BÀI THƠ GIẢNG ĐƯỜNG
Nhớ chứ những ngày thu ri rỉ bên hiên trường. Đủ
ướt tóc nhỏ ngồi mơ trong hương sứ - Sao mà nhớ nhà ghê quá
đỗi ! Mình hái nhành cỏ dại xỏ từng hoa sứ thành một
chuỗi trắng xóa - Nhỏ nói mình lãng mạn như người ta làm
thơ . Mình mỉm cười nghe như tiếng chân của ngoại ở quê .
Cứ mỗi chiều khi gió rung lên, mình lại bưng rổ theo bóng bà lom
khom nhặt sứ . Mai bà phơi ướp hương trà . Rồi mình theo
bà thay áo dài trắng đi đánh chuông vì đã đến giờ cúng
rồi . Từng buổi chiều đi qua với mùi hương sứ này . Mình
kể mà nhỏ nheo mắt "B. vẽ chuyện như thật !".
Mấy hôm nhớ nhà hai đứa mình rủ nhau đi chơi hồ
đá xanh, đi lòng vòng sân trường tìm nụ sứ sáu cánh. Có
một lần nhỏ giận, mình năn nỉ hoài không được, nhỏ còn
bảo khi nào tìm được nụ sáu cánh thì nhỏ mới cười . Khi
mình tìm được, nhỏ không cười mà xụ mặt nhõng nhẽo như
em mình hổng bằng - Hôm đó tụi mình đi uống cà phê
đấy - Đúng là lãng mạn !
Mùa thu cũng qua, tụi mình thôi không xuống hồ đá
nữa . Không phải vì nước đã cạn mà vì mùa thi đến.
Bọn mình thường nán lại giảng đường muộn màng hơn để
ôn bài . Những ngày ấy - đầu tiên mình biết sinh viên "bự"
cỡ nào ! Ngồi bừa ngoài hành lang hay tận ở cột đèn.
Miễn sao sáng bài cho mùa thi là được. Nhỏ nhớ không cái
lần hai đứa mình "xí" được một góc sứ rất "trữ tình
lãng mạn", và "thượng" lên đó đọc oang oang bài kinh tế
chính trị. Gió ùa qua rất mạnh, sứ rụng đầy đầu, đầy
mặt đất, có cánh cứ xoay tròn như bánh xe và ... nó bị
xe ông bảo vệ chạy vù qua cán lép kẹp trên mặt đất. Nhỏ
nghĩ gì nhớ không ? Nhỏ hỏi mình "Hổng biết học Văn như
tụi mình ra trường làm gì hả B. ?". Mình trả lời "Ai mà
biết". Nhỏ giận mình bỏ đi một nước. Cũng may hôm đó
mình không dưng bị sốt cao . Nhỏ lại phải nấu cháo đút
mình từng muỗng một. Còn sức đâu mà giận.
Mùa hạ về, tụi mình lại học, lại thi, lại lang thang
với những câu chuyện vớ vẩn cho đỡ buồn, đỡ nhớ
nhà . Thủ Đức đi, về những trang thơ không bao giờ được
đăng báo của tụi mình. Những chùm hoa sứ trắng thanh tao,
những góc hiên trường lặng yên vàng hoe màu nắng. Và
những buổi chiều mưa ký túc, những con đường xanh mươn
mướt cỏ . Và mùa thi, và những chiều nghĩa trang tím màu
bằng lăng, và cả những đêm đầy sao tụi mình uống cà
phê, đón những chuyến bay đêm vụt qua hun hút.
Đã có bao nhiêu mùa hạ rồi hả nhỏ ? Bây giờ hoa
phượng lại đỏ ngời thành phố . Sao mình nhớ những ngày
sinh viên ở Thủ Đức đến vậy . Đừng trách mình quên
nghe nhỏ . Ngày thơ sinh viên đầy lãng mạn không thiếu
những ước mơ ngọt ngào và tình bạn yêu quí của chúng
mình.
THIÊN BẢO

Mục Lục |
Trang Chính