Bài dự thi : "HỘC BÀN LÊN TIẾNG"
GHÉT NHAU MẤY GHẾ CŨNG TRÈO
Giờ ra chơi, nàng ngồi suy tư, một tay chống
cằm, một tay gõ gõ nhịp lên mặt tôi, cái đầu với những
"làn sóng nhấp nhô" cứ lắc qua lắc lại theo nhịp của
bản nhạc mà nàng đang "hét".
Chàng âm thầm biến hộc bàn tôi thành nơi
chất chứa "vũ khí". Những "viên đạn" màu trắng đang lăm
le trong tay chàng, chàng đang tìm kiếm mục tiêu, và : "Vèo
...".
Viên đạn nhằm mục tiêu hướng thẳng tới thật
chính xác. Nàng quay phắt lại, đôi mắt long lên khi bắt
gặp nụ cười ... mím chi cọp của chàng chưa kịp tắt :
- Thấy tui ngồi đây hông mà chọi phấn kỳ
vậy ?
- Thấy mới chọi chớ !
Thế là chiến tranh lập tức xảy ra : nàng nổi
giận đùng đùng, rượt chàng chạy vòng vòng trong lớp.
Hết lối thoát, bí quá chàng phóng lên mặt bàn để nàng
không theo được. Nhưng chàng đã lầm to : nàng... phóng
lên ghế rồi "phi thân" lên mặt chúng tôi theo vết chân
chàng để lại . Nàng làm cho cả họ bàn nhà tôi mặt ai cũng
như mặt... trận năm bốn lăm vì những vết "thẹo" lồi
lõm hình... đế guốc. Đó là chưa nói đến những âm thanh
đinh tai nhức óc... do tiếng guốc của nàng phát ra làm cho
cả họ hàng nhà tôi muốn "viêm sọ não".
CHU THỊ MINH TÚ (11A4 PTTH Trần Khai Nguyên)
MÙI HƯƠNG CỦA CHÀNG
Khịt !... khịt !...
Úi, giời ơi ! Tôi không thể im lặng được nữa .
Hơn ba tháng nay, hổng hiểu sao cậu chủ tôi bỗng... ngưng
tắm giặt cho cho đôi giày vải của mình. Ngày nào cũng
vậy, vừa yên vị là cậu ta lột cả giày lẫn vớ tống
vào tôi . Ôi, thật kinh khủng ! Từ cái mớ đen thui, mốc
thếch đó toát lên một thứ mùi không biết gọi là gì
- nó chua lè, mặn chát, hăn hắc,... và không thể ngửi
được nữa !
Có hôm nóng nực, tôi "hắc xì" liên tục đến
nỗi cái "của nợ" ấy văng luôn xuống nền gạch, tưởng
thoát nạn, nào ngờ cậu chủ "yêu ... quái" của tôi nhặt
lên, thổi "phù ... phù" rồi thản nhiên... nhét trở vào
miệng hát nghêu ngao : "Đêm đêm ngửi mùi hương...".
NGUYỄN VU
KHỔ THÂN TÔI
Suốt cả buổi, đôi mắt nàng lim dim, ngáp dài
ngáo ngắn. Đặc biệt, nàng có thân hình "nở nang" lúc
nào cũng ngửa nghiêng, tôi nặng muốn "xỉn". Nàng mơ
thấy gì mà luôn miệng cười cười nói nói "Quỷ anh
nghe ! Thân em... bé bỏng (?!)". Nghe nói, tôi thấy tội
nghiệp nàng quá .
Hôm sau, nàng rủ thêm một "nàng" nữa, hai nàng
hạp nhau dễ sợ, sáp lại là chí chóe muốn lủng lỗ nhĩ .
Chưa đã, hai nàng còn bày trò "nhéo", cả hai nhào tới
ngắt nhéo tá lả mặc cô đang giảng bài . Rầm !!! Cả lớp
cười ... văng miểng, hai nàng tỉnh bơ đứng dậy cười
hì hì, còn thân thể tôi nằm "hít đất".
NGUYỄN ĐÌNH THI (Cần Thơ)
ÔI, TỞM !
Chàng và nàng là một cặp hợp "gu" nhất lớp,
ngồi cùng một bàn, cùng chóp chép ăn hàng và cùng tham gia
"nhiệt tình" trong các trò cãi lộn của lớp. Trong giờ
học, cô giáo thì giảng bài, còn nàng thì thò tay vào bụng
tôi, lấy ra một trái xoài còn tươi xanh...
Liếc mắt đưa sang mái tóc "óng ả" đầy ...
gầu và trứng chí của nàng, chàng chợt thấy một con chí
đang "đu đưa theo chiều gió" trên cọng tóc mai của nàng.
Chẳng nao núng, chàng chồm sang, thò tay bắt liền, trước
bao con mắt "kinh sợ". Một con chí thật cồ nằm gọn trong
tay chàng. Chàng đặt xuống vở của nàng, nàng mỉm cười
e thẹn như ... cám ơn, rồi chộp lấy bỏ ngay vào miệng.
Một tiếng "cắt" ghê tởm vang lên...
Trước vài tiếng "eo ôi" kinh ngạc của các bạn nữ
và những cái lắc đầu ngán ngẩm của các bạn nam, nàng
thản nhiên thò tay vào miệng lấy xác con chí ra và ... trét
lên mặt tôi .
Mà các bạn có biết không ? Sự việc ấy chỉ là
"chuyện nhỏ" của chàng và nàng xảy ra hàng ngày thôi .
Chỉ tội nghiệp cho tôi vì ngày nào cũng phải chứng kiến
cái cảnh này !
PHAN CAO TÙNG (Nha Trang)
CÁCH NHAU MỘT BỨC TƯỜNG THƯA
Hắn là một học sinh khá trong lớp, học rất
siêng. Đùng một cái, ở lớp bên cạnh xuất hiện một
"nương" rất ư là "mi nhon", thế là hắn bị "thần ái
tình" giáng một búa . Hắn luôn mơ mộng đến "nàng",
hồn hắn giờ như quả bong bóng lơ lửng trên mây . Thầy
bảo sao không tập trung lên bảng, hắn nghĩ : "Giá như có
ảnh "nàng" dán ở trển thì thầy khỏi biểu !" Vị trí của
tôi và hắn là nơi cuối lớp. Một hôm, hắn phát hiện ra
lỗ hổng có thể "giám sát" đối tượng. Thế là trong
suốt tiết học, hơn phân nửa thời gian hắn dành "học"
quay "camera" với một diễn viên duy nhất. Bàn tọa của hắn
không lúc nào yên, tôi già yếu nên cứ rên rỉ theo từng cử
động của hắn. Bực quá, hắn quăng tôi chỗ khác lấy
một tên khỏe hơn. Tên này còn trẻ thông cảm "nỗi lòng"
của hắn nên im lặng. Thế là cuối năm học, hắn trở
thành người tàn tật : mắt... bị lé, cổ thì quẹo sang
một bên. Còn cô nàng mi nhon mỗi lần gặp hắn là ... chạy
trối chết.
LÊ KIỀU LINH (Tiền Giang)

Mục Lục |
Trang Chính