PDA

View Full Version : ánh trăng


trongthuc_ehm
22-04-2009, 08:26 PM
Ánh trăng

Mặt trời giờ đã diụ bớt cái nắng gay gắt của mùa hè Miền trung. Trọng có dịp trở về từ nhà thầy giáo chủ nhiệm cũ. Ðã hai năm rồi Trọng mới có dịp trở về thăm lại ngôi trýờng huyện một thời gắng bó. Đi đến cây cầu ngăn cách đôi bờ, cây cầu giờ đã già thêm mấy tuổi. Dýới chân nó, con nýớc vẫn tinh nghịch nhý ngày xýa ðang tung tãng những gợn sóng vỗ vào hai bờ cỏ ven triền ðê nhè nhẹ. Dòng sông hiền hòa thầm lặng trôi đi cuốn theo nhiều kỉ niềm thời áo trắng. Nhìn cái thị trấn nhỏ nõi kỉ niệm cũ bất chợt hiện lên. Lòng Trọng nao nao nhớ lại một thời tan trýờng áo ai ýớt đẫm trong chiều mýa…Ngày còn học12, đó là một tiết văn. Hôm nay học đến bài " Mảnh trăng cuối rừng" của Nguyễn Minh Châu. Theo dõi diễn biến của một chuyện tình thời chống Mỹ qua giọng đọc nhẹ nhàng ðầy chan chứa của cô giáo, kết thúc tiết học mà lòng Trọng đầy cảm xúc. Mối tình thật đẹp của một nữ thanh niên xung phong tên là Nguyệt dành cho chàng lính lái xe tên Lãm ngýời mà cô chýa một lần gặp mặt. Chỉ biết Lãm qua lời kể của ngýời chị gái làm việc cùng ðõn vị. Cô thích anh vì anh đã lén gia đình nhập ngũ vào miền Nam chiến đấu. Hai ngýời gặp ðýợc nhau trong hoàn cảnh của cuộc chiến mà không nhận ra nhau.Tối hôm đó do sự vui thích bởi câu chuyện hồi sáng Trọng quyết định đi tìm một "Nguyệt" riêng cho mình. Thân-một ngýời bạn cùng phòng trọ cùng ði. Những học sinh cấp ba nhý Trọng và Thân từ nông thôn cách thị trấn vài chục cây số phải thuê nhà trọ và tự túc nấu ăn điều bình thýờng. Trong dãy trọ cuộc sống thật vui và mọi ngýời ai cũng rất thân thiết nhau. Trọng biết Thân hồi 11 khi chuyển xuống nhà trọ. Hợp tính nhau nên hai ðứa rất hiểu nhau dù học không cùng lớp. Cýỡi xe ðýợc một đoạn cả hai phải dừng lại xuống dắt bộ vì con ðýờng phía trýớc toàn là cát… Hai hàng tre san sát, ánh ðiện từ những ngôi nhà lýa thýa rọi ðýờng cho họ ði.. Cõn gió thoảng vì vù qua ngọn tre mới mát làm sao! Ði ðýợc một đoạn bỗng có tiếng gọi :






Hai anh õi !Ðợi em đi với- Giọng nói nhỏ nhẹ tiếng con gái.Từ một ngôi nhà gần gần đó. Không nhìn rõ mặt. Cả hai dừng lại. Một ngýời con gái có khuôn mặt týõi tắn trông nhỏ tuổi hõn. Tiến đến gần cả hai và nói :

-Cho em đi nhờ với, ðýờng tối quá !


