Vừa tan xong giờ cuối, Thảo đã vội đến bên cạnh
tôi:
- Nghi nè, lát nữa bồ có đi mua quà với Thảo được
không ?
- Được chứ ? Thảo với Nghi đi thôi hả ? - Tôi hỏi .
- Ừ, hai đứa mình đi !
- Sao không kéo thêm vài chàng để phụ xách đồ ?
- Kéo ai bây giờ ? Ông Thắng thì không được rồi.
Thảo mới hỏi ổng đó.
- Ổng dám không đi ? - Tôi trợn mắt.
- Ừ, ổng nói ổng bận.
- Trời, Thảo đúng là hiền quá. Để tí, ổng đi ngang
đây, Nghi dợt ổng một tăng cho coi .
Thảo cười trêu chọc:
- Ổng chỉ nghe lệnh của bồ thôi mà.
- Ây chà, tại nhà ổng gần nhà Nghi mà. Lạng quạng Nghi
qua méc má ổng là ổng chít chắc.
Vừa lúc Phát ôm cặp đi ngang, tiện tay, tôi níu áo
anh chàng lại:
- Ê, định chuồn hử ? Đâu dễ cho dìa sớm vậy !
- Chuyện gì đây ? Phát giả bộ càu nhàu: gia tài tui
chỉ có cái áo để đi ăn nói đó. Nghi làm rách là tui bắt
Nghi mang dìa vá giùm đó nhạ
- Xí, ham lắm, rách cho rách luôn chứ còn phia mới vá
giùm ! - Tôi lườm Phát, rồi lên án anh chàng ngay một hơi
dài - Lớp phó kỷ luật gì mà kì cục, kì cào quá. Vừa nghe
đánh trống tan học là ôm cặp chạy trước thiên hạ . Thấy tui
với nhỏ Thảo hông ? Đang tính đi lo mua quà đây nè. Chiều
nay hai đứa tui có lớp học thêm Toán mà cũng bỏ đó. Còn
Phát với Thắng thì định bấm nút biến lẹ hở. Nói rồi
đó nha, Phát mà không đi thì đừng có trách Nghi không
báo trước.
- Ui chà, làm gì dữ dzị cô ! Tui có nói không đi theo
mí cô hồi nào đâu nè!
- Xí, còn chối ? Nghi mà không nhanh tay kéo lại thì
Phát vọt mất tiêu .
- Gì đây ? Gì đây ? Nói gì có tên tui trong đó đó ? -
Thắng lẽo đẽo đeo cặp đến bên bọn tôi.
Thảo liền đánh vào vai Thắng cằn nhằn:
- Thắng đó nha ! chuyên viên xé lẻ ! Sao không đi giúp
tụi này mua đồ hở ?
Thắng xuýt xoa:
- Ui da ! Nói thôi được rồi, còn bạo động nữa ?
Kiểu này chịu đời sao thấu ?
- Giờ có đi không ? - Tôi kênh nạnh nhìn Thắng.
Phát cười hì hì xen vào:
- Thắng à, hai bả đang lên cơn đó. Nếu còn yêu đời
thì đừng nói không nha !
Nghe vậy, Thắng vội vàng đứng trong tư thế nghiêm,
giơ tay chào tôi với Thảo kiểu nhà binh:
- Dạ ! báo cáo chị lớp trưởng và lớp phó học tập.
Xin tuân lệnh ạ!
- Thấy ghét ! - Tôi lườm Thắng một cái .
Thảo tủm tỉm:
- Thắng chỉ sợ có mỗi nhỏ Nghi thôi !
- Gì đây nhỏ kia ? Muốn chít hở ? - Tôi ngắt nhẹ vào tay
Thảo rồi vội vã đổi đề tài - Thảo nè, mình quyên được
tiền khá không ? Năm nay là năm cuối của tụi mình rồi, Nghi
nghĩ nên mua quà có giá trị tí.
Phát xen vào:
- Đúng vậy đó ! Đừng mua bánh trái nữa ! Mua cái gì
hữu dụng hơn.
Thảo xịu mặt nhìn bọn tôi:
- Nhưng tiền của lớp mình không được nhiều đâu !
Nếu mà ai cũng toàn quà có giá trị thì chắc kham không
nổi .
Thắng đề nghị:
- Hay là tụi mình chỉ mua quà cho các thầy cô nào tận
tình với lớp và có hoàn cảnh khó khăn thôi .
Tôi lắc đầu quầy quậy:
- Không được ! Như thế thì mấy thầy cô khác biết
được họ sẽ buồn.
- Thôi thì Thảo tính như vầy nha ! Mình chọn ra những
thầy cô nào hoàn cảnh khó khăn và có lòng giảng dạy thì mua
biếu các món quà giá trị tí, còn những thầy cô khác thì
mình mua hoa, hoặc bánh là được rồi .
- Ừ, nhỏ Thảo tính vậy được đó !
- Nhưng mình có đủ tiền không cái đã ? - Phát ngước
nhìn hai đứa tôi .
Nghe vậy, Thắng phẩy tay nói:
- Đừng lo, có gì thì Thắng sẽ xin đóng góp thêm cho .
- Đúng hén ! mình quên Thắng là cái nhà băng của lớp
mình hén. - Phát vỗ vai Thắng thân mật.
Tôi nhìn Thắng với đôi mắt mến phục. Xưa nay
trong lớp, Thắng luôn là người đứng ra "bảo trợ" cho
những thiếu hụt về tài chánh.
Gia đình Thắng khá giả nhất lớp. Nhưng Thắng lại
không như các "công tử" nhà giàu khác. Với mọi người,
Thắng hòa đồng, sẵn sàng giúp đỡ, không phân chia giới
cấp với một ai cả. Chính vì vậy, hầu như trong lớp chúng
tôi, ai cũng yêu mến Thắng.
