Diễn Đàn Thời Áo Trắng



Go Back   Diễn Đàn Thời Áo Trắng > Tâm Sự > Thơ Tự Sáng Tác

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 23-01-2011, 05:29 AM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Tình vương trên bến ảo

Hai tinh cầu cô độc

Em đang độ tuổi nửa chừng xuân
Sống trên đất khách khổ vì chồng.
Ngày tháng qua nhanh như giấc mộng
Vui buồn tri kỷ có ai không?

Em vẫn là người thiếu phụ Á đông
Trãi bao sóng gió vẫn hoà đồng
Ẩn dấu trong tim nhiều khát vọng
Trời cao biển rộng đất mênh mông.

Anh biết em có tài lướt sóng,
Hoà nhã chân tình khéo cảm thông
Hợp ý mến nhau ta thành bạn
Dù giữa biển đời hai nhánh sông

Có lẽ chúng mình chung cách sống
Tâm hồn phóng khoáng thích nhạc thơ
Mặc cho thời thế nhiều biến động
Tình ở tuổi nào cũng vẫn vơ

Có những giấc mơ thành hiện thực
Có những hiện thực ngỡ là mơ
Ước gì hai đứa nên duyên nợ
Giản dị tự nhiên đến không ngờ?

Hai đúa chúng mình đều dang dở
Có tiền nhưng lại sống bơ vơ
Vật chất không mua được hạnh phúc
Nguyện cầu thượng đế nối duyên tơ

Dù nay sông núi còn cách trở
Đêm ngày hai đứa mãi vấn vương
Chĩ mong sớm được thành chồng vợ
Người bốn phương trời nhập một phương...
Hiền Nhân
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 23-01-2011, 05:30 AM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Tình vương trên bến ảo

Mình thuộc về hai thế giới khác nhau
Ngày và đêm cách chia khi lên mạng
Tuổi hoàng hôn vẫn ươm nhiều lãng mạn
Lòng lâng lâng trong xúc cảm dạt dào

Nhiều đêm buồn anh lặng ngắm trăng sao
Thương bên ấy ngày đêm em tần tảo,
Miền đất hứa cũng dẫy đầy gió bảo,
Đâu phải thiên đàng trong giấc chiêm bao?

Cuộc đời nhiều lúc không như mộng
Người đến rồi đi ôi! đàn ông
Để lại hồn em nhiều khoản trống
Hạnh phúc ươm hồng hoá hư không

Anh tin tưởng mình không thất vọng
Để chiếc đò tình cặp bến sông
cuối đời xuân đến đem hy vọng
Lạnh giá trời đông vẫn ấm lòng
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 23-01-2011, 05:32 AM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Bông hồng tặng em

Một bông hồng cho Người phụ nữ đảm đang
Sống quên mình nuôi ba con vào đại học
Xứ Úc Melbourne bôn ba cô độc
vẫn rạng ngời đức hạnh Việt Nam

Em chính là Người phụ nữ trong mơ
Một đoá Hồng Nhung dịu dàng sắc thắm
Dù hai đứa ở cách xa ngàn dặm
nhưng nợ duyên vẫn đến lặng thầm....

Em nói sẽ bay về Việt Nam ngay
Vì chuyện ấy đối với em không khó?
Nhưng gặp Em đâu phải là chuyện nhỏ?
Ôm nhớ thương Anh mong đợi từng ngày

Em trổi khúc nhạc lòng nhiều âm điệu
Gieo hồn anh bao hạt giống tương tư
ngụ ý của em làm anh chợt hiểu
Rồi mềm lòng trong khúc hat tình xa

Mình gởi vào nhau nổi niềm thiết tha,
Từ cuộc sống có rất nhiều trăn trở,
Lạ lùng thay hai mãnh đời dang dở,
Bổng kết thân nhau khoãnh khắc tình cờ,

Xin em giữ dùm anh nghìn sợi nhớ
Để đôi bờ hợp nhất chuyện thần tiên?
Anh sẽ giữ trong tim từng hơi thở
Lúc cùng em đi vào cỏi thiêng liêng
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 23-01-2011, 05:34 AM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Khoãng cách hai nỗi lòng

Chưa cưới đừng hòng động phòng?
Mỹ nhân thành đạt goá chồng kênh kiêu
Yêu Anh sao hỏng dám liều
Hay vì ở Úc em nhiều chàng đeo?

Ghét em miệng lưỡi dẻo queo,
Thương con nên mới chèo queo một mình?
Mến nhau vì nghĩa vì tình
Cớ sao một chút niềm tin không tròn?

Tháng năm chờ đợi mỏi mòn,
Yêu không tính toán sao còn bít ngăn?
Nếu nghĩ là chuyện gió trăng
Thì thôi hai đứa đâu cần chờ nhau

Cuộc đời đã đủ thương đau,
Tại sao sớm buộc mình vào hôn nhân?
Ký vào bản án chung thân
Thì ta phải rỏ ngọn ngành tóc tơ

Dù Úc là xứ trong mơ,
Lạ người lạ cảnh trơ vơ cũng buồn
Việt Nam mới chính cội nguồn
Giàu nghèo sướng khổ ta cùng xớt chia
HIỀN NHÂN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 23-01-2011, 05:37 AM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Hai đầu thương nhớ nhau

Em đang độ tuổi mùa Thu
Melbourne đón tuyết xa mù tình quê
Sài gòn mấy lượt đi về
Trái tim trung hậu ủ ê nổi buồn

Còn Anh tình ngỡ cạn nguồn,
Nhìn xem nhân thế đóng tuồng cười vui
Tháng năm đời ngỡ êm xuôi
Bất ngờ nổi sóng vì Người tâm giao

Lạ lùng chỉ mới biết nhau
Bóng Hồng Nhung đã đi vào trong mơ
cùng em dệt mộng đối thơ
Chờ ngày gặp mặt duyên tơ cột ràng

Nửa đời 2 đứa dở dang
Chắt chiu 1 chút hương tàn chiều xuân
Tình vương hồn cứ bâng khuâng
Trách sao chẳng được tròn duyên ban đầu?

