Mùa thu đi qua cây trở mình thầm lặng
Cậu học trò ngơ ngẩn ngắm trời mây
Khẽ dang tay chạm chiếc lá ngỡ bàn tay
Một chút thu muộn màng nô đùa bên khung cửa .
Mùa thu đi qua, gót giày ai lần lữa ...
Mai về chốn xa ấy ... kỷ niệm rơi ...
Ơi mùa thu - mùa thu ơi !
Một bước chân qua trăm ngẩn ngơ ở lại .
Tôi ơi, nói gì đi chứ !
Sao mãi lặng thầm mong chiếc lá cuối cùng rơi ?
Ơi mùa đông - mùa đông ơi !
Đừng len hương lạnh giữ trời cuối thu !
Em thoáng nghe lời thì thầm của gió :
"Mây tím ơi, hãy dừng lại nhé em !
Ta gọi thế vì ta chẳng biết tên
Đừng buồn nghe ... niềm vui chờ em đó !"
Gió vô tình gieo niềm bỡ ngỡ
Em đã là mây tím thật rồi sao ?
Có phải không ơi giấc chiêm bao
Người ru em bằng niềm mơ mười sáu !
Em mỉm cười, trái tim không nỡ giấu ...
Ước mơ xinh bay cùng gió với mây
Ôi cuộc đời tuyệt diệu lắm thay
Đưa em đi tìm hoài làn mây tím.
Khi bắt gặp cánh hoa màu tim tím
Lá lục bình, cây lục bình xanh, nâng cánh hoa âu yếm
Gió cũng đùa, e ấp cánh hoa xinh
Không thoảng hương, chỉ sắc tím lục bình
Bé say sưa, ngắm nhìn bất động...
Bỗng bé giật mình khi nghe tiếng đớp mồi của chú lóc
trong mương
Bé cũng hỏng biết vì sao mà xao xuyến...
Chắc tại vì màu tím rất dễ thương.
Từng tiếng guốc khua đường đá sỏi
Em hồn nhiên xuống đập rửa chân
Ca dao nhắc nhớ ai trêu chọc
Chớ rửa lông mày cá hóa thân !
Khúc khích giọng cười như tiếng nước
Nhẹ thôi con sóng vỗ vô tư
Chiều hồ Dầu Tiếng dăm thiếu nữ
Xếp giấy thả thuyền, quên lá thư ...
Tôi đọc trên hồ mặt nước xanh
Vô tình chữ tím chạy loanh quanh
Run run tay với hoa sen trắng
Về ướp mùi hương, cất để dành...
10/1996