- Ui chà, không dám làm nhà băng đâu nha ! - Thắng
cười, không tin thì hỏi Nghi đi. Ngoài giờ học ra mình còn
phải phụ gia đình coi quản cửa tiệm mà.
Tôi cười. Thắng thực sự không xòe tay xin tiền ba
mẹ mà tự kiếm tiền bằng chính khả năng của Thắng. Có lúc
sang ngôi nhà sang trọng của Thắng chơi, tôi luôn nghe bác
Liên, mẹ của Thắng khen Thắng có đầu óc kinh doanh, quản trị
giống ba. Hèn chi, Thắng thi vào đại học kinh tế cũng đúng.
Bọn tôi phì cười rồi cùng kéo nhau ra bãi giữ xe.
Sân trường lúc này đã vắng vẻ. Ánh nắng ban trưa của một
ngày gần cuối năm không còn gay gắt.
***
- Nghi nè, nặng không để Thắng xách giùm luôn cho ?
- Nãy giờ chỉ chờ Thắng nói câu đó thôi đó. - Tôi
nhoẻn miệng cười rồi nhanh chóng bàn giao hai túi xách cho
Thắng. Tôi cảm thấy nhẹ nhỏm hẳn. Chiếc cặp trên vai cũng
không còn trĩu xuống tấm thân vốn được mệnh danh là "Tí
Cô Nương" của tôi .
- Mình còn phải mua thêm bao nhiêu quà nữa hở Nghi ? -
Thắng sóng đôi cạnh tôi, vừa len lách giữa các khách đi
chợ vừa gợi chuyện.
- Ừm... chỉ còn thiếu thầy Hải thôi ! Không biết mua
cái chi cho thầy nữa .
Nhỏ Thảo trờ đến:
- Ừ, Thảo cũng không biết thầy Hải thích gì nữa .
- Thì mua luôn hộp bánh giống cô Địa đi ! Phát đề
nghị. Tôi vội lắc đầu phản đối:
- Không được ! Thầy Hải với lớp tụi mình tốt
lắm. Vả lại nghe nói thầy cũng nghèo, nên Nghi nghĩ mình mua
cái gì hữu dụng hơn.
Phát gật gù:
- Nhắc mới nhớ nha, thầy Lý của mình cũng tham
thể lắm.
- Sao vậy ? - Tôi và Thảo cùng hỏi .
Phát vội thuật lại:
- Tuần rồi, Phát với mẹ đi chợ Bến Thành mua đồ
về làm giỗ. Vì mua nhiều thứ lỉnh kỉnh quá cho nên hai mẹ
con quyết định đón xích lô. Khi Phát khệ nệ khuân mấy
giỏ đồ ra đường thì gặp một chiếc xích lô chạy ngang.
Phát gọi. Ông ta từ từ cho xe tấp vào . Nhưng khi Phát đang
chuẩn bị các giỏ đồ định bỏ lên xe thì ông ta lại quay
đầu đạp đi. Phần đói bụng, phần trời nóng, Phát bực
mình la lên "gì kì vậy cha nội, bộ chê tui hông có tiền
trả hả. Cà chớn quá, xích lô mà còn khinh người vậy sao ?".
Nghe Phát la toáng lên thế, ông ta liền quay đầu lại nhìn.
Mẹ của Phát cũng bực mình toan lên tiếng thì Phát hết hồn
nắm tay mẹ ngăn lại vì người đạp xích lô đó chính là
thầy Lý của tụi mình đó.
- Hèn gì, lúc nào Thảo hỏi nhà của thầy, thầy cũng
nhất định không chịu nói.
- Ừ, mặc cảm chứ Thảo ! Thắng xen vào. Đường
đường là một vị giáo sư dạy Vật lý lớp 12 mà lại phải
đi đạp xích lô mới đủ nuôi sống gia đình thì thảm quá.
Nghe câu chuyện của Phát, tôi buồn cho thầy Lý vô
cùng. Nhớ lại những giờ Vật Lý của thầy, tôi chợt xúc
động khi liên tưởng đến đôi mắt lúc nào cũng quầng
thâm vì thiếu ngủ của thầy. Trong giờ của thầy, thầy rất
tận tình và luôn có vẻ trầm tư. Có hôm, tôi bắt gặp
thầy lén xoay vào góc lớp xoa bóp thắt lưng trong lúc cả
lớp đang chăm chú làm bài tập. Hoàn cảnh nghèo khó của
thầy, bọn tôi chỉ mới biết gần đây thôi. Hằng ngày, sau
giờ dạy, thầy phải đạp xích lô đến tối khuya để kiếm
thêm tiền sinh sống. Khi chưa biết tình cảnh của thầy, tôi
luôn có thành kiến mỗi khi nhìn thấy thầy ngáp dài hay tỏ
vẻ mệt mỏi, uể oải trong lớp. Giờ đây, qua câu chuyện mà
Phát vừa kể lại, tôi chợt đâm ra hối hận với những gì
mà tôi đã từng thầm chê trách thầy.
- Nè, Nghi đang nghĩ gì vậy ? - Thắng cúi gần bên tôi
hỏi khẻ.
- À, không có gì. Nghi đang nghĩ đến hoàn cảnh
của các thầy cô đó mà.
Thắng và tôi cùng sóng bước đến rặng cây bàng
để chờ Thảo và Phát mua nốt những thứ còn lại .
- Nghi nè ! - Thắng đưa cho tôi một ly nước Sâm, rồi
hỏi - Bộ Nghi quyết định thi vào đại học sư phạm thiệt
sao ?
Hớp một ngụm nước sâm mát lạnh, tôi cảm thấy
khoan khoái nhiều. Tôi gật đầu tiếp thêm:
- Sư phạm Toán đó Thắng.
Thắng im lặng một thoáng. Đôi mắt dõi ra dòng xe cộ
đang lũ lượt xuôi chảy trên đường.
