
Lâu lắm tôi mới có dịp đi Đông Hà bằng tàu
chợ . Hơn hai giờ ngồi trên tàu không lâu lắm, nhưng
tàu dừng ít nhất khoảng năm lần ở năm ga nhỏ khác nhau
(vừa đón khách vừa chờ tàu khác) khiến tôi phát bực.
Tôi xuống ga Đông Hà đứng lóng ngóng thật lâu
chẳng thấy thằng Hùng ra đón như đã hẹn. Một lúc sau
chợt có một cô bé lật đật chạy xe máy về phía tôi :
- Xin lỗi, xe tự nhiên lủng lốp, nhóc đợi có
lâu không ?
Tôi hếch mặt lên, trời đất thiên địa ơi, mặt
mũi tôi bụi bặm như vầy mà vẫn bị kêu bằng nhóc. Tôi
trả đũa ngay :
- Xin lỗi tôi đang đợi bạn.
Cô bé cười cười :
- Nhóc là Vĩnh, có biệt hiệu "Vô tội vạ" phải
không ?
Tôi giật mình :
- Sao biết ?
Cô bé nói anh Hai bận ra quê thăm ngoại nên nhờ
cô bé đi đón người trong bức hình này . Tôi liếc
mắt vào tấm hình thấy thằng tôi đang nhe răng cười
vô tội vạ .
- Đi thôi nhóc !
Cô bé đưa tay lái cho tôi chạy theo hướng dẫn
của cô bé. Trên đường đi chúng tôi đã nói chuyện
với nhau . Tôi được biết, cô bé là Nhiên, học sinh
mười hai (bằng tuổi tôi nhưng tôi học sớm một năm
thành ra thua tôi một lớp), thích đủ thứ: nheo mắt
trái, café sữa, chọc giận người khác... Vừa nói
chuyện, tôi vừa rủa thầm thằng bạn "Đồ chó chết,
giới thiệu tên đủ rồi, còn bày đặt tiết lộ biệt
hiệu".
Chạy một lúc trên con đường Hùng Vương, không
một bóng cây, nắng gió lào và bụi quyện vào nhau xốc
vào tận mũi rất khó chịu . Cuối cùng chúng tôi dừng
xe trước quán café có tên rất hay "Không Tên". Quán
vắng khách nên chúng tôi có nước dùng liền : một chanh
đá cho tôi, một café sữa cho Nhiên. Tôi thấy Nhiên
không quậy đều sữa và café mà dùng muỗng múc từng
muỗng café đen ngòm cho vào miệng (không hề nhăn mặt).
Tôi cà khịa :
- Sao Nhiên không kêu một café đen, một sữa có
tiện hơn không ?
Nhiên nói đang cố gắng tách riêng hai thứ sắp
lẫn lộn vào nhau, bởi vì cái gì cũng lẫn lộn hết
thì khó coi lắm.
Tôi bật cười :
- Làm ơn đừng triết gia quá, mau già lắm !
Nhiên nói :
- Sức mấy mà già, dù sao cùng trẻ hơn nhóc là
cái chắc.
Tôi cảm thấy tức cười . Hình như những người
ngang tuổi nhau nói chuyện với nhau rất ngang như cua .
Tôi lè lưỡi, nhìn chăm chăm vào bức hình khổ lớn gã
Bon Jovi treo ở góc tường cho đỡ tức... cười .
Chúng tôi ra khỏi quán đã hơn mười một giờ .
Nhiên giục tôi chạy thẳng về nhà . Nhà của Nhiên là
ngôi nhà rộng, khá đầy đủ tiện nghi, góc phải có cây
ổi rất nhiều trái . Nhiên bảo tôi ngồi chờ một lát,
hình như cô bé đi chợ . Tôi đùa :
- Nhiên không sợ tôi khuân hết đồ đạc à ?
Nhiên nheo mắt trái cười :
- Dù nhóc có ba đầu sáu tay cũng không vô tội vạ
như vậy, vả lại chợ ở sau nhà một chút nữa sẽ quay
lại .