Biển đời bao cuộc bể dâu
Chân trời góc biển dãi dầu mưu sinh
Nay cùng gãy đổ gia đình,
Tái hợp không biết cuộc tình về đâu?

Ngày trước có cách xa đâu
Chợ Trạm Thủ Bộ 2 đầu thân thương
Lại còn có lúc chung trường
Cớ sao ta chẳng chung đường tuổi yêu?

Để giờ tuổi đã xế chiều
Bên kia nước Úc Em nhiều đa đoan
Cũng may trái đất vẫn tròn
Tình cờ trên Net ta còn duyên trao

Tiếng em trong ấm ngọt ngào
Gieo bao nổi nhớ êm vào lòng anh
Xác xa nhưng hồn thật gần
Trầu Cau 1 gánh chung thân suốt đời?

Bên nhau phút cuối cuộc đời
Sướng vui no đói ngọt bùi đồng cam
HIỀN NHÂN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Old 23-01-2011, 09:56 PM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
14 bài thơ kính dâng mẹ


1/Xin mẹ tha tội cho con

Trên mọi nẻo đường giúp con cất bước
Gánh nặng trên vai mẹ thật nặng nề
Con lớn khôn theo dòng đời xuôi ngược
Thất bại, thành công,có mẹ cận kề

Như cây xanh lớn nhanh nhờ cội rễ
Mưa nắng, bão đời mẹ bảo vệ con
Tấm lòng hiền mẫu nhân ái giản đơn
Như giọt mồ hôi thâm manh áo bạc

Mẹ chỉ muốn con trường đời thành đạt
Nâng niu con hơn ngọc bích vàng mười
Con thành công mẹ hớn hở vui cười
Con thất bại mẹ lặng thầm đau xót

Mẹ cho con cả một nguồn sửa ngọt
Thế còn con? nuôi mẹ chỉ một thời
Nhớ đến mẹ là nước mắt tuôn rơi
Tội bất hiếu kể ra không phải nhẹ

Bốn người con vẫn không nuôi tốt mẹ
Mẹ một mình bao bọc tốt bốn con
Vì đời mẹ hy sinh không tính toán
Ơn nghĩa sanh thành vượt cả núi non

Nhận tiền con, mẹ chắt mót tiêu lòn
Khẩn trời phật ban con thêm ân đức
Con không hiểu cứ so bì phiền phức
Mẹ mất rồi tan nát cả lòng con
hmhiennhan
2/hmhiennhan
Đăng ký: 14/08/2009 12:06
Số bài gửi: 800
Ngày gửi: 12/11/2010 2/Mẫu tử tình thâm

Tình thâm mẫu tử chói ngời
Nghìn thu sáng mãi Phật Trời chứng tri
Cưu mang chín tháng kiên trì
Độc hành vượt biển hiểm nguy mẹ chờ

Sanh con nở trọn ước mơ
Nuôi con sửa ngọt hai bờ vú căng
Con đau mẹ bỏ uống ăn
Nâng niu thao thức quằn nhăn mắt buồn

Ai cho bạc vạn vàng muôn
Không bằng dòng sửa mẹ tuôn tháng ngày
Nắng mưa hứng chịu đoa đày
Con khôn lớn, mẹ oằn vai nợ trần

Thương mẹ tiều tuy xác thân
Thầm mong có dịp báo ân biển trời
Nhục vinh chìm nỗi chơi vơi
Con lưu lạc khắp chợ đời mưu sinh

Ngờ đâu trời chẳng công minh
Chưa chi vội nỡ đoạn tình mẹ con
Chữ hiếu con chẳng vuông tròn
Luân hồi gặp lại mẹ còn nhớ con?
hmhiennhan3/Mẹ là vầng thái dương

Buồn ray rứt trong những ngày giỗ Mẹ
Con dây mơ ôm hối tiếc trĩu lòng
Ơn nghĩa sinh thành như nước biển Đông
Làm sao trả hết ân sâu của Mẹ?

Con thương mẹ suốt cuộc đời quạnh quẽ
Bạc mái đầu còn nặng nợ cháu con
Căn bệnh lao tâm khiến mẹ mỏi mòn
Sao ngoài mặt cố thản nhiên vui vẻ?

Con bàng hoàng ngày mẹ xa con trẻ
Cảm giác đất trời sụp đổ ngã nghiêng
Nơi suối vàng mẹ cũng rất linh thiêng
Đã độ con vượt qua bao đau khổ

Kiếp tha phương con xuôi ngược hải hồ
Đường tình cảm dẫu gặp nhiều trắc trở
Tim khắc ghi lời mẹ hiền nhắc nhở
Thiếu chân tình tất cả chỉ hư vô

Thật tĩnh tâm trước cám dỗ xô bồ
Hướng chánh đạo con vững lòng đi tới
Con mãi mãi là con yêu của mẹ
Cười lượt qua mọi sóng gió trong đời

Giữa bóng đêm không nhìn thấy mặt trời
Con tin mẹ sẽ soi đường dẩn lối
Mẹ là Thái dương ánh sao chói lọi
Hạnh phúc nhiệm mầu khi gọi mẹ ơi!