- Thắng thi vào kinh tế đậu chắc ! - Tôi ngồi xuống
bên cạnh Thắng. Anh chàng vội vàng chìa ra chiếc dép cho tôi
ngồi đỡ, rồi cười nhẹ hỏi:
- Sao Nghi biết Thắng sẽ đậu ?
Tôi vén lại mái tóc đang bị gió thổi bay lòa xòa, xoay
sang nhìn Thắng khẳng định:
- Đậu mà, vì Thắng chọn đúng ngành mà Thắng có
khiếu và lại yêu thích nữa .
- Còn Nghi ? - Thắng nhìn tôi. Ánh mắt hơi lạ Tôi vội
xoay đi, gật gù:
- Nghi cũng thích làm cô giáo lắm.
- Giáo chức là dứt cháo Nghi à ! - Thắng chợt xen ngang
cùng một tiếng thở dài.
- Nghi biết ! Nhưng Nghi rất muốn làm cô giáo. Không
phải vì sang hay giàu, mà vì Nghi yêu thích việc truyền đạt
kiến thức lại cho thế hệ sau mình. Vả lại, như Thắng thấy
đó, nền giáo dục của nước mình còn bị nhiều gò bó và sai
lệch quá. Nghi không muốn nhìn đàn em của Nghi bị nhồi
sọ .
- Nghi lý tưởng quá !
- Lý tưởng hay mơ mộng ?
- Cả hai ! - Thắng đáp rồi chậm rãi hỏi - Nghi không
nhớ có lần tụi mình gặp cô Vân sao ?
- À, cái lần mình đi coi phim về gặp cô Vân đang bán
vé số đó hở ?
Thắng gật đầu:
- Đúng rồi, lần đó đó. Nghi nhớ không, khi biết
Nghi định thi vào sư phạm, cô Vân đã phản đối như thế nào ?
Cô nói, nghề giáo là cái nghề không chỉ nghèo nhất mà
còn bạc bẻo nhất. Theo thời gian, kiến thức không tăng thêm
mà lại cùng với linh hồn sẽ chai sạn, phai dần đi. Nghi có
khả năng, lại học giỏi, tại sao Nghi lại không chọn vào một
đại học khác. Biết đâu, sau khi ra trường lại có thể
khiến cho Nghi có nhiều điều kiện và khả năng để thực
hiện cái lý tưởng của Nghi hơn là nghề giáo. Thắng thì
không khinh chê nghề nào cả. Nhưng Thắng nghĩ thời buổi này
mình phải thực tế Nghi à.
- Ừm... Thắng nói cũng đúng. - Tôi đáp - Nhưng với Nghi,
Nghi không sợ những khó khăn, những phủ phàng của nghề
giáo. Chỉ cần Nghi biết rằng Nghi sẽ góp phần đào tạo ra
một thế hệ mới là Nghi vui rồi .
- Nghi lại mơ mộng !
- Lý tưởng thì đúng hơn.
- Ừ, thì cả hai, mơ mộng và lý tưởng !
- Thắng không có lý tưởng và mơ mộng sao ?
Thắng cười nhẹ . Xoay sang tôi, Thắng nhìn thẳng vào
mắt tôi đáp:
- Thắng có ! Nhưng lý tưởng của Thắng không cao đẹp
như của Nghi. Thắng chỉ biết, muốn làm một điều gì lợi
ích cho xã hội hoặc cho người khác, trước tiên, mình phải
có đủ bản lãnh cái đã. Vì vậy, trước mắt, Thắng chỉ
biết cố gắng tạo dựng cho mình và cho gia đình một sự
yên ổn về mọi mặt rồi mới có thể làm mọi chuyện khác.
Tôi định hỏi Thắng thêm vài câu thì Phát và Thảo đã
đến cạnh bên. Thảo thở phào nhìn hai đứa chúng tôi:
- Thấy ghét không ! Trong khi tui với ông Phát hì hục
mua đồ, xách đồ thì hai ông bà chọn bóng mát, uống Sâm
lạnh để thủ thỉ hở ?
- Ê, con nhỏ kia, chọc ta hoài ta đục mi chít queo bi chừ.
Thắng cười:
- Chuyện tui dzí lại Nghi thủ thỉ thì có liên can chi
đến hai người đâu chứ ?! Tui còn chưa tính sổ hai người
đến phá đám đó nha .
- Aaaaaa ...! Phát vỗ tay reo lên - cuối cùng, sau ba năm
dài im tiếng, ngày hôm nay, Thắng đã chính thức thừa nhận
quan hệ giữa hai người rồi há.
- Chứ sao ?! - Thắng kênh lại, người ta đường đường
chính chính thì có sợ chi mà không nói .
- Nghe chàng nói chưa Nghi ? - Thảo nhìn tôi tủm tỉm chọc.
Tôi quê quá ngắt vào tay Thắng một cái thiệt đau .
- Ui da ... từ từ Nghi ơi, có gì về nhà đóng cửa dạy
Thắng lại mà.
Phát chọc với theo trong khi tôi đang đuổi Thắng chạy
vòng vòng trên hè phố.
***
Dắt chiếc xe gắn máy ra khỏi ngỏ hẻm, Thắng nhìn
quanh rồi phỏng đoán:
- Có lẽ thầy Hải ở phía bên kia đường !
Tôi nheo mắt nhìn theo hướng Thắng chỉ. Phía bên đó,
trên lề phố, có một toán người bày bán các thứ áo
quần, vật dụng gia đình, hoặc các thứ sách báo củ.
- Chỉ còn thầy Hải là xong rồi đó. Vậy tụi mình qua
bên đó tìm thầy thử xem. - Phát lên tiếng.
Cả bọn gật đầu rồi cùng dắt xe băng ngang con lộ tới
con phố nọ .
- Thầy bán gì ? - Thảo hỏi .
- Bán sách ! - Tôi đáp.
- Thầy mà bán sách thì còn gì là thầy nữa ! - Thắng
chua chát nói.
