conanghaudau
02-06-2008, 06:40 AM
35 độ yêu, nóng quá, thời tiết như thế này thật ngột ngạt khó chịu, rời cái quạt thì biết tay nhau ngay. Người mình cứ như viên kẹo ấy, trời nóng là lại ra nhiều mồ thơm (hôi) y hệt viên kẹo bị chảy nước, sờ vào nham nháp dinh dính như có đường. Thế nhưng cái số đến khổ, đúng vào cái ngày quỷ tha ma bắt này mình lại phải đi thi. Chán. Chưa bước vào phòng thi mình đã kịp than thở cái nỗi khổ thời tiết cho lũ quỷ cùng lớp, đang thao thao bất tuyệt về cái áo mới mua ở shop JK của con Nga thì nhìn ngay thấy bố Hùng, mình nguýt nó một cái dài dễ có đến cả cây số chứ chẳng chơi, nó cất bước ra đi không nói điều chi. Mà biết nói điều gì khi “mồm rách tật mang”, nó sẽ xấu trai đi nhờ mình vì cái vết sước mờ mờ đã kịp ăn da non ấy… kaka … sao mà khoái trá thế không biết.
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638334012.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Thầy coi thi đến rồi chúng mày ơi!” Lại con Nga người có cái áo mới xí xa xí xọn kêu oang oang. Cả lũ nhanh chóng nhận ra là thầy Huy dạy tin học hồi năm thứ nhất. Ôi là thầy sao, sao không phải là người khác mà lại là thầy cơ chứ…Không phải mình sợ thầy coi khó mà tại vì… thầy là… mối tình “đơn phương” đầu của mình. Những chuyện ngày xưa lại bất giác gợi lại, những kỉ niệm ngố xịn của một con bé sinh viên năm thứ nhất…
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638334013.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Mình đã rất thích ngắm thầy, nhớ lần đầu tiên thầy vào lớp, cái dáng dấp thư sinh ấy đã cuốn hút biết bao nữ sinh ngồi phía dưới. Mình nhớ nhất gương mặt ấy, nơi mà chiếc kính cận chỉ làm tôn thêm nét đẹp, cá tính của người đeo. Ở đó mình thấy dáng dấp của một người đầy nam tính và trí thức. Đã không biết bao nhiêu lần mình không dám chớp mắt vì sợ đánh mất cái giây phút tuyệt vời khi được nhìn thấy thầy cười. Chắc hồi bé thầy lười nhổ răng rồi nên mới có được chiếc răng khểnh duyên đến thế mình đã nghĩ bụng và cười thầm, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Chỉ là một nụ cười thôi mà sao thấy xốn xang như thể hoàng tử trong mơ vừa mới dịu dàng đặt trên đôi môi một cái hôn mềm. Chao ôi thầy cứ cười mãi như thế nhé!
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638334014.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Thầy dạy tin học, một môn học mà mình cũng rất khoái, thế nên để lấy le với thầy cứ lần nào thầy đặt câu hỏi là mình dơ tay bất chấp thời tiết, địa hình và các loại gió mùa, kể cả khi vừa mới đứng dậy mình mới nghĩ được câu trả lời. Chắc có lẽ thầy cũng lấy làm lạ vì hành động của mình nên mỗi lần mình dơ tay là thầy lại cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Nhưng như vậy cũng có cái hay của nó, mình học môn tin vượt lên hẳn so với bọn ở lớp, mình thấy thầy hay gọi mình lên bảng, hồi hộp hi vọng khi đi qua chỗ thầy. Hôm nào có tiết tin là y rằng hôm đấy mình phục sức như cách cách luôn, và cũng đã mấy lần suýt muộn học vì cứ mải quần quần, áo áo.
