Thay Cho Lời Mở Đầu
"Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi, có hạt bụi nào rơi trên
bục giảng, có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy ..." Với những năm
tháng thầy cô đã không ngại khó khăn, thì giờ, và sức khỏe
để nuôi nấng, dạy dỗ chúng em nên người . Tóc của thầy cô
cũng hòa theo năm tháng, để đến một ngày chợt giật mình cứ
ngỡ những bụi phấn đã vô tình phủ trên ấy, hay thời gian đã
vô tình thế ? Ngày xưa, thầy cô đã biến mình thành những nhân
vật trong truyện cổ tích thiệt là thơ mộng, có quả thị thơm cô
Tấm ngoan hiền, với chú bé có đôi hài bảy dặm, hoàng tử đi
tìm công chúa ... Ôi! những ngày xưa ấy chắc hẳn các bạn không
ai có thể quên được, phải không? Rồi chúng em lớn dần theo
năm tháng, qua những dòng thơ quê hương ngọt ngào, chất phát của
cô . Qua những bài đạo đức làm người của thầy,
với những năm tháng bên thầy cô, chúng em đã nên
người hữu dụng cho đất nước, nhưng chưa kịp ở bên thầy cô
để được dạy dỗ, và đáp đền công ơn cao như trời biển,
thì chúng em đã phải mỗi người một hướng, một phương trời
khác nhau, như đàn chim non chưa đủ lông cánh để bay ra một thế
giới với nhiều cạm bẫy rình rập. Nhưng thời gian có thể làm
cho con người ta biết tự lập và trưởng thành nhiều hơn, và
với hành trang của những năm tháng được nuôi dưỡng bằng tình
thầy trò, chúng em không bao giờ quên ơn thầy cô .
Nhân ngày lễ nhà giáo Việt Nam lại về trên quê hương dấu yêu,
chúng em dâng lên thầy cô những nén hương lòng, với tất cả
lòng tri ân và sự tạ lỗi do một lần nào đó đã vô tình làm
thầy cô buồn. Dù ở phương trời nào đi nữa, chúng em hứa sẽ
luôn cố gắng làm một người hữu ích cho xã hội, để thầy cô
và cả những người Việt sẽ không hổ danh là con rồng cháu tiên,
phải không các bạn !
Mẫn Try
( mhtrinh@iname.com )
Trang Chính |
Mục Lục