Tôi lặng im, dõi mắt nhìn xuống các thứ
đồ lỉnh kỉnh đang bày bán dọc theo con đường. Tôi biết,
Thắng không muốn tôi trở thành một cô giáo. Cứ hễ mỗi
lần nói đến chuyện này là hai đứa chúng tôi lại gây
nhau. Tôi không dấu là tôi mến Thắng. Nhưng tôi lại yêu
cái nghề giảng dạy vô vàn. Tính tôi, vốn rất ghét sự chọn
lựa. Nhưng giờ đây, tôi lại đang đứng trước sự chọn
lựa không thể tránh khỏi: chọn Thắng, hay chọn cái mơ ước
của tôi. Bạn bè trong lớp tôi không ai ghi danh thi vào đại
học sư phạm như tôi cả. Đừng nói chi lớp chúng tôi, hầu
như cả cái thành phố này, không một học sinh nào muốn
bước vào ngưỡng cửa ngôi trường đại học sư phạm. Chua
chát thay, khi tôi cầm tờ đơn vào nộp cho trường, tôi đã
trông thấy một biển quảng cáo: thí sinh nào ghi danh vào đại
học sư phạm sớm nhất sẽ được quà tặng. Thảm thật.
Người ta phải mang quà cáp ra để mà chiêu sinh nhưng vẫn
chỉ loe hoe vài mạng. Trong khi ở các trường đại học khác,
tiền học phí cao ngút ngàn, thế mà vẫn nườm nượp người
đến ghi danh. Càng phủ phàng, ngán ngẩm hơn, khi cái tên
trường đại học sư phạm lại được xem như là để "xây cua"
nếu rớt các đại học khác thì vẫn có thể chun vào sư
phạm.
- Ê, thầy Hải kìa !
Tiếng Phát reo lên làm cắt ngang
dòng suy nghĩ của tôi. Trông về phía Phát chỉ, tôi thấy
thầy Hải trong chiếc áo sơ mi trắng dài tay củ mềm mà thầy
thường bận đang ngồi bó gối cạnh mớ sách củ bày trên
tấm ny lon trên hè phố. Bọn tôi vội vàng ùa đến.
- Thầy !
- Thầy !
- Em chào thầy !
Thầy Hải đâm ra lúng túng trước sự xuất hiện bất
ngờ của bốn đứa tôi. Nụ cười trên môi thầy gượng gạo
hé ra hệt như là nụ cười của một người đang làm việc
xấu bị bắt gặp. Thầy vội vàng đứng dậy, phủi hai tay
rồi lại cười. Những nếp nhăn trên gương mặt của thầy
càng hiện rõ hơn qua nụ cười đó. Từ mớ tóc hoa râm của
thầy, những giọt mồ hôi chảy xuống, ướt cả mặt.
- Trời nóng quá ! - Thầy quệt ngang dòng mồ hôi, nói
bâng quợ
Cử chỉ của thầy không còn như trong lớp học. Nét oai
nghiêm tan biến đi đâu mất cả. Trước mắt tôi, chỉ là
một người đàn ông gần 50 tuổi, gầy còm, vụng về trong
lời nói, và cử chỉ. Tôi chợt thấy thầy gần gủi lạ . Cái
khoảng cách thầy trò dường như rút ngắn lại tựa hồ như
tình thâm gia đình, cha con.
Những người bán bên cạnh xoay sang nhìn chúng tôi và
nhìn thầy đăm đăm. Tôi biết, thầy lúng túng trước những
cái nhìn đó. Tôi biết, lòng tự ái của thầy đang thương
tổn. Tự nhiên, tôi đâm ra giận tôi, giận sự xuất hiện
không đúng chổ, đúng lúc này .
- Mấy em tìm thầy có việc gì à ? - Thầy hỏi Thảo.
Nhỏ Thảo xoay sang nhìn tôi. Tôi cũng im lặng, không
biết nói ra sao thì Thắng đã lên tiếng:
- Dạ không, tụi em chiều nay rảnh nên đến thăm
thầy thôi !
- Mấy đứa lại giở trò gì đây ? - Thầy nhìn bọn tôi
dò xét.
- Đâu có gì đâu thầy ! - Phát vội trả lời, hôm nay
ngày 20 tháng 11, ngày hiến chương nhà giáo nên tụi em đi
vòng vòng thăm các thầy cô đó thôi .
- Nè, đừng có bày đặt mua quà cáp cho thầy đó nha ! -
Thầy Hải nghiêm giọng. Thời buổi bây giờ khó khăn. Các em
còn là học sinh, ăn xài tiền của ba mẹ thì không được
phung phí.
- Thưa thầy, tụi em đâu có dám phung phí đâu ! Thảo
đáp, rồi trao về phía thầy gói quà mà bọn tôi vừa mua .
- Đây là quà của tập thể lớp chúng em kính tặng
thầy nhân ngày hiến chương nhà giáo .
- Thầy nói rồi, thầy không nhận đâu ! Các em đến
chơi là quí rồi, bày vẽ thầy không thích. Các em mang về
đi .
Tôi vội lên tiếng:
- Thầy à, công ơn thầy cô dạy dỗ chúng em ví như
trời biển thì chút quà này đâu có thể nào gọi là sánh
được. Tụi em mong thầy hãy nhận nó như nhận tấm lòng
thành kính mang ơn của chúng em.
Thắng cũng góp vào:
- Năm này là năm cuối cùng của tụi em ! Tụi em cũng
mong thầy giữ gìn món quà này như là một kỷ niệm của lớp
chúng em mà.
Người bán hàng bên cạnh trông thấy vậy liền xen
vào:
- Anh Hải à, tụi nhỏ nó có lòng. Anh nhận cho tụi nó
vui ! Anh cứ nghĩ món quà đó là tấm lòng của tụi nó thì
được rồi .
Xoay sang bọn tôi, ông ta tiếp:
- Các em chỉ cần cố gắng học, cố gắng nên người,
không phụ lòng thầy cô giáo thì đó mới chính là món quà
mà thầy cô mong muốn nhất.