4/Mẹ hãy về bên con
Đốt lên ba nén hương trầm
Con mong ước mẹ về thăm con thường
Ầu ơ ,nhịp võng thân thương
Con hay hoang tưởng vấn vương lạ đời
Thơ con nói chẳng đủ lời
Vui buồn trọn kiếp mảng đời mẹ nha!
Tiếng mẹ ngày một cách xa
Tuổi con ngày một thêm già mẹ ơi
Ầu ơ nhịp võng rã rời
Tuổi thơ con lớn ...gánh đời nặng thêm
Thân già chẳng quản ngày đêm
Lưng mẹ còng xuống...nâng lên con khờ
Ôm nhiều khát vọng ước mơ
Con đi xa mãi bến bờ biển khơi
Bao phen vật đổi sao dời
Để con với mẹ số trời đôi nơi
Mẹ giờ tịnh độ thảnh thơi
Riêng con vẫn thắp đèn trời đêm đêm
Cỏi trên mẹ được ấm êm
Dưới nầy con mới êm đềm sống vui
Chạnh lòng đôi lúc ngậm ngùi
Cơm canh dâng mẹ sao ruồi đến ăn?
Đâu cần che miệng thế gian
Đậu hủ rau đắng đèn nhang chung trà...
Mẹ con mình cứ khề khà
Phí chi mấy đỉa thịt gà, heo quay...
Mẹ cười con cũng ăn chay?
Dạ thưa con chỉ ăn mày mẹ thôi
Nhớ thời trứng vịt chẻ đôi
Bát canh rau muống mùn tơi ngon rồi
Chá chiên bầu luộc hiếm thôi
Lâu lâu mẹ thưởng cho nồi tép kho
Ăn nhiều con bụng tròn vo
Học văn học vỏ không lo thua đời
Nhắc chuyện cũ dạ bồi hồi
Vâng lời mẹ con đã thôi-không buồn
5/Vu lan con nhớ mẹ hiền (2)
Mẹ còn sống con không cài bông hồng
Không quý trọng tháng năm sống cạnh mẹ
Mẹ chết rồi mới khói hương lặng lẽ
Hồi tưởng chuyện xưa nước mắt lưng tròng
Thời bao cấp cuộc sống rất long đong
Mẹ giận con giáo viên buôn gạo lậu
Bán sức lao động phải đâu chuyện xấu
Dẫu đói nghèo mẹ cũng không cảm thông
Mẹ lúc nào cũng giữ đẹp tấm lòng
Dù áo bạc màu với nhiều chỗ vá
Thường giúp đỡ những người quen kẻ lạ
Trời Phật nào chứng giám chuyện bao đồng?
Xác nhọc nhằn nhưng hồn được thong dong
Gương sáng mẹ con lắc đầu không học
Bỏ học trò con dọc ngang kiếm sống
Giữa chợ trời chấp nhận mọi bão giông
Mẹ khuất núi mới thấy đời trống rỗng
Mâm cổ đầy mẹ có chịu ăn không?
Con vui sướng nhìn ba nén hương cong
Mẹ là Mẹ! tấm lòng như biển rộng
Đạt chút nhục vinh con tan giấc mộng
"Sanh bệnh lão tử" rồi sẽ trãi qua
Dù thiên hạ gọi con là núi đá
Với thời gian rồi đá cũng phải già
Vu lan nầy ngực con đã cài hoa
Bông hồng trắng trên trái tim lạnh giá
Mất mẹ rồi con không còn gì cả
Mâm cơm thường xin mẹ hãy dùng nha!
Tội lỗi con đã được mẹ thứ tha
Khi con biết dâng ly trà, viên thuốc...
Biết hòa giải với những người thân thuộc
Biết góp phần giúp kẻ khổ quanh ta
Lời ru con mẹ đã để trôi xa
Nay con đọc kinh quỳ ru lại mẹ
Dù thượng đế sớm chia hai lối rẽ
Tình mẹ con trọn kiếp vẫn bao la

6/Vu lan con nhớ mẹ hiền 1
Con kính dâng lên mẹ bát cơm đầy
Bóng hoàng hôn cũng vừa tắt nắng
Mẹ có thấy ngực con cài hoa trắng
Hồn úa vàng như chiếc lá mùa Thu?
Con khát khao được nghe tiếng mẹ ru
Như ngày xưa còn nằm trong cánh võng
Cho dù đó cũng chỉ là giấc mộng
Bóng mẹ hiền từ như Phật Quan Âm
Nhìn mẹ cười thôi lòng con đủ ấm
Tình thương hiền mẫu sống mãi trăm năm
Dẫu đời con cũng trãi lắm thăng trầm
Tóc chớm bạc còn mơ thời mẹ ẵm
Tình nghĩa mẹ con mênh mông sâu thẳm
Ơn nghĩa sinh thành trả mãi không xong
Lời mộc mạc nhưng xuất phát đáy lòng
Như bát cơm đầy con dâng lên mẹ
Tạ ơn trời đã cho con bà mẹ
Như dòng máu đỏ thắm ở trong tim
Cả đời mẹ sáng chói chữ hy sinh
Theo gương mẹ nhưng mẹ ơi! không thể...
Tính sòng phẳng trong con như mọc rể
Giữa đám bụi hồng vẫn thích hơn thua
Lời thật thà đôi lúc ngang như cua
Khó được thẳng trước tình người dâu bể
Đọc sự tích Ngài Mục Liên Thanh Đề
Con đoán con mới phải sa địa ngục
Được làm con mẹ kiếp sau không dể
Đạo hạnh tu hành con quá ngô nghê...


7/Hạnh phúc lắm nếu đời con còn mẹ!
Con bây giờ ăn cao lương mỹ vị
Vẫn nhớ thèm dỉa đậu bắp chấm tương
Tô canh chua nấu tép rất bình thường
Cá trê nướng còn vương mùi rơm khói
Mẹ thường nấu những bửa cơm nóng hổi
Mùi thơm ngạt ngào của gạo nàng hương
Cơm nhà quê nhưng chan chứa tình thương
Của bà mẹ cả đời quen bóng tối
Tuổi còn nhỏ con phạm nhiều lầm lỗi
Lớn khôn rồi tội lỗi nặng nề hơn
Để mẹ già sống trong cảnh cô đơn
Có tháng bận không về quê thăm hỏi
Mẹ chờ đợi những bửa cơm bốc khói
Giề cơm cháy vàng con vẫn khen ngon
Con hư rồi ! vui cuộc sống vàng son
Bên vợ đẹp xa dần hơi ấm mẹ
Mẹ mất rồi cuộc đời con lạnh tẽ
Thèm bửa cơm nghèo đậm vị quê hương
Thắp nén hương lòng con mãi luyến thương
Hạnh phúc lớn nếu đời con còn mẹ

