
Đã rất nhiều lần tôi cầm bút lên để viết
lại câu chuyện về Hạng, nhưng lần nào cũng vậy, tôi
không thể viết được bởi không biết nên bắt đầu
từ đâu . May sao, lần này tôi lại nhận được thư của
Hạng, và chính lá thư của nó đã gợi ý cho tôi . Trong
thư, Hạng kể về cuộc sống của nó ở Xavannakhẹt, kham
khổ lắm nhọc nhằn lắm. Ở bên ấy bây giờ nó không
còn được làm thợ cả như khi ở Việt Nam. Vì thế, nó
nhấn mạnh rằng nó nhớ và ân hận về những gì nó
đã đối xử không phải với tôi trước đây ...
Hồi ấy, trong khi chờ đợi kết quả thi Đại học,
tôi xin vào làm trong xưởng mộc của ông Năm Công ở Đà
Nẵng thông qua một người quen. Xưởng mộc có 3 máy cưa
tất cả, riêng máy do Hạng đứng thợ cả còn khuyết một
người nên ông chủ đưa tôi về đó . Ngay từ phút đầu
tiếp xúc với Hạng, tôi đã thấy ớn ớn. Nó kém tôi
hai tuổi, người đen thui và lì lợm, nhưng nó là xếp,
nó là thợ cả của tổ cưa . Thấy tôi lớ ngớ, lại
trắng trẻo nên ngay từ đầu, Hạng đã có ý chê :
- Này, ông anh có đủ sức làm không đó ? Làm ở
đây không đơn giản như ôm vở đi học đâu nghe .
Không đợi tôi trả lời trả vốn, Hạng ấn vào
tay tôi 3 que sắt có hai móc nhọn hai đầu, sau này tôi
biết cái đó gọi là con đỉa (1), bảo :
- Theo tôi, định vị gỗ .
Thế là tôi cầm 3 que sắt theo nó chui vào giàn
cưa . Sau khi nheo mắt xem lại sớ gỗ lần nữa, Hạng đưa
thêm cho tôi một cái búa tay . Bằng vẻ mặt bắt cần
đời, nó lấy chân đá đá vào thân gỗ, bảo tôi :
- Đóng đỉa vào đây . Nhớ đóng cho thẳng tay và
dứt khoát, nếu không thì gỗ sẽ lệch, giằng đứt
lưỡi cưa thì bỏ đời .
Tôi cúi đầu và lầm lì đóng, cảm thấy cay
đắng khi bị một thằng nhóc con xài xể . Trong giây lát,
tôi định vứt búa bỏ về, nhưng nghĩ lại, ai đi học
nghề mà không phải nếm ít nhiều tiếng này tiếng nọ,
nên tôi lại bậm môi làm tiếp. Trong khi tôi lom khom đóng
đỉa, nó ở đâu xông tới giật phắt cái búa trong tay
tôi và quát :
- Ông điên à . Phải bắt đỉa từ cây gỗ xuống
đế máy chứ . Chỉ đóng trên gỗ không thôi thì đóng
làm gì ?
Sau sự việc này, tôi nhận được quyết định
"làm chạy ván vĩnh viễn", sẽ không bao giờ được vào
đứng máy nữa . Mà chạy ván (2) là công việc nặng
nhọc nhất trong một xưởng cưa .
Chỉ ba ngày chạy ván, hai bàn tay tôi đã sưng tấy
lên vì những vết xước, vì những va chạm do gỗ gây
ra . Cuối mỗi buổi làm việc, tôi lại ngồi xức
thuốc, xuýt xoa vì đau . Có lần thằng Hạng nhìn thấy
tôi ngồi nhăn nhó, tư dưng nó đổi giọng thân mật :
- Anh Nhân đau lắm phải không ?
Tôi chợt nghe nỗi bực dọc tăng lên, sẵng giọng :
- Nhằm nhò gì, chuyện nhỏ .
Nghe tôi trả lời như vậy, thằng Hạng cười hì
hì, vỗ vai tôi một cái thật mạnh rồi nói :
- Không phải, đau lắm. Tôi làm trước anh nên tôi
biết hết. Hơn nữa, lâu nay anh sống với cha mẹ,
được cưng chiều, có biết lao động là gì đâu . Còn
tôi, không mẹ, không cha, làm từ nhỏ đến giờ nên
rành lắm, quen rồi ...
Tôi ngước mắt lên nhìn Hạng. Cái dáng vẻ lì
lợm, anh chị thường ngày ở nó biến mất.
- Thế... Hạng không bao giờ đi học à ?
- Có chứ, hết lớp năm. Nhưng mà nội tôi bảo
đi học thì không làm ra tiền, thế là tôi bỏ học đi
làm thợ xẻ .
Mấy ngày sau đó, tay tôi càng sưng tấy lên hơn.
Hạng cho tôi nghỉ việc và chính nó vừa đi cỡ (3) vừa
lo chạy ván thế chân tôi . Cuối tần, Hạng xỉa cho tôi
một xấp tiền và bảo đấy là tiền công. Tôi không
chịu nhận vì cả tuần tôi có làm lụng gì đâu . Thấy
tôi cương quyết từ chối, nó nổi xung :
- Anh cũng sĩ diện hả . Đi làm thuê mà... Anh
tưởng tôi vui lắm khi thấy anh thế này chứ gì ? Nhận
đi, nếu không tôi lại điên lên đấy .
Tôi lắc đầu :
- Không, Hạng cất đi, tôi phải cám ơn Hạng mới
phải .
Hạng lại cười hì hì chứ không điên lên như nó
đã nói .
- Thôi, anh cầm lấy đi . Tôi biếu anh, cầm lấy
mà lo tiền thuốc.