- Chú nói đúng quá đi ! - Phát tán đồng, rồi năn nỉ
thầy Hải tiếp - Cả lớp chúng em đều rất mong thầy đón
nhận món quà này như là một lời cám ơn của chúng em gởi
đến thầy đó.
Thầy Hải chần chừ một tí, rồi xúc động gật gù:
- Thôi được, các em nói vậy thì thầy nhận món quà
này như là một kỷ niệm của lớp các em.
Thắng vội đưa mắt ra hiệu cho Thảo và tôi. Tức
thì, hai đứa tôi liền bước đến cạnh thầy, cài vào ngực
áo thầy một cái hoa hồng đỏ với mảnh giấy con con nắn
nót ghi dòng chữ " Người Kỹ Sư Tâm Hồn ". Đôi mắt của
thầy Hải rươm rướm. Đôi mắt của tôi cũng đỏ hoe, chực
khóc. Thầy vỗ đầu tôi và Thảo. Thầy bắt tay Thắng và
Phát. Đôi môi thầy lại nở ra một nụ cười. Nhưng lần
này đó là một nụ cười hoàn toàn khác. Nụ cười của niềm
vui sướng, niềm an ủi dịu dàng cho những phủ phàng cay
đắng.
Xoay sang người bán hàng bên cạnh, thầy Hải giới
thiệu:
- Đó là thầy Dương, dạy sử bên quận 3.
Bọn tôi vội vàng khoanh tay cúi đầu chào người đàn
ông trung niên nọ . Không hiểu sao, Thắng tìm đâu ra được
một đóa hồng trao cho tôi bảo:
- Nghi tặng thầy Dương đi !
Đón lấy đóa hoa đó, thầy Dương vui cười:
- Học trò của anh ngoan quá ! Nhưng tôi đâu có là thầy
của bọn chúng nó.
- Nhất tự vi sư, bán tự vi sư ! - Phát vội vàng lên
tiếng - Thầy tuy không dạy chúng em, nhưng lúc nãy thầy đã
cho chúng em một lời khuyên, vậy thì quá đủ để chúng em
xem thầy là thầy rồi .
Thầy Hải bật cười chua chát:
- Đúng là "bán" tự vi sư !
Bọn tôi còn chưa kịp nói gì thì bất chợt từ đầu
đường có tiếng huyên náo vang lên. Thầy Dương hốt
hoảng:
- Bọn công an tới hốt kìa. Thu dọn mau .
Tôi xoay lại thì trông thấy một chiếc Jeep của công an
đang hùng hổ rượt bắt những người bán hàng rong và tịch
thâu hàng hóa của họ . Thắng vội vàng ngồi xuống, nhanh tay
thu dọn mớ sách giùm thầy Hải. Mọi người chung quanh cũng
luýnh quýnh, cuống cuồng thu xách đồ bỏ chạy. Tôi sợ
hãi. Nhỏ Thảo cũng cuống quít lên. Hai đứa cứ đứng trơ
ra không biết làm sao.
- Nghi, Thảo, mau phụ thầy Dương ! Phát, mày lấy xe tao
bỏ đồ của thầy Hải lên rồi chở thầy chạy lẹ . Thắng vừa
dọn xong mớ sách cuối cùng cho thầy Hải, vừa phân công. Bọn
tôi vội vàng làm theo. Nhưng tôi với nhỏ Thảo cứ quýnh
quáng lên thành ra chỉ làm trở ngại thêm cho thầy Dương.
Phát chở thầy Hải chạy rồi, thì Thắng cũng ùa đến bên
bọn tôi. Đồ bày bán của thầy Dương nhiều hơn của thầy
Hải nên thu dọn không phải là mau. Khi đã còn lại vài mớ
đồ lỉnh kỉnh, thì bóng năm chiếc áo vàng của công an cũng
đã xuất hiện gần bên. Thắng đẩy tôi và Thảo về sau:
- Chạy ! Xách đồ phụ thầy chạy nhanh !
Trong lúc này, tôi chỉ như một chiếc máy, chỉ biết
nhận lệnh và thi hành. Khi tôi, Thảo và thầy Dương đã lên
xe và chạy thoát tới đầu đường, tôi mới chợt nghĩ đến
Thắng. Tôi xoay lại thì bắt gặp Thắng đang bị hai công
an cầm dùi cui nện xuống vì Thắng cố vùng vẫy với mớ
sách củ của thầy Dương trên tay, kiên quyết không cho bọn
chúng giựt đi.
Trong lòng tôi tự dưng đau nhói. Nước mắt chảy
nhanh. Tôi bỏ mặt lời can của Thảo, vội vàng trở ngược
lại. Nhưng đã không kịp, Thắng đã bị bọn công an tống lên
xe cùng với vài người kém may mắn khác. Khi tôi đến, chỉ
còn kịp nghe Thắng nói vọng lại .
- Đừng có lo ! Thắng không sao đâu .
Chiếc Jeep lao đi, để lại đằng sau một cuộn khói
đen và trong tôi, nụ cười của Thắng cùng với dòng máu đỏ
ứa ra trên môi .
***
Tôi dắt chiếc xe đạp mon men theo con đường đất
lầy lội sau cơn mưa mà chợt nghĩ đến Thắng. Đã lâu
rồi, Thắng và tôi đã không còn liên lạc nhau. Lúc nãy
tình cờ đọc một tờ báo thấy có bài phỏng vấn Thắng,
"một giám đốc trẻ tài hoa" khiến cho những gì mà tôi cố
lòng chôn dấu bấy lâu nay chợt bừng dậy.
Tôi đã chọn cái ước mơ của tôi. Thắng tỏ ra thất
vọng nhiều sau khi được tin tôi đậu vào đại học sư phạm.