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638334011.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Hôm đó là kỉ niệm đáng nhớ nhất mà mình có với thầy…Không hiểu sao thầy lại sai mình chứ không phải đứa khác quét dọn phòng học tin cho sạch sẽ để cho ca sau còn học. Mình ức phát khóc vì hôm đó có phải là phiên mình trực nhật đâu cơ chứ, thầm nghĩ bụng rằng thầy thật xấu, em là học trò cưng mà bắt quét lớp. Nhưng lại nghĩ lại là thế thì mình càng có thêm thời gian chính đáng để ở bên cạnh thầy… Rủ con bạn thân ở lại làm cùng cho vui, mình bắt tay vào công việc, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng thầy nhắc nhở “ở gầm bàn kia kìa em, ở nhà chắc lười quét lắm nên trông vụng quá”. Ôi đấy là lần đầu tiên thầy nói nhiều như thế với riêng một mình mình, thế nhưng chẳng được câu nào ưng ý, thầy thật vô tâm. Thấm thoắt cũng xong, mình hót rác rồi đi đổ, con bạn thân lại đùa mình khiến mình chạy vội ra cửa gặp đúng lúc thầy nói chuyện xong với đồng nghiệp và lù đù bước vào. Ôi cha mẹ sinh ra con ơi, giấy , bụi, và tổng hợp các loại rác đổ ụp một phát vào thầy tính từ ngưc áo trở xuống. Mình thật hậu đậu, mất bao nhiêu công sức để chinh phục, khó khăn lắm mới có chút kết quả ban đầu là thầy cho quét lớp, ấy vậy mà… tiêu rồi. May mắn là chỉ có đất và bụi nên cũng chỉ cần phủi đi là xong, nhưng lúc ấy mình cuống quá, phải phủi cho thầy mới được, lúc đấy trên tay mình đang cầm cái chổi. Chẳng hiểu đầu óc ra sao, mình lấy ngay cái chổi quét lớp để phủi giúp cho thầy. Được 2 nhát thì thầy bảo thôi đủ rồi, không sao rồi bảo mình don dẹp chỗ đó để đi về.
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638333910.gif
(javascript:NewOpenWindow();)[/URL]
***
Cuối học kì thầy cho nick của thầy để học sinh có gì thì liên lạc, mình sướng như bắt được cục vàng, rồi mình lên mạng giả một đứa con trai ở lớp chát tếu táo với thầy mấy buổi. Khi thấy thầy đã ngấm thuốc khi thầy bảo là chat với mình cũng thú vị thì mình mới khai thật “em là ai?” .Rồi vẫn vui vẻ như thế hai thầy trò trò chuyên hồn nhiên cô tiên như thể hai người bạn. Rồi thầy bắt đầu xin mình WC và ngược lại mình cũng vậy, tình thế có vẻ khả thi hơn. Mình thích trò chuyện với thầy, khi không gặp trên mạng là thấy nhớ nhưng cứ gặp là mình lại trêu thầy. Mình trêu là thầy ế, để đánh trúng vào tâm lý còn thầy thì không ngớt chỉ trích cái sự hậu đậu của mình. Khi đi thi gặp thầy ở trường thầy lại cười với mình, chỉ riêng với mình thôi, chắc thế. Và khi thầy đi qua, ánh mắt mình dõi theo đến tận khi bóng thầy khuất sau một dãy nhà hay bị nhòa đi trong đám học sinh. Cứ thế mình lại nghĩ về hoàng tử của mình.
[URL="javascript:NewOpenWindow();"]
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638373512.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Rồi bẵng đi một tháng mình lên mạng mà không gặp thầy, mình gần như phát điên, có người nói thầy bận luyện lấy văn bằng tiến sĩ trên Hà Nội, giận quá thế mà không nói với mình, mà mình cũng có là gì đâu mà phải nói. Dù sao thì mình cũng chỉ là một học sinh trong muôn vàn hoc sinh của thầy, chắc gì thầy đã nhớ đến mình. Nhưng sinh viên và thầy giáo thì sao chứ lúc ấy mình cũng đã sắp 19, mới lại thầy dạy thể dục chẳng cũng có bạn gái cũng là sinh viên của trường học trên mình một khóa đó sao. Nhưng mình cũng không biết bắt đầu từ đâu để nói với thầy… nhưng thầy đâu rồi chứ, ngoài việc lang thang trên mạng tìm thầy thì em biết tìm thầy ở đâu, ở trường cũng không thấy.
