Giấc Mơ Không Khủng Khiếp
Bỗng dưng có một quyết định mới . Các trường
học phải lập tức chuyển đổi học sinh. Nam học với
nam, nữ học với nữ . Tức là lập ra trường nữ,
trường nam riêng biệt. Tên trường cũng đổi cho phù
hợp. Chẳng lẽ trường nữ mà gọi tên là Trần hưng
Đạo . Nghe sao được. Mất cả nữ tính.
Thế là mật độ giao thông trên các đường phố
có nhiều thay đổi . Các trường nam sinh ít kẹt xe hơn
các trường nữ sinh. Lý do, con gái đi học thường
phải có người đưa, đón.
Căn tin và các loại hàng quán cũng phải bổ sung và
loại bỏ các mặt hàng bán được, bán không được.
Ở cổng trường nam, không hề thấy các xe trái
cây gọt sẵn ướp nước đá đủ bảy màu đỏ cam vàng
xanh lam chàm tím. Không có bột chiên cũng như bò bía,
hủ tíu, mì xào . Còn căn tin thì phải xin giảm giá hợp
đồng vì doanh thu hạ thấp thê thảm. Trong khi đó, căn
tin trường nữ bán không kịp thu tiền. Ngoài cổng
trường thì trăm... xe đua nở .
Sự thay đổi lan đến các phòng ban. Phòng giám thị
trường nữ giảm biên chế, nhưng phòng Y tế phải tăng
thêm người khám bệnh phát thuốc. Việc này cũng dễ .
Người ta điều hòa nhân viên từ trường nam qua
trường nữ . Bên tăng bên giảm vậy thôi .
Vấn đề phải bàn cãi lâu lắc nhất là giáo viên.
Giáo viên nữ dạy trường nữ . Giáo viên nam dạy trường
nam. Hay ngược lại ?
Người nguyên tắc thì dứt khoát: trong trường nữ
không được có giáo viên nam, (chú thích: đặc biệt
châm chước ở khâu bảo vệ, được phép là nam giới).
Người tâm đắc về bộ môn tâm lý học thì yêu cầu
nên chan hòa giáo viên nữ và nam, bất kể loại trường
nào .
Cuối cùng thì phe tâm lý thắng. Không phải vì
những lý lẽ và dẫn chứng, mà chỉ đơn giản vì
không thể làm cách nào giải quyết số giáo viên,
hoặc thừa hoặc thiếu, ở các trường cho trọn vẹn.
Ngày đầu tiên đi học thấy kỳ kỳ sao đâu . Dưới
sân trường, ngoài hành lang, trong lớp học chỉ toàn
những hình người thẳng đuột, ngay đơ, cứng nhắc,
khô queo . Chẳng nghe một tiếng giày cao gót thanh tao
nào hết. Chỉ độc những tiếng giày ba-ta giậm thình
thịch như tiếng chân trâu gõ móng trên con đường
đất, sau lũy tre làng. Chẳng nghe một tiếng nói cười
the thé nào cả . Chỉ độc một giọng cười hô hố hừ
hự đơn điệu đến ghê tai . Chẳng thấy một mái tóc
lả lướt nàọ Chẳng thấy một bóng dáng thướt tha .
Các nhà viết kịch bản có thể lấy đây làm đề tài
để đối lại với vở kịch "Ngôi nhà không có đàn
ông" được đấy .
Thế còn... các... nữ giáo viên ?
Khỏi phải nói . Đó là những cánh hoa lạc giữa
rừng gươm. Nhưng không nên lạm bàn ở đây . Ông bà
từ xưa đã từng dạy rằng: kính lão đắc thọ .
Xuống căn tin thì cũng chỉ toàn một loại quần
thẳng ống, tóc hớt lòi hai lỗ tai, mồm miệng hôi
rình mùi thuốc lá đứng bán hàng. Chán chết.
Nghe đồn bên trường nữ thì đầy âm thanh như
chợ bán chim. Lao công quét dọn giấy gói thức ăn
mệt xỉu . Còn phòng Y tế lúc nào cũng một giường
nằm mấy đứa đau bụng, chỉ với hai lý dọ Một là
ăn nhảm, hai là không dám nói ra nhưng...
Những đứa ngồi chung bàn còn chán hơn. Muốn
mượn thước, viết hả ? Không có . Nhờ chép giùm
bài nghen ? Còn lâu . Lỡ đụng tay quẹt lem tập của
nó, nó đạp cho một đạp. Ra chơi, chạy giỡn rầm rầm,
đừng mong nhẩm lại bài vở . Có khi còn ịn nguyên cái
đế giày mới đi vào toa lét lên trang vở trắng tinh
của mình nữa . Nếu có một khúc bánh mì thì nó xúm
vô nhéo sạch bách... Hết nói .
Trong phòng thực hành môn Hóa, mấy thằng chung nhóm
giành nhau cái chai H2SO4 đen sì . Xoảng một cái . A xít
văng tùm lum. Mẹ ơi . Rát bỏng cái má đầy mụn trứng
cá . Rồi mấy thằng chen nhau cái vòi nước. Rát quá .
Rát quá mạng. Sao cứ rát mãi thế này . Rát lên cả
lỗ tai ...
Trời đất. Chị Hai tôi đang nắm tai tôi mà vặn
như vắt quần áo cho ráo nước đặng phơi lên dây
vậy . Tôi mở một phần ba con mắt, bàng hoàng. Thì ra
mình vừa nằm mơ . Hú hồn hú vía . Cứ ngỡ là phải
mang thẹo suốt đời trên mặt rồi chớ .
Chị Hai nắm tai (i ngắn) tôi mà lôi dậy, giọng
giận dữ:
- Dậy . Dậy đi . Ra mà coi người ta mắng vốn mẹ
vì mày kìa .