Dần dần, mối quan hệ giữa hai đứa chúng tôi càng thưa
thớt đi, cho đến lúc tôi ra trường và bị "đì" về giảng
dạy tại vùng Minh Hải này thì xem như tôi và Thắng không còn
gặp nhau nữa. Thực ra, Thắng không trách cái quyết định
vào sư phạm của tôi mà trách tôi đồng ý về Minh Hải, dẫu
biết rằng đó chỉ là một sự sắp xếp vì đồng tiền.
Về phía tôi, có lẽ tôi vẫn luôn là con bé Tí Cô Nương
với nhiều mơ mộng, nên tôi đã từ chối sự giúp đỡ của
Thắng cho tôi ở lại thành phố. Tôi nghĩ, Minh Hải như là
một môi trường thử thách lý tưởng nhất cho cá nhân
tôi .
Đúng vậy, khi tôi về tới đây, tôi đã gặp biết
bao khó khăn, thiếu thốn. Không chỉ phương tiện sinh hoạt
kém cỏi, khí hậu không thích hợp mà còn bị tình trạng "ma
cũ hiếp ma mới" rất phủ phàng. Bao lần tôi đã khóc sướt
mướt một mình. Bao lần tôi đã nghĩ đến Thắng, cần
Thắng bên cạnh để cho tôi được bảo bọc, chở che. Nhưng
mỗi khi nghĩ đến Thắng, lòng tôi lại ức nghẽn. Tôi giận
Thắng, vì tôi vẫn còn yêu Thắng. Tôi lại tự ái, không
cần sự giúp đỡ của ai, nhất là Thắng. Tôi luôn nhủ lòng
sau khi khóc một trận thỏe thuê, là tôi sẽ đứng vững, là
tôi sẽ không chịu thua, và không để Thắng cười tôi.
Những lúc đó, tôi mới hiểu rõ hơn nụ cười ngượng ngùng
hôm nào của thầy Hải.
Lo miên mang nghĩ ngợi mà tôi đã đến trước cổng
trường từ lúc nào không hay. Gởi xe xong, tôi toan bước
vào lớp thì bác Hùng bảo vệ của trường đã chặn tôi lại
với một gói trà trên tay:
- Cô Nghi ! Nhân ngày 20 tháng 11, tôi có chút quà biếu
cô lấy thảo coi như là cám ơn cô đã dạy dỗ giùm mấy
đứa con của tôi .
Tôi vui vẻ đón nhận rồi nói:
- Cám ơn bác nha ! Bác đừng khách sáo. Dạy dỗ tụi
nó là trách nhiệm của tôi mà.
Bác Hùng cười hóm hém:
- Cô thiệt là tốt quá ! Nè, tối nay bà xã tôi có
nấu một nồi canh chua cá bông lau, tôi mời cô ghé nhà dùng
cơm luôn nha .
- Dạ, cám ơn bác. Tôi không dám hứa. Để thu xếp
việc xong sẽ báo cho bác hay sau nha .
Tôi chào từ giả bác Hùng rồi vội vã đi về phía
lớp học mà tôi chủ nhiệm. Tự dưng trong lòng tôi vui vui lạ.
Một niềm vui nho nhỏ, nhưng rất đủ để xua đi nổi buồn
chợt đến khi nãy. Tôi đưa mắt nhìn vào những lớp học
mà tôi đang đi ngang. Trong đó, hầu hết đều được các em
học sinh trang hoàng gọn gàng, đẹp mắt hơn mọi khi. Ngày 20
tháng 11 mà. Ngày vui nhất của những kẻ làm thầy như tôi
mà. Tôi chợt nghĩ về bọn học trò của tôi. Không biết bọn
chúng sẽ làm gì cho tôi ngày hôm nay đây, và liệu tôi có
như thầy Hải khi xưa, lúng túng không biết xử trí ra sao
không.
- Học sinh nghiêm ! Tiếng của lớp trưởng Châu hét
vang ra hiệu cho cả lớp đứng dậy chào đón làm tôi giật
mình. Khẻ mỉm cười nhìn dòng chữ " Chào mừng ngày nhà giáo
Việt Nam " đơn sơ trên chiếc bảng đen, tôi ra hiệu cho cả
lớp ngồi xuống rồi nói:
- Cám ơn các em!
Châu liền đứng dậy thưa:
- Thưa cô, nhân ngày lễ hiến chương các nhà giáo,
lớp chúng em xin có vài món quà tặng cho cô .
Tôi còn chưa kịp trả lời thì bọn học sinh đã ùn ùn
kéo đến vây quanh chiếc bàn của tôi đang ngồi. Tụi nó nhao
nhao lên:
- Đây là quà của em tặng cô nè!
- Cái này là khô mực ngon nhất đó nha cô .
- Cô ơi, em tặng cô chai nước mắm.
- Tổ 4 tụi em tặng cô hộp bánh với gói trà.
- Má em mời cô qua ăn cơm.
Tôi mỉm cười hạnh phúc nhìn lũ học trò đang vây tròn
quanh tôi. Những gói quà bình dân, mộc mạc cứ thi nhau đặt
trên chiếc bàn con của tôi. Dân miền quê không như dân Sài
Gòn. Quà cho thầy cô không là những bó hoa rực rỡ mà lại
là những món ăn, những vật dụng thông thường nhưng cần
thiết cho đời sống tại đây. Tôi xúc động thực sự . Tôi
muốn ôm vào lòng từng đứa học trò một. Từ đứa ngoan
nhất như Hiền, Lan, Ngọc, Dũng, đến đứa nghịch ngợm nhất
như Cường, Quốc, đứa nào đối với tôi cũng đáng yêu
vôcùng.
- Chúc mừng cô giáo Bích Nghi !
Trong tiếng ồn ào của lũ học trò, tôi chợt nghe một
giọng nói quen thuộc cất lên, giọng nói mà từ lâu, đối
với tôi là cả trời thương nhớ. Tiếp theo câu nói đó là
một đóa hoa hồng tươi thắm hiện ra trước mặt tôi. Đám
học trò im bặt, tẻ ra, giương mắt ngạc nhiên nhìn người
đàn ông vừa xuất hiện. Thắng đang đứng đó, vẫn mặc
chiếc áo sơ mi trắng quần jeen xanh như thửa nào còn đi
học.
