Bông tuyết bên ngoài đang bay bay, trắng xóa, gợi cho
ta hình ảnh của nhỏ ngày ấy . Tự nhiên, đêm nay ta nhớ nhỏ
quay quắt và kỷ niệm cứ thế tràn về trong ta, lũ lượt.
Nhỏ nhỉ, ta và nhỏ có cả 1 núi kỷ niệm hồn nhiên,
ngây thơ và vô số tội . Nhà nhỏ sát cạnh nhà ta, lại cùng
độ tuổi, thảo nào "đeo dính với nhau như sam" - lời bà
ngoại ta đó. :) Ta còn nhớ, nhiều buổi trưa hè nóng ơi là
nóng, ta và nhỏ rủ nhau trốn ngoại, không thèm ngủ trưa để
trèo
lên cành mận của bà hàng xóm. Hai đứa nằm vắt vẻo trên
tàn cây với tay bẻ từng chùm mận, rồi đem chấm với gói
muối ớt nhỏ mang theo, nhai ráu ráu . Nhìn vào ai cũng tưởng
là cây mận kia thuộc sở hữu của hai đứa mình. Để
rồi, đi đêm phải gặp ma, có một buổi trưa, ta và nhỏ quen
lệ
chun rào, trèo tót lên tàn cây mận nằm vắt vẻo và cười
khúc khích. Chợt đâu nghe tiếng tằng hắng ở dưới, dòm
xuống thì thấy bà hàng xóm đang đứng nhìn lên. Làm sao
diễn tả cái tâm trạng của ta và nhỏ nhỉ. Hai đứa chỉ mới
có 9 tuổi, mặt mày xanh lè xanh lét đến độ bà hàng xóm
lo rủi ta và nhỏ chết giấc (vì sợ) nên lật đật cho cả
hai đứa đi về mà không trách 1 tiếng nào . Hú hồn thiệt.
Rồi vài năm về sau, khi ta vào độ tuổi 12, ông
ngoại ta bắt ta bước vào con đường nghệ thuật như 1 lối
uốn luyện tính tình quá ư con trai của ta, ta đi học dương
cầm. Ta không phản ứng vì đâu biết cái gì để mà phản
ứng đâu . Chỉ biết ù té chạy sang nhà nhỏ báo cho nhỏ hay
cái tin giật gân này . Nhỏ nghe xong nhe răng ra cười với ta
và nói "ta đi học với nhe". Ta làm ngon gật đầu nghe cái
cụp. Hai đứa mình lúc ấy coi trời bằng vung. Cứ đứa
xướng đứa họa, đưa nhau cùng bay bỗng lên trời, để rồi
rớt 1 cái bịch xuống đất. Tỉnh. Nhỏ chạy vô nhà hỏi Mẹ
nhỏ để được đi học đàn với ta . Nhưng mẹ nhỏ hình như
đã không bằng lòng, nên ta thấy nhỏ bước ra ngoài với ta
bằng cặp mắt hoe hoe đỏ và ướt. Ngày đầu tiên ta bước
vào lớp dương cầm, cũng chính là lần đầu tiên ta đi học
mà
thiếu bóng nhỏ bên cạnh. Ta chợt thấy sợ hãi, bơ vơ vô
cùng. Năn nỉ ngoại cho ta về, nhưng ngoại cương quyết dẫn ta
vô . Ngày học đầu trôi qua thật chậm chạp. Ta chỉ mong hết
giờ để về kể cho nhỏ nghe cảm giác của ta khi đặt bàn
tay nhỏ bé vào hàng phím trên chiếc dương cầm. Ngoại dẫn
ta vừa vào đến ngõ thì ta đã thoát ra khỏi vòng tay ngoại
để chạy đâm bổ vào nhà nhỏ. Nhưng ba nhỏ đã cười cười
và nói với ta là nhỏ đi học vẽ chưa về. Nhỏ học vẽ ???
Lạ nhỉ, ta có bao giờ nghe nhỏ nói chuyện này đâu nè ?
Thấy ta còn sững người đứng đó thì ba nhỏ nhẹ nhàng bảo
ta rằng nhỏ có khiếu vẽ từ bé, nên ba mẹ nhỏ nhất định
để nhỏ phát triển khả năng của nhỏ trong hội họa . À thì
ra là vậy, ta cười khoe hàm răng sún với ba nhỏ rùi chạy
về nhà. Tối đó, nhỏ còn nhớ hai đứa mình làm gì không
hả thiệt là tức cười, mới có 12 tuổi đầu, đi học đàn
với đi học vẽ, mà ta với nhỏ cứ làm như là một biến cố
quan trọng trong lịch sử :). Nhỏ và ta cùng hứa với nhau sẽ
ráng học hết sức để vượt trội và đè đầu bạn bè trong
lớp. Cũng vẫn là tật hiếu thắng mà ta và nhỏ đều có.