Tôi ngồi trong phòng khách, lật tung đống sách báo
lên. Đồng hồ đã gõ mười hai tiếng, Nhiên mới về đến
nhà, khiếp, "một chút" của con gái còn dài hơn thế kỷ .
Nhiên hỏi :
- Nhóc đợi có lâu không ?
Tôi chỉ vào cổ mình :
- Không, nhưng hình như tôi sắp biến thành cò
rồi .
Bữa trưa được dọn lên trông rất ngon : canh chua cá
lóc, cải xào và một chén mắm tép. Buổi trưa ba mẹ của
Nhiên ở lại cơ quan, chỉ có tôi, Nhiên và nhóc Tiến học
lớp chín, nên tôi ăn rất tự nhiên.
Buổi chiều Đông Hà có vẻ dịu hơn, cô bé bảo tôi đi
lòng vòng cho biết. Bây giờ tôi mới có dịp quan sát kỹ
Đông Hà, nhà cửa mọc lên tùm lum, tôi chẳng thấy gì ngoài
nhà là nhà, nhà kiểu ta, nhà kiểu Tây . Chợ Đông Hà mới
được xây dựng kiểu rất Tây, tôi đọc thấy đơn vị
thiết kế : Đại học Kiến Trúc Hà Nội . Trường PTTH Đông
Hà cũng còn rất mới, trông như một khách sạn, ba tầng,
tường quét vôi xanh, trong sân trường rất ít bóng cây,
phượng hãy còn thấp lè tè . Tôi không hiểu vì sao người
ta không đặt cho chợ một cái tên riêng, trường một cái
tên riêng như vậy đỡ trùng hợp hơn. Tôi định thắc mắc
điều này, nhưng chợt buột miệng :
- Ở đây có món đặc sản nào không ?
Nhiên bảo tôi quay vòng lại chợ Đông Hà, gởi xe máy
rồi kéo tôi về phía hàng ăn. Lúc đầu Nhiên kêu hai tô
cháo lòng cho cả hai, sau đó một tô bún thịt nướng, một
đĩa bánh cuốn, một ly chè thập cẩm cho tôi . Nhiên còn
định kêu thêm một món gì đó thì tôi ngăn lại :
- Làm ơn, tôi sắp tá hỏa .
Nhiên giành làm tài xế chở tôi chạy vòng, buổi
chiều có vẻ dễ chịu nhưng có cái gì rất khó chịu trong con
người tôi . Nhiên lại còn chọc :
- Nhóc thấy đặc sản ở đây thế nào ?
- Cũng không khác lắm những món tôi đã từng ăn,
vậy mà cũng kêu là đặc sản.
Tôi vừa nói vừa nhăn nhó, may mà ngồi sau nếu không
tôi đã bị Nhiên cười cho "điếc" mũi .
Nhiên chở tôi đến một pharmacy gần đó mua mấy
viên BS cho tôi .
- Biết ngay, nhóc ăn những món đặc biệt đó cùng
một lúc sẽ nhanh chóng sảng thôi .
Tôi thở phào, hóa ra Nhiên chơi chữ. May mà Nhiên chỉ
mới chơi chữ, nếu cô bé chơi ... búa chắc tôi không
những bị đau bụng mà tim tôi dám cũng vỡ vụn ra lắm.
Lạy Chúa !
Nhiên lại dẫn tôi vào quán "Không Tên", tôi hỏi :
- Không tìm ra quán khác à ?
Nhiên nói :
- Thì quán khác đó thôi, hồi sáng là "Không tên
số 1", bây giờ là "Không tên số 2".
Tôi nói đừng tưởng tôi là con nít lên ba, Nhiên chỉ
cười hiền từ . Chúng tôi nói chuyện sinh viên... Bỗng
dưng Nhiên cà khịa :
- Nhóc làm gì vào Valentine day ?
Tôi bịa :
- Buổi sáng ngủ lấy sức, trưa đi bẻ trộm hoa,
chiều tặng hoa cho người bạn thân.
Nhiên lại bày trò "phỏng vấn" :
- Nhóc quan niệm thế nào về tình yêu ?
Tôi suy nghĩ đúng 10 giây rồi nói đại :
- Tình yêu là một-hội-chứng-Adam-Eva, là ...