Tôi hoàn toàn bất ngờ, sửng người ngạc nhiên. So
với tôi, Thắng trông trẻ trung hơn nhiều.
Nở nụ cười trên môi, nụ cười rất quen thuộc trong
tâm trí tôi, Thắng chậm rãi bước đến:
- Chào Nghi !
Lũ học trò dường như đoán ra được phần nào quan
hệ giữa tôi và Thắng nên đã tự động tản ra .
- Thắng có chuyện cần nói với Nghi .
- Không được ! Ngay lúc này Nghi đang có lớp. - Tôi trả
lời Thắng như một cái máy. Con tim tôi vẫn còn đập nhanh
vì bao cảm xúc trái ngược đang dấy lên.
- Không sao ! Thắng sẽ chờ ...
Thắng xoay người bước ra khỏi lớp cùng với bác
Hùng. Tôi đứng lặng người nhìn theo họ mà không biết
nói sao .
- Thưa cô ! Châu lên tiếng, nếu như cô có việc quan
trọng thì tụi em không dám giữ cô lại đâu .
- Cô đi gặp người ta đi cô .
Phải đợi lớp nhao nhao lên, tôi mới giật mình, trấn
tỉnh lại phần nào .
- Không sao ! Tan học rồi cô gặp mấy người họ cũng
được. Thôi chúng ta bắt đầu nha các em.
Tôi xoay vào bảng, lật cuốn giáo khoa ra nhưng tâm trí
vẫn không thể tập trung được. Sự xuất hiện của Thắng
đã chi phối tôi hoàn toàn. Thắng xuống gặp tôi làm chi ?
Còn gì để mà nói với nhau ? Thắng đi công tác ghé thăm
chăng ? Hay là Thắng sắp lập gia đình nên thông báo ? Bao
câu hỏi cứ xoáy lấy tôi .
- Thưa cô ! - Châu lại lên tiếng.
Tôi giật mình, lật
nhanh sách giáo khoa, hấp tấp nói như muốn che dấu đi sự
lúng túng của mình:
- Cô cho các em bài tập làm nha .
- Thưa cô - Châu đến bên tôi lễ phép nói - Cô quên
hôm nay là ngày lễ hiến chương nhà giáo sao ?
Lễ Hiến Chương Nhà Giáo. Phải rồi ! Hôm nay ngày
lễ mà, đâu có dạy học. Tôi hồ đồ rồi hay tôi quýnh
quáng, mất bình tỉnh rồi.
- Cô đi đi, tụi em sẽ đến nhà thăm cô chiều nay ! -
Châu nắm tay tôi nói khẻ chân thành - Đừng để người ta
chờ.
Tôi xoay lại nhìn con bé. Nó mỉm cười với tôi. Nụ
cười thật dễ mến.
- Cám ơn em ! Cám ơn tất cả các em.
Nói xong, tôi chạy vội ra ngoài, đôi mắt dáo dác tìm
Thắng. Tôi mong Thắng chưa bỏ đi. Tôi mong Thắng vô cùng.
Mặc kệ nền đất lầy lồi, trơn trợt tôi cứ chạy bổ
về phía căn nhà bảo vệ của bác Hùng. Thắng không có đó.
Tôi hụt hẩng. Bác Hùng nói Thắng vừa đi khỏi. Tôi đứng
sững lại, như kẻ mất hồn. Thì ra, tôi vẫn còn yêu Thắng
nhiều lắm. Bất giác, hai giọt lệ trào khỏi mắt tôi, lăn nhanh.
- Nghi !
Tiếng gọi của Thắng vang lên. Tôi giật mình trông ra
cổng. Thắng đang đứng đó bên cạnh chiếc xe đạp,
trên vai đeo một túi xách hệt như thời bọn tôi còn là
học sinh.
Nỗi vui mừng làm cho tôi quên đi tự ái của người
con gái. Tội chạy đến bên Thắng. Nụ cười Thắng
thật tươi:
- Thắng đến đón Nghi nè !
- Đón Nghi ? - Tôi ngạc nhiên.
- Phải, Thắng muốn đón Nghi như lúc xưa đã từng đón
Nghi .
- Ghét Thắng ! Nghi nghỉ chơi Thắng từ lâu rồi mà.
Tôi lườm Thắng. Thắng lại cười, gãi gãi tóc hệt như
xưa .
- Í chà, lâu quá rồi mới thấy lại được cái lườm
mê hồn đó của Nghi .
- Xí, lâu là đúng rồi. Ai biểu người ta thí ghét.
- Không lâu như Nghi tưởng đâu, chỉ mới có... vài
phút thôi à.
- Là sao ?
- Là vì Thắng lúc nào cũng nghĩ đến Nghi, cũng nhớ
đến từng cử chỉ, lời nói của Nghi đó mà.
- Xí, nhưng Nghi nghỉ chơi Thắng rồi !
- Trời, làm cô giáo rồi mà cũng còn cái tiếng xí đó
sao ?
Tôi mỉm cười. À hén, Thắng nói tôi mới nhớ. Tự
nãy giờ cạnh bên Thắng, tôi đã quên đi mất mình đã là
một cô giáo, và Thắng đã là một giám đốc. Tôi cứ ngỡ
hai đứa chúng tôi vẫn còn cái thuở hồn nhiên, dễ thương
của tuổi học trò khi nào. Nghĩ đến đây, tôi chợt buồn.
Nụ cười tắt ngay trên môi .
- Thắng muốn gặp Nghi có chuyện chi ? - Tôi nghiêm giọng
hỏi. Đôi mắt xoay sang hướng khác lánh né cái nhìn của
Thắng.
Thắng cất giọng chân thành:
- Thắng muốn nhờ Nghi một chuyện.