Từ đó, sau những buổi học ở trường và những giờ
ta học đàn nhỏ học vẽ, nhỏ thường sang rủ ta đi vào tận
cùng con hẻm nhỏ. Nơi có con suối trong vắt nhỏ xíu nằm
bắt ngang đường, nhỏ đặt giá vẽ và hý hoáy mãi . Ta thì
cởi dép ra, xắn quần cao quá gối để lội nước bì bõm.
Lội chán chê, ta bò lên cạnh nhỏ để xem nhỏ vẽ, dể rồi
nhiều lúc bắt chước nhỏ ta cũng tập tành vẽ vời đôi chút.
Nhưng sao kỳ ghê đi . Tranh nhỏ vẽ dòm sống động ghê, còn
tranh ta vẽ cứ y như người ta lấy cả chục loại màu khác nhau
tưới lên trang giấy . Nhỏ nhìn tranh ta và đùa bảo tranh của
ta chỉ dùng ở cõi trên, con mắt người phàm tục không thể
nhìn thấu được. Nhìn tranh nhỏ và nghe lời mẹ nhỏ tự
hào khi nói chuyện với ngoại ta, ta biết nhỏ đã không phụ
với lời hứa của nhỏ với ta hôm nào . Nhỏ đã vượt trội .
Ta nhìn sự cố gắng nơi nhỏ mà vươn lên. Và để
rồi, ngày thi cuối khóa đầu tiên của lớp dương cầm, ta
đem về cho nhỏ lời hứa của ta: ta dẫn đầu lớp. Ngoại
sung sướng lắm, cứ vỗ đầu khen ta có khiếu . Tối đó
Ngoại bàn với Mẹ ta sẽ bán đi lứa heo vừa ra đời để
mua cho ta một cây đàn dương cầm nho nhỏ đặt tại nhà. Từ
lúc có đàn tại nhà, ta học khá lên thấy rõ. Trong ta lúc bấy
giờ nẩy sinh một sự đam mê tột cùng. Ta thả hồn mình
vào từng nốt nhạc, từng phím đàn. Bao giờ cũng vậy, nhỏ
luôn ngồi bên ta để nghe, thưởng thức và đánh giá.
Chẳng hiểu sao nhỏ không học đàn nhưng lại hiểu rất rõ cảm
xúc của ta qua từng nốt nhạc. Hôm nào ta chơi rời rạc, nhỏ
trách ta không tập trung. Trái lại hôm nào ta say sưa đàn, mãi
miết, nhỏ lại im lặng ngồi nghe, để rồi an ủi ta, vì
biết ta có chuyện buồn. Lúc vui, lúc buồn, ta không cần nói
ra, vậy mà nhỏ thâu tóm được cả, hay thật !!!
Thấm thoát thời gian cứ trôi qua, ta và nhỏ cũng lớn
dần. Ngày mà nhỏ nhận được giấy báo tranh của nhỏ được
chiếm hạng nhất trong cuộc thi "Tranh tự chọn" của thanh
thiếu niên toàn quốc, cũng là ngày ta hồi hộp theo Ngoại
bước vào cuộc thi tuyển sinh của trường Quốc Gia Âm Nhạc
thành phố. Thi xong ta ra về để vui chung niềm vui của nhỏ
lẫn trong sự hôi hộp đợi chờ kết quả của chính ta .
Những ngày ấy ta ngồi đứng không yên, hết ra lại vào .
Nhỏ cũng chẳng kém ta, cũng bị ta lây cho cái hồi hộp vào
người, làm cho đôi khi nhỏ cáu lên cả với chính ta "mi
đừng đi đi lại lại nữa, ta sắp phát điên rồi" Ta phì
cười ngồi xuống, bây giờ đến phiên nhỏ đứng lên và....
đi đi lại lại . Chiều hôm đó, Ngoại ta đi coi kết quả
về. Khi bước vào nhà, Ngoại đã cười to sung sướng và xoa
đầu ta, Ngoại nói "Cháu gái Ngoại giỏi ghê" Ngoại ôm cả ta
và nhỏ vào lòng, một già hai trẻ với một niềm vui chung.
