MỒNG HAI TẾT
Trường học nằm bên cạnh chung cư . Hai bên chỉ cách
nhau một con đường nhỏ không có tên, bề ngang chừng ba
thước. Một bên hông trường, phía chung cư, là một dãy
dài cửa sổ chạy dọc suốt các dãy phòng học. Loại cửa
sổ lá sách bằng gỗ, chống cây mở ra phía ngoài cho thoáng.
Đứng bên ngoài ngó vào không thấy, nhưng ở bên trong
nhìn ra thì cái gì cũng rõ ràng. Nên sinh hoạt hằng ngày
bên chung cư, học trò và cả thầy cô nữa, đều có thể
nhìn thấy hết, nếu chú ý. Thậm chí, học sinh nào không
cận thị, còn đọc được cả mấy giờ trên đồng hồ
treo tường trong nhà bên chung cư nữa . Hồi SEA Games 19,
bữa nào đội Việt Nam đá là thầy cô muốn xỉu, vì
phải nói lớn tiếng hơn cả tivi .
Hôm nay, chung cư có đám cưới . Mấy loại đám này
nọ như đám đánh nhau, chửi nhau, đám ma, đám giỗ... là
sự thường, ngày nào cũng có. Nhưng bỗng thằng Điền,
ngồi ngoài bìa sát cửa sổ, phát hiện chuyện lạ. Một
mắt canh chừng thầy, một mắt ngó các bạn, nó thông
báo :
- Ê . Đám cưới Đài loan.
Cái lớp lập tức nhôn nhao lên. Tất nhiên là rất
kín đáo .
- Xạo đi . Sao mày biết ?
- Đó kìa . Chú rể trắng bóc. Đầu đinh. Mắt hí
hí.
- Cô dâu đẹp hông ?
- Đẹp chắc rồi . Không đẹp sao lấy được chồng
ngoại .
- Con nhỏ đó vậy là sướng rồi . Mai mốt đi nước
ngoài ở đã.
- Chưa chắc. Báo đăng hoài . Coi chừng thành cô Ký
bây giờ.
- Cô Ký nào ?
- Đồ ngu . Không thuộc bài . Cô Ký của ông Tú
Xương đó.
- Nè . Cấm không được chửi xéo bạn nghe . Muốn
nói tui ham tiền bán rẻ nhân phẩm là không được à
nghe . Tui méc thầy cho coi .
- Cho méc. Đố dám.
Chà chà. Ồn ào dữ rồi . Thầy im bặt. Cả lớp
đành im theo .
Bên ngoài cửa sổ, đám cưới đã đi xuống tới
con đường nhỏ ở giữa trường và chung cư, xúm xít sắp
xếp chỗ ngồi . Xe hoa chạy từ từ vì đường lỗ chỗ
ổ gà ổ vịt. Ở bên chung cư, theo thói thường, bà con
đổ ra, bu dọc theo hành lang ngó nghía, bình phẩm. Thầy
cũng đã thấy chuyện thường ngày ấy . Cây thước kẻ
gõ lộp cộp trên bảng.
- Thôi . Tập trung vào bài đi . Lo học hành trước
đã.
Chỉ im được một chút xíu thôi . Thảo nói nhỏ
nhỏ :
- Không biết họ chung bao nhiêu tiền há. Xóm tao hôm
nọ họ bỏ quả ba ngàn đô . Đô Mỹ không hà. Đổi ra tờ
năm chục ngàn, đếm mỏi tay luôn.
Thắng ngồi bên trái, nghe Thảo hít hà thấy bực
mình gì đâu . Thắng lén liếc Thảo, trong lòng cay chua
nghĩ "Vậy mà bữa học bài Mồng hai Tết viếng cô Ký,
nó lên án dữ dội . Đem thành ngữ tục ngữ ra nhát
người ta . Nào là đói cho sạch rách cho thơm, nào là
giấy rách phải giữ lấy lề, lại còn nhéo mình
mấy cái vì cái tội nói con gái tham tiền là bản chất.
Bây giờ nghe cái giọng coi bộ thèm lắm rồi".
Thắng nói một mình, cố ý cho Thảo nghe thấy :
- Đừng nghe những gì con gái nói . Đúng thiệt.
Thảo lập tức sừng sộ :
- Nói gì ?
Thắng múa múa mấy ngón tay ra dấu không có gì, vì
thầy đang chăm chú ngó hai đứa .
Đứa nào cũng tức nhưng tới chuông reng, lo chạy
đi căn tin, đi rửa mặt, dò bài tiết học kế tiếp thì
quên mất. Chẳng nghe xù xì bàn tán nữa .
*
Thảo nghỉ học đã hai ngày có phép. Giấy xin phép
ghi lý do "mẹ bệnh". Thắng nói với Thu ngồi cùng bàn.
- Chắc nó đi làm giấy tờ với một ông Li Chung
Cheng hay Kim Hong Sin gì đó .
Thu la :
- Nghĩ xấu cho bạn hả .
- Thì tại nó thích như vậy mà .
Thu "hạ độc thủ" luôn :
- Còn bạn thì thích nó nên mới tức chờ gì .
Thắng nắm tay đánh trống lên bàn :
- Cho tôi kêu oan. Cho tôi kêu oan.