8/Con lại nhớ mẹ hiền
Gần năm rồi con không về bên Mẹ
Ngôi mộ sau hè cỏ chắc mọc lan?
Nhớ ngày xưa Mẹ xới đất bón phân
Trồng mía lao, rau đậu thẳng từng hàng
Đời nhọc nhằn nhưng tâm thật bình an
Mẹ khuyên con cháu làm điều nhân nghĩa
Con bất hiếu thường hay cười mai mỉa
Giúp làm gì mấy kẻ giỏi xin ăn
Cả tin người Mẹ bao lần tay trắng
Phải ăn toàn rau củ với tương chao
Con của Mẹ cũng chịu lắm gian lao
May mắn chuyện học hành luôn tiến thẳng
Cả đời Mẹ phải dầm sương dãi nắng
Nuôi đàn con được thành đạt nên người
Tuổi hoàng hôn mới hưởng chút thảnh thơi
Đã phải buông xuôi trở về với đất
Nhớ đến Mẹ là con rơi nước mắt
Tự trách mình,còn trách cả trời cao
Thà đói nghèo nhưng đùm bọc sát sao
Hơn no ấm lơi là câu hiếu đạo

9/Nỗi Đau Tột Cùng
Dù biết trước chuyện sinh ly tử biệt,
Kiếp con người ai cũng phải trãi qua,
Đức Phật còn đến lúc phải già,
Tôi làm sao thoát khỏi vòng oan nghiệt?

Trời không bão, chỉ lòng tôi nỗi bão,
Nếu trời mất mẹ trời sẽ ra sao?
Chắc trời cũng chìm ngập nỗi khổ đau?
Xin đừng trách tôi không còn ngoan đạo.

Tôi không khóc nhưng hồn như rĩ máu,
Còn biết tìm đâu hình bóng thân thương?
Người mẹ già hiền hậu,tóc pha sương,
Suốt đời Mẹ hy sinh cho con cháu.

Như cánh cò trong huyền thoại ca dao,
Mẹ chắt chiu từng bó rau hạt gạo,
Lưng muốn còng vẫn sớm khuya tần tảo,
Giúp mọi người để tạo phúc đời sau.

Chiếc áo nâu mẹ mặc đã bạc màu,
Không rời bỏ ,còn mắng con lãng phí,
"Sự tích trầu cau" ,tấm gương chung thủy,
Bài dạy vỡ lòng con chóng quên mau?

Thắp nén hương con xấu hổ nghẹn ngào,
Đã không giử được tấm lòng nhân ái,
Xin lỗi mẹ , bã danh lợi tiền tài,
Cuốn hút con vào vòng quay quỷ đạo...
10/Con Xin Lỗi Mẹ
Từ khi mẹ đi vào cỏi vĩnh hằng,[url="
Click to View Search Results for Google (Search Results) Google (Search Results)
Gia đình ta đã có nhiều phân tán,
Đứa em gái buôn đất thành tư sản,
Hai em trai thì cũng phất rất nhanh,

Nhưng buồn thay! cái giá trị tinh thần,
Bản thân con cũng it nhiều thay đổi,
Lòng nhân ái lùi dần vào góc tối,
Lý trí đi song hành cùng bản năng.

Con thường mơ quay ngược dòng thời gian,
Sống hạnh phúc những ngày bên cạnh Mẹ,
Cơm độn khoai sắn, cười đùa vui vẻ,
Tuy đói nghèo nhưng trọng nghĩa trọng nhân.

Mẹ đã không còn là ngọn hải đăng,
Trong cái xã hội đua tranh phức tạp,
Có người còn đạp bừa lên luật pháp,
Vung tiền ra để chạy chức chạy quan,

Con không thể nào làm một hiền nhân,
khi cuộc sống còn quá nhiều nghiệt ngã,
Chính thượng đế đã không công bằng,
Mất Mẹ ,đời con không còn gì cả...
11/Tận cùng nỗi đau dương thế
Mẹ chết lòng con dậy bất bình,[url="
Click to View Search Results for Google (Search Results) Google (Search Results)
Hởi ơi! Trời phật có công minh?
Thằng con đáng chết sao chưa chết?
Chết kẻ ân sâu trọng nghĩa tình?

Mẹ trăn trở trước giờ lâm bệnh
Lo lắng cho con túi nhẳn tiền
Mệt mỏi trước lời thương cửa miệng
Của những người mẹ đã thi ân

Bài học xương máu con tiếp nhận
Muốn giúp ai phải nghĩ trước mình
Cả đời mẹ tạo phúc, hy sinh
Lúc hoạn nạn mấy ai bên cạnh?

Mẹ chết rồi tang lễ rình rang
Còn có cả điếu văn đưa tiễn
Cỏi vĩnh hằng mẹ có bình an?
Hay quyến luyến thương con điên sảng?

Tôi vô cảm trước vòng hoa tan
Mới tháng tư mưa rơi hiu hắt
Ngày mẹ hiền rời bỏ thế gian
Mặt trời với tôi như đã tắt

Con không khóc nhưng lòng quặn thắt
Trời đất sụp dần dưới đôi chân,
Từ nay không còn gì sợ mất
Bạc tiền danh lợi tựa phù vân...
12/Thưa mẹ con sai rồi!

Mẹ ơi! con đã sai rồi,[url="
Click to View Search Results for Google (Search Results) Google (Search Results)
Lợi danh như áng mây trôi bềnh bồng,
Nhớ thời cơm cháy khét nồng,
Đậm mùi thơm thảo chung lòng mẹ con.

Núi cao rồi cũng mỏi mòn,
Mẹ đi , trống lạnh hồn con khoảng trời.
Bao lần nước mắt thầm rơi,
Tiền nào mua được khoản đời ngày xưa?