Niềm hãnh diện vô bờ.
Nhỏ nè, nhỏ còn nhớ không huh? Suốt 9 năm trời dưới
mái trường phổ thông, ta và nhỏ như cặp bài trùng. Năm
nào cũng cùng lớp, cùng bàn. Nhớ mùa thi tốt nghiệp không
nhỏ ??? Ta với nhỏ bỏ cả dương cầm và giá vẽ cả tháng
trời để gạo bài . Sân thượng nhà ta biến thành chỗ cho ta
và nhỏ bày là liệt những sách vở và đồ ăn. Không sao bỏ
được thói ăn hàng nhỏ nhỉ :) Ta và nhỏ cứ lẩm nhẩm học
được vài câu lại với tay chộp ngay vài trái sơ-ri bỏ vô
miệng nhai chóp chép. Để rồi chỉ lát sau thì phun phèo
phèo những hạt sơ-ri xuống mái tôn nhà hàng xóm. Bánh kẹo ăn
xong, bóc vỏ, ta và nhỏ cứ thế thi nhau xả rác xuống mái tôn
nhà bên cạnh. Ta nghĩ, nếu như 1 năm có chừng vài bận thi
tốt nghiệp như lúc ấy có lẽ cái mái tôn bên hàng xóm nhà
ta bị xụm bà chè quá đi mất. Mà không xụm sao được với
sức xả rác tàn khốc như ta và nhỏ thời ấy . Chắc có lẽ
nhờ đồ ăn và mấy ông bà bán hàng rong phù hộ, cả ta và
nhỏ đều vượt qua kỳ thi một cách suông sẻ. Mùa hè năm ấy
đối với hai đứa mình vui thiệt nhỏ nhỉ ? Cứ mỗi sáng
nhỏ đèo ta đi học nhạc rồi nhỏ vào trường vẽ, trưa đến
ta chở nhỏ về nhà. Chiều lại, chờ cho Ngoại vừa qua hàng
xóm đánh cờ, ta réo nhỏ 1 tiếng thì đã thấy nhỏ to te
chạy ra với giá vẽ trên tay và hộp màu kẹp nách. Ta đèo
nhỏ ra vùng ngoại ô thành phố. Nơi mà không có những ồn
ào của tiếng động cơ xe máy, nơi không có bon chen giành giựt
của miếng cơm manh áo, nơi mà nhỏ có thể đặt hết tâm
hồn vào từng nét cọ, nơi mà ta có thể ngồi hàng giờ
ngắm nhìn tác phẩm của nhỏ với sự khâm phục khôn cùng.
Để rồi những ngày mưa bất chợt tầm tả, nhỏ nhớ mà
phải không hả ? Mưa mùa hạ ở Sài Gòn bao giờ cũng dai dẳng và
bất chợt đôi khi phát ghét. Những ngày đó, nhỏ chạy tọt
qua nhà ta bảo ta đàn cho nhỏ nghe . Cùng với nhỏ, ta thả hồn
vào từng nốt nhạc, khi trầm khi bỗng, thanh thoát lạ thường.
Mùa hạ lại qua đi để cho ta và nhỏ háo hức lẫn rụt
rè trong tà áo dài trắng đến trường cấp ba hôm khai giảng.
Năm nay, ta và nhỏ không có dịp chung lớp để được chung bàn
nữa rồi . Ta biết nhỏ buồn, và ta cũng buồn nữa . Ta dắt
xe vào trường, nhỏ đi bên cạnh ta, bàn tay nắm chặt tay ta .
Tà áo dài e ấp thẹn thùng. Ta không dám dòm ngang, nhỏ cũng
chẳng màng liếc dọc. Gởi xe xong, ta và nhỏ đành rời nhau
dể ta tìm lớp ta, nhỏ theo lớp nhỏ. Ta lang thang trong sân
trường, bàn tay thiếu sự nắm níu của nhỏ... bơ vơ lạ lùng.
Vậy mà rồi nhỏ lại quen nhiều bạn mới hơn ta . Nhỏ
hòa nhập nhanh hơn ta với tập thể lớp của nhỏ. Ngày
đầu tiên về, trên đường đi, nhỏ tíu tít cùng ta những
điều ngồ ngộ xảy ra trong lớp. Ta vui cùng niềm vui của
nhỏ, niềm vui của cái thưở chập chững bước vào đời .
