divider
    Kỷ Niệm Vui Học Trò :

    "TỔ TRƯỞNG LẦU BA"

    Trong lớp, tôi nổi tiếng là thông minh và lanh mồm. Mỗi khi tranh luận với bạn bè vấn đề gì tôi đều giành chiến thắng. Trước sự khâm phục của tụi nó tất nhiên tôi ngày càng tự đắc và ôm "mộng vàng" là sau này sẽ trở thành nhà hùng biện. Tôi sống trong niềm kiêu hãnh và mang cả cái sự lanh mồm vào lớp học. Thường thì tôi trả lời đúng lắm nên được bạn bè ngưỡng mộ (nhất là các bạn nữ mới đã !). Những lúc như vậy thầy cô thường khen nhưng vẫn nhắc :

    - Em xem bài trước và hiểu bài như vậy rất tốt nhưng nhớ phải xin phép khi cần phát biểu !

    Tôi chỉ chú ý câu đầu thôi và phổng mũi nhìn khắp lớp học (!). Tôi học hành như vậy cho đến gần hết cấp hai, cho đến một ngày - ngày mà tôi sẽ nhớ suốt đời - Ngày cuối cùng của năm lớp chín.

    Hôm đó lớp tôi tổ chức liên hoan cuối năm không khí rất nhộn nhịp nhưng cũng nhiều xúc động. Trước mùa thi sắp tới, chuyện kẻ khóc người cười là hiển nhiên. Đám con trai bàn nhau mình phải làm gì nếu lỡ "đậu phải cành mềm" còn bọn con gái thì mắt đỏ hoe chuyền nhau những cuốn lưu bút...

    Cô giáo chủ nhiệm cũng là giáo viên dạy văn của chúng tôi nói lời chia tay với lớp. Cô còn khuyên chúng tôi sau này, khi vào cấp ba phải chững chạc hơn vì sắp thành "người lớn" rồi . Cuối cùng cô kể cho lớp nghe một câu chuyện vui như sau : "Ở một bệnh viện tâm thần nọ, bệnh nhân ở trong một tòa nhà có ba tầng lầu . Tầng thứ nhất gồm những người bệnh nhẹ, tầng thứ hai là những người bệnh nặng hơn và tầng thứ ba là những người đã điên nặng !".

    - Vô lý ! Điên nặng mà cho ở lầu cao, họ nhảy lầu chết thì sao cô ? Tôi chen ngay vào .

    Cô khẻ cười, nhìn tôi và tiếp tục kể : "Sau một thời gian điều trị, vị bác sỹ trưởng muốn kiểm tra bệnh nhân, xem thử họ có thuyên giảm chút nào không. Ông ta đem một cái ti vi đến lầu một và hỏi :

    - Ai biết được cái này là gì, tôi sẽ cho làm tổ trưởng lầu một !

    Một người bước ra và nói :
    - Thưa bác sỹ, đó là cái ti vi !

    Bác sỹ khen anh ta giỏi và cho làm tổ trưởng lầu một.

    Sau đó bác sỹ đem một cái cát xét đến lầu hai và hỏi :

    - Đây là cái gì ?

    - Máy hát ! Một người trả lời .

    - Tốt ! Cho anh làm tổ trưởng lầu hai !

    Cuối cùng vị bác sỹ đến lầu ba và đưa ra một cái ... cái ...

    Tự nhiên cô giáo ngập ngừng và đưa tay chỉ chỉ vào tai, mắt nhìn tôi chờ đợi .

    - Máy phôn ! Tôi reo lên.

    - Hoan hô ! Em xứng đáng là tổ trưởng lầu ba !

    - A ! Hoan hô ! Hoan hô !

    Một trận cười như vỡ chợ của cả lớp trong lúc mấy chục cặp mắt nhìn tôi rồi miệng la lên : Tổ trưởng lầu ba ! Tổ trưởng lầu ba ! Tôi ngượng chín người, biết là cái tật lanh mồm đã hại mình. Lúc ấy nếu đất mà nứt ra thì tôi chui ngay đi rồi !

    Sau ngày hôm đó tôi chừa hẳn cái tật bép xép và thầm cảm ơn cô vì cái bài học không thể nào quên ấy . Vậy mà bao nhiêu năm đã trôi qua, thỉnh thoảng gặp lại bạn bè họ vẫn "trân trọng" gọi tôi là "tổ trưởng lầu ba" !

    Tú Ân (Đại học Đại Cương TP. HCM)
    (Hoa Niên số 15 -12/1996)

    divider

    Trang Chính | Mục Lục