Thân gầy bất chấp nắng mưa,
Thương con mẹ phải sớm trưa chợ đời,
Tích xưa Mẹ dạy từng lời,
Tấm lòng nhân nghĩa sáng ngời thiên thu,

Ngọt ngào êm ái lời ru,
Con nghe nhưng trách mẹ..tu sai đường,
Giửa thời kinh tế thị trường,
Con mê vật chất xem thường tình thâm,

Nhục vinh mấy đợt thăng trầm,
Nhiều khi gác chuyện viếng thăm mẹ hiền,
Tấm lòng nhân ái vô biên,
Mẹ đem tích đức đồng tiền con trao,

Trời ơi! chín chữ cù lao,
Con không lường trước cơn đau mẫu từ,
Hình như...sao cứ..hình như?
Nuôi con mẹ có hình như...bao giờ?

Nay thì sóng đã vỡ bờ,
Mẹ tha thứ tội dại khờ của con....
13/ Nước mắt ngày giổ Mẹ
Mười mấy năm rồi con côi mất Mẹ
Người cho con mọi thứ tốt trên đời
Như cây non thiếu nắng ấm mặt trời
Con khôn lớn với nhánh sầu lạnh tẽ

Nhìn bạn bè nói,cười,đùa vui vẻ
Mừng thọ Mẹ vào mổi độ Xuân về
Con chạnh lòng,ngấm giá buốt tái tê
Hạnh phúc ấy..làm sao con có thể?...

Mẹ chắc không muốn nghe con kể lể,
Theo chân bồ tát cực lạc an vui
Ngày giổ Mẹ con chua xót ngậm ngùi
Thắp nén hương lòng từ trong tâm tưởng

Kỳ vọng đàn con cả đời sung sướng
Không quản thân gầy lặn lội sớm trưa
Mẹ hứng chịu nhiều cay đắng lọc lừa
Vẫn khuyên con giữ tâm hồn cao thượng

Xin lỗi Mẹ con vướng nhiều nghiệp chướng
Luôn chanh chua với thế thái nhân tình
Con không giử được trọn nghĩa hy sinh
Mặc miệng đời có cười chê gàn bướng

Con dòng sông-quỳ trước Mẹ đại dương
Lòng ấm áp nhớ tình thương của Mẹ
Tắm gội nắng sương con không còn trẻ
Xin Mẹ an bình vui cỏi Tây Phương
hmhiennhan
14/ Bài thơ lặng thầm trong tim
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #7  
Old 23-01-2011, 10:09 PM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
3/Mẹ là vầng thái dương

Buồn ray rứt trong những ngày giỗ Mẹ
Con dây mơ ôm hối tiếc trĩu lòng
Ơn nghĩa sinh thành như nước biển Đông
Làm sao trả hết ân sâu của Mẹ?

Con thương mẹ suốt cuộc đời quạnh quẽ
Bạc mái đầu còn nặng nợ cháu con
Căn bệnh lao tâm khiến mẹ mỏi mòn
Sao ngoài mặt cố thản nhiên vui vẻ?

Con bàng hoàng ngày mẹ xa con trẻ
Cảm giác đất trời sụp đổ ngã nghiêng
Nơi suối vàng mẹ cũng rất linh thiêng
Đã độ con vượt qua bao đau khổ

Kiếp tha phương con xuôi ngược hải hồ
Đường tình cảm dẫu gặp nhiều trắc trở
Tim khắc ghi lời mẹ hiền nhắc nhở
Thiếu chân tình tất cả chỉ hư vô

Thật tĩnh tâm trước cám dỗ xô bồ
Hướng chánh đạo con vững lòng đi tới
Con mãi mãi là con yêu của mẹ
Cười lượt qua mọi sóng gió trong đời

Giữa bóng đêm không nhìn thấy mặt trời
Con tin mẹ sẽ soi đường dẩn lối
Mẹ là Thái dương ánh sao chói lọi
Hạnh phúc nhiệm mầu khi gọi mẹ ơi!
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #8  
Old 27-01-2011, 05:26 AM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713



Ước vọng đầu năm

Anh với em cùng chào đón giao thừa
Dù hai đứa cách xa nhau thăm thẳm
Xí xóa nhau hờn tủi nhỏ cuối năm
Để mùa xuân đời rạng tươi sắc thắm

Lời chúc tết đơn sơ nhưng nồng ấm
Hạnh phúc mãn khai như ánh trăng rằm
Em hẹn về tìm gặp lại tri âm
Chúng mình sẽ gọi nhau là chồng vợ

Con sóng trôi xa rồi cũng khát bờ
Như mùa xuân cứ tuần hoàn đảo ngược
Trong cuộc sống còn nhiều điều mất được
Nhưng xuân về phúc lộc vẫn đơm mơ

Hy vọng niềm tin anh gởi vào thơ
Chúc mùa xuân chúng mình luôn rực rở
Trời cao đất rộng bao la cách trở
Nhưng nắng xuân vẫn đến viếng mọi nhà
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #9  
Old 28-01-2011, 10:08 PM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Nỗi nhớ hanh hao

Ngước mắt hỏi trời cao
Muốn quên càng thêm nhớ
Xa nhau tưởng hết nợ
Sao lòng còn xôn xao?

Ai biết cuộc tình ảo
Chỉ để lừa dối nhau
Đàng sau lời ngọt ngào
Chứa đắng cay,phiền não?

Như vầng trăng trên cao
Mấy thuở được tròn đầy?
Bản giao hưởng chiêm bao
Tan giấc thành khói mây

Chén rượu tình đủ đầy
Thêm chi nhiều giọt đắng
Lấp lánh màu hoa nắng
Dã tràng lầu cát xây

Khép lại thuở thơ ngây
Kẻ nặng nề chim sáo
Người đột nhiên hoá cáo
Trả nợ tình hanh hao

Vá víu vết thương đau
Tim còn ngầm rĩ máu
Xin trời thôi gió bão
Cho đời rạng ánh sao
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #10  
Old 30-01-2011, 12:03 AM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Đà lạt ngày nay


Tôi quay lại với thành phố ngàn thông
Thấy hồ Than thở giống ao nuôi vịt
Thác Cam ly bị người ta xẻ thịt
Hồ Xuân hương nước cũng muốn cạn dòng

Thành phố tráng lệ những khối bê tông
Đồi Vọng cảnh còn chút gì thơ mộng
Cao nguyên Lang bian mù sương gió lộng
Mai anh đào nở sắc tím chào xuân

Nặng hồn hoài cổ tôi thoáng bâng khuâng
Người Đà lạt còn không lòng hào sảng?
Giá dịch vụ vừa mới nghe đã ngán
Chẳng lẽ nơi nầy chỉ đón người sang?