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638373510.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Một tháng sau, mình cũng không thấy thầy liên lạc gì, bẵng đi một thời gian mình cũng không gặp được thầy ở trường vì thầy cũng đã không dạy ở lớp nữa. Cái ngày mình gần như suy sụp khi biết rằng thầy sắp kết hôn, vợ tương lai của thầy cũng là một giáo viên dạy bên HH. Mình không khóc nhưng chỉ ngồi thừ người như thể tất cả đã chấm dứt, tất cả là một màu đen và hi vọng cũng đã mất. Như thể mình vừa đánh rơi một bông hồng thủy tinh, khiến nó vỡ tan tành như cái hi vọng về một kết cục hoàng tử công chúa của mình vậy. Chắc là thầy bị ép gả rồi, mình đã cố níu kéo chút hi vọng mong manh, nhưng ở cái thời đại này một trí thức gia giáo như thầy mà bị ép gả thì kể cũng hiếm. Làm gì có chuyện đó hả cô nàng hậu đậu ơi. Rồi một loạt những câu hỏi dày vò tâm trí mình rằng thầy chưa từng bao giờ thích mình hay thậm chí nghĩ về mình sao? Tại sao thầy lại cười một nụ cười dịu dàng, đáng yêu và rất đỗi thân thiện như thế với mình cơ chứ, thầy đã đặt một hi vọng mong manh vào trái tim non nớt của mình khi thầy viết lúc chat rằng” Em thật cá tính và đang yêu cô bé ạ!” Nhưng em đâu có cần những thứ đó nếu như thầy không phải là của em. Vợ của thầy ơi, cô thật là may mắn, cô có được chàng trai đeo kính và có nụ cười duyên và cả tình yêu của người ấy nữa, cái mà tôi đã từng mơ ước…
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638392811.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Ngày thầy lên xe hoa về nhà vợ (nghe nói nhà cô có đất rộng nên hai vợ chồng về đấy sống) khiến mình như không còn là mình nữa, tình cảm đơn phương nên nào có ai biết, đến con bạn thân cũng không hay, thầy thì càng vô tâm vì bây giờ một nửa thầy đã tìm thấy rồi còn đâu. Buổi tối hôm đó mình đi lang thang để cho vợi bớt nỗi buồn và mình đi ra cầu. Gió mát, trăng thanh nhưng mình thấy những điều đó quả là vô vị, đứng dựa vào lan can nhìn xuống mặt nước sông, mình định… ôi trời đen quá, nước sông cũng đen quá, vừa sợ lại vừa thấy nước không được sạch lắm, mình lại đi về.
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638392812.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Một ngày mới lại đến và em cố gắng không mơ về thầy nữa, và ngày hôm nay thầy lại xuất hiện trước mặt em. Nhưng thầy không còn cười với em nữa và em cũng thế, đành phải cúi mặt xuống vì nếu cứ như xưa thì em thấy nuối tiếc lắm… Thầy phát đề mình cắm cúi xuống bắt đầu làm bài, lòng tự nhủ: thầy ơi em sẽ không ngắm thầy nữa đâu, vì đã có người khác làm việc đó rồi, sẽ không để cho 8 mắt nhìn nhau nữa vì thầy và em đều cận mà, bởi một lẽ thầy không còn là hoàng tử trong mơ của em nữa rồi. Nhưng chắc thầy không biết được rằng em gọi thầy là mối tình đầu của em đâu.
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638334012.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Thầy coi thi đến rồi chúng mày ơi!” Lại con Nga người có cái áo mới xí xa xí xọn kêu oang oang. Cả lũ nhanh chóng nhận ra là thầy Huy dạy tin học hồi năm thứ nhất. Ôi là thầy sao, sao không phải là người khác mà lại là thầy cơ chứ…Không phải mình sợ thầy coi khó mà tại vì… thầy là… mối tình “đơn phương” đầu của mình. Những chuyện ngày xưa lại bất giác gợi lại, những kỉ niệm ngố xịn của một con bé sinh viên năm thứ nhất…
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638334013.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Mình đã rất thích ngắm thầy, nhớ lần đầu tiên thầy vào lớp, cái dáng dấp thư sinh ấy đã cuốn hút biết bao nữ sinh ngồi phía dưới. Mình nhớ nhất gương mặt ấy, nơi mà chiếc kính cận chỉ làm tôn thêm nét đẹp, cá tính của người đeo. Ở đó mình thấy dáng dấp của một người đầy nam tính và trí thức. Đã không biết bao nhiêu lần mình không dám chớp mắt vì sợ đánh mất cái giây phút tuyệt vời khi được nhìn thấy thầy cười. Chắc hồi bé thầy lười nhổ răng rồi nên mới có được chiếc răng khểnh duyên đến thế mình đã nghĩ bụng và cười thầm, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Chỉ là một nụ cười thôi mà sao thấy xốn xang như thể hoàng tử trong mơ vừa mới dịu dàng đặt trên đôi môi một cái hôn mềm. Chao ôi thầy cứ cười mãi như thế nhé!