Đến khi tay tôi lành lặn hẳn, Hạng hội ý với
cả tổ cho tôi ra đứng máy . Công việc chạy ván được
giao lại cho một người khỏe mạnh hơn. Hạng lại bày tôi
đóng đỉa, bày tôi "tút" lưỡi cưa, bày tôi cách xem
sớ gỗ cũng như đoán tên từng loại gỗ khác nhau ...
Trong các công việc của thợ xẻ, phải nói rằng
đi cỡ là công việc khỏe nhất nhưng khó nhất. Khỏe vì
nhẹ nhàng nhưng khó vì nếu lỡ tay để cỡ sai một ly
thì miếng gỗ cưa ra dù có tốt đến đâu cũng có thể
thành gỗ bỏ . Thế mà Hạng lại quyết định cho tôi
đứng cỡ sau một buổi chỉ vẽ qua loa . Nó giải thích
với mọi người trong tổ :
- Anh Nhân đây là người có học, sắp tới ảnh sẽ
vào Đại học đấy . Do đó tôi rất tin tưởng nên giao
việc này cho ảnh làm thử. Tôi có việc ở nhà, phải
về gắp. Anh Nhân có làm gì sai, tôi chịu .
Thế là chiều hôm đó, Hạng về thật. Hai, ba,
rồi năm ngày sau vẫn chưa thấy Hạng quay lại xưởng.
Tôi thật sự thấy lo lắng khi đợt gỗ mới về
xưởng chờ xẻ toàn là gỗ quí. Nếu mình không đủ tinh
tường xem sớ gỗ và đi cỡ mà lỡ tay thì không biết
lấy gì mà đền cho ông chủ . Nhưng rồi nổi lo của tôi
cũng xẹp xuống, thêm ba ngày nữa thì Hạng quay trở lại .
Vừa đến nơi, nó đã chỉ tay lên ngực mình - nơi có
chéo vải xô màu đen - nói tỉnh queo :
- Bà nội em chết rồi .
Tôi và mọi người cho dừng máy và xáp lại phía
nó . Chỉ có mấy ngày mà Hạng gầy tọp hẳn đi . Nét
cương nghị thường ngày trên gương mặt Hạng giờ đây
là nét khắc khổ . Đêm đó, Hạng kể với tôi :
- Chiều hôm ấy, em nghe tiếng lưỡi cưa xé vào
gỗ mà tự dưng thấy lạnh sống lưng. Em đoán ở nhà
thế nào cũng có chuyện. Em về, một ngày sau thì bà
nội qua đời ...
Từ dạo đó, Hạng càng lầm lì, ít nói . Nó chỉ
chăm chú làm, rồi ăn, rồi ngủ . Vài ba ngày nó lại
đón xe về Thăng Bình thăm mộ bà nội, thắp mấy nén
nhang. Có đêm, nó nằm khóc tấm tức.
- Làm thuê mãi như em, khổ quá. Ước gì được
như anh, có cha mẹ, được đi học, chẳng gì sung sướng
bằng... Mai mốt anh đi học Đại học, em sẽ kiếm gỗ
nhờ người ta đóng cho cái rương đựng sách vở, áo
quần...
Tôi bảo :
- Biết có đậu không mà nói vậy .
Hạng nạt :
- Người như anh, phải đậu chứ. Không thể làm
thuê được.
... Rồi tôi có giấy báo đậu Đại học, mẹ tôi
từ trong quê đón xe ra kêu tôi về . Tôi sung sướng
nhảy cẫng lên, bỏ máy chạy ào ra bãi gỗ . Đến khi tôi
sực nhớ nhiệm vụ của mình, vội vã quay vào thì thấy
Hạng vừa đi cỡ vừa khóc. Nó bảo tôi :
- Thôi, anh nghỉ đi cho khỏe rồi về .
Mặc kệ lời Hạng nói, tôi hăm hở lao vào chạy
ván. Thấy tôi xốc vác, nhanh nhẹn, mẹ tôi cứ đứng
ngây ra mà nhìn.
Đến lúc chia tay, Hạng lẳng lặng giúi vào tay
tôi một xấp tiền.
- Anh cầm lấy cái này mà đi học, em không có
nhiều lắm đâu .
Tôi ái ngại đẩy ra, không nhận. Hạng nói thêm,
cay đắng :
- Bây giờ, em chỉ nuôi có một mình em thôi chứ
có nuôi ai nữa đâu mà lo ... với lại, lương thợ cả
như em cũng đâu đến nỗi ...
Nửa năm sau, tôi quay lại xưởng cưa tìm Hạng
nhưng không gặp. Hạng đã sang Lào, tiếp tục làm nghề
xẻ gỗ thuê . Tôi viết vội một lá thư, kèm theo dòng
địa chỉ của mình nhờ ông Năm Công chuyển sang lên đó.
Và rồi tôi đã nhận được thư hồi âm, Hạng nhắc
lại chuyện chưa kịp tặng cho tôi cái rương đựng
sách vở áo quần...
Những lá thư của Hạng được viết trên giấy
học trò, chữ còn chưa thẳng hàng, lá thư nào cũng
dính đầy mồ hôi . Những lá thư ấy luôn bắt đầu
bằng chữ Savannakhẹt, gởi anh Nhân, nhưng không ghi
ngày tháng...
(1) Con đĩa : Dụng cụ bằng sắt dùng để định vị
gỗ khi xẻ .
(2) Chạy ván : Đưa gỗ thành phẩm ra ngoài và phân loại
thành phẩm.
(3) Đi cỡ : Xác định kích cỡ cho từng đơn vị gỗ
cần xẻ .