-Thân tò ngạc nhiên hỏi:
-Sao em lại đi có một mình!
-Dạ! Em vừa chở Lan, bạn cùng lớp mới đi học thêm về. Cô bé đáp.
- Bây giờ hai anh đi ra thị trấn phải không ạ ?
- Thân cuời đáp: Ừ ! mà tên em là gì thế? Thân gợi chuyện
-Dạ!em tên là Kim.Còn hai anh
- Thân đáp : anh tên là Thân. Còn anh kia là Trọng .
- Nhìn kĩ cô bé thì Trọng mới nhận ra cô bé thật là xinh xắn, dễ thýõng.
- Nhà em ở đâu ? Thân hỏi.
- Nhà em ở bên kia cây cầu, Vừa nói vừa chỉ tay về hýớng những ngôi nhà san sát nhau ðằng xa.
- Em học ở trýờng nào ? Thân hỏi
- Em học lớp 10, trýờng Bình Sõn. Thế còn hai anh ?
- Thân cý



ời và ðáp : hai anh học 12.Học chung một trýờng đó. Ai chủ nhiệm lớp em vậy?

- Dạ thầy Thành.
- Thân cý



ời và nói : thầy đó khó tính không em ? Thân gợi chuyện

- Thầy Thành ôi sao, mỗ i lúc đến tiết sinh hoạt lớp cả bọn con trai, con gái lớp em thấy mà sợ .. thầy nghiêm lắm. Thấy Trọng từ nãy giờ không nói một lời nào Thân ngồi sau bèn véo một cái vào hông Trọng đau điếng làm "ám hiệu" .
- Thầy khó nhý vậy là ðể bọn em lo học . Sau nay khi không còn ðýợc học nữa em mới thấy hết giá trị của những ngýời thầy nhý vậy . Giọng nói đầy chất "triết lí" của Thân. Còn với Trọng "im lặng là vàng”. Ði hết con ðýờng cát. Ðýờng không còn tối. Mà chuyến đi dạo mát nên cả Trọng và Thân rất sẵng lòng ðýa Kim về tới tận nhà. Từng vòng xe đạp điều điều quay ðýa Kim về tới trýớc ngõ.
Buổi tối hôm đó Trọng đã thức rất khuya để nghĩ về câu chuyện vừa xảy ra dù mình chỉ là một nhân vật phụ.Trýa hôm sau tan trýờng Trọng gặp Lan – Ngýời hồi tối Kim chở về. Lan kể: Lên lớp nó khen hai anh nói chuỵện sao mà có duyên mãi…! Trọng chỉ cýời. Mấy hôm sau khối 10 có buổi dọn vệ sinh sân trýờng. Còn Trọng vẫn đi học phụ đạo nhý thýờng lệ để chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp sắp tới. Từ xa mấy đứa bạn của Kim đang đứng cùng vẫy tay chào Trọng , còn Kim hình nhý hõi " xấu hổ" chạy nhanh vào cổng trýờng. Và cách ðó hai hôm sau Trọng và Thân nhận ðýợc một lá thý làm quen của Kim với nội dung nhý sau: " Cảm õn hai anh đã ðýa em về và do nhờ Lan chuyển giúp lời cảm õn ðến Trọng và Thân nên Lan ðòi phải trả công bằng một chầu kem với điều kiện phải có hai anh đi cùng". Thân phản ứng bằng cách viết dýới lá thý " Hãy đợi đấy” đầy ẩn ý còn Trọng chỉ cýời.Tối hôm đó Kim có đến nhà Lan .Lan chạy lên nhà cả hai nhờ hai anh ðýa Kim về nhà . Thân ði học thêm chýa về và Trọng hiểu ý đó là gì…Trọng nhận lời và một câu chuyện tình thời cấp 3 đã nảy nở nhý thế đấy….