Ngày
tháng qua đi, thoắt cái mà Noel đã lại về. Nhỏ nhớ không
huh? Mùa Giáng Sinh năm đó hai đứa nắm tay nhau dung dăng
dung dẻ trên các con lộ lớn dẫn tới nhà thờ Đức Bà.
Nhỏ nhìn dòng người xuôi ngược trên đường cùng ta bình
phẩm rồi lại bá vai ta cười khúc khích. Nhỏ cười toe khi ta
chạy đến bên xe bong bóng mua về cho nhỏ một chiếc bong bóng
bay hình con thỏ màu hồng nhạt. Nhỏ cũng bắc chước ta, mua
tặng lại cho ta chiếc bong bóng hình con voi to tướng. Ta nhìn
nhỏ rồi nhìn ông bán bong bóng, hai đứa khi không bỗng ôm
nhau cười như có ai thọc lét. Ta nhìn lên thấy bác bán bóng
đang đưa đôi mắt ngạc nhiên chăm chăm nhìn vô ta và nhỏ
như thể ông ta đang thấy hai con nhỏ điên mới trốn ra từ
một nhà thương nào vậy . Chán chê, ta rủ nhỏ chui vào thảm cỏ
ngay trước cổng nhà thờ nằm lăn ra đếm sao đêm. Chợt ta
nghe tiếng nhỏ ước ao "giá như bây giờ tuyết rơi mi nhỉ".
Ta bật cười thành tiếng bảo nhỏ "trời Sài Gòn này mà mong
có tuyết hả cưng, còn lâu". Nhỏ quay sang ta và rủ "thôi đi
mua cà rem nghe ?" Hai đứa lon ton đi lại xe cà rem đang đậu bên
góc đường, mỗi đứa một cây, cứ thế mà vừa đi vừa
mút.
Chợt nhỏ bảo ta phóng thích hai chiếc bong bóng đi . Ta gật
đầu thế là chú thỏ hồng và chàng voi xám to tướng kia từ
từ bay bỗng lên trời mang theo tiếng cười trong vắt như
thủy tinh của ta và của nhỏ. Vẳng lại quanh đó là tiếng
chuông đổ dồn của nhà thờ.
Ngày hay tin ta sắp đi xuất cảnh, nhỏ sang chúc mừng
ta với thái độ vui vẻ nhưng bình thường. Nhìn sâu vào mắt
nhỏ, ta hiểu nhỏ cố gượng vui để ta an lòng ra đi . Nhỏ có
nhớ buổi sáng trước ngày ta ra sân bay không nhỉ ? Mờ đất là
nhỏ đã lôi ta ra khỏi giường bảo ta thay đồ nhỏ dẫn đi
chơi . Tưởng đi đâu, thì ra nhỏ dẫn ta lại con suối thuở
bé ta và nhỏ ươm đầy kỷ niệm. Nhỏ dặn dò ta những gì
nhỏ biết, nhỏ khuyên ta ráng công thành danh toại . Hai đứa
ngồi suy tư bên bờ suối, bỗng dưng ta thấy nhỏ chợt đứng
phắt dậy và chạy một mạch đi . Lát sau nhỏ quay lại với giá
vẽ và hộp màu nước trên tay . Nhỏ nhớ lúc đó nhỏ nói gì
với ta không nè ? "mi cứ ngồi mơ mộng đi, đừng lo cho ta".
Ta lại tiếp tục hình dung mình trong những ngày sắp tới .
Những ngày mà mọi thứ ta đều phải khởi đầu trở lại
từ số không tổ bố. Lát sau, tiếng đằng hắng khe khẽ
của nhỏ kéo ta về lại với thực tế, nhỏ chìa bức tranh
vừa vẽ xong cho ta coi . Thì ra nãy giờ nhỏ vẽ ta há. Nét vẽ
nhỏ hôm nay xuất thần thiệt. Hình ảnh ta ngồi bó gối bên
lòng suối phơi bày toàn bộ tậm tư ta vào đó. Bên dưới
góc bức tranh có hàng chữ nhỏ còn chưa khô nét màu "thương
tặng mi". Đơn sơ, thật đơn sơ nhưng với ta, với nhỏ
là cả mười mấy năm của tình bạn.
