Ngòi Bút... Xẹt Điện
CÓ NHỮNG ĐIỀU "TẾ NHỊ", MÀ NẾU CHÚNG MÌNH NÓI
"TUỐT TUỒN TUỘT" RA THÌ RẤT KHÓ ... TIẾP NHẬN. CHI BẰNG
CHÚNG TA DÙNG NGÒI BÚT "HÀI HƯỚC HÓA" NÓ ĐỂ VỪA ĐỌC,
VỪA CƯỜI, VỪA SUY GM...
Phỏng Vấn Một Thí Sinh Rớt Đại Học
Phóng Viên (PV): Trước khi thực hiện cuộc
phỏng vấn này, xin được nói lời chia buồn cùng bạn...
Thí Sinh (TS): Buồn gì chứ hả ? học giỏi
như ngài Tú Xương còn từng bị rớt đến ba lần, thì
huống gì một kẻ như tôi . Nếu tôi mà có tên trong bảng
vàng lần này thì đó mới là một nỗi buồn !
PV: Nghĩa là bạn tự đánh giá rằng, bạn
là người không... học giỏi ?
TS: Đúng ! Nhưng khả năng tiên đoán của tôi
thì hơn rất nhiều kẻ khác. Nhiều thí sinh thi xong đợi
... dài cả cổ mới biết là mình đậu hay rớt. Còn tôi thì
ngay lúc nộp hồ sơ đăng ký dự thi, tôi đã biết chắc
chắn kết quả của mình.
PV: Xin lỗi, được nói thẳng. Bạn biết
mình học dở sao lại đăng ký dự thi ? Mà lại đăng ký thi
vào trường thuộc loại ... khó nuốt ?
TS: Tôi cũng xin trả lời thẳng. Vấn đề ở
đây không phải là học giỏi hay học dở mà là vấn đề
sĩ diện. Thi rớt ở một trường "top" vẫn có thể
mạnh miệng trả lời với người khác hơn là thi đậu ở
một trường "cùng sào". Vả lại, ai dám chắc chắn rằng
số thi sinh thi rớt ở một trường "top" toàn là dân học
dở ?
PV: Nghĩa là bạn thích được "đồng hóa"
mình vào số thí sinh thi rớt có kiến thức trung bình
ấy ?
TS: Tôi thích hay không thích chẳng hề có
ý nghĩa gì cả . Quan trọng là một số bạn xung quanh tôi
thích như vậy .
PV: Nhưng trong thâm tâm bạn thì sao ? Bạn
biết rõ là mình thuộc "type" học lực yếu mà ?
TS: Ấy, khoan khoan đã . Xếp chúng tôi với
những kẻ yếu khác là một sự nhầm lẫn đấy . Yếu cũng
phải chia nhiều loại chứ .
PV: Chẳng lẽ theo bạn thì phải phân cấp
thành rất yếu, yếu vừa và yếu có ... tiến bộ hả ?
TS: Không cần, chỉ hai loại: yếu trung thực
và yếu không trung thực là đủ . Trong kỳ thi vừa qua, dù
rớt nhưng tôi vẫn tự hào rằng mình rớt một cách trung
thực. Như vậy, vẫn còn hơn những kẻ đậu mà không
trung thực.
PV: Bạn nghĩ gì khi biết kết quả thi của
mình ?
TS: Tôi nghĩ đến bố tôi .
PV: Bạn sợ bố bạn buồn ?
TS: Bố tôi có biết tôi đi thi đâu mà buồn.
Tôi nghĩ là không biết bố tôi có "ôkê" không khi tôi có
ý định du học nước ngoài tự túc !
CHI TÂN
Kinh Nghiệm Của Người Hay Xin Tài Trợ
Vô năm học mới, tâm lý chung ai cũng khoái tạo
một cái "ấn tượng đầu tiên" trước là với bạn bè,
sau là với mọi người xung quanh. Những thứ năm ngoái xài
rồi, dù được mua vào cuối mùa thi năm ngoái cũng được
xếp vào loại "đề-mốt", có nghĩa là sẵn sàng hào phóng
tặng đứa em thân yêu của mình, vừa có tiếng biết thương
em út lại có lý do chính đáng để xin "tài trợ"...
Nhưng theo kinh nghiệm của tôi, những người "khôn
ngoan" thường không dại dột xin chi viện từ một nguồn
duy nhất, điều này dễ dàng làm bạn bị "sốc" nếu vì
một lý do nào đó nguồn bị cắt giảm. Giả dụ trong nhà có má
là dễ xin tiền nhất nhưng cũng là người dễ "thắc mắc":
"Con xin tiền làm gì, lại tiêu xài hoang phí nữa phải không
?" và kèm theo: "Má lúc này kẹt lắm, buôn bán ế ẩm, tiền
bạc thời buổi này khó kiếm...", nói chung khi xin tiền bạn
nên đưa ra những lý do thật chính đáng, đừng đưa ra một
sự so sánh nào với bạn bè, dễ bị ghép tội là "đua đòi".
Thỉnh thoảng xin tiền ba và anh trai, những nhà tài trợ này
thường không tra khảo lôi thôi hoặc nếu có cũng chỉ hỏi
qua loa cho có, nhưng hầu bao của các vị tu mi ... thường
không rủng rỉnh lắm.
Phải biết tận dụng ba tấc lưỡi của mình để
thuyết phục nhà tài trợ bỏ tiền cho vay không hoàn lại .
Cái này thuộc về lĩnh vực tâm lý ... chiến, nếu bạn là
con gái bạn có nhiều ưu điểm hơn trong việc mè nheo, năn
nỉ . Nhưng "chẳng may" nếu bạn lỡ dại sinh nhằm làm... con
trai, đừng lo lắng, hãy học phương pháp "lý luận một
cách khoa học", hãy giải thích một cách thuyết phục rằng
những thứ bạn sẽ mua là hoàn toàn hợp lý: "Trường con xa,
năm nay nghe nói học căng lắm, con còn phải đi học thêm buổi
chiều, buổi tối . Mỗi la6`n con đạp xe tới trường là mồ
hôi ướt áo, mệt đến nỗi học không vô . Đừng mua Dream
chi cho tốn tiền, con chỉ cần có chiếc xe máy để tiện đi
học thôi, con thấy tốt nhất là mua con chiếc "Su 100", chiếc
đó ... dễ thương lắm má, chừng nào má có đi công chuyện
gì đó, má "hê" một tiếng là con rước má đi liền".
Thứ ba, đừng nên dại dột cho nhà tài trợ biết
mình có mới nới cũ, hãy chứng minh hùng hồn rằng mình
vẫn còn muốn xài đồ cổ nhưng nó không còn phù hợp
nữa, đừng phân vân, hãy mạnh dạn dùng mẫu câu: "Rất
tiếc... nhưng". Rất tiếc con không thể mang cặp cũ đi học
vì năm nay con học nhiều hơn, phải cần có cặp nhiều ngăn.
Rất tiếc đôi giày con còn mới quá nhưng con đạp thắng
nó vướng vướng khó chịu quá, con định nhường lại cho em,
con định mua đôi giày đế bằng (xuống giọng não nề). Tội
nghiệp con bé, nó thích đôi giày của con lắm, nó không dám
nói nhưng... nhìn vào mắt nó con biết. Con muốn hỏi ý kiến
má là ... là ... (chữ "là" bạn kéo dài càng lâu càng tốt,
chứng tỏ bạn "suy nghĩ rất nhiều" khi nói lên điều này).
Thứ tư, đầu năm học, nhất là các bạn mới
vào lớp mười thường bị thầy cô bắt viết sơ yếu lý
lịch. khi ghi sơ yếu lý lịch cho mình đừng để bạn bè
thấy, nếu không muốn chúng nó cười vào mũi . Ai đời đi
xe "bóng", ôm cặp xịn, chơi giày mốt, nhưng, Cha: công nhân.
Mẹ: bán xôi ... "Ấn tượng đầu tiên" trước mắt bạn bè sẽ
là "Nhà thằng này vô phúc có đứa con phá của". Mà bạn thì
đâu có phá của, chỉ hơi ... vô tâm trước những giọt mồ
hôi của cha mẹ mà thôi !
ĐỨC PHAN

Trang Chính |
Xem Số Báo Khác |
Mục Lục