Đà lạt mộng mơ khí hậu mát lành
Thành phố ngày càng nguy nga hiện đại
Nhưng cảnh hoang sơ dường như nhỏ lại
Cao ốc làm mờ nhạt bóng trăng thanh
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #11  
Old 01-02-2011, 01:53 AM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Đời đen như đít chảo



Nếu em chán những câu thơ áo não
Thì anh sẽ gởi những bài thơ vui
Dù nụ cười hăng rết (hết răng) vướng ngậm ngùi
Đem công chứng chẳng có gì giả tạo

Anh thèm em như thèm cơm thèm cháo
Miệng móm làm sao xơi cạp ngô khoai?
Trà đá, cà phê uống tạm lai rai
Giá cả cà giật chắc anh ...khô máu

Chiếc xe cà chớn đem cầm chạy gạo
Thân chủ không cầm còn sủa không không
Thử trưng triển lảm xe nặng hơn bông
Một khối sắt mà xem như đồ ảo

Buồn viết lá sớ cậy nhờ ông táo
Cầu quỷ chùa em sớm đến bên anh
Em đừng đạp,đá anh như trái banh
Vắt chanh bỏ vỏ thì anh níu áo

Cuộc đời nầy tối thui như đít chảo
Muốn tu hành lại sợ dính tương chao
Nếu Phật độ cho gặp ả Thị Mầu
Có trọc đầu anh cũng xin vô đạo
hmhiennhan

Hi hi quỷ chùa không phải là gọi xéo tên em mà ám chỉ tiền em như ngân quỷ nhà chùa
Xin vô đạo không phải là bước vô đạo mà là không có đạo
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #12  
Old 05-02-2011, 06:15 AM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Bến xưa trăng đã vỡ

Chuyện chúng mình đã đi vào huyền thoại
Hai một ngày ảo ảnh phải không em?
Anh tìm nhặt lại dấu ái thân quen
Sao người xưa cứ ngập ngừng tiến thoái?

Ánh trăng xưa vẫn êm đềm soi lối
Người năm xưa chẳng còn muốn đợi chờ
Em lững lờ trên dốc nhớ lẻ loi
Tình đỏ thắm buông hồn theo trăng vỡ

Thơ luyến lưu ru hồn em nức nở
Hết nên thơ nên bóng nguyệt phải mờ
Để lại đời núi đá buồn ngẩn ngơ
Nhìn mây xám lạnh lùng gieo cách trở

Nguyệt lão ơi! người đã nối dây tơ
Sao chẳng giúp cho chúng tôi tròn mộng?
Tình lỡ rồi tàn tro bao hy vọng
Xuân giao mùa nhưng đã chết hoa mơ

Dáng yêu kiều chập chờn trong cỏi nhớ
Rượu cạn bầu uống mãi chỉ thêm say
Chẳng còn gì định mệnh đã an bày
Đành chia tay ,xoá hết đi duyên nợ
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #13  
Old 08-02-2011, 08:55 PM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Lãng đãng hồn quê

Làng quê tôi vốn thanh bình êm ả
Trai gái hiền hiền hoà mộc mạc yêu thương
Cỏ nội hương đồng tiếp giáp bốn phương
Vườn hoa trái, rạch sông đầy tôm cá

Khi chiều xuống trẻ con thường thong thả
Thả cánh diều bay bổng giữa trời cao
Hoặc chơi trò ẩn mình sau rơm,lá
Những gót chân trần bươn bả đuổi nhau

Thanh niên thời lãng mạn với trăng sao
Thỉnh thoảng dắt người yêu diễu phố chợ
Duyên nồng thắm giống dây trầu hương cau
Như mùa xuân thúc quất ,mai ,lan nở

Đường giao thông đã không còn trắc trở
Cây cầu dừa được đúc bằng bê tông
Cần đước ngày nay sáng rực sắc hồng
Những con sông cũng hoà dòng biển cả

Từ Gò công lữ khách xuôi ngược qua
Thủ bộ, Cần giuộc đều về thành phố
Thấy nhà trăm cột ,thấp thoáng bóng cò
Bến phà Mỹ quơi ' nước mây lộng gió

Mỹ lệ quê tôi lặng thầm mở ngỏ
Nàng thơm Chợ đào gạo toả ngát hương
Hàng dừa xiêm xoả tóc đứng ven đường
Giam giữ suốt đời tuổi thơ tôi đó
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #14  
Old 12-02-2011, 09:54 PM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Ảo mộng vô thường

Ảo mộng phù du cho một kiếp người
Sinh, bệnh,lão, tử số phần định sẵn
Hạnh phúc chập chờn tan như dãi nắng
Lợi danh nhảy múa bạc trắng hơn vôi

Hỏi bóng trăng xiêu ngã trên dốc đồi
Khuyết tròn mãi được bao lần viên mãn?
Trăng vĩnh cửu tồn tại với thời gian
Dù giữa muôn sao trăng phải lạc loài

Nếu là người , tính sao không phiền toái?
Vật chất đủ đầy chưa hẳn là vui?
Phật với Chúa không thể nào cứu rỗi
Cả biển người luôn tất bật ngược xuôi

Có lúc hồn tôi tật nguyền yếu đuối
Trái tim đau cũng bởi xót tình người
Cuộc đời trộn nước mắt xen nụ cười
Trong đêm tối mặt trời làm sao sáng?

Rồi đau khổ chỉ giúp tôi cứng rắn
Thất bại là bài học để thành công
Miễn còn sống còn chắt chiu hy vọng
Trời chẳng phụ ai sáng tốt tấm lòng...

