
Con về không kịp thầy ơi
Căn phòng im, lạnh rối bời khói hương
Mảnh vườn ngọn cỏ ướt sương
Buồn hoa rũ cánh xót thương tiễn người
Cỏ giờ đây đã xanh đồi
Ba mươi tuổi lẻ, một đời giản đơn
Thân tằm rút ruột héo hon
Trở về cát bụi thầy còn lại chi ?
Mưa chiều gieo khúc phân ly
Nghe như tiếng khóc thầm thì bên tai
Nỗi buồn phủ lặng bờ vai
Lời xưa thầy giảng chư phai trong lòng!
Sơn Trần
Do Đặng Nguyễn Tú Trân
( banglang@hotmail.com )
sưu tầm.