Ở truờng Trọng trên lầu xa xa có thể nhìn thấy Kim đang ngôi ngoài cửa sổ từ xa xa . Mỗi khi hết tiết Trọng lại ra hành lang nhìn xuông bốn mắt nhìn lên với đầy nỗi nhớ…Sau mỗi buổi học Trọng lại nhận ðýợc một cây kẹo từ Kim chuyển đến và những đêm trãng khuyết, gió mát cả hai lại đi dạo cùng nhau, nhìn lên bầu trời và chọn cho mình hai ngôi sao đứng cạnh nhau. Thi thoảng Kim lại nhận ðýợc những bài hát lang mạn từ tổng ðài 1080 mà Trọng nhờ chuyển đến.Có một lần Trọng đã viết tên cả hai vào một chiếc lá và nói ðó là bằng chứng tình cảm Trọng dành cho Kim.. những ngày cuối cùng ấy nghe những bài hát “ Mýa” và “Xe ðạp" của Thùy Chi mà ðồng cảm. Lòng Trọng hiện lên một dấu lặng…
Quãng đời học sinh của Trọng sắp hết còn ít thời gian nữa là Trọng sẽ phải bắt đầu các kì thi quan trọng cho týõng lai.Trọng lao vào học. Cũng không dám dành thời gian cho Kim. Trọng hẹn với Kim phải xa nhau 1 tháng để chú tâm vào học. Hai ngýời chỉ liên lạc qua điện thoại. Ngày ði thi Ðại học Trọng đã ghé qua nhà Kim nhýng Kim hình nhý không vui khi nhìn thấy Trọng … Sau đợt thi khối A Trọng đã gọi điện về và Kim chỉ trả lời là muốn chia tay Trọng đã hỏi lí do thì Kim chỉ nhắn một tin do “chán”.Nhýng Trọng vẫn không biết làm gì hõn phải vào Nha Trang ðể thi khối B, vì cũng chýa chắc lắm khả năng đậu khối A. Biển Nha Trang với nhýng con sóng cuồn cuộn đằng xa xa hòn đảo Vinpearl cũng không thể làm cho Trọng vui hõn . Cầm hai giấy báo trúng tuyển Ðại học trên tay mà Trọng bồi hồi trong niềm hạnh phúc. Giờ Trọng đã là sinh viên nãm thứ hai còn Kim đang học 12 nhý Trọng ngày nào. Từ đó Trọng cũng không hề liên lạc ðýợc với Kim vì Kim đã đổi sim khác.
Vừa bâng khâng trên chiếc xe máy thì đã đến giữa cây cầu ngýời ta đang sửa chữa nó. Mọi xe cộ lýu thông qua cầu phải đi chậm và chen chúc nhau tiến lên. Trọng vô tình nhận ra đằng trýớc mình là Kim đang ngồi sau chiếc xe đạp phía trýớc, ðang ðýợc một đứa con trai tạc tuổi chở. Trọng chạy xe đến gần. Nhìn mái tóc huyền thõm mùi hýõng býởi tự nhiên ngày nào giờ đã không còn nó đã ðýợc dũi lại thẳng mýợt… một màu ðen nhân tạo. Kim ăn mặc theo kiểu cách mà ngýời ta gọi là " thời trang cá tính” Kim đã thay đổi. Hõi bất ngờ, hai ngýời trò chuyện nhýng khoảng cách về thời gian, không gian và những hố sâu " vô hình" trong tâm hồn họ đã làm cho Kim và Trọng không còn tự nhiên nhý trýớc. Họ đều không hề muốn nhắc lại chuyện ngày xýa. Nhýng ðâu ðó trong lòng Trọng vẫn vang vọng về một thời áo trắng . Cây cầu quá chật mà họ lại ði song song nên có tiếng xe sau quát : “đi nhanh lên.." .Trọng nói câu từ biệt: “anh ði trýớc nghen…" Kim lặng ngýời không đáp. Rồi xe phóng thẳng chỉ còn lại cây cầu già và dòng nứớc đó vần từng ngày chảy về biển cả . Kim bây giờ cũng nhý Trọng ngày nào. Hy vọng Kim sẽ làm ðýợc điều kì diệu vì sắp tới ngày thi rồi…
Phan trọng thức



8/2008

Mọi góp ý xin liên hệ : Phan Trọng Thức lớp Tài chính-Ngân hàng 31B,khoa Kinh tế & QTKD trýờng Đại Học Quy Nhõn. Số điện thoại 01689943248 hoặc 01688939618=))

trongthuc_ehm
10-05-2009, 08:45 AM
ai bt tại sao mình muốn sửa cho nó có chính tả thì lại ko đc ko