Tối hôm đó, ngồi bên ta ngoài sân thượng, nhỏ
cười cười bảo ta "nè, mai ta không đưa nhỏ ra sân bay đâu
nha, ta muốn nhỏ nhớ ta và giận ta đó" ta quay lại và
thấy mắt nhỏ bỗng đỏ hoe lên. Vội vàng chuyển đề tài,
ta kéo nhỏ vào trong phòng và bật nắp cây đàn lên, dạo
khẽ bài Hoài Cảm - cái bài ruột mà hai đứa đều mê . Cung
đàn ta hôm nay hình như thanh thoát, bay xa theo tiếng hát có
chút gì nghèn nghẹn của nhỏ. Chưa xong bài mà nhỏ đã
đứng lên nhét vội vào tay ta chiếc khăn tay, nhỏ ra về
không nói câu từ biệt. Ta đóng nắp cây đàn, vuốt ve
lần cuối rồi cột vào nó một dãi lụa hồng với dòng chữ
"Thương trao về nhỏ vật quý nhất của ta". Ta nhờ Ngoại
sáng mai sau khi gia đình ta đi khỏi hãy chuyển sang cho nhỏ
như một sự bất ngờ cuối cùng trước lúc ta rời đất
nước.
Tờ mờ sáng, gia đình ta ra đi, tuy không quay lại
nhưng ta biết rõ phía sau rào dăm bụt có cái nhìn của nhỏ
theo từng bước chân ta . Ta cũng không có can đảm để nhìn
lại, bởi ta biết rõ nếu quay lại, ta sẽ mất đi sự can
đảm mà ta ráng hết sức để lấy lại được sau khi từ
giã Ngoại ... Và nếu, đôi mắt nhỏ...
Thời gian đầu trên mảnh đất này, ta bị sốc nặng
nề, nếu không nhờ những động viên và an ủi từ những
lá thư thường xuyên của nhỏ. Để rồi cũng tạm quen dần.
Ta nhớ hôm ấy là ngày thi cuối cùng cho khóa học đầu
tiên của ta trên đất Mỹ. Chạy ra xe bus ta nôn nao về
nhà để viết thư cho nhỏ. Đến phòng, ngồi vội vào bàn,
háo hức kể cho nhỏ nghe những khả quan trong bài thi của
ta cùng sự tự tin là đã đè đầu tụi Mỹ con cùng lớp.
Xếp lá thư lại cầm trên tay, ta đang lúi húi tìm con tem dán
vào để đi gởi cho nhỏ thì Mẹ vào phòng chìa cho ta coi
lá thư Ngoại gởi khẩn cấp hồi sáng. Cầm thư, ta mở ra
đọc thật nhanh và... thảng thốt: nhỏ đã bỏ ta ra đi vĩnh
viễn vào một thế giới khác vì chấn thương sọ não cấp
tính. Ta muốn gào lên, hét to nhưng sao cổ ta như có gì
nghèn nghẹn, môi ta mặn chát... ta khóc. Cầm lá thư của ông
Ngoại trên tay cùng lá thư vừa viết - cũng sẽ là lá thư
cuối cùng của ta cho nhỏ, ta quỵ xuống. Ta trách nhỏ thờ ơ,
bỏ ta ra đi mà không nói một lời từ giã, nhỏ ơi nhỏ tệ
thật là tệ đó.
Lúc đó, ta như suy sụp tinh thần hoàn toàn. Dù có Ba
Mẹ và mọi người xung quanh an ủi, nâng đỡ, nhưng sao ta vẫn
thèm có thêm được sự nâng đỡ từ nhỏ đến lạ lùng. Ba
tháng trôi qua cho ta nguôi ngoai dần nỗi mất mát nhỏ trong
ta . Lần tìm đến chiếc dương cầm, ta dạo lại bài nhạc của
hai đứa năm nào - Hoài Cảm. Tiếng đàn ta hôm ấy kỳ lạ
ghê, sao ta nghe như một sự chán chường, rời rạc trong từng
cung bậc. Rồi ta lại nhớ về điển tích "Bá Nha-Tử Kỳ"
ngày xưa, ta chợt hiểu . Tri âm của ta là nhỏ, vắng nhỏ
tiếng đàn ta lạc lõng giững thinh không mất rồi nhỏ ơi .
Từ dạo đó, ta rời xa cây đàn, rời xa phím nhạc.
Bông tuyết vẫn cứ bay bay hoài, nhỏ có nhìn thấy không
nhỉ ? Thò tay ra ngoài cửa sổ, ta hứng vài những bông tuyết
đang rơi trong lòng bàn tay rồi đưa lên miệng khe khẽ
thổi . Gió bên ngoài bất chợt thốc mạnh vào tàn cây là
tuyết bay tung tóe khắp mọi nơi . Ta chợt nghe lòng đang
thầm nức nở : Nhỏ ơi !!!