉ một người thôi là quá đủ.
Phút gần gũi chẳng muốn lo chia biệt
Dẫu biết trăng tàn lụi với hồn tiêu
Dẫu biết khi yêu chẳng mấy lúc được yêu
Yêu là chết trong lòng nhiều lắm.
Mang tình nặng mà chân không được lạc
Để thời gian xoa dịu dẫu chân yêu
Và kỉ niệm tươi đẹp bóng yêu kiều
Sẽ chỉ còn trong tim ta không dứt
Yêu là chết trong lòng nhiều lắm.
Hải Nguyệt
04-10-2008, 01:24 AM
Khi em lặng lẽ cất bước đi
Mọi thứ đã hết chẳng còn chi
Tình ơi tình hỡi nằm yên nghỉ
Lệ ơi lệ hỡi cay xé mi .
Khi em đau đớn quay trở về
Tháng ngày buốt giá thêm tái tê
Có còn ngày xưa tôi tự nhủ
Hay dĩ vãng đùa những cơn mê .
Không biết vì sao sự hợp tan
Trong bao loài vật ,khắp muôn ngàn
Chuyện tí ti mà tôi thấy lớn
Em quay bước với những thở than .
Em ơi là thực hay là vờ
Do mưa đưa đẩy, gió đưa mơ
Em còn yêu tôi hay vẫn ngỡ
Trò chơi con trẻ vẫn sờ sờ .
Em trở lại nằm vội vào lòng
Có biết rằng tôi nghĩ long đong
Chiếc lá tình xưa thời đã rách
Sao gắn lại hai mảnh song song .
anhtuanseattle
13-11-2008, 08:09 AM
Trời sinh con gái làm chi
Anh tuấn
Trời sinh con gái làm chi
Để con trai chỉ đứng nhì muôn năm
Trời sinh con gái hay nằm
Con trai chạy đứng lăng xăng tối ngày
Trời sinh con gái để đày
Thân trai nuôi gái vác cày sáng đêm
Gái thì mắt ướt môi mềm
Trai thì nhăn nhó vô duyên quá trời
Trời sinh con gái vẽ vời
Công dung ngôn hạnh xắp hàng ở trên
Trai thì cái nết không nên
Đẹp thì thua hẳn cái duyên của nàng
Trời sinh con gái như vàng
Con trai như cát lỡ làng đống phân
Để nàng chẳng chút phân vân
Thẳng tay chà đạp dưói chân chẳng cần
Trời sinh anh rất cù lần
Nên anh chẳng được một phần của em
Ước gì em giống cà rem
Để cho anh mút ổng ghen cả đời
Đầu đuôi cũng tại ông trời
Sinh ra con gái vẽ vời với anh
Ngày xưa gặp gã sở khanh
Bỏ ông xuống thế nên ông nổi khùng
Từ đây cho đến muôn chùng
Tạo ra con gái không màng con trai
Để anh hứng lấy phôi phai
Để con trai đứng...học bài...tương tư...
vBulletin® v3.7.4, Copyright ©2000-2009, Jelsoft Enterprises Ltd.