Tặng em những góp nhặt niềm vui
Để dành khi xa nước mắt
Đong đầy niềm thầm lặng
Thoáng vu vơ ban đầu
Không nói một câu
Vội vàng...
Tặng em ngon nến
Thắp lên...
Khi cúp đèn !
Ơ này cô bé
tròn mấy tuổi rồi
cười vô tư thế
xao xuyến hồn tôi
Ơ này cô bé
nấp dưới vòm me
lời tôi rất khẽ
chắc gì em nghe

Tuổi già phận thấp trời cao
Chợ đời cứ rối cào cào bán mua
Được và mất chuyện như đùa
Gần sáu mươi tuổi được thua nỗi gì
Thế rồi cũng phải chi li
Đàn ông đi chợ ... xá gì đàn ông
Cắc ca cắc củm từng đồng
Thế rồi ngã giá như không là gì
Con về dăm bữa con đi
Tàu xe xuôi ngược, buồn gì bơ vơ
Bố ơi bạc tóc tình cờ
Ngựa già lỡ vó, bờm ngơ chợ đời ...
Đà Nẵng, Tết Bính Tý 1996
Ngọn khói đốt đồng gió nhẹ thổi loang ra
Con gái con trai gởi cái nhìn ý tứ
Trong trẻo quá bao tiếng cười thiếu nữ
Cho chàng trai vơ vẩn cất câu hò...
Và lạ kỳ - tôi cũng chợt ngẩn ngơ
Chưa hẹn cùng ai mà thấy lòng chờ đợi
Tự nhủ thầm : chân ơi đừng bối rối
Nhưng bước đi rạ lại níu dùng dằng !
Vụ gặt năm nay nắng óng ả tơ vàng
Người đi gặt vui như là đi hội
Không có áo hoa chỉ tiếng cười nóng hổi
Bừng lên bừng lên không khí ngày mùa ...
Mùa gặt quê nhà
3-1996
Mòn mỏi trắng bạc mái đầu
Ngày đêm sóng cồn trăn trở
Tình tự thuở nào mắc nợ
Bao giờ trả hết cho nhau ?
Rớt vào lòng biển niềm đau
Pha loang giọt nồng kỳ vọng
Cát ra với biển chẳng đặng
Đỏng đảnh theo sóng về bờ
Có một cô bé nãy giờ
Một mình lẻ loi cùng biển
Cảm thông chuyện tình bất diệt
Vô duyên hờn giận vu vơ
Khi không mà ghét bến bờ
Giọt biển lăn tròn trên má
Nếu cát... là cô bé hả ?
Sẽ không bao giờ thế đâu !
VƯƠNG PHƯƠNG ANH