Bao nhiêu lần ngụp lặn trôi ngược dòng
Phật với Chúa không chỉ đường dẫn lối
Ngày phán xét tôi tin mình vô tội
Vì thế gian còn lắm kẻ tối lòng?
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #15  
Old 16-02-2011, 10:26 AM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Tình anh cao hơn núi

Anh không thích nói những lời khuôn sáo,
Làm yếu mềm khí phách kẻ cu ly(không xứng nam nhi)
Chén rượu tình anh đã rót ra ly,
Không sòng phẳng coi chừng anh kéo áo...

Em có biết anh là tên ba xạo?
Xuôi ngược giang hồ bàn tính con dao,
Cuộc tình mình kết sổ anh đớn đau,
Trót đầu tư đến triệu đêm thức trắng (4 xạo)

Xa em rồi chắc là anh ốm nặng,
Sổ mũi, nhức đầu cơm nước hỏng vô,
Nước mắt anh nhỏ xuống cũng 1 xô,
Thân thể cũng giảm sút đi trăm ký(5 xạo)

Tình trên nét cũng là tình tri kỷ,
Canh bạc đỏ đen không 9 thì bù,
Em chê anh, không muốn nhốt vào tù,
Thì cũng cho anh trúng lô an ủi!

Duyên tri ngộ chúng mình tuy ngắn ngủi,
Toàn là những lời thương nhớ vui vui...
hãy cùng anh chia sẽ cái dùi cui,
Tình anh iu em cao hơn ngọn núi.
Hmhiennhan

Nếu tình anh còn cao hơn ngọn núi

Thì sá chi thân nhỏ bé của em !

Tình yêu thơ em đây cứ triền miên

Quên đi cả cái thân em ốm nhách



Tình yêu anh là tình yêu trên net

Cũng giống em, lấy thơ họa làm vui

Tội chi anh ơi, lắm kẻ nhiều lời

Bảo rằng đó, Kim em bị tình bỏ



Ôi cuộc đời thơ văn nhiều sóng gió

Thế mà anh còn lại muốn chia đôi???

Chỉ với anh em mới nói lắm lời

Đừng để bụng rồi đau đầu, sổ mũi



Bởi vì em không phải là bảo mẫu

Và suốt ngày lo lắng cho bệnh nhân

Nếu với thơ em ưu ái vô ngần

Thì với chữ Tình yêu em lạnh nhạt



Trái tim em giờ trở thành phai lạt

Bởi máu hồng đã cô đặc từ lâu

Em cũng mong kiếm được bác sĩ mau

Để hâm nóng trái tim em trở lại
KimLe
Họa thế không biết sao anh? có được không nhỉ? bài thơ ben blog e sẽ họa sau. bây giờ em phải đi làm rồi, tối em về sẽ tính tội cho anh nhé
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #16  
Old 18-02-2011, 10:27 PM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Mấy mùa trăng vĩnh hằng

Thắm men xuân có nàng tiên thanh nhã
Đôi mắt nai hiền dưới ánh sao băng
Lạc xuống trần gian, cười nói hỉ hả
Chiếm tim anh giữ mãi trên cung hằng

Sau lần kỳ ngộ khắc sâu hình dáng
Em quay đầu trở lại bến Ngân giang
Từ ngày biết yêu anh đâm mê sảng
Thương nhớ em cài đẹp mấy mùa trăng

Anh đem hình dáng em yêu vào mộng
Mong đợi tương phùng sáng hội hoa đăng
Từ cỏi xa tiên bắt đầu thất vọng
Trách anh khùng chỉ giỏi nói lăng nhăng

Mật ngọt tình si mốc thiu cay đắng
Đọc thơ buồn tiên chẳng muốn hồi âm
Tiên bây giờ ở cách xa anh lắm
Vĩnh hằng cuộc tình đẹp mấy mùa trăng
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #17  
Old 21-02-2011, 12:47 AM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Nỗi buồn đêm nhớ em

Đêm xao xuyến nhịp tim sầu mở ngỏ
Buồn không tên man mác bước vào hồn
Gọi em về ru giấc ngủ cô đơn
Bằng âm hưởng thiết tha ngày tháng cũ

Tình không biên giới xa vời quyến rũ
Nhưng tan dần theo nỗi nhớ chênh chao
Kỷ niệm thuở nào dưới bóng trăng sao
Ước mơ tạm lắng im trong thực tại

Anh ngớ ngẩn xây mê cung vụn dại
Hạnh phúc nào phủ xuống ngạt ngào môi
Tình chân thành sưởi ấm mảnh hồn côi
Định mệnh vẫn rẽ chia đôi giới tuyến

Đóa Hồng Nhung dìu dịu tỏa hương nguyền
Từ sâu kín linh hồn em hé nở
Tình đẹp lắm dù đại dương cách trở
Bổng phôi phai khi chung một lối về

Từng mến nhau qua tiếng gọi hồn quê
Mới nếm trãi bao gió mưa thử thách
Thật không ngờ chút niềm tin xa cách
Đã đẩy xô hạnh phúc sớm nhạt nhòa

Đã chôn vùi nguồn rung cảm bao la
Đã phá nát giấc mơ hồng diễm tuyệt
Để giờ đây anh ngậm ngùi luyến tiếc
Mối chân tình huyền ảo sớm bay cao

Viễn cảnh chúng mình như chuyện trầu cau
Như chiều ly biệt mưa rơi tầm tả
Nụ hôn quyến luyến không còn phép lạ
Về Melbourne tình ảo tản trôi xa

Đêm trở giấc nhìn trăng qua kẻ lá
Anh chắp tay xin thượng đế nhiệm mầu
Duyên nợ chúng mình vĩnh cửu thắm sâu
Như trăng mười sáu tròn đầy êm ả
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #18  
Old 22-02-2011, 05:51 AM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Nghìn trùng sóng vỗ


Đôi môi xinh đẹp ,mượt mà
Còn thêm dáng ngọc da ngà kiêu sa
Khởi lên khúc nhạc hoan ca
Đưa nhau vào trận pháo hoa mê hồn