- Chuyện gì ? Tôi hỏi lơ đãng.
Thắng chần chừ một tí rồi mạnh dạn ngỏ lời:
- Thắng muốn nhờ Nghi làm cô giáo cho lũ con của
Thắng !
- Hở ? - Tôi mở to mắt, há hốc miệng, sững người.
Thắng lại cười dí dỏm:
- Mà trước tiên là Thắng muốn Nghi giúp cho Thắng có
được một đàn con thật ngoan, thật đẹp cái đã.
- Làm sao chứ ? - Tôi ngơ ngẩn, không hiểu gì cả - Làm
sao Nghi có thể giúp cho Thắng chuyện đó ?
Thắng chợt nắm lấy bàn tay của tôi. Đôi mắt nhìn
tôi thành khẩn:
- Hãy đồng ý làm vợ của anh !
Thắng lại đem đến cho tôi một nỗi ngạc nhiên bất
ngờ khác.
- Anh yêu Nghi ! Anh có thể không là một giám đốc,
nhưng anh không thể sống thiếu Nghi .
Tim tôi đập nhanh. Tôi nhìn Thắng ức nghẹn. Tôi chợt
giận Thắng vô cùng. Xoay bước toan bỏ đi, thì Thắng đã
giữ tay tôi lại .
- Anh xin lỗi vì trong thời gian qua anh thiển cận quá.
Chỉ khi sống thiếu em rồi, anh mới dần dần hiểu ra sự
quan trọng của em trong đời sống của anh. Nhiều lần, anh
muốn tìm xuống đây gặp em. Nhưng anh sợ em sẽ không tiếp
anh. Trên thành phố, anh vẫn thường đến nhà em để biết
tin tức về em. Nghi à, ngày hôm nay, anh không còn kềm chế
mình được nữa. Anh muốn gặp em, để nói rõ cùng em tất
cả. Anh mong em tha thứ cho anh.
Thực lòng, tôi không giận Thắng tí nào cả. Sự tức
giận trong tôi chỉ là vì tự ái của một người con gái.
Mỗi khi tôi yếu mềm, mỗi khi tôi cần Thắng mà không có
Thắng bên cạnh thì tôi lại giận Thắng. Cái giận đến từ
tình yêu. Cái giận rất ... con gái.
- Em có đồng ý tha lỗi cho anh không ?
Tôi cúi đầu im lặng một tí rồi hỏi:
- Thắng không ngại Nghi là một cô giáo nghèo sao ?
Thắng lắc đầu, đôi mắt vẫn nhìn tôi trìu mến:
- Em nghĩ không đúng về anh rồi. Anh không bao giờ có
thành kiến với nghề giáo cả. Thực ra, anh rất kính trọng
những người có lý tưởng cao đẹp như em. Trước đây, anh
không thích việc em thi vào sư phạm vì anh nghĩ với khả năng
của em, em có thể vào các đại học khác để dễ dàng thực
hiện nhiều việc hữu ích hơn sau này. Nhưng anh đâu thể
bắt em từ bỏ mộng ước của em.
Tôi đưa tay chặn ngang lời Thắng:
- Em hiểu rồi ! Cám ơn anh.
- Í chà, chịu gọi anh là anh rồi sao ? Nhớ trước kia,
dụ thế nào em cũng nhất định không chịu gọi anh là anh đó
nha .
Thắng pha trò, tôi cũng ngạc nhiên bật cười. Thắng
vội rút trong túi đeo bên cạnh một đóa hồng trao cho tôi:
- Hoa này là anh đền cho em.
- Đền cho em ? - Tôi ngỡ ngàng.
Thắng giải thích:
- Em nhớ lần tụi mình đi thăm thầy Hải, anh đưa em
một đóa hoa để em tặng thầy Dương không ? Đó chính là
bông hoa mà anh định tặng riêng cho em.
- Ồ, thì ra là vậy . Tôi cười đón lấy cành hồng
đó thì Thắng lại chìa ra một gói ô mai:
- Còn cái này là ... quà làm năn nỉ của anh nè!
- A, anh còn nhớ em thích ăn ô mai của tiệm Kim Long à!
Thắng gật đầu rồi vỗ vào túi đeo, nheo mắt cười:
- Anh mua đầy cả một túi cho em nè. Biết em là chúa
ăn hàng mà.
- Xí... anh lúc nào cũng thấy ghét. - Tôi ngắt Thắng.
- Thôi mình đi nha .
- Đi đâu ? - Tôi hỏi .
- Thì đi kiếm chổ tiêu thụ cho xong bịt ô mai nè!
- Ừ, vậy thì đi liền.
- Gớm, lũ học trò mà biết cô giáo chúng ăn hàng một
cây thì chắc chạy hết.
- Xí còn khuya đó. - Tui vỗ vào túi đeo bên cạnh khoe
với Thắng - Hôm nay tụi nó tặng em toàn đồ ăn không đó
anh.
Thắng gật gù:
- Quả là thầy nào trò đó !
Tôi cười rồi nhanh nhẹn ngồi lên yên sau của chiếc
xe đạp. Thắng nhắc nhở:
- Lâu quá không đạp xe, ôm cho chắc coi chừng té
xuống xình xí ỉnh thì anh không chịu trách nhiệm đền lại
cho lũ học trò của em một cô giáo trẻ đẹp đó nha .
Tôi đấm vào lưng Thắng:
- Anh chỉ giỏi có cái miệng khéo nói .
Thắng cười vang, rồi chậm rãi đạp xe theo hướng
tôi chỉ. Tựa vào lưng của Thắng, tôi mơ màng nhớ lại
những kỷ niệm năm nào của hai đứa chúng tôi khi còn ngồi
tại ghế nhà trường. Thắng bóp nhẹ lấy bàn tay của tôi, âu
yếm nói:
- Chúng ta sẽ không bao giờ xa cách nhau nữa Nghi nhé.