
Trước khi trở về văn phòng, thầy Giám thị còn "ân cần
dặn dò".
- Các em phải học cho ngoan. Nhớ là không được phá thầy!
Ôi! Lời "đe nẹt" ấy không phải là không có duyên cớ.
Bởi vì, con gái 9P1 có truyền thống mấy mùa tuy thông minh,
học giỏi, đẹp người, tốt hạnh kiểm nhưng... chuyên nghịch
ngợm cũng đứng vào hàng... quái chiêu! Thầy cô thương
cũng lắm, mà dở khóc, dở cười cũng nhiều . Không biết
trước khi vào lớp, thầy T. đã "nghiên cứu lý lịch" học
trò chưa mà... ngó bộ thầy "bình tĩnh rồi ... run" thấy rõ.
Sau màn tự giới thiệu rất "dễ sương" - Sinh viên năm
cuối Đại Học Khoa học tự nhiên (bằng cái giọng mà phong
thái điệu đà như con gái). Thầy vui vẻ đòi ... kiểm tra
bài cũ. Năm mươi cái miệng than trời càng lúc vẫn không
làm thay đổi được quyết định "sắt đá" của thầy .
Thầy cầm quyển sổ điểm dò tên (sao thầy không chịu
nhìn vào sơ đồ lớp nhỉ ?!) rất lâu, hai bàn tay run run
(chắc do bị học trò "chiếu tướng" khá kỹ). Khi cây viết
đỏ hạ xuống gần giữa sổ, một cái tên được xướng
lên:
- Trần Thị L.N.
Cả lớp im phăng phắc theo từng bước đi "dịu dàng" của N.,
để rồi sau đó hai phút, bổng nổ ra 1 trận cười bom
dội - N là một cô gái có dáng dấp "oai phong" của một vận
động viên bóng rỗ. Cao 1m65, học trễ hai năm nên rất
đáng mặt đàn chị so với cả lớp: Trong khi thầy T. ốm
nhom, chiều cao chỉ khoảng 1m60 hay 1m62 gì đó (cộng luôn bề
dày đế của đôi giày da mũi nhọn rộng quá khổ chân).
Một sự tương phản khá hài hước. Thầy T điếng người,
mặt đỏ như người say nắng biển, vội vã hỏi dăm ba câu
lấy lệ rồi "mời" N về chổ. Quyển sổ điểm được
gấp lại vội vàng và bài học mới bắt đầu cũng rất nhanh
chóng...
Cái sự khởi đầu nan ấy rồi cũng qua rồi mọi chuyện cũng biến thành kỷ niệm. Mà kỷ niệm lại bắt đầu từ sự nhiệt tình khá ngây ngô của cả thầy lẫn trò, lúc hai bên biết "hợp đồng tác chiến".
Còn nhớ 1 lần, thầy T có hứa sẽ dựng mô hình cho một bài toán hình học không gian khó nuốt, để học trò dễ hình dung hơn là nhìn vào hình vẽ. Vậy mà, hai lần, ba lượt thầy ... cứ quên. Lúc thì... thầy bận... học (?!), lúc lại bận soạn bài cho môn dạy, lúc làm xong rồi nhưng... để quên ở... Sài Gòn ?!!! Lần cuối cùng, thầy nhớ đem theo, mà xe đò đông quá, thiên hạ chen nhau làm hỏng mất mô hình của thầy ?!! Học trò đâu chịu tin! Học trò đòi thầy dựng mô hình ngay tại lớp. Thầy bối rối "huy động" thước kẻ với số lượng tối đa, "chấm" các em bé bỏng ở hai dãy bàn đầu (trong đó có cô nhỏ dễ thương) lên giúp thầy ... dựng mô hình (?). Trời đất! Năm bảy mái tóc thề, hơn một chục bàn tay nho nhỏ, cộng thêm thầy đứng vây quanh chiếc bàn giáo sư thì... còn ai nhìn thấy được gì! Vậy là... thầy cho học trò xếp hàng một, theo từng dãy bàn có trong lớp, từ từ tiến về phía "mô hình sinh động" tham gia theo kiểu "cưỡi trực thăng... xem hoa". Vậy mà vui ghê gớm, vậy mà rất hoà bình. Cả thầy lẫn trò không ai thấy được nét ngây ngô, khờ khạo trong hành động của mình, mà còn xem như đó là 1 "kỳ tích" của thứ chỉ số IQ thuộc vào loại thông minh ?!!
Rồi cũng có lần, thầy nổi giận hét to như ... "Trương Phi"
chỉ vì chút nghịch ngợm đi quá đà của lũ học trò thơ dại .
Khiến học trò rơm rớm nước mắt tủi hờn. Còn thầy
bất chợt dịu xuống như ... giọt nắng cuối thu để hỏi một
câu thật dễ "Ký kết hiệp ước hoà bình":
- Ôi, sao bỗng dưng các em ngoan quá vậy ?
Nếu có ai bảo học trò 9P1 ngày ấy - Hãy chọn ra một nhân vật kỳ lạ nhất trường. Cô nhỏ năm xưa tin cha*'c, cả lớp sẽ đồng lòng bỏ phiếu cho thầy - Thầy T.
Bài này do Sao Mai (or Hoa H Tim) ( hafamily@juno.com ) sưu tầm.
