
Mười hai năm chung lớp
Từ khi chưa biết gì
Anh chưa lần hồi hộp
Em chưa hề chớp mi
Môi xưa hay cười nói
Giờ kín duyên : trang đài
Tóc xưa thường bay rối
Giờ khép nép bờ vai
Chân xưa như chim sáo
Mãi tung tăng vô tình
Bây giờ đi bước nhẹ
Mà nghe nhói vào tim
Ôi, em xưa hay nghịch
Thò tay giấu sách bài
Bây giờ sao nghiêm nghị
Như chưa hề biết ai
Mười hai năm chung lớp
Ghế bàn còn thương nhau !
Hai đứa cùng đi biệt
Hoa phượng nhìn đỏ au !
ĐOÀN VỊ THƯỢNG
Chạy đuổi theo danh vọng mệt nhoài
Dường như chẳng thấy bến bờ hạnh phúc
Sống - lăn lộn giữa đôi dòng trong đục
Nghiêng bên nào cũng thấy mong manh
Hết cả rồi những ước mơ xanh ?
Giật mình bởi mấy sợi đầu tóc bạc
Tuổi hai mươi cớ chi mà thoái thác
Bao chông chênh đầy dẫy trên đường
Cứ bước chân về phía mù sương
Đời sẽ vọng lời hồi âm thật đấy
Chẳng bỗng dưng cây vươn mình lớn dậy
Hoa lừng hương và trái chín ngọt ngào
Chẳng biết lời ru đến tự phía nào
Nâng mình lên chạm vào mơ ước
Dẫu biết chưa thể nào hái được
Cũng làm xanh hy vọng một thời xuân.
CỦA MỘT ME TRONG VÒM ME XANH
2. Vẫn còn một tinh cầu trong mắt ai
dù đôi mắt kia
không như ngày xưa nữa
Chút gì của riêng nhau thuở ấy đâu ?
sao mắt ai lần lữa ...
Trăng chưa đầy
ai nỡ xẻ đôi ...
SONG PHẠM
Từng đợt mưa đầu mùa rả rích kéo qua
buồn như ai khóc
Giờ này bạn vẫn chờ tôi nơi lớp học ?
Mịt mù con dốc
Tôi một mình nghe khúc mưa quen
... "Crying in the rain...".
SONG PHẠM
2
Xin đừng hỏi tội người dưng
Xin đừng trông đợi vài dòng hồi âm
Xin đừng trách cứ âm thầm
Vì tôi phải học cho năm lớp mười !
NGUYỄN THỊ TUYẾT NHUNG
(9A3 THCS Long Trung - Cai Lậy - Tiền Giang)