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638334014.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Thầy dạy tin học, một môn học mà mình cũng rất khoái, thế nên để lấy le với thầy cứ lần nào thầy đặt câu hỏi là mình dơ tay bất chấp thời tiết, địa hình và các loại gió mùa, kể cả khi vừa mới đứng dậy mình mới nghĩ được câu trả lời. Chắc có lẽ thầy cũng lấy làm lạ vì hành động của mình nên mỗi lần mình dơ tay là thầy lại cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Nhưng như vậy cũng có cái hay của nó, mình học môn tin vượt lên hẳn so với bọn ở lớp, mình thấy thầy hay gọi mình lên bảng, hồi hộp hi vọng khi đi qua chỗ thầy. Hôm nào có tiết tin là y rằng hôm đấy mình phục sức như cách cách luôn, và cũng đã mấy lần suýt muộn học vì cứ mải quần quần, áo áo.
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638334011.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Hôm đó là kỉ niệm đáng nhớ nhất mà mình có với thầy…Không hiểu sao thầy lại sai mình chứ không phải đứa khác quét dọn phòng học tin cho sạch sẽ để cho ca sau còn học. Mình ức phát khóc vì hôm đó có phải là phiên mình trực nhật đâu cơ chứ, thầm nghĩ bụng rằng thầy thật xấu, em là học trò cưng mà bắt quét lớp. Nhưng lại nghĩ lại là thế thì mình càng có thêm thời gian chính đáng để ở bên cạnh thầy… Rủ con bạn thân ở lại làm cùng cho vui, mình bắt tay vào công việc, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng thầy nhắc nhở “ở gầm bàn kia kìa em, ở nhà chắc lười quét lắm nên trông vụng quá”. Ôi đấy là lần đầu tiên thầy nói nhiều như thế với riêng một mình mình, thế nhưng chẳng được câu nào ưng ý, thầy thật vô tâm. Thấm thoắt cũng xong, mình hót rác rồi đi đổ, con bạn thân lại đùa mình khiến mình chạy vội ra cửa gặp đúng lúc thầy nói chuyện xong với đồng nghiệp và lù đù bước vào. Ôi cha mẹ sinh ra con ơi, giấy , bụi, và tổng hợp các loại rác đổ ụp một phát vào thầy tính từ ngưc áo trở xuống. Mình thật hậu đậu, mất bao nhiêu công sức để chinh phục, khó khăn lắm mới có chút kết quả ban đầu là thầy cho quét lớp, ấy vậy mà… tiêu rồi. May mắn là chỉ có đất và bụi nên cũng chỉ cần phủi đi là xong, nhưng lúc ấy mình cuống quá, phải phủi cho thầy mới được, lúc đấy trên tay mình đang cầm cái chổi. Chẳng hiểu đầu óc ra sao, mình lấy ngay cái chổi quét lớp để phủi giúp cho thầy. Được 2 nhát thì thầy bảo thôi đủ rồi, không sao rồi bảo mình don dẹp chỗ đó để đi về.
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638333910.gif
(javascript:NewOpenWindow();)[/URL]
***
Cuối học kì thầy cho nick của thầy để học sinh có gì thì liên lạc, mình sướng như bắt được cục vàng, rồi mình lên mạng giả một đứa con trai ở lớp chát tếu táo với thầy mấy buổi. Khi thấy thầy đã ngấm thuốc khi thầy bảo là chat với mình cũng thú vị thì mình mới khai thật “em là ai?” .Rồi vẫn vui vẻ như thế hai thầy trò trò chuyên hồn nhiên cô tiên như thể hai người bạn. Rồi thầy bắt đầu xin mình WC và ngược lại mình cũng vậy, tình thế có vẻ khả thi hơn. Mình thích trò chuyện với thầy, khi không gặp trên mạng là thấy nhớ nhưng cứ gặp là mình lại trêu thầy. Mình trêu là thầy ế, để đánh trúng vào tâm lý còn thầy thì không ngớt chỉ trích cái sự hậu đậu của mình. Khi đi thi gặp thầy ở trường thầy lại cười với mình, chỉ riêng với mình thôi, chắc thế. Và khi thầy đi qua, ánh mắt mình dõi theo đến tận khi bóng thầy khuất sau một dãy nhà hay bị nhòa đi trong đám học sinh. Cứ thế mình lại nghĩ về hoàng tử của mình.
