Đoản Khúc Tháng Bảy
Tháng bảy, phượng đốt cháy lòng cô bé mộng mơ .
Tháng bảy vô tình trở thành ảo niệm trong đời .
Tháng bảy, nỗi nhớ về một người dưng dài như
sợi mưa giăng trên phố vắng. Chiều, đạp xe một mình
xuống phố, vòng bánh xe thật chậm, thật êm, cứ sợ
hương lùa đi về phía mùa thu xa lắc. Bên bờ hồ, nước
đọng trong veo, con thuyền lá tre dập dềnh chở tuổi thơ
về miền nắng cỏ . Dừng xe lại, tưởng mảnh trăng non
rớt giữa chiều hè . Gió lùa hoang vu trên từng ngọn
phượng, chợt thấy se lòng giữa màu đỏ nồng nàn. Phố
vắng đến không ngờ . Phố cứ làm lòng day dứt nhớ ...
Tháng bảy, tiếng ve rơi rụng giữa hiên trường. Quay
quắt nhớ cửa phòng lớp học, trên đó, cái tên mình
được ai đó viết vào ngày chia xa . Sỏi đá muôn đời
lao xao hát bài ca rất cũ . Ở hốc phượng già, có hai
viên sỏi nhuộm mực tím cất ở đó, những cơn mưa rào
có làm chúng phôi pha ? Nhạc ve cất một bài ca xa xưa mà
quen thuộc, thấy lòng neo lại cho quá khứ quay đầu .
Một gương mặt hiện về, nước mưa bám đầy trên
tóc, trên trán, đôi mắt dõi buồn nhìn phượng bay
bay . Đôi mắt ấy cứ trĩu buồn, mơ một khoảng trời
bình yên không bão tố . Mà, hiện đời còn chật hẹp,
lấy đâu chất chứa những cơn mơ ? Ghế đá co ro,
nghe thiếu một câu nói thân quen : "Tháng bảy về rồi,
nhỏ ạ !".
Tháng bảy, mưa nguyên sơ rơi ở cuối vườn. Mưa
phong kín đường về . Tiếng đòn gánh mẹ kẽo kẹt
chìm khuất trong mưa . Chợt nhớ nỗi thèm khát của con
trai, là hắn, về tình mẫu tử . Và, những buổi sáng
mặt trời thức sớm, thấy mẹ đã dậy rồi, ngồi gom
lá đốt ở cuối vườn, chợt thấy lòng se thắt. Vô
tư quá, nhìn lá úa mà sao không biết tuổi mẹ đã già ?
Những chùm nụ phượng ngọt ngào nở đầy con phố cổ,
có một cảm xúc giao mùa vui vui đang len lỏi giữa ngõ
ngách tâm hồn; lại ray rứt lòng khi thấy nét lặng lẽ
của mẹ ngồi nhìn những chiếc lá tàn phai thành cát
bụi, tro than. Tự dưng thấy run rẩy trước bánh xe oan
nghiệt của thời gian và thấy lòng chùng xuống trong
những ngày mưa ghé phố .
Tháng bảy, hoa cúc vệ đường nở khuya hơn, sương
rơi trong hơn trên những phiến cỏ xanh mượt mà đầy
sức sống. Tiếng rao hàng vang hơn, thăm thẳm, nhưng
không giấu được chút chai sạn và chút hồn nhiên còn
sót lại . À, nó là thằng bé bán bánh tiêu nóng ban đêm.
Tháng bảy, nó giã từ cặp sách, nó cố rao to hơn để
mơ giấc mơ có nồi cơm đầy thơm phưng phức và những
quyển tập trắng tinh tươm. Đành lòng, mình lại thức
khuya hơn, đợi nó . Ăn bánh tiêu ế lâu ngày cũng thấy
chán mà vẫn cứ muốn giúp nó . Rồi lại mềm lòng ngồi
nhớ tuổi thơ, huyền thoại hay là cổ tích, để bù
đắp cho mai sau những sóng gió nếu có của cuộc đời .
Tháng bảy hát điệp khúc buồn, tháng bảy chơi vơi .
Chợt nhận diện một nụ cười thân quen vắt ngang vùng ký
ức. Thấy nụ cười ấy bí hiểm quá, nhưng chủ nhân tự
giải thích : nụ cười để mơ thế giới này hạnh phúc
hoặc bớt khổ đau .
Tháng bảy lại về . Tháng bảy vẫn khoát chiếc áo
đỏ trầm tư đứng bên triền sông suy niệm cuộc đời .
Vẫn là nhạc ve nhưng sao thấy lòng không bình yên như
thuở trước, vẫn thấy những đóa-hoa-mưa nở đầy
trên mái phố, thấy nước mắt tronh hơn, mặn hơn
và nhói xót lòng hơn...
1997
NGUYỄN TRẦN HỒNG DIỄM
(Văn 1B CĐSP TP.HCM)

Mục Lục |
Trang Chính