Tôi chẳng hiểu gì, cứ ngồi ngơ ngác. Chị Hai cú
thêm mấy cái như gà mổ cám trong cái máng nhôm. Chính
xác và kêu cong cóc. Đau Điếng.
- Đi rửa mặt. Ra phòng khách. Người ta đang chờ
để hỏi tội mày . Lẹ đi .
Ai ?
- Má con Kim Chi dưa món gì đó học chung lớp mày .
Con bả bỏ nhà đi mất tiêu . Bả tới bắt đền mày
đó .
Vậy sao . Con nhỏ này coi bộ hiền lắm mà . Sao có
chuyện như vậy được. Sao lại dính dáng tới tôi .
Tôi đâu có để ý gì nó đâu . Không sợ .
Tôi thong thả rửa mặt, gài nút áo đầy đủ rồi
mới ló mặt ra . Tôi khoanh tay, cúi chào lễ phép:
- Dạ thưa bác mới tới .
Mẹ tôi và mẹ Kim Chi cùng hứ một cái và cùng thở
dài một lượt. Mẹ tôi nghiêm giọng:
- Con ngồi xuống đó - Rồi quay qua bà khách - Đây .
Con trai tôi . Mời chị điều tra xét hỏi .
Mẹ Kim Chi vụt khóc òa .
- Hải ơi . Con biết Kim Chi đi đâu chỉ giùm cho bác.
Tôi bối rối nhìn mẹ cầu cứu .
- Dạ con không biết. Sáng nay bạn ấy nghỉ học có
đưa giấy phép mà .
Mẹ Kim Chi sụt sịt:
- Giấy đó của bác viết. Còn cái này có phải của
con không ? Có đúng vậy không ?
Mẹ tôi cùng chụm đầu vào coi cuốn tập mẹ Kim Chi
đưa ra . Trang đầu bỏ trắng cho đẹp, thằng quỷ Hiếu
đã viết bằng kiểu chữ điện tử: Lê Hồ Hải
love Phạm Huỳnh Kim Chi .
Tôi lập tức nhận ra vấn đề nguy hiểm. Ai sẽ
làm chứng là tôi vô tội . Tôi không viết dòng chữ
đó . Tôi không rủ cái con nhỏ học ngu như bò ấy đi
trốn. Lại càng không giấu nó trong nhà tôi hay gởi
giấu ở đâu cả . Ngồi gần nó, cho nó cóp-pi hoài
tôi cũng đủ chán rồi . Ba tôi sắp đi làm về . Rồi
cô chủ nhiệm sẽ tra hỏi tôi . Mẹ tôi sẽ vừa mắng mỏ
vừa khóc. Tôi sợ cảnh một mình đối diện với
người lớn lắm. Bơ vơ và cô đơn lắm. Bao nhiêu
nỗi lo sợ ấy cũng đủ làm cho tôi khóc như bà
khách đau khổ đang ngồi trước mặt.
- Hu hu chữ này thằng Hiếu ngồi bàn phía sau viết.
Hu hu con không viết. Hu hu bạn Kim Chi đã méc cô, nó
làm dơ tập bạn ấy rồi . Hu hu mẹ tin con đi mẹ .
Mẹ tôi quát khẽ:
- Nín ngay . Con trai tồi .
Còn mẹ Kim Chi thấy tôi khóc thì lại nín bặt. Bà
có vẻ ngượng và tỏ vẻ muốn rút lui .
- Bình tĩnh đi cháu . Mấy đứa kia, Hằng, Oanh,
Thanh Thủy cũng có nói không phải bạn Hải . Nhưng bác
bối rối quá, bác cứ đến hỏi cháu . May ra cháu
biết chút gì manh mối giùm bác. Cháu thông cảm. Đừng
buồn bác. Bác khổ quá, Hải ơi .
Rồi bà vừa xin lỗi mẹ tôi vừa rưng rưng nước
mắt đi về .
Tôi ôm mẹ, năn nỉ .
- Đừng cho ba biết. Nghe mẹ .
Mẹ tôi nói giọng lạnh tanh:
- Không được. Mẹ sẽ nói . Rồi mẹ còn xin cô chủ
nhiệm xếp con ngồi chỗ khác. Không ngồi chung bàn với
con gái nữa . Hôm nay người này đến hỏi . Ngày mai
người khác đến tìm con gái họ . Chắc mẹ chết sớm.
Mẹ đánh nhẹ sau vai tôi .
- Thôi . Lo đi học bài làm bài . Chờ tối ba mày
về, rồi tính.
Tôi ngồi vào bàn học, bày la liệt văn, toán, lý,
hóa, anh văn. Nhưng học sao dzô ? Tôi nghĩ ngợi lung
tung. Con Kim Chi này coi vậy mà ghê . Hèn gì nó toàn
xưng mày tao với tôi . Không biết nó đi theo thằng
nào, mặt mũi ra sao . Nó đi đâu ? Những chuyện gì
đã xảy ra rồi ? Ôi ! Lộn xộn. Để phiền đến
tôi . Bực quá tôi nghĩ, tất cả đều tại cái vụ học
chung con trai con gái mà ra hết.
Bỗng dưng tôi muốn lăn đùng ra ngủ nữa, để
tiếp tục giấc mơ mà tôi cho là khủng khiếp lúc nãy .
Nó làm sao khủng khiếp bằng chuyện con nhỏ Kim Chi bỏ
nhà ra đi mà mẹ nó chưa tìm được.
Nhưng nào đã có ai được mơ tiếp giấc mơ đẹp
đẽ đầy tiếc nuối của mình bao giờ đâu .
Tháng 2/97
L.T.

Mục Lục |
Trang Chính