[URL="javascript:NewOpenWindow();"]
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638373512.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Rồi bẵng đi một tháng mình lên mạng mà không gặp thầy, mình gần như phát điên, có người nói thầy bận luyện lấy văn bằng tiến sĩ trên Hà Nội, giận quá thế mà không nói với mình, mà mình cũng có là gì đâu mà phải nói. Dù sao thì mình cũng chỉ là một học sinh trong muôn vàn hoc sinh của thầy, chắc gì thầy đã nhớ đến mình. Nhưng sinh viên và thầy giáo thì sao chứ lúc ấy mình cũng đã sắp 19, mới lại thầy dạy thể dục chẳng cũng có bạn gái cũng là sinh viên của trường học trên mình một khóa đó sao. Nhưng mình cũng không biết bắt đầu từ đâu để nói với thầy… nhưng thầy đâu rồi chứ, ngoài việc lang thang trên mạng tìm thầy thì em biết tìm thầy ở đâu, ở trường cũng không thấy.
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638373510.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Một tháng sau, mình cũng không thấy thầy liên lạc gì, bẵng đi một thời gian mình cũng không gặp được thầy ở trường vì thầy cũng đã không dạy ở lớp nữa. Cái ngày mình gần như suy sụp khi biết rằng thầy sắp kết hôn, vợ tương lai của thầy cũng là một giáo viên dạy bên HH. Mình không khóc nhưng chỉ ngồi thừ người như thể tất cả đã chấm dứt, tất cả là một màu đen và hi vọng cũng đã mất. Như thể mình vừa đánh rơi một bông hồng thủy tinh, khiến nó vỡ tan tành như cái hi vọng về một kết cục hoàng tử công chúa của mình vậy. Chắc là thầy bị ép gả rồi, mình đã cố níu kéo chút hi vọng mong manh, nhưng ở cái thời đại này một trí thức gia giáo như thầy mà bị ép gả thì kể cũng hiếm. Làm gì có chuyện đó hả cô nàng hậu đậu ơi. Rồi một loạt những câu hỏi dày vò tâm trí mình rằng thầy chưa từng bao giờ thích mình hay thậm chí nghĩ về mình sao? Tại sao thầy lại cười một nụ cười dịu dàng, đáng yêu và rất đỗi thân thiện như thế với mình cơ chứ, thầy đã đặt một hi vọng mong manh vào trái tim non nớt của mình khi thầy viết lúc chat rằng” Em thật cá tính và đang yêu cô bé ạ!” Nhưng em đâu có cần những thứ đó nếu như thầy không phải là của em. Vợ của thầy ơi, cô thật là may mắn, cô có được chàng trai đeo kính và có nụ cười duyên và cả tình yêu của người ấy nữa, cái mà tôi đã từng mơ ước…
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638392811.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Ngày thầy lên xe hoa về nhà vợ (nghe nói nhà cô có đất rộng nên hai vợ chồng về đấy sống) khiến mình như không còn là mình nữa, tình cảm đơn phương nên nào có ai biết, đến con bạn thân cũng không hay, thầy thì càng vô tâm vì bây giờ một nửa thầy đã tìm thấy rồi còn đâu. Buổi tối hôm đó mình đi lang thang để cho vợi bớt nỗi buồn và mình đi ra cầu. Gió mát, trăng thanh nhưng mình thấy những điều đó quả là vô vị, đứng dựa vào lan can nhìn xuống mặt nước sông, mình định… ôi trời đen quá, nước sông cũng đen quá, vừa sợ lại vừa thấy nước không được sạch lắm, mình lại đi về.
http://img.yobanbe.com/file_uploads/gallery/bigs500x320/2007/08/06/118638392812.gif
(javascript:NewOpenWindow();)
***
Một ngày mới lại đến và em cố gắng không mơ về thầy nữa, và ngày hôm nay thầy lại xuất hiện trước mặt em. Nhưng thầy không còn cười với em nữa và em cũng thế, đành phải cúi mặt xuống vì nếu cứ như xưa thì em thấy nuối tiếc lắm… Thầy phát đề mình cắm cúi xuống bắt đầu làm bài, lòng tự nhủ: thầy ơi em sẽ không ngắm thầy nữa đâu, vì đã có người khác làm việc đó rồi, sẽ không để cho 8 mắt nhìn nhau nữa vì thầy và em đều cận mà, bởi một lẽ thầy không còn là hoàng tử trong mơ của em nữa rồi. Nhưng chắc thầy không biết được rằng em gọi thầy là mối tình đầu của em đâu.