Bềnh bồng những trận mưa hôn
Những ngày lướt sóng eo thon, non bồng
Mạch nguồn suối ái liên thông
Hạnh phúc mãi mãi tươi hồng,chứa chan

Dìu nhau xuống biển lên ngàn
Sương khuya nhỏ giọt, chiều hoàng hôn rơi
Tim yêu trỗ nhánh hoa đời
Mắt nhung lúng liếng gọi mời yêu thương

Sao giờ xa thẳm đại dương
Ngai vàng tình ái nữ vương ngoảnh đầu?
Ngân giang nghẽn nghẹn nhịp cầu
Chức nữ có thấu núi sầu Ngưu Lang?
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #19  
Old 25-02-2011, 11:29 PM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
anhphuong2405 đã viết:

NHỮNG ĐIỀU KHÓ NÓI

Em nói với mình hay nói với anh
Ta gần quá mà sao xa cách quá
Nếu chẳng may trái tim mình hoá đá
Gần hay xa cũng chẳng có nghĩa gì

Xích lại gần anh một chút nữa đi
Ta không tự dối lòng sẽ không là tội lỗi
Chỉ xin em đừng đặt nhiều dấu hỏi
Gần mà xa ...chuyện ấy lắm bất ngờ ....

Cảm ơn em !Cảm ơn những vần thơ
Cả những dấu chấm than ,cả những câu ẩn dụ
Nếu cuộc đời cho ta còn chưa đủ
Ta nhận về thêm một chút có sao đâu !

Trời xanh còn tháng bảy mưa ngâu
Cầu Ô Thước còn đôi dòng lệ chảy
Giữa đời thường tình yêu còn rực cháy
Can cớ gì ...Gần đấy phải xa nhau?

Nói rằng xa ...nhưng đã xa đâu
Mong gần lại không thêm xích thêm được nữa
Có ai muốn mọi điều thêm dang dở
Ván đã đóng thuyền tình bạn vẫn đây thôi

Ta không cô đơn sao vẫn thấy lẻ loi
Đành chấp nhận những gì không thể
Em xích lại gần anh thêm chút nhé
Rồi ngay mai xa như thế đỡ se lòng

Anh và em đôi bờ một dòng sông
Làn nước mát em nhận về bên lở
Không trọn cho nhau đừng làm đau lá úa
Anh chỉ xin nhận về một chút phù xa
AP3405

Lời anh muốn nói

Điều khó nói em cũng đã nói ra
Ta gần nhau nhưng lòng xa cách quá
Hai đứa giận hờn rồi làm mặt lạ
Để nỗi buồn ngập lụt cỏi lòng ta

Xích lại gần anh một chút em nha!
Yêu chân thật chẳng có gì tội lỗi
Chỉ xin em chớ cợt đùa gian dối
Khoảng cách đời đã quá đủ phong ba

Cám ơn em! chút tình cảm thiết tha
Vui hay buồn cũng sẽ ra hoa trái
Dù nửa đời chẳng rỏ đâu khôn dại
Những lời ẩn dụ mong mỏi bền lâu

Nếu trời xanh không nghịch cảnh cơ cầu
Tình yêu Ngưu_Chức vuông tròn hợp nhất
Thì sông Ngân chẳng được nhiều người nhắc
Anh và Em chẳng phải cách chia nhau?

Em đi rồi còn để lại nỗi đau
Muốn xích lại vẫn không thêm được mấy
Không chồng vợ thì thành tri kỷ vậy
Ván đóng thuyền làm bạn cũng hanh hao

Kỷ niệm buồn rồi cũng sẽ qua mau
Điều không thể cũng sẽ thành có thể
Nếu tình cảm bắt đầu từ cội rễ
Thì xin em giữ mãi chút hương lòng

Anh và Em cách biệt một dòng sông
Có cần phân định bên lồi bên lở?
Ai điên khùng muốn tình mình dang dở?
Để một mình lạnh lẻo chốn phòng không
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #20  
Old 28-02-2011, 04:13 AM
nguyên hiên nhân nguyên hiên nhân is offline
Học sinh
 
Tham gia: 08-2010
Bài viết: 713
Nguyễn Hiền Nhân
Bạn Thâm Giao



Bài viết đã đăng: 340
Gia nhập ngày: 22.11.2009
Hiện trạng: Hãy trở về bên anh

Đêm hằng đêm anh chờ em trở lại
Dẫu trong mơ cũng ấm áp linh hồn
Chỉ sợ nỗi sầu tím thẳm biên ải
Lắng quyện thời gian bạc phếch mỏi mòn

Trái tim anh cứ thổn thức bồn chồn
Như sóng triều dâng những khuya ân ái
Sao mờ, trăng lặng mình ôm ấp mãi
Trời sáng bừng vẫn chưa thoả đắm say

Rồi đến một ngày hai đứa chia tay
Chuyến bay Melbourne đột nhiên trễ nải
Anh chẳng biết thời gian rơi rớt lại
Tưởng em buồn lơ lững giữa mây bay

Anh trở về bên nỗi nhớ phủ vây
Không lường hết khối sầu không tên tuổi
Con đường tình mịt mờ nhiều gió bụi
Thương em rong ruổi xác ngọc hao gầy

Mùa đông về lạnh buốt gió heo may
Bên em tuyết trắng đã rơi đầy ngỏ
Em phơi mình với chiếc máy cắt cỏ
Tránh làm sao khỏi cơn bệnh phong hàn?

Anh bên nầy lòng dạ cứ xốn xang
Thương người sống một mình đêm hiu quạnh
Nhưng ghét em cậy giàu sang kiêu hãnh
Quên thuở ban đầu tình thắm chứa chan

Tám tiếng đồng hồ khoảng cách thời gian
Em về đây nhận bờ vai che chở
Anh sẽ hôn lên bờ môi khô hạn
Gọi tên em để ngấn lệ hoen mờ...
hmhiennhan
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt



Múi giờ GMT. Hiện tại là 02:52 PM.


Powered by: vBulletin v3.8.1 & Copyright © 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.