*
Thắng đi tìm nhà Thảo . Con hẻm có nhiều hẻm phụ
như một cái rễ cây có những rễ con chỉa ra khắp
hướng. Chưa kịp hỏi thăm, đã thấy Thảo ngồi giữa nhà,
chung quanh la liệt thau chậu lớn nhỏ, dao kéo và hàng
đống gì xanh xanh trắng trắng. Khắp nhà sực nức mùi
cay cay nồng nồng của củ kiệu sống chưa ngâm dấm. Tay
Thảo đeo găng kỳ cục. Đó là mấy ngón tay cắt ra ở một
một cái găng tay bằng cao su . Thảo giải thích, và cắt
cho Thắng coi "Lót như vậy để khỏi bị dao cứa nát
tay".
Thắng ngồi xuống một cái ghế thấp chủm cỡ
nửa gang tay, bắt chước Thảo cắt lá, cắt rễ, bóc vỏ
dơ . Thì ra, gần Tết năm nào, nhà Thảo cũng nhận làm
thuê thứ này . Thời đại công nghiệp, thiếu gì người
bận bịu . Họ không có thời gian ngâm, phơi, cắt cứa
nên đi mua vài hũ, về chỉ việc gắp ra ăn. Hoặc ai kỹ
tính, cẩn thận thì mua loại đã cắt sạch về phơi, tự
ngâm dầm lấy cho vừa ý . Nhà Thảo nhận cắt thuê cho vựa
lớn, tính tiền theo ký lô . Cứ làm tới hăm tám, hăm
chín Tết cũng đủ tiền mua nồi thịt kho, hột dưa ...
Tiền đó Thảo đóng được học phí mấy tháng, còn may
được áo mới nữa . Nhưng hai bữa nay, má Thảo bệnh,
không dám ngâm nước sợ bệnh nặng thêm. Lỡ nhận cả
đống, Thảo phải nghỉ học để làm cho kịp hẹn giao hàng,
thức khuya dậy sớm. Thắng lắc đầu .
- Thảo cực quá Thảo ơi .
- Cực nhưng mà có tiền. Thảo là con nhà nghèo của
Hồ Biểu Chánh mà .
Hai đứa im lặng cắt một hồi . Thắng chợt nhớ
ra, hỏi thì thào :
- Cái nhà đám cưới ba ngàn đô bữa hổm là nhà
nào ?
Thảo chỉ cây kéo ra phía sau, kể lể :
- Hồi đó, nhà chị ấy cũng cắt củ kiệu thuê như
nhà Thảo . Bây giờ thì hết rồi . Suốt ngày ngồi coi
phim, chờ chồng làm giấy tờ xong xuôi là bay liền.
Thảo nói thản nhiên, không hít hà như hôm nọ trong
lớp. Thắng định hỏi "Chắc Thảo thèm lắm" nhưng sợ
bạn giận, mà cảm thấy mình ác ác sao đó, nên thôi . Lẽ
ra, mình phải làm đúng bài bản trong trường là nói Thảo
đưa tập cho mình chép bài phụ, chỗ nào Thảo không hiểu,
mình phải giảng giải thật rõ ràng, cuối cùng, mình nên
đi kể cho cô chủ nhiệm nghe về tình cảnh của Thảo, vân
vân và vân vân... Thật ra, hôm nay, mình đi tìm Thảo là
chỉ để thỏa tò mò thôi . Không biết Thảo có đoán ra
không ?
Thảo vẫn chăm chú cắt cắt thật nhanh và gọn
những củ kiệu trắng bóc, thon thon, lại còn nhắc Thắng
lọng cọng vụng về coi chừng đứt tay . Mai, Thảo đi học
được rồi, đến tối nay là giao hàng được. Hai đứa
vừa cắt vừa nói chán chuyện trong lớp, lại quay sang nói
chuyện Tết được nghỉ cả tuần. Mùng năm là chủ nhật.
Mùng sáu mới đi học. Đi chơi đã luôn.
Thắng nói, chẳng kịp suy nghĩ :
- Mùng hai, Thắng lại nhà Thảo chơi nghe .
- Tính đi viếng cô Ký hả .
Chết cha . Mình hố rồi . Thắng nói, nói xong lại
thấy mình nói bậy bạ .
- Cô Ký đâu có ai viếng. Chỉ có ông chồng thương
đến cái ... đứt tay .
Thảo tạt mấy giọt nước hôi rình lên áo Thắng
"Nói bậy quá đi". Hai đứa cùng cười ... cho đỡ ngượng.
Thắng nghĩ bụng. Mình sẽ kêu thêm mấy tụi nó đi cho
đông đông. Nhất định, mình sẽ tới chúc Tết Thảo đúng
ngày mùng hai Tết. Thảo thừa biết mình nhắc khéo cô
nàng. Thảo sẽ bảo mình là ông cụ non, già trước tuổi
... kệ. Miễn sao Thảo nhớ và giữ được những điều
Thảo đã nói hôm học bài "Mồng hai Tết...".
Cuối năm 97
LƯU THỊ LƯƠNG

Trang Chính |
Xem Số Báo Khác |
Mục Lục