TÔI ĐI MUA SÁCH
Truyện ngắn LÊ QUANG VINH
(Mến tặng sinh viên của tôi ở ĐHSP, VL và ĐHMBC)
Thầy giáo bảo rằng sinh viên có nghĩa là những người
biết học tập bằng cách nghiên cứu, biết đọc sách nhiều
chứ không phải chỉ học thuộc lòng bài vở ghi chép trong
lớp. Thầy còn bảo rằng nếu ai chỉ lo học thuộc lòng
rồi khi làm bài chép y chang trong vở, thì người ấy chỉ
là học trò cấp bốn chứ không phải sinh viên đại học.
Những điều thầy nói làm chạm tự ái vốn to lớn của
tôi, một con người vĩ đại vừa mới đậu đại học
trước bao nhiêu cặp mắt thán phục thèm thuồng. Và tôi
quyết định ngay từ hôm ấy rằng mình phải biến thành một
con mọt sách cho ông thầy còn trẻ ấy biết thế nào là
một bậc trí thức. Trước hết tôi mua ngay một cặp
kiếng không độ đeo vô, trước là để bảo vệ đôi mắt
vốn rất ư là láo liên của tôi, sau là để chứng tỏ
mình có trình độ trí thức cao cường. Thấy tôi đeo
kiếng, bạn bè xì xầm bàn tán, đứa thì bảo trông tôi
văn minh hẳn ra, đứa thì bảo thấy tôi giống Đôrêmon.
Nhưng ở đời làm sao diệt hết bọn người chuyên đi gièm
pha thiên hạ, thành ra tôi cứ phớt lờ cho xong chuyện.
Khổ một nỗi là thiên hạ chẳng chịu phớt lờ tôi . Chính
vì vậy mới sinh ra bao điều rắc rối . Nhưng mà chẳng
sao, những người ngoài lớp tôi thán phục tôi là đủ
rồi . Với cặp kiếng trên gương mặt vốn không lấy
gì làm sáng sủa, tôi bắt đầu "cuộc phiêu lưu vào thế
giới kỳ diệu của sách vở".
Kho tàng kiến thức của nhân loại được gom hết vào trong
thư viện, tôi nghĩ thế và tôi biết ý nghĩ của mình là
chân chính. Để khai thác kho tàng vô tận ấy, người ta
chỉ tốn khoảng từ năm tới mười ngàn đồng, thật là
quá rẻ . Tôi ngộ ra cái giá rẻ như bèo này khi thấy bạn
bè bỏ tiền làm thẻ thư viện. Tốn mấy ngàn là tôi có
thẻ thư viện trường và cả thẻ thư viện Quốc Gia . Thế
là tri thức loài người chẳng bao lâu nữa sẽ bay vù vào
khối óc mà bấy lâu nay tôi cứ tưởng là còn xa tri thức
ấy vời vợi . Trước đây có lần thầy hỏi tôi : "Em có
vào thư viện Quốc Gia bao giờ chưa ?", tôi đáp hùng
hồn : "Dạ có, đã nhiều lần rồi, thưa thầy". Thầy mỉm
cười mãn nguyện giới thiệu tấm gương sáng ngời của
tôi cho cả lớp. Rồi thầy hỏi tiếp : "Em thường vào phòng
nào và đọc những loại sách gì ?". Tôi nói nhỏ nhẹ : "Dạ
em đâu có biết phòng nào đâu thầy . Em thường vào đó
để ăn đám cưới thôi". Thầy kinh ngạc tột cùng trong
khi các bạn thú vị cười muốn bể lớp. Nhưng thưa thầy,
kể từ nay em đã có thể đàng hoàng đi vào các thư viện
không phải để ... ăn !
Nhưng cuộc đời hay có nhiều chữ "nhưng" rất là kỳ
quặc. Có những chuyện ta tưởng như thuận buồm xuôi gió
thì bất chợt gió lại trở chiều . Hai cái thẻ thư viện
của tôi lẽ ra là hai tờ thông hành tuyệt vời, thì lại
thành vô dụng. Ngày đầu tiên hớn hở leo lên mấy tầng
lầu và hiên ngang bước vào thư viện, tôi vui sướng
huýt sáo bản "Bến Thượng Hải" (Tụi nó bảo cuốn sách
đầu tiên của Trung Quốc được hình thành ở Thượng
Hải (?!), mong bạn đừng tin). Tôi lại quầy thủ thư trình
thẻ, oai vệ như một vị tướng vào thành. Nhưng hỡi ôi,
cô thủ thư nheo mắt lại nhìn tôi một lát rồi phán : "Thẻ
của cậu không hợp lệ". Tôi lắp bắp hỏi lý do thì cô
cho biết là có dấu cạo sửa . Tôi đáp : "Em có cạo chứ
đâu có sửa gì đâu cô". "Bộ cậu mượn thẻ của người
khác rồi cạo bớt hở". "Dạ không, tại mấy đứa bạn nó
vẽ thêm vào ...". Cô nói gần như quát : "Trời ơi, thẻ
thư viện có phải là đồ chơi đâu mà cậu muốn làm gì
thì làm ?". Tôi đỏ bừng mặt khi thấy bao cặp mắt đổ
dồn về phía mình, chỉ kịp nói "chào cô" rồi phóng vội
xuống cầu thang.
Buổi sáng thứ hai trời đẹp như bức tranh treo ở ký túc
xá . Thời khóa biểu lớp tôi trống nguyên ngày nên tôi hăm
hở lên đường tìm đến thư viện Quốc Gia . Từ nay tôi
sẽ bỏ ra nguyên ngày thứ hai trong tuần để bơi lội trong
bể kiến thức mênh mông này . Tôi biết nhiều bậc hiền
tài của đất nước đã lớn lên và đã thành danh từ
đây . Và tôi rồi cũng sẽ được như các vị, chắc chắn
như thế . Ôi buổi sáng đầu tiên trên đường đến thư
viện Quốc Gia, tôi sẽ nhớ mãi buổi sáng này và tôi chắc
chắn hôm nay mình có thể đọc sách mà không sợ phiền
hà vì thẻ tôi không hề có vết chấm chứ đừng nói tới
cạo sửa . Sau khi vòng vèo qua bao nhiêu con đường đông
đúc ồn ào, tôi những tưởng mình sẽ được chìm vào
bầu không khí yên tĩnh trí thức. Nhưng, lại nhưng, tôi
chỉ có bầu không khí yên tĩnh mà không hề trí thức,
bởi vì ngay nơi cánh cổng đang đóng im ỉm, tôi đọc thấy
dòng chữ : Thư viện nghỉ vào ngày thứ hai hàng tuần !
Bao nhiêu háo hức và hình ảnh vẽ vời đột nhiên biến
thành những giọt mồ hôi mệt mỏi và chán ngán. Tức
giận, tôi vòng tuốt lên Bùi Thị Xuân ăn liền hai đĩa
xôi mặn với ba ly chè ngọt lịm. Xin bái bai những thư
viện mà chắc chỉ dành cho những ai kiên nhẫn hơn tôi .
Nếu có thầy tôi ở đây, tôi sẽ nói với thầy rằng :
Em thà làm học trò phổ thông còn hơn là làm sinh viên mà
phải khổ cực vô cùng như thế này, thầy ơi .
Ở đời phàm người ta hay phát minh ra những điều kỳ
diệu khi người ta gặp khó khăn lận đận. Nếu mà tôi
được các thư viện ưu ái thì tôi sẽ chẳng bỏ giờ la
cà ở các hiệu sách. Rồi nếu vào hiệu sách mà tôi có
tiền đủ để mua các thứ sách tôi cần thì nói thật,
tôi chỉ việc lựa sách, trả tiền rồi ôm kho tàng trí
tuệ về nhà . Nhưng nếu mọi chuyện cứ đơn giản thì
làm gì mà các nhà khoa học có được những phát minh diệu
kỳ ? Tôi cũng vậy thôi, nhờ khó khăn mà tôi có được
một sáng kiến khá ... kỳ (không có diệu). Đó là, nếu
muốn đọc sách, cứ vào Fahasa hay nhà sách Sài Gòn mà
đọc, nếu hôm nào nghỉ học thì đọc từ sáng tới trưa
cũng được, đọc xong trả về chỗ cũ, rồi ung dung đi ra,
miệng lẩm bẩm : tiếc quá, hôm nay chả có sách gì mới .
Tôi cho đó là tuyệt kế . Ở các nhà sách ấy, khách hàng
ra vô nườm nượp, ai mà để ý đến tên sinh viên nghèo
như tôi . Nhưng bạn ơi, các vị khách quí lâu lâu ghé mua
sách thì chẳng ai biết mặt chứ vị khách mà ngày nào
cũng lấm lét đi vô quầy, đọc đủ thứ sách rồi đi ra
miệng lẩm bẩm có mỗi một câu thần chú thì ai mà chẳng
biết mặt, nhất là các ông bảo vệ . Đó là chưa kể
những cô bán sách xinh xắn ngày nào cũng thấy cái bản
mặt xinh xinh của tôi thì chắc là hơi oải . Nhưng mà không
sao . Làm sao các ông bảo vệ và các cô gái áo dài hồng
ấy có thể trách cứ tôi được chứ ? Ghép tôi tội ăn
cắp ư ? Thì rõ ràng là tôi thu thập gần hết kiến thức
của nhân loại mà không trả tiền đó, nhưng điều luật
nội qui nào cấm tôi ?
Ông bà ta bảo "đồng bệnh tương lân", những người có
cùng căn bệnh dễ gần gũi và hiểu nhau lắm. Cứ mỗi
lần tôi đi đọc sách ké thì có một cô gái, chắc cũng
là sinh viên, đi lựa sách rất là mê say, và cũng chỉ đọc
chứ không mua, y như tôi vậy . Sau này tôi mới biết nàng
học cùng trường với tôi . Nàng hay nhìn tôi tủm tỉm cười,
ra chiều đoán biết tâm trạng của tôi . Có lần nàng hỏi :
"Ông cũng đọc chùa ?". Tôi đáp : "Đọc hợp pháp, có ai
cấm đâu". "Nhưng đọc hoài mà không bao giờ mua, ông có
thấy ngại không ?". Bị một cô gái dạy đời, nhất là khi
cô nàng cũng hành động như mình, tôi tự ái ghê lắm,
nhưng cãi nhau với con gái chỉ tổ phiền phức, tôi đành
nuốt bồ hòn làm ngọt : "Ngại gì đâu bạn, mình là sinh viên
mà . Vả lại người ta đâu có cấm đọc đâu". Nàng cười :
"Đành là không cấm, nhưng đọc hoài cũng kỳ . Để tôi
chỉ ông chiêu này nha . Thỉng thoảng khi đọc xong, ông nên
ghé lại chỗ quầy kia kìa, mua cuốn Phương pháp nuôi
gà đẻ trứng hay cuốn Cách trồng chuối trên đất
phèn có hai ngàn à, rẻ mạt, mà danh chính ngôn thuận
không ai bắt bẻ được mình". Nghe nàng nói xong, tôi đứng
nhìn nàng trân trối, không ngờ nàng là một cao thủ mà
kẻ hèn tôi chưa đáng làm môn sinh trong nghề ... đi đọc
ké . Nếu không có người đứng quanh, chắc tôi đã la to :
"Sư mẫu" rồi . Tôi bèn mua liền một cuốn Cách chọn
giống khoai mì tặng nàng, giá đúng một ngàn. Nàng nói :
"Lâu lâu về quê tặng cho mấy ông bác, thấy các bác
cũng thích". Tôi nói : "Hay để đủ bộ đem lại đây đổi
lấy cuốn tự điển Oxford nhỏ kia, nó giá hai mươi lăm
ngàn". Nàng có vẻ đăm chiêu : "Ông cần nó hở ?". Tôi
đáp nhỏ : "Tự điển ai mà chẳng cần". Nàng im lặng, tôi
cũng im luôn, không lẽ tôi lại hỏi : "Cô có không, cho tôi
xin một cuốn ?". Thế thì quê chết.
Ai đã từng là sinh viên đều có thể ngộ ra "chân lý"
này : không có chuyện gì trong quãng đời ấy mà kéo dài
lâu được. Thiếu thốn cũng có lúc. Nhà trọ cũng đổi
hoài . Dạy kèm thì ít bền. Cho nên tôi cũng không đến
đọc sách ké ở nhà sách hoài được. Và dĩ nhiên tôi
cũng không thường gặp cô nàng đã chỉ cho tôi một bí
kíp.
"Thế rồi một buổi chiều" (nói theo Nhất Linh), tôi ghé
nhà sách Sài Gòn quen thuộc, ung dung tiến vào gian sách vi
tính. Nhưng khi đi ngang qua quầy văn phòng phẩm, một cô
áo dài hồng xinh xắn gọi tôi : "Này anh ơi". Tôi hoảng hốt :
"Ơ, tôi có làm gì đâu". Các cô bật cười trước vẻ tội
nghiệp của tôi và một cô nói : "Có người gởi anh gói
này". Tôi ngạc nhiên : "Chắc cô lầm rồi, ai mà gởi tôi .
Vả lại, vả lại, làm sao cô biết tôi". "Có chị gì sinh viên mà
hay mua sách nông nghiệp với anh đó, ghé lại hôm qua và
nhờ tụi này chuyển cho anh". Mua sách nông nghiệp ? Thế là
đúng nàng rồi . Tôi nhận gói giấy và mở ngay ra . Một
cuốn tự điển Oxford, đã dùng rồi nhưng hãy còn khá mới .
Và một mảnh giấy nhỏ : "Tặng bạn cuốn tự điển này, mong nó
giúp bạn học giỏi thêm một chút. Mình thì không thể tiếp tục
học học phần này vì cần đi làm thêm. Năm tới nếu có
điều kiện sẽ đi học lại . Lúc đó không chừng sẽ phải
nhờ vả bạn dạy giúp các môn. Chúc bạn say mê học hỏi như
đã từng". Tự dưng tôi mím môi thật chặt và nhìn các cô
bán sách mà chẳng biết nói gì . Khi tôi bước ra, một cô
nói nhỏ : "Nếu rảnh, anh cứ ghé đây đọc sách, không sao
đâu". Tôi chợt hiểu chung quanh mình lòng nhân ái vẫn
còn đầy . Và giật mình khi nhớ ra mình vẫn chưa biết
tên của cô bạn sinh viên đi đọc sách chung ở hiệu sách.
SG, mùa tựu trường 96
L.Q.V.

Mục Lục